Thoát Thân

Lượt đọc: 8565 | 4 Đánh giá: 9,5/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
CHƯƠNG 12

Chelsea đau khắp người. Cả người đều bị thương. Có chỗ nào trên người mà hắn chưa đánh đập không?

Cô chẳng nghĩ ra chỗ nào cả.

Cô mở mắt ra. Chúng sưng húp đến nỗi cố gắng lắm cô cũng chỉ mở được he hé. Cô thấy phía trước mờ nhòe. Cô đưa một bàn tay lên mặt và cảm nhận một cách khó khăn những viền sưng quanh mắt.

Bỏ cuộc, cô nằm im trong một lúc. Xương sườn cô bị bầm dập. Với mỗi hơi thở hít vào, cô cảm thấy như thể mình đang mặc một cái áo nịt bằng đinh.

Cơn đau buốt nhức nhối khắp người cô như những con sóng nhưng dịu bớt khi cô hít sâu và thở nhẹ nhàng hơn.

Mình không được bỏ cuộc!  Chelsea cố mở mắt lớn hơn một chút và lướt nhìn căn phòng trong phạm vi hết sức có thể mà không cần quay đầu. Cô vẫn ở trong cái container vận tải. Vẫn bị xích với cái thùng. Cô nằm nghiêng một bên, trần truồng cuộn người lại trên tấm ván ép, trong một góc nơi cô đã cố bò đến một cách yếu ớt để tránh xa hắn ta trước đó.

Nhưng chẳng thể nào trốn thoát được.

Như một hình phạt vì cố mở cái thùng, hắn đã xé áo quần khỏi người cô. Hắn đã mang cái giường xếp, tấm chăn cùng với nước đi, để lại cô run rẩy trong cái container kim loại trống rỗng.

Sau một vài phút, cô nhấc đầu lên được một chút. Chuyển động đầu tiên ấy làm cô chao đảo vì chóng mặt. Thiếu nước chăng? Cô nuốt khan. Thậm chí cô còn không thể nôn ra được. Cô thấy trống rỗng vì chẳng có gì bên trong. Cô đã chẳng có gì để uống từ khi hắn ta đánh cô, và cô không nhớ mình đã ăn lần cuối khi nào.

Tuy vậy, bụng cô vẫn cuộn lên khi cô chầm chậm nhúc nhích tứ chi để kiểm tra. Cô gập ngón chân và nắm chặt ngón tay lại, gập đầu gối và khuỷu tay. Những cơ bắp của cô phản đối, nhưng cô cảm thấy xương mình vẫn còn nguyên vẹn. Không có cơn đau tột độ nào cho thấy có một vết thương trí mạng; thay vào đó, cô cảm thấy đau nhức khắp nơi và kiệt sức đến nỗi chẳng muốn nhúc nhích gì. Nhưng cô không có lựa chọn.

Phải làm gì đó nếu không sẽ chết.

Chelsea đặt cả hai bàn tay lên tấm ván và đẩy thân mình ra khỏi sàn. Cơn chóng mặt qua đi, cô ngồi thẳng dậy, tựa vào bức tường tôn. Tấm tôn kim loại khiến tấm lưng trần của cô thấy lạnh, run rẩy dữ dội.

Cái lạnh giúp cô tỉnh táo khi lướt nhìn khắp cơ thể mình. Da cô đầy những vết bầm. Cô đặt một bàn tay lên cái miệng sưng phồng của mình. Máu khô đã đông lại trên đôi môi nứt nẻ. Cô phát hiện có một khối u đau đớn trên đầu.

Nhưng những vết bầm, vết sưng có vẻ đã là tệ hại nhất. Những vết thương còn lại dường như không đáng kể. Chúng ở khắp nơi nhưng không nguy hiểm tính mạng.

Như thể hắn ta biết rõ có thể đánh cô ở mức nào để không gây ra thương tổn nguy hại.

Như thể hắn đã làm việc đó trước đây.

Việc chuyển động dường như làm cơ thể cô bớt cứng đờ một chút. Cô uốn lưỡi lên vòm miệng. Sự thiếu nước là mối đe dọa lớn nhất. Không có nước, cô sẽ không thể chịu đựng thêm nữa.

