Chelsea thức dậy với mùi sắt gỉ và mùi tôn trong khoang mũi cùng cơn đau nhức nhối ở thái dương. Chỉ nhìn thấy lờ mờ, cô nhắm nghiền mắt lại trong vài giây để cố gắng nhìn cho rõ. Tâm trí cô hỗn độn. Có gì đó không đúng.
Lẽ ra cô phải nghe tiếng William khóc chứ. Ngực căng lên làm cô đau. Thằng bé đâu rồi? Đã qua thời gian cho ti rồi. Khoảng cách giữa hai lần ti sữa của thằng bé không bao giờ vượt quá vài giờ. Thằng bé đã quen quấn chặt cô. Hay nó bị ốm rồi?
Cô nghiêng người qua bên kia, đụng phải một thanh kim loại. Cái giường sao lạ quá. Ngay cả sự yên ắng cũng thật lạ.
Mình đang ở đâu đây?
Cô mở mắt. Trong vài giây, cô nhấp nháy mắt dưới ánh sáng yếu ớt. Khi cô nhìn thấy được cảnh tượng lờ mờ xung quanh, nỗi hoang mang biến thành sợ hãi. Nỗi sợ như những dải băng bao quanh trái tim cô, khiến nó đập nhanh hơn.
Không phải cơn ác mộng.
Căn phòng nhanh chóng trở nên rõ nét, sự thật được phơi bày giống như một cái chìa tra vào ổ khóa và tất cả các khớp đều vừa vặn thành một hàng.
Thực tế làm cô choáng váng… cùng với nỗi sợ hãi rõ ràng và lạnh lẽo như một đêm thu. Nỗi bàng hoàng và trạng thái chênh vênh đến khó tin trong hoàn cảnh này khiến cô rùng mình.
Cô đã bị bắt cóc.
Một cảm giác lờ mờ về hiện tượng déjà vu còn sót lại. Cô đã thức dậy bao nhiêu lần, bối rối và chếnh choáng? Một ký ức tràn về.
Cô nhìn vào gương chiếu hậu của mình. Ánh đèn đường soi rõ một con dao. Lưỡi dao cứa vào cổ cô, cơn đau nhói nhanh chóng tan biến dưới sự tấn công có tính gây tê của lượng adrenaline đang dồn đến.
“Uống hoặc là chết.” Hắn nói.
Tay cô run rẩy khi nhấc lấy cái ly giấy hắn đưa cho cô. Cô hút bằng ống hút. Dù mới đầu có vị ngọt, nhưng sau đó nước coca lại có vị đắng.
Bóng tối phủ xuống. Một bầu trời đêm trong trẻo. Không khí lạnh ùa trên mặt cô. Mùi gỗ cháy trong mũi cô. Những bóng hình lắc lư của những thân cây ngô héo dưới ánh trăng.
Mảng ký ức ấy nhạt nhòa đi, nhưng không phải trước khi Chelsea nôn khan.
Cô rà lưỡi khắp trong miệng mình. Lưỡi cô khô cháy đến độ có thể gắn chặt vào phần trên miệng, và cô có thể nếm được vị ngọt còn sót lại của nước coca bị bỏ thuốc. Một cách mơ hồ, não cô xác nhận được rằng đây là lần đầu tiên đầu óc cô tỉnh táo như thế này từ khi bị bắt cóc. Cô không cần một ký ức rõ ràng để nhớ rằng cô đã thức dậy vài lần trước đó và hắn đã chuốc thêm hỗn hợp nước coca vào miệng cô trước khi cô có sức mà phản kháng. Cô đã ở đây bao lâu rồi?
Cảm giác như vài ngày đã trôi qua.
Hắn ta còn làm gì khác trong khi cô bất tỉnh?
Não cô chặn lại dòng suy nghĩ ấy và thay vào đó, cô nghĩ tới gia đình mình.
