Thoát Thân

Lượt đọc: 8546 | 4 Đánh giá: 9,5/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
CHƯƠNG 4

Morgan tiến thẳng đến Văn phòng Thám tử dưới tòa nhà hai tầng trên một con đường yên tĩnh, cách con đường chính của thị trấn Scarlet Falls vài dãy nhà. Sếp của Lance sống ở khu vực tầng trên. Tầng dưới là căn hộ hai phòng ngủ được cải tạo thành không gian làm việc. Morgan chiếm cứ một căn phòng thừa. Dù họ là hai đơn vị độc lập nhưng luật sư tư nhân vẫn thường cần đến các dịch vụ của các công ty điều tra tư nhân. Thuê cùng một tòa nhà thì thuận tiện và giá lại rẻ. Với một vị trí làm việc mới, Morgan phải chi tiêu dè dặt hơn.

Vài tiếng sủa ông ổng chào đón họ. Rocket, một con chó lạc màu trắng nâu được Sharp nhặt về, chạy ùa đến chỗ họ, vẫy đuôi và hít hít Morgan. Một cô chó bun lai một giống gì đó khác, cơ thể chắc khỏe đẫy đà nhờ những bữa ăn đều đặn.

Sharp gặp họ ở tiền sảnh. ”Tên khách hàng là Tim Clark.”

Ở độ tuổi ngoại ngũ tuần, Lincoln Sharp - một thám tử cảnh sát của Scarlet Falls đã về hưu - có dáng đẹp và rắn chắc. Ông có mái tóc muối tiêu nhiều sợi bạc cạo ngắn. Sau hai lăm năm phục vụ trong lực lượng cảnh sát và năm năm tiếp theo điều hành công ty điều tra tư nhân của mình, Sharp đánh giá người khác qua đôi mắt lộ vẻ “đừng qua mặt tôi”, một đôi mắt không bỏ sót thứ gì. Vẻ ngoài gọn gàng và sắc sảo khiến ông trông khó nhằn, nhưng bên trong con người Sharp lại hoàn toàn tình cảm.

“Clark?” Morgan cúi xuống chào con chó. “Cái tên nghe quen lắm.”

“Hẳn là vậy,” Sharp nói. “Vợ anh ta biến mất vào thứ Sáu tuần trước. Việc này đã được đưa tin.”

“Giờ thì cháu nhớ rồi.” Morgan nhớ lại bản tin đó.

Người mẹ trẻ đột ngột biến mất bí ẩn, chiếc xe hơi của cô ta cũng chẳng thấy tăm hơi. Vụ này chỉ trở nên nổi cộm trong một thời gian ngắn, sau đó một vụ xả súng vào cảnh sát vào dịp cuối tuần qua đã thu hút sự chú ý dư luận.

Morgan và Lance theo Sharp vào phòng làm việc của ông, rồi ông giới thiệu họ.

Ở độ tuổi gần ba mươi, Tim Clark có mái tóc rối màu nâu xõa xuống cả hai vai. Anh ta chưa cạo râu chắc phải đến vài ngày, áo sơ-mi cài cúc nhăn nhúm như tấm giấy bạc bị vò một cục và vuốt phẳng trở lại.

Anh ta đứng dậy bắt tay họ. “Cảm ơn rất nhiều vì đã đồng ý gặp tôi. Tôi nên gọi trước để đặt cuộc hẹn, nhưng thực sự là tâm trí tôi rối bời quá.”

Sharp ngồi vào ghế ở phía sau bàn làm việc, còn Lance tựa vào tường.

Tim ngồi trở lại vào ghế. Cái nôi xách tay trẻ sơ sinh đặt cạnh chân anh ta. Nhìn tấm chăn màu xanh dương quấn quanh đứa trẻ, Morgan đoán đó là bé trai.

“Thằng bé mấy tháng rồi?” cô hỏi.

“Bốn tháng.” Mắt Tim u sầu. “Tên nó là William. Tôi xin lỗi vì đã mang nó theo. Con gái tôi đang được gửi bên nhà hàng xóm, còn Will hay quấy khóc nên chẳng ai muốn trông giúp.”

“Không sao đâu,” Morgan nói. “Tôi cũng có ba đứa con nhỏ.”

Đứa trẻ cựa quậy và khẽ khụt khịt mũi, Morgan cảm thấy có chút xúc động khi ngồi trên ghế kế bên Tim.

“Chúng tôi có thể làm gì giúp anh đây, Tim?” cô hỏi.

