Thoát Thân

Lượt đọc: 8570 | 4 Đánh giá: 9,5/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
CHƯƠNG 17

Lance quan sát Morgan làm việc với cảnh sát trưởng quận. Cô ngồi đối diện với Cảnh sát trưởng King qua cái bàn làm việc của ông, đôi mắt xanh lam mở lớn đầy chân thành. Cô đặt hai tay lên đùi. Vẻ mặt của cô cho thấy sự tập trung chú ý, tư thế là của một quý cô, nhưng sự có mặt của cô có uy thế theo cách mà Lance không thể đo định được hoàn toàn.

Đó là sự tự tin, anh cho là vậy. Mỗi từ cô nói ra tuy nhỏ nhẹ nhưng thể hiện sự chân thực khiến King phải nhổm người về phía trước để lắng nghe. Phải, cô ấy khiến cảnh sát trưởng quận xấu xa to lớn phải chờ đợi từng lời của mình.

Cô ấy thật giỏi. Rất giỏi.

Chắc chắn rằng khi còn là một công tố viên, cô đã gây được sự chú ý với bồi thẩm đoàn một cách tự nhiên.

King ngửa người ra sau ghế và xoa xoa cái cằm đã cạo sạch râu. Đôi mắt ông ta lướt qua Lance, nheo mắt lại, rồi quay qua nhìn Morgan.

Phải rồi. Lance không phải là người khiến ông ta hứng thú, đó là lý do anh ngồi im không mở miệng. Lẽ ra anh nên ở trong xe hơi nếu không biết rằng mình cần phải ký vào bản báo cáo về việc tìm được vật chứng. Lance không phải người có khả năng che giấu cơn giận dữ như Morgan. Thẳng thắn mà nói, tính anh khá giống với tính cảnh sát trưởng quận.

King cầm cái túi khóa zip đưa cao lên, bên trong có cả mặt dây chuyền hình con chim. “Vậy là các bạn tìm được cái này trong đám cỏ dại, nơi mà chiếc xe hơi của Chelsea bị bỏ lại đúng không?”

“Đúng vậy. Nó bị vùi trong đám cỏ cao.” Morgan nghiêm nghị gật đầu.

Đó là cách nói chuyện lịch sự đi cùng với lời biện giải về sai sót cho những nhân viên của cảnh sát trưởng quận.

Cảnh sát trưởng quận càu nhàu. Lance chắc chắn là ông ta đang tức giận khi cơ quan của mình để lộ sai sót, lại còn trước một người phụ nữ, nhưng Morgan quá đỗi lịch thiệp, chuyên nghiệp và vui vẻ về một vấn đề nghiêm trọng khiến King không thể nổi đóa, ít nhất là không phải với cô.

Nhưng đôi mắt ông ta cho thấy tâm trạng của mình. Các nhân viên của ông ta sẽ phải hứng chịu cơn phẫn nộ vì sự phát hiện của Morgan.

“Chúng tôi không biết nó thuộc về Chelsea Clark.” Cảnh sát trưởng quận nói. “Chồng cô ấy không cung cấp cho chúng tôi chi tiết danh sách những vật cô ấy mang trên người khi rời khỏi nhà. Anh ta nói rằng chỉ nhìn thấy cô ấy vài phút, và anh ta lo chăm mấy đứa nhỏ. Anh ta còn không thể nói với tôi đôi bốt cô ấy mang có màu gì nữa.”

Morgan gật đầu. “Thật ra, tôi đã gọi Tim và hỏi anh ấy Chelsea có mang món trang sức nào vào tối thứ Sáu không. Anh ấy nói cô ấy có một mặt dây chuyền bằng bạc hình con chim lúc nào cũng đeo trên người. Tôi đã gửi bức ảnh qua tin nhắn cho anh ấy. Anh ấy xác nhận sợi dây chuyền chắc chắn thuộc về vợ mình. Anh ấy nói có bức ảnh chụp khi cô ấy đeo nó. Giờ anh ấy đang tìm kiếm bức ảnh đó.”

