Thoát Thân

Lượt đọc: 8569 | 4 Đánh giá: 9,5/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
CHƯƠNG 16

Morgan đi vào trong văn phòng nhỏ. Một cái quầy quay về phía khu vực chờ dày đặc những cái ghế nhựa. Xung quanh có mùi cà phê cháy, dầu mỡ và bụi bẩn.

Một người đàn ông cao, gầy gò trong bộ đồ đồng phục dính đầy dầu mỡ chào cô từ bên kia quầy. Tên ghi trên thẻ của anh ta là JERRY BURNS. “Tôi giúp gì được cho cô?”

“Xin chào Jerry.” Morgan mỉm cười.

Jerry không cười lại với cô.

Morgan lấy một bức ảnh ra khỏi túi xách to lớn của mình và đưa nó qua quầy. “Anh có từng nhìn thấy người phụ nữ này không?”

Jerry nhìn vào bức ảnh trong vài giây. “Cô ấy trông quen quá.”

“Cô ấy đã mang xe hơi tới đây sửa vào tháng trước.”

“À phải. Tôi nhớ cô ấy rồi.” Jerry gật đầu. “Cô ấy ở đây hai tiếng trong khi chúng tôi sửa xe cho cô ấy. Con của cô ấy đã khóc suốt.” Anh ta nhăn mặt.

“Tôi muốn hỏi các nhân viên của anh xem họ còn nhớ gì về cô ấy không.”

“Tại sao? Cô ấy đã làm gì sai sao?” Jerry hỏi, vẻ nghi ngờ.

“Cô ấy bị mất tích,” Morgan nói. “Tôi ngạc nhiên là anh không thấy trên bản tin thời sự. Cô ấy có liên hệ trực tiếp từ ai khác ở đây ngoài anh không?”

Ánh mắt Jerry nhấp nháy về phía cánh cửa đằng sau dẫn tới cửa tiệm, và anh ta liếm môi. “Tôi không nghĩ vậy. Tôi là người làm việc với các khách hàng.”

“Còn thợ máy thì sao? Sẽ thật có ích nếu tôi có thể nói chuyện với anh ta.”

“Để tôi xem ai sửa chiếc xe của cô ấy.” Anh ta mở máy tính ở trên quầy và trượt cái bàn phím bị đen bẩn ra khỏi phía dưới màn hình. Anh ta mở một vài màn hình, cau mày, và gãi gãi lông mày. Jerry không nhìn lên khi nói: “Người thợ máy không có ở đây hôm nay. Tôi có thể nói anh ta gọi lại cho cô không?”

Lời nói dối quá trắng trợn đến độ bộ đồng phục của anh ta nên tự phát cháy mới phải.

“Anh có thể cho tôi biết tên anh ta không?” Morgan hỏi.

Jerry lắc đầu. “Tôi không thể để lộ thông tin cá nhân của nhân viên được. Xin lỗi.”

“Tôi muốn cho các nhân viên của anh thấy bức ảnh của cô ấy.”

Jerry lại liếm môi. “Tôi không thể để cô vào cửa tiệm. Công ty bảo hiểm của tôi không cho phép, nhưng tôi sẽ lấy bức ảnh đi vào đó và cho mọi người xem một vòng.” Anh ta biến mất qua cánh cửa. Trong vài giây chóng vánh, cánh cửa mở ra, cô nghe tiếng nhạc, tiếng người nói, và âm thanh của các dụng cụ khí nén đang được sử dụng.

Morgan đã phỏng vấn đủ các loại tội phạm và nhân chứng để biết khi nào thì họ nói dối cô, và Jerry Burns đã nói dối cô trắng trợn khi trả lời người thợ máy sửa xe của Chelsea không có mặt ở đây.

Jerry quay vào lại văn phòng trong chưa đầy năm phút. Anh ta đặt bức ảnh trên quầy. Cằm anh ta nâng lên, hàm khép chặt, như thể anh ta bị buộc phải nhìn cô. “Xin lỗi. Không ai nhớ ra cô ấy cả.”

Lại một lời nói dối trơ tráo khác.

Morgan lấy bức ảnh và biểu lộ vẻ mặt lạnh lùng. “Cảm ơn rất nhiều vì đã giúp hết sức.”

Cô để lại một tấm danh thiếp trên quầy.

Cô đi ra ngoài và tiến về phía chiếc Jeep. Lance không ở trong đó. Cô đang với tay nắm cửa bên cạnh ghế lái thì một cánh tay chặn cô lại. Morgan giật mình, quay người, và phát hiện mình đang đối mặt với Harold Burns.

