Văn phòng của cảnh sát trưởng quận tọa lạc gần nhà tù và khu đô thị. Sau khi xác nhận chiếc xe hơi của cảnh sát trưởng quận đang đậu phía sau tòa nhà, Morgan mở cửa kính và bước vào sảnh trước. Bên trong tòa nhà gạch nâu xấu xí, cũ kỹ, xuống cấp và chẳng hề thu hút, từ cái sàn nhà bằng vật liệu linoleum trầy xước cho tới trần nhà thạch cao bị rơi rớt và vấy bẩn. Cảnh sát trưởng quận không phung phí tiền cho việc trang trí.
Cô đi đến quầy lễ tân. Ở một cái bàn cách đó khoảng một mét, một phụ nữ đang làm việc với máy tính và liếc nhìn lên. Bà trông giống như một người bà, cỡ sáu mươi tuổi, toát lên vẻ ôn hòa, với mái tóc nhuộm nâu đen. Nhưng khi bà đi ngang qua sàn nhà để tới xem Morgan là ai, giọng bà như thép bọc đường. “Tôi có thể giúp gì cho cô?”
Nụ cười của Morgan chẳng thể khiến bà ta đáp lại bằng nụ cười hay cái nhìn thân thiện. “Tôi là Morgan Dane. Tôi tới đây để gặp Cảnh sát trưởng quận King.”
“Ông ấy có hẹn với cô chứ?”
“Không.” Có vẻ như cuộc trao đổi qua điện thoại vừa mới đây giữa họ hoàn toàn không mấy vui vẻ, Morgan đã chọn cách không báo trước cho ông ta. Xuất hiện mà không báo trước có vẻ như là lựa chọn tốt nhất của cô. Sẽ khó mà lờ ai đó đi khi họ đã có mặt trực tiếp. “Nhưng ông ta biết tôi là ai.”
Đằng sau cặp kính đọc sách, bà già nhướng cặp lông mày vẽ chì lên. “Tôi cần xem căn cước hoặc gì đó tương tự.”
Morgan lôi cái ví của mình từ sâu dưới cái túi vải ra. Bà già xem xét bằng lái xe của Morgan trong vài giây trước khi trả nó lại. “Chờ ở đây.”
Bà ta quay đi và biến mất nơi hành lang. Hai nhân viên hành chính bổ sung làm việc liên hồi phía sau quầy lễ tân, trả lời điện thoại và gõ máy tính. Văn phòng cảnh sát trưởng quận của một quận vùng sâu vùng xa luôn luôn bận rộn.
Theo chính sách thông thường, cảnh sát trưởng quận chịu trách nhiệm quản lý nhà tù quận, vận chuyển tù nhân và việc cấp các giấy phép dịch vụ. Là một vị trí được bầu lên, anh ta cũng bắt buộc phải tham gia vào giới chính trị hoặc đối mặt với nguy cơ không được bầu lại.
Ít ra thì hầu hết các cảnh sát trưởng quận đều vậy. King lại dường như miễn dịch với cánh báo chí. Năm ngoái, văn phòng ông ta bị cáo buộc thô bạo với một tù nhân. Sự quan tâm của công chúng về cảnh sát trưởng quận đã tăng vọt.
Giọng nói nhẹ nhàng nhưng dứt khoát của bà già lại lanh lảnh vang lên từ sảnh trước. “Tôi sẽ không nói với cô ta anh đã rời đi. Xe hơi của anh đang đậu ngay phía sau, và cô ta có thể đã nghe thấy giọng của anh.”
Morgan không thể nghe rõ lời của cảnh sát trưởng quận, nhưng tiếng càu nhàu trầm trầm trả lời lại không có vẻ tích cực. Nó giống như lời chửi rủa hơn.
“Tôi biết anh đang bận, nhưng anh có một cuộc bầu cử sắp tới trong một vài tuần nữa,” bà già nói.
Tiếp sau đó là những tiếng càu nhàu nhiều hơn. Nhưng bà già vẫn không nao núng. “Tôi sẽ đưa cô ta quay lại. Chúc tốt lành.”
Bà ta quay lại. “Cô có thể vào trong.” Bà ra hiệu về phía hành lang.
Morgan vòng qua quầy lễ tân và đi qua ngưỡng cửa. Một hành lang ngắn dẫn vào một căn phòng rộng hơn kín bàn làm việc và máy tính. Một nhân viên nhận một cuộc gọi và gõ lên bàn phím máy tính.
