“Mẹ có chắc mẹ muốn làm việc này không?” Lance vòng qua bàn giấy trong phòng làm việc tại nhà của mẹ anh và hôn lên má bà.
“Dĩ nhiên rồi.” Mẹ anh gõ lên bàn phím, tắt màn hình máy tính, rồi bà xoay ghế nhìn anh. “Mẹ thích cái cảm giác mình có ích.”
Bà đang làm điều gì mà phải giấu giếm chứ?
Cầm dữ liệu trong tay, Lance do dự. Việc này có quá sức với bà không? Nụ cười trên môi bà không hề phản chiếu lên ánh mắt. Bà vén một cụm tóc xám dài ngang vai ra sau một bên tai. Bà sụt ký phải không? Dáng hình gầy gò mỏng manh của bà không thừa đến một lạng. Nhưng vì Lance nhìn thấy bà mỗi ngày, anh thường không nhận ra được những thay đổi nhỏ, và anh không thể đoán được chuyện gì xảy ra hôm nay.
Bà không nhìn anh. Đôi mắt xanh của bà có vẻ nhạt màu hơn, nước da ửng hồng, và nụ cười gượng ép trở nên rõ rệt hơn.
Anh lướt nhìn căn phòng ngăn nắp. “Hôm nay sao chẳng có cái hộp nào?”
Thế giới mua sắm online hiện đại đã biến giấc mơ của người thích tích trữ vì mắc chứng agoraphobic trở thành sự thật. Lance và mẹ anh đã có giao kèo. Bởi vì bà đặt các món hàng mà bà không cần hàng ngày. Nếu bà muốn mua một món hàng, bà phải bỏ đi một món có cùng kích thước. Lance sẽ trả hàng lại hoặc đóng góp từ thiện thứ còn lại đó. Việc ấy khá kỳ quặc, nhưng nó giữ cho ngôi nhà của Jennifer Kruger không bị chật chội mà lại an toàn. Lance sẽ không cho phép bà sống trong một cái bẫy lửa thêm lần nào nữa.
“Ừ.” Bà lấy dữ liệu từ tay anh và quay ghế đi.
Thật lạ quá.
Nhưng có lẽ chỉ là tưởng tượng. Anh luôn quá nhạy cảm với hành vi của bà cho dù là với lý do chính đáng. Kéo hai mép chiếc áo len cardigan dày lại với nhau, bà đặt tập hồ sơ lên tấm đệm bàn. “Nói mẹ nghe về vụ án đi.”
Lần nữa, Lance do dự. Sự biến mất của Chelsea đã khiến anh nhớ lại những ký ức đau buồn. Làm sao mẹ anh có thể không có sự liên tưởng cho được? Qua nhiều năm từ khi cha anh biến mất, bà đã tự giam mình trong vỏ ốc của bản thân, xa lánh cuộc sống. Thế giới của bà khép kín lại, dễ dàng đổ vỡ, và không thể trở lại như trước.
“Bọn con đang tìm một người.” Anh nói một cách mập mờ. “Bọn con cần kiểm tra kỹ lý lịch những người trong danh sách này, và bọn con cần mẹ xem xét máy tính của người phụ nữ bị mất tích cùng với những dữ liệu trong điện thoại của cô ta.” Anh để đầu USB của Tim lên bàn.
Bà lướt qua vài trang đầu tiên trong danh sách các nghi phạm. “Đây là vụ người mẹ trẻ bị mất tích, đúng không?”
Khỉ thật.
“Mẹ biết cô ta sao?” Lance hỏi.
Mẹ anh lật một trang hồ sơ. “Tin tức có đăng mà.”
Người mẹ ẩn dật của anh dạy các khóa học về khoa học máy tính trực tuyến, dạy thiết kế và điều hành các trang web. Vì bà chỉ rời khỏi nhà để đi trị liệu, nên bà sống một cuộc sống trực tuyến qua mạng theo đúng nghĩa đen. Mức độ đưa tin vụ của Chelsea đã bị hạn chế, nhưng mẹ anh đã không bỏ lỡ câu chuyện đó.