“Tôi nghe nói cô đang tìm tôi.” Hắn đã thay đổi vẻ bên ngoài. Râu trên mặt hắn đã được cạo sạch sẽ, tóc cũng được cạo ngắn. Đôi mắt nâu của hắn ta, thứ nhìn có vẻ chết chóc và vô hồn trong bức ảnh lưu trữ hồ sơ, giờ hẹp hơn và sắc sảo.

Morgan lùi lại một bước, rồi kìm bản thân dừng lại. Thể hiện nỗi sợ hãi với người đàn ông như Harold thì chẳng khác gì nhỏ máu vào hồ cá mập.

“Có phải anh đã sửa chiếc xe Honda Accord của Chelsea Clark vào tháng trước không?” Cô hỏi, nhớ ra rằng cô không nên tỏ ra là đã biết hắn.

“Có lẽ.” Hắn ta bước tới trước, loại bỏ khoảng cách giữa cô và hắn mà cô vừa tạo ra. “Tôi sửa rất nhiều xe hơi. Làm sao tôi nhớ từng chiếc một chứ.”

Morgan mở túi và lấy bức ảnh. Trong khi làm việc đó, cô kiểm tra vị trí bình xịt tiêu - ngăn cạnh bên không khóa, ngay đúng nơi cô đặt nó. Cô cho hắn thấy bức ảnh. “Cô ấy cần thay pin mới. Và cô ấy cũng cần thay dầu với xoay lốp xe.”

Harold liếc nhìn bức ảnh. “Jerry làm việc với các khách hàng. Tôi chỉ hỗ trợ.”

Anh ta tiến thêm bước nữa.

“Luôn như vậy sao?” Morgan lùi lại. Cô không thể làm khác được. Hắn đẩy lùi cô từng chút một. “Giờ thì anh đâu phải chỉ hỗ trợ thôi.”

“Cô nghĩ mình thông minh lắm sao. Cô biết là tôi có tên trong danh sách hồ sơ tội phạm tình dục mà.” Cơn giận bùng lên trong mắt hắn. “Đó là lý do cô ở đây. Nếu có gì tồi tệ xảy ra ở cái thị trấn này, mấy tên cớm luôn đến đây tìm tôi.”

“Tôi không phải là cảnh sát.”

“Đúng, cô không phải. Nhưng cô là một con mụ tọc mạch và láo toét.” Môi hắn ta cong lên, trông giống nhe nanh đe dọa hơn là một nụ cười. Hắn ta tiến sát hơn.

Mùi dầu mỡ khiến Morgan nghẹn họng. Cô lùi xa hơn. Lưng cô đụng vào một bên tường nhà.

Cô đã mắc kẹt. Phổi cô thắt chặt lại.

Sẽ ổn thôi. Đang giữa ban ngày. Lance lại đang loanh quanh góc kia. Anh sẽ quay lại bất cứ lúc nào.

Nhưng dẫu cô có tự nhủ thế nào, bản năng nguyên thủy của cô vẫn không chịu lắng nghe. Bên trong chiếc áo choàng, mồ hôi túa ra giữa hai bả vai của cô. Đừng tỏ ra sợ hãi. Nó sẽ khích lệ hắn ta. Khi cô cố gồng cho xương sống mình phải thẳng thì những bộ phận bên trong cơ thể cô lại co rúm.

“Người phụ nữ ấy bị mất tích.” Cô nhét bức ảnh vào túi xách. Những ngón tay của cô tiến gần quanh bình xịt tiêu, và cô bước sang một bên để vòng qua hắn ta.

Nhưng Harold cũng làm y hệt, hắn chắn giữa cô và chiếc Jeep.

“Này.” Lance hét lên.

Morgan thở phào, cơ bắp cô thả lỏng.

Harold nhìn Lance một cái rồi lui lại. “Tôi không biết bất cứ điều gì về một phụ nữ mất tích hết.”

Những đường gân bên cổ Lance nổi rõ lên. Anh bước những bước dài đến gần, chen người vào giữa cô và Harold.

“Anh đã sửa xe hơi của cô ấy.” Lance tuyên bố thẳng thừng.

“Đây được xem là hành vi quấy rối.” Đến lượt Harold phải phòng vệ khi Lance xuất hiện.

