Đó là cuộc hẹn lần thứ năm của họ.
Đến giờ họ đã hẹn hò được gần ba tuần. Họ quen nhau ở phòng tập. Họ đến tận cùng một giờ. Cô nghi ngờ anh cố tình dàn xếp để họ gặp gỡ nhau, và điều này làm cô thấy vui.
“Chào cô, tôi là Giorgio.”
“Còn tôi là Diana.”
Anh hai mươi tư, hơn cô ba tuổi. Anh học đại học và đang chuẩn bị tốt nghiệp. Ngành Kinh tế. Diana mê tít những lọn tóc xoắn và đôi mắt xanh lá cây của anh. Và nụ cười với hàm răng hoàn hảo, ngoại trừ chiếc răng cửa bên trái hơi nhô ra một chút. Một chi tiết nổi loạn làm cô vô cùng thích thú. Vì quá hoàn hảo có thể gây nhàm chán.
Diana biết mình dễ thương. Cô không cao nhưng có ý thức giữ gìn thân hình cân đối, mắt màu hạt dẻ và mái tóc đen rất đẹp. Cô đã bỏ học từ hồi phổ thông và là nhân viên bán hàng cho một cửa hàng nước hoa. Lương không cao, nhưng cô thích tư vấn cho khách hàng. Hơn nữa bà chủ cửa hàng rất yêu quý cô. Nhưng điều cô khao khát thực sự là tìm được một anh chàng tử tế và kết hôn. Cô có vẻ không đòi hỏi quá nhiều ở cuộc sống. Và Giorgio có thể là người phù hợp.
Họ hôn nhau vào cuộc hẹn đầu tiên và tất nhiên có cả những điều khác nữa nhưng không nhiều lắm. Sự do dự rất thú vị, nó làm mọi thứ trở nên tuyệt vời hơn.
Nhưng sáng hôm đó cô nhận được một tin nhắn.
Anh qua lúc 9 giờ nhé! Anh yêu em.
Tin nhắn tiếp cho cô một nguồn năng lượng bất ngờ. Rất nhiều lần cô đã tự hỏi hạnh phúc là gì. Giờ cô biết rằng nó là một điều bí mật, không thể giải thích cho người khác. Cứ như thể ai đó tạo ra cảm giác ấy cốt để cho bạn vậy.
Đó là tính độc quyền.
Hạnh phúc của Diana được thể hiện qua tất cả những nụ cười và lời nói của cô trong suốt ngày hôm đó, như một kiểu bệnh truyền nhiễm vui vẻ. Ai biết được liệu khách hàng và đồng nghiệp của cô ở cửa hàng có nhận ra điều đó. Cô chắc là có. Cô gia tăng hương vị cho sự chờ đợi với trái tim thi thoảng lại run rẩy nhắc nhở cô rằng cuộc hẹn đang tới gần.
Vào lúc 9 giờ, khi xuống cầu thang để tới chỗ Giorgio đang đợi, niềm hạnh phúc đó khi không còn sự chờ đợi lại mang trạng thái khác. Diana thấy biết ơn vì ngày hôm đó. Và nếu không phải là vì lời hứa hẹn bí mật về tương lai, cô muốn hôm đó sẽ không bao giờ kết thúc.
Cô nghĩ lại tin nhắn cuối cùng của Giorgio. Cô trả lời với đúng một từ Vâng kèm hình mặt cười. Cô không đáp lại Em yêu anh vì muốn tự mình làm việc ấy vào tối hôm đó.
Vâng, chính anh là người phù hợp để cô có thể thốt lên câu ấy.
Anh đưa cô ra biển, ở Ostia, ăn tối tại một nhà hàng nhỏ anh đã từng nói với cô vào lần đầu họ đi chơi cùng nhau. Dường như cả thế kỷ trôi qua kể từ buổi tối hôm ấy, cả hai người không làm gì khác ngoài chuyện trò, có lẽ họ sợ rằng một khoảng lặng ngắn ngủi có thể phá hỏng ý tưởng rằng họ có thể thành đôi. Họ đã uống vang trắng, sủi bọt. Với đồng minh là hơi men, Diana bắt đầu gửi anh những tín hiệu không thể nhầm lẫn.
Vào khoảng 11 giờ, họ lên xe để trở về Roma.
Mặc váy nên cô hơi lạnh, Giorgio đã chỉnh chế độ sưởi lên mức tối đa. Nhưng từ ghế ngồi cô vẫn vươn người sang chỗ anh để dựa vào vai anh khi anh đang lái. Cô ngước mắt nhìn anh và chẳng ai nói lời nào.
Máy nghe nhạc đang phát CD của Sigur Rós.