Ở bên kia căn phòng, một cánh cửa đang mở và một cảnh sát mặc đồng phục dẫn một người đàn ông bị còng tay đi qua lối vào bên hông. Phía trước cái quần jean sờn của anh ta và áo lót trắng bị vấy máu khô.
Trớ trêu làm sao…
Cô lại gặp phải Tyler Green.
Khuôn mặt điển trai trước đó của hắn ta bị khuỷu tay của cô làm cho biến dạng. Hai mắt bầm đen. Những cuộn bông gòn xổ ra khỏi mũi, và một cái băng gạc dán qua sống mũi bị sưng lên của hắn ta.
Hắn ta nhìn dò xét khi Morgan băng qua căn phòng. Một ánh nhìn ghê sợ ánh lên trong đôi mắt hắn ta. Mạch máu Morgan thắt lại, cái bụng trống rỗng của cô nhộn nhạo khi chất adrenaline trào lên.
Tao sẽ tóm được mày. Hắn làm khẩu hình miệng, ánh mắt dán thẳng vào cô. Viên cảnh sát kia đẩy hắn một cú không hề nhẹ xuống một cái ghế.
Một người đàn ông cao, vai rộng ném một tập hồ sơ lên bàn của viên cảnh sát.
Là Cảnh sát trưởng quận King.
Ông ta cao ít nhất một mét chín và ăn mặc như đến từ miền Tây xưa với quần jean, áo sơ-mi đồng phục màu nâu, và đôi bốt cao bồi. Dẫu mới chỉ khoảng năm lăm tuổi, nhưng ông ta trông già hơn tuổi, nước da như một hàng rào chưa được sơn phết phải chịu sương gió dãi dầu.
“Này, Green.” Cảnh sát trưởng quận nói với giọng cộc lốc. “Kết thúc nó đi.” Vẻ cau có của ông ta chuyển sang Morgan, và ông ta ra hiệu về phía cánh cửa mở ở phía bên kia căn phòng. “Đi theo lối này.”
Khi bước vào phòng, cô bắt gặp một cái mũ đồng phục kiểu Stetson trên cây treo áo khoác đặt ở góc phòng. Nghiêm túc mà nói, tất cả những gì người đàn ông này cần là một con ngựa.
Ông ta chỉ cho cô một cái ghế dành cho khách và rời khỏi phòng.
Morgan cởi áo choàng ra, vắt nó qua cái ghế kế đó, vuốt lại váy, thấy may mắn khi cô bắt đầu để lại vài bộ quần áo và giày trong tủ áo ở văn phòng. Những ngày này, cô không bao giờ biết liệu mình sẽ phải phỏng vấn một nhân chứng hay lang thang qua một cánh đồng bùn lầy.
Cảnh sát trưởng quận quay lại sau một phút với hai chai nước. Ông ta ngồi ghé vào cạnh bàn làm việc của mình, đưa cho cô một chai, rồi nhìn cô chằm chằm. “Vậy… cô là Morgan Dane phải không?”
“Đúng vậy.” Morgan nhận lấy chai nước. “Cảm ơn.”
Cô đã từng nhìn thấy cảnh sát trưởng quận trên ti-vi, và đã nghe danh tiếng của ông từ trước. Ông là một người rắn rỏi, cộc cằn, và vẻ bề ngoài cũng cho thấy điều đó. Nước da chàm quanh đôi mắt và miệng hằn sâu, như thể lúc nào ông ta cũng nheo mắt và nhăn mặt. Mũi ông ta khoằm, có một vết sẹo cắt ngang lông mày. Cô không ngạc nhiên với vẻ ngoài thô ráp của ông ta, nhưng đôi mắt ông ta ánh lên vẻ ngạc nhiên lạ lùng khi chúng lướt qua cô từ đầu đến chân và ngược lại. Cô đã tiến hành vài cuộc họp báo cho những vụ án gần đây nhất và chắc hẳn ông đã xem những cuộc họp báo đó.
“Vẻ ngoài của cô đang đánh lừa người khác.” Ông ta nhìn như thể không biết rõ nên làm gì với cô. “Tyler Green rõ ràng cũng đã đánh giá cô quá thấp.”
Nhớ lại vụ việc buổi sáng, Morgan đỏ mặt.