“Có lẽ con nên kiểm tra sơ bộ,” Lance nói.
“Không.” Mẹ anh đặt một tay lên tập hồ sơ để giữ nó lại như thể anh sắp chụp lấy nó vậy. “Con có muốn mẹ đào sâu lý lịch của người chồng không?”
Trạng thái tinh thần không ổn định của mẹ anh thường che giấu trí thông minh của bà. Bà biết Tim sẽ là một nghi phạm dẫu sự thật là anh ta đã thuê họ.
“Có chứ,” anh nói.
“Chào bác Jennifer.” Morgan bước vào phòng. Cô đã đến cùng Lance nhưng ở trong bếp để sắp xếp đồ đạc mua ở tiệm tạp hóa. Morgan chắc chắn cũng là người thường xuyên kiểm kê đồ cung cấp của mẹ.
Khuôn mặt mẹ của Lance bừng sáng như cây thông Noel ở Trung tâm Rockefeller. Anh cần phải nói chuyện với mẹ. Rõ ràng là bà đang ngày một mong mỏi thái quá về mối quan hệ của anh với Morgan.
Làm sao anh có thể có được cuộc sống thực sự chứ. Các phản ứng của mẹ anh luôn luôn không thể đoán định.
Chết tiệt.
Lẽ ra anh không nên giới thiệu họ với nhau. Anh chỉ có ý tốt. Anh muốn mẹ anh có thêm người trò chuyện ngoài anh, Sharp và người giao hàng.
Giờ thì nếu giữa anh và Morgan không có gì cả, mẹ anh sẽ thất vọng lắm. Ai biết được bà có chịu được chuyện đó không? Và nếu bà lại có niềm hy vọng về những đứa cháu nội và điều đó lại không xảy đến. Mà liệu bà có chịu được những đứa cháu nội không?
Tại sao anh lại nghĩ về chuyện cho bà những đứa cháu nội nhỉ?
Đột nhiên nóng bừng lên, Lance kéo cổ áo thun của mình lên. Căn phòng cảm giác như nhỏ lại. Morgan đã có ba đứa trẻ rồi mà.
Là ba.
Cuộc sống của cô tập trung hết sức 24/7 vì lợi ích của những đứa trẻ. Liệu cô ấy có muốn sinh thêm? Tại sao anh lại nghĩ đến điều này nhỉ?
Mẹ anh đứng lên, khom người qua bàn và chạm vào cánh tay Morgan. Đó không hẳn là một cái ôm, nhưng là sự động chạm cơ thể gần gũi nhất mà mẹ anh thực hiện với người khác ngoài anh hay Sharp bấy lâu nay.
Morgan đáp lại cái chạm tay ấy, như thường lệ, cô để mẹ anh tự thiết lập nên ranh giới. “Cháu hy vọng bác không phiền. Cháu đã làm một bình cà phê, và bọn cháu có mang theo bánh táo.”
Bà cười tươi. “Dĩ nhiên là bác không phiền. Bác rất thích bánh táo.”
Điều đó thì đúng.
Ngồi trở lại xuống ghế, mẹ anh vẫy tập hồ sơ ngay trước mặt bà. “Đây chỉ là một danh sách những cái tên. Nói cho bác biết thêm về vụ án đi. Có phải Chelsea Clark thật sự đột nhiên biến mất một cách bí ẩn?”
Giống như cha của anh.
“Bọn cháu vẫn chưa có đủ thông tin để nói thêm điều gì.” Morgan mỉm cười.
Mẹ anh gật đầu, khuôn mặt bà nhăn lại.
“Cháu muốn ăn bánh táo quá.” Morgan liếc nhìn Lance với vẻ lo ngại. “Tại sao chúng ta không nói chuyện trong nhà bếp nhỉ?”