Nhấc gót chân, cô tháo giày. Từng chiếc một khẽ rơi bịch xuống thảm. Giờ cô đã là người yêu của anh và có thể tự do để mình thoải mái hơn một chút.
Vẫn tiếp tục nhìn đường, anh đưa tay vuốt ve chân cô. Cô dụi đầu sâu nữa vào vòng tay của anh, khẽ rên nhè nhẹ. Rồi cô thấy bàn tay của anh lần lên phía trên dọc theo quần tất, cho đến khi vượt qua gấu váy. Cô để mặc anh làm vậy, và khi nhận thấy những ngón tay của anh di chuyển vào giữa, cô mở nhẹ đôi chân. Dù bên ngoài lớp tất và quần lót, anh vẫn có thể cảm nhận khao khát của cô mạnh mẽ đến chừng nào.
Mắt khép hờ, cô thấy chiếc xe giảm tốc để rời đường cái và đi vào những con đường nhỏ dẫn tới rừng thông lớn.
Diana hy vọng điều đó sẽ xảy ra.
Họ đi với tốc độ rất chậm trong khoảng vài trăm mét, dọc theo một con lộ chạy giữa hai hàng thông cao vút. Những chiếc lá kim chất đống trên mặt đường lạo xạo dưới lốp xe. Rồi Giorgio rẽ sang trái, chui vào rừng cây.
Dẫu đi khá chậm, chiếc xe vẫn nảy lên trên đường đất. Để tránh xóc, Diana ngồi lại ngay ngắn trên ghế.
Lát sau, Giorgio dừng xe và tắt máy. Cả nhạc cũng tắt. Cô chỉ thấy mỗi tiếng ro ro còn sót lại của động cơ và trên hết là tiếng gió thổi qua những tán cây. Trước đó họ không thể nhận ra điều ấy nhưng giờ cô thấy như họ vừa khám phá ra một âm thanh bí ẩn. Anh đẩy chiếc ghế hơi lùi về sau rồi vòng tay ôm cô và hôn cô. Diana cảm thấy lưỡi anh mơn trớn đôi môi. Cô đáp lại. Rồi anh bắt đầu bận rộn mở những cái khuy nhỏ trên bộ đồ twinset của cô. Anh cởi áo và tìm kiếm áo lót. Anh ngừng lại giây lát, sờ lớp vải bên ngoài gọng sắt. Rồi anh luồn tay vào, nâng nó lên, giải phóng một bầu ngực và nhanh tay đón lấy nó.
Cảm giác lần đầu tiên được ai đó khám phá thật đặc biệt làm sao, Diana thầm nghĩ. Dâng hiến cho anh ấy, và cùng lúc hình dung ra những gì anh ấy cảm nhận. Cảm nhận sự phấn khích, sự ngạc nhiên của anh ấy.
Cô vươn tay để tháo đai lưng và cởi quần cho anh, trong khi anh tìm cách tụt chiếc váy cùng chiếc quần tất của cô. Họ làm mọi việc mà đôi môi vẫn kiếm tìm nhau, như thể nếu thiếu những nụ hôn ấy, họ sẽ ngạt thở.
Trong giây lát, Diana ngó giờ trên màn hình của bảng đồng hồ, hy vọng không quá muộn, vì cô ngại rằng điện thoại có thể đổ chuông bất cứ lúc nào nếu mẹ cô gọi và sẽ làm gián đoạn những phút giây cuồng nhiệt.
Những cử chỉ của họ càng lúc càng vội vã hơn, những cái vuốt ve mãnh liệt hơn. Chỉ trong thời gian ngắn, họ đã hoàn toàn trần truồng, chiêm ngưỡng nhau chỉ trong khoảnh khắc mở mắt giữa những nụ hôn. Nhưng họ không cần nhìn nhau, họ đang học cách tìm hiểu về nhau qua những giác quan khác.
Rồi anh đặt một tay lên má cô và cô hiểu đã tới lúc. Cô rời khỏi anh trong giây lát, chắc mẩm Giorgio sẽ tự hỏi tại sao, có lẽ đang hình dung về khả năng cô đổi ý. Cô đang định nói với anh câu Em yêu anh mà cô đã kiềm chế suốt cả ngày hôm đó. Nhưng thay vì quan tâm cô, Giorgio từ từ quay về phía kính chắn gió. Hành động đó khiến Diana thấy tự ái, cứ như thể bỗng nhiên cô không còn là mối quan tâm chính của anh. Cô định hỏi anh lý do, nhưng chợt dừng lại. Vẻ kinh ngạc và băn khoăn hiện rõ trong ánh mắt của Giorgio. Thế là cả Diana cũng ngoái lại.
Có ai đó đứng trước nắp ca-pô. Và hắn đang chăm chú nhìn họ.