“Được rồi.” Lance đưa hai tay lên, lòng bàn tay mở ra như thể đầu hàng. “Chúng tôi chỉ muốn nói chuyện với anh. Nhưng nếu anh muốn nói chuyện với cảnh sát trưởng quận hơn, sẽ sắp xếp được thôi. Tôi sẽ gọi cho Cảnh sát trưởng quận King bây giờ.”

Anh lấy điện thoại ra.

“Chờ đã.” Harold liếc nhìn tiệm sửa xe. “Tôi nhớ ra cô ấy, nhưng tôi còn không nói chuyện với cô ấy khi cô ấy ở đây. Jerry không để tôi vào văn phòng. Tôi phải lo việc của mình nếu không sẽ bị đuổi việc.”

Tình anh em có giới hạn của nó.

“Có lẽ chúng ta không cần phải gọi cho cảnh sát trưởng quận.” Morgan đặt tay lên vai của Lance. Những cơ bắp dưới lòng bàn tay cô cứng như đá. “Đi thôi.”

“Đừng quay lại.” Harold nhổ nước bọt xuống nền đất dưới chân hắn.

Lance không quay lưng về phía Harold khi mở cửa bên trong cho cô. Anh vẫn nhìn Harold cho tới khi hắn vào lại bên trong tiệm sửa xe.

Ngồi sau tay lái, Lance nhìn trực diện cô. “Anh không tin nổi là em không muốn anh gọi báo cảnh sát trưởng quận về hắn.”

Morgan nhìn anh chằm chằm. “Dĩ nhiên là chúng ta sẽ gọi cho cảnh sát trưởng quận. Harold đã sửa chiếc xe của Chelsea. Hắn đã chú ý tới cô ấy. Hắn nhớ ra cô ấy. Hắn đã lấy địa chỉ của cô ấy.”

“Nhưng em đã nói với hắn…”

“Em nói có lẽ chúng ta không cần gọi cảnh sát trưởng quận.” Cô đặt túi xách dưới chân. “Em không muốn hắn chạy trốn. Em muốn hắn nghĩ là hắn đang an toàn.”

“Lừa hay lắm.”

“Em có nhiều kinh nghiệm trong việc không thể hiện sự khinh miệt và ghê tởm khi đối mặt với tội phạm.” Morgan móc lấy điện thoại trong túi và gọi cho cảnh sát trưởng quận. Nhân viên lễ tân nối máy cho cô với văn phòng của ông ta.

“Vâng, cô Dane?” Cảnh sát trưởng quận King nói với giọng hào hứng.

“Chào ông Cảnh sát trưởng. Chúng tôi vừa rời khỏi cửa tiệm sửa xe, nơi mà Chelsea Clark đã mang xe tới làm vào tháng trước. Người thợ máy sửa xe cho cô ấy là một tội phạm tình dục có tên trong hồ sơ của cảnh sát.” Cô cho ông biết thông tin về Harold Burns. “Tôi muốn gọi ông ngay phòng trường hợp ông muốn phỏng vấn hắn ta.”

“Tôi sẽ cử nhân viên tới nói chuyện với anh ta trong hôm nay.” King nói, rồi lầm bầm thêm: “Cảm ơn.”

“Không có gì.” Cô cúp máy.

Cảnh sát trưởng quận có thể gây áp lực lên Harold theo cách mà Morgan và Lance không thể. Nhưng liệu ông ta có làm không?

“Em có muốn dừng ăn trưa trước khi chúng ta đến Grey’s Hollow không?” Lance quay lại con đường nông thôn và lái về phía đường chính.

Morgan cắm tọa độ GPS đến ga tàu Grey’s Hollow vào điện thoại. “Hãy mua nhanh thứ gì đó chúng ta có thể ăn trên đường đi. Em không muốn lãng phí thời gian. Có vẻ như trời sắp mưa rồi.”

Đám mây mang bão đã đen kịt ở đường chân trời.

Họ mua bánh sandwich ở tiệm cà phê và ăn trên đường lái về hướng bắc. Một tiếng sau, Lance chạy băng băng ra khỏi những con đường làng cho tới khi họ tiến tới thị trấn nhỏ Grey’s Hollow. Trên con đường quê nhỏ hẹp dẫn tới nhà ga, họ chạy ngang qua rất ít những ngôi nhà. Lance chạy xe chậm lại khi họ gần tới nhà ga. Nhà ga Grey’s Hollow chỉ đơn giản là một sân ga và khu vực đậu xe. Ở đây chẳng có quầy bán vé, không có mái che, cũng không có nhà vệ sinh. Chẳng có gì ngoài một cái tiệm đồ ăn nhỏ nằm ép sát vào sân ga. Hành khách mua vé qua mạng hoặc trên tàu. Bãi đậu xe nhỏ bằng sỏi có sáu chiếc xe hơi đậu ở đó.

