Thoát Thân

Lượt đọc: 8568 | 4 Đánh giá: 9,5/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
CHƯƠNG 15

Sáng hôm sau, Lance mở cửa trước nhà Morgan ngay khi hai đứa trẻ lao ra ngang qua anh.

“Chào chú Lance.” Ava gọi, chạy về phía lối chạy xe. Kéo theo một cái cặp sách trên vỉa hè, Mia dừng lại để ôm anh một cái. “Cháu phải đi rồi.”

Cánh cửa mở rộng hơn, và Morgan lao qua, một mảnh giấy bay lất phất trong tay cô. “Chờ đã!”

Cô mặc quần dài xám và một áo vét cùng màu, nhưng không mặc áo choàng và đi chân trần. Gấu quần quá dài khiến cô phải vừa chạy vừa nhón chân. Cái khăn choàng để làm đẹp hơn là giữ ấm, và anh biết là nó che những vết bầm tím nơi cổ để các con cô không nhìn thấy. Mái tóc cô buông xõa và bồng bềnh trong gió. Cái lạnh làm làn da trắng của cô gần như lập tức ửng đỏ. Trong mắt anh, Morgan luôn luôn xinh đẹp, nhưng thường là khi cô ăn mặc thanh lịch và hoàn hảo. Khi anh bắt gặp cô trong một thoáng tình cờ, vô tư lự, trước khi cô mặc trang phục chỉn chu, anh có cảm giác thật gần gũi, và cô khiến tim anh như ngừng đập.

Cô gọi lớn, cao giọng: “Dừng lại!”

Cả hai cô con gái nhanh chóng dừng lại.

“Ava! Con quên giấy phép rồi.” Morgan múa ngón tay lên trời.

Ava quay người lại, và Morgan cất tờ giấy vào ngăn trước chiếc cặp đeo lưng của cô bé ngay khi xe buýt của trường rẽ vào góc đường. Morgan nắm tay các cô con gái và giữ như vậy cho tới khi xe buýt tới đúng điểm dừng. Rồi cô hôn từng đứa trẻ khi chúng uốn người tránh và trèo lên xe buýt.

Khi xe buýt chầm chậm lăn bánh đi xa, cô quay lại phía Lance, má cô ửng đỏ. “Em xin lỗi. Em sẽ trễ giờ mất.”

Cô hất mớ tóc bờm xờm màu đen khỏi mặt. Nụ cười của cô khiến anh không nói nên lời trong một thoáng. Đôi môi chưa tô son của cô trông thật mềm mại và ấm áp. Anh thấy nhớ vị của chúng. Nụ hôn tối qua đã khiến anh muốn thêm nữa.

Anh cúi người về phía trước, nhưng cảm giác đang bị quan sát ngăn anh lại. Anh liếc nhìn xung quanh, ánh mắt anh đập ngay vào một bóng người ở cửa sổ phòng khách. Là Sophie. Cánh tay gầy của cô bé khoanh lại trước cơ thể nhỏ bé của mình.  Lance đứng thẳng người. “Con gái em đang nhìn chúng ta với ánh mắt không tán thành.”

Thấy anh nhìn, Sophie quay đi và biến mất khỏi cửa sổ.

Morgan thở dài. “Cho em năm phút chuẩn bị.”

Hắng giọng, anh giữ cửa mở cho cô khi họ vào bên trong. “Cứ từ từ. Cuộc hẹn của chúng ta với Curtis MacDonald là vào chín giờ cơ.”

Cô run rẩy và xoa xoa hai cánh tay. “Cảm ơn.”

Lance nhìn vào nhà bếp. Ông Art đang đọc báo. Sophie đang bận với cái bánh kếp, còn Gianna đang cho chén bát vào máy rửa. Cả hai cô gái đều mặc đồ ngủ. Con chó nằm trên chân của Sophie. Hình ảnh thật ấm áp và hạnh phúc, bồn rửa đầy chén bát đó là đại diện duy nhất của sự hỗn loạn trong khoảnh khắc yên ắng này.

