Lance lướt qua số tài liệu còn lại trong tập tài liệu về Chelsea, không phát hiện ra thứ gì cả. Anh đóng tập hồ sơ lại để trên cái bàn gập trong văn phòng và ngồi tựa ra sau, ngẫm nghĩ về những thông tin đã đọc.
Sharp đi vào phòng. “Bác đã làm cho cháu một ly shake.” Ông đưa cho Lance một loại nước pha chế màu xanh trông hơi ghê ghê.
“Cháu sẽ không bao giờ quen nhìn thứ nước này” Lance cầm lấy ly nước và nhìn thứ chất lỏng màu xanh lá đặc quánh.
Sau khi anh bị bắn ở đùi và suýt chết vào năm ngoái, quá trình hồi phục đau đớn và đầy bực bội đã lấy mất của anh một thời gian dài. Anh đã quay trở lại lực lượng cảnh sát chỉ để xin thôi việc vì chân không thể hồi phục như ban đầu. Anh đã đắm chìm trong những cơn buồn nản ở nhà, không thấy các chức năng được hồi phục là mấy, cho tới khi Sharp thuyết phục anh tham gia công ty điều tra tư nhân của ông - và thử sống theo lối sống “hữu cơ” lành mạnh của ông. Vài tháng sau khi Lance sống theo cách sống của sếp mình, chân của anh đã gần như hồi phục.
Anh không chắc nó sẽ hồi phục một trăm phần trăm như trước, nhưng anh có thể làm hầu hết mọi việc mà anh yêu thích. Anh thậm chí còn quay lại huấn luyện đội khúc côn cầu dành cho những thanh thiếu niên cá biệt mà anh đã tham gia tình nguyện khi còn phục vụ trong lực lượng cảnh sát.
Giờ đây, thay vì đâm đầu vào quán bar khi bị căng thẳng, Lance chìm đắm trong thứ nước shake protein và đi ngủ sớm.
Anh là kiểu người khá thích tiệc tùng.
“May thay, thứ nước uống này ngon hơn vẻ ngoài của nó.” Lance không còn thắc mắc về các nguyên liệu pha chế nữa. Anh đã rút được kinh nghiệm và cứ uống mà không nghĩ ngợi gì những loại nước sếp đưa cho.
Nói đúng ra thì Sharp còn hơn cả một người sếp. Sau khi không thể tìm thấy cha của Lance, ông đã bảo bọc cậu bé Lance mười tuổi. Qua nhiều năm, Sharp dạy cậu chơi khúc côn cầu, nói chuyện với cậu về giới tính, dạy cậu lái xe. Ông là một người thân thiết không khác một người cha mà Lance có được.
Sharp lấy lại cái ly không. “Sẵn sàng đến nhà của Tim chưa?”
Lance đứng dậy và với lấy cái áo sơ-mi flannel vắt trên ghế. “Được chứ. Bác muốn đi cùng không? Chúng ta nên quan sát kỹ không gian riêng của người vợ.”
“Đi thôi.” Sharp lấy chiếc áo choàng để ở văn phòng của mình.
Lance đi tới tủ quần áo và lấy một chiếc USB dung lượng cao, rồi gặp Sharp và Morgan ở sảnh.
“Em sẽ đi gặp cảnh sát trưởng quận.” Cô đeo cái túi to của mình qua vai. Cô đã thay bộ đồ mà Lance gọi là đồng phục của luật sư: một cái áo vét ôm sát màu xanh dương, áo cánh lụa màu trắng, giày cao gót, và trang sức. Bọn họ cùng nhau ra ngoài, rồi Sharp khóa cửa văn phòng.
Lance nghĩ tới việc hôn chào tạm biệt cô, nhưng lại cảm thấy như thế sẽ hơi ngượng ngùng. Quan hệ của họ có vẻ như khá không thoải mái, đặc biệt là trước mặt Sharp. Thay vào đó, Lance chỉ nói: “Chúc may mắn.”