“Mũi của Green bị gãy. Hắn than phiền về những cơn đau đầu và đau lưng. Nhân viên của tôi đã khá bận rộn cả buổi sáng ở phòng cấp cứu, và tôi đã nhận các cuộc gọi từ luật sư của Green.” Miệng của King uốn lại khi nói từ luật sư. “Đúng là cái đồ phiền phức.”
Mình hay Tyler đây?
Hàm của King đanh lại. Âm điệu của ông ta hoàn toàn có ý cô-không-thuộc-về-nơi-này. “Sáng nay cô đã may mắn đấy. Hắn ta có thể làm cô bị thương.”
Morgan kìm lại lời đáp trả với ông ta về sự phân biệt giới tính và việc ông ta nên chỉ quan tâm tới chuyện của mình. Cô cần sự hợp tác của ông ta. Đối đầu với ông ta sẽ chẳng được gì. “Tôi không ở đó một mình.”
“Tôi nên hy vọng là vậy.”
“Và tôi cam đoan với ông, cái mũi bị gãy của Green không phải là một tai nạn.”
Một ánh nhìn ngạc nhiên khác lóe lên trong đôi mắt ông ta, rồi biến thành sự nhượng bộ, và một chút tôn trọng. Ông ta đẩy bàn và di chuyển ra phía sau cái bàn. Cái ghế của ông ta kêu ken két khi cơ thể nặng nề của ông ngồi vào đó. “Vậy, tôi nghe nói cô đã chính thức mở văn phòng riêng. Cô cho là bào chữa hình sự thì có lợi hơn là làm việc cho một văn phòng công tố sao?”
“Tôi không quyết định mọi thứ vì tiền.” Morgan khựng lại. “Tôi xuất thân trong một gia đình có nhiều người là cảnh sát. Anh trai tôi ở trong Đội Đặc nhiệm thuộc Sở Cảnh sát New York. Em tôi là thám tử ở Sở Cảnh sát Scarlet Falls. Ông tôi là một thám tử điều tra các vụ giết người đã về hưu, còn cha tôi đã qua đời trong khi làm nhiệm vụ. Tôi tin vào công lý, và tôi sẽ đấu tranh vì nó. Nhưng tôi e là cơ hội làm việc cho luật sư quận của tôi đã không còn.”
Cảnh sát trưởng quận đằng hắng. Phải chăng ông ta đang cố gắng giấu nụ cười nhếch mép đằng sau bàn tay che miệng? “Cưng à, cô đã đánh mất cơ hội đó giống như Richard Petty rồi.”
Não Morgan như rối lên. Phải chăng ông ta vừa gọi cô là cưng?
“Vậy tại sao hôm nay cô lại tới đây?” ông ta hỏi.
“Tôi đại diện cho Tim Clark.”
Cảnh sát trưởng quận nhoài người về trước. Hai cánh tay của ông ta chống lên bàn. “Tim vẫn chưa bị kết tội. Tại sao anh ta lại cần một luật sư?”
“Sau khi vụ bắt giữ sai lầm được công khai vào tháng trước, anh ta lo ngại ông sẽ tập trung điều tra anh ta như một nghi phạm trong vụ mất tích của vợ mình.”
King vuốt một tay qua khuôn mặt sứt sẹo. “Tôi đoán là Sharp và Kruger cũng tham gia vụ này?”
Morgan gật đầu. “Đúng vậy. Tim muốn tìm ra vợ anh ta.”
“Chúng tôi sẽ làm mọi thứ có thể để tìm ra vợ anh ta. Vì cô xuất thân trong một gia đình có nhiều người là cảnh sát, cô hiểu là tôi không thể nói chuyện về một vụ đang điều tra.” King có thể chia sẻ thông tin. Ông ta đang lựa chọn không chia sẻ.
“Hai chúng ta cùng phe,” Morgan nói. “Tất cả những gì chúng ta muốn là tìm ra Chelsea Clark và đưa cô ấy về với gia đình mình.”
Và bảo vệ các quyền lợi hợp pháp của Tim.
“Và chúng tôi đang trong quá trình điều tra chính thức về sự biến mất của cô ấy.” King nói với giọng dứt khoát.
