Thoát Thân

Lượt đọc: 8571 | 4 Đánh giá: 9,5/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
CHƯƠNG 18

“Chuyện gì vậy Tim?” Morgan kéo khóa váy.

Vẫn còn hưng phấn và nóng bừng vì những đụng chạm của Lance, cô kìm nén sự ham muốn. Nhưng thật tình, tại sao cảnh sát trưởng quận lại không thể làm việc và cư xử đàng hoàng với người khác? Mặc đồ xong, cô cầm lấy điện thoại và tắt loa ngoài.

“Tôi không biết phải làm gì.” Nỗi thất vọng dâng lên trong giọng nói của Tim.

“Cứ bình tĩnh Tim à.” Morgan nói với giọng cứng rắn. Thân chủ của cô đang suy nghĩ không được sáng suốt. Anh ta cần sự hướng dẫn. “Chuyện gì đang xảy ra?”

“Cảnh sát trưởng quận muốn tôi tới phòng cảnh sát. Ông ta từ chối nói lý do.” Những lời lẽ của Tim gần như chìm xuống vì tiếng khóc, quá ồn ào đến độ không thể chỉ là do một đứa trẻ tạo ra.

“Ai đang khóc vậy?” Morgan hỏi.

“Cả hai đứa nhỏ.” Tim trả lời. “Nhân viên cảnh sát làm Bella sợ. Con bé nghĩ ông ta muốn đưa tôi đi.”

Cơn giận bừng lên sau cổ Morgan. “Ông ta giờ đâu rồi?”

“Ở ngoài sảnh. Tôi đang ở trong phòng khách, cố gắng dỗ dành mấy đứa nhỏ. Cha mẹ vợ thì ra ngoài để in thêm tờ rơi. Họ không trả lời điện thoại của tôi. Tôi đã nói với ông ta tôi cần chờ đợi cho tới khi họ về nhà, nhưng ông ta nói ông ta có thể gọi dịch vụ chăm trẻ để lo cho mấy đứa nhỏ. Tôi phải làm gì đây? Họ có thật sự mang con tôi đi được không?”

Morgan nặng nề thở hắt ra qua đường mũi.

“Tôi muốn anh hỏi người nhân viên kia xem có phải anh bị bắt giữ hay không.” Cô tức điên lên. Cảnh sát trưởng quận đang giấu thông tin nào đó quan trọng hay ông ta chỉ đơn thuần cố gắng hăm dọa người cha đang bị căng thẳng kia? Dù là gì thì cô cũng sẽ không tử tế nữa.

“Gì cơ?” Giọng Tim khá hoang mang.

Morgan lặp lại hướng dẫn của mình với giọng nói lớn hơn. “Tin tôi đi. Làm ngay đi.”

Qua điện thoại, tiếng cô gái nhỏ của Tim vang lên van vỉ: “Đừng đưa cha của cháu đi!”

Morgan cho là Tim đã tới gặp nhân viên kia ở sảnh. Tiếng khóc của đứa nhỏ càng lớn hơn, tiếng khóc của đứa này làm đứa kia thêm cuồng loạn. Cô hầu như không nghe tiếng Tim hét lên câu hỏi. Tiếng đáp lại của nhân viên cảnh sát bị át đi.

“Ông ta nói không.” Tim hét lên qua điện thoại.

“Nói với ông ta rằng anh sẽ gặp ông ta tại phòng cảnh sát trưởng ngay khi cha mẹ vợ về nhà. Rồi nói với ông ta rời khỏi nhà anh. Cứ lịch sự nhưng phải cứng rắn.”

“Cô chắc chứ?” Tim hỏi.

Morgan trả lời: “Hoàn toàn chắc chắn.”

Vài giây sau, cánh cửa đóng sầm lại, tiếng than van của bé gái dịu đi, chuyển thành tiếng thút thít, và tiếng khóc của đứa nhỏ cũng giảm dần.

“Cảm ơn.” Giọng Tim thảng thốt vang lên. “Tôi đã không biết rằng mình có thể làm điều đó.”

“Hầu hết mọi người đều không biết mà.”

Theo kinh nghiệm của Morgan, những cư dân tuân thủ pháp luật không biết về quyền của họ. Ngược lại, những tên tội phạm lại biết rõ về quy trình pháp lý.