William ! Thằng bé có chịu ti sữa không? Thằng bé sẽ không nhịn đói chứ? Không đâu. Chắc hẳn cái đói sẽ buộc thằng bé chịu ti bình. Đúng không?
Ở nơi này, cô chẳng thể làm gì được. Tim có thể có lỗi, nhưng anh yêu bọn trẻ. Bella hết sức yêu mến anh.
Tim vẫn chưa gắn kết với thằng bé cho lắm. Trong phạm vi phòng thủ của thằng bé, William đã không muốn ai ngoại trừ Chelsea từ khi thằng bé ra đời. Cảm giác có lỗi xâm chiếm nỗi sợ trong cô. Cô phải chịu một phần trách nhiệm trong việc đó. Bella và Tim đã rất thân thiết đến nỗi Chelsea đôi khi cảm thấy ghen tỵ. Rồi khi thằng bé theo cô và thích cô hơn, cô đã thích thú đến thế nào.
Cô đã thật ích kỷ và ngu ngốc, còn William và Tim thì đang phải trả giá.
Thứ lỗi cho em.
Cô tự an ủi bản thân bằng việc cho rằng chồng mình là người thông minh nhanh trí, và anh ấy sẽ làm bất cứ điều gì để chăm sóc cho thằng bé. William sẽ không phải nhịn đói.
Chelsea nhắm mắt lại trong vài giây, nhớ lại cuộc tranh cãi ngắn của họ vào tối thứ Sáu trước khi cô rời đi. Hẳn rồi, anh ấy đã về muộn. Tim chẳng bao giờ có ý niệm về thời gian, và cô đã bực mình vì điều đó. Cô đã muốn có thời gian để làm tóc và trang điểm một chút. Cô đã muốn có chút thời gian nghỉ ngơi. Nhưng cô thấy tiếc vì đã lạnh nhạt với nụ hôn tạm biệt của anh. Lần cuối cùng cô nói với anh rằng cô yêu anh là khi nào nhỉ?
Tim, em yêu anh. Em xin lỗi vì đã thật điên rồ. Tình trạng mất ngủ đã được xuyên tạc thành nguyên nhân biện hộ cho việc đó. Giá mà cô có thể quay ngược thời gian vài tháng gần đây.
Giờ thì đã quá muộn. Anh ấy không thể nghe thấy cô. Đó phải chăng là lời tạm biệt cuối cùng của họ? Liệu cô có cơ hội để bù đắp cho anh không? Để nói với anh rằng dẫu cho gần đây cô đã thể hiện điên rồ vì kiệt sức, cô vẫn yêu anh.
Và chỉ có một cách duy nhất để cô có thể quay về với anh.
Đặt một tay lên trán, cô nhấc hai vai lên khỏi cái giường hẹp. Đầu cô choáng váng khi trở người. Cô chầm chậm dịch chuyển, từ từ nhổm dậy cho tới khi có thể ngồi lên.
Cô cảm nhận lại tình trạng sức lực của mình trước. Cơ thể cô cứng đờ và lạnh cóng. Tấm chăn lông đắp qua người cô, nhưng giày và áo choàng của cô đã bị cởi ra. Cô duỗi hai chân xem thế nào. Có gì đó vang lên và kim loại siết vào mắt cá chân.
Cô đã bị xích vào một cái thùng đặt kế bên cái giường nơi cô nằm.
Tâm trí cô quay cuồng.
Bị xích ư!
Giống như một con chó.
Nỗi kinh hãi bóp nghẹt cổ họng cô, sức nặng của cái xích nơi mắt cá chân là sự biểu lộ hữu hình của nỗi sợ trong hoàn cảnh lúc này, và có khả năng hoàn cảnh sẽ còn tệ hại hơn nhiều.
Việc này chẳng giúp ích gì.
