Thoát Thân

Lượt đọc: 8547 | 4 Đánh giá: 9,5/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
CHƯƠNG 5

Đôi tay của Lance đẫm mồ hôi khi nghe câu chuyện của Tim. Sự tương đồng giữa câu chuyện Chelsea biến mất và quá khứ riêng của Lance như những tiếng thét vang vọng trong cái hang sâu tăm tối. Cách đây hai mươi ba năm, cha của Lance đi mua sắm và rồi không bao giờ quay trở về.

Khi cha của Lance biến mất, mẹ anh đã chịu đựng sự dò xét… và nỗi bực bội… giống như những gì đang quấy rầy Tim bây giờ vậy.

Nhưng Sharp, lúc đó là điều tra viên chính, đã nhanh chóng loại bà khỏi danh sách nghi can và tiếp tục điều tra. Lance nhớ lúc mười tuổi, khi ấy anh đang ngồi ở hành lang ngay bên ngoài nhà bếp, và nghe ngóng cuộc nói chuyện giữa mẹ mình và Sharp. Mẹ anh đã khóc. Sharp cố gắng mang đến hy vọng cho bà mà không đưa ra lời hứa hẹn nào. Hàng tuần, hàng tháng, rồi hàng năm trôi qua, những cuộc nói chuyện chẳng đề cập gì tới niềm hy vọng ấy nữa, và mẹ của anh cũng thôi khóc mà bắt đầu nguôi ngoai. Hai mươi ba năm trôi qua, nhưng những ký ức ấy vẫn mang lại cảm giác buồn đau về sự bất lực trong lòng Lance.

Morgan nhổm người tới trước. “Kể tôi nghe thêm về Chelsea đi. Cô ấy có đi làm trước khi sinh William không?”

Tim gật đầu. “Chelsea là một kế toán. Tên và địa chỉ của công ty đó có trong hồ sơ.”

Sharp nhìn lên khi đang lật giở tập hồ sơ. “Gần đây cô ấy có nói chuyện với sếp mình không?”

“Họ nói chuyện qua điện thoại khoảng một tuần một lần.” Tim vỗ vỗ cho đứa trẻ ợ hơi. “Ông ấy thật sự có nhã ý muốn giữ vị trí công việc ấy cho vợ tôi. Ông ấy còn để cô ấy làm việc bán thời gian tại nhà.”

“Cô ấy và sếp của mình có mối quan hệ tốt chứ? Có bất đồng ý kiến gì với các cộng sự không?” Sharp hỏi. “Có cuộc gọi hay email bất thường nào vào hôm thứ Sáu không?”

“Theo tôi biết thì không.” Tim buông tiếng thở dài chán nản. “Thẳng thắn mà nói, tôi không biết cô ấy đã làm gì vào hôm thứ Sáu. Tôi từ chỗ làm về nhà khá muộn, và Chelsea nổi nóng với tôi. Cô ấy không có nhiều thì giờ để sửa soạn. Bella đã được gửi sang nhà hàng xóm. Tôi đón lấy William. Chelsea thay đồ rồi rời đi. Gần đây chúng tôi không hay nói chuyện với nhau lắm. Cô ấy quá mệt mỏi vì cứ phải thức hàng đêm.” Tim nhìn đi chỗ khác, nỗi ân hận khiến khóe môi anh trĩu xuống. “Đáng lẽ tôi phải là người chồng tốt hơn. Việc giữ William 24/7 vài ngày vừa qua khiến tôi thấy cảm phục Chelsea vì những gì cô ấy đã làm. Từ đầu lẽ ra tôi phải giúp đỡ nhiều hơn. Tôi biết là mình làm việc quá nhiều, nhưng tôi không biết làm thế nào khác. Công việc của tôi không phải theo giờ hành chính.”

“Hai vợ chồng anh có hay tranh cãi không?” Morgan hỏi.

“Không, hiếm khi lắm. Hầu hết thời gian Chelsea cứ làm mọi việc thôi.” Tim nói với vẻ hối hận. “Nhưng lẽ ra tôi nên về nhà đúng giờ. Chelsea thường phải theo lịch làm việc của tôi. Lẽ ra tôi nên ưu tiên cô ấy dù chỉ một lần.”