Morgan và Lance mất hai mươi phút để nói với mẹ anh đầy đủ các thông tin chi tiết cần thiết về vụ án. Mẹ anh ăn cả lát bánh táo, việc ấy làm anh yên lòng. Khi lo lắng bà thường ăn không ngon miệng. Vậy nên việc bà có thể ăn là dấu hiệu tốt.
“Mẹ có chắc là không phiền khi kiểm tra những thông tin đó chứ?” Anh hỏi mẹ.
“Mẹ muốn mà. Mẹ đang chán đây.” Bà hôn tạm biệt anh rồi đuổi họ ra cửa.
Bên ngoài, Lance đứng trên bậc thềm trước nhà và nhìn đăm đăm vào cánh cửa đang đóng. Rồi anh lấy điện thoại trong túi ra và gọi cho Sharp. “Bác ghé qua gặp mẹ cháu được không?”
“Tối nay sao?” Sharp hỏi.
“Không gấp đâu.” Lance liếc lại vào trong nhà. “Nhưng… Bà ấy có vẻ hơi lạ.” Lance muốn tham khảo ý kiến đánh giá của một người khác. Sharp ít bị hoang tưởng hơn anh.
“Tối nay bác sẽ tới,” Sharp nói.
“Cảm ơn.” Lance cúp máy. Anh cũng sẽ giám sát mẹ anh sau.
“Chuyện gì vậy?” Morgan hỏi.
“Anh không biết. Có lẽ là không có gì.” Ruột gan Lance rối bời.
“Bà ấy có vẻ vui vẻ. Bà ấy có ăn bánh táo mà.”
Lance quay người và tiến về phía chiếc Jeep. “Anh biết.”
“Nhưng em e là vụ này sẽ nhắc bà ấy nhớ lại cha anh.” Morgan bước bên cạnh anh.
“Đúng vậy.” Dù vậy, mẹ anh đã có vẻ không ổn trước khi anh tới tìm bà về vụ án này.
“Anh có muốn ở lại với bà ấy không? Em có thể phỏng vấn Fiona mà.”
Anh liếc nhìn cô. Khăn choàng quanh cổ cô giấu những vết bầm, nhưng anh biết chúng ở đó, thẫm màu hơn theo thời gian. Sau sự cố hôm nay, anh muốn giữ Morgan gần mình hơn. Đúng ra mà nói anh biết Tyler Green đã bị giam, nhưng cảm giác Lance lo cho Morgan không phải luôn luôn là theo lý trí.
“Không,” anh nói. “Anh sẽ quay về tối nay và đảm bảo bà ấy ổn.”
Họ vào trong xe Jeep, Morgan đọc địa chỉ căn hộ của Fiona West cho anh.
Cô thắt dây an toàn. “Anh cảm thấy thế nào về việc tham gia một vụ án có nhiều điểm giống với vụ biến mất của cha mình?”
Lance gần như không muốn trả lời câu hỏi của cô nhưng rồi đổi ý. “Anh có thể hiểu rõ cảm giác của Tim lúc này.”
“Em chắc chắn là anh có thể.”
Anh lùi xe ra khỏi lối xe chạy và quay chiếc Jeep về phía thị trấn. “Anh vẫn chưa mở tập hồ sơ Sharp điều tra về vụ cha anh.”
Trước đó một vài tuần, Sharp đã lật lại hồ sơ, nói rằng hiện giờ mọi việc tùy thuộc vào quyết định của Lance nếu anh muốn biết thông tin chi tiết về sự biến mất của cha mình.
Morgan không nói gì, nhưng cô với tay qua hộp số và nắm tay anh.
“Anh e là anh sẽ bị cuốn vào,” Lance nói. “Hoặc là mẹ anh bằng cách nào đó sẽ tìm thấy hồ sơ. Điều cuối cùng bà ấy cần là thứ gì đó đưa những ký ức suốt bao nhiêu năm qua quay về.”
“Anh có biết bất cứ tình tiết nào không?”
