Ba năm trước, các bác sĩ đã nói rằng anh được sinh ra lần thứ hai.
Giả dối.
Anh đã chết, vậy thôi. Và số phận của những người chết là biến mất vĩnh viễn hoặc bị cầm tù trong cuộc sống trước đó như những hồn ma.
Đó là những gì anh cảm nhận. Tôi không tồn tại.
Số phận của hồn ma thật đáng buồn. Nó quan sát sự tồn tại xám xịt của những người sống, mọi khổ đau của họ, trong khi họ khó nhọc để chạy theo thời gian, trong khi họ giận dữ chẳng vì thứ gì cả. Nó nhìn họ vật lộn với những vấn đề mà số phận bày ra mỗi ngày. Và nó ghen tị với họ.
Một hồn ma đầy thù hận, anh tự nhủ. Chính là mình. Vì những người sống luôn có lợi thế hơn anh. Họ có một lối thoát: họ còn có thể chết.
Marcus bước trên những con đường nhỏ trong khu phố cổ, người ta đi ngang qua anh mà chẳng nhận ra sự hiện diện của anh. Anh chậm lại giữa đám đông khách bộ hành. Thường thì anh chỉ cần lướt qua họ. Sự va chạm tối thiểu đó là thứ duy nhất cho anh cảm giác anh còn thuộc về thế giới con người. Nhưng nếu anh bỏ mạng ở đó, trong khoảnh khắc ấy, họ sẽ lượm thi thể của anh trên vỉa hè, anh sẽ bị đưa vào nhà đại thể, và vì chẳng có ai đến nhận xác của anh nên họ sẽ chôn anh ở một cái hố vô danh.
Đó là cái giá cho chức phận của anh. Một nhiệm vụ thầm lặng và quên mình. Nhưng đôi khi rất khó để chấp nhận nó.
Khu Trastevere đã từ lâu là trái tim của Roma thường dân. Cách xa sự uy nghi cao sang của những dinh thự trong trung tâm, nó mang một vẻ cuốn hút rất đặc biệt. Sự chuyển giao của thời đại in dấu trong kiến trúc: những tòa nhà Trung cổ đứng bên cạnh những ngôi nhà thế kỷ 18, tất cả hòa quyện bởi lịch sử. Những vỉa hè lát đá đen – những khối đá leucite dùng để lát đường phố Roma bắt đầu từ thời Giáo hoàng Sisto V – giống như một tấm áo choàng nhung đen trải dài xuống những con phố hẹp và ngoằn ngoèo, tạo cho tiếng bước chân của khách bộ hành một âm thanh khó có thể trộn lẫn. Cổ kính. Vì thế bất cứ ai ngang qua nơi đây đều có cảm giác như được quay về quá khứ.
Marcus bước chậm lại, tới chỗ góc phố Renella. Trước mặt anh, biển người đổ về khu phố hằng đêm tiếp tục xuôi dòng một cách vô tư lự theo điệu nhạc và tiếng trò chuyện trong những hàng quán đã làm Trastevere trở thành điểm thu hút các du khách trẻ tuổi từ cả nửa thế giới. Dù họ có khác biệt thế nào đi chăng nữa, trong con mắt của Marcus cũng như nhau cả thôi.
Một nhóm người Mỹ tầm hai mươi tuổi mặc quần soóc ngắn cũn và đi tông ngang qua. Có lẽ họ bị lầm tưởng ở Roma là mùa hè vĩnh cửu. Chân họ tím ngắt vì lạnh và họ phải rảo bước co ro trong những chiếc áo nỉ kiểu sinh viên đại học, kiếm tìm một quán bar để nương náu và đồ uống có cồn để làm nóng cơ thể.
Một cặp đôi tầm bốn mươi tuổi bước ra từ một quán ăn. Họ nán lại trên ngưỡng cửa. Cô cười, còn anh thì vòng tay ôm lấy cô. Người phụ nữ khẽ ngả về phía sau, tựa vào bờ vai của người yêu. Anh ta đón nhận tín hiệu và hôn cô gái. Một cậu thanh niên người Bangladesh bán hoa hồng và bật lửa nhắm thẳng tới chỗ họ, đứng lì ở đó chờ đợi màn tình cảm kết thúc với hy vọng họ muốn kỷ niệm buổi hẹn hò đó bằng một bông hồng, hay chỉ đơn giản có nhu cầu hút thuốc.
Ba thanh niên đi dạo, tay đút túi, ngó nghiêng xung quanh. Marcus chắc chắn họ đang mua ma túy. Họ vẫn còn đang đợi, nhưng từ phía bên kia đường, một gã người Maghreb⦾ đang tiến lại gần và sẽ sớm làm họ hài lòng.