Nếu cách đây một năm mà anh nói với bản thân rằng sẽ thấy cảnh hỗn độn này là ấm áp và thân tình - và rằng anh muốn được là một phần của nó - anh sẽ không thể nào tin nổi.

“Chào buổi sáng,” anh nói.

Ông Art rời mắt khỏi tờ báo và nhìn lên. “Chào buổi sáng.”

“Tôi sẽ làm bữa sáng cho anh luôn nhé?” Gianna hỏi.

“Không cần đâu, nhưng cảm ơn cô.” Lance lắc đầu. “Chúng tôi phải đi rồi.”

“Em xong rồi.” Ở ngưỡng cửa, Morgan cài nút chiếc áo choàng màu đen. Cô nhét một cái dù nhỏ vào trong cái túi xách lớn của mình.

Họ đi ra ngoài, tiến tới chiếc xe Jeep. Lance ngồi vào sau vô lăng, khởi động máy, rồi quay qua Morgan và kéo chiếc khăn choàng khỏi cổ cô một chút. Vết bầm quanh cổ đã thâm hơn với màu tím thẫm.

“Đau không?” Ngón tay anh cạ vào quai hàm cô khi anh thả tấm khăn choàng cổ ra.

Cô kéo cái khăn trở lại vị trí cũ. “Nhìn có vẻ nặng vậy thôi chứ không sao.”

“Anh hy vọng là vậy vì nhìn nó thật khủng khiếp.” Lance lái xe rời khỏi căn nhà.

“Vậy sao. Cảm ơn.” Morgan thở dài. “Tối qua mẹ anh sao rồi?”

“Vẫn vậy thôi. Chắc anh bị hoang tưởng.” Nhưng mẹ anh không giống bà ấy như thường lệ và anh cần để mắt đến bà.

“Dù sao anh cũng làm mọi thứ hết lòng rồi,” Morgan nói. “Ôi, em có vài tin tức về vụ này. Tháng trước, Chelsea đưa xe vào tiệm sửa xe, ở đó có một nhân công là tội phạm tình dục đã bị liệt vào danh sách của cảnh sát.”

Morgan nói anh nghe về các chi tiết mà cô tìm thấy. “Em may mắn hơn anh rồi.” Lance lái xe về phía thị trấn. Công ty kế toán Skyver và MacDonald ở tại địa phương. “Chelsea chủ yếu dùng tài khoản mạng xã hội để đăng ảnh mấy đứa nhỏ. Cô ấy để tài khoản ở chế độ riêng tư và chỉ có rất ít sự tương tác. Tất cả mối quan hệ online của cô ấy dường như chỉ có gia đình, bạn bè và đồng nghiệp. Những bài đăng và bình luận gần đây của cô ấy không có gì khác biệt hay đáng chú ý. Luôn có khả năng tài khoản của cô ấy bị hack, nhưng anh không thấy bất cứ manh mối rõ ràng nào. Tim không có bất cứ tài khoản mạng xã hội nào cả.”

Lance cũng đã hack các tập tin công việc của Chelsea, nhưng anh không nói gì về việc ấy với Morgan. Dù sao anh đã không có thì giờ để đào sâu thêm dữ liệu đó.

“Chúng ta nên đến gặp Harold Burns hay kiểm tra qua ở chỗ cảnh sát trưởng quận trước?” Morgan hỏi.

Lance rẽ trái tới biển báo dừng. “Hãy hỏi ý kiến của Sharp đã. Ông ấy hiểu về bộ máy chính quyền ở địa phương hơn anh.”

Morgan bật loa ngoài gọi điện cho Sharp và nói lại với ông các thông tin chi tiết về Harold Burns.

“Morgan và cháu đang thảo luận xem nên gọi cho Cảnh sát trưởng quận King hay ghé qua gặp Harold.” Lance lái chiếc Jeep vào con đường dẫn đến thị trấn.

