Thoát Thân

Lượt đọc: 8564 | 4 Đánh giá: 9,5/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
CHƯƠNG 11

Sảnh trước ở Công ty Speed Net khiến Lance liên tưởng tới một căn biệt thự trên không thời thượng - bóng bẩy, hiện đại và hơi lạnh lẽo. An ninh tòa nhà khiến người ta liên tưởng tới két sắt ngân hàng. Thay vì dùng kính, cửa trước tòa nhà được làm từ thép. Lance và Morgan bước vào tòa nhà qua cánh cửa điện tử tự động sau khi nói chuyện với lễ tân qua cổng giao tiếp bằng video.

Lance đã hy vọng công ty công nghệ mới khởi nghiệp sẽ thuê một nhân viên lễ tân trẻ trung, cởi mở, thời trang, nhưng người phụ nữ ngồi ở cái bàn làm việc hiện đại kia lại ở tuổi trung niên, mặc cái quần lính xanh biển rộng rãi và áo len cardigan trắng. Bà ta vòng qua cái bàn để tới chào họ, và Lance ngờ đôi giày màu đen đóng đế nặng của bà ta là giày độn.  Bảng tên trên bàn ghi BARBARA PAGANO

Speed Net do Elliot Pagano sáng lập. Đây có thể là mẹ anh ta chăng?

Morgan giới thiệu họ và đưa cho người lễ tân tấm danh thiếp.

“Xin chào. Tôi là Barbara. Elliot đang chờ các bạn.” Nụ cười của bà ấm áp gấp ngàn lần so với không gian kính và kim loại xung quanh. Lance nửa hy vọng bà mời anh một cái bánh quy.

Barbara bước đến trước cái bảng số và nhập mã. Rồi bà ấn ngón tay cái vào tấm kính nhỏ. Cánh cửa được kích hoạt với tiếng kịch khe khẽ, rồi bà mở nó ra. “Xin vui lòng đi lối này.”

Lance và Morgan theo bà vào trong một căn phòng rất lớn, thoáng rộng chứa những cái bàn dài, bàn giấy và thiết bị máy tính. Ở đầu kia căn phòng, vài cái ghế đi văng và ghế bành quá khổ đặt quanh một màn hình ti-vi lớn. Những tay cầm video-game và lon nước bày bừa trên cái bàn cà phê bóng loáng. Trần nhà cao ít nhất là chín mét. Những người đi qua lại liên tục xung quanh với quần jean, áo thun và giày thể thao có thể đã từng thử vai cho bộ phim American Pie. Họ lướt qua sàn nhà bê tông sáng bóng đến căn phòng hội nghị lắp kính xung quanh.

Morgan đặt cái túi vải của mình trên sàn nhà và ngồi vào cái ghế bành bằng lông màu xám bên cạnh chiếc bàn.

“Bà là mẹ của Elliot phải không ạ?” Lance hỏi.

“Đúng vậy.” Barbara cười. Mắt bà ánh lên vẻ tự hào. “Elliot không chỉ để tôi làm việc ở đây, mà hầu như cả gia đình đều là nhân viên nơi đây. Đó là cha và anh trai Elliot, tên là Derek.” Bà chỉ qua tấm kính. Ở phía xa của căn phòng rất rộng lớn bên ngoài, hai người đàn ông đang lắp đặt kiểu ống dẫn nào đó dọc theo chân tường gạch. “Elliot sẽ giận nếu nghe tôi nói điều này, nhưng thằng bé là một đứa bé ngoan. Thằng bé chăm lo cho tất cả chúng tôi. Giờ thì nó đây rồi.”

Cánh cửa mở ra và một người thanh niên đi vào. Elliot mặc quần jean, đi giày thể thao, và mang một cái áo thun hiệu Doctor Who màu xám in nổi chữ TARDIS xoay tròn. Tóc anh ta ngắn nhưng cần phải tỉa bớt. Một chùm tóc xõa xuống trán anh ta. Theo thông tin sơ bộ mà họ biết, Elliot là một triệu phú kếch xù tự thân, hai mươi bảy tuổi. Anh ta có thể còn trẻ, nhưng có tướng mạo tự tin của một người đàn ông dày dạn kinh nghiệm. “Cảm ơn, mẹ.” Elliot nói với bà Barbara khi bà cúi chào ra khỏi phòng.