“Cô ấy đã không lên tàu sao?” Lance hỏi.

“Vâng” Morgan trả lời.

Lance tăng tốc, rồi họ bỏ lại nhà ga phía sau. Xe hơi của Chelsea được tìm thấy cách con đường này khoảng bốn trăm mét. Chiếc Jeep chạy chầm chậm trước khi dừng lại vị trí gần nơi tìm thấy xe hơi của Chelsea. Morgan cởi giày cao gót ra và mang đôi giày đế bằng giá rẻ cất trong túi xách để có thể đi được trong đất bùn.

Cô và Lance ra khỏi xe. Làn gió đang quật chiếc áo choàng của Morgan quanh chân cô mang theo hơi ẩm, và cô cài nút áo choàng lại. Cô cúi người trở lại chiếc Jeep, lấy cái dù khỏi cái túi vải, rồi nhét vào cái túi hông sâu của áo choàng dài.

Lance cầm camera trên tay khi họ đi tới lề đường.

“Con đường này khá tách biệt.” Lance nhìn qua một hàng rào bị gãy, nó chạy dọc theo lề đường, ngăn cách con đường với cánh đồng bắp. Trải qua mùa gặt, những thân cây khô bị chặt và vứt trên nền đất. Những thân cây ngẫu nhiên thoát khỏi lưỡi dao của máy kéo nghiêng ngả trong gió. “Tại sao lại bỏ xe hơi cô ấy lại đây chứ? Tại sao không phải ở bãi đậu xe của nhà ga?”

“Có lẽ ai đó không muốn xe hơi của Chelsea bị nhìn thấy qua camera an ninh ở bãi đậu xe.”

“Em đã kiểm tra thông tin thời tiết vào tối thứ Sáu trước chưa?” anh hỏi.

“Rồi. Trời trong, lạnh và có gió nhẹ. Nhiệt độ chỉ khoảng trên 0°C.”

“Vậy là cô ấy sẽ không đi bộ nếu không bắt buộc.”

“Đúng vậy.”

Lance chụp ảnh khung cảnh xung quanh rồi hạ camera xuống. Họ đi bộ dọc theo bên đường. Morgan đi cách vỉa hè ba mét. Lance cũng đi song song cách cô ba mét. Họ nhìn xuống đường để xem có gì bất thường không. Sau quãng gần trăm mét, họ quay lại, băng qua đường, quay về chiếc Jeep. Gió khuấy động những chiếc lá khô và bụi thành những cơn lốc nhỏ. Tóc Morgan bay che cả mặt cô. Cô lấy dây thun trong túi ra và cột tóc thành đuôi ngựa. Họ lặp lại quá trình đó theo hướng còn lại, không vội vã dù cơn bão đang đến.

Khi họ đi xa khỏi chiếc Jeep hai mươi ba mét, sấm sét bắt đầu vang lên. Khi những giọt mưa lớn đầu tiên rơi xuống vỉa hè, Morgan mở dù ra và nâng nó lên cao. “Anh cũng có thể đi dưới cái dù này.”

“Anh có thể sẽ bỏ lỡ điều gì đó.” Lance lắc đầu. “Nhưng em có thể cầm giúp cái camera.”

Anh đưa nó cho cô rồi tiếp tục tại vị trí đang tìm kiếm.

Morgan đeo sợi dây đai máy ảnh quanh cổ. Mưa bắt đầu rơi xuống như trút nước. Những tia sét lóe lên, và cô giật mình. Gió thổi mạnh. Cô cúi về trước và nghiêng cây dù để giữ cho nó không bị bẻ ngược lên.  Khi đi cách tấm chắn trước của chiếc Jeep ba mét, trong đám cỏ dại ở mép bên kia vỉa hè, có gì đó kêu lạo rạo dưới chân cô. Cô dừng lại, ngồi xổm xuống, lấy ngón tay xua qua đám cỏ cao. Ánh sáng phản chiếu của kim loại ướt khiến cô chú ý. Một tay nắm chặt camera đưa lên cao, cô chụp các bức ảnh từ nhiều góc độ khác nhau.

