Cú điện thoại khiến cô lao khỏi giường.
Cô được lệnh tới rừng thông ở Ostia càng nhanh càng tốt, không có thêm thông tin gì khác.
Trong lúc mặc quân phục một cách vội vã và thầm lặng để không làm Max thức giấc, Sandra cố tỉnh táo. Hiếm khi cô nhận được những cú điện thoại như thế. Nhưng khi nó tới, như thể nhận được một cú đấm đây adrenaline và sợ hãi trong dạ dày.
Vì vậy, tốt hơn nên chuẩn bị cho tình huống xấu nhất.
Bao nhiêu hiện trường vụ án cô đã chứng kiến cùng chiếc máy ảnh? Bao nhiêu thi thể đã chờ đợi cô? Những cái xác què cụt, hèn mọn hay chỉ đơn giản bất động trong một tư thế lố bịch. Nhiệm vụ bạc bẽo của Sandra Vega là ghi lại hình ảnh cuối cùng của họ.
Lần này đến lượt ai được chụp bức hình kỷ niệm cái chết nhỉ?
Không dễ để tìm ra địa điểm chính xác. Vẫn chưa thấy dây thừng cảnh sát dùng để chặn những người không có phận sự. Không có đèn hiệu nhấp nháy. Cũng chẳng thấy lực lượng hay phương tiện dàn quân. Khi cô tới, phần lớn cảnh sát còn đang trên đường và sự xuất hiện của họ cũng chỉ để diễn trước mặt giới truyền thông, các nhà chức trách, hay để người dân cảm thấy an toàn hơn.
Quả thực, lúc đó chỉ có mỗi một đội tuần tra ở trước cửa con đường dẫn vào rừng. Trước đó một đoạn có một xe tải và vài chiếc ô tô. Vẫn chưa có cuộc tuần hành nào cho những người vừa chết. Thời gian cho màn huy động lực lượng công phu chỉ là đang bị trì hoãn.
Nhưng họ tới một chiến trường đã bị đánh bại.
Tất cả những người thực sự cần thiết cho cuộc điều tra đã có mặt, tụ lại trong cái nhóm sơ sài đó. Trước khi nhập hội với họ, Sandra rút từ trong khoang chứa đồ ra cái túi to đựng dụng cụ và mặc vào người một bộ đồ bảo hộ màu trắng có mũ để không làm bẩn hiện trường, dù vẫn chưa hay điều gì đang chờ đợi mình.
Thanh tra Crespi tới chỗ cô. Ông tóm tắt tình hình trong vỏn vẹn một câu. “Cô sẽ không thích đâu.”
Rồi họ cùng bước vào rặng cây.
Trước khi đội khoa học hình sự bắt tay tìm kiếm bằng chứng. Trước khi những cảnh sát đồng nghiệp của cô bắt đầu tự hỏi điều gì đã xảy ra và tại sao. Trước khi nghi lễ của cuộc điều tra chính thức được bắt đầu, là công việc của cô.
Tất cả đã ở đó, chờ đợi. Sandra thấy mình như một vị khách đến dự tiệc trễ. Họ thì thầm với nhau, lén nhìn cô khi cô đi ngang qua, chỉ hy vọng cô làm xong sớm để họ có thể bắt đầu công việc của mình. Hai cảnh sát đang lấy lời khai của một thanh niên chạy bộ, người đã phát hiện ra cảnh tượng kinh hoàng trong buổi tập sáng nay, khiến họ phải tới đó. Anh ta đang ngồi xổm trên một thân cây khô, hai tay ôm đầu.
Sandra theo sau Crespi. Sự yên lặng siêu thực của rừng thông đã bị phá vỡ bởi tiếng chân họ trên những chiếc lá kim, nhưng chủ yếu bởi tiếng chuông nghèn nghẹt của một chiếc di động. Cô chỉ vừa để ý đến nó trong lúc còn đang tập trung vào hiện trường vụ án thấp thoáng đằng xa.
