Chiếc xe Jeep chạy chầm chậm trước khi dừng lại ở lối chạy xe vào nhà Morgan. Cô với tay lên chốt cửa xe.
“Morgan!” Lance gọi. Chất giọng trầm của anh khiến cô dừng lại. “Anh nên nhận được nụ hôn chúc ngủ ngon của mình bây giờ. Người giám sát của em, Sophie, sẽ đang ở trong phiên gác.”
Cô quay lại đối mặt với anh. Anh nghiêng người qua hộp số, nâng cằm cô bằng một bàn tay lớn, và nhẹ nhàng hôn cô. Mắt cô nhắm lại mơ màng khi môi anh lướt trên môi cô. Miệng anh ấm áp, với một dấu hiệu đòi hỏi qua cái ấn nhẹ nhàng của môi anh. Cô thấy tiếc khi anh thả cô ra.
Cô nắm lấy bàn tay anh khi nó lướt khỏi mặt cô và kéo nó. Mắt anh ánh lên sự buồn phiền, và anh lại hôn cô. Nhưng không phải hôn nhẹ. Khi môi anh rời khỏi cô, cô thở gấp và nóng bừng lên.
Anh ngẩng đầu lên, và bàn tay buông cô ra.
“Ngày nào đó, chúng ta sẽ cố gắng có được vài giờ riêng tư với nhau.” Giọng anh khô khốc. “Không phải anh than phiền đâu. Nếu có một điều anh hiểu nhất, thì đó là chăm sóc gia đình.”
Cô thở khó nhọc. Những bộ phận nhạy cảm của người phụ nữ trong cô đã mệt mỏi khi bị bỏ quên vì những điều tốt hơn dành cho gia đình. Cô đã trải qua hai năm mà không có hứng thú với tình dục. Giờ thì các hóc môn của cô cuối cùng đã được đánh thức, số phận đã ném hết cái rào chắn này đến rào chắn khác trên con đường họ đi qua.
“Sẽ có thôi,” cô nói. Nhưng họ càng chờ đợi, nỗi rạo rực và ham muốn càng râm ran trong lòng. Và những nỗi lo. Chúng cũng đang tồn tại nơi cô.
Cô chỉ ngủ với một người đàn ông trong mười năm vừa qua. Chỉ duy nhất một người.
Và lần cuối cô khỏa thân trước mắt một người đàn ông, lúc ấy cô trẻ hơn bây giờ nhiều. Làm gì có ai sinh ba đứa con mà không để lại chút dấu vết gì. Những ý nghĩ về tương lai khiến nỗi bất an trong lòng cô trỗi dậy.
“Này, em có sao không?” Lance hỏi.
“Không. Không có gì. Em chỉ mong ngày đó sẽ tới sớm thì tốt hơn.” Cô thất vọng nói, nhìn ngôi nhà rực rỡ ánh đèn qua tấm kính chắn gió.
Việc có chút căng thẳng khi nghĩ đến chuyện ngủ với một người đàn ông không phải là chồng mình là điều tự nhiên. Cô chưa bao giờ coi nhẹ tình dục. Với cô, sự gần gũi về thể xác và cảm xúc luôn đi đôi với nhau. Cô chưa bao giờ có mối tình một đêm. Và cũng chưa bao giờ muốn có một mối tình như vậy. Cô đã ngủ với hai người đàn ông trong đời, và cô đã cưới một trong hai người đó.
Nhưng cô đã tự hứa sẽ mang đến cho bản thân một cuộc sống trọn vẹn.
Và một cuộc sống trọn vẹn nghĩa là đón nhận những may rủi và khiến mình trở nên dễ bị tổn thương.
Lance đưa tay nâng cằm cô và xoay nó về phía anh. “Em chắc chứ?”
Cái chạm tay của anh và sự kết nối giữa họ đầy sức sống, mạnh mẽ và chân thật như một mũi tên, đi xuyên qua nỗi nghi ngại nơi cô. Cô muốn có người đàn ông này. Những cảm xúc của cô quá mềm yếu cho bất cứ lời thú nhận tình yêu nào, nhưng ước muốn của cô dành cho anh còn hơn cả tình dục. Cô muốn anh nằm ở trên giường của mình và cả trong trái tim cô.