Chelsea có vẻ mạnh mẽ và tháo vát. Cô đã tự giải quyết áp lực của bản thân bằng cách cho hai đứa trẻ vào cái xe đẩy và chạy bộ mỗi ngày.

Có lẽ chạy bộ là hoạt động gây nghiện. Có lẽ cô ấy đã chạy thật xa.

Nhưng Lance không tin cha của anh lại bỏ rơi gia đình mình. Anh cũng cảm thấy thật khó mà hình dung người mẹ trẻ lại rời bỏ con mình, dẫu cho anh biết là vài người phụ nữ cũng đã làm vậy. Dù thế nào đi nữa, họ cần phải tìm ra cô ấy.

Và nếu họ không tìm được, Tim có lẽ sẽ sống trong sự hối tiếc suốt quãng đời còn lại.

Sharp hỏi một câu mà ai cũng thắc mắc. “Vợ anh có khi nào chỉ đơn giản cần nghỉ ngơi và bỏ đi?”

Tim nhìn chăm chú khuôn mặt con trai mình trong vài giây. “Tôi cũng đã tự hỏi bản thân câu hỏi ấy không biết bao lần. Thậm chí nếu cô ấy thật sự giận tôi đi nữa, cô ấy cũng không bao giờ bỏ con cái. Cô ấy đã làm mọi việc rất chu đáo. Cô ấy đã cho thằng bé ti sữa ngay trước khi rời đi. Cô ấy đã uống một ly rượu vang lúc tám giờ ba mươi. Việc ấy giúp sữa không tiết ra trong hai đến ba giờ, và cho tới mười một giờ ba mươi cô ấy sẽ cho thằng bé ti lại được.” Anh ta ngước nhìn từng người một. “Cô ấy đã chuẩn bị cho việc về nhà. Có gì đó đã xảy ra với vợ tôi vào tối thứ Sáu tuần trước.”

Đứa trẻ bắt đầu vặn người và hét lên, rồi Tim đứng dậy, đong đưa con trai. “Chúng tôi cần cô ấy.”

“Chúng tôi sẽ làm hết sức mình.” Sharp đứng dậy. Sau khi Tim rời đi, Morgan vào nhà bếp để hâm nóng chỗ cà phê còn lại trong tách bằng lò vi sóng. Khi xử lý một vụ quan trọng, họ thường dùng phòng làm việc của cô làm phòng họp. Tấm bảng trắng treo trên bức tường đã có từ lâu trước khi văn phòng này trở thành của cô.

“Bác đang làm trà xanh. Cháu có chắc muốn uống thứ kia không?” Sau lưng cô, Sharp hất đầu về phía lò vi sóng. “Mấy thứ đó sẽ giết cháu.”

“Cháu liều mình để có các tế bào não thực hiện chức năng đầy đủ.” Morgan nói khi đang quay trở lại văn phòng.

Lance đã nhìn vào tấm bảng trắng được một lúc. Anh đã sao chép bức ảnh của Chelsea thành nhiều bức và dùng nam châm để gắn bức ảnh gốc ngay ở giữa tấm bảng. Anh bắt đầu với các mốc thời gian ở một bên bảng, ghi chú thời điểm Chelsea rời khỏi nhà và khi Tim phát hiện cô ấy mất tích.

Sharp đi vào phòng, trên tay cầm ly trà. “Chúng ta bắt đầu từ đâu đây?”

Lance gõ lên một bức ảnh chụp từ trên không nơi Chelsea biến mất. “Làm sao xe cô ấy tới đây được?”

“Cô ấy lái nó đến hoặc có ai đó đã làm việc đó.” Morgan cúi xuống bàn và nhấp một ngụm cà phê. Đã qua giờ ăn trưa và bụng cô sôi ùng ục.

“Hoặc ai đó ép buộc cô ấy làm việc đó.” Sharp bổ sung. “Một điều chúng ta biết được là nếu Chelsea đi từ chỗ chiếc xe, con chó đã có thể đánh hơi được.”

“Đúng vậy. Làm gì cũng được nhưng không thể lừa được một K-9!” Lance ghi chú trên bảng bằng bút dạ. “Vậy là cô ấy đã rời khỏi khu vực đó trong một phương tiện khác.”