Sharp im lặng trong vài giây. “Việc thông báo cho King sẽ khiến chúng ta có khả năng rơi vào thế ông ta sẽ cảnh báo chúng ta nên ngừng lại mà không cho bất cứ thông tin gì. Và sau đó chúng ta không thể nói chuyện được với Burns. Thông thường, bác sẽ hoàn toàn đồng tình với việc cẩn thận từng bước theo sự thi hành luật, nhưng bác nghĩ trong vụ này, sẽ tốt hơn nếu chúng ta xin thứ lỗi thay vì xin phép. Hãy cứ cho rằng tất cả những gì chúng ta biết là King đã nói chuyện với Burns và không cho chúng ta biết.”

“Vậy là chúng ta sẽ đi nói chuyện với Harold sau khi nói chuyện xong với Curtis MacDonald,” Lance nói.

“Bác sẽ bắt đầu với việc thăm dò người quản lý bằng các câu hỏi thông thường.” Sharp đề nghị. “Đưa ảnh Chelsea tới cửa hàng. Xem xem có ai nhớ ra cô ấy và phản ứng của họ. Nếu các cháu đối mặt với Harold, hãy làm việc ấy một cách kín đáo. Chúng ta không muốn bị buộc tội quấy rối đâu.”

“Cháu ghét phải phá hỏng một ngày của kẻ tấn công tình dục.” Lance nói, giọng chán ghét.

“Luật là luật.” Sharp trả lời với giọng nghiêm nghị.

“Được rồi, được rồi. Cháu hiểu rồi.” Nhưng việc lịch sự với một kẻ tấn công tình dục khiến lòng Lance nhộn nhạo. Các chuyên gia có thể tranh luận tỷ lệ tái phạm tội của những tội phạm tình dục kiểu gì cũng được. Lance không bao giờ tin rằng có bất cứ ai trong số bọn chúng có thể phục hồi nhân phẩm. Anh có mối ác cảm với bất cứ ai làm hại phụ nữ hay trẻ em và sẽ luôn như vậy.

“Morgan, hãy chắc là hắn ta cư xử đàng hoàng” Sharp nói.

Cô bật cười. “Cháu là người đã đập bể mũi ai đó vào ngày hôm qua mà.”

“Bác biết chứ. Chỉ là hãy cố gắng và tránh xa rắc rối trong nguyên một ngày.” Sharp cười. “Lance, bác sẽ gọi cho mẹ cháu và nói bà ấy ưu tiên tìm hiểu về Harold Burns trước tiên. Để xem bà ấy có thể tìm hiểu sâu hơn thông tin chi tiết về hắn ta không. Bác sẽ tới nhà hàng xóm của Tim và bắt đầu hỏi thăm từng nhà. Hai người hãy cẩn thận.”

Sharp cúp máy.

Mười phút sau, Lance đậu xe ngay trước tòa nhà Skyver và MacDonald. Công ty kế toán này ngự tại một tòa nhà thương mại nhỏ ở vùng ven thị trấn. Họ đi vào bên trong, rồi Morgan đọc tên của họ cho lễ tân.

Curtis xuất hiện sau vài giây. Ở tuổi bốn mươi lăm, ông ta trông trẻ hơn Lance tưởng. Cái từ “kế toán” khiến anh nghĩ tới những người đàn ông già và đống sổ sách bụi bặm. Nhưng mái tóc nâu sáng của Curtis có những lọn vàng óng, chứ không phải bạc, và ông ta di chuyển giống như một vận động viên.

Sau khi giới thiệu tóm tắt, Curtis hỏi: “Có tin gì mới chưa?”

Lance lắc đầu.

“Xin mời vào phòng làm việc của tôi.” Curtis cau mày và đi trước, dẫn họ đi dọc một hành lang ngắn. Ông ta ra hiệu về phía chiếc tủ thấp có máy pha cà phê loại nhỏ bên trên. “Các bạn có uống cà phê không?”