Hơn ai hết, cô hiểu rằng tình yêu đáng giá để đánh đổi. Cho dù nỗi đau mất chồng có lớn lao đến thế nào, cô cũng sẽ không bỏ phí một giây nào bên anh chỉ để trốn tránh nỗi đau buồn, dù nỗi đau ấy có làm tâm hồn cô tan nát.
Đối diện với ánh nhìn của anh khi hai người mặt đối mặt, cô hôn anh lần nữa. Môi cô áp mạnh vào môi anh khiến cô tê liệt. Anh làm cô tê liệt.
“Anh hoàn toàn đồng ý. Hãy vào trong đi.”
Morgan hầu như không đi qua được cửa trước trước khi bị bủa vây bởi ba đứa trẻ nhỏ và con chó đang sủa. Các bé gái đang mặc bộ đồ ngủ. Mái tóc ẩm ướt của chúng có mùi thuốc xịt dưỡng tóc.
Cô nghe tiếng Lance đóng cửa phía sau lưng mình khi cúi xuống ôm ba cô con gái nhỏ. “Mẹ nhớ các con lắm.”
Với những đứa trẻ trong vòng tay, cô nghĩ đến Chelsea Clark. Liệu cô ấy còn có thể ôm những đứa con của mình nữa không?
Morgan thả bọn trẻ ra và gãi vào phía sau tai Snoozer - con chó bò giống Pháp - để nựng nó trước khi đứng dậy.
Cô vừa đứng thẳng dậy, Sophie - cô bé ba tuổi - nhảy lên cánh tay cô. Morgan chuyển cô bé gầy gò sang một bên hông. Sophie giữ món đồ chơi yêu thích mới nhất của cô bé - một chú ngựa Bullseye bằng vải nhung lông mua từ cửa hàng Câu chuyện Đồ chơi của Disney - bằng một chân.
“Bọn con đã nướng bánh cupcake cùng với cô Gianna.” Ava, cô bé sáu tuổi, nắm lấy tay Lance và kéo anh về phía bếp. “Và dì Stella đang ở đây.”
Lance để cô bé kéo mình vào.
Morgan đặt Sophie xuống. “Mia à, hôm nay thế nào con?”
Mia, cô bé năm tuổi, là một đứa trẻ trầm tính. “Mẹ đã không về nhà ăn tối.”
“Mẹ biết. Mẹ xin lỗi.” Sự áy náy xâm chiếm lấy Morgan. “Nhưng giờ mẹ ở đây rồi. Mẹ có thể ăn một cái cupcake không?”
Mia gật đầu.
Họ đi vào nhà bếp. Bảo mẫu của bọn trẻ là Gianna đang cho chén bát vào máy rửa. Ông cụ và Stella ngồi ở bàn bếp. Trước mặt họ là một cái đĩa bánh cupcake thô, ba tô kem lạnh màu trắng và ba con dao cắt bơ.
Ông nội của Morgan lau miệng bằng khăn ăn. Một đốm trắng vẫn còn nơi khóe miệng của ông. Morgan chỉ cho ông vết thức ăn ấy tương ứng với vị trí trên khuôn mặt cô, và ông cụ liếm môi.
“Cụ ơi!” Ava nói với giọng nghiêm khắc. “Cụ ăn cái thứ ba rồi! Cụ không được ăn hết chúng. Đúng không mẹ?”
“Đúng vậy.” Morgan nhướng mày với ông cụ.
Ông bật cười. “Cuộc sống vốn ngắn ngủi. Cứ ăn vặt thôi.”
Cả ba cô con gái nhìn Morgan với vẻ hy vọng.
Lắc đầu với ông nội của mình, cô quay qua các con và nói: “Mỗi đứa ăn một cái nhé.”
“Dì đáng lẽ phải trông chừng cụ.” Ava nói với Stella. Stella bật cười. “Cụ không nghe lời dì đâu.”