Họ rẽ sang hai hướng ở lối đi bộ. Lance nhìn theo khi cô đi xa dần. Chiếc váy và giày cao gót tạo nên điều kỳ diệu cho đôi chân của cô. Cô là người phụ nữ hội tụ sự quý phái, chuyên nghiệp và hấp dẫn đến khó tin.
Ít nhất là đối với anh.
Morgan vào bên trong chiếc xe bán tải nhỏ và lái đi. Lance và Sharp vào trong chiếc Jeep của Lance.
“Chuyện gì xảy ra giữa hai người vậy?” Sharp nói trước cả khi kịp thắt dây an toàn.
“Thật khó nói.” Lance nổ máy và lái xe ra xa lề đường. “Ông nội cô ấy bị ốm. Cô ấy rất bận rộn, và cả hai chúng cháu biết rằng mẹ cháu cần được chăm sóc kỹ lưỡng.”
Sharp nhìn đăm đăm vào hộp số. “Đừng suy nghĩ quá mức. Cháu sẽ không tìm được người phụ nữ nào khác giống như vậy đâu. Hãy dành thời gian cho cô ấy. Đừng làm hỏng mọi chuyện.”
“Đó không phải ý định của cháu.”
“Cháu không thể làm mọi chuyện nhỏ nhặt thay cho mẹ mình mãi được. Cháu được quyền có hạnh phúc riêng.”
“Cháu biết chứ.” Nhưng mọi chuyện không đơn giản như vậy. Để đảm bảo sức khỏe tâm lý và thể chất cho mẹ anh thì vấn đề thuốc men, sinh hoạt hàng ngày và việc coi sóc phải hết sức điều độ. Anh đã buông lỏng việc chăm sóc bà trong quãng thời gian đi học đại học, và rồi bà cần được điều trị hết sức kiên trì để hồi phục như trước đây. Kể từ đó, anh đã chăm sóc bà từng li từng tí, và việc đó khiến cuộc sống xã hội của anh bị hạn chế.
Họ lái xe suốt chặng đường còn lại trong yên lặng. Chelsea và Tim sống ở một khu vực phân lô khá yên tĩnh. Khi Lance rẽ chiếc Jeep vào con đường nhà họ, anh chạy chậm lại để lái vòng qua một cặp đôi đang đẩy xe đẩy em bé. Phía trước họ ba mét là một đứa trẻ đang đạp xe đạp. Lúc ba giờ chiều, trẻ em lứa tuổi tiểu học tụ tập với nhau ở khu vui chơi ngay giữa ngõ cụt trong khu.
Lance đậu xe ngay phía trước nhà của Tim. Đó là một ngôi nhà còn mới và xinh xắn, nhỏ nhắn nhưng nhìn chung là sạch sẽ và gọn gàng. Bãi cỏ cần được cào lại, nhưng Lance cho là Tim chỉ có ít thời gian hoặc chẳng còn tâm trí đâu với công việc sân vườn từ khi vợ mình biến mất.
Hai chiếc xe sedan đang đậu trên lối chạy xe, chiếc Toyota mà Tim đã lái tới Văn phòng Thám tử Sharp và chiếc Dodge mẫu mới nhất.
Tim ra mở cửa và mời họ vào nhà.
“Giới báo chí đã săn lùng anh chưa?” Sharp hỏi.
“Họ lượn lờ quanh đây vào ngày đầu tiên, rồi dường như họ không còn hứng thú.” Tim dẫn Lance và Sharp vào bếp. Những chiếc va li chất chồng ở một góc căn phòng sinh hoạt liền kề. “Ba mẹ vợ tôi vừa tới. Tôi không biết làm sao tôi lại có thể sống sót trong mấy ngày qua mà không có họ.”
Anh giới thiệu họ với hai vợ chồng ở độ tuổi gần sáu mươi.