Lance và Morgan từ chối và lấy hai cái ghế bọc da đối diện với cái bàn làm việc hiện đại của Curtis.

Curtis đi ra phía sau bàn làm việc, nhưng thay vì ngồi xuống, ông ta nhìn về phía cửa sổ, bên ngoài cửa sổ là một không gian xanh nho nhỏ. “Tôi vẫn không thể tin là cô ấy bị mất tích.”

Morgan mở lời: “Lần cuối ông nói chuyện với Chelsea là khi nào?”

Curtis quay về phía họ, vẻ đau buồn hiện lên trong mắt ông ta. “Sáng thứ Sáu.”

“Có gì bất thường trong cuộc nói chuyện đó không?” Morgan hỏi.

“Chắc chắn rồi.” Curtis xoay ghế ra phía ngoài và thả người ngồi xuống. Ông ta lấy một cái kẹp giấy và xoay nó giữa những ngón tay. Nhưng ông ta không có vẻ căng thẳng, lo lắng, mà giống một người hay cựa quậy hơn vì dư năng lượng bởi công việc ở bàn giấy. “Cô ấy đang tức giận về điều gì đó mà không muốn kể với tôi qua điện thoại. Cô ấy định tới văn phòng vào thứ Hai, nhưng rõ ràng là chuyện ấy đã không xảy ra.”

Lance cúi người về trước và thả lỏng hai khuỷu tay trên đùi. “Vậy ông có đoán được cô ấy muốn nói với ông điều gì không?”

“Không.” Trán của Curtis nhăn lại. “Cô ấy đang cố gắng bắt kịp với các thông tin khách hàng của mình, nhưng cô ấy lại đang có một khoảng thời gian vất vả. Tôi đã chuẩn bị tinh thần cho việc cô ấy đến đây ngày thứ Hai và xin nghỉ việc. Tôi cũng đã chuẩn bị một đề nghị giữ việc cho cô ấy.”

“Ông không muốn cô ấy nghỉ việc sao?” Morgan hỏi.

“Đúng vậy. Cô ấy thông minh và đáng tin cậy. Tôi phải thừa nhận rằng kỳ nghỉ thai sản kéo dài của cô ấy đã đặt tôi vào tình thế khó khăn. Nhất là chúng tôi có bản báo cáo cuối năm phải chuẩn bị và mùa thuế nữa.”

“Có vẻ như việc tìm một người thay thế cô ấy sẽ dễ dàng hơn,” Lance nói.

Curtis lắc đầu. “Việc thay đổi đó sẽ tốn kém. Tôi biết là mình có được gì từ Chelsea. Cô ấy làm tốt công việc của mình. Và nghiêm túc mà nói, tôi cảm thấy mình sẽ giống như một tên khốn nếu sa thải cô ấy trong khi cô ấy đang bận rộn với con cái của mình. Sự vắng mặt của cô ấy khá bất tiện, nhưng chỉ là tạm thời. Chúng tôi vẫn xoay xở được.”

“Chelsea đang làm về việc gì vậy?”

“Không có gì đặc biệt lắm.” Curtis nói. “Các khách hàng của cô ấy rải rác trong một vài tổ chức. Tôi chỉ đơn giản bắt đầu sao chép tất cả các hoạt động và thư từ của Chelsea để cô ấy có thể quay trở lại công việc nhanh chóng hơn. Chúng tôi hy vọng cô ấy có thể bắt đầu làm việc bán thời gian và hoàn thành lượng công việc còn lại tại nhà.”

Morgan bắt tréo chân. “Ông có thường cho phép kiểu làm việc linh hoạt như vậy không?”

Curtis nhún vai. “Đây là trường hợp nghỉ thai sản đầu tiên đối với nhân viên không thuộc bộ phận hành chính. Chúng tôi không phải là công ty lớn. Nhưng như tôi đã nói từ trước, việc thay thế là khá tốn kém. Để thay thế một nhân viên chủ chốt thì sẽ tốn khá nhiều tiền. Việc đó sẽ làm gián đoạn các mối quan hệ với khách hàng.”