Trước khi chuyển đến ở với bạn trai của mình là Mac, suốt mùa hè, Stella cũng đã sống cùng ông cụ. Nghĩ lại việc đó, ông cụ đã từng có căn nhà nào cho bản thân chưa? Anh trai của Morgan, là Ian, lúc ấy vẫn đang học đại học khi cha họ qua đời. Ian thì đã trưởng thành, nhưng ông cụ đã giúp nuôi dưỡng ba cô cháu gái nhỏ. Người đàn ông này là một vị thánh.
Ông cụ với lấy cái bánh khác, bàn tay ông run run.
Stella trượt cái đĩa khỏi tầm với của ông. “Cháu không chắc bác sĩ tim mạch của ông sẽ cho phép.”
Vị thánh ấy thoáng lộ vẻ bướng bỉnh.
“Cháu nên biết là ở tuổi của ta, ta có thể làm bất cứ điều gì ta muốn.” Ông cụ cằn nhằn.
“Ông nghĩ lại đi mà.” Morgan hôn lên má ông. “Bọn cháu quá yêu ông nên không thể để ông làm vậy.”
Các bé gái phết kem lên bánh cupcake. Ava và Mia làm chầm chậm và quét cẩn thận, nhưng bánh của Sophie trông giống như được trang trí bằng cái bình chữa cháy.
Morgan hít hà. Nhà bếp có mùi thịt nướng và rau củ. Cô quay qua nói với Gianna: “Mùi thơm quá. Có gì cho bữa tối vậy?”
“Thịt om.” Gianna lau khô cái nồi ủ và đặt nó lên bàn bếp. “Vẫn còn đồ ăn thừa nếu chị đói bụng.”
“Chúng tôi ăn rồi, nhưng tôi sẽ ăn một cái bánh cupcake.” Morgan lấy một cái trên đĩa.
Dù Gianna vẫn quá mảnh khảnh, người phụ nữ trẻ tóc đen này đã tăng ít nhất bốn kí rưỡi và không còn vẻ xanh xao như khi Morgan nài nỉ cô chuyển tới sống cùng họ cách đây bốn tháng. Cô vẫn cần phải lọc thận, nhưng sức khỏe của cô và chất lượng sống đã cải thiện, đủ nhiều để cô muốn được làm bảo mẫu tại nhà của Morgan.
Ava cẩn thận trét kem lên bề mặt một cái bánh và mang nó tới cho Lance. “Cái này là cho chú.”
“Cảm ơn cháu. Chú rất thích va ni.” Lance lấy cái bánh và cắn ba miếng là hết. “Anh phải đi rồi. Anh sẽ đón em lúc tám giờ rưỡi được không?”
Họ sẽ phỏng vấn sếp của Chelsea vào lúc chín giờ. “Được.” Morgan nói, mừng vì cô đã hôn tạm biệt anh trong xe Jeep.
“Mac đâu rồi?” Morgan hỏi Stella sau khi Lance rời đi.
“Ở chỗ đào tạo SAR. Năm ngày trong rừng. Anh ấy đang ở thiên đường.” Stella thường nói rằng Mac sẽ không bao giờ được thuần hóa hoàn toàn. Thiên nhiên hoang dã đối với anh lúc nào cũng là nhà, anh ấy đã tham gia đội tìm kiếm và giải cứu địa phương.
“Em phải đi rồi.” Stella đứng dậy. “Ngày mai em phải dậy sớm.”
“Chị sẽ tiễn em.” Morgan theo sau em mình ra cửa trước.
“Anh ta biết giao tiếp với trẻ con đấy.” Stella mặc áo choàng.
Morgan mở cửa cho cô. “Anh ấy có vẻ thích chơi với chúng.”
“Chị thật may mắn khi tìm được một người đàn ông thứ hai.”
“Đúng vậy.” Morgan xua đi nỗi buồn đang len lỏi nơi cổ họng mình khi nhắc tới người chồng quá cố. Không nên đau khổ thêm nữa về những mất mát đã qua. Đây là lúc để nhìn về tương lai phía trước. Cô theo em gái đi ra ngoài. “Cuộc hẹn với bác sĩ tim mạch ngày hôm nay sao rồi?”
“Theo như em biết, bác sĩ chỉ điều chỉnh toa thuốc. Ông không cho em vào trong cùng ông.” Stella kéo từ trong túi ra chùm chìa khóa.
“Tại sao ông lại cứng đầu vậy chứ?”