Lance thở dài. “Anh biết thông tin cơ bản thôi. Anh chỉ mới mười tuổi khi chuyện đó xảy ra. Sharp cho anh biết lượng thông tin mà ông ấy nghĩ là anh có thể chịu đựng được. Nói thẳng ra là chẳng có gì nhiều để cho anh biết. Không có nhiều manh mối được phát hiện. Đó là những ngày trước thời điện thoại di động, trước thời camera giám sát ở khắp mọi nơi, không có cả E-ZPass và GPS để mà không dễ gì biến mất được. Mọi người vẫn dùng tiền mặt vào những năm chín mươi.”
“Vậy tại sao anh lật lại vụ đó?” Morgan hỏi. “Có ADN hay bằng chứng vật lý nào khác có thể được phân tích chính xác hơn vào thời nay không?”
“Anh nghĩ là không.”
Cô siết chặt những ngón tay quanh bàn tay anh. “Sharp là một thám tử giỏi, và anh đã nói rằng ông ấy đã tìm hiểu vụ của cha anh trong nhiều năm. Em cho là ông ấy đã xem xét kỹ mọi thông tin.”
“Anh biết.” Nhưng ông ấy có thật đã làm vậy? Lance không biết chắc trừ phi anh xem xét hồ sơ.
“Nếu có bất cứ manh mối nào, thì giờ cũng sẽ có ít bằng chứng hơn. Trí nhớ phai nhạt dần theo thời gian. Mọi người có thể đã bỏ việc. Hai mươi ba năm là khoảng thời gian dài.”
“Em nói đúng.” Nhưng liệu anh có thể sống mà không cố thử? Cảm thấy không thoải mái, Lance quay trở lại vụ án kia. “Nói anh nghe về Fiona đi.”
Morgan mở tập hồ sơ. “Fiona West hai mươi sáu tuổi. Cô làm nghề hướng dẫn viên thể hình và dạy yoga. Cô sống ở Scarlet Falls từ khi sinh ra. Chúng ta vẫn chưa có hồ sơ lý lịch đầy đủ, nhưng cảnh sát trưởng quận nói rằng họ không tìm thấy gì đặc biệt về quá khứ cô ấy. King không phải là thành viên cởi mở nhất của lực lượng thi hành luật mà em gặp. Em chắc chắn ông ta còn giữ thông tin khác trong vụ này, nhưng em không nghĩ ông ta nói dối hoàn toàn.”
“Đúng vậy.” Lance đồng ý. “King là người khó tính và kín tiếng, nhưng ông ta luôn là người trung thực thẳng thắn trong những lần anh làm việc cùng ông ta.”
Vài phút sau, Lance rẽ vào lối vào khu căn hộ của Fiona và đỗ xe lại. Anh và Morgan đi vào một cánh cửa ở tầng một tòa nhà bằng gạch thô. Morgan đã gọi trước. Fiona đang ở nhà và chờ họ.
Cô ta có mặt ngay khi họ vừa gõ cửa. “Vào đi.”
Căn hộ có hình vuông. Một căn bếp có bàn ăn nhỏ liền với phòng khách. Một hành lang có lẽ là dẫn tới phòng ngủ đơn và nhà tắm. Qua những tấm cửa kính trượt, một sân nhỏ nhìn ra một dải cỏ và bãi đậu xe ở ngoài xa. Không có quang cảnh gì thú vị.
Từ hay nhất để mô tả Fiona là dễ thương. Cô ta mặc quần yoga và áo sơ-mi quá cỡ, là người nhỏ nhắn - có lẽ cao khoảng một mét năm lăm - hoạt bát và chuẩn dáng, với đôi mắt nâu lớn và tóc nâu xoăn cắt ngắn.
Sau khi hỏi họ có uống cà phê không, và họ đã từ chối, cô ta ngồi trên một cái ghế sofa kiểu futon và xếp bằng hai chân ở dưới thân người khiến cho Lance thấy đầu gối mình ê ẩm.