“Tôi không chắc lắm.” Tim lấy một chân đung đưa cái nôi lắc. “Vợ tôi đi ra ngoài vào tối thứ Sáu tuần trước để uống chút rượu với một người bạn. Cô ấy đã không tới nhà hàng đó.” Giọng anh ta run run. “Không một ai nhìn thấy cô ấy kể từ lúc đó.”

Morgan cúi người về phía trước. “Tôi rất tiếc về những gì đã xảy ra, nhưng tại sao anh tới đây?”

Ánh mắt anh ta trở nên ảm đạm, rồi anh ta nhìn đứa trẻ ở dưới chân mình. “Vì cảnh sát trưởng quận đã dành nhiều thời gian để điều tra tôi hơn là cố gắng tìm vợ tôi.”

Trên tay vịn ghế, bàn tay của Tim nắm chặt lại. Mắt anh ngước lên, và đằng sau nỗi buồn phiền, một ánh nhìn đầy giận dữ bùng lên. “Tôi không biết chính xác mình cần phải làm gì, nhưng tôi thấy mọi người trên bản tin vào tháng trước, trong một vụ cảnh sát bắt nhầm người. Các bạn đã chứng minh họ sai. Tôi cần các bạn giúp tôi. Vợ tôi đã mất tích năm ngày rồi, và cảnh sát trưởng quận sẽ không bao giờ tìm được cô ấy nếu ông ta không thôi cái việc xem tôi là nghi can. Và người đàn ông vô tội kia đã bị tống vào tù tháng trước. Tôi không thể để điều đó xảy ra. Bọn trẻ cần tôi.”

Không khí như rò rỉ ra khỏi phổi của Morgan, để lại một khoảng trống lớn trong cô. Cô không có cách nào biết được Tim có tội hay không. Nếu có thì anh ta cũng sẽ không phải là người chồng đầu tiên giết vợ rồi thông báo rằng vợ mình mất tích.

Nếu cảnh sát trưởng quận đúng thì sao? Một trong những nỗi sợ lớn nhất khi hành nghề luật tư nhân của cô là cô có thể phải chịu trách nhiệm vì để một tội phạm nhởn nhơ ngoài vòng pháp luật. Cô hiểu việc ấy cuối cùng rồi cũng sẽ xảy đến. Những tên tội phạm nói dối. Đó là những gì chúng làm.

Gia đình Morgan đã đưa nhiều tên tội phạm vào tù. Họ đã không để chúng thoát. Nhưng vụ tháng trước đã loại bỏ bất cứ cơ hội nghề nghiệp nào của cô ở phòng công tố. Chiếc cầu nối đó không chỉ là bị đốt cháy mà nó đã hoàn toàn bị thiêu rụi. Cô hy vọng được làm công việc tố tụng dân sự hơn cả, nhưng các luật sư ở thị trấn nhỏ bé không thể quá kén chọn. Cô không thể trả các hóa đơn mà không có khách hàng.

Đứa trẻ lại phát ra âm thanh khe khẽ.

Ánh sáng ban ngày ùa vào cửa sổ chiếu rõ hai quầng mắt thâm của Tim. Anh ta đã thiếu ngủ một khoảng thời gian. Morgan nhớ rõ chứng quấy khóc của đứa con nhỏ nhất của mình. Nó dường như không bao giờ kết thúc, ngay cả khi John đã ở nhà để giúp hầu như toàn bộ việc đó. Tim tội nghiệp thì đang làm việc ấy một mình.

Và anh ta rõ ràng là rất cần cô giúp đỡ.

Mọi bị cáo đều xứng đáng có được sự tư vấn tốt, và công việc của cô là luật sư bào chữa - nghề đại diện cho các thân chủ bằng khả năng tốt nhất của mình. Cô cần phải có niềm tin vào hệ thống pháp lý.

Cô khoanh hai tay trước bụng. “Vậy là cảnh sát trưởng quận vẫn chưa chính thức khẳng định anh vô tội?”

“Tôi không biết.” Tim nhún vai. “Ông ta nói ông ta đang điều tra những người khác, nhưng tôi không tin ông ta. Họ có vẻ như không có bất cứ manh mối nào. Có lẽ, nếu họ cố gắng thực sự, nếu họ điều tra ai đó thực sự ngoài tôi ngay từ đầu, thì giờ họ đã tìm thấy cô ấy rồi.”

Mắt của Tim ngân ngấn nước. Anh ta nhắm mắt lại và quay mặt đi trong vài giây.