King lầm bầm. “Phải chi anh ta đề cập nó với tôi thì có phải tốt hơn không.”

“Tôi chắc chắn là anh ấy nhất thời quên thôi. Đó là một đêm thực sự căng thẳng mà.” Morgan tiếp tục. “Những sợi tóc bị mắc vào cái nút gài vẫn còn phần chân và chúng ta sẽ có mẫu ADN. Ông sẽ cho kiểm tra ADN hay ông muốn tôi gửi những sợi tóc này tới phòng xét nghiệm tư?”

“Tôi sẽ làm.” Cảnh sát trưởng quận bật ra từng chữ giống như nhai miếng thịt bò khô.

“Ông đã có mẫu ADN của Chelsea chưa?” Morgan hỏi.

“Rồi.” Cảnh sát trưởng quận gật đầu. “Chồng cô ấy đã nộp nó khi anh ta cung cấp thông tin người mất tích.”

“Chúng tôi có thể giúp được gì nữa không?” Cô đề nghị.

“Không cần.” Cảnh sát trưởng quận thở dài. “Các bạn đã làm quá đủ rồi.”

Morgan đứng dậy và đưa một tay qua bàn để bắt tay cảnh sát trưởng quận. King nhẹ nhàng bắt tay và cảm ơn cô vì sự giúp đỡ. Còn tất cả những gì Lance nhận được chỉ là một cái gật đầu cục cằn với ý Hãy biến khỏi đây càng nhanh càng tốt.

Lance và Morgan rời khỏi phòng cảnh sát. Cơn bão đã theo họ và trút xuống bãi đậu xe một trận mưa lớn. Chiếc Jeep đậu cách đó chỉ hơn bảy mét nhưng tóc Lance và áo quần kịp thấm ướt khi họ chạy tới được chiếc xe. Bên trong chiếc xe, răng Morgan đánh vào nhau lập cập. “Giờ đi đâu tiếp đây?

Anh nổ máy rồi bật hệ thống sưởi ở chế độ cao lên.

Lance xem giờ trên bảng điều khiển. “Giờ về thay quần áo khô đã. Rồi chúng ta sẽ tiếp tục. Có muốn ghé qua nhà em không?”

“Không.” Cô đưa hai bàn tay ra trước quạt gió sưởi. “Em còn một bộ đồ để thay ở văn phòng.”

“Chúng ta có thể cập nhật thông tin cho Sharp trong khi ở đó. Ông ấy sẽ muốn biết về sợi dây chuyền. Chúng ta đã tìm thấy bằng chứng đầu tiên thật sự cho thấy Chelsea bị đưa đi một cách ép buộc.”

“Em lại ước sao chúng ta đã không tìm thấy nó.” Giọng Morgan chùng xuống.

“Anh hiểu mà.” Bởi vì giờ đây họ biết rằng Chelsea có thể đang bị bắt hoặc đã chết.

Mưa tạnh khi Lance lái xe tới văn phòng. Anh đậu xe bên vệ đường, những tia nắng mặt trời tỏa xuống như ánh sáng thánh thần. “Sharp không có ở đây.”

“Em sẽ lấy cái túi của em.” Morgan chạy vào trong và xuất hiện sau một phút, tay cầm túi đựng quần áo.

Lance có một ngôi nhà hai phòng ngủ ở thị trấn chỉ cách Văn phòng Thám tử Sharp sáu dãy phố. Họ vào trong qua nhà để xe, chạy qua một đống bóng và gậy khúc côn cầu.

“Đội của anh sao rồi?” Morgan hỏi.

Lance từng huấn luyện một đội thanh thiếu niên cá biệt khi còn là nhân viên tuần tra ở Sở Cảnh sát Scarlet Falls. Anh rất gắn bó với tụi nhỏ và vẫn tiếp tục như vậy sau khi rời khỏi lực lượng cảnh sát. “Kỹ năng chơi bóng của chúng đang tiến triển, nhưng khả năng kiểm soát bản thân thì không. Chúng có thể chiến thắng nếu anh có thể giữ chúng không bị ngồi trong khoang phạt.”