Cô thở hai hơi thật sâu rồi lướt nhìn cơ thể mình. Cô vẫn mặc chiếc quần jean và áo len giống như vào tối ngày cô ra ngoài với Fiona. Chiếc áo len thì ẩm ướt. Ngực cô đang chảy sữa, và cô ngửi thấy mùi sữa bị chua.
Nhưng ngoài cảm giác bẩn thỉu và khó chịu, cô không cảm thấy bất cứ vết thương nghiêm trọng nào. Cô cựa quậy hai tay và hai chân. Xương không bị gãy.
Tiếp theo là nhà tù của cô…
Cái giường là một loại giường xếp đơn giản thường dùng cho cắm trại. Một cái đèn cắm trại chiếu lờ mờ từ cái thùng mà cô bị xích vào. Căn phòng nơi cô bị nhốt chỉ rộng khoảng hai mét rưỡi và sâu khoảng ba mét. Những bức tường bằng tôn lượn sóng tạo nên một hình hộp chữ nhật.
Giữ một tay cho vững trên cái giường xếp, cô khẽ khàng đứng dậy. Hai chân cô đặt trên sàn nhà bằng ván ép. Khi cơn chóng mặt mới đầu qua đi, cô duỗi hai tay lên cao, nhưng không thể với tới trần nhà, ở đó cũng được làm bằng tôn lượn sóng như những bức tường.
Tôn lạnh và cứng.
Cô cảm thấy rùng mình.
Một cái thùng container chở hàng sao?
Cô chưa bao giờ ở trong một cái như thế, nhưng cảm thấy đúng là nó rồi.
Chẳng có cách gì để đào bới và chui ra khỏi đó. Không có cửa sổ, còn không gian thì lạnh buốt ghê người, sự ẩm ướt cho thấy thùng container có thể ở ngoài trời hoặc ở dưới mặt đất.
Cầu trời nó không nằm bên dưới mặt đất.
Ý nghĩ bị chôn sống khiến cô nổi gai ốc. Cơn hoảng sợ vây lấy cô, kêu o o giống như một bầy côn trùng.
Cô gắng đẩy lùi nỗi sợ ấy và cảm thấy nó tan dần vào bóng tối, ẩn nấp và chờ đợi để vồ lấy cô.
Một mảng ký ức khác lại ập tới trong cô.
Cô cảm thấy nó không khác gì một ảo giác, nhưng cô biết đó là một ký ức mơ hồ, hữu hình tới nỗi nó không thể là một giấc mơ.
Vai hắn chèn lên bụng cô. Cô không kiểm soát được các cơ ở cổ mình, và đầu cô rũ xuống lưng hắn. Mùi mồ hôi của hắn lấp đầy lỗ mũi của cô. Hắn vác cô đi, theo kiểu lính cứu hỏa, xuyên qua bóng đêm.
Mảng ký ức thứ hai này kết thúc nhanh như khi bắt đầu, và cùng với cơn buồn nôn giống trước đó. Cô vẫn không thể nhớ lại chính xác cách hắn bắt cô hay lúc hắn mang cô vào phòng này.
Có lẽ là ký ức còn lại của cô sẽ quay về, hoặc có lẽ là không. Dù sao thì việc phải làm bây giờ là trốn thoát. Gia đình cô cần cô.
Cái đêm cô rời khỏi nhà, cô đã thật vui vẻ khi nghĩ về vài giờ được tán gẫu với Fiona. Ngoài ra, một buổi chiều tự do tự tại không phải lau cằm, thay tã, và giải thích với đứa con gái ba tuổi lý do em trai của cô bé có một “con chim” còn cô bé thì không thật tuyệt vời.
Nhưng giờ thì tất cả điều cô muốn là nhìn thấy gia đình mình.
Cô ước gì được đi bộ trên sàn nhà với William trên vai mình. Để ngửi mùi dầu gội em bé. Để co người nằm trên giường của Bella vào giờ ngủ trưa và đọc cuốn sách tranh trong khi mí mắt của cô con gái ngái ngủ đã trĩu nặng. Để quan sát con gái chạy qua đống lá đã được vun lại hay thực hành những bài nhào lộn uốn người ở sân sau.