Morgan ngờ là cảnh sát trưởng quận chẳng điều tra bất cứ ai ngoại trừ Tim, nhưng vợ hoặc chồng luôn là nghi can đầu tiên. Đáng buồn thay, gần một nửa các nạn nhân nữ bị giết đều là do người phối ngẫu thân thiết ra tay sát hại. Khi Chelsea không được tìm ra trong khoảng thời gian hai mươi bốn đến bốn mươi tám giờ, bất cứ gã cớm nào cũng cho rằng trong vụ này nên điều tra Tim.

“Vậy tối thứ Sáu anh đã ở đâu?” Morgan hỏi đột ngột.

Nhưng Tim không chần chừ mà trả lời ngay. “Tôi ở nhà với lũ trẻ.”

“Có ai xác nhận điều đó không?” cô hỏi.

“Bella và tôi có một cuộc trò chuyện qua điện thoại tầm mười lăm phút với ông bà ngoại của con bé vào lúc khoảng tám giờ ba mươi. Sau đó, chỉ có tôi và lũ trẻ.”

“Bella bao nhiêu tuổi?”

“Ba.”

Cô bé quá nhỏ để có thể cung cấp bằng chứng ngoại phạm cho anh ta.

“Vậy cô sẽ giúp tôi chứ?” Tim nhìn đầy hy vọng.

Morgan liếc nhìn Sharp và Lance. Cả hai người họ đều sẵn sàng rồi. Cô nhìn xuống đứa trẻ. Thằng bé cần có cha mẹ.

“Được.”

Việc nhận lời dường như là đúng đắn. Thà là cô đánh cược với sự tồn tại của một thân chủ xấu, còn hơn là quay lưng lại với người cần cô.

“Ôi, tạ ơn Chúa.” Tim thả lỏng như thể toàn bộ sức lực đã trút khỏi cơ thể anh ta.

“Nào, giờ thì kể với chúng tôi những gì xảy ra vào tối thứ Sáu.” Morgan ra hiệu nhờ lấy một tập giấy ghi chép trên bàn của Sharp. Ông đưa nó cho cô cùng một cây viết.

Tim lặp lại câu trả lời ban đầu.

“Cô ấy định gặp ai?” Morgan hỏi.

“Bạn của cô ấy là Fiona West,” Tim nói. “Họ là bạn thân kể từ khi chúng tôi chuyển đến đây sống cách đây hai năm.”

“Họ đã biết nhau như thế nào?” Morgan ghi chép cẩn thận.

“Ở lớp yoga,” Tim nói. “Trước khi Chelsea sinh William, cô ấy đi tập yoga hai lần một tuần. Ở trung tâm Yoga Cân bằng. Nó nằm kế bên ngân hàng ở đường số Hai.”

Tim hít một hơi và tiếp tục. “Khi cô ấy không về nhà, tôi đã gọi cho cô ấy. Nhưng cô ấy không trả lời. Tôi gửi tin nhắn và để lại lời nhắn. Khi không thấy cô ấy phản hồi, tôi gọi cho bạn cô ấy. Fiona nói là Chelsea đã không xuất hiện ở nhà hàng đó. Cô ấy đã đoán là có gì đó xảy ra giống như lần họ dự định gặp lần trước. Rồi tôi định vị điện thoại di động của Chelsea và tìm thấy xe hơi của cô ấy. Nó đậu ở ngay con đường dẫn đến ga xe lửa tại Grey’s Hollow. Tôi gọi 911, rồi lái xe chạy tới lui con đường đó cho tới khi nhân viên phòng cảnh sát quận đến. Tôi chẳng nhìn thấy gì cả. Ngay khi trời hửng sáng, tôi lại tìm kiếm.” Anh ta cố kìm nén giọt nước mắt và liếc nhìn xuống đứa con trai. “May là William thích đi xe.”

“Có lý do gì có thể khiến vợ anh tới Grey’s Hollow hay là bắt tàu đi nơi nào khác không?” Sharp hỏi.

“Không đâu.” Khuôn mặt Tim đanh lại với nỗi bực tức.

“Tại sao cảnh sát quận xử lý vụ này mà không phải là Sở Cảnh sát Scarlet Falls?” Sharp hỏi.

“Tôi gọi 911 từ Grey’s Hollow.” Tim giải thích. “Phòng cảnh sát quận tiếp nhận cuộc gọi.”

Grey’s Hollow không có lực lượng cảnh sát. Tội phạm ở khu vực quận đó do phòng cảnh sát quận điều tra. Đặc biệt, một khi phòng cảnh sát quận đã tiếp nhận vụ việc, họ sẽ không buông.