Lance đưa một tay ra. “Cảm ơn vì đã đồng ý gặp chúng tôi.”

“Tôi sẽ làm bất cứ thứ gì có thể giúp được. Tôi không tin nổi là Chelsea lại mất tích.” Elliot bắt tay họ và ngồi bên kia bàn đối diện Morgan. Lance ngồi vào cái ghế bên cạnh cô. Tim đã cho họ thông tin cơ bản về công ty của anh ta. Elliot đã gây dựng nên công ty này từ đầu sau khi bán công ty mới khởi nghiệp với một món tiền lớn. Không tệ dành cho một người bỏ học đại học ở độ tuổi hai mươi.

“Thật tốt khi anh để cha mẹ mình làm việc ở đây,” Lance nói.

“Tôi đã cố gắng biếu họ tiền, nhưng cha tôi cảm thấy bức bối với ý nghĩ nhận số tiền mà ông ấy không tự kiếm được.” Elliot thở dài.

“Thật khó mà trách ông ấy vì có tinh thần lao động tốt.” Lance chỉ ra.

“Đúng là vậy.” Elliot đồng tình. “Hầu hết những nhân viên của tôi được nhận vào đây nhờ nhanh nhẹn và làm việc chăm chỉ. Trong tất cả họ, tôi tôn trọng nhất là Tim. Tôi lớn lên là một người nghèo, nhưng tôi có được sự hỗ trợ và tình cảm lớn từ cha mẹ mình. Gia đình là tất cả đối với tôi. Tôi không biết làm sao mình có thể vượt qua được khi vợ qua đời mà không có gia đình ở bên. Tim đã không có được sự hỗ trợ của những người xung quanh khi trưởng thành, nhưng tôi thấy vui khi gia đình Chelsea giờ đang ở bên cạnh anh ấy.”

“Tôi lấy làm đáng tiếc về sự mất mát của anh,” Morgan nói.

Elliot là một người góa vợ sao? Nhưng mặt khác, việc mất đi người vợ khi còn quá trẻ có thể giải thích cho sự chín chắn của Elliot.

“Anh biết được gì về lý lịch của Tim?” Morgan hỏi.

“Tim là người thẳng thắn về các vấn đề lý lịch tư pháp của gia đình mình vì thông tin cá nhân của anh ấy đã bị đánh đồng với thông tin cá nhân cha anh ấy.” Elliot đan ngón tay vào nhau và tựa cằm vào đó. “Tôi mừng vì đã thuê anh ấy. Anh ấy làm việc rất chăm chỉ và chưa bao giờ khiến tôi có chút nghi ngờ nào về lòng trung tín của mình.”

“Anh có thể nói với chúng tôi về vợ anh ấy không?” Lance hỏi.

Elliot nhún vai. “Tôi thật sự không biết rõ lắm về Chelsea. Công ty có các bữa tiệc vào kỳ nghỉ và vài lần tổ chức dã ngoại trong năm là dịp các thành viên tham gia các hoạt động gắn kết. Vợ hoặc chồng của nhân viên được hoan nghênh tham gia. Chelsea luôn luôn tham gia. Cô ấy có vẻ rất dễ thương. Cô ấy yêu con cái hết mực.” Elliot nói với nụ cười buồn.

Lance liếc nhìn qua tấm kính. Nhân viên ở đây trông khá trẻ. Rất trẻ. Nhiều người hẳn là vừa mới ra trường, và rõ ràng là không ai trong số họ sở hữu một cái bàn là. Ở độ tuổi ba mươi ba, Lance cảm thấy bản thân thật già cỗi. Một thanh niên mặc quần jean ôm và mũ len lướt đi trên tấm ván trượt. Vành chai làm giảm tiếng kêu kít kít nơi bánh xe trên nền bê tông láng bóng.