Họ đặt giày trên quạt sưởi trong phòng giặt sấy để phơi khô. Ngoắc cái túi đựng áo quần trên tay nắm cửa, Morgan treo áo choàng trên một cái móc rồi cởi tất ra. Lance cởi áo sơ-mi flannel và áo phông. Anh ném cả hai vào máy giặt.

“Ôi.” Morgan nhìn chằm chằm ngực anh.

“Em có muốn lấy một cái móc để treo quần áo của em không?”

Và em có muốn anh giúp em cởi chúng ra không?

Cô quay qua trực diện với anh.

“Anh có cơ bụng đẹp nhỉ?” Cô cười nhăn nhở.

Mặt Lance nóng ran. Những chỗ khác cũng vậy.

Cô bước tới trước, ánh nhìn lướt qua lại ngực anh, mắt cô thèm muốn. Với những chuyển động chầm chậm có chủ ý, cô tháo khuy quần mình và cởi nó ra. Chiếc áo thun len dài qua hông cô, nhưng anh vẫn có thể thấy viền ren của chiếc quần lót màu xám đậm. Cô cầm đỉa quần dài và đưa nó ra trước. “Anh đề nghị treo những cái này lên mà.”

Thánh thần ơi…

Hơi thở của Lance nghẹn lại nơi cổ họng. Hai chân cô mảnh khảnh và đủ dài để bao bọc…

Mày đang cầm đèn chạy trước ô tô. Hãy cứ từ từ.

Đúng rồi. Anh đã chờ để đặt đôi tay mình, và những bộ phận khác của cơ thể lên làn da cô nhiều tháng qua. Sự thèm muốn của anh sao có thể từ từ được chứ. Anh nhìn sang khuôn mặt cô. Cả hơi nóng rạo rực trong đôi mắt cô cũng không thể từ từ được.

Anh nhận lấy cái quần dài. Không rời mắt khỏi cô, anh nắm lấy cái móc treo từ thanh phía trên máy giặt, treo nó vào móc áo quần rồi lại móc vào thanh treo.

“Anh nên cởi bỏ quần dài bị ướt ra đi.” Cô tiến tới gần hơn, tay cô nắm lấy cái khóa ở chiếc quần túi hộp của anh. Anh giật mình ngần ngại khi tay cô chạm vào thắt lưng mình.

“Em chắc chứ?” Anh nắm lấy bàn tay cô.

Mặt cô chuyển sang nghiêm túc. “Rất chắc. Chúng ta sáng suốt và minh mẫn về những gì giữa chúng ta nhiều tuần qua. Chúng ta còn vướng mắc gì nữa chứ?”

“Chẳng có gì sai khi chờ đợi khoảnh khắc thích hợp cả.”

Cô mỉm cười. “Khoảnh khắc thích hợp là thứ đang xảy đến ngay lúc này. Cuộc sống vốn không hoàn hảo mà. Nếu muốn toàn bộ số vịt xếp thành hàng*, chúng ta sẽ phải chờ một thời gian rất dài. Mà những con vịt nhỏ của em thật khó mà nghe lời.”

“Chúng ta có cuộc sống thực sự phức tạp và khó khăn.” Anh thừa nhận.

“Em không muốn chờ thêm gì nữa. Em muốn nắm bắt khoảnh khắc.” Cô mỉm cười. “Hoặc nắm bắt thứ gì đó.”

Anh yêu cái nhìn đầy mạnh mẽ trong đôi mắt cô, và giọng nói tự tin ấy mang lại sự hưng phấn lớn lao.

“Em muốn đi tắm nước nóng chết đi được.” Cô nâng gấu áo thun len lên, để lộ từng phân viền ren màu xám. Tim anh như lỡ mất một nhịp. Anh cố gắng tránh nhìn vào màn thoát y trêu ngươi ấy và tập trung nhìn vào mắt cô. Dẫu thèm muốn cơ thể cô, nhưng anh khao khát những gì khác nơi cô còn nhiều hơn.