Tim nói tiếp: “Cảnh sát trưởng quận King nói rằng không có dấu hiệu bị trả thù, và một người trưởng thành rời khỏi nhà cũng không phải là việc trái luật. Đó là lý do tôi đến gặp các bạn.”

Lance đổi tư thế. “Phòng cảnh sát quận đã kiểm tra điện thoại và máy tính của cô ấy chưa?”

“Có.” Tim trả lời. “Họ đã lấy đi cả máy tính và điện thoại. Nhưng tôi đã xem qua cả hai thiết bị ấy nhưng chẳng thấy gì. Tôi cho là phòng cảnh sát quận cũng không có người nào chuyên nghiệp hơn tôi.” Có chút kiêu hãnh trong giọng nói của Tim.

“Họ phải làm theo quy tắc,” Morgan nói.

Tim đã không đánh giá đúng kỹ thuật điều tra số của quận. Họ có chuyên môn khá cao.

“Anh làm nghề gì vậy Tim?” Lance hỏi.

“Tôi là một kỹ sư viễn thông mạng không dây,” Tim nói. “Công ty của tôi là Speed Net, đang làm việc với trường đại học về việc nghiên cứu phát triển wifi thế hệ mới.”

Có lẽ vì vậy mà Tim có lý do để có chút hãnh diện về kỹ năng của mình.

“Làm việc với lợi thế vượt trội hẳn là thú vị lắm,” Sharp nói.

Tim nhún vai. “Hẳn là vậy. Và cũng nhiều áp lực.”

“Chúng tôi sẽ cần thông tin liên hệ của công ty của anh,” Lance nói. “Và chúng tôi cũng sẽ cần phỏng vấn sếp và đồng nghiệp của anh nữa.”

“Tất cả thông tin đều ở đây.” Tim lấy ra tập tài liệu đựng trong túi đựng đồ em bé và đặt nó lên bàn.

“Tôi không chắc cảnh sát trưởng quận sẽ đưa lại cho anh các thiết bị điện tử của cô ấy sớm,” Sharp nói. “Thật tệ. Tôi biết anh là một chuyên viên máy tính, nhưng chúng tôi vẫn muốn nhìn thấy lịch sử hoạt động trên máy của vợ anh. Tôi chắc là anh rất rành về máy tính, nhưng chúng tôi lại biết cần tìm kiếm thứ gì.”

“Tôi sẵn lòng làm hết sức mình,” Tim nói. “Cả máy tính và điện thoại của Chelsea đều sao chép dữ liệu tới tài khoản cloud sau hai mươi tư giờ. Tôi có thể truy cập mọi thứ trên máy tính của cô ấy từ máy của tôi.”

“Tốt lắm. Anh có biết phía cảnh sát đã tiến hành cách thức tìm kiếm sơ bộ nào ở khu vực anh tìm thấy chiếc xe của vợ anh không?” Lance hỏi.

Tim khịt mũi và có vẻ đang bị cảm xúc lấn át. “Cảnh sát tìm ở khu vực lân cận. Họ lái xe dọc theo hết các con đường cách đó cỡ vài dặm theo từng hướng. Họ thông báo cho các sở cảnh sát khác. Họ mang theo một con chó.” Sharp xoa một tay vào khoảng đầu nơi tóc đã được cạo.

“Con chó không tìm thấy gì sao?”

Tim lắc đầu. “Không có gì cả.”

“Anh có biết giờ cảnh sát trưởng quận đang làm gì không?” Sharp hỏi.

Tim lắc đầu. “Ông ta chẳng nói gì nhiều với tôi.”

“Chúng tôi sẽ liên hệ với cảnh sát trưởng quận và cập nhật thêm thông tin.” Morgan bảo đảm với anh. “Anh có biết bên phòng cảnh sát quận có thẩm vấn hàng xóm nào của anh không?”

“Có,” Tim nói. “Một vài người có ghé ngang báo cho tôi biết.”

Ở Mỹ, bất cứ thời điểm nào cũng có tới chín mươi ngàn vụ người mất tích, những vụ việc người trưởng thành bị mất tích thường phải nhường cho các vụ trẻ em mất tích, giết người, cướp của và hành hung trước.

Không có bằng chứng rõ ràng về việc bị trả thù nên vụ Chelsea có vẻ như không được ưu tiên điều tra.

