Morgan!
Lance thúc hai bàn chân xuống lớp cỏ và lao hết tốc lực về phía gã đàn ông đang bóp cổ Morgan. Cô co giật như một con búp bê vải, nâng người cao lên bằng cách nhón chân. Tầm nhìn của anh thu lại chỉ với hai con người trên bậc cửa. Cơn giận tiếp thêm năng lượng cho guồng chân chạy của anh.
Nếu Tyler Green làm hại cô…
Anh quan sát khi Morgan đưa một cánh tay lên trời và quay người một phần tư vòng. Cô vòng bàn tay về phía trước và dùng phần bả vai đang ở bên trong để bẻ vòng kìm kẹp của Tyler nơi cổ mình. Rồi cô thúc khuỷu tay vào mặt hắn. Đầu hắn giật ra sau. Máu tuôn ra. Hai bàn tay hắn che trước miệng và mũi ngay khi Lance lao vào hắn với cú ôm ngang sườn.
Lance và Tyler lăn tròn trên bãi cỏ trước nhà, chân tay đan vào nhau và kết thúc với Lance nằm bên trên. Nằm ngửa trên đất, Tyler vùng vẫy với một cú đấm yếu ớt và điên dại. Lance gạt cú đấm ra như xua muỗi.
Cuối cùng, chẳng cần phải vật lộn gì cho lắm. Tyler hành xử vô lại khi hắn tấn công phụ nữ nhưng không biết phải làm gì với một đối thủ ngang tầm. Hắn bị chảy máu khá nhiều, còn Lance chẳng mảy may hổ thẹn khi tận hưởng cảnh tượng đó. Tyler là một kẻ côn đồ và cũng là kẻ hèn nhát.
Lance lật Tyler úp mặt xuống, kéo hai cánh tay hắn ra phía sau, ghì khuỷu chân vào vùng thắt lưng của hắn. Cúi sát xuống đầu của kẻ đáng chết, Lance nói: “Bọn vũ phu chúng mày có một điểm chung. Đó là mày không đánh được người dám đánh lại mày.”
“Lũ đàn bà đều khốn kiếp như nhau.” Tyler nhổ nước bọt qua một bên vai.
“Cô ấy đã hạ mày đo ván.” Lance liếc nhìn Morgan. “Làm hay lắm!”
Morgan đang quỳ gối, một tay ôm cổ, tay kia cầm điện thoại di động. Lance chắc rằng cô đang gọi 911. Sau khi đọc địa chỉ cho điều phối viên, cô bỏ điện thoại vào túi trở lại, quỳ trên gót và khò khè nói: “Cảnh sát đang tới.”
“Thả tao ra.” Tyler hét lên.
Lance hất đầu và đè đầu gối xuống thêm một chút. Không khí - và tinh thần chiến đấu - đã xì khỏi Tyler giống như hơi xì ra khỏi một cái lốp xe.
“Mày vừa mới tấn công một luật sư, thằng khốn ạ!” Lance nói. “Cô ấy sẽ tống cái thứ thối tha mày vào tù.” Trong khi Tyler nằm bất động, Lance quay qua nói với Morgan: “Em ổn cả chứ?”
Cô xoa xoa cổ và nuốt. “Vâng.”
“Em đã xử lý gọn hắn ta.” Lance xoa xoa vết đau trên đùi, ở đó có một viên đạn đã kết thúc sự nghiệp cảnh sát của anh vào năm trước. Vết thương đã lành như tiến độ thông thường của nó, nhưng quãng chạy tốc lực đột ngột vừa rồi đã kéo giãn mô sẹo.
Morgan đứng dậy và phủi đầu gối.
Năm phút sau, một chiếc xe của phòng cảnh sát quận tiến đến, một nhân viên bước ra ngoài. Scarlet Falls là một thị trấn nhỏ. Lực lượng cảnh sát thông thường nhất của thị trấn thường xuyên cần tới sự hỗ trợ của cảnh sát quận hoặc cảnh sát tiểu bang.
Cô đưa cho nhân viên các tài liệu pháp lý và tóm tắt về vụ việc.
Nhân viên còng tay Tyler và kéo hắn dậy. Máu dây ra trên mặt và thấm cả phía trước chiếc áo thun màu trắng của hắn. Người nhân viên đưa Tyler ra phía sau xe và lấy lời khai nhanh từ Lance và Morgan.
