Thoát Thân

Lượt đọc: 8542 | 4 Đánh giá: 9,5/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
CHƯƠNG 2

Chẳng có gì bất thường ở đường số 77 Oak cả. Những màn trập màu trắng và xanh, khu dân cư gồm những ngôi nhà hai tầng giống nhau như đúc. Những trụ bóng rổ và lưới khúc côn cầu nằm hai bên đường. Những bức vẽ bằng phấn màu trang trí các con đường đi bộ nơi đây.

Vào lúc chín giờ sáng, khu phố vẫn yên ắng. Trẻ em đã đi học. Các phụ huynh đã đi làm.

Nhưng linh tính về điềm gở như chạy khắp lưng Morgan Dane cùng với một giọt mồ hôi rơi xuống khi cô so sánh địa chỉ với tài liệu trong tay. Địa chỉ trùng khớp.

Cô nheo mắt nhìn ngôi nhà. Mặt trời tháng Mười chiếu xuống mái nhà từ bầu trời xanh không một gợn mây. Những tia nắng xuyên qua làn gió thu lạnh lẽo và lấp lánh trên cây phong nằm giữa bãi cỏ trước. Đó là một buổi sáng mùa thu đẹp trời mà không phải ai ở trong nhà cũng có thể biết được. Mỗi tấm rèm trong từng cửa sổ đều được kéo kín.

Hắn hẳn nhiên là ở trong đó.

“Đây là ngôi nhà đó,” cô nói.

Lance Kruger gõ ngón tay lên vô lăng của chiếc xe Jeep. “Anh không thích nhiệm vụ này chút nào.”

“Em cũng vậy.” Morgan lật tấm che xuống và dùng gương để tô lại son môi.

Việc cưỡng chế thực hiện những nghĩa vụ pháp lý chẳng có gì là lý thú.

Anh chạy qua căn nhà và đỗ xe cách đó hai căn. “Có lẽ anh nên gõ cửa thì tốt hơn.”

Morgan liếc sang nhìn người đàn ông to lớn đang ngồi ở vị trí tài xế.

Lance đã rời khỏi lực lượng cảnh sát và đến làm việc ở một công ty thám tử tư vào mùa hè năm trước, nhưng chất cớm vẫn hiển hiện - từ cái quần túi hộp màu đen cho tới cái mái tóc vàng ngắn có đường rẽ hết sức chỉn chu của anh. Chiếc áo sơ-mi flannel mở cúc màu xanh lam không đóng thùng che vũ khí của anh nhưng không thể giấu nổi những thớ cơ bắp cuồn cuộn làm căng chiếc áo thun màu xám bên trong. Bên dưới hai cổ tay áo xắn lên là hai cánh tay lực lưỡng.

Nếu như vẻ ngoài cơ bắp chưa đủ đáng sợ thì ánh nhìn lạnh lùng trong đôi mắt xanh của anh cũng khiến người ta phải tránh xa.

Anh trông đáng sợ, giống như anh sắp làm điều gì đó.

Tội phạm mà họ đang cưỡng chế chỉ cần nhìn thấy Lance sẽ bỏ trốn và rồi công ty của anh sẽ phải bắt đầu tìm kiếm gã ta khắp nơi lần nữa. Họ đã từng phải mất ba ngày để làm vậy.

“Hắn sẽ không mở cửa cho anh đâu,” cô nói. “Thế nên Sharp mới nhất quyết yêu cầu em trợ giúp trường hợp này.”

Lance cau mày và quay qua nhìn cô. Anh buông tiếng thở dài thất vọng. “Em nói đúng. Nhưng chỉ nghĩ đến việc em lại gần gã khốn đó trong vòng ba mét anh đã không thích rồi, cứ đọc hồ sơ của hắn mà xem.” Số nợ tiền trợ cấp nuôi con của Tyler Green với người vợ cũ đã lên tới hàng ngàn. Hắn là kẻ đáng chết nhất trong những ông bố đáng chết. Hắn cũng đã bị bắt nhiều lần vì tội trộm cắp và hành hung, nhưng mỗi lần như vậy, các cáo buộc đó đều được bào chữa từ tội nặng thành tội nhẹ. Để tránh được rắc rối từ các nhà chức trách và tránh việc chi trả cho vợ cũ, hắn đã bỏ việc và rời khỏi căn hộ của mình, lê la tá túc ở nhà người thân và bạn bè, không bao giờ ở một nơi đủ lâu để mạng lưới tòa án có thể tiếp cận được hắn. Nhưng may mắn của hắn đã đến hồi kết thúc. Vợ cũ hắn đã thuê Dịch vụ thám tử Sharp tìm hắn để cô có thể đưa hắn ra tòa.