“Đội nghiên cứu mà Tim đang làm việc có vai trò quan trọng như thế nào?” Morgan hỏi.

“Rất quan trọng,” Elliot nói. “Công nghệ chúng tôi đang phát triển có tiềm năng chuyển đổi việc truy cập internet trong phạm vi toàn cầu, gia tăng việc truy cập kết nối không dây tốc độ dữ liệu cao, giá thành thấp.”

“Tim là một cử nhân trường công địa phương,” Morgan nói. “Tôi cứ nghĩ một công ty công nghệ cao, độc đáo sẽ muốn tuyển những người tốt nghiệp các trường đại học danh tiếng hơn chứ.”

Elliot đan hai tay vào nhau chặt hơn. “Tôi đã học ở một trường đại học danh tiếng. Tôi không hợp với nơi đó. Những đứa trẻ giàu có, hưởng nhiều đặc quyền không phải là lựa chọn của tôi, và giờ vẫn vậy. Nếu bạn từng chứng kiến cha mẹ mình vất vả để trả các hóa đơn, nếu gia đình bạn bị đuổi khỏi nhà giữa mùa đông, nếu bạn phải cố gắng lắm mới có được phô mai trợ cấp và những gói nước chấm, bạn sẽ hiểu giá trị của thành công theo cách mà vài người sung túc không thể hiểu được. Nếu như, dù gia đình nghèo khó, mà vẫn có được tấm bằng đại học loại ưu, tôi sẽ chú ý đến người đó.”

Một thái độ mới mẻ.

Elliot ngồi xuống trở lại. “Hơn nữa, dù sao thì tôi cũng không trả nổi lương cho các cử nhân của MIT.”

Và thực tế.

“Ai là đối thủ nặng ký nhất của anh?” Lance hỏi.

“Gold Stream.” Elliot nói mà không do dự. Miệng anh ta đanh lại. “Levi Gold và tôi từng là bạn đồng hành. Chúng tôi khởi đầu với công ty công nghệ đầu tiên của mình, là TechKing, khi chúng tôi hai mươi tuổi. Chúng tôi đã nảy sinh bất đồng ý kiến và bán công ty ấy đi.”

“Ý kiến bất đồng đó xấu đến mức nào?” Lance nhấn mạnh. “Liệu anh ta có ganh ghét hoặc cố gắng phá hoại nghiên cứu của anh không?”

Elliot lắc đầu. “Nếu ai đó cố gắng xâm nhập vào hệ thống của chúng tôi, tôi sẽ nghĩ ngay đến Levi. Nhưng bắt cóc sao? Không đâu.”

“Có ai đó ở Speed Net này có ác cảm với Tim không?” Morgan hỏi.

“Không.” Elliot nhíu mày, nhưng sự cảnh giác trong đôi mắt anh ta đã phản lại câu trả lời ấy.

“Nhưng chắc là các thành viên trong đội cũng có tranh cãi chứ?” Morgan gợi ý. “Căng thẳng cao độ. Công việc quá nhiều.”

“Chúng tôi có chia sẻ những ý kiến bất đồng, nhưng tất cả chúng tôi ở đây đều chuyên nghiệp.” Elliot gần như nhấn mạnh từng từ. “Tôi là sếp. Nếu ai đó phải chịu sự hiềm khích thì đó sẽ là tôi.”

Lance cảm thấy Elliot đang giấu gì đó. “Các nhân viên khác ở đây biết Chelsea không?”

“Có chứ. Họ có lẽ đã gặp cô ấy như tôi vậy.” Elliot khoanh tay trước ngực và ngả người ra sau, khiến khoảng cách giữa họ xa thêm vài phân. Anh ta gõ ngón tay này lên bắp tay kia.

Ngôn ngữ cơ thể của Elliot cho thấy sự căng thẳng. Lance liếc nhanh ra hiệu với Morgan. Họ giao tiếp ngầm với nhau nhưng hiểu ý rất nhanh. Cô cũng đã chú ý thấy. Nhưng cô cũng hiểu sức mạnh của sự im lặng. Một vài giây chậm chạp trôi qua, cho phép họ lắng nghe những âm thanh đã cách âm phần nào ở mặt bên kia tấm kính.