“Bất cứ điều gì ông có thể nói với tôi sẽ rất có ích. Tôi biết ông đang ngập ngụa với công việc. Ông không thể toàn tâm toàn ý cho vụ của Chelsea được. Sharp và Kruger là những điều tra viên có kinh nghiệm, họ có thể tập trung tìm kiếm Chelsea. Ông không có nhân lực cũng như ngân sách.”
King lắng nghe mà không phản ứng gì. Tuy có tiếng là một người thi hành luật giỏi, ông cũng có cả tính cách cố chấp và tự cao. Morgan không thể buộc ông ta cộng tác. Cô cần phương án mới, nhưng King sẽ không dễ dàng thỏa hiệp. Lý lẽ của cô phải chân thành, khiến ông ta không thể tranh cãi. Và không liên quan tới năng lực phòng cảnh sát của ông ta. Cô cần khiến ông ta cảm thấy mất thăng bằng, để thuyết phục ông ta một cách nhân văn.
Cô chọn một thứ mà nhiều người đàn ông, đặc biệt là đàn ông bản lĩnh, sẽ không thoải mái khi phải xử trí: Cảm xúc.
“Đứa con út của tôi vẫn là trẻ sơ sinh khi chồng tôi bị giết ở Iraq.”
King chớp mắt. “Tôi lấy làm tiếc.”
Morgan để cho cảm xúc thật của bản thân biểu lộ trên gương mặt mình. “Tôi hiểu cảm giác khi bị bỏ lại một mình cùng áp lực nuôi dạy những đứa trẻ. Tôi hiểu cảm giác khi mong ước những đứa con của mình nhớ về cha chúng. Tôi hiểu cảm giác khi phải giải thích, hết lần này tới lần khác, lý do người cha thân yêu của chúng sẽ không bao giờ quay trở về nhà. Chỉ khi ai đó tìm thấy vợ của Tim Clark, anh ta sẽ không phải giải thích cho những đứa con của anh ta. Nỗi đau buồn khiến người ta thật khó mà tồn tại. Tôi không muốn lũ trẻ phải sống mà không biết chuyện gì xảy ra với mẹ của mình.”
Cô đã phải sống dưới đám mây u ám trong hai năm dài đằng đẵng và mệt mỏi. Cô chỉ mới vực dậy từ sự suy sụp, mới hé cửa để thấy ánh nắng mặt trời, cứ như là cô chỉ vừa hồi phục và xứng đáng để có một cuộc sống tốt đẹp. Cô vẫn nhớ và yêu John nhưng hiểu rằng anh ấy có thể sẽ giận nếu cô lãng phí phần đời còn lại trong phiền muộn.
Rằng cô không nên cảm thấy áy náy khi cho phép bản thân mình được hạnh phúc.
King liếc nhìn đi chỗ khác, biểu hiện của ông ta lúc này khá bối rối, những cử chỉ vụng về. Ông đột ngột đứng dậy và đi đi lại lại phía sau bàn làm việc của mình. Đôi chân dài của ông ta chỉ cần sải hai bước là hết chiều dài mỗi hướng. Ông trông giống như một kẻ săn mồi bức bối vì bị bẫy trong một cái lồng quá nhỏ. “Tôi không muốn đặt cuộc điều tra của chúng tôi vào nguy hiểm.”
“Có bao nhiêu manh mối mà ông cùng các cộng sự đã phát hiện ra?”
Ông ta dừng lại, mặt trở nên đanh lại. “Cả hai chúng ta hiểu rằng hầu hết người trưởng thành mất tích bỏ đi vì họ muốn vậy, và họ cuối cùng cũng tự mình xuất hiện.”
“Và ông lại bị hạn chế các nguồn lực. Tôi hiểu mà.” Morgan dùng chính lý lẽ của ông ta để phản bác.
“Tôi cam đoan với cô là vụ Chelsea Clark đang được ưu tiên điều tra ở cơ quan này.”
“Nghe này, ngài cảnh sát trưởng, tôi không muốn can thiệp vào việc của phòng cảnh sát.” Nhưng cô sẽ làm vậy khi cần phải làm. “Tôi hoàn toàn hiểu chức trách của ông.” Cô nghiêng người, như thể chuẩn bị rời đi. “Tôi luôn luôn có thể đưa Tim Clark và hai đứa con nhỏ của anh ta lên báo và xuất hiện trước công chúng để tìm kiếm sự giúp đỡ. Tôi sẽ để ông tự giải thích với báo giới rằng ông đang điều tra đến đâu.”