Mẹ của Chelsea - bà Patricia - là một phụ nữ cao ráo, mái tóc vàng dài, bà trông như người có thể leo núi cả ngày. Bà mặc quần yoga màu đen và áo thun len dài đến nửa đùi. Bà bế đứa bé đang ngủ trên bờ vai có phủ một lớp vải trong khi xoa tròn lưng nó.
Cha của Chelsea - ông Randall - ngồi ở bàn ăn với cô cháu gái nhỏ khoảng ba tuổi trong lòng ông. Lance đoán bé gái chính là Bella, con lớn của Chelsea và Tim. Bella và ông ngoại cô đang chơi trò ghép hình mảnh lớn.
“Chúng tôi xin phép hỏi hai ông bà một vài câu hỏi,” Sharp nói.
Những quầng thâm và nét lo âu hằn trên đôi mắt của bà Patricia khi bà gật đầu. Bà liếc nhìn đứa cháu gái nhỏ đang ngồi trên chân chồng mình, rõ ràng là lo ngại đứa trẻ sẽ nghe được cuộc nói chuyện sắp diễn ra. “Tim, có lẽ con nên đưa Bella và William xuống sân chơi.”
“Tuyệt vời!” Cô gái nhỏ nhảy ra khỏi lòng ông ngoại.
Tim không có vẻ hưởng ứng sự nhiệt tình của con gái, nhưng anh chỉ nói: “Ý hay đó. Bella, lấy áo khoác và giày đi con. Cha sẽ cho William vào xe đẩy.”
Bella nhanh chóng biến mất khỏi phòng. Âm thanh của Tim chuẩn bị cho các con sẵn sàng còn vang từ hành lang vào. Bella nói không ngừng. Cửa trước mở ra rồi đóng lại.
Sau khi Tim và bọn trẻ đi rồi, bà Patricia ngồi kế bên chồng mình ở bàn ăn. Đôi vợ chồng lớn tuổi nắm tay nhau, những ngón tay đan vào nhau thể hiện sự gắn kết khiến Lance ngưỡng mộ. Đây là cách được cho là giúp hôn nhân bền vững. Các cặp đôi nên dựa dẫm vào nhau.
“Chúng tôi thường ở khách sạn khi tới đây. Căn nhà này hơi nhỏ. Nhưng lúc này thì…” Bà Patricia nói. “Tim cần sự giúp đỡ.”
“Hai ông bà nói chuyện với con gái của mình lần cuối là khi nào?” Sharp ngồi đối diện với ông Randall.
Lance lấy ghế ngồi đối diện bà Patricia.
Một giọt nước mắt ứa ra từ mắt bà Patricia. “Chelsea gọi cho chúng tôi gần như mỗi ngày. Tôi đã nói chuyện với con bé vào sáng thứ Sáu đó.” Bà ấn nắm tay co chặt của mình lên miệng. “Con bé đang định đi ra ngoài vào tối đó.”
Người phụ nữ tội nghiệp.
“Tâm trạng cô ấy thế nào? Có vẻ gì không ổn không?” Lance kìm nén sự thương cảm cùng những ký ức về tâm trạng rối bời và nỗi đau buồn của mẹ mình sau khi cha anh biến mất. Đã hơn hai thập kỷ trôi qua nhưng anh vẫn có thể nhìn thấy bà rõ như ban ngày trong tâm trí mình. Những giọt nước mắt, những quầng thâm, làn da nhợt nhạt.
Cách mà bà dường như tàn phai dần theo năm tháng.
Bà Patricia sụt sịt và quệt ngón tay bên dưới mắt. “Con bé đã có một quãng thời gian khó khăn từ khi đứa bé sinh ra.”
“Lẽ ra đã không vất vả đến vậy. Tim đáng lẽ có thể giúp ích được nhiều hơn.” Ông Randall cau có.
“Vậy là Tim không phải người chồng tốt?” Lance hỏi.
“Vậy không công bằng đâu anh Rand.” Những khớp ngón tay của bà Patricia trở nên nhợt nhạt quanh những khớp ngón tay của chồng mình. “Tim yêu Chelsea. Nó là một người làm việc chăm chỉ, cố gắng xây dựng tương lai của gia đình mình. Và đó là một thằng bé tốt.”