“Chelsea có khi nào buồn phiền về điều gì khác không?” Morgan hỏi.

Curtis thả cái kẹp giấy xuống. Nó chạm vào bàn với tiếng “keng” nhỏ. “Ví dụ như điều gì? Cô ấy là một nhân viên tốt, nhưng mối quan hệ của chúng tôi chỉ là công việc. Chúng tôi thân thiết, nhưng chúng tôi không phải là bạn bè, chắc các bạn hiểu ý tôi. Tôi chắc chắn là nếu cô ấy có vấn đề cá nhân, cô ấy sẽ kể với một cô bạn gái.”

“Vấn đề với khách hàng thì sao?” Lance hỏi.

Curtis nhấc một bên vai. “Theo tôi biết thì không.”

Lance không nghĩ thêm được câu hỏi nào. “Ông có phiền nếu chúng tôi nói chuyện với những nhân viên khác không?”

“Không đâu.” Curtis đứng dậy. “Mọi người ở đây đều thực sự lo lắng về Chelsea.”

“Còn người cộng sự của ông thì sao?” Lance đứng lên.

Curtis lắc đầu. “Jim Skyver đã mất cách đây sáu năm. Anh ấy là nhà sáng lập của công ty. Thay đổi tên công ty sẽ rắc rối và không cần thiết.”

Lance theo Morgan ra khỏi căn phòng.

Công ty này có sáu kế toán viên và một số ít nhân viên hành chính. Không có ai trong công ty có chuyện để nói. Chelsea dường như được mọi người yêu mến một cách chân thành, và các đồng nghiệp của cô thể hiện sự lo lắng tới vụ mất tích của cô.

Lance và Morgan rời khỏi tòa nhà và vào trong xe Jeep.

“Ông ta trông có vẻ là người tốt.” Lance bắt đầu nổ máy.

“Đúng vậy. Tại sao Chelsea lại hẹn gặp sếp của mình nếu cô ấy định bỏ đi chứ?”

“Có lẽ cô ấy đã không suy nghĩ sáng suốt lắm. Có thể do bị trầm cảm.”

“Có thể.” Morgan quay qua nhìn cửa sổ ở ghế kế bên ghế lái. “Nhưng em vẫn không tin điều đó. Cô ấy sẽ phải sắp xếp một chiếc xe hơi để sẵn ở Grey’s Hollow. Cô ấy lấy tiền ở đâu ra chứ? Chúng ta vẫn chưa tìm thấy bất cứ người bạn nào khác của cô ấy. Cô ấy còn chẳng có thời gian gặp Fiona nữa là lập kế hoạch kỹ lưỡng cho một vụ biến mất.”

“Hay cô ấy ngoại tình?”

Morgan khịt mũi. “Khi có một đứa con đang độ tuổi mầm non và đứa còn lại thì dưới hai tuổi sao? Em nghi là Chelsea còn không thường nghĩ tới tình dục. Với một đứa trẻ bốn tháng tuổi, quấy khóc, ngủ là ưu tiên hàng đầu, chứ không phải tình dục. Hơn nữa, không ai liên quan trong quá trình điều tra ám chỉ bất cứ dấu hiệu nào của việc không chung thủy ở Chelsea.”

“Nếu việc ngoại tình xảy ra trước khi cô ấy có thai thì sao?”

“Chúng ta phải quay lại và xem xét tất cả các ghi chép từ cách đây hơn một năm.”

“Được.” Lance đồng ý.

Dòng suy nghĩ hiện lên trong đầu Morgan. “Em vẫn đặt giả thiết Chelsea tự mình bỏ đi ở cuối cùng. Theo ý kiến cá nhân em, cô ấy sẽ không chủ ý rời bỏ con cái của mình. Chúng ta cần tìm ra một động cơ đủ sức thuyết phục.”