← Vùng Bắc Phi, bao gồm Maroc, Algerie, Tunisie, Libi.
Nhờ sự vô hình của mình, Marcus có được cái nhìn đặc ân về con người và những yếu kém của họ. Nhưng điều này có thể xảy ra với bất cứ khán giả chú ý nào. Tài năng của anh – cũng là điều đáng nguyền rủa của anh lại là cái khác.
Anh nhìn thấy những việc người khác không thấy. Anh thấy cái ác.
Anh có thể phát hiện ra nó trong những chi tiết, trong những điều bất thường. Những lỗ hổng nhỏ xíu trong câu chuyện của điều bình thường. Một hạ âm giấu mình trong đống hỗn tạp.
Chuyện đó xảy ra với anh thường xuyên. Ngay cả khi không muốn anh vẫn sở hữu tài năng đó.
Đầu tiên anh nhìn thấy cô gái. Cô ta đi bộ sát bức tường, chỉ nhỉnh hơn một vệt tối màu di chuyển trên vữa tường bong tróc của các tòa nhà một chút. Cô ta đút tay vào túi áo khoác bomber và khom lưng. Cô ta cúi đầu. Một lọn tóc màu hồng fuchsia che khuất khuôn mặt. Đôi giày combat làm cô ta có vẻ cao hơn so với thực tế.
Marcus để ý gã đàn ông đi trước cô chỉ vì ông ta đi chậm và ngoái lại trông chừng cô gái, dùng ánh mắt để kiểm soát cô. Người đàn ông chắc hẳn ngoài ngũ tuần, mặc áo choàng cashmere sáng màu, đi giày nâu, sáng bóng và đắt tiền.
Dưới con mắt của dân không chuyên thì xem ra họ là bố con. Ông ta, một nhà quản lý hay hành nghề có tiếng, tới quán để lôi cô con gái vị thành niên nổi loạn về nhà. Nhưng không đơn giản như vậy.
Khi tới gần một cánh cổng, người đàn ông nán lại chờ cho cô gái bước vào, nhưng rồi lại có một hành động chẳng ăn nhập gì với kịch bản của cảnh tượng đó: trước khi bước qua ngưỡng cửa, ông ta nhìn ngó xung quanh để chắc chắn rằng không có ai theo dõi họ.
Điều bất thường.
Cái ác lởn vởn trước mắt anh mỗi ngày, và Marcus biết rằng không có giải pháp. Chẳng ai có thể chữa được những khiếm khuyết của thế giới. Và dù không thích, anh cũng học được một bài học mới.
Để thoát khỏi cái ác, đôi khi cần phải ngó lơ nó.
Một giọng nói cất lên làm anh rời mắt khỏi cánh cổng đang khép lại. “Cảm ơn vì đã cho mình quá giang,” người phụ nữ tóc vàng bước xuống xe và nói với cô bạn đã đưa cô về.
Marcus chui vào góc để ẩn mình kỹ hơn, và cô bước ngang qua chỗ anh, cắm mặt vào màn hình điện thoại trong tay, còn tay kia cầm túi.
Marcus thường xuyên tới đó, chỉ để ngắm nhìn cô.
Họ mới chỉ gặp nhau bốn lần, khi cô từ Milan tới Roma để điều tra về cái chết của chồng mình, gần ba năm trước. Marcus nhớ như in từng lời họ nói với nhau và từng chi tiết trên khuôn mặt cô. Đó là một trong những hệ quả của chứng mất trí nhớ: một bộ nhớ mới cần được lấp đầy.
Sandra Vega là người phụ nữ duy nhất anh liên lạc trong suốt quãng thời gian đó. Và cũng là người lạ mặt duy nhất mà anh tiết lộ danh tính của mình.
Anh nhớ lại những lời của Clemente. Trong cuộc sống trước kia của anh, Marcus đã tuyên thệ: không ai được biết đến sự tồn tại của anh. Với tất cả, anh là kẻ vô hình. Một linh mục ân giải chỉ có thể xuất hiện trước những người khác, tiết lộ danh tính thật của mình trong khoảng thời gian giữa tia chớp và tiếng sấm. Một khoảng nghỉ mong manh diễn ra trong tích tắc hoặc vô tận, không ai có thể biết được. Mọi chuyện đều có thể trong thời khắc mà người ta nhận thấy không khí được tiếp sức bởi năng lượng phi thường và niềm mong chờ thấp thỏm. Đó là khoảnh khắc bấp bênh và mơ hồ, khi những hồn ma trở lại hình hài con người. Và xuất hiện trước những người sống.