Elliot thở dài rõ tiếng. “Được rồi. Chúng tôi có một sự kiện do công ty tổ chức cách đây sáu tháng. Đó là một cuộc dã ngoại. Tim và con gái anh ấy tham gia cuộc thi chạy ba chân. Khá là đáng yêu. Anh ấy hoàn toàn bị chậm lại vì đứa bé.” Elliot hít một hơi. Lông mày hạ xuống. “Chelsea thì đang ngồi ở bàn, đẩy xe đẩy em bé tới lui. Tôi để ý thấy một trong các kỹ sư trong đội của Tim, là Kirk, quan sát cô ấy.”

Anh ta dừng lại, một đường hõm hình thành bên trên sống mũi của anh ta. Anh ta nhìn đăm đăm vào bức tường như thể tái hiện lại hình ảnh ấy trong tâm trí mình. “Tôi chắc chắn là việc ấy hoàn toàn bình thường. Chelsea là một phụ nữ rất lôi cuốn. Những anh chàng trẻ tuổi, đặc biệt là những anh chàng chỉ biết đến máy tính với quá ít kinh nghiệm về phụ nữ, thì khó tránh khỏi việc chú ý đến cô ấy.” Elliot nhìn ra sau. “Nếu các bạn nhìn qua tấm kính, Kirk là người đang lướt tấm ván trượt.”

Lance nhìn lướt qua căn phòng. Cậu con trai đội mũ len xuất hiện từ căn phòng bị khóa và đang tiến qua khoảng trống đến một cái bếp nhỏ thông nhau. Cậu ta nhìn như học sinh trung học. Khuôn mặt cậu ta vẫn còn nổi mụn. “Kirk bao nhiêu tuổi?”

“Hai mươi ba,” Elliot nói. “Kirk đã có bằng tiến sĩ vào năm ngoái. Anh ta khá thông minh, nhưng anh ta là người có hội chứng Asperger. Về mặt cảm xúc, anh ta trẻ hơn nhiều, và anh ta gặp khó khăn với việc giao tiếp xã hội. Anh ta có thể nói chuyện cả ngày về những thử thách trong việc cung cấp mạng không dây phổ 5G, tần số cao mà không cần một cơ sở hạ tầng dây cáp quang đầy đủ. Nhưng anh ta lại không thể mở lời mời một cô gái đi chơi.”

“Kirk từng có bất cứ hành động tiêu cực nào với đồng nghiệp nữ không?” Lance lướt nhìn mọi người ở mặt kia tấm kính. Có hơn ba phần tư nhân viên anh nhìn thấy là nam.

Elliot lắc đầu. “Không. Mọi người ở đây đều say mê máy tính. Chúng tôi đều có tiếng nói chung, miễn là cuộc thảo luận không phạm đến chuyện riêng tư, Kirk hoàn toàn ổn.”

“Chúng tôi có thể nói chuyện với mọi người trong đội của Tim không?” Morgan hỏi.

“Được chứ.” Elliot nhổm dậy. “Các bạn có muốn tôi gọi từng người một không?”

Lance gật đầu. “Nhờ anh.”

Elliot chần chừ ở cửa. “Các bạn sẽ lịch sự nhẹ nhàng với Kirk chứ?”

“Chúng tôi sẽ làm vậy mà.” Morgan mỉm cười chân thành với anh ta.

“Và xin hiểu cho, họ sẽ không được phép nói về dự án,” Elliot nói. “Đó là quy định chung.”

Lance nghĩ: Cảm ơn Chúa.

Nhưng anh vẫn nói: “Được, dĩ nhiên rồi. Một điều nữa. Chúng tôi muốn có một danh sách tất cả các nhân viên của anh.”

Elliot nhíu mày. “Tôi không chắc. Tôi đảm bảo với các bạn tất cả họ đã được xét duyệt kỹ trước khi vào làm việc. Và cảnh sát trưởng quận cũng đã lấy danh sách đó. Tôi cho là ông ấy đã kiểm tra hết lý lịch tư pháp của mọi người.”