“Thông minh như nó vốn vậy, đó là chính xác những gì tạo nên nó… một thằng bé.” Ông Randall trông có vẻ không đồng ý. “Nó cần phải trưởng thành hơn.”
“Dù sao đi nữa, chúng tôi cũng rất vui vì Tim đồng ý thuê một công ty tư nhân.” Bà Patricia nói. “Sau khi nói chuyện với cảnh sát trưởng quận qua điện thoại, chúng tôi không tự tin lắm vào việc điều tra của ông ta.”
“Ông bà đã yêu cầu Tim thuê chúng tôi sao?” Lance hỏi.
Trán của bà Patricia nhăn lại. “Không hẳn vậy. Chúng tôi đã thảo luận về sự bực bội của mình về cảnh sát trưởng quận. Cho dù tôi đã nói hết lần này đến lần khác với ông ta rằng Chelsea sẽ không bao giờ rời bỏ con của mình, nhưng ông ta dường như vẫn cho rằng con bé bị trầm cảm và tự bỏ đi. Tim đã nói là nó ước gì có thể thuê điều tra riêng, nhưng thằng bé không có tiền mặt. Nên chúng tôi đã đưa tiền cho nó.”
“Chelsea có cuốn sổ công tác, cuốn lịch nào đó, thứ mà cô ấy để lại các ghi chú cho bản thân không?” Lance hỏi.
Bà Patricia trượt một cái USB ngang qua bàn. “Tim nói là nó đã sao chép mọi thứ từ máy tính và điện thoại của con bé vào đây. Như tôi được biết thì con bé giữ cuốn lịch và danh sách địa chỉ trong điện thoại.”
Lance cất cái USB vào túi.
Dĩ nhiên, việc lấy được thông tin đã qua sự sàng lọc của Tim sẽ có nhược điểm của nó. Tim là chuyên gia máy tính. Anh ta có thể loại bỏ bất cứ chi tiết gây hại nào trước khi giao nộp thông tin. Nhưng thử thách trong công việc đối với doanh nghiệp tư nhân là vậy. Lance không thể đi tới tòa án và đòi lệnh tịch thu những thông tin ghi lại của Tim.
“Còn bạn bè thì sao?” Sharp hỏi. “Ông bà có biết bất cứ ai ngoài Fiona không? Ai đó hồi còn ở nhà cũ?”
Bà Patricia lắc đầu. “Con bé đã không còn giữ liên lạc với mọi người ở nhà cũ khi chúng chuyển tới đây. Những đứa trẻ đã khiến chúng không có thời gian. Con bé có các đồng nghiệp, dù con bé chưa bao giờ đề cập là thân thiết đặc biệt với ai trong số đó. Randall à, con bé có bao giờ nhắc tới ai với anh không?”
“Chỉ có sếp của con bé thôi. Tên ông ta là gì nhỉ?” Randall nghiêng đầu, nghĩ ngợi. “MacDonald. Curtis MacDonald. Con bé dường như có mối quan hệ khá tốt với ông ấy.”
“Theo cách nào?” Lance hỏi.
Randall thay đổi tư thế như thể đột nhiên cảm thấy không thoải mái. “Cũng khá bình thường. Con bé đề cập ông ấy để con bé làm ít việc tại nhà. Con bé định quay lại văn phòng cách đây vài tuần, nhưng William lại không hợp tác.”
“Có vấn đề gì không nếu chúng tôi đi một vòng?” Lance hỏi.
“Cứ tự nhiên.” Bà Patricia quệt bên mắt ướt. Ông Randall đặt một cánh tay quanh vai bà, kéo bà lại gần hơn, hôn lên thái dương bà. Bà nhắm mắt và tựa vào vai ông.