Morgan ngồi trên chiếc ghế futon với Fiona trong khi Lance cẩn thận yên vị trên một cái ghế khung kim loại hiện đại trông như thể có thể gãy bất cứ lúc nào.
“Cô quen biết Chelsea ở đâu?” Morgan bắt đầu cuộc nói chuyện.
Fiona đổi tư thế ngồi và ôm hai đầu gối. “Ở phòng tập yoga. Tôi dạy ở đó vài tối mỗi tuần.”
Lance cúi người về trước, hai cánh tay đặt trên hai bắp chân. “Chelsea có thường tới lớp học không?”
“Trước khi sinh William, cô ấy tới ba lần mỗi tuần. Cô ấy tập liên tục như vậy cho tới khi sinh con,” Fiona nói. “Nhưng sau đó, cô ấy bận tối mặt.”
“Trẻ con luôn khiến ta tất bật.” Morgan thương cảm. “Và tôi nghe nói William đặc biệt khó chăm.”
Môi Fiona bặm lại. “Đặc biệt là nếu chồng bạn chẳng cố gắng giúp đỡ gì. Tôi không hiểu tại sao Chelsea lại chịu đựng được anh ta. Cô ấy là người làm mọi thứ.”
Morgan nghiêng đầu và gật đầu.
Tim có lẽ đã không giúp nhiều cho đứa bé, nhưng anh ta rõ ràng đã đi làm và chi trả mọi chi phí. Nhưng Lance sẽ không tranh cãi. Anh ngậm chặt miệng. Tranh cãi với một nhân chứng không phải cách tốt nhất để khơi các thông tin cần thiết.
Cơn giận khiến giọng Fiona thêm gay gắt. “Tôi ghé nhà cô ấy hai lần mỗi tuần để gặp cô ấy. Tất cả những gì tôi chứng kiến là cô ấy đã khóc lóc. Tôi lo cô ấy bị trầm cảm sau sinh.”
“Cô đã nói chuyện với cô ấy về điều đó chưa?” Morgan hỏi.
Fiona gật đầu, đôi mắt ngân ngấn nước. Cô lấy một tờ khăn giấy trong chiếc hộp trên bàn cà phê và chậm mắt. “Tôi nói rồi. Tôi đã cố gắng đưa cô ấy đi gặp một bác sĩ tâm lý. Cô ấy nói rằng cô ấy chỉ cần ngủ nhiều hơn một chút.” Fiona xì mũi. “Tim luôn lấy cớ là đứa trẻ sẽ không uống sữa bình, còn Chelsea không muốn làm căng. Cô ấy nhượng bộ mọi lúc. Cô ấy luôn dễ dãi khi là chuyện của con mình. Tôi cứ nói với cô ấy rằng nếu cô ấy ra khỏi nhà, đứa trẻ sẽ tự điều chỉnh.” Fiona hạ cái khăn giấy xuống thấp. “Và Tim sẽ phải làm nhiều hơn.”
“Cô có nghĩ Tim đã làm gì đó trong vụ mất tích cô ấy không?” Lance hỏi.
Fiona trông hơi sốc. “Không đâu. Có Chúa. Không đâu. Tôi không có ý gì giống như vậy. Tim là người hoàn toàn tốt. Chỉ là anh ta không biết cảm thông, thẳng tính, hay than vãn như trẻ con.”
Morgan cúi người một chút về trước. “Fiona, tôi thậm chí không hề muốn hỏi điều này, nhưng tôi phải hỏi.”
Mắt Fiona mở lớn. “Là gì vậy?”
“Có khi nào Chelsea quá tuyệt vọng và cô ấy cần trốn đi một thời gian?”
“Ý cô là có khi nào Chelsea rời bỏ gia đình cô ấy sao?” Fiona hỏi lại.
“Đúng vậy.” Morgan gật đầu. “Xin cô thông cảm, vì để xem xét kỹ vụ án này nghĩa là chúng tôi phải giả định mọi khả năng có thể xảy ra.”