“Chúng tôi hiểu,” Lance nói. “Việc có được cái nhìn mới trong bất cứ cuộc điều tra nào cũng đều tốt cả. Ta có thể ngạc nhiên với những gì có thể bị bỏ qua khi có quá nhiều thông tin.”

“Được rồi.” Elliot đồng ý. “Mọi người làm việc ở đây đã ký kết về việc dùng thuốc định kỳ và các cuộc điều tra lý lịch vì tính chất nhạy cảm của công việc. Tôi không muốn gây ảnh hưởng tới niềm tin của nhân viên mình, nhưng đây là một tình huống cá biệt.”

“Anh có nhớ mình đã ở đâu vào tối thứ Sáu trước không?” Morgan hỏi một cách ngẫu nhiên. “Chúng tôi cần hỏi rõ.”

“Tôi hiểu.” Elliot gật đầu. “Tôi ở với anh trai ở chỗ anh ấy.”

“Anh đã làm gì?” Lance hỏi.

“Thật ra thì không làm gì cả. Anh ấy đang xử lý cái xe đua của mình. Tôi chỉ xem thôi. Chúng tôi đã uống vài ly bia.” Elliot nhún vai. “Bạn gái của Derek đã chia tay anh ấy cách đây vài tuần. Anh ấy khá buồn bã.”

“Tôi nghĩ là không có ai nhìn thấy anh ở đó.” Morgan nhìn lên khi đang ghi chú. “Anh có đặt món ăn bên ngoài không? Hay chạy tới một cửa tiệm tiện lợi nào đó?”

“Không. Xin lỗi. Nếu biết trước rằng mình cần bằng chứng ngoại phạm, chúng tôi đã đi ra ngoài rồi.” Elliot lãnh đạm nói. “Để tôi gọi Kirk tới cho anh chị.”

Anh ta rời khỏi phòng. Vài phút sau, Kirk lê người vào phòng hội nghị, lật tấm ván trượt lên, rồi đặt nó trên bàn ngay trước mặt mình. Nẩy người vào chiếc ghế mà Elliot vừa bỏ trống, Kirk quan sát con quay trên bánh xe tấm ván trượt. Cậu ta khẽ giật mình, gần như liếc trộm Morgan và hoàn toàn không quan tâm tới Lance.

Morgan mỉm cười dịu dàng với cậu ta. “Chào Kirk.”

“Xin chào.” Kirk lầm bầm. Cậu ta lướt nhìn Morgan từ ngực đến khuôn mặt, rồi lại từ mặt đến ngực, rồi đỏ mặt, nhìn chằm chằm tấm ván trượt.

Morgan mở lời: “Chúng tôi chỉ muốn hỏi cậu đôi câu về Tim Clark thôi.”

Kirk chơi với cái bánh xe ván trượt, lấy ngón tay cà cà vào và nhìn nó quay. “Hẳn rồi.”

“Cậu làm với Tim bao lâu rồi?” Lance hỏi.

Khuôn mặt Kirk thoáng hiện vẻ khó chịu. Cậu ta nhìn lướt qua mặt Lance trong thoáng chốc, rồi lại nhìn chằm chằm vào giữa ngực anh. “Không biết chính xác. Chắc là hai năm.”

“Cậu và Tim thân thiết chứ?” Lance giữ giọng nói ôn tồn.

Một vai của Kirk nâng lên rồi hạ xuống. “Hẳn rồi. Tim khá được.”

Morgan đặt hai bàn tay đang siết chặt lên bàn ngay trước mặt mình. “Cậu có biết vợ của anh ấy, là Chelsea không?”

Ánh nhìn của Kirk chuyển qua đôi tay của cô. “Có.”

“Cậu có thích cô ấy không?” Morgan nhấn mạnh.

Dẫu cô đã hạ giọng nhẹ nhàng, nhưng Kirk dường như co người lại, hai vai thõng xuống khi cậu ta ngửa người ra sau ghế. “Tôi nghĩ vậy.” Cậu ta đập vào bánh lái của tấm ván trượt ba lần. Nó quay với tiếng vù vù nhỏ.

