Thợ Săn Bóng Tối

Lượt đọc: 3628 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
5

“Thế nào mà chuyện đó lại xảy ra được hả?”

Tiếng quát của ông cảnh sát trưởng dội tới trần nhà toàn tranh của phòng họp và vang khắp tầng hai ngôi biệt thự cổ ở phố San Vitale, trụ sở của Cảnh sát Roma.

Kẻ chịu trận là những người có mặt tại hiện trường án mạng vào sáng hôm đó.

Diana Delgaudio còn sống. Nhưng vì không được cấp cứu kịp thời, giờ cô gái đang phải chiến đấu giữa sự sống và cái chết trong phòng phẫu thuật.

Đối tượng chính cho cơn thịnh nộ của cảnh sát trưởng là bác sĩ pháp y. Astolfi đang khom lưng trên ghế, dưới bao con mắt. Ông ta là người đầu tiên tới hiện trường và giám định hai thanh niên đã chết, giờ thì ông ta phải giải thích cho sự bất cẩn này.

Theo lời ông ta, cô gái không có mạch. Không thể nào sống sót với cơ thể trần trụi dưới nhiệt độ ban đêm cùng những vết thương nghiêm trọng. “Trong những điều kiện như thế chỉ một phân tích khách quan cũng đủ để kết luận là vô phương cứu chữa,” Astolfi thanh minh.

“Thế mà cô ta vẫn còn sống đấy,” ông cảnh sát trưởng phản pháo, càng lúc thêm giận dữ.

Đó là một sự kết hợp may mắn của nhiều yếu tố. Trọng tâm của sự việc là con dao cắm ở xương ức. Nó bị kẹt lại giữa đống xương sườn và tên sát nhân không thể nào rút ra được, hắn buộc phải để lại nó ở đó. Nhưng điều này đã giúp nạn nhân không bị mất máu quá nhiều. Hơn nữa, vị trí đâm của con dao không làm tổn thương đến bất cứ một động mạch nào cả. Cả tư thế hoàn toàn bất động do cơ thể bị trói bằng dây thừng leo núi đã cứu mạng cho cô gái. Việc này giúp bình ổn hiện tượng chảy máu trong, khiến chúng không thể gây ra tử vong.

“Vậy là sự giảm thân nhiệt chuyển thành một lợi thế,” ông bác sĩ pháp y kết luận. “Nó giúp bảo vệ những chức năng sống.”

Sandra không tài nào thấy nổi may mắn gì trong chuỗi sự việc đó. Tình trạng sức khỏe của Diana Delgaudio rất nghiêm trọng. Ngay cả khi cuộc phẫu thuật vô vọng mà lúc này cô gái đang phải trải qua thành công, chẳng ai có thể biết cuộc sống nào đang chờ đợi cô ấy.

“Chúng ta vừa mới thông báo cho bố mẹ cô ta là con gái họ đã chết,” cảnh sát trưởng nói, để những người có mặt tự hình dung thảm kịch đó đã gây ra tổn thất thế nào cho phía cảnh sát.

Sandra ngó nhìn xung quanh. Có lẽ một vài đồng nghiệp của cô đang nghĩ rằng chí ít những bậc phụ huynh đó cũng được trao một tia hy vọng. Chắc chắn thanh tra Crespi nghĩ vậy. Nhưng ở trường hợp của ông, đức tin Thiên Chúa chiếm ưu thế hơn so với phận sự của người cảnh sát. Với một người theo đạo, Chúa Trời hành động theo cách bí ẩn, và trong mỗi sự việc dù là đau khổ nhất cũng ẩn chứa một thông điệp, một thử thách hay một lời răn dạy. Nhưng cô không tin vào điều đó. Thậm chí cô nghĩ rằng cũng chẳng bao lâu nữa số phận sẽ quay trở lại chỗ của bố mẹ cô gái, như anh bưu tá giao nhầm bưu phẩm và quay về để lấy lại nó.

Một phần trong Sandra âm thầm được giải tỏa vì tất cả đều cho rằng Astolfi phải chịu trách nhiệm cho sự cố vào sáng hôm đó.