“Tôi sẽ cần cô ký vào các lời khai chính thức.” Anh ta gật đầu với Morgan. “Tôi cũng sẽ cần các bức ảnh chụp những vết bầm kia nữa, nhưng trước tiên tôi cần phải đưa anh ta đi cấp cứu đã.”
Người nhân viên lái xe đi.
Lance im lặng khi họ quay lại chiếc xe Jeep, nhưng dư âm cơn giận và nỗi lo lắng ùa đến khi anh mở cửa bên ghế cạnh tài xế và giúp cô lên xe.
Quay qua nhìn anh, cô đặt lòng bàn tay vào giữa ngực anh. “Em ổn mà, Lance.”
Anh nâng cằm cô lên và vuốt tóc cô qua một bên để kiểm tra cổ cô. “Anh chắc là em sẽ đau hơn em nghĩ.” Những vết đỏ đã hiện lên trên nước da tái nhợt của cô.
“Vết bầm sẽ lành thôi,” cô nói.
“Điều ấy không có nghĩa là anh muốn thấy chúng trên cái cổ xinh đẹp của em.” Khi họ còn làm việc cùng nhau, Lance sẽ muốn được bảo vệ cho cô. Dù khá cao, khung người mảnh mai và thanh nhã vẫn tạo nên cho cô một vẻ ngoài duyên dáng. Ngay cả khi cô đã cố gắng ăn mặc đơn giản, thì cô vẫn hoàn toàn nữ tính, với đôi bông tai nhỏ lấp lánh và mái tóc đen óng ả, trông cô giống như một người mẫu quảng cáo dầu gội đầu.
Nhưng anh phải giữ kín ý muốn bảo vệ người phụ nữ ấy trong thâm tâm. Vì cô không phải là người phụ nữ vô dụng, thậm chí là khả năng bảo vệ bản thân của cô luôn khiến anh ngạc nhiên.
Lần nào nhìn cô, cơn đau trong tim anh lại nhói lên. Những gì anh cảm thấy về cô, ngay cả trong giai đoạn đầu mong manh của mối quan hệ này, cũng làm anh gục ngã. Họ chỉ chia sẻ với nhau rất ít… dẫu là những nụ hôn nồng nàn. Nhưng anh không thể chối từ sức hấp dẫn vượt qua cả thể xác. Cảm giác nhẹ nhõm khiến anh không kiểm soát được bản thân. Anh đột nhiên tiến đến, hai tay ôm lấy khuôn mặt cô rồi hôn mạnh lên môi cô. Khi anh ngẩng đầu lên, đôi mắt xanh của cô mở to và sâu thẳm. “Anh biết em có thể tự xử lý. Nhưng anh vẫn muốn vật đầu gã Tyler vì đã làm đau em. Anh đã phải kiềm chế để không treo cổ hắn lên.”
Cô mỉm cười. “Em chắc là hắn đánh giá cao sự kiềm chế của anh.”
“Em có lẽ đã đập vỡ mũi hắn.” Anh cười toe.
“Em không định đập vỡ cái gì cả. Em đã tập những bài tự vệ rất nhiều lần với mức độ ngày càng khó đến nỗi em phản xạ thành thục một cách tự nhiên.”
Cha và ông nội của Morgan là điều tra viên ở Sở Cảnh sát New York. Cha cô đã bị giết khi đang làm nhiệm vụ cách đây mười lăm năm, nhưng rõ ràng những bài học mà ông dạy cho con mình vẫn còn đó.
Cô lấy cái khăn hoa màu xanh ra khỏi cái túi to kềnh của mình, thứ mà có vẻ như cô cất mọi thứ bên trong. Cô thắt cái khăn duyên dáng quanh cổ để che đi những vết bầm. Nhưng anh biết chúng vẫn ở đó.
Điện thoại cô rung lên.
“Có phải em của em không?” Anh hỏi, nhớ về cái ngày em gái của Morgan đưa ông của họ tới gặp bác sĩ tim mạch. Stella là một điều tra viên làm việc ở Sở Cảnh sát Scarlet Falls.
“Không. Phải tới chiều nay mới đến cuộc hẹn của ông.” Morgan đọc trên màn hình. “Đó là Sharp. Bác ấy nói quay về nhanh. Chúng ta có một khách hàng.”
Sau những nguy hiểm mà họ phải đối mặt trong vụ gần đây nhất khi làm việc cùng nhau và vụ việc sáng nay, Lance hy vọng vụ mới sẽ dễ dàng và nhàm chán.
“Bác ấy nói đó là một vụ nóng.” Morgan nói.
“Dĩ nhiên là vậy rồi.”