“Cô ấy đối xử tốt với cậu không?” Morgan xoay xoay hai ngón cái.

Kirk có vẻ dịch người một chút. “Cô ấy tốt với tất cả mọi người.”  Dẫu cho kỹ năng giao tiếp của cậu có hạn chế, nhưng cậu ta vẫn đủ thông minh để hiểu là mình đang ở trên ghế nóng.

“Cậu có bao giờ nói chuyện với cô ấy?” Morgan hỏi.

“Không hẳn.” Kirk giật giật cổ áo thun. “Chỉ là nói chào và đại loại vậy.”

Morgan tiếp tục xoay hai ngón cái. “Cậu có nhìn thấy cô ấy vào sự kiện công ty tổ chức mới đây nhất không?”

“Có. Cô ấy đã mang theo mấy đứa trẻ. Tôi thích trẻ con.” Giọng Kirk hoạt bát.

“Mọi người nói Chelsea là người mẹ tuyệt vời.” Morgan mớm lời.

Kirk đồng ý với cái gật đầu chắc chắn. “Đúng là vậy.”

“Thật đáng buồn khi cô ấy bị mất tích.” Lance nói với giọng khá cộc, đối ngược với vai “thám tử tốt” của Morgan.

Khuôn mặt của Kirk sa sầm. Cậu ta trông giống như sắp khóc đến nơi.

“Chúng tôi đang cố gắng tìm cô ấy.” Morgan buông hai bàn tay ra và với lấy cái túi đặt dưới chân. Cô trượt tấm danh thiếp qua bàn.

Kirk nhìn nó.

“Cậu sẽ gọi cho tôi nếu cậu nghĩ ra bất cứ điều gì đó có thể giúp ích cho chúng tôi chứ?”

Thay vì trả lời, Kirk cầm lấy tấm danh thiếp và cho vào túi sau của chiếc quần jean ôm.

“Cảm ơn vì đã trò chuyện với chúng tôi, Kirk.” Morgan mỉm cười. “Cậu có thể cho Elliot biết chúng tôi đã sẵn sàng cho người phỏng vấn kế tiếp không?”

Kirk nắm lấy tấm ván trượt và đi nhanh đến lối ra.

“À, Kirk này?” Morgan hỏi. “Cậu có thể nhớ cậu đã ở đâu vào tối thứ Sáu trước không? Với ai chúng tôi cũng hỏi câu này.” Cô cười rạng rỡ với cậu ta.

Kirk đỏ mặt. “Lúc đó tôi đang chơi game online, trò World of Warcraft.”

“Mọi người vẫn chơi game đó sao?” Lance hỏi. “Tôi tưởng bây giờ mọi người đã chuyển sang chơi Call of Duty, Overlook và Destiny rồi chứ.”

Kirk gật đầu. “Tôi cũng chơi các game đó nữa.”

“Cậu chơi một mình sao?” Morgan lại mỉm cười với cậu ta.

“Không, à mà đúng.” Cậu ta đỏ bừng mặt, hai bàn tay nắm chặt mép tấm ván trượt. “Tôi đã chơi online với vài người bạn.”

“Nhưng tất cả các bạn không chơi ở cùng một địa điểm.” Lance làm rõ.

Kirk lắc đầu. “Đúng vậy.”

“Cảm ơn Kirk,” Morgan nói.

Kirk đi vội ra khỏi phòng. Bên ngoài cánh cửa, cậu ta ném tấm ván trượt xuống nền bê tông và nhảy lên. Cậu ta có điệu bộ tự do nhẹ nhõm của một đứa trẻ sau khi rời khỏi phòng hiệu trưởng.  Lance và Morgan phỏng vấn thêm năm thành viên còn lại trong đội của Tim mà không phát hiện điều gì đặc biệt ngoại trừ việc tất cả bọn họ đều là nhân chứng ngoại phạm lẫn cho nhau.

Lance và Morgan kết thúc phỏng vấn người cuối cùng, và bà Barbara tiễn họ ra sảnh trước.