Nhưng chính cô cũng có lỗi.

Nếu vào đoạn kết của nhiệm vụ chụp ảnh hiện trường, Sandra không nhắm mắt trong lúc chiếc Reflex ghi lại những hình ảnh cuối cùng, cô đã có thể nhận ra sự chuyển động trong ánh mắt của Diana sớm hơn. Lời khẩn cầu âm thầm và vô vọng.

Chính chiếc điện thoại của cô gái làm cô mất tập trung, nhưng đó không phải là một cái cớ. Cô thấy cắn rứt khi nghĩ rằng mọi chuyện sẽ ra sao nếu cô phát hiện ra điều ấy muộn hơn, khi đã về nhà hay trong phòng thí nghiệm của cảnh sát. Cả cô cũng có thể là kẻ tòng phạm của tên giết người vào đêm hôm đó. Mình đã cứu cô ấy? Có thực là mình không? Cô tự hỏi. Sự thật là Diana đã tự cứu chính mình. Và Sandra lại được hưởng công một cách vô lý. Cô sẽ phải im lặng để giữ thể diện cho cảnh sát. Vì thế cô không thể đổ lỗi hoàn toàn cho ông bác sĩ pháp y.

Cùng lúc đó, ông cảnh sát trưởng đã kết thúc cơn tam bành. “Thôi được rồi, các anh chị biến hết đi.”

Tất cả đứng dậy khỏi chỗ ngồi, nhưng Astolfi là người rời phòng đầu tiên. “Cô ở lại, sĩ quan Vega.”

Sandra quay lại nhìn cấp trên, tự hỏi tại sao ông ta lại muốn giữ cô lại. Nhưng ông ấy quay ngay sang Crespi. “Cả ông nữa, thanh tra.”

Sandra nhận ra rằng trên ngưỡng cửa những người đồng nghiệp đang đi ra, một nhóm khác đã sẵn sàng ngồi vào vị trí trong phòng họp.

Đó là những thành viên của SCO – đơn vị tác chiến nòng cốt. Họ là lực lượng đặc biệt chuyên về tội phạm có tổ chức, gián điệp, tù trốn trại, án mạng hàng loạt và man rợ.

Khi họ ngồi xuống, Sandra nhận ra phó cảnh sát trưởng Moro.

Một cảnh sát trẻ nhưng đã vang danh như một chuyên gia lão luyện. Anh ta nổi tiếng sau khi tóm cổ được một tên trùm mafia bị truy lùng trong suốt ba mươi năm. Anh ta đã bền bỉ săn đuổi hắn, từ bỏ cuộc sống riêng, hủy cả đám cưới, đến mức độ tên tội phạm thậm chí còn phải chúc mừng anh khi anh còng tay hắn.

Moro rất được kính trọng. Ai cũng muốn gia nhập đội của anh ta. Một đội đẳng cấp trong nhóm ưu tú nhất của Cảnh sát quốc gia. Nhưng phó cảnh sát trưởng hầu như chỉ làm việc với nhóm người cũ, khoảng mười lăm người. Những người thân tín mà anh chia sẻ sự mệt nhọc và hy sinh. Những người đã quen ra khỏi nhà mỗi sáng không biết khi nào hay liệu có còn được gặp lại người thân. Moro chọn thanh niên độc thân vì anh không muốn phải giải thích cho những góa phụ và những đứa trẻ mồ côi. Chính họ đã tạo thành một gia đình. Ngay cả ngoài công việc, họ vẫn bên nhau. Gắn kết là sức mạnh của họ.

Trong mắt của Sandra, họ hiện lên như những thầy tu của phái Thiền tông. Họ gắn bó với nhau bằng một cam kết còn cao hơn cả bộ quân phục trên mình.

“Hắn sẽ còn ra tay.”