Những người đồng nghiệp chỉ khoanh vùng bằng một dải băng trắng đỏ. Ở chính giữa nơi đó có một chiếc ô tô, mọi cánh cửa đều mở toang. Theo quy trình, người duy nhất cho tới thời điểm đó được bước qua ranh giới là bác sĩ pháp y.
“Astolfi vừa mới xác nhận họ đã tử vong,” thanh tra Crespi thông báo.
Sandra nhìn vị bác sĩ, một người đàn ông nhỏ bé và gầy gò, điệu bộ vô cảm. Sau khi hoàn tất công việc của mình, ông ta ra khỏi chỗ dải băng, giờ đang hút thuốc như một cái máy và hứng tàn bằng tay. Nhưng ông ta vẫn quan sát chiếc ô tô, như thể bị thôi miên bởi ý nghĩ nào đó.
Khi Sandra và Crespi tới gần, ông ta nói mà vẫn không rời mắt khỏi hiện trường. “Để phục vụ điều tra, tôi cần ít nhất hai tấm hình cho mỗi vết thương.”
Đúng lúc đó Sandra hiểu ra điều gì đang thu hút sự chú ý của ông bác sĩ pháp y.
Tiếng chuông điện thoại.
Và cô cũng biết chẳng ai có quyền tắt âm thanh đó. Nó phát ra từ bên trong chiếc xe.
“Đó là của cô gái,” Crespi nói, không cần cô phải hỏi. “Nó ở trong túi, trên ghế sau.”
Ai đó đã lo lắng vì cô gái không về nhà vào đêm hôm ấy. Và giờ người đó tìm kiếm cô.
Chẳng ai biết nó đã đổ chuông trong bao lâu. Cảnh sát không thể can thiệp. Buổi trình diễn phải tuân theo kịch bản, vẫn còn quá sớm cho tiết mục cuối cùng. Và cô phải tiến hành quy trình chụp ảnh hiện trường với âm thanh đồng hành kinh hãi đó.
“Mắt nhắm hay mở?” cô hỏi.
Câu hỏi chỉ có ý nghĩa với những người chứng kiến hiện trường vụ án. Đôi khi những kẻ sát nhân, dù tàn ác nhất, cũng vuốt mắt cho nạn nhân. Không phải là một cử chỉ xót thương mà là sự hổ thẹn.
“Mắt mở.” bác sĩ pháp y trả lời.
Tên sát nhân đó lại muốn nạn nhân trông thấy mình.
Điện thoại vẫn tiếp tục reo chuông thờ ơ.
Nhiệm vụ của Sandra là đóng khung hiện trường, trước khi thời gian và cuộc truy tìm lời giải có thể làm thay đổi nó. Cô dùng chiếc máy ảnh như một màn hình ngăn cách bản thân và nỗi kinh hoàng, giữa cô và nỗi đau. Nhưng với tiếng chuông đó, mọi cảm xúc có nguy cơ tràn qua hàng rào an ninh và làm cô tổn thương.
Cô ẩn mình trong công việc thường lệ, trong những nguyên tắc đã được học nhiều năm trước, suốt quá trình huấn luyện. Nếu tuân thủ quy trình chụp ảnh hiện trường, cô sẽ sớm xong việc và có thể trở về nhà, chui lại vào giường cùng Max, tìm kiếm hơi ấm của anh và vờ như cái ngày mùa đông giá buốt đó chưa bao giờ bắt đầu.
Cô lấy chiếc Reflex và bắt đầu chụp. Từ toàn cảnh tới chi tiết.
Những tia flash tan vỡ như những con sóng bất ngờ trên khuôn mặt của cô gái trước khi hòa vào thứ ánh sáng lạnh lẽo và thừa thãi của bình minh. Sandra ở lì trước nắp ca-pô, nhưng sau khi chụp chiếc xe được mười hai tấm, cô bỏ máy ảnh xuống.
Cô gái đang trân trân nhìn cô qua tấm kính chắn gió.
Có một nguyên tắc bất thành văn trong khóa huấn luyện của cô. Cùng đồng nghiệp, cô cẩn trọng áp dụng nó.