Ngoài kia, đèn đường rải những mảng ánh sáng vàng xuống lớp nhựa đường nơi bãi đậu xe. Nhiệt độ đã hạ xuống, và không khí có mùi của gỗ cháy. Morgan cài nút áo khoác và co rúm hai vai trước cái lạnh khi họ đi bộ tới xe Jeep. “Đó có phải anh của Elliot không, Derek ấy?”

Anh theo ánh nhìn của cô thì thấy một người đàn ông mặc quần jean, áo khoác bằng da, và đội một cái mũ len, đang đi bộ qua bãi đậu xe. “Đúng rồi.”

“Liệu chúng ta có thể hỏi anh ta về tối thứ Sáu trước không?” Khi Morgan hỏi câu này, cô đã đổi hướng đi về phía anh ta.

“Xin chào!” Cô mở lời cùng với một nụ cười rạng rỡ hết mức.

Anh ta gật đầu. “Tôi giúp gì được cho cô?”

Morgan giới thiệu về họ. Lance vẫn im thin thít. Hầu hết những thanh niên phản ứng lại với cô tốt hơn là với anh, đặc biệt là khi cô trở nên quyến rũ.

“Tôi biết các bạn là ai.” Derek nói. “Mọi người trong đó đang nói chuyện về các bạn.”

“Chúng tôi chỉ muốn xác nhận rằng Elliot đã ở với anh vào tối thứ Sáu trước,” Morgan nói. “Các anh đã ra ngoài ăn tối sao?”

Lance đánh giá cao nỗ lực xác nhận tới cùng của cô về lời nói của Elliot.

Derek lắc đầu. “Không. Chúng tôi chỉ loanh quanh ở chỗ tôi thôi. Lúc đó tôi đang sửa xe đua của mình.” Anh ta liếc nhìn ra tòa nhà phía sau và nhíu mày. “Elliot đã không còn như trước từ khi Candace qua đời. Tôi không muốn nhìn thấy cậu ấy cứ ở một mình.”

“Anh ấy hẳn phải đau khổ lắm.” Morgan tỏ ra thông cảm.

“Đúng là vậy.” Derek gật đầu. “Tôi nghĩ nếu các bạn có thêm câu hỏi nào nữa về vợ Elliot, các bạn nên hỏi cậu ấy, nhưng tôi sẽ nói với các bạn luôn là Elliot sẽ không làm hại ai cả. Cậu ấy là người quan tâm tới mọi người.”

Morgan cảm ơn anh ta. Lance dẫn cô quay lại xe, và họ vào bên trong.

“Ít nhất thì anh ta đã cung cấp chứng cứ ngoại phạm cho Elliot. Nhưng dẫu sao họ cũng là anh em, nên chúng ta phải xem xét kỹ lưỡng.” Morgan đóng cửa xe và run lên. “Elliot tội nghiệp. Trở thành một người góa vợ ở độ tuổi hai bảy là quá trẻ.”

“Bất cứ độ tuổi nào cũng sẽ gặp khủng hoảng, nhưng đó hẳn là cú sốc lớn đối với anh ta. Thật kỳ diệu là anh ta vẫn có thể đảm trách việc điều hành công ty của mình.”

“Có lẽ anh ta lấy việc đó để giải khuây. Lúc nào cũng bận rộn là hay nhất.” Morgan có thể hiểu được. Cô chỉ mới ba mươi mốt tuổi khi chồng mình qua đời. Chắc chắn là việc tập trung vào con cái đã giúp cô vượt qua nỗi đau khổ của bản thân.

Anh nổ máy. “Kirk Armani dường như khá vui vẻ khi thoát khỏi chúng ta.”

“Cậu ta thuộc dạng người bị tự kỷ, nên em sẽ không chú ý quá nhiều vào ngôn ngữ cơ thể của cậu ta.” Morgan thắt dây an toàn. “Cậu ta chỉ quá căng thẳng khi bị buộc phải nói chuyện với hai người lạ thôi.”

“Nhưng cậu ta không thoải mái lắm khi chúng ta hỏi về Chelsea.”