Miệng Lance bặm lại. “Có lẽ hắn sẽ không mở cửa cho cả em.”

“Chỉ có một cách để biết. Em chỉ là người mẹ ngoại ô bình thường.” Morgan hy vọng Tyler tưởng cô là một người hàng xóm. Cô thầm hy vọng hắn sẽ mở cửa, cô sẽ đưa hắn trát hầu tòa và công ty sẽ được trả tiền.

Lance liếc nhìn cô. “Em là một bà mẹ thì đúng, nhưng nhìn em thì không bình thường đâu.”

Cô hất tóc lên, mở cúc áo choàng màu đen, rồi với lấy khay bánh sô-cô-la đặt trên ghế sau. “Nếu em đứng ngay bậc cửa thì khả năng Tyler mở cửa sẽ cao hơn nhiều.”

“Anh hiểu, nhưng anh không hề muốn.” Lance nói với giọng không vui.

Morgan ném son môi vào túi vải. Tay áo choàng của cô phất lên khi cô làm việc ấy, để lộ một vết sẹo màu hồng còn mới chạy từ cổ tay đến khuỷu tay: nó như lời nhắc nhở rằng công việc liên quan tới những tên tội phạm là khá nguy hiểm. Những vết khâu đã lặn trong vài tuần, nhưng vết thương trông thô ráp và xấu xí.

Những nếp nhăn quanh miệng Lance càng hằn sâu khi ánh mắt anh liếc nhìn từ vết sẹo lên tới khuôn mặt của Morgan. Mối quan hệ của họ nhiều hơn mức đồng nghiệp. Nhiều hơn đến mức nào thì chưa thể kết luận được. Anh là người đàn ông đầu tiên cưa cẩm cô kể từ khi người chồng là lính trận của cô bị giết ở Iraq hai năm trước. Nhưng với ba đứa con còn nhỏ dại, việc dành thời gian cho một người đàn ông là chẳng dễ dàng gì, thậm chí vào những ngày tương đối ổn. Chưa kể trong vài tuần qua, sức khỏe của người ông tám mươi lăm tuổi của Morgan lại có chuyển biến xấu. Có thêm những cuộc hẹn với bác sĩ, những xét nghiệm, với bao lo lắng đang đè nặng lên thể chất lẫn tinh thần Morgan, vượt quá mức chịu đựng thông thường của cô.

Cô chạm vào cánh tay chắc nịch của Lance. Cô chỉ có ý trấn an, nhưng cánh tay bên dưới bàn tay cô lại căng lên. Ai mà biết được một cánh tay lại có thể quá nam tính đến vậy?

“Anh sẽ quan sát.” Anh nói, biểu lộ vẻ lo lắng.

“Em chẳng mảy may nghi ngờ điều đó đâu.” Cô cầm lấy tay nắm cửa.

“Chờ chút để anh vào vị trí đã.” Sờ vào bên dưới chiếc áo sơ-mi flannel, Lance kiểm tra vũ khí ở sau hông rồi ra khỏi xe.

Morgan chà lòng bàn tay ẩm ướt vào quần jean, hít thở ba hơi thật sâu rồi bước lên vỉa hè. Mang theo khay bánh sô-cô-la, cô rảo bước tới ngôi nhà số 77.

Lance cúi thấp người sau bụi cây ở ngôi nhà kế bên. Ló đầu nhìn qua tán lá, anh có thể thấy rõ phía bậc cửa.

Cô cầm khay bánh đi dọc theo lối đi bộ rồi đi vào lối xe chạy. Bước lên hai bậc bê tông để tới bậc thềm phía trước cửa, cô nhấn chuông. Sau một phút im lặng căng thẳng, cô nhấc chiếc vòng bằng đồng ở trên cánh cửa và gõ ba lần. Trong ba mươi giây tiếp theo, chẳng ai trả lời. Nhưng cô có thể cảm nhận được có người đang quan sát cô.