Nếu xác chết mắt vẫn mở, hãy chụp sao cho chúng không bao giờ nhìn thẳng vào ống kính.
Là để tránh một hiệu ứng tàn nhẫn chụp ảnh thuê cho người mẫu đã chết. Mình sẽ chụp cô gái cuối cùng, Sandra tự nhủ. Cô quyết định bắt đầu với cái xác thứ hai.
Cái xác nằm cách ô tô vài mét. Nằm sấp dưới đất, mặt chúi vào đống lá thông, hai tay giơ ra đằng trước. Trần truồng.
“Đàn ông, tuổi khoảng hai mươi, hai lăm.” Sandra nói vào chiếc mic cài đầu, gắn với máy thu âm nhét trong túi áo bảo hộ. “Vết thương ở gáy do súng.”
Tóc ở xung quanh lỗ thủng cho thấy rất rõ những vết cháy, dấu hiệu của việc kẻ sát nhân đã nổ súng ở cự ly rất gần.
Sandra dùng máy ảnh tìm kiếm dấu chân của người thanh niên. Cô tìm thấy hai vết trên nền đất ẩm. Phần gót chân và mũi chân đều sâu như nhau. Anh ta không chạy mà đi bộ.
Anh ta không chạy trốn, Sandra nghĩ. “Tên sát nhân bắt cậu thanh niên xuống xe và tới sau lưng cậu ta. Rồi hắn nổ súng.”
Đó là một cuộc hành quyết.
Cô tìm thấy những dấu vết khác. Lần này là dấu giầy. “Dấu chân giậm trên một khu vực hình tròn.”
Đó là của tên sát nhân. Cô lần theo những bước chân in trên nền đất, theo sau chiếc máy ảnh vẫn đang cần mẫn thu lượm những khung hình sẽ được ghi lại trong bộ nhớ số. Sandra tới chỗ một cái cây. Ở phía dưới có một khoảnh đất nhỏ không có lá thông. Cô miêu tả địa điểm vào máy ghi âm.
“Ba mét về phía Đông – Nam: bề mặt đất có dấu hiệu dịch chuyển. Như thể ai đó đã lau dọn nó.”
Chính ở đây mọi chuyện bắt đầu, cô thầm nghĩ. Chính ở đây hắn đã rình rập con mồi. Cô nâng ống kính, cố sao chép tầm mắt của kẻ giết người. Từ chỗ này, xuyên qua khu rừng, có thể thấy rõ chiếc xe của đôi nam nữ mà không bị phát hiện.
Mày tận hưởng màn trình diễn phải không? Hay nó làm mày sôi máu? Mày đã ở đây bao lâu để quan sát họ?
Từ chỗ đó cô bắt đầu chụp lùi lại, di chuyển dọc theo một đường chéo lý tưởng hướng thẳng về phía chiếc xe, tái dựng sự di chuyển của tên sát nhân. Khi trở lại chỗ nắp ca-pô, Sandra nhận ra ánh mắt của cô gái trên ghế xe vẫn tiếp tục hướng về mình, như thể tìm kiếm chính cô.
Một lần nữa cô trốn tránh nó, hướng sự chú ý trở lại chiếc xe.
Cô chuyển hướng về ghế sau. Ở đó vương vãi quần áo của cả hai nạn nhân. Cô thấy lòng thắt lại. Cô hình dung cảnh tượng đôi tình nhân đang chuẩn bị đi chơi cùng nhau: cảm xúc khi đứng trước tủ quần áo nghĩ ngợi về việc mặc gì để trở nên quyến rũ hơn trong mắt của đối phương, một niềm vui vì người khác.
Họ đã ở trần khi bị con quái vật bắt quả tang, hay hắn ép họ phải cởi quần áo? Hắn đã quan sát họ ân ái hay hắn xuất hiện để ngăn họ lại? Sandra xua đuổi những suy nghĩ đó: cô không có nhiệm vụ phải tìm lời giải, vì vậy cô cố lấy lại sự tập trung.