Moro tuyên bố sau lưng những người tham dự, trong lúc anh ta tiến tới chỗ công tắc để tắt điện trong phòng. Thông tin rớt xuống đầu những người có mặt cùng với bóng tối. Sự im lặng sau đó khiến Sandra rùng mình. Trong phút chốc, cô thấy mình tan biến trong màn đêm. Nhưng rồi luồng sáng của máy chiếu làm tái hiện thế giới quanh cô.

Trên màn hình xuất hiện một trong số những tấm ảnh hiện trường vụ án do chính cô chụp sáng hôm đó.

Chiếc xe với những cánh cửa mở, cô gái với con dao găm ở xương ức.

Chẳng ai trong số những người hiện diện kinh hãi né nhìn. Họ là những người luôn sẵn sàng với mọi chuyện, nhưng cũng đúng rằng sau vài giờ, lòng thương cảm và sự ghê rợn đã nhường chỗ cho một tình cảm khác. Điều mà cô gọi là ảo giác khoảng cách. Không phải là sự thờ ơ, mà là sự thích nghi.

“Đây mới chỉ là khúc dạo đầu,” Moro tiếp tục. “Sẽ mất một ngày, một tháng, mười năm, nhưng hắn ta sẽ lại hành động, chắc chắn là như vậy. Vì thế chúng ta phải ngăn chặn hắn ngay lập tức. Không còn sự lựa chọn nào khác.” Anh ta di chuyển về chính giữa màn hình. Hình ảnh giờ đây chiếu thẳng vào anh ta nhưng không làm rõ mặt: cứ như thể nó được ngụy trang một cách hoàn hảo trong nỗi kinh hoàng. “Chúng ta đang điều tra tỉ mỉ cuộc đời của hai thanh niên để xem liệu có kẻ nào có thể nuôi dưỡng sự căm ghét và hận thù với họ hoặc với gia đình họ: người yêu cũ thất vọng, nhân tình, họ hàng có lý do oán giận, chủ nợ hay con nợ giận dữ, câu kết với tội phạm, gây tội với lầm người… Cho dù vẫn còn chưa chắc chắn nhưng tôi tin là có thể loại bỏ ngay những giả thuyết này.” Phó cảnh sát trưởng chỉ lên màn hình. “Giờ tôi sẽ không nói với các vị về những cuộc điều tra, chứng cứ, manh mối hay cách thức hành động. Hãy tạm gác tất cả những hoạt động của cảnh sát, hãy quên quy trình làm việc đi. Tôi muốn mọi người tập trung vào những tấm hình này. Hãy quan sát chúng thật kỹ.” Moro im lặng, cùng lúc điều khiển cho hình ảnh chạy. “Mọi người có thấy sự việc diễn ra rất bài bản không? Hắn không ứng biến tại chỗ, hắn đã lên kế hoạch từ trước. Dù mọi người thấy lạ, nhưng không hề có sự thù ghét trong những hành động của hắn. Hắn cẩn thận, tỉ mỉ. Hãy ghi nhớ đây là công việc của hắn, và thật đáng nguyền rủa, hắn làm rất tốt.”

Cách tiếp cận của Moro làm Sandra rất ấn tượng. Phó cảnh sát trưởng đã bỏ qua những phương pháp điều tra truyền thống vì muốn khơi dậy từ họ phản ứng về mặt cảm xúc.

“Tôi đề nghị mọi người ghi nhớ thật kỹ những hình ảnh này vì nếu chúng ta đi tìm một lời giải mang tính lý trí, chúng ta sẽ không bao giờ tóm được hắn. Trái lại, hãy thử cảm nhận thứ mà hắn cảm nhận. Lúc đầu chúng ta sẽ không thích đâu, nhưng đó là cách duy nhất, hãy tin tôi.”

Những hình ảnh cận cảnh đầu tiên của cậu thanh niên xuất hiện. Vết thương ở gáy, thân thể trần truồng tím tái và lõa lồ như thể đang đóng kịch. Một vài đồng nghiệp của cô đã cười khi thấy những cảnh tượng tương tự thế. Sandra đã nhiều lần chứng kiến việc đó, nhưng không phải vì thiếu tôn trọng hay nhạo báng. Đó là một kiểu tự vệ. Tâm trí họ từ chối hiện thực với phản ứng tương tự giống như khi thấy sự vô lý chế giễu. Moro cố tránh phản ứng này. Anh ta chỉ cần sự tức giận của họ.