Nhưng liệu có phải Morgan đang đặt tâm trạng của mình vào cho người phụ nữ mất tích kia?

“Giống như là gì?”

“Giống như là sự có mặt của cô ấy sẽ đặt gia đình vào nguy hiểm.” Morgan xoa trán. “Nhưng chúng ta biết cô ấy lớn lên ở đâu, nên cô ấy không thể liên quan đến việc bảo vệ nhân chứng hay điều gì giống như vậy, và chúng ta đã thấy không có dấu hiệu của hành động phạm tội.”

“Vậy thì chúng ta còn lại gì? Cô ấy đã nhìn thấy hay phát hiện điều gì đó mà cô ấy không nên biết chăng?” Lance sẽ dành cả đêm để “đào bới” các tệp dữ liệu khách hàng của Chelsea.

“Không có giả thiết nào có vẻ có khả năng, nhưng chẳng có gì trong vụ án này là bình thường cả.”

“Hãy tới tiệm sửa xe thôi.” Lance quay chiếc Jeep một vòng và rời khỏi bãi đậu xe.  Tiệm sửa xe Burns nằm trên một mảnh đất rộng lớn ở ngoại ô Scarlet Falls.

Họ lái xe ra khỏi khu vực thị trấn. Lance rẽ trái vào một con đường đất. Hai bên đường là rừng. Vài dặm sau đó, cánh rừng mở về phía bên phải, rồi Morgan chỉ vào một căn nhà kiểu nông trại bị bỏ hoang, trông nhếch nhác nằm ở phía xa con đường. Có một cái ga ra với ba gian rời lớn hơn cả ngôi nhà. “Đó là địa chỉ cư ngụ của Harold. Anh trai của hắn là Jerry, sở hữu tất cả khu đất này. Nó là của gia đình Burns trong nhiều năm.”

Tiệm sửa xe này cách con đường khoảng bốn trăm mét. Lance lái xe vào bãi đậu xe rải sỏi và chạy ngang qua tòa nhà. Một chiếc xe bán tải màu đỏ đậu gần một cánh cửa hông. Đằng sau cửa tiệm, một cái sân để xe phế thải trải rộng vài héc ta với đất và cỏ dại. Giữa những đống xác xe, Lance nhận ra vài căn nhà phụ nhỏ. Những rặng cây lớn bao quanh khu đất ấy.

Morgan mở hồ sơ của Chelsea. “Biển số xe trùng khớp. Đó là xe của Harold Burns.”

“Vậy là hắn có ở đây.” Lance đậu xe vào góc tòa nhà, nơi khuất khỏi tầm nhìn trực diện từ lối vào cửa kính. “Có lẽ anh nên đợi bên ngoài.” Morgan đề nghị.

“Không đâu.”

“Anh sẽ làm hắn sợ.”

“Không đâu.”

“Em nói nghiêm túc đấy,” Morgan nói.

“Anh cũng vậy.”

“Hắn từng bị kết án, và anh trông vẫn giống như một cảnh sát. Hắn sẽ không nói chuyện với anh. Hắn sẽ gọi luật sư của mình.”

Lance ủ dột. Cô nói đúng. Nhưng anh không thích việc ấy. “Hắn là một kẻ tấn công tình dục.”

“Em đã từng phỏng vấn những tên tấn công tình dục trước đây.” Cô đặt một bàn tay lên cánh tay anh. “Giờ là ban ngày ban mặt và chúng ta đang ở nơi công cộng Lance à. Em sẽ ổn thôi.”

“Được rồi.” Anh giận dỗi. “Anh sẽ đi bộ quanh phía sau phòng trường hợp Harold đột nhiên quyết định đi tới nơi khác.”

Cô cần phải làm công việc của mình, và anh cần phải để cô làm vậy, mặc dù anh không muốn cô ở bất cứ đâu gần một tên tội phạm tấn công tình dục hung tợn hay trong tầm quan sát của một tên phạm tội hiếp dâm.

« Lùi
Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của melinda leigh