Để nói với chồng cô rằng cô yêu anh.
Tưởng tượng về những đứa con khiến cô không kìm được nước mắt. Cô phải quay lại với chúng. Miễn cô còn thở, cô sẽ làm mọi thứ có thể để quay về với những đứa con của mình. Cô lau nước mắt và khịt mũi. Không thể lãng phí năng lượng cho việc khóc lóc.
Với lấy cái đèn chạy bằng pin, cô đi tới hết độ dài đoạn dây xích. Cô nâng cái đèn lên và xem xét những bức tường ở xa cùng những ngóc ngách ngoài tầm với của cô trong cái nhà tù của mình.
Một cái can nhựa tầm bốn lít nằm ngay một góc phòng. Một cái xô nằm ở góc khác.
Cô lê sợi xích khi bước qua chỗ cái can. Cô nhặt nó lên, mở nắp và ngửi. Nước?
Đột nhiên cô thấy khát đến lạ thường, như thể cô đã tỉnh dậy bởi mùi nước. Cô không dám uống bất cứ thứ gì hắn đưa cô. Rất có khả năng nó bị bỏ thuốc. Nhưng việc mất nước sẽ giết cô mất. Cô đặt cái can xuống và tiếp tục tìm kiếm, di chuyển ánh đèn để xem xét thật cẩn thận từng bức tường.
Lạc quan mà nói, cô đã không nhìn thấy bất cứ cái camera quan sát nào lộ ra.
Dẫu hoàn cảnh này có đáng sợ đến thế nào, cô cũng phải nghĩ cách . Cô phải tìm lối ra ngoài. Sẽ chẳng có ai tới đây tìm cô được. Cô phải tự mình thôi.
Đó là cơ hội duy nhất của cô.
Bên trong bỗng sáng lên, và một tia sáng chiếu vào từ trên mái. Là ánh mặt trời. Chelsea đi bên dưới nó và nhìn lên. Gỉ sét đã tạo nên một lỗ hổng trên mái với kích thước bằng trái bóng bowling. Qua cái lỗ ấy, cô có thể nhìn thấy mặt trời, những mảng trời xanh, cùng một tán cây. Những đám mây trôi phía trước mặt trời, làm ánh sáng yếu đi.
Điều ấy cho cô biết chắc rằng bây giờ là ban ngày.
Một cánh cửa nằm ở ngay cuối căn phòng, đối diện với cái thùng. Đó là lối vào hoặc ra duy nhất. Cô tiến tới cánh cửa, nhưng sợi xích nơi cổ chân không đủ dài, những ngón tay của cô đưa ra nhưng cách hơn mười lăm centimet mới với tới cánh cửa. Liệu nó có khóa không? Có thể lắm. Hắn ta đã mất bao nhiêu công sức để giam cầm cô. Vậy nên hẳn là đã khóa chắc chắn để nhốt cô lại bên trong.
Cô cần tiến tới gần hơn. Cô cần phải giải thoát cho bàn chân của mình. Cô kiểm tra cái còng ở cổ chân. Nó đủ chặt để cạ vào da cô khi cô di chuyển nó, và chặt hơn rất nhiều khi cô cựa quậy bàn chân. Cô lần theo chuỗi xích tiến tới cái thùng. Cái chốt giữ sợi xích xuyên qua lớp kim loại của thùng.
Cô cầm lấy chuỗi xích bằng hai tay và kéo. Cái thùng chẳng động đậy, cái chốt cũng vậy. Cô dùng hết sức lực, nhưng chẳng ích gì. Cô chẳng thể làm gì được. Bên trong nó là cái gì nhỉ? Có lẽ cô có thể bằng cách nào đó biến nó thành cái thùng rỗng, rồi cô có thể kéo nó tới gần cửa hơn. Nhưng rồi làm sao cô có thể cao chạy xa bay với cái thùng thép gắn vào bàn chân đây?