Cô không thể làm gì ngoài việc chờ đợi. Nghỉ ngơi. Cho vết thương lành lại. Khi cơ hội xuất hiện, cô cần phải sẵn sàng.

Cô nhìn lên cái lỗ trên trần. Trời đã tối. Là ban đêm. Cô cố gắng xác định xem mình đã ở đây bao lâu nhưng không thể.  Tiếng mở khóa lạch cạch và chuỗi xích dịch chuyển làm cô giật mình. Cô chuyển sang tư thế hoàn toàn cảnh giác, cơn đau nhói lên khắp chân tay vì chuyển động đột ngột.

Cánh cửa mở ra, rồi hắn bước vào. Cái mặt nạ khiến cô không thể nhận dạng hắn, và trong lòng cô run rẩy. Cô dán mắt vào can nước trên tay hắn. Tay kia của hắn giấu sau lưng, cô nhìn nó với vẻ nghi ngờ.

“Cuối cùng thì…” Đầu hắn nghiêng qua khi nhìn cô xem xét. “… Cô đã tỉnh dậy rồi.”

Trước đó hắn đã ở trong này sao? Hắn đã quan sát cô trong khi cô ngủ sao?

Cơn rùng mình chạy vào tận xương cô. Miệng cô mở ra để trả lời hắn, nhưng đâu đó sâu trong tâm trí cô vang lên tiếng chuông cảnh báo.

Quy tắc số một: Làm theo lời hắn ta.

Miệng cô tự động ngậm chặt lại, như thể nó đã được đào tạo giống như một con chó. Mắt cô từ chối nhìn lên khuôn mặt hắn ta.

Quy tắc số hai: Mắt luôn nhìn xuống sàn nhà.

“Cô có nghĩ cô đã hiểu được bài học của mình?” hắn hỏi.

Nhìn vào hai bàn chân trần của mình, cô gật đầu.

“Tốt. Tôi biết cô là người thông minh.” Hắn nói với giọng hài lòng, đặt can nước xuống chỗ chân cô. “Cô có thể uống rồi.”

Cúi người về phía trước, cô chụp lấy can nước. Hai cánh tay yếu ớt, bầm dập của cô chạm vào được vật dự trữ cứu sinh. Cô mở nắp và uống. Nước tuôn chảy vào miệng cô, tràn qua cằm cô. Chất lỏng mát lạnh làm họng và môi cô mát dịu. Cơ thể cô đòi hỏi thêm nữa.

“Phí phạm những gì tôi cho là thiếu tôn trọng.” Giọng hắn sắc lạnh.

Nỗi sợ hãi đột ngột trỗi dậy trong cô. Co người lại, cô thủ thế chuẩn bị cho một trận đòn, nhưng nó không đến. Cô hạ can nước xuống, lau miệng bằng mu bàn tay, rồi nuốt. Sau đó nâng can nước lên lần nữa, cô hớp chầm chậm.

Thật khéo léo.

“Đó mới là cô gái của tôi.” Lời khen của hắn khiến cô nhẹ nhõm, đồng thời cũng khiến cô ghê sợ.

Nhưng bản năng cho cô biết cô phải thích ứng để tồn tại. Không có nước, cô sẽ không thể sống sót được. Cô phải làm bất cứ điều gì khiến hắn thấy vui… để hắn không bỏ rơi cô ở đây cho tới khi cô teo tóp rồi chết đi.

Vì trong tâm khảm, cô hiểu rằng hắn sẽ làm như vậy vào giây phút mà cô là thứ mang lại rắc rối chứ không còn đáng giá gì nữa.

Hắn muốn làm gì với cô đây?

Nước óc ách trong cái bụng rỗng của cô. Cô đặt cái can nước xuống sàn nhà. Cô muốn thải nước ra, nhưng cô cũng sợ làm mất số nước mình đã uống vào.

“Vì cô đã là một cô gái ngoan, nên tôi có thứ khác cho cô.” Hắn đưa bàn tay phía sau lưng lên trước. Hắn cầm một tấm chăn len, được gấp thành một hình chữ nhật gọn gàng. Trên tấm chăn là một mảnh vải. Hắn đặt cái chăn xuống sàn và giũ vật kia ra - một cái váy liền màu vàng tươi. Hắn cúi người về phía cô và đưa nó cho cô. “Mặc cái này vào đi.”