“Cô ấy không chỉ một mình,” Morgan nói. “Hoặc là Chelsea đã nhờ ai đó để lại cho cô ấy một chiếc xe, hoặc cô ấy bị bắt cóc và kẻ bắt cóc đã có sẵn một chiếc xe ở đó.”

Sharp khoanh tay trước ngực. “Chúng ta cần tìm hiểu xem cảnh sát trưởng quận đã phát hiện được điều gì.”

“Cháu không nghĩ là ông ta sẽ nói chuyện với cả bác hoặc cháu.” Lance ra hiệu về phía anh và Sharp. “Cả hai chúng ta đã từng làm việc cho kẻ thù không đội trời chung của ông ta, là Horner.”

Cảnh sát trưởng Scarlet Falls - Dave Horner - là một nhân vật phức tạp. Ông ta giống chính trị gia hơn là cảnh sát. Horner chọc giận các cơ quan thi hành luật địa phương vì mục tiêu giữ danh tiếng tốt với giới truyền thông và lấy lòng ngài thị trưởng. Ông ta chú trọng vào các hoạt động công chúng hơn là lo đảm bảo an ninh trật tự nên đã khiến nhiều nhân viên và những người làm việc cùng ông ta tức giận.

“Em sẽ nói chuyện với cảnh sát trưởng quận.” Morgan tình nguyện. “Ông ta có thể vẫn cảm thấy biết ơn vì không phải đối mặt với một phiên tòa dân sự vì những thương tích mà thân chủ gần đây của chúng ta nhận được dưới con mắt giám sát của ông ta. Hơn nữa, em cần để ông ta biết rằng giờ em đang đại diện cho Tim.”

Cảnh sát trưởng quận đang phụ trách nhà tù quận, nơi thân chủ mới đây của họ bị thương.

Sharp khịt mũi. “Cảnh sát trưởng quận không phải loại người biết ơn. Ông ta có thể nghi ngờ cháu hơn khi cháu là một luật sư.”

“Ngay cả khi chúng ta đã chứng minh các cáo buộc đó là giả sao?” Morgan uống hết tách cà phê, rồi lắc cái tách như thể không đủ cho cô.

“Ngay cả vậy,” Sharp nói.  “Cô ấy vẫn có cơ may hơn cả hai chúng ta.” Lance chỉ ra. “Cô ấy không bị dính chàm bởi một cơ quan liên quan tới Horner.”

“Đúng vậy.” Sharp đồng tình. “Và cô ấy xinh đẹp.”

Morgan lập tức nhìn ông với vẻ tức giận, rồi ông đưa một tay lên. “Bác biết nói vậy là phân biệt giới tính, nhưng cảnh sát trưởng quận là một người Neanderthal.”

“Tuyệt đó. Còn điều gì cháu cần biết về ông ta không?” Morgan hỏi. “Cháu chưa bao giờ gặp riêng ông ta. Cháu không có nhiều thông tin về ông ta.”

“Ông ta là kẻ cứng đầu và cộc cằn.” Sharp xoa cằm. “Ông ta là một cảnh sát thông minh nhưng là một chính trị gia tệ hại, vậy nên là kẻ đối đầu bền vững với Horner. Bác khuyến cáo tốt nhất là tránh đối chất trực tiếp với ông ta. Bác chưa bao giờ thấy ai làm vậy mà được việc cả. Cảnh sát trưởng quận King sẽ thể hiện sự cố chấp mà thôi.”

“Được rồi ạ.” Morgan gật đầu.

“Một vụ mất tích có thể đòi hỏi hàng tá thời giờ công vụ. Toàn bộ cơ quan ông ta lại bị quá tải công việc,” Lance nói. “Em có thể cảm thông cho ông ta, rồi cố gắng thuyết phục ông ta rằng sự giúp đỡ của chúng ta sẽ đem lại lợi ích.”

Cha của anh đã biến mất khỏi Scarlet Falls, một thị trấn với lực lượng cảnh sát ít ỏi. Ngay cả khi Sharp đã hết sức nỗ lực trong vụ cha của Lance, ông Victor Kruger vẫn không bao giờ được tìm thấy. Nhưng cách đây hai mươi ba năm, thế giới ít được giám sát hơn. Ngày nay, để biến mất thì khó khăn hơn nhiều. Giữa những camera giám sát và báo cáo tài chính, chắc hẳn phải có một manh mối nếu ta chịu khó tìm kỹ.