“Đúng vậy. Nhưng vì cô ấy đã bị mất tích nên điều đó là tự nhiên. Cậu ta rõ ràng vô cùng thông minh. Chúng ta sẽ tìm xem có thông tin gì đó trong lý lịch của cậu ta không.” Morgan cụp hai bàn tay lại với nhau và thở vào đó. “Anh có nghĩ có khả năng ai đó bắt cóc Chelsea để lấy thông tin từ Tim không?”

“Vậy thì tại sao Tim lại phải nhờ chúng ta tìm vợ anh ta chứ?”

“Em không biết.” Cô xoa xoa hai bàn tay vào nhau. “Và chúng ta không có bất cứ lời nhắn đòi chuộc người nào.”

“Đúng vậy, và đã năm ngày kể từ khi Chelsea biến mất.” Lance với qua hộp số và nắm tay Morgan. Những ngón tay của cô đang lạnh cóng. Anh xoa tay cô giữa hai bàn tay của mình trong vài giây rồi thả ra để lái xe ra khỏi bãi đỗ.

“Giả như kẻ bắt cóc đòi tiền chuộc muốn chờ cho tới khi mối quan tâm của cảnh sát về vụ này chìm xuống thì sao?”

“Thông thường sẽ xảy ra điều ngược lại. Họ liên hệ gia đình ngay lập tức để ngăn không cho cảnh sát dính líu gì tới.”

Dòng suy nghĩ của Morgan hằn nếp trên sống mũi cô. “Anh có ấn tượng gì về Elliot?”

“Thông minh. Tham vọng. Nghiện công việc.” Luồng không khí lùa từ quạt gió ấm lên, và Lance bật chế độ sưởi cao.

“Chứng cứ ngoại phạm duy nhất của anh ta là ở chỗ anh trai của mình, nhưng em cũng không thể đưa ra lý do nào cho thấy Elliot đã làm hại Chelsea.” Morgan duỗi tay về phía quạt sưởi ở bảng điều khiển. “Nhưng chúng ta nên tìm hiểu nhiều hơn về cái chết của vợ anh ta.”

“Anh sẽ cho mẹ anh biết, dù anh chắc chắn bà sẽ tự tìm hiểu việc ấy.” Lance kiểm tra đồng hồ trên bảng điều khiển. Đã gần tám giờ ba mươi. “Anh sẽ ghé qua để đưa danh sách nhân viên Speed Net tối nay. Nó sẽ là cái cớ hay để quay lại với mẹ anh.” Anh thường ghé vào gặp mẹ mình mỗi ngày một lần.

Hơi nóng phả đầy trong xe cho tới khi Lance gần toát mồ hôi.  Nhưng Morgan ngả lưng vào ghế với vẻ hài lòng. “Em nghi ngờ việc các nhân viên của anh ta thân thiết như lời tuyên bố của anh ta. Chốn công sở lúc nào mà chẳng có vấn đề.”

“Một đống các mức độ căng thẳng cao và mớ người rất trẻ với chỉ số IQ vượt trội cùng kỹ năng xã hội thấp…” Lance nói tiếp. “Ở đó giống như một cái trường cấp ba vậy.”

“Đúng không?” Morgan cười phá lên. “Em cảm thấy mình ở đó giống như một bà mẹ vậy.”

Cô bắt tréo chân, việc ấy thu hút ánh nhìn của Lance, đủ nhanh để cho anh thấy trong thoáng chốc bắp chân xinh đẹp của cô. “Anh không nghĩ Kirk xem em là một bà mẹ.”

Và cả Lance cũng không xem cô là một bà mẹ, dù sự thật là anh yêu các con của cô.

“Không ư?” Cô dường như thích thú với nhận xét của anh.

“Không.” Lance sẽ không bỏ qua Kirk vì chứng tự kỷ của cậu ta. Cậu ta đã hành động kỳ lạ với Morgan và thậm chí còn lạ hơn khi họ nói về Chelsea. Cho tới khi cô ấy xuất hiện, anh sẽ không bỏ qua ai cả vì bất cứ lý do gì, trừ phi họ có bằng chứng ngoại phạm vững chắc.

« Lùi
Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của melinda leigh