Phó cảnh sát trưởng tiếp tục cho ảnh chạy trên màn hình. “Các vị đừng để bị đống hỗn độn của thảm kịch này lừa gạt. Chỉ là vẻ bề ngoài, hắn ta không vô tình để lại thứ gì đâu. Hắn đã suy tính, lên kế hoạch và hành động. Hắn không điên. Có khi hắn hòa nhập xã hội rất tốt là đằng khác.”

Với một kẻ không chuyên, những lời lẽ đó có vẻ mâu thuẫn, như thể được tuôn ra từ một sự ngưỡng mộ chân thành. Nhưng Moro chỉ đơn giản đang cố tránh phạm phải sai lầm của không ít cảnh sát: đánh giá thấp đối thủ.

Phó cảnh sát trưởng ra khỏi chùm sáng của máy chiếu để nhìn trực diện những người có mặt. “Đó là một án mạng liên quan đến tình dục, vì hắn đã chọn một cặp đôi đang ân ái, nhưng lại không xâm hại nạn nhân. Các bác sĩ khẳng định cô gái không bị cưỡng hiếp và những kết quả khám nghiệm tử thi ban đầu cũng loại trừ khả năng này ở cậu thanh niên. Vì vậy tên sát nhân của chúng ta ra tay không phải do bản năng hay nóng lòng muốn đạt cực khoái. Hắn không thủ dâm trên những xác chết, nếu đó là điều mà các vị đang hy vọng. Tấn công, biến mất và trên hết là quan sát. Từ giờ trở đi hắn sẽ quan sát lực lượng cảnh sát chúng ta. Giờ hắn đã công khai, hắn không thể cho phép mình được mắc sai lầm. Nhưng không chỉ riêng hắn phải chịu thử thách, cả chúng ta cũng vậy. Cuối cùng kẻ chiến thắng không phải là kẻ mạnh hơn mà là người biết tận dụng tốt hơn sai lầm của đối phương. Và hắn đang có lợi thế trước chúng ta…” Phó cảnh sát trưởng xoay tay cho mọi người xem đồng hồ. “Thời gian. Chúng ta phải đi trước tên khốn đó. Nhưng điều này không có nghĩa là vội vã, vội vã là đồng minh tồi tệ nhất. Trái lại, chúng ta phải khó lường y như hắn. Chỉ có như vậy chúng ta mới chặn được hắn. Bởi vì mọi người nên biết rằng hắn đã có trong đầu một kế hoạch khác.” Anh ta dừng chuỗi hình ảnh ở đúng tấm cuối cùng.

Ảnh cận cảnh Diana Delgaudio.

Sandra hình dung ra sự tuyệt vọng của cô gái bất động và gần như bất tỉnh đang cố báo rằng mình vẫn còn sống. Nhưng nhìn khuôn mặt cứng đờ của cô gái, cô lại chợt nghĩ đến cảm giác khi chụp tấm hình đó. Lớp trang điểm bị lem trong nước mắt nhưng vẫn còn khá tươm tất. Phấn má, phấn mắt, son.

Phải, đúng là có thứ gì đó không ổn.

“Hãy nhìn kỹ cô ấy,” phó cảnh sát trưởng tiếp tục, cắt ngang dòng suy nghĩ của cô. “Chính hắn đã làm việc này vì nó làm hắn thích thú. Nếu vì một lý do kỳ diệu nào đó Diana Delgaudio sống sót, chúng ta sẽ có một nhân chứng có thể nhận diện hắn.”

Chẳng ai đưa ra bình luận gì, thậm chí một cái gật đầu cũng không. Đó là một hy vọng thầm kín, không hơn không kém.

Bất ngờ, Moro quay sang Sandra. “Sĩ quan Vega.”

“Vâng, thưa ngài.”

“Sáng nay cô đã làm rất tốt.”