“Bởi vì ông là người nhà họ Dane chăng?” Stella dừng lại để vuốt tóc khỏi mặt. “Ngày mai em sẽ gọi chị.”
“Cảm ơn vì em đã đưa ông đi giúp chị hôm nay.”
“Này, ông cũng là ông của em mà. Đừng có cảm giác như thể chị phải làm hết mọi việc vậy. Chúng ta sẽ cùng nhau xử lý việc đó.” Stella vào trong xe hơi và lái đi.
Morgan nhìn theo ánh đèn sau xe của em biến mất vào trong bóng đêm. Stella nói đúng. Morgan không phải tự cố gắng xoay xở hết mọi việc một mình. Tại sao cô luôn nghĩ cô phải làm vậy chứ? Danh hiệu “giỏi việc nước, đảm việc nhà” đã lỗi thời rồi.
Cô quay trở lại vào trong nhà và chợt thấy dựng tóc gáy. Có ai đó đang quan sát cô chăng?
Cô quay một vòng, mắt tìm kiếm trong bóng đêm nơi ánh sáng của những bóng đèn không chiếu tới. Chẳng có ai ở trước nhà cả, đường lại vắng vẻ cả hai phía. Một làn gió thổi những chiếc lá khô dọc theo rãnh nước. Trí tưởng tượng của cô hẳn đã đi quá xa với sự biến mất của Chelsea.
Nhưng chân cô bước nhanh, vội vàng đi về phía cửa trước. Cô vào bên trong, khóa cửa, rồi đặt chuông báo động. Ông cụ rất coi trọng an ninh của ngôi nhà. Ông đã cài đặt đèn cảm ứng, camera giám sát, và hệ thống chuông báo động chắc chắn.
Sophie đang chờ ở hành lang.
“Nếu con lấy một cuốn sách, mẹ sẽ đọc con nghe,” Morgan nói. Có lẽ ôm ấp con gái mình sẽ giúp cô thấy thoải mái. Cô rõ ràng cần một khoảng thời gian để bình tĩnh lại.
“Câu chuyện Đồ chơi!” Sophie chạy vào phòng ngủ nơi cô bé ngủ chung với các chị gái mình.
Việc Morgan quay lại làm việc khiến tất cả bọn trẻ bám riết lấy cô mỗi khi ở nhà. Ngay cả với việc Gianna nài nỉ làm bảo mẫu tại nhà, Morgan vẫn muốn chuẩn bị cho con trước giờ ngủ hơn. Thật đặc biệt khi đưa bọn trẻ lên giường đi ngủ vào ban đêm, nhìn thấy chúng an toàn, ấm áp và an yên, trước khi cô đi ngủ vào buổi tối.
Cô đọc truyện trước giờ đi ngủ, hôn từng cô con gái, rồi quấn chăn quanh những cơ thể bé bỏng. Như thường lệ, tim cô nhói lên khi những đứa trẻ nói ngủ ngon với bức ảnh cha của chúng nơi tủ quần áo trong phòng chúng. Nhưng Morgan đang cảm thấy khá dần lên. Không còn nước mắt nữa. John rõ ràng là muốn cô tiến về phía trước và tận hưởng cuộc sống.
Nhưng khốn thay, cuộc sống của cô thật quá bận rộn và lộn xộn. Làm sao cô có thể ưu tiên cho mối quan hệ với Lance chứ?
Chẳng có cách gì giúp cô thoát khỏi tình trạng khó khăn của mình, tập trung nghĩ tới vụ biến mất của Chelsea Clark gần như khiến cô thấy dễ chịu hơn.
Khi đã cho các con đi ngủ, Morgan mở cặp tài liệu ở bàn ăn và bắt đầu xem xét các báo cáo tài chính của gia đình Clark. Chelsea và Tim không viết nhiều chi phiếu. Hầu hết giao dịch ngân hàng của họ là các khoản gửi trực tiếp và rút tự động cho các hóa đơn thường lệ hàng tháng. Tim trả các hóa đơn tiện ích qua mạng. Chelsea và Tim có hai tài khoản tín dụng riêng. Của Tim thì được sử dụng nhiều hơn, nhưng không có gì đáng chú ý hay bất thường trong các báo cáo của anh ta trong ba tháng qua. Hầu hết các giao dịch đều lặp lại như vậy. Những khoản mua sắm nhàm chán như cà phê và sandwich. Morgan lướt qua báo cáo tài chính của Chelsea.