Fiona lắc đầu dứt khoát. “Không đâu. Không đời nào. Chelsea yêu lũ trẻ đến quên bản thân mình. Cô ấy không bao giờ bỏ rơi chúng.”
“Còn Tim thì sao? Có khi nào cô ấy rời bỏ Tim?” Morgan hỏi.
“Tôi không nghĩ vậy.” Nhưng Fiona không có vẻ cương quyết lắm. “Cô ấy tha thứ mọi việc anh ta làm. ‘Anh ấy đi làm cả ngày. Tim khá mệt. Anh ấy là người cha tuyệt vời với Bella.’ Đại loại vậy. Nhưng ngay cả khi cô ấy đang nói điều đó, có thể thấy rằng cô ấy không nghĩ anh ta đã giúp cô ấy một cách thỏa đáng. Nhưng dù cho cô ấy có giận Tim, cô ấy cũng sẽ không bao giờ bỏ rơi con của mình.”
Morgan gật đầu. “Có vẻ như cô ấy là một người mẹ, người vợ tuyệt vời.”
“Đúng vậy mà.” Fiona lại sụt sịt.
“Thật tiếc là cô ấy và Tim lại đang phải trải qua chặng đường gian nan.” Morgan cảm thông.
“Đó không chỉ là chặng đường gian nan.” Fiona lắc đầu. “Họ đã có nhiều vấn đề rắc rối từ lâu trước đó.”
Morgan nghiêng đầu. “Ví dụ như vấn đề gì?”
“Tim làm việc quá nhiều. Năm ngoái, Chelsea kể tôi nghe rằng cô ấy cảm thấy giống như họ đang xa cách dần.” Miệng Fiona nhăn nhó. “Rồi cô ấy đã làm một điều thật ngu ngốc. Cô ấy có thai. Tôi đã nói với cô ấy rằng thêm một đứa trẻ nữa chỉ khiến vấn đề của họ tệ hơn, nhưng cô ấy nghĩ điều ấy sẽ mang họ gần lại với nhau.”
“Nhưng thực tế thì không,” Lance nói.
“Đúng vậy.” Fiona sụt sịt.
“Cô gặp cô ấy lần cuối khi nào?” Lance hỏi.
“Tôi ghé qua nhà họ vào thứ Tư,” Fiona nói.
“Có gì lạ về vẻ ngoài hay hành vi của cô ấy không?” Lance nhấn mạnh.
“Cô ấy khá mệt mỏi.” Fiona ném mảnh khăn giấy vào thùng rác. “Cô ấy vừa mới quay về sau khi chạy bộ. Tôi trông chừng hai đứa nhỏ để cô ấy có thể tắm qua một chút.”
“William thì sao?”
“Tôi định cố chơi xếp hình với Bella, nhưng tôi chỉ có thể đi loanh quanh với thằng bé. Thằng bé khóc mọi lúc khi không thấy mẹ.” Fiona cắn móng tay. “Nhưng điều đó là bình thường với nó.”
“Tiếng thằng bé khóc không làm cô khó chịu sao?” Morgan hỏi. “Con út của tôi là đứa hay quấy khóc. Tiếng la hét của nó có thể khiến người ta mệt mỏi sau nhiều giờ.”
Fiona rùng mình. “Tôi là người dễ bị căng thẳng, nhưng tôi muốn giúp. Tôi không biết làm sao Chelsea có thể chịu đựng tiếng khóc của thằng bé ngày lẫn đêm.”
Lance nói thêm: “Nhưng ngoài đứa bé quấy khóc ra, không có gì có vẻ bất thường sao?”
“Không.” Fiona dùng đầu ngón tay gạt giọt nước mắt bên dưới mắt.
“Cô có ngạc nhiên khi cô ấy không xuất hiện vào tối thứ Sáu không?” Morgan hỏi.