Và rồi tiến trình điều tra chậm chạp của phòng cảnh sát mà ông đã cố gắng giữ bí mật tương đối cho tới thời điểm này sẽ trở thành tiêu điểm trước công chúng.
Ông cho hai ngón tay cái vào túi quần jean phía trước và thở dài. “Chúng tôi không tìm thấy dấu hiệu nào về việc bị trả thù vào thời điểm này.”
“Có dấu vân tay trên xe hơi không?” Morgan ngồi ngay ngắn lại xuống ghế.
“Chắc chắn rồi. Của cô Clark và những người khác, nhưng chưa khớp với tên tội phạm nào.”
“Ông đang xem xét những dấu vân tay đó với các cơ sở dữ liệu địa phương, bang và liên bang sao?” cô hỏi. Bên cạnh hệ thống IAFIS quốc gia của FBI, các cơ quan bang và địa phương đều có dữ liệu của riêng họ. Thông thường, bắt đầu với việc tìm kiếm ở địa phương và mở rộng theo khu vực địa lý là cách hữu hiệu nhất.
“Dĩ nhiên.” Cảnh sát trưởng quận quay qua đối mặt trực diện với Morgan. “Và ghế lái vẫn ở vị trí bình thường dành cho một phụ nữ có chiều cao như Chelsea.”
“Thực sự thì ông nghĩ cô ta bị bắt đi hay tự nguyện đi?”
“Chúng tôi không biết chắc. Trong xe chẳng có máu me gì, ví của cô ta thì không còn.”
“Vậy, không có dấu hiệu gì cho thấy có xô xát?” Morgan nói. “Ông có phát hiện ra điều gì về chồng cô ta không?”
“Chúng tôi không thấy có gì khả nghi trong lý lịch của anh ta, còn lịch sử điện thoại di động của anh ta cho thấy điện thoại anh ta ở đúng nơi anh ta báo cáo đã ở vào đêm thứ Sáu trước.” King tựa hông vào một bên bàn. “Chúng tôi đã kiểm tra người bạn mà Chelsea được cho là đến gặp, và cả sếp của Chelsea. Cả hai người họ cũng có bằng chứng không liên quan. Cả hai dường như khá buồn vì sự biến mất của Chelsea.”
“Còn khu vực quanh chiếc xe hơi của cô ấy thì sao?”
“Chúng tôi đã truy quét hiện trường quanh đó. Nhưng chẳng có gì. Các nhân viên của tôi đã gõ từng cánh cửa dọc theo con đường đó. Chẳng ai nhìn thấy gì. Theo video giám sát ở ga tàu, chỉ có hai người lên tàu ở ga tối hôm đó. Cả hai người họ lại không có ai là một phụ nữ trẻ tóc vàng cả.”
“Chúng tôi có thể có một bản sao báo cáo này không?”
“Không được.”
Morgan mở miệng để phản đối, nhưng cảnh sát trưởng quận đã đưa một bàn tay lên ra hiệu cho cô im lặng.
“Nhưng tôi sẽ cho cô xem nó ở đây.” Ông ta nói.
“Cảm ơn,” Morgan nói.
Nếu Tim bị bắt và bị buộc tội vì sự biến mất của vợ mình, Morgan sẽ được quyền với mọi bằng chứng mà cảnh sát trưởng quận có được trong tiến trình điều tra. Nhưng không có bất cứ cáo buộc chính thức nào, Morgan sẽ phải chấp nhận bất cứ mảnh vụn thông tin nào mà cảnh sát trưởng sẵn lòng ném về phía cô.
“Tôi đoán là ông đã ghi vụ Chelsea vào dữ liệu của NCIC?” Morgan hỏi.
Trung tâm Thông tin Tội phạm Quốc gia là một cơ sở dữ liệu thông tin tư pháp liên quan đến tội phạm của FBI, nó bao gồm các thông tin chi tiết về mọi thứ từ những kẻ bị truy nã cho tới tài sản bị trộm cắp, và những người bị mất tích. Nếu một xác người hay người bị mất năng lực hành vi trùng khớp với thông tin mô tả về Chelsea được phát hiện bất cứ nơi đâu trong nước, cơ quan thi hành luật sẽ hiểu rằng cô ấy đang bị mất tích.
“Tôi đã làm vậy.”
“Ông đã kiểm tra các vụ tương tự chưa?”