Ông cụ lê bước vào trong bếp và tự mình rót một ly sữa. “Cháu đang làm gì vậy?”
“Cháu đang xem xét các thông tin về tài chính của thân chủ. Cháu không thấy có bất cứ dấu hiệu bất thường nào, nhưng cháu đang cố gắng hết sức để tìm manh mối từ những hoạt động gần đây của người vợ. Tới thời điểm này, cháu cho là Chelsea bị bắt cóc. Nếu tên bắt cóc lên kế hoạch bắt cô ấy, hẳn là hắn ta từng gặp cô ấy ở đâu đó.”
Ông cụ gật đầu. “Tốt nhất là bắt đầu với giả thiết đáng ngại nhất. Nếu cô ấy bỏ rơi gia đình mình, thì cô ấy sẽ còn sống và xuất hiện thôi.”
Có quá nhiều giả thiết.
“Ông không dùng cây gậy của ông sao?” cô hỏi.
“Ông không cần nó.” Nhưng ông cụ vịn một tay trên tường hoặc kệ bếp khi di chuyển quanh phòng. “Hầu hết phụ nữ bị tổn thương bởi người từng liên quan đến cuộc sống của họ, vậy nên cứ bắt đầu từ đó sẽ dễ dàng hơn. Nếu tên tội phạm là ngẫu nhiên thì việc tìm ra cô ấy sẽ khó khăn hơn.”
Với một bàn tay tựa vào lưng ghế, ông cụ uống sữa của mình.
Morgan bắt đầu với một danh sách gồm tất cả những nơi mà Chelsea thường xuyên lui tới vài tháng qua. Các ghi chép cho thấy hoạt động thường xuyên của cô là ở cửa hàng tạp hóa địa phương, Walmart, và một trạm xăng dầu. Morgan ghi lại các địa điểm. Cô thêm vào các điểm dừng chân ít thường xuyên hơn như một quán cafe, vài tiệm bán lẻ nhỏ cùng một tiệm sửa xe. Không có chi phí trả cho phòng tập yoga của Chelsea gần đây, nhưng Morgan vẫn cứ cho nó vào danh sách. “Cháu không tìm được gì nhiều.”
“Cháu có muốn kể với ông về vụ đó không?” Ông cụ là một thám tử chuyên về các vụ giết người của Sở Cảnh sát New York.
“Một người mẹ trẻ ra ngoài gặp bạn gái để tán gẫu.” Morgan bắt đầu, rồi tóm tắt vụ án cho ông cụ nghe.
Ông cụ với qua bên kia bàn, cầm lấy bức ảnh của Chelsea, và nhìn vào nó chằm chằm. “Cháu có nghĩ tới việc buôn người không?”
“Chẳng phải cô ấy hơi lớn tuổi rồi sao? Thường thì bọn chúng sẽ bắt cóc những bé gái tuổi teen?”
“Đúng vậy. Nhưng cô gái này trông còn trẻ. Cô ấy cũng có vẻ khỏe khoắn, tóc vàng, có các đặc điểm tiêu biểu của người Mỹ, đó là những điểm rất được ưa thích đối với bọn buôn người.”
“Cháu sẽ lưu tâm đến.” Morgan mở laptop lên.
Ông cụ đặt bức ảnh xuống, đi tới tủ lạnh, rót ly sữa thứ hai. Ông đặt nó trên bàn ngay trước mặt Morgan, rồi lấy hai cái bánh cupcake từ trong hộp trên kệ bếp và đưa cô một cái.
“Ông biết điểm yếu của cháu.” Morgan cắn cái bánh. Chỉ gia đình cảnh sát mới có thể ăn bánh cupcake trong khi đang xem xét một vụ mất tích.
“Cháu sinh ra đã thích đồ ngọt rồi.” Ông cụ ăn cái bánh của mình, kéo ghế tới kế bên ghế cô, rồi ngồi xuống, để ly sữa của mình lên bàn.