Fiona lắc đầu. “Không. Chúng tôi cũng đã định gặp nhau cách đây hai tuần, nhưng Chelsea cũng không xuất hiện. Tôi đã gọi cô ấy và cô ấy không trả lời. Cả đêm đó tôi lo lắm. Sáng hôm sau, cô ấy gởi tin nhắn xin lỗi vì cho tôi leo cây, nói rằng William đã có một đêm tệ hại. Chúa đã ngăn không cho Tim dỗ đứa trẻ đó dù chỉ một đêm.”
“Vậy là tối thứ Sáu cô cũng cho là xảy ra tình huống giống như vậy,” Morgan nói. “Cô đã nói chuyện với Chelsea lần cuối khi nào?”
“Khoảng bảy giờ. Cô ấy thật sự rất hào hứng đi gặp tôi.” Fiona lờ đi giọt nước mắt thứ hai. Hai mắt cô lấp lánh nước khi cô nhìn lên Morgan rồi nhìn Lance. “Vậy cô ấy đâu rồi?”
“Chúng tôi sẽ làm hết sức để tìm cô ấy.” Morgan hỏi thêm vài câu hỏi riêng tư về Chelsea, nhưng tất cả câu trả lời của Fiona đều khớp với lời kể của Tim.
“Cứ gọi cho tôi nếu hai người cần hỏi thêm.” Fiona nói khi cô tiễn họ ra cửa. “Tôi sẽ giúp hết sức để tìm thấy Chelsea.”
Quay lại chiếc Jeep, Lance khởi động xe. “Em nghĩ sao? Cô ấy có khắt khe quá với Tim không hay anh ta là thằng khốn chỉ biết nghĩ cho bản thân?”
“Khó mà nói được.” Morgan đặt túi xách xuống sàn xe. “Hãy nhớ là Fiona chưa kết hôn và chưa có con. Nhìn bề ngoài, có vẻ như Chelsea tự mình xoay xở. Ai biết được thực tế sẽ thế nào? Khi Tim ở văn phòng của chúng ta, anh ta dường như không thoải mái lắm với đứa bé, nhưng anh ta cũng có chút khả năng chăm trẻ. Rõ ràng, anh ta từng dỗ dành đứa bé trước đây.”
“Có thể em đúng. Bé gái thể hiện rất vui vẻ với anh ta vào chiều nay.” Lance lái xe hướng về văn phòng. “Em muốn làm gì cho bữa tối đây?”
Morgan xem giờ trên điện thoại của mình. “Chúng ta không còn nhiều thời gian trước cuộc gặp với sếp của Tim ở Speed Net đâu.”
“Em không hề muốn bỏ lỡ bữa tối với con gái mình mà.”
“Nhưng tối nay không làm gì khác được. Gianna sẽ cho chúng ăn. Có lẽ em có thể về nhà kịp giờ đi ngủ của chúng.” Morgan có một người bạn thân thiết với gia đình đã nài nỉ để được thực hiện công việc chăm trẻ tại nhà thay phiên cho cô.
“Anh biết em muốn tìm thấy Chelsea, nhưng chúng ta cũng phải ăn chứ.”
Morgan đã bỏ bữa quá nhiều lần.
“Anh nói đúng,” cô nói. “Em chỉ muốn tìm thấy cô ấy. Em sẽ mang thông tin tài chính của Clark về nhà tối nay. Em có thể xem chúng sau khi bọn trẻ đi ngủ.”
“Sharp nói ông ấy sẽ xem xét thông tin điện thoại. Anh đoán là thông tin tài khoản mạng xã hội là dành cho anh.” Lance lái về hướng cửa hàng bán thức ăn.
Cả Morgan, Sharp hay Lance đều không phải kiểu người có thể bỏ một vụ giống như vụ Chelsea mất tích lại văn phòng vào năm giờ chiều. Nhưng mặt khác, họ cũng không thể lơ là người nhà mà họ yêu thương. Đó sẽ là một đêm dài - là đêm đầu tiên của nhiều đêm nữa cho tới khi họ tìm thấy Chelsea Clark.
Còn sống hay đã chết.