Ở giữa đống quần áo là cái túi đen nơi phát ra tiếng chuông điện thoại. Rất may nó đã tạm yên, nhưng sẽ bắt đầu lại sớm thôi. Sandra đẩy nhanh tiến độ công việc. Chiếc điện thoại là nguồn gốc của nỗi đau khổ. Và cô không muốn ở quá gần đồ vật đó.
Cửa xe mở toang ở bên khoang hành khách để lộ thi thể trần truồng của cô gái. Sandra ngồi xuống gần cô.
“Phụ nữ, tuổi xấp xỉ hai mươi. Thi thể không quần áo.”
Hai cánh tay thõng xuống bên hông, cô gái bị trói bất động vào ghế ngồi nghiêng khoảng 120°, bằng một sợi dây thừng để leo núi, phần quấn quanh chỗ tựa đầu thít lấy họng cô ta.
Một con dao săn khá lớn cắm ở giữa đống dây rợ. Chuôi dao nhô lên từ phần xương ức. Nó bị găm mạnh đến nỗi không thể dịch chuyển và tên sát nhân buộc phải bỏ lại đó, Sandra kết luận.
Chiếc Reflex chụp lại dòng máu khô chảy dọc bụng nạn nhân xuống thấm ướt ghế ngồi, rồi tạo thành một vùng nhỏ trên tấm thảm, giữa đôi chân trần và một đôi giày cao gót. Đôi giày cao gót thanh lịch, Sandra thầm chữa lại. Và trong đầu cô hiện lên hình ảnh của một buổi tối lãng mạn.
Cuối cùng, cô lấy can đảm và chuyển sang chụp cận cảnh khuôn mặt thi thể. Đầu cô gái hơi nghiêng sang bên trái, tóc đen rối bời. Sandra rất muốn chỉnh trang lại như với một cô em gái. Cô nhận thấy cô gái rất dễ thương, nét mặt thanh tú chỉ có thể có ở độ xuân thì. Và ở đó những giọt nước mắt vẫn chưa xóa nhòa, vẫn còn bóng dáng của lớp trang điểm. Nó có vẻ được thực hiện khá tỉ mỉ, chỗ tinh tế chỗ ấn tượng, như thể cô gái rất thành thạo công việc đó.
Cô ta là chuyên gia thẩm mĩ hoặc có khi làm ở một cửa hàng bán nước hoa, Sandra thầm nghĩ.
Nhưng cái miệng lại chùng xuống dưới một cách thiếu tự nhiên. Đôi môi phủ son bóng.
Sandra có cảm giác rất lạ. Có thứ gì đó sai sai ở đây, nhưng lúc này cô không phán đoán được.
Cô nhoài người vào trong khoang xe để chụp khuôn mặt rõ hơn. Tôn trọng nguyên tắc của chụp ảnh hiện trường, cô cố lựa góc máy để tránh cái nhìn trực diện của cô gái. Cũng bởi vì cô không tài nào nhìn thẳng vào đôi mắt đó, và trên hết cô không muốn chúng chăm chăm vào mình.
Điện thoại bắt đầu đổ chuông.
Trái với những gì được huấn luyện, cô cảnh sát bất giác nhắm mắt, để mặc chiếc Reflex tự chụp những bức hình cuối cùng. Và cô buộc phải nghĩ tới những người có mặt tại hiện trường đó, dù không thực sự xuất hiện. Tới bố và mẹ của cô gái đang chờ đợi một câu trả lời có thể giải thoát họ khỏi bủa vây của nỗi kinh hoàng. Tới bố mẹ của cậu thanh niên có lẽ vẫn chưa biết con trai mình không về nhà vào đêm hôm đó. Tới kẻ gây ra nỗi đau, có lẽ đang ở cách đó vài cây số, tận hưởng thú vui thầm kín của bọn sát nhân – một loại khoái cảm trước những trò tàn ác – và hân hoan vì sự vô hình của chính mình.
Sandra Vega để cho chiếc Reflex hoàn thành công việc của mình, rồi chui ra khỏi không gian tù túng, bốc mùi nước tiểu và máu của sinh mạng còn quá trẻ.
“Hắn là ai?”