“Có vẻ như tính hảo ngọt của cháu là do di truyền. Có phải đó là cái thứ tư của ông không?” Cô tựa đầu lên vai ông trong vài giây. Cô đã mất cả cha mẹ và chồng, nhưng ông cụ luôn ở bên cô. “Lúc nãy ông cháu ta đã không có cơ hội để nói chuyện. Cuộc gặp với bác sĩ tim mạch sao rồi ông?”
“Tim ông vẫn đập mà.”
Cô đánh nhẹ vào cánh tay ông. “Cháu nghiêm túc đó. Gần đây ông thật sự đã yếu đi. Thật chẳng giống ông.”
“Cháu yêu, ông biết cháu lo cho ông.” Ông cụ nói. “Ông vẫn ổn, nhưng một ngày nào đó ông sẽ không còn được như vậy.”
Hơi thở của Morgan trở nên nặng nề.
“Cháu mạnh mẽ hơn những gì mình biết đấy.” Ông vỗ vào bàn tay cô. “Cháu sẽ ổn cả thôi.”
Không biết đáp lại như thế nào, cô gật đầu.
“Nhưng ông sẽ chẳng đi đâu ngay lúc này đâu, vậy nên, mặt cháu ủ rũ vậy là đủ rồi.” Ông chỉ vào cái bánh của cô. “Giờ thì ăn đi để ông cháu ta có thể bắt tay vào vụ án của cháu. Ông có thể đã già, nhưng ông vẫn biết đôi điều về tội phạm.”
“Ông nói đúng.” Ngồi thẳng dậy, Morgan liếm kem ở đầu ngón tay và lật một trang giấy trong tập hồ sơ. “Cháu sẽ truy cập danh sách tội phạm tình dục của bang và xem có bao nhiêu tội phạm tình dục có khả năng ở khu vực đó.”
“Quá nhiều.”
“Đúng vậy.” Cô đã biết số lượng là cao hơn người ta tưởng tượng. Tại bang New York chỉ có dưới bốn mươi nghìn tội phạm tình dục bị đưa vào danh sách. Vì những tội tấn công tình dục không được báo cáo một cách nghiêm túc, con số thật sự về những kẻ săn mồi này còn cao hơn nhiều. Sau khi thực hiện một vài tổ hợp phím cho thấy một danh sách những cái tên. “Một trăm sáu mươi bảy tội phạm tình dục bị kết án hiện sống ở quận Randolph. Việc này sẽ mất nhiều thời gian lắm đây.”
“Ông có thể giúp không?”
“Ông có muốn kiểm tra từ nửa cuối danh sách không ạ?” Morgan hỏi.
“Được chứ.”
“Cháu sẽ lấy laptop cho ông.” Cô vào phòng mang laptop của ông cụ sang.
Ở tầm tuổi tám mươi lăm, ông cụ có thể yếu hai bàn chân, nhưng các nếp nhăn ở não chẳng bị mòn đi bao nhiêu. Ông lấy cặp kính từ trong túi áo sơ-mi flannel ra và đeo nó lên. “Cháu muốn biết gì nào?”
“Bắt đầu với tên, nhà và địa chỉ nơi làm việc. Chúng ta sẽ đối chiếu chúng với những nơi Chelsea thường lui tới. Rồi chúng ta có thể lấy thêm nhiều thông tin chi tiết hơn về nơi đó.”
Danh sách tội phạm tình dục bang New York có bao gồm một hồ sơ chi tiết về tất cả những tên tội phạm cấp độ hai và ba. Địa chỉ nhà và nơi làm việc, đặc điểm ngoại hình, thông tin về kết án, bản án, ảnh chụp, đăng ký xe, và những hạn chế pháp lý đặc biệt được liệt kê công khai cho tất cả mọi người có thể thấy được.
Morgan không thấy bất cứ kẻ phạm tội tình dục nào ở quanh khu vực nhà Chelsea. Cũng không thấy bất cứ ai được đưa vào danh sách ở khu vực gần sát nơi xe hơi của cô được tìm thấy.
Nhưng chín mươi phút sau, Morgan sững sờ. Một địa chỉ trên danh sách hồ sơ trông rất quen. Cô lục lại danh sách các hoạt động của Chelsea. Trùng khớp!