Lance dẫn Sharp ra khỏi căn phòng đó, để cha mẹ của Chelsea có không gian riêng. Nhưng anh quay đầu liếc nhìn lại họ. Làm sao người ta có thể vẫn thắm thiết đến như vậy sau ba mươi năm nhỉ? Sẽ thật tuyệt vời nếu anh có được sự an ủi, nương tựa và tình yêu đến mức đó dẫu cho cuộc sống có bao thăng trầm.
Rồi anh tưởng tượng việc hai người bị tách ra, chính xác như những gì đã xảy đến với cả mẹ anh và Morgan. Mẹ anh đã không bao giờ hồi phục, còn Morgan, cô mất tới hai năm để vượt qua nỗi đau buồn của bản thân. Mọi thứ đều có cái giá của nó.
Ngay cả tình yêu.
Đặc biệt là tình yêu.
Ở sảnh, Sharp đập nhẹ vào cánh tay anh, đánh thức anh khỏi dòng suy tư. “Trái đất gọi Lance.”
“Xin lỗi.” Lance thôi nghĩ đến những ký ức buồn. “Chúng ta sẽ bắt đầu từ đâu?”
Sharp mở tủ đồ ở phòng lớn. “Bác sẽ kiểm tra qua những cái túi áo khoác. Cháu có muốn kiểm tra phòng ngủ không?”
Lance quay về phía cầu thang. “Sẵn sàng.”
Ở trên cùng cầu thang, anh liếc nhìn mỗi ngưỡng cửa. Một phòng ngủ nổi bật với màu hồng và tím chủ đề công chúa thấy rõ. Những màu sắc chính và những con tàu được trang trí cho phòng em bé. Lance dừng ở ngưỡng cửa dẫn vào phòng ngủ lớn nhất. Một cái đồng hồ nam đặt trên tủ đầu giường cho anh biết rằng Tim nằm ngủ ở bên phải cái giường.
Lance đi qua bên trái và mở ngăn kéo tủ. Son dưỡng ChapStick. Kem dưỡng da. Những cây bút. Những thứ lặt vặt bình thường. Không có gì đáng chú ý. Ngăn dưới cùng có một vài cuốn tiểu thuyết lãng mạn và kỳ bí, cùng với một cuốn sách dùng để tham khảo trong việc chăm sóc trẻ sơ sinh. Lance lấy một cuốn lên và kiểm tra xem có gì kẹp giữa các trang sách không. Trên mặt tủ là một đống chất cao áo quần đã giặt sạch sẽ và xếp gọn. Kế chồng quần áo là một cái laptop.
Của Tim sao?
Không. Bà Patricia nói rằng máy tính ở tầng dưới được dùng bởi cả Tim và Chelsea.
Tò mò, Lance tiến về phía chiếc tủ. Anh ngừng lại và lắng nghe tiếng trò chuyện. Bà Patricia và ông Randall vẫn ở trong bếp. Tim vẫn chưa quay lại. Lance lật màn hình lên và mở máy tính.
Một vài phút sau, anh cho rằng chiếc laptop thuộc về Skyver và MacDonald, công ty mà Chelsea đang làm việc. Lance cố gắng tìm kiếm, nhưng các file đã được khóa mật mã bảo vệ. Anh lấy một ổ flash ra khỏi túi và cắm vào cổng USB của cái máy. Sau vài lần bấm phím, máy tính kêu o o khi nó sao chép dữ liệu.
Cảnh sát đã xem xét cái máy tính làm việc này chưa? Có thể chưa. Họ sẽ cần được phép hoặc giấy phép khám nhà, vì tính chất bí mật của sổ sách kế toán. Lance không chắc sếp của Chelsea sẽ có thể cho phép truy cập mà không hỏi ý kiến mỗi và mọi khách hàng sở hữu các dữ liệu trong máy tính này. Và giấy phép khám nhà khó có thể được cấp nếu không có sự liên hệ với chủ công ty của Chelsea. Trời ơi, cảnh sát thậm chí còn không kiểm tra được bất cứ bằng chứng nào của sự trả thù hay tương tự có thể xảy đến với Chelsea.