Đó là câu hỏi hiện diện trong tâm trí của những người có mặt. Hung thủ là ai? Kẻ nào đạo diễn tất cả?
Khi người ta chưa rõ mặt con quái vật, bất cứ ai cũng có thể giống hắn. Người này nhìn người kia đầy nghi ngại, tự hỏi cái gì ẩn chứa dưới vẻ bề ngoài, và tự nhận ra mình cũng đang bị soi xét với cùng ánh mắt nghi vấn.
Khi một cá nhân phạm phải một tội ác ghê rợn, sự nghi ngờ không chỉ bao phủ anh ta mà cả đồng loại của anh ta.
Chính vì thế, những cảnh sát sáng hôm đó cũng tránh không chạm mắt nhau. Chỉ khi tên tội phạm bị tóm cổ, họ mới được giải phóng khỏi sự lãnh đạm đáng nguyền rủa đó.
Thông tin còn thiếu là danh tính của nạn nhân.
Cô gái vẫn chưa có tên. Và đây là một tin tốt với Sandra. Cô không muốn biết điều đó. Danh tính của cậu thanh niên trái lại đã được tìm ra nhờ vào biển số xe.
“Cậu ta là Giorgio Montefiori.” Crespi nói với bác sĩ pháp y.
Astolfi ghi vào một tờ phiếu trong kẹp tài liệu. Để viết được ông ta tựa vào xe tang của bệnh viện vừa tới hiện trường để nhận thi thể.
“Tôi muốn mổ tử thi ngay lập tức.” Ông bác sĩ nói.
Sandra cho rằng sự vội vàng bắt nguồn từ mong muốn được đóng góp cho cuộc điều tra, nhưng cô buộc phải nghĩ lại khi nghe thấy lời giải thích sau đó.
“Hôm nay tôi còn phải giải quyết một vụ tai nạn đua ô tô và viết báo cáo pháp y cho tòa án.” Ông ta khẳng định không mảy may thương xót.
Đồ vô cảm, Sandra thầm nghĩ. Cô không thể chịu nổi ý nghĩ rằng hai thanh niên xấu số lại không nhận được lòng trắc ẩn như họ đáng được hưởng.
Cùng lúc đó, đội khoa học hình sự đã nắm quyền kiểm soát hiện trường để bắt đầu nghiên cứu và thu thập bằng chứng. Và, đúng vào lúc cuối cùng họ cũng có thể lấy điện thoại của cô gái, nó lại ngừng đổ chuông.
Sandra chuyển sự chú ý từ cuộc đối thoại giữa bác sĩ pháp y và ông thanh tra tới một kỹ thuật viên. Sau khi lấy được điện thoại từ chiếc túi trong xe, anh này đi về phía ranh giới của dải băng màu trắng đỏ để giao nó cho một nữ cảnh sát.
Cô ấy sẽ có nhiệm vụ trả lời ngay khi ai đó gọi tới. Cô không ghen tị với người đồng nghiệp.
“Cô có làm xong trong sáng nay không?”
Trong lúc sao nhãng, Sandra không kịp hiểu câu hỏi của Crespi. “Gì cơ?”
“Tôi hỏi xem liệu cô có thể nộp lại ảnh trong sáng nay được không?” Ông thanh tra nhắc lại và chỉ vào chiếc Reflex đang dựng trong khoang hành lý.
“À vâng, dĩ nhiên rồi.” Cô vội vã khẳng định.
“Cô có thể làm ngay được không?”
Cô đã muốn tháo chạy và thu xếp khi nào tới sở cảnh sát. Nhưng trước sự dai dẳng của ông sếp, cô không thể thoái lui. “Được thôi.”
Cô lấy máy tính xách tay để kết nối với máy ảnh và chuyển những tấm hình được lưu trong thẻ nhớ. Rồi cô gửi chúng qua email và cuối cùng sẽ thoát khỏi cơn ác mộng đó.
Cô là một trong những người đầu tiên xuất hiện tại hiện trường vụ án, nhưng cũng là người đầu tiên rời đi. Công việc của cô kết thúc ở đó. Khác với những đồng nghiệp, cô có thể lãng quên.