Morgan nói: “Tôi đang trên đường tới nhà anh. Đừng nói chuyện với bất cứ ai hay làm bất cứ điều gì khi tôi chưa tới nơi.”

Cô cúp máy. Sau khi mang giày cao gót xong, cô chụp cái túi vải và chạy vào phòng giặt sấy. “Em có thể lấy đôi giày ướt của mình sau khi chúng khô chứ?”

Mặc đồ xong xuôi, Lance đã ở ngay sau lưng cô. “Dĩ nhiên rồi.”

Cô quay đi. “Em ước gì…”

“Ừ, anh cũng vậy.” Anh cúi xuống và dịu dàng hôn lên môi cô. “Khi nào đó, chúng ta sẽ có một giờ đồng hồ cho riêng mình. Anh hứa đó.”

“Em hiểu mà.” Cô nói với tiếng thở dài. “Nhưng em thật sự muốn ngày đó sẽ là ngày hôm nay.”

Khóe miệng anh cong lên với nụ cười gượng. “Anh cũng vậy.”

Cô chụp lấy cái áo choàng dài trên móc, rồi cho hai cánh tay vào ống tay áo.

Lance lấy vội cái áo khoác ở trên móc. Anh đeo súng vào lại. “Chúng ta sẽ tới thẳng nhà Tim chứ?”

“Đúng vậy.” Trong xe hơi, cô lật cái gương ở trong tấm che nắng xuống. Tóc cô giờ rối bù. Cô lấy ngón tay chải tóc và xoắn nó thành những lọn ngắn, lục tìm lấy một vài cái kẹp tóc từ dưới đáy túi xách. Cô tô son môi và gập gương lại. “Sẵn sàng.”

“Chắc chắn rồi.” Lance lái xe tới nhà Tim.

Cha mẹ vợ của Tim đã quay lại và đang ở trong bếp với bọn trẻ khi Tim để Morgan và Lance vào nhà. Cha mẹ của Chelsea trông rất bàng hoàng.

Bà Patricia chuyển đứa trẻ qua vai. “Chuyện gì vậy?”

“Chúng tôi vẫn đang phải tìm hiểu,” Morgan nói. Bella khóc khi Tim nói tạm biệt.

Anh cúi xuống và ôm cô bé. “Cha sẽ quay về sớm mà.”

“Thật không?” Cô bé sụt sịt và lấy tay áo lau mũi.

“Thật mà. Cha hứa.” Tim hôn lên đầu con gái rồi đứng thẳng dậy. “Đi thôi.”

Anh không rời mắt về phía trước cho tới khi họ ra ngoài. Họ vào trong xe Jeep. Tim nhìn vào ngôi nhà từ ghế sau. “Tại sao ông ta lại đối xử với tôi như vậy chứ?”

“Tôi không biết.” Từ ghế cạnh tài xế, Morgan quay xuống đối diện với anh. “Đây là các nguyên tắc. Nếu tôi nói anh đừng trả lời câu hỏi thì đừng trả lời. Anh không chỉ hợp tác điều tra cùng cảnh sát trưởng quận, anh còn là người gợi mở cho cuộc điều tra. Thật ra, anh là người không hài lòng với cách ông ta xử lý vụ mất tích của vợ mình. Anh đã thuê một công ty tư nhân vì ông ta không đẩy vụ điều tra tiến triển theo yêu cầu.”

“Được,” Tim nói. “Nhưng tôi không hiểu. Tất cả những gì tôi muốn làm là tìm ra vợ mình. Tại sao ông ta không đi tìm cô ấy chứ?”

“Tôi chắc chắn là ông ta có làm việc ấy.” Morgan gõ ngón tay lên cẳng chân mình. Cảnh sát trưởng quận nên chia sẻ nhiều thông tin về cuộc điều tra hơn với gia đình người mất tích, nhưng cô nghi ngờ có gì đó xảy ra dẫn tới việc cảnh sát trưởng quận cho gọi Tim.

Ngay khi tới sở cảnh sát, Morgan, Lance và Tim được một nhân viên dẫn tới phòng phỏng vấn.