Chuyện đã xảy ra với anh như thế, đúng vào lúc một cơn bão dữ dội, trên ngưỡng cửa một gian để đồ thờ. Sandra đã hỏi anh là ai và anh đáp: “Một linh mục”. Quá mạo hiểm. Anh không biết chính xác tại sao mình lại làm vậy. Hoặc có thể anh biết điều đó, nhưng chỉ bây giờ anh mới chịu thừa nhận.
Anh có một tình cảm lạ lùng dành cho cô. Có thứ gì thân quen gắn kết anh với người phụ nữ ấy. Anh cũng tôn trọng cô vì cô có thể bỏ lại nỗi đau ở phía sau. Cô đã chuyển tới một văn phòng mới và thuê một căn hộ nhỏ ở khu Trastevere. Cô đã có bạn mới, những mối quan tâm mới. Cô đã bắt đầu mỉm cười.
Marcus luôn cảm thấy ngạc nhiên trước những thay đổi. Có lẽ bởi vì với anh điều đó là không thể.
Anh biết lộ trình của Sandra, giờ giấc, những thói quen nhỏ nhặt của cô. Anh biết cô đi chợ ở đâu, cô thích mua quần áo ở chỗ nào, quán pizza cô thường ăn mỗi Chủ nhật sau khi đi xem phim. Đôi lúc, như tối hôm đó, cô về nhà rất muộn. Nhưng cô không có vẻ kiệt sức, cô chỉ mệt: phần còn lại có thể chấp nhận được của một cuộc sống dữ dội, một cảm giác có thể được xua đuổi khi tắm mình dưới dòng nước ấm và ngủ một giấc thật say. Phần dư thừa của hạnh phúc.
Thi thoảng, vào buổi tối anh chờ cô ngay dưới cửa nhà, thầm nghĩ sẽ ra sao nếu mình bước một bước ra khỏi bóng tối và xuất hiện trước mặt cô. Liệu cô có nhận ra anh.
Nhưng anh chưa bao giờ làm việc đó.
Cô có còn nghĩ đến anh? Hay cô đã bỏ anh lại, cùng với nỗi đau? Chỉ ý nghĩ đó cũng đủ làm anh đau lòng. Như việc dù anh có can đảm để lại gần cô cũng chỉ là vô ích vì không thể có tương lai.
Dẫu vậy anh vẫn không ngừng kiếm tìm cô.
Anh nhìn thấy cô bước vào một tòa nhà, từ những ô cửa sổ của chiếu nghỉ cầu thang, cô đang bước lên các bậc thang để tới căn hộ. Cô dừng trước cửa, lục trong túi tìm chìa khóa. Nhưng cánh cửa mở ra và một người đàn ông xuất hiện.
Sandra mỉm cười còn anh ta rướn người hôn cô.
Marcus đã muốn rời mắt, nhưng anh vẫn nhìn. Anh thấy họ bước vào nhà và cánh cửa đóng lại sau lưng. Cùng với nó khép lại cả quá khứ, những hồn ma như anh và mọi cái ác trên thế giới.
Nhạc trò chơi điện tử. Người đàn ông trần truồng, nằm phơi bụng trên chiếc giường đôi, ở chỗ tranh tối tranh sáng. Trong lúc chờ đợi, hắn chơi điện tử trên di động. Ngừng trận đấu, hắn ta nhấc đầu để nhìn qua cái bụng phưỡn của mình.
“Ê này, nhanh lên chứ,” hắn cảnh cáo cô gái tóc màu fuchsia đang trong nhà tắm tiêm một liều heroin. Rồi quay lại chơi tiếp.
Bất thình lình một thứ gì đó rất mềm mại rơi xuống mặt. Nhưng cảm giác mà cashmere đem lại cho hắn chỉ kéo dài trong tích tắc, ngay sau đó hắn thấy tức thở.
Ai đó đã ấn mạnh cái áo choàng vào mặt hắn.
Theo bản năng, hắn khua khoắng tay chân tìm thứ gì để bấu víu: hắn đang chết đuối nhưng không ở trong nước. Hắn tóm lấy tay của kẻ lạ mặt đang vây hãm mình và cố vùng vẫy khỏi đòn tấn công, nhưng dù là ai, kẻ đó cũng khỏe hơn. Hắn muốn gào thét, nhưng chỉ phát ra toàn những tiếng ú ớ rin rít và nghèn nghẹn. Rồi hắn nghe thấy tiếng thì thầm bên tai.
“Mày tin có ma chứ?”
Hắn không thể trả lời. Và dù có thể đi chăng nữa, hắn cũng không biết trả lời thế nào.