Tiếng bước chân vang lên ở bên kia cánh cửa. Thêm vài giây trôi qua. Morgan mường tượng hắn đang nhìn qua mắt thần ở cửa. Cô nín thở trong khi chờ người ở bên kia cánh cửa quyết định. Rồi cái chốt cửa trượt qua với tiếng kim loại va vào nhau, và cánh cửa hé ra với tiếng cọt kẹt nhỏ phát ra từ bản lề cửa.

Tyler ló ra nhìn qua khe cửa hở. Hắn đi chân trần, mặc quần jean và một chiếc áo lót màu trắng rất chỉn chu. Bức ảnh trong hồ sơ đã không phản ánh đúng con người hắn. Chiều cao một mét tám mươi của hắn vừa vặn và gọn gàng, và hắn có vẻ ngoài ưa nhìn theo kiểu một “bad-boy” phong trần. Cái nhếch mép kiêu ngạo trên gương mặt hắn cho thấy hắn ý thức được điều đó. Ánh mắt của hắn lia từ trên mặt cô xuống tới chân và lại lên mặt. Hắn mở cửa ra hẳn, bước xuống ngưỡng cửa, uể oải dựa vào khung cửa.

“Cô là ai?” Hắn nhìn ngực cô hỏi. Hắn lại lia mắt lên nhìn khuôn mặt cô.

“Tôi là Morgan.” Cô mỉm cười, bỏ qua cái cảm giác bực bội râm ran trong lòng.

“Chà…o Morgan.” Nhìn chằm chằm vào môi cô, hắn liếm môi, chậm rãi và thư thả.

Nhớp nhúa. Đó có phải một từ để mô tả?

“Anh là ai?” cô hỏi.

Hắn nhìn với ánh mắt đểu cáng. “Cô muốn tôi là ai thì sẽ là người đó thôi.”

Thật. Kinh. Tởm.

Cô nghiêng đầu như thể không được thông minh lắm và không hiểu gì.

Hắn nhăn răng cười. “Tôi là anh họ của Patty, Tyler.”  “Ồ, tốt lắm. Những thứ này dành cho Patty và lũ trẻ.” Cô đưa ra khay bánh sô-cô-la và mỉm cười vui vẻ. Cô chớp mắt vài lần với vẻ lo lắng, một động tác sáo rỗng nhưng hiệu quả.

“Ồ, được rồi.” Hắn đón cái khay bằng cả hai tay.

Morgan lấy ra phong thư từ trong áo choàng và đặt nó bên trên những chiếc bánh. “Cái này là cho anh.”

“Cái khỉ gì đây?” Cả người hắn căng lên. Ánh mắt đểu cáng kia vụt tắt, nỗi giận dữ hằn lên trên nét mặt.

Morgan bước ra xa, vẫn chưa thể quay lưng lại. Nhưng Tyler di chuyển nhanh hơn cô nghĩ, hắn nhanh chóng biến đổi từ kẻ uể oải thành nhanh như chớp.

Hắn ném mấy cái bánh vào thùng rác và nhào tới trước. Một bàn tay của hắn đã kề quanh cổ cô, áp lực nơi khí quản ép người cô xuống. Morgan nắm lấy cổ tay hắn bằng cả hai tay để thoát ra. Khó thở, chịu đựng cơn đau, cô cố gắng gỡ những ngón tay của hắn ra khỏi cổ mình.

Nhưng bàn tay hắn nắm chặt như cái niềng sắt. Hắn cao hơn, mạnh hơn và hung hãn.

“Cô là đồ khốn. Sao cô dám lừa tôi.” Tyler kéo cô lại gần. “Cô có thể nói lại với vợ cũ của tôi là nếu tôi mà gặp cô ta lần nữa, tôi sẽ giết cô ta. Cái ả đàn bà vô ơn đó sẽ phải nhận lấy hình phạt từ tôi.”

Morgan thấy mắt hoa lên khi bàn tay hắn siết quanh cổ cô mạnh hơn.

« Lùi
Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của melinda leigh