Nhưng khi nối chiếc Reflex với máy tính, một cảnh sát mang tới cho Crespi ví của cô gái đã chết. Ông thanh tra mở nó ra để kiểm tra xem có giấy tờ gì không. Sandra nhận ra cô ấy trong tấm ảnh của thẻ căn cước.
“Diana Delgaudio,” Crespi đọc liền một mạch. “Hai mươi mốt tuổi, trời ạ.”
Một khoảng lặng ngắn nhấn mạnh thông tin.
Tiếp tục nhìn thẻ căn cước, ông thanh tra làm dấu thánh. Crespi là một người mộ đạo. Sandra không biết rõ về ông ta nhưng đó không phải kiểu người phô trương. Ở sở cảnh sát, ông ta được kính trọng bởi tuổi nghề hơn là những thành tích thực tế. Nhưng có lẽ ông ta là người phù hợp cho một vụ án như vậy. Một người có khả năng kiểm soát nỗi kinh hoàng mà không cần phải trục lợi từ nó với giới truyền thông hay để thăng tiến.
Với hai thanh niên xấu số, một ông cảnh sát nhân từ là một điều tốt.
Crespi quay sang viên cảnh sát lúc nãy để trả ví. Ông hít vào và thở ra thật sâu. “Thôi được, chúng ta tới thông báo cho phụ huynh của họ.”
Họ rời đi, để lại Sandra làm công việc của mình. Cùng lúc đó, những bức ảnh bắt đầu chạy trên màn hình máy tính, lần lượt được chuyển từ bộ nhớ này sang bộ nhớ khác. Quan sát chúng, cô điểm lại thật nhanh công việc của buổi sáng hôm nay. Có tổng cộng gần bốn trăm bức. Hết bức này đến bức khác, những hình ảnh của một bộ phim câm.
Tiếng chuông điện thoại mà mọi người mong đợi bỗng làm cô sao nhãng. Cô quay về phía nữ đồng nghiệp đang kiểm tra tên người gọi trên màn hình. Cô ấy đưa một tay lên trán và rồi bắt máy: “Xin chào bà Delgaudio, tôi là cảnh sát.”
Sandra không thể biết ở phía đầu dây bên kia bà mẹ nói gì, nhưng cô có thể hình dung bà ấy sẽ cảm thấy thế nào khi nghe thấy giọng người lạ và từ cảnh sát. Điều mà trước đó mới chỉ là một linh cảm xấu giờ đã sắp chuyển thành một nỗi đau cùng cực.
“Một đội tuần tra đang tới nhà bà để nói rõ tình hình.” Cô cảnh sát cố trấn an người phụ nữ.
Sandra không thể tiếp tục nghe. Cô tập trung trở lại những hình ảnh đang hiện lên trên máy tính, hy vọng việc chuyển dữ liệu sẽ sớm hoàn tất. Cô đã quyết định không có con vì lo sợ chúng sẽ có kết cục tương tự như những tấm hình đang chạy nối nhau trước mặt cô. Khuôn mặt của Diana. Vẻ vô cảm. Tóc đen rối bời. Lớp trang điểm nhòe trong nước mắt. Cái miệng chùng xuống một điệu cười buồn. Ánh mắt đang chiêm ngưỡng màn trình diễn của hư không.
Đúng lúc chương trình máy tính sắp hoàn tất việc chuyển dữ liệu thì một tấm cận cảnh khác đột nhiên xuất hiện.
Theo bản năng, Sandra ấn phím dừng lại. Tim đập thình thịch, cô ghé sát màn hình để kiểm tra. Xung quanh cô, tất cả biến mất như bị hút vào một hố đen. Chỉ còn đúng bức ảnh đó trên màn hình. Làm sao cô lại không nhận ra cơ chứ?
Trong bức ảnh, khuôn mặt cô gái vẫn bất động.
Sandra vội quay về phía hiện trường đang được khoanh vùng bằng dây băng trắng đỏ. Rồi cô chạy.
Diana Delguadio đã đưa mắt về phía ống kính.