“Anh đã kiểm tra xem cô ấy có dùng thẻ tín dụng để mua vé tàu hỏa hay không chưa?” cô hỏi. Xe hơi của Chelsea được đậu quá gần với ga tàu.

“Có. Giao dịch lần cuối trong thẻ tín dụng cô ấy là ở tiệm tạp hóa vào thứ Năm tuần trước.” Tim nói tiếp. “Cảnh sát đã xem xét các đoạn băng ghi hình ở ga tàu hỏa. Họ nói có vẻ Chelsea không lên tàu vào tối hôm đó. Cô ấy lại không bao giờ mang quá nhiều tiền mặt. Nếu Chelsea muốn đi tàu, cô ấy sẽ đem theo vé mua trực tuyến. Đó là những gì chúng tôi thường làm.”

Trừ phi cô ấy không muốn bất cứ ai biết cô ấy sẽ đi đâu.

Nhưng Morgan không nói điều ấy ra. Không có đủ bằng chứng để đưa ra giả thuyết. Nhân viên của phòng cảnh sát quận cũng đã thực hiện những việc theo thông lệ, và theo đúng luật nhưng chẳng tìm thấy Chelsea. Đã đến lúc bắt tay vào việc và động não cho vụ này. Cô không muốn Tim phải sống trong tù hai mươi năm tới đây.

Morgan liếc nhìn Lance. Khuôn mặt anh thật khó đoán định, nhưng cảm xúc hiện rõ trong đôi mắt màu xanh da trời của anh. Từ khi cha anh mất tích cách đây nhiều năm và không bao giờ được tìm thấy, vụ việc này sẽ nhắc lại những ký ức không hay cho anh.

Tim gõ vào tập tài liệu trên bàn. “Tôi mang theo các bản sao mọi thứ mà cảnh sát đã hỏi: thông tin dữ liệu từ điện thoại, danh sách gia đình và bạn bè cô ấy, các công ty của chúng tôi, các báo cáo ngân hàng và thẻ tín dụng, thông tin tài khoản mạng xã hội. Tôi đã sao y mọi thứ mà tôi đã đưa cho cảnh sát.”

Đứa trẻ bắt đầu quấy, nó khóc oe oe rồi nhanh chóng khóc ầm ĩ.

“Tôi xin lỗi.” Tim lấy bình sữa từ trong túi đựng đồ em bé ra, mở dây đai cho đứa nhỏ rồi bế nó lên. Anh ta đưa bình sữa cho đứa bé. “Nhưng ít nhất thì tôi cũng biết ơn khi thằng bé chịu cái bình. Hai ngày đầu tiên từ lúc Chelsea biến mất quả là ác mộng. Tôi đã nghĩ thằng bé sẽ chết đói mất.”

Đứa bé ti ừng ực từng ngụm. Tim ngồi lại trên ghế, tim Morgan như thắt lại.

Sharp lấy tập hồ sơ và mở nó ra. Ông lướt qua tập giấy. “Chelsea có nghiện đồ uống có cồn hay dùng thuốc gì không?”

“Không,” Tim nói. “Cô ấy thậm chí còn không uống một ly rượu từ khi mang thai William. Tối thứ Sáu đúng ra sẽ là lần đầu tiên. Cô ấy nguyên tắc hơn cả tôi. Cô ấy chạy hầu như mỗi ngày. Cô ấy thích leo núi. Chúng tôi đang đến giai đoạn bắt đầu cảm thấy chán nhau như các cặp vợ chồng vẫn thường vậy.”

Sharp ghi chú lại trên giấy ghi ở bàn của ông. “Anh và Chelsea đã sống với nhau bao lâu rồi?”

“Năm năm,” Tim nói. “Chúng tôi quen nhau vào năm cuối đại học ở Colorado.”

“Tại sao anh chuyển đến New York?” Sharp hỏi.

“Tôi nhận việc ở Công ty Speed Net. Việc chuyển nhà ấy có chút mạo hiểm, nhưng công ty này có tiềm năng phát triển lớn. Tiền lương có thể khá cao. Lúc ấy chúng tôi chỉ có Bella.” Ánh mắt của Tim dừng lại ở đứa trẻ. “Sau này nghĩ lại, việc bỏ lại gia đình đối với Chelsea thật sự rất khó khăn.”

Morgan nhìn đăm đăm đứa trẻ trong vài giây, đồng cảm với cô ấy. “Nói tôi nghe về gia đình của Chelsea đi. Họ có bất hòa nào không?”

“Theo tôi biết thì không. Chelsea là con một. Cha cô ấy là bác sĩ chỉnh hình. Còn mẹ cô ấy là giáo viên.”