Có lẽ cô có thể làm cho cái thùng rỗng ruột, cô sẽ có thể tháo khóa sợi xích từ bên trong thùng.
Cô quay lại cái thùng. Nó là một cái thùng phi bằng kim loại. Gỉ sét đã ăn thành từng mảng trên bề mặt và trát lên những vết nối. Trên cùng là cái nắp có kích thước bằng bàn tay xòe rộng của cô. Một chỗ lõm trên cái nắp tạo nên hình dáng giống như một cây cỏ bốn lá với những chiếc lá dẹt. Chắc chắn là sẽ có một công cụ chuyên biệt được tạo nên để khớp với việc ấn vào chỗ lõm đó và mở thùng, giống như cách đầu con ốc được thiết kế cho việc dùng tua vít.
Chelsea cố gắng xoay cái nắp bằng tay. Chỗ lõm đó khá hẹp và rìa các rãnh lại bị hoen gỉ. Dù cô có ra sức vặn thế nào thì cái nắp vẫn chẳng động đậy. Tay cô tuột đi, móng tay quệt mạnh vào một rãnh kim loại.
Có lẽ cô cần có những dụng cụ khác - một cái tua vít hoặc cờ lê.
Cô suýt nữa bật cười, một cách điên dại và vô vọng. Dụng cụ ư? Sao không ước có một hộp đồ nghề luôn? Cô hạ thấp tay xuống và bấu những ngón tay thật chặt. Máu rỉ ra từ dưới móng tay dơ bẩn đã bị gẫy của cô.
Chờ đã. Cô nhìn xuống sợi xích. Những mắt xích dày, bằng kim loại mà cứng cáp. Cô cầm một đoạn lên trong lòng bàn tay. Sợi xích này khá ngắn. Để với tới phần trên cái thùng, cô phải đặt bàn chân bị xích lên giường. Rồi cô cho hai mắt xích vào hai cái rãnh đối diện của cái lá và cố gắng dùng chúng như đòn bẩy, nhưng cái nắp vẫn không dịch chuyển. Những mắt xích ấy quá nhỏ.
Cô phải làm gì đây khi không thể nào mở được cái thùng kín bưng ấy?
Cô bắt đầu lấy mắt xích đập vào một bên cái nắp. Cô trượt. Nắm tay cô đập trúng vào viền nắp, cơn đau nhói lên tận cánh tay. Cô lắc mạnh bàn tay và ấn mạnh những đốt tay đang đau nhức vào miệng, nước mắt ứa ra.
Đừng bỏ cuộc!
Sự tuyệt vọng lại thúc giục cô cố gắng lần thứ hai. Cái nắp hơi dịch chuyển một chút. Cô cố gắng mở nó ra. Cái nắp vẫn còn khá chặt. Cầu mong sao không có ai tới đủ gần để nghe thấy, cô đập mạnh vào nó hết lần này tới lần khác, cho tới khi cô có thể xoay nó bằng tay không. Cô vặn nó bằng đủ cách, nhấc nó lên và nhìn vào trong, cầm cái đèn chiếu qua lỗ hổng.
Sỏi hạt đậu.
Cô gần như ngã ngửa vì tuyệt vọng. Chẳng trách nó lại nặng như vậy. Thể tích cái thùng là bao nhiêu? Khoảng hơn hai trăm lít không? Vậy thì hơn hai trăm lít sỏi ấy nặng bao nhiêu đây?
Nặng hơn những gì cô có thể di chuyển được. Cô và Tim từng tự tay trang trí cảnh quan khi họ mua nhà. Họ đã khơi đá sông bằng xẻng. Sáng hôm sau họ đã gần như không thể ra khỏi giường.