Cảnh sát trưởng quận đưa một tay lên. “Dĩ nhiên là rồi, nhưng không có nhiều chi tiết để tìm kiếm. Chúng tôi không có bằng chứng về một tội ác.”
“Tim có nói rằng ông đã đem theo một con chó.”
“Đúng vậy. Nhưng con chó cũng không bắt được mùi gì cả, vậy nên nếu cô ta đã ở hiện trường, chúng tôi đoán là cô ta đã rời đi trên một phương tiện giao thông nào đó.”
“Nhưng ông thậm chí cũng không biết rằng cô ấy có từng ở đó hay không. Nếu ai đó bắt cô ấy đi, hắn ta có thể đưa cô ấy đi đâu đó khác và rồi tống cái xe đó tới gần ga tàu.”
“Hoặc Chelsea nhờ ai đó đón cô ta.” King nói thêm. “Rời bỏ gia đình mình không phải là phạm tội.”
“Tại sao ông nghĩ Chelsea rời bỏ gia đình cô ấy chứ? Cô ấy có hai đứa con mà.” Ngay khi Morgan vừa nói ra những lời ấy, cô hiểu yếu điểm trong lý lẽ của mình. Con người ta vẫn thường làm những điều không ngờ tới.
Những điều khủng khiếp, tàn nhẫn mà một người bình thường không thể hiểu được.
“Người chồng thừa nhận vợ anh ta rất vất vả với đứa trẻ thứ hai, và rằng anh ta đã không giúp gì nhiều cho cô ta. Tôi đã nói chuyện với cha mẹ cô ta ở Colorado. Cả hai nói rằng con gái họ đã mệt mỏi thế nào, cô ta thường xuyên khóc như thế nào qua điện thoại. Và người bạn thân nhất của cô ta - Fiona West - đã cho thấy bức tranh hôn nhân của Tim và Chelsea ít hạnh phúc hơn so với lời kể của Tim.”
Morgan đưa Fiona vào vị trí đầu tiên trong danh sách phỏng vấn, và những nghi vấn về sự trong sạch của Tim dấy lên trong cô.
“Tôi biết hẳn sẽ khó cho cô - một người mẹ tận tâm - khi phải nghĩ về một phụ nữ bỏ rơi con cái của mình.” Giọng của cảnh sát trưởng quận dịu xuống. “Nhưng những sự việc như thế vẫn luôn xảy ra.”
Morgan không gặp khó khăn trong việc tưởng tượng về những người phụ nữ làm những điều còn tệ hơn nữa với con cái họ. Cô đã khởi tố quá đủ những bà mẹ quái vật như vậy. Cô chợt rùng mình khi nhớ tới một vài vụ án khủng khiếp. “Ông nói đúng. Không phải tất cả phụ nữ được sinh ra với bản năng của một người mẹ.”
King tiếp tục. “Chelsea đã cảm thấy bị bỏ quên và kiệt sức. Có lẽ cô ta cần nghỉ ngơi và muốn dạy Tim một bài học.”
“Hy vọng vụ này là vậy.” Morgan uống hết nước, ném cái chai rỗng vào thùng rác, rồi đứng dậy. “Vì tôi chẳng muốn gì ngoài việc cô ấy xuất hiện an toàn và mạnh khỏe.”
“Tôi sẽ nhờ người trích xuất video giám sát ở ga tàu để cô có thể xem nó trước khi rời khỏi đây. Sẽ không mất nhiều thời gian đâu. Chẳng có nhiều hoạt động gì ở đó đâu, cô có thể tua nhanh qua hầu hết đoạn video.” Khom người về trước, cảnh sát trưởng quận kéo mạnh cái khăn choàng ra khỏi cổ của Morgan. Lông mày ông ta đột nhiên nhướng lên khi khóe miệng ông trề xuống. “Chúng là do buổi sáng nay đúng không?”
“Nhìn có vẻ nặng vậy thôi chứ không sao.” Morgan quay về phía cửa. “Cảm ơn vì đã giúp đỡ. Tôi sẽ gọi ông nếu chúng tôi có thêm thông tin gì khác.”
“Tôi cũng vậy.” King gật đầu. “Cô nên cẩn thận hơn. Sẽ là nỗi hổ thẹn khốn khổ khốn nạn nếu ai đó vặn cái cổ xinh đẹp kia.”