Cô trườn về phía trước và lấy nó từ tay hắn. Quay chiếc váy đúng chiều, cô tròng nó qua đầu. Chiếc váy có tay dài, cạp cao, gấu váy dưới đầu gối. Dù chất liệu vải là cotton mỏng, vẫn tốt hơn là không mặc gì. Cô kéo cái váy qua đầu gối đang gập.

“Cô có nhớ quy tắc số ba không?” hắn hỏi.

Nỗi sợ trong lòng cô trỗi dậy khi cô cố gắng nhớ lại tất cả những gì hắn hét vào cô sau khi đánh đập. Nhưng một cú đập vào đầu, cú đánh để lại một khối u phía sau tai, khiến tai cô cứ ù ù.

Hai tay cô bắt đầu run lên. Cô co ngón tay thành nắm đấm. Một giọt nước mắt trào ra và lăn xuống má khi cô lắc đầu.

“Tôi sẽ nhắc lại chúng một lần nữa.” Hắn nói với giọng kiên nhẫn. “Và cô sẽ phải ghi nhớ chúng. Nếu vi phạm lần nữa sẽ không được tha thứ đâu. Hiểu không?”

Cô gật đầu.

“Hãy ôn lại nào.” Hắn khoanh tay lại. “Và chú ý đây. Nhớ các quy tắc có thể sẽ giúp cô có được thức ăn.”

Nói đến thức ăn, bụng Chelsea quặn lên một cách đau đớn. Cô căng mình lắng nghe.

“Thứ nhất, cô thuộc về tôi. Cô sẽ làm theo lời tôi mà không được hỏi. Cô là tài sản của tôi. Thứ hai, khi có mặt tôi, cô phải luôn nhìn xuống sàn nhà. Thứ ba, không nói khi không được phép. Thứ tư, không vâng lời sẽ bị phạt theo cách mà tôi thấy phù hợp. Cô có thể nhắc lại chúng lần nữa cho tôi nghe không?”

Chelsea gật đầu nhưng chờ hắn cho phép. Trong tầm nhìn của mình, cô nhìn thấy một nụ cười tàn nhẫn nơi khóe miệng hắn.

“Cô được phép nói.” Giọng hắn vang lên với vẻ thỏa mãn.

Lắp bắp qua đôi môi sưng phồng, cô lặp lại các quy tắc.

“Cô học nhanh đó.” Hắn cho tay vào túi và lấy ra một thanh protein. Hắn đưa nó cho cô. Cô cố gắng lấy nó, nhưng hắn nâng nó cao lên vừa xa khỏi tầm với của cô vào giây cuối cùng.

Bằng bàn tay kia, hắn nắm lấy một nắm tóc trên đầu cô. “Hãy biết điều này. Tôi không rảnh để làm chuyện vớ vẩn. Nếu cô còn cố bỏ trốn lần nữa, tôi sẽ đánh cô nhừ tử, xẻ họng cô ra, và chôn cô trong rừng. Cô hiểu chưa?”

Cơn đau bỏng rát trên da đầu cô. Chelsea run lên khi cô gật đầu, biết ơn là hắn đã không yêu cầu cô lên tiếng vì nỗi sợ đã làm thanh quản cô tê liệt. Nỗi kinh hoàng chạy khắp cơ thể cô, thấu vào đến xương.

Hắn thả tóc cô ra và thả thanh protein vào lòng cô. Tay hắn vẫn nán lại. Ngón tay hắn khẽ vuốt cái má sưng vù, bầm tím của cô. “Mọi thứ sẽ ổn thôi. Cô sẽ thấy rằng tôi là người biết điều nhất. Tôi sẽ mang cái giường xếp vào lại trong này. Nếu cô tiếp tục cư xử đàng hoàng, tôi sẽ mang thêm đồ ăn cho cô.”

Đứng thẳng dậy, hắn quay người và bước về phía cửa rồi hắn quay lại trong thoáng chốc, kéo theo cái giường xếp vào lại trong container, bỏ lại Chelsea đang tự hỏi chuyện gì sẽ xảy ra vào ngày mai, và cô cần phải làm gì để được tiếp tục sống.

« Lùi
Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của melinda leigh