Liệu cô có thể nghiêng cái thùng và lăn nó tới cửa không? Cô đi quanh tới bên bề mặt gần tường. Ép lưng vào lớp tôn lượn sóng, cô đặt hai bàn chân lên cái thùng và đẩy.
Chẳng nhúc nhích gì.
Ở bên kia cánh cửa, tiếng xích kêu leng keng và tiếng kim loại va vào nhau. Cô giật mình với âm thanh ấy và hai bàn chân nhũn ra, tim đập thình thịch. Ánh mắt cô lướt tới cái thùng. Nắp thùng đang nằm lật ngược trên miệng thùng.
Cầu mong sao hắn ta không để ý tới, cô ép lưng vào tường. Cánh cửa bật mở vào bên trong.
Rồi hắn bước vào.
Một cái mặt nạ trùm kín đầu che lấy gương mặt hắn. Hắn có tầm vóc trung bình, mặc quần jean, đi ủng lao động, mang áo nỉ chui đầu dày giấu dáng người.
Hắn mang theo một chồng áo quần và túi giấy thấm đầy dầu mỡ. Mùi hamburger khiến bụng Chelsea sôi lên ùng ục. Hắn tiến lại gần và đặt cái túi cùng áo quần dưới chân giường. Hắn nhìn cô một lượt từ đầu tới chân. Rồi đầu hắn quay về phía cái thùng. Người hắn sững lại.
“Cô đang cố làm cái gì thế hả?” Hắn sải bước tới gần hơn. “Có phải cô đã cố trốn thoát không?”
Cú giáng đầu tiên đập vào một bên mặt cô, khiến cô xoay vòng và va vào tường. Đầu cô đập vào tấm tôn lượn sóng. Cô bò lên giường và nép người, đau đớn cùng nỗi sợ hãi làm dạ dày cô đông lại giống như mỡ bôi trơn lạnh.
Cô nghe tiếng xích vang lên lẻng xẻng. Cô quay người về phía hắn, sợ nhìn thấy những gì hắn làm nhưng không thể giấu được ánh mắt của mình.
“Đây là bài học đầu tiên cho cô. Thật đáng tiếc khi cô phải học nó một cách khó khăn.” Hắn giật mạnh sợi xích. Cái còng đập vào làn da mỏng manh quanh xương mắt cá của cô khi hắn kéo cô ra khỏi giường.
“Đừng mà! Làm ơn!” Cô chụp lấy khung giường, những ngón tay bấu quanh thanh kim loại lạnh trong vài giây trước khi hắn lôi mạnh hơn. Cơn đau bùng lên nơi mắt cá chân khi hắn kéo mạnh thêm, và cái giường khẽ trượt đi trên sàn nhà.
“Tới đây.” Hắn ra lệnh, lặng lẽ và đầy hăm dọa. Cái giọng sai khiến lạnh băng đối lập với cơn tức giận trong những cử động của hắn. “Tôi chưa cho phép thì cô không được lên tiếng.”
Những ngón tay của cô đầu hàng. Cô gục xuống sàn nhà, chống người bằng hai bàn tay và một đầu gối, cái chân bị xích bị kéo thẳng. Hắn tung cú đá. Mũi giày bốt của hắn trúng ngay đùi cô. Cơn đau như xé nơi chân cô. Một cú đấm giáng xuống thắt lưng cô, cú đấm ấy làm bừng lên cơn nóng khủng khiếp xuyên vào tận xương sống.
Ngã xuống một bên, cô cuộn tròn người lại khi liên tiếp những cú đấm khác giáng xuống người. Cơn đau bủa vây khắp cơ thể. Cô lấy hai tay che đầu lại và cầu nguyện.
Hắn đá vào xương sườn cô, cô không sao thở nổi. “Luật số một: Cô thuộc về tôi. Cô sẽ phải làm những gì tôi nói mà không được hỏi. Cô là tài sản của tôi.”