“Ý hay đó.” Sharp nói tiếp. “Nếu Morgan thuyết phục được cảnh sát trưởng quận, chúng ta có thể tìm hiểu sâu hơn tài khoản mạng xã hội của Chelsea, điện thoại và báo cáo tài chính. Chúng ta cũng cần thu thập thêm từ tin tức địa phương gần đây và xem xem có trường hợp phụ nữ nào khác bị mất tích không?”

Lance gật đầu. “Và tiếp tục làm việc với Tim về việc theo dõi laptop và điện thoại của vợ anh ta. Cháu sẽ cho mẹ cháu biết rằng chúng ta lại cần bà ấy giúp.”

Căn bệnh lo lắng của mẹ anh khiến bà giam mình ở trong nhà. Bà sống bằng việc kết nối online và là một người hiểu biết về máy tính.

“Chúng ta cần điều tra cả Tim nữa.” Sharp uống hết ly trà. “Cảnh sát trưởng quận không sai đâu. Nếu Chelsea chết, Tim là nghi phạm có khả năng nhất.”

“Nếu anh ta giết vợ mình, tại sao anh ta lại tới nhờ chúng ta tìm cô ấy chứ?” Morgan hỏi.

Sharp thẩy cặp kính xuống tấm đệm bàn. “Chỉ vì anh ta thuê chúng ta không có nghĩa anh ta vô tội. Anh ta có thể nghĩ là việc thuê công ty điều tra tư nhân sẽ khiến mình có vẻ vô tội. Một số tội phạm tin chắc rằng họ thông minh hơn bất cứ người nào khác. Anh ta có thể nghĩ rằng sẽ lừa được chúng ta.”

“Nếu vậy, động cơ của anh ta là gì?” Lance hỏi.

Morgan nghiêng đầu trầm ngâm với câu hỏi ấy của anh. “Liệu những vấn đề rạn nứt hôn nhân của họ có trầm trọng hơn những gì Tim nói? Có lẽ Chelsea đang chuẩn bị rời bỏ anh ta. Có lẽ cô ấy muốn đưa những đứa trẻ quay lại Colorado. Tim rõ ràng rất quan tâm đến những đứa con của mình.”

“Không có ý phản đối,” Sharp nói. “Nhưng hai người đáng lẽ nên tập trung vào việc chứng minh thân chủ của mình là vô tội.”

Morgan quay mặt đi, bặm miệng lại. “Bác nói đúng.”

Sharp thở dài. “Bác biết hai cháu chưa hoàn toàn quen với công việc trong tổ chức tư nhân, nhưng việc bảo đảm những người bị buộc tội sẽ có được sự biện hộ đầy đủ là nền tảng trong hệ thống pháp lý của chúng ta.”

“Đúng vậy.” Nhưng cô trông không thoải mái cho lắm với vai trò mới của mình.

Lance đắn đo về vị thân chủ của họ. “Tim có phải là người đủ ma mãnh để giết vợ, che giấu việc đó, và vẫn bình thản trong khi gặp gỡ chúng ta?”

“Những tên tội phạm đều giỏi nói dối,” Morgan nói.

Cô đã nhận định đúng.

“Cứ tập trung vào công việc chính. Việc của chúng ta là tìm Chelsea Clark. Đã năm ngày trôi qua rồi. Vụ này sẽ chóng trở thành án treo mất, hãy bắt tay vào hành động.” Sharp gật đầu với Lance. “Ngay bây giờ.”

Sharp nói đúng. Họ phải tập trung vào người phụ nữ mất tích.

Lance sẽ không mong muốn ai đó phải sống trong cảnh thấp thỏm một thời gian dài vì sự mất tích của một thành viên trong gia đình họ. Bởi lẽ, không có thông tin là một loại nỗi đau. Mỗi lần một xác chết được phát hiện, mỗi lần một bộ xương người được đào lên, hay một người leo núi chạy ngang qua vài cái xương trong rừng, những vết thương của gia đình có người mất tích ấy sẽ như bị cắt sâu hơn.

« Lùi
Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của melinda leigh