“Gia đình của anh cũng ở Colorado sao?” Morgan hỏi.

“Phải, nhưng tôi thấy vui khi rời xa họ.” Tim nhướn cằm lên, hàm của anh ngậm chặt lại. “Cha mẹ tôi là những kẻ nghiện rượu và ma túy. Cha tôi từng tham gia nhóm ăn trộm. Mẹ tôi bán heroin ngoài công việc nội trợ, còn anh trai tôi thì đang bị tù vì ăn trộm có vũ khí khi tôi rời khỏi bang. Tôi không muốn gia đình mình gần vợ con tôi dù ở bất cứ đâu. Đó là một trong những điều lợi khi di chuyển sang phía đông. Khi chúng tôi còn ở nhà cũ, họ đôi khi gọi hoặc xuất hiện trước căn hộ của chúng tôi để xin tiền. Tôi đã không còn liên hệ với họ từ khi chúng tôi chuyển tới đây - dù vậy, vì tôi là con cái trong nhà nên lý lịch của cha tôi vẫn thường xuyên liên quan đến lý lịch của tôi.”

Morgan ghi chú lại để tìm hiểu sau xem liệu cha mẹ của Tim vẫn còn ở Colorado hay không. Ai biết được ba tên tội phạm đang cần tiền có thể vạch ra loại âm mưu nào chứ? Đặc biệt là nếu như họ đang phẫn uất với một thành viên trong gia đình, người đã thành công trong công việc mà lại trốn tránh họ.

“Anh có mang theo tấm ảnh nào của vợ anh không?” Sharp hỏi.

“Có.” Bế đứa trẻ qua một bên, Tim với tay xuống và lấy ra một bức ảnh từ trong túi đựng đồ em bé. “Đây là Chelsea.” Tay anh run run, dù run rất nhẹ, khi anh đưa nó ngang qua cái bàn cho Sharp, ông nhíu mày nhìn bức ảnh. Tim lấy tay gạt tóc khỏi mặt. Rồi anh ôm tay sau đầu trong vài giây, như thể lực từ mấy ngón tay sẽ giúp tâm trí anh bình tĩnh lại.

Sharp đưa bức ảnh cho Morgan. Với khuôn mặt tươi tỉnh và hiền lành, Chelsea là một phụ nữ trẻ đẹp với mái tóc vàng hoe dài, răng trắng, và đôi mắt to màu xanh da trời. Trong bức ảnh, cô đứng trên một đỉnh núi. Khung cảnh trong ảnh là bầu trời xanh trong và những ngọn núi chạy tít về phía xa.

“Bức ảnh được chụp vào năm ngoái. Chúng tôi đã đi leo núi ở Catskills.”

Morgan đưa bức ảnh cho Lance. Anh cầm mép bức ảnh và nhìn vào nó.

“Còn về trạng thái tâm lý của Chelsea sau khi sinh William như thế nào?” Morgan nhớ lại tình trạng rối loạn của mình khi sinh đứa con thứ ba. Đó là những ngày mà cô hoạt động giống như một con zombie được cài chế độ tự động. “Liệu cô ấy có dấu hiệu nào của chứng trầm cảm sau sinh không?”

Tim thở dài. “Việc mất ngủ khiến cô ấy khá vất vả. Tôi không gọi đó là trầm cảm, nhưng cô ấy hẳn là khá căng thẳng và ức chế. Cả hai chúng tôi biết rằng chứng quấy khóc của William chỉ là tạm thời, nhưng có vài đêm thật không thể bình tĩnh mà nghĩ như vậy được.”

Vậy là, Chelsea Clark là một phụ nữ bình thường về thể chất, kiệt sức về tinh thần, là người đang thực hiện tốt nhất vai trò của mình trong hoàn cảnh khó khăn này. Cho tới khi cô ấy mất tích một cách bí ẩn.

Đứa con nhỏ nhất của Morgan cũng là một đứa trẻ sơ sinh khi chồng cô bị giết ở Iraq. Sophie chẳng có ký ức nào về cha cô bé. Đứa con giữa của Morgan phải khó khăn lắm mới nhớ được về cha, và thậm chí, với đứa lớn nhất của cô, nay đã sáu tuổi, phải nhìn hình ảnh của John hàng ngày với nỗi sợ sẽ quên mất cha mình. Những đứa con của Tim liệu có phải chịu đựng giống như vậy? Sẽ không nếu cô có thể giúp được họ. 

« Lùi
Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của melinda leigh