“Mày là loại quái vật nào: ma sói hay ma cà rồng?”
Một tiếng khò khè. Những điểm màu nhảy múa trước mắt hắn trở thành những tia chớp sáng chói.
“Tao phải bắn một viên đạn bạc hay xiên một mũi lao bằng gỗ tần bì qua tim mày? Mày có biết tại sao lại là gỗ tần bì mà không phải một loại gỗ nào khác? Vì thánh giá của Chúa làm từ gỗ tần bì.”
Sức mạnh của sự vô vọng là nguồn năng lượng duy nhất còn lại với hắn, vì trạng thái ngạt đã bắt đầu tác động lên cơ thể hắn. Hắn chợt nhớ đến điều mà huấn luyện viên lặn đã giải thích trong chuyến đi nghỉ cùng vợ con ở đảo Maldives hai năm trước. Tất cả những lời khuyên cho tình trạng giảm oxy huyết. Chúng chẳng giúp được gì cho hắn vào lúc này, nhưng hắn vẫn nhớ y nguyên. Họ đã rất vui vẻ khi được lặn xuống biển ngắm nhìn những rạn san hô, bọn trẻ con rất thích. Đó là một kỳ nghỉ tuyệt vời.
“Tao muốn mày hồi sinh. Nhưng trước tiên mày phải chết,” kẻ lạ mặt khẳng định.
Ý nghĩ tự mình bị chết ngạt làm hắn khiếp đảm. Không phải bây giờ, không phải lúc này, hắn tự nhủ. Hắn chưa sẵn sàng. Nhưng cùng lúc đó hắn bắt đầu đuối dần. Hắn buông dần cánh tay kẻ tấn công và bắt đầu khua khuắng vô định trong không trung.
“Tao hiểu chết là như thế nào. Chỉ lát nữa mày sẽ thấy, tất cả sẽ chấm hết.”
Tay hắn rơi thõng xuống hai bên hông, giờ đây hơi thở của hắn vừa nhẹ vừa trống rỗng. Mình muốn gọi một cú điện thoại, hắn nghĩ. Chỉ một cú điện thoại thôi. Để nói lời vĩnh biệt.
“Mày đang bất tỉnh. Khi tỉnh lại – nếu tỉnh lại được – mày sẽ trở về với gia đình, bạn bè của mày và với bất cứ ai mày yêu thương trong sự kinh tởm của cái thế giới này. Và mày sẽ khác. Họ không bao giờ biết điều này, nhưng mày thì có. Và nếu may mắn, mày sẽ quên được đêm nay, quên cô gái trẻ và tất cả những người như cô ấy. Nhưng mày sẽ không quên tao. Và tao cũng vậy. Vì thế hãy nghe rõ đây… Tao đang cứu vớt mày.” Rồi kẻ lạ mặt chậm rãi nhả từng chữ một: “Hãy sống sao cho xứng đáng.”
Gã đàn ông không cử động nữa.
“Ông ta chết rồi sao?”
Cô gái trẻ nhìn anh từ phía chân giường. Cô ta trần truồng và xiêu vẹo. Trên cánh tay còn đầy vết thâm tím của quá nhiều những mũi tiêm.
“Không.” Marcus nói, đoạn anh bỏ tấm áo choàng cashmere ra khỏi đầu gã đàn ông.
“Ông là ai?” Cô ta nheo mắt như thể cố nhìn cho rõ cảnh tượng, trong trạng thái say ma túy.
Marcus nhìn thấy một chiếc ví đặt trên tủ đầu giường. Anh cầm lấy nó và rút ra toàn bộ tiền. Anh đứng dậy, lại gần cô gái nhưng theo bản năng cô ta lùi lại và loạng choạng vì mất thăng bằng. Anh đỡ lấy cô ta và đặt tiền vào tay cô. “Hãy đi khỏi đây,” anh nghiêm khắc ra lệnh.
Cô gái mất một lúc để hiểu thông điệp, đưa ánh mắt mơ hồ quan sát khuôn mặt của Marcus. Rồi cô ta cúi xuống nhặt quần áo và mặc chúng vào khi tiến ra phía cửa. Cô ta mở cửa nhưng trước khi rời đi, cô quay lại phía sau như thể quên thứ gì đó.
Rồi cô ta chỉ lên mặt.
Marcus bất giác đưa tay lên và sờ thấy một chất nhầy.
Máu cam.
Anh bị chảy máu cam khi quyết định không tuân theo bài học rằng đôi khi cần ngó lơ cái ác để thoát khỏi nó.
“Cảm ơn.” Anh nói, cứ như thể chính cô ta đã cứu anh chứ không phải ngược lại.
“Không có gì.”