Không có người phụ nữ nào khác giống như cô. Đối với anh là như vậy.

Cô kéo khăn choàng cổ ra. Những vết bầm quanh cổ cô giờ có màu mận chín. Lance nhớ lại hình ảnh Tyler Green với hai bàn tay quanh cổ cô. Rồi cơn giận nhất thời lại quay về bởi nỗi sợ hãi lạnh lùng ập tới. Cô có thể đã bị giết, và cái cổ mảnh khảnh đáng yêu kia có thể đã bị bẻ gãy.

Tim anh run rẩy với ý nghĩ ấy.

“Chuyện gì vậy?” Sự tự tin của cô trở nên dao động. Cô nâng cái khăn choàng cổ lên, như thể định đeo vào lại trên cổ và che đi những vết bầm. Cô liếm môi. Cô căng thẳng chăng?

Ý nghĩ ấy làm anh bối rối. Anh cho rằng với cô, việc ấy đã lâu rồi, và cô khiến anh quên mất rằng cô cũng dễ bị tổn thương.  “Không có gì. Không có gì đâu.” Anh lấy hai tay ôm lấy khuôn mặt cô. Mái tóc cô có mùi mưa và mùi chanh. “Mọi thứ đều hoàn hảo.”

Anh nghiêng đầu một bên rồi chạm môi mình vào môi cô. Lạy Chúa, vị môi của cô ấy…

Anh sẽ không bao giờ có đủ.

Với tiếng rên rỉ nho nhỏ, cô thả chiếc khăn choàng cổ cho nó rơi xuống sàn dưới chân họ. Cô luồn hai cánh tay quanh hông anh và xòe những ngón tay qua tấm lưng trần của anh. Cô áp người vào anh, tất cả sự mềm mại nơi thân mình cô áp khít vào từng góc cạnh và mặt phẳng cứng cáp trên cơ thể anh.

Anh ngẩng đầu lên. “Em thật hoàn hảo.”

“Cứ nói như vậy đi, quý ông à, và anh có thể gặp may.” Mắt cô ánh lên nỗi khao khát, tinh nghịch.. và phải rồi… cả sự căng thẳng.

“Anh đã là người đàn ông may mắn nhất thế giới rồi.”

“Anh xứng đáng mà.” Cô vòng một tay quanh gáy anh và kéo anh thấp xuống để lại hôn cô.

Anh hôn từ miệng đến cổ cô, nhẹ nhàng ngậm tai cô trước khi nếm xương đòn của cô. Cô rên lên, âm thanh hưng phấn ấy kích thích anh.

“Ra khỏi phòng giặt đã.” Di chuyển lùi lại, anh kéo cô vào hành lang với mình.

Anh di chuyển lùi dần theo lối vào phòng ngủ. Hai bàn tay cô đang mải mê vuốt ve lưng và vai anh. Anh luồn tay vào dưới áo thun len cô, xoa lên lưng cô. Da cô mượt mà và mềm mại. Phần sau chân anh chạm vào cái giường. Anh rút tay khỏi bên dưới áo thun len của cô để tháo cái bao da ra khỏi hông. Với ra phía sau, anh đặt khẩu súng và bao da lên tủ đầu giường rồi lại luồn tay trở lại vào người cô, môi áp vào miệng cô.

Anh kéo chiếc áo thun len của cô ra, ném nó qua sau vai mình. Cô áp vào người anh, da cô ấm áp và mềm mại. Với ra phía sau cô, anh mở khuy áo ngực của cô. Dây áo trượt xuống hai vai cô. Anh ngửa người ra sau, để nó rơi xuống sàn nhà ở giữa họ và khám phá đôi gò hoàn hảo ấy. Cô mơ màng khép mắt lại, và rên rỉ từ sâu nơi cổ họng mình.

Lance ép từng chút vào người cô, miệng anh vồ vập trên cơ thể cô. Hai bàn tay cô đặt nơi khóa quần anh. Đây là lúc anh giúp cô. Họ không thể thoát y đủ nhanh được. Trên người cô có quá nhiều thứ anh muốn chạm vào.