Lance lẳng lặng bỏ lại cái máy tính và tìm kiếm trong ngăn kéo và tủ đồ. Quần áo của Chelsea và Tim hầu hết đều giản dị. Lance kiểm tra các túi áo khoác, rồi xem xét kỹ thùng rác xem có giấy tờ quan trọng gì không. Anh chẳng phát hiện điều gì bất thường.
Chelsea và Tim dường như hoàn toàn bình thường, ít nhất là bề nổi.
“Lance à?” Sharp từ hành lang gọi lên.
Lance thở phào. “Đây ạ.”
“Bác đã kiểm tra hầu hết ở tầng dưới.” Sharp từ hành lang nói. “Phát hiện hai cái iPad. Một cái thuộc về Chelsea.” Đi vào phòng ngủ, Sharp liếc nhìn cái máy tính nơi tủ áo quần và nhướng mày. Lance lắc đầu và đặt ngón tay trên môi ra hiệu.
Sharp bặm miệng ra vẻ nghi ngờ. “Cháu đã tìm hiểu phòng tắm chưa?”
“Chưa ạ.”
Sharp vào trong phòng tắm liền kề. Lance nghe tiếng tủ mở rồi đóng.
Mười phút sau, Lance rút ổ cứng ra, tắt laptop, cất vội ổ flash vào trong túi ngay khi Sharp từ phòng tắm xuất hiện.
“Không có gì đặc biệt.” Ông nói. “Túi đựng mỹ phẩm du lịch của cô ấy vẫn ở trong đó. Không có gì đáng lưu ý bên trong.”
Cửa trước đóng sập lại, đứa bé khóc la, và cô con gái nhỏ vẫn liến thoắng. Lance và Sharp quay lại tầng dưới.
Ở sảnh, bà Patricia đón lấy đứa bé từ Tim, còn ông Randall giúp Bella cởi áo khoác trong khi Tim treo áo của anh trong tủ lớn. Sau khi ông Randall và bà Patricia liếc mắt nhanh ra hiệu, họ dẫn hai đứa trẻ đến phía cầu thang.
“Ông cháu mình đi đọc sách nhé.” Ông Randall nắm tay cô cháu gái.
Lance chờ đến khi họ khuất dáng ở bậc thang cuối cùng. “Tim, có một cái laptop khác ở tầng trên. Có phải của anh không?”
Tim lắc đầu. “Không, đó là máy tính làm việc của Chelsea. Thật ra, tôi phải trả lại nó cho công ty cô ấy ngày hôm nay. Tôi định làm việc đó ngày hôm qua, nhưng tôi cứ bận bịu với mấy đứa nhỏ.”
“Cảnh sát chắc chưa kiểm tra qua cái máy đó phải không?” Lance hỏi.
“Không đâu. Họ nói họ không thể. Tôi không biết tại sao. Chẳng có gì mang tính cá nhân trong đó cả. Toàn bộ trong đó chỉ có các bảng tính. Chelsea đang cố gắng bắt kịp với đống dữ liệu của khách hàng.”
“Tôi nghĩ là đến giờ thì chúng tôi đã có mọi thứ chúng tôi cần,” Sharp nói.
Lance và Sharp rời khỏi ngôi nhà và quay lại chiếc xe Jeep.
Sharp ngồi vào ghế bên cạnh ghế tài xế. “Thả bác xuống văn phòng trước khi cháu đem dữ liệu của Tim đến cho mẹ.”
“Chúng ta có thể cùng đi tới đó.”
“Không!” Sharp nói. “Morgan đủ an toàn ở phòng cảnh sát quận, nhưng nếu cô ấy về văn phòng trước chúng ta, cô ấy chắc chắn sẽ tự đi điều tra một mình nếu cảnh sát trưởng quận cho cô ấy manh mối.” Sharp giơ một tay lên. “Đừng đẩy bác vào một cuộc tranh cãi nhảm nhí về việc cô ấy có thể tự bảo vệ bản thân. Bác rất tôn trọng cô ấy. Nếu là cháu thì bác cũng không muốn cháu tự mình đi tìm kiếm một kẻ bắt cóc bị tình nghi.”