Lời khen đó làm Sandra xao động.

“Chúng tôi muốn cô cùng tham gia, sĩ quan Vega.”

Lời mời làm cô e ngại. Bất cứ một đồng nghiệp nào cũng sẽ phổng mũi khi được đề nghị một chỗ trong đội của Moro. Nhưng không phải cô. “Tôi không biết liệu mình có đủ năng lực, thưa ngài.”

Trong bóng tối nhập nhoạng, phó cảnh sát trưởng chăm chú nhìn cô. “Không phải lúc để khiêm tốn.”

“Không phải là khiêm tốn. Chỉ là tôi chưa bao giờ xử lý loại tội phạm này.”

Sandra thấy thanh tra Crespi đang lắc đầu trách móc cô.

Moro chỉ tay ra cửa. “Vậy thì phải nói rõ thế này: Không phải chúng tôi – đội SCO – cần cô, mà là có hai thanh niên đi chơi ngoài kia không biết rằng sắp tới sẽ đến lượt họ. Vì chuyện sẽ xảy ra như thế. Tôi biết và cô cũng biết điều đó, sĩ quan Vega. Và với tranh luận này chúng ta đã phung phí quá nhiều thời gian còn lại của họ.”

Vậy là xong. Sandra không đủ sức phản đối và Moro cũng đã rời mắt để chuyển sang một chủ đề khác.

“Người của chúng ta đang hoàn tất việc điều tra trong rừng thông Ostia, như vậy sau đó chúng ta có thể phân tích những bằng chứng tái dựng quá trình sự việc và cách thức hành động của hung thủ. Trong thời gian đó, tôi muốn các vị tập trung vào những gì mình cảm nhận được trong dạ, trong xương, trong phần thầm kín và đáng xấu hổ nhất của mình. Hãy về nhà và tạm quên nó đi. Từ ngày mai chúng ta sẽ nghiên cứu những bằng chứng. Và ngày mai tôi không muốn nhìn thấy những dấu hiệu cảm xúc,” anh ta nói rõ. “Các vị phải thật sáng suốt và lý trí. Cuộc họp kết thúc ở đây.”

Phó cảnh sát trưởng là người đầu tiên bước ra cửa, sau đó những người khác cũng đứng dậy rời khỏi phòng. Sandra vẫn ngồi lại chỗ của mình, tiếp tục chăm chú nhìn vào tấm hình Diana trên màn chiếu. Trong khi mọi người băng qua trước mặt, cô vẫn không tài nào rời mắt khỏi bức ảnh đó. Giá có ai đó tắt máy chiếu, hình trình chiếu cuối cùng đó có vẻ vô ích và không được tôn trọng.

Việc Moro làm là một kiểu huấn luyện về mặt cảm xúc, nhưng hôm sau anh ta lại muốn mọi người sáng suốt và lý trí. Nhưng Diana Delgaudio giờ đây không còn là cô gái hai mươi mốt tuổi, với những mơ ước, hoài bão và dự định. Cô ấy đã mất danh tính. Cô ấy đã trở thành tư liệu điều tra, một cá thể chung chung vừa gánh chịu một tội ác, và giờ có thể tự gán cho mình cái tên mơ hồ là nạn nhân. Và sự thay hình đổi dạng diễn ra ngay ở đó, trong cuộc họp, trước tất cả mọi người.

Sự thích nghi, Sandra nhớ lại. Kháng thể giúp cảnh sát thoát khỏi cái ác. Và thế là trong khi tất cả thờ ơ với bức ảnh của Diana, cô thấy mình phải có nghĩa vụ chú ý tới nó, ít ra cho đến khi chỉ còn lại mình cô trong căn phòng. Càng quan sát tấm hình cận cảnh đó, cô càng thấy có điều gì đó sai sai.

Một chi tiết không hợp lý.

Trong lớp mặt nạ trang điểm nhòe nhoẹt phủ lên khuôn mặt cô gái, có thứ gì đó thực sự không ổn. Và rồi, Sandra đã tìm ra nó.

Son.

« Lùi
Tiến »