Anh rời môi mình khỏi môi Morgan, cảm giác không thể tin được ập đến. Cô mở mắt, màu xanh lam của đôi mắt ấy sẫm hơn và đầy thèm muốn. Cuối cùng thì điều này thực sự sẽ xảy đến.

Và nhạc nền bộ phim Đặc nhiệm Magnum vang lên từ trong túi của anh.

Không.

Không. Không. Không.

Anh sững người. Tình huống ngớ ngẩn này lại ập đến với anh giống như một con sóng lố bịch.

Họ không thể có được chút nghỉ ngơi.

Cô nhổm về trước, tựa trán vào ngực anh và cười khúc khích.

“Là Sharp. Anh không muốn nghe điện thoại.” Anh thật sự, thật sự không muốn nghe cuộc gọi đó. Lương tâm chết tiệt. “Nhưng ông ấy thường nhắn tin trừ phi là chuyện quan trọng.”

“Anh phải nghe máy.” Morgan thở dài, lùi lại một bước. Cô xoa hai cánh tay mình, như thể đột nhiên thấy lạnh. “Khi em gọi, điện thoại anh đổ nhạc gì?”

“Thiên thần của Charlie.” Anh rút điện thoại ra khỏi túi và nhận cuộc gọi. “Có chuyện gì vậy bác Sharp?”

“Morgan đang ở chỗ cháu phải không?” Sharp hỏi. “Cô ấy không nghe máy.”

Lance thở dài. “Cô ấy đang ở đây.”

Điện thoại cô nằm trong túi xách ở phòng giặt sấy.

“Mở loa ngoài đi,” Sharp nói.

Lance để điện thoại giữa anh và Morgan.

“Tim Clark vừa gọi tìm hai người,” Sharp nói. “Có một nhân viên cảnh sát ở nhà anh ta. Ông ta muốn đưa Tim tới sở cảnh sát. Giọng Tim khá buồn.”

Cơn giận chợt lóe lên trong mắt cô. “Cháu không nghĩ là nhân viên đó nói với Tim lý do tại sao, phải vậy không?”

“Đúng vậy.” Sharp trả lời.

“Cháu sẽ gọi Tim ngay đây.” Cô chống một bàn tay lên hông. Chỉ mặc mỗi chiếc quần lót lụa, dáng vẻ tự phụ ấy vẫn nóng bỏng không thể tin nổi.

Lance nguyền rủa phát minh điện thoại di động.

Cô cúp máy và vội vào phòng giặt sấy, quay lại một phút sau đó, một tay cầm túi đựng áo quần, tay kia cầm cái túi xách to bự. Cô móc lấy điện thoại ra khỏi túi xách. “Tim gọi cách đây năm phút.”

“Em được phép để điện thoại xa tầm với trong năm phút mà,” Lance nói.

“Em biết.” Nhưng cô vẫn cảm thấy áy náy. Morgan luôn coi trọng trách nhiệm. “Chỉ là không đúng lúc thôi.”

“Làm sao mà biết được mọi chuyện sẽ xảy ra lúc nào.” Lance đi tới tủ quần áo để lấy quần áo sạch. Anh mặc quần túi hộp và tròng một cái áo thun qua đầu. Morgan để điện thoại lên giường và mở túi đựng áo quần ra trong khi dùng ứng dụng giọng nói để bấm số của Tim.

Lance cố gắng dằn sự nuối tiếc khi Morgan xỏ chân vào chiếc váy màu nâu sẫm, kéo một chiếc áo sơ-mi trắng qua đầu, rồi vén tóc khỏi cổ.

“Chào.” Tim trả lời điện thoại. Quanh anh ta có tiếng khóc của hơn một đứa trẻ. Âm thanh ấy khiến Lance cảm thấy thật khó chịu, căng thẳng.

Có gì đó quan trọng hẳn đã xảy đến nếu cảnh sát trưởng quận muốn Tim tới sở cảnh sát.

« Lùi
Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của melinda leigh