“Cái gì vậy?” Lance hét lên qua màn mưa.

“Em không chắc. Một mảnh trang sức, em đoán vậy. Anh có găng tay không?” Cô đã bỏ lại chiếc túi vải ở trong xe Jeep. Đeo camera vào lại trước ngực, cô tìm trong các túi nhưng chẳng có gì. Lance quay lại chiếc Jeep rồi quay lại chỗ cô. Anh cầm một chiếc găng tay nitrile màu tím và cái thước dây cuộn. Cô gạt đám cỏ dại để lộ ra một mặt dây chuyền bạc nhỏ.

“Để anh cầm dù giúp em.” Anh cúi xuống bên cạnh cô để cô có thể chụp ảnh thêm.

Là những thám tử tư, họ làm theo những quy tắc trong việc thu thập chứng cứ giống như cảnh sát. Việc thu thập chứng cứ dưới cơn mưa như trút gặp khá nhiều khó khăn. Lance cố gắng hết mình lấy thân che mưa và gió. Morgan chụp thêm vài bức ảnh với nhiều góc độ và khoảng cách khác nhau. Cô đo khoảng cách giữa sợi dây chuyền và nhiều vị trí tham chiếu. Rồi cô dùng điện thoại để ghim tọa độ GPS chính xác. Khi đã ghi lại vị trí của sợi dây chuyền một cách đầy đủ, cô cầm phần chuỗi dây để nhặt nó lên. Họ quay lại chiếc Jeep.

Lance cầm dù che cho Morgan trong khi cô vào ngồi ở ghế cạnh tài xế. Giữ chặt sợi dây chuyền, cô run rẩy khi anh đi vòng qua đằng trước xe Jeep. Rồi cửa tài xế mở ra với một luồng gió ướt át. Lance trượt vào trong ghế và ném cái dù đã gập lại về phía sau. Cơn mưa làm tóc anh bết vào đầu còn áo quần dính chặt vào người. Bên dưới gấu áo choàng dài tới nửa đùi của cô, quần của Morgan đã ướt sũng. Đế giày bên trong phát ra tiếng lõm bõm.

Anh lấy một tay vuốt nước khỏi mặt. “Hãy xem nó xem.”

Morgan đưa sợi dây chuyền lên cao. Mặt dây chuyền lủng lẳng.

“Cảnh sát trưởng quận nói rằng các nhân viên của ông ta đã tìm kiếm khu vực này,” Lance nói.

“Nó nằm dưới đám cỏ dại. Nếu không giẫm lên nó, em cũng không để ý đến đâu.”

Mặt dây chuyền có hình một con chim. Morgan xoay sợi dây chuyền và mặt dây quay tít. Ba chữ được khắc vào phía sau mặt dây chuyền bằng bạc: CJC.

“Tên đệm của Chelsea là gì nhỉ?” cô hỏi.

Lance lấy cái túi khóa zip từ trong hộp đựng găng tay, viết ngày và thời gian lên đó bằng cây bút mực vĩnh viễn, và giữ cái túi nhỏ chìa ra phía trên hộp số. “Jessica. Tên đầy đủ của cô ấy là Chelsea Jessica Clark.”

CJC.

Morgan hạ sợi dây chuyền xuống để cho vào túi zip nhưng để túi mở để mặt dây chuyền có thể khô. “Chúng ta cần mang cái này tới văn phòng của cảnh sát trưởng quận.”

“Ô, thú vị đó,” Lance nói. “Ông ta sẽ xúc động lắm khi chúng ta tìm thấy thứ gì đó mà nhân viên của ông ta đã không thấy.”

Cô xem xét sợi dây chuyền. “Sợi dây bị đứt và có vài sợi tóc vàng dài bị kẹt trong cái móc gài.” Cô mở khóa cái túi vải của mình và lấy ra một cái kính lúp mini. “Có cả chân tóc.”

Giống như tóc đã bị giật khỏi đầu cô ấy.

Morgan rùng mình. Phải chăng Chelsea đã cố chống lại?

“Vậy là giờ chúng ta biết rằng Chelsea đã ở đây với chiếc xe của cô ấy.”

Morgan cầm cái túi ni lon lên. “Và sợi dây chuyền đứt cùng chân tóc cho thấy sợi dây chuyền đã bị giật khỏi cổ cô ấy. Có lẽ cuối cùng chúng ta cũng tìm thấy dấu hiệu của một cuộc vật lộn.”

« Lùi
Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của melinda leigh