Dành tặng Mẹ.
Vì đã dán tường toàn bộ bang New Jersey bằng những tấm bookmark
---❊ ❖ ❊---
Đào mộ là một công việc nặng nhọc. Ánh trăng chiếu lờ mờ trên cái xẻng khi hắn xúc một cụm đất và hất ra khỏi cái hố sâu tới đầu gối. Bất chấp cái lạnh buổi tối tháng Mười một, mồ hôi vẫn chảy từng giọt vào mắt hắn. Hắn dừng lại, lấy tay áo lau trán. Với một vòng quay của khớp vai, hắn cắm mạnh cái xẻng xuống lớp đất giống như một ngọn thương và để nó đứng như vậy trong khi cởi chiếc áo sơ-mi flannel. Hắn ném cái áo ra bên ngoài cái hố cạn hình chữ nhật ấy.
Làn gió nhẹ thổi qua bộ ngực trần khiến da hắn mát lạnh. Mùi gỗ cháy còn phảng phất trong không khí. Một lớp lá mục phủ trên lối mòn, bỏ lại những cái cây đã trụi đi một nửa.
Hắn tựa vào tay cầm của cây xẻng, ngửa mặt lên trời. Phía trên những ngọn cây, ánh trăng sáng vằng vặc, nằm trên bầu trời thật gần khiến hắn tưởng như mình có thể với tới và chạm vào được. Hắn đưa một tay lên, khung cảnh ấy mang đến cho hắn thứ ảo giác như đang nắm lấy vầng trăng trong lòng bàn tay mình.
Thứ ảo giác của sức mạnh.
Dẫu hắn đang chôn vùi sai lầm của mình theo đúng nghĩa đen thì năng lượng vẫn hừng hực trong hắn. Hắn đã thật cẩn thận, như mọi khi.
Không ai có thể phát hiện ra.
Không ai có thể ngăn cản hắn.
Không có giới hạn cho những gì hắn có thể làm.
Hắn hít một hơi thật sâu. Mùi thông và mùi đất thoang thoảng từ trong khu rừng. Dế kêu líu ríu trong những bụi rậm quanh hắn, và từ con sông cắt qua khu rừng chảy xuống núi gần đó, tiếng nước xối qua đá vang đến tai hắn. Những con thú mồi sợ hãi bóng tối, nhưng hắn là một con thú săn từ bản năng.
Bóng tối chính là bạn hắn.
Và nếu muốn hoàn thành công việc trước lúc bình minh, tốt nhất hắn nên bắt tay vào làm tiếp.
Giật mạnh cây xẻng lên khỏi lớp đất, hắn tiếp tục công việc của mình. Hầu hết con người ta sẽ ước lượng không chính xác thời gian để đào một cái hố lớn đủ chôn một cái xác.
Thực sự là, hầu hết mọi người đều chưa từng làm điều đó.
Hắn xúc một xẻng đất khác và hất lên bãi cỏ. Ban đầu, lớp đất bề mặt còn xốp và tơi. Nhưng càng đào sâu, đất càng cứng hơn. Nếu vào mùa đông, công việc này hẳn là bất khả thi. Hắn giẫm chân lên phần sau của lưỡi xẻng, dùng sức nặng của cơ thể để đẩy lưỡi xẻng sâu hơn vào lớp đất. Đã đến lúc phải kết thúc việc này.
Hắn còn có những cuộc hẹn với những người khác. Hắn có nhiều việc phải làm.
Một sự thay thế sẽ được lựa chọn.
Hắn liếc nhìn ra sau nơi hình thù phủ kín chăn được đặt trên bãi cỏ cạnh cái hố. Nguyên tắc đầu tiên của việc học từ một sai lầm là gánh lấy trách nhiệm. Hắn đã làm hỏng việc.
Hắn đã chọn cô ta, và đó là sai lầm của hắn. Cô ta là người không đủ gan lì. Phải chăng cô ta có khiếm khuyết gì đó mà hắn đã không biết tới?
Có lẽ vậy. Nhưng giờ là lúc bỏ lại sai lầm phía sau để tiến bước.
Hắn dồn hết sức lực vừa mới được tái tạo để tiếp tục. Đến lúc xong việc, vai, lưng và chân hắn đau nhức, nhưng đó là kiểu đau nhức đầy thỏa mãn, một kiểu đau nhức đến từ việc lao động chân tay chăm chỉ.
Hắn trèo lên khỏi cái hố. Nó chắc đã đủ sâu rồi. Ánh sáng ban ngày chỉ vừa lấp ló nơi đường chân trời.
Cúi xuống cái đống trùm kín, hắn kéo nó xuống huyệt mộ. Tấm chăn bị lật mở, để lộ khuôn mặt được che lại bằng tấm ni lon của cô ta. Hắn chợt thấy khó chịu khi lật lớp chăn để che lại đôi mắt đang nhìn trừng trừng của cô. Cô ta lẽ ra đã không phải chết. Nhưng khốn thay là nó đã xảy ra.
Cô ta sẽ được thay thế.
Hắn lấp cái hố, giẫm lên trên ngôi mộ để nện chặt đất. Rồi hắn lấy một cành cây quét qua chỗ đất ấy, phủ một lớp lá mục lên để che lớp đất mới đào.
Hắn đứng dậy và duỗi thẳng lưng, lướt nhìn những chiếc lá mục dưới chân mình. Ngôi mộ về cơ bản là không thể được nhìn ra. Những người đi bộ có thể rảo bước ngay bên trên cái xác mà không bao giờ để ý gì đến nó. Hắn quay lại con đường mòn nhỏ. Hắn đáng lẽ đã mệt nhoài sau một đêm lao động vất vả. Nhưng thay vì thế, không khí lạnh ban đêm - và kế hoạch mới của hắn - lại tiếp thêm sức mạnh cho hắn.
Hắn sẽ bỏ lại sai lầm sau lưng. Cơ hội đang ở phía trước, hắn sẽ tiếp tục hành trình với một khởi đầu mới. Hắn sải bước thật nhanh khi băng qua sông trên cây cầu gỗ. Từ đây chỉ cần năm phút để đi bộ ra đường cái. Hắn xuất hiện từ công viên tiểu bang và tiến thẳng về phía chiếc xe của mình.
Hắn sẽ không để nỗi thất vọng làm bản thân chùn bước. Hắn không phải một kẻ bỏ cuộc. Mỗi sai lầm có thể được biến thành một cơ hội.
Đây là lúc để bắt đầu sau khi vấp ngã.
Là lúc để lựa chọn nạn nhân tiếp theo.