“Bác không phải thuyết phục cháu đâu. Cháu lo cho cô ấy hơn cả bác vì những lý do chính đáng và không chính đáng.”
“Thật vui khi chúng ta có cùng suy nghĩ.” Sharp thắt dây an toàn. “Vậy cái máy tính mà cháu sao chép ở phòng ngủ là của ai?”
Lần nữa, Sharp luôn là Sharp, sắc bén như chính cái tên của ông. Ông đã không bỏ lỡ một mánh khóe nào. “Nó thuộc về công ty kế toán của Chelsea.” Lance thừa nhận.
“Cháu biết rằng sao chép những dữ liệu đó là bất hợp pháp.”
Lance nổ máy. “Chỉ khi cháu bị bắt quả tang. Chức năng kiểm toán của hệ điều hành máy tính đó không được kích hoạt. Vậy nên cái máy sẽ không ghi lại lịch sử hoạt động của cháu. Không ai biết những dữ liệu đó đã bị sao chép.”
“Bảo mật dữ liệu như vậy thật cẩu thả đối với một công ty kế toán,” Sharp nói.
“Hẳn là vậy.” Lance đồng tình. “Nếu những dữ liệu đó không có dấu vết đáng ngờ thì sẽ không ai biết gì cả.”
“Và nếu có dấu vết?”
“Thì chúng ta cũng không cần lo lắm, chỉ cần đối mặt thôi.” Lance lái xe về phía văn phòng của họ. “Nhưng cháu sẽ tự xem qua các dữ liệu máy tính đó. Cháu không muốn để mẹ mình vướng vào bất cứ thứ gì… bất nguyên tắc.”
“Bất hợp pháp.” Sharp sửa.
“Chỉ là thuật ngữ chuyên môn thôi.” Lance cảm nhận cái nhìn trừng trừng sắc lẻm của Sharp đang hướng thẳng vào mặt mình.
“Vụ án này hẳn sẽ gợi nhớ những ký ức đau buồn, nhưng cháu không thể để quá khứ cá nhân mình ảnh hưởng đến hành động. Cháu đã có sự tiến bộ kể từ khi cha mình mất tích. Đừng làm gì dại dột vì thiếu khách quan.”
Lance liếc nhìn sếp của mình. “Thật tốt khi chúng ta có một luật sư tài giỏi.”
“Bác nghiêm túc đó.”
“Được rồi. Được rồi.” Lance đưa một tay lên.
“Bác sẽ không bảo lãnh cháu ra khỏi nhà tù đâu.” Miệng Sharp đanh lại.
Nhưng Lance hiểu sếp của mình sẽ bảo lãnh anh ra khỏi tù chỉ trong một giây. Sharp sẽ điên lên, nhưng ông ấy vẫn sẽ giúp. Luôn là vậy.
“Cháu sẽ cẩn trọng.” Với Lance, việc này không bao giờ đơn thuần chỉ là một vụ án. Cuộc sống của một người phụ nữ - và tương lai hai đứa con của cô ấy - phụ thuộc vào việc điều tra này.
Anh sẽ không mong những đứa trẻ kia sẽ có cuộc sống như anh. Suốt bao nhiêu năm chẳng có thông tin gì. Luôn phải tự hỏi người cha, người mẹ mất tích của chúng có phải là nạn nhân của một vụ bạo hành hay chúng đã bị bỏ rơi. Cả hai lý do đó chẳng có cái nào là hay ho, nhưng còn hơn là mù mịt chẳng biết gì.
Anh sẽ không thể sống thanh thản trừ phi anh làm mọi thứ hết sức mình để tìm ra Chelsea Clark, cho dù có phải phá vỡ bao nhiêu quy tắc.