“Tháng trước Chelsea đã đưa xe hơi tới Tiệm Sửa Xe Burns.” Cô nhìn sang danh sách tội phạm tình dục. “Địa chỉ của tiệm sửa xe này trùng khớp với địa chỉ nhân viên của Harold Burns - một kẻ phạm tội bạo lực tình dục cấp độ ba đã được đưa vào hồ sơ.” Cô quay qua lại máy tính. “Harold ba mươi lăm tuổi. Hắn bị bắt giam tại nhà tù bang trong bảy năm vì tội hiếp dâm cấp độ một một phụ nữ hai mươi ba tuổi.”
Những tội phạm cấp độ ba được xác nhận là phạm những tội nghiêm trọng nhất, bao gồm loại tội bạo lực và phi bạo lực đối với trẻ em và người trưởng thành, bị đưa vào danh sách hồ sơ trọn đời cùng với việc xác minh thường xuyên thông tin cá nhân.
“Nạn nhân là người lạ hay không phải?” Ông cụ hỏi. Hầu hết kẻ tấn công tình dục quen biết nạn nhân của họ.
Morgan kiểm tra dữ liệu. “Đúng rồi. Là người lạ. Vũ lực được liệt kê là cưỡng bức, đe dọa và dùng súng.”
Mặt ông cụ đanh lại. “Quái. Không thể hiểu nổi khi để một kẻ như thế này tự do bên ngoài.”
“Nhà tù chật rồi, và bản án tối thiểu cho tội hiếp dâm cấp độ một chỉ có năm năm. Với thời gian được giảm nếu cư xử tốt trong tù, một vài tên thậm chí còn không ở lâu đến vậy.”
“Phải rồi. Phải rồi. Ông biết. Tuy nhiên, Burns là một kẻ bạo lực khi ta đọc bản án của hắn. Ông cá là bảy năm trong nhà tù của bang cũng không tự nhiên khiến hắn ta trở thành kẻ ngoan ngoãn được.”
Morgan lắc đầu. “Đúng vậy. Nhưng hắn đã ở bên ngoài ba năm và không bị bắt lại lần nào, và có vẻ như hắn tuân thủ đầy đủ các yêu cầu đăng ký trong hồ sơ.”
“Cho đến nay.” Ông cụ lầm bầm. “Việc không bị bắt giữ không có nghĩa là hắn không phạm tội gì. Chỉ là hắn chưa bị bắt quả tang thôi.”
Harold lái một chiếc xe bán tải Chevy. Morgan sao chép biển số xe của hắn. “Vì tên hắn là Burns, và tên tiệm sửa xe cũng vậy, nên cháu đoán là hắn có mối quan hệ với chủ tiệm.”
“Ông có thể tiếp tục xem xét kỹ các quận lân cận vào ngày mai nếu cháu muốn.” Ông cụ nói đầy hy vọng. Ông thấy nhớ thuở còn là thám tử.
“Ông chắc chứ? Nó là việc khó nhằn.”
“Ông không sao. Làm việc giúp trí não được minh mẫn.”
“Trí não của ông chẳng có vấn đề gì cả.” Cô kiểm tra giờ. Gần giữa đêm rồi. Quá trễ để gọi cho mẹ của Lance. Morgan gửi cho bà một email. Rồi cô sao chép tất cả thông tin cá nhân của Harold Burns vào sổ ghi chú và in ảnh hắn ra từ màn hình máy vi tính. Ngày mai, bà Jenny Kruger có thể đào xới thêm thông tin chi tiết về hắn ta. Morgan lấy bức ảnh từ máy in trong phòng sinh hoạt chung ra và nhìn chằm chằm vào Harold Burns.
Với chiều cao khoảng một mét tám, cái nhìn của Harold trong bức ảnh hằm hằm tức tối. Tóc hắn dài tới vai, màu nâu điểm vài sợi xám, được cột thành túm; bộ râu rậm của hắn bù xù, còn đôi mắt nâu của hắn vô cảm đến đáng sợ.
Phải chăng cô đang nhìn kẻ đã bắt cóc Chelsea?