“Cảnh sát trưởng sẽ quay lại ngay.” Người nhân viên này nói.

Ngay cả Cảnh sát trưởng quận King cũng không ở đây sao?

Nhìn thấy gương mặt cau có nghiêm trọng của người nhân viên khi anh ta đóng cửa lại, cánh tay Morgan nổi da gà.

Chuyện gì đã xảy ra?

Họ đã tìm thấy Chelsea sao?

“Tôi sẽ lấy cho chúng ta ít cà phê.” Lance rời khỏi phòng trong vài phút, rồi quay lại với ba cái ly xốp.

Tim không uống ly của anh, nhưng anh cầm nó giữa hai lòng bàn tay và nhìn đăm đăm vào trong ly, hầu như không chuyển động gì, trong khi họ chờ đợi. Mười phút sau, cảnh sát trưởng quận mở cửa và bước vào. Tim đứng bật dậy, chân ghế nhựa anh ngồi kêu lít kít trên sàn do cú giật mạnh của cơ thể anh. Cà phê của anh sánh ra ngoài thành ly, và anh đặt nó xuống bàn.

Đôi bốt của cảnh sát trưởng dính đầy bùn, tóc ông ta rối bù, như thể vừa ở ngoài về. Vẻ cau có khó coi trên gương mặt ông khiến Morgan cảnh giác.

“Tôi xin lỗi vì để các bạn phải chờ” Ông hạ thân mình xuống ghế trước mặt Tim. Dẫu đôi mắt ông nhấp nháy nhìn Morgan với sự khó chịu - chắc chắn là ông ta không đánh giá cao những thử thách do cô tạo nên đối với chức trách của ông - thì khi ánh mắt ông ta chuyển đến Tim, đó là sự cảm thông. “Cảm ơn vì đã tới đây, thưa ông Clark.” Ông ta thở dài, tấm ngực lớn phập phồng. “Tôi muốn anh giữ bình tĩnh.”

Morgan thấy điếng người. Kế bên cô, bàn tay của Tim nắm chặt hai tay ghế.

Cảnh sát trưởng quận tiếp tục: “Chiều nay, thi thể một phụ nữ được hai người leo núi phát hiện ra.”

Ôi không.

Thần trí Morgan chao đảo. Cố gắng lắng nghe cảnh sát trưởng, cô quay qua nhìn thân chủ của mình. Tim chớp mắt. Đầu anh hơi lay động, như thể anh không tin được những gì đang nghe thấy.

“Điều đầu tiên anh cần biết là chúng tôi vẫn chưa xác định được danh tính thi thể. Chúng tôi không biết chắc người phụ nữ này có phải là vợ anh không?” Cảnh sát trưởng quận tiếp tục.

Nét mặt của Tim sững sờ, khuôn mặt anh tái dần đi cho tới khi có màu xám nhợt nhạt của tuyết đã rơi từ lâu. Khi mở miệng ra được, giọng anh khản đặc. “Nhưng có thể sao?”

“Có thể.” Cảnh sát trưởng quận nói. “Độ tuổi áng chừng trùng khớp, và cô ấy có tóc vàng.”

Không khí nhanh chóng rút khỏi cơ thể Tim với âm thanh rên rỉ gần như không thể nghe thấy.

Morgan chạm vào cánh tay anh. Hai bàn tay anh nắm tay vịn chặt đến nỗi đủ làm căng những đường gân trên mu bàn tay và khiến những khớp xương trắng bợt. Cô nghiêng người qua gần hơn. “Anh ổn chứ?”

Tim không phản ứng gì. Đôi mắt anh giờ chỉ là nỗi hoảng loạn hướng về phía ông cảnh sát trưởng quận, người đang quan sát anh với đôi mắt cảm thông và… dò xét.

Và Morgan hiểu ra.

Cảnh sát trưởng quận King muốn nhìn thấy phản ứng của Tim. King đã muốn là người thông báo tin này cho anh. Vậy là ông ta đã làm hết sức mình để gặp riêng Tim, để anh ấy không biết được thông tin bằng cách nào khác.

Như thể đọc được dòng suy nghĩ của Morgan, cảnh sát trưởng quận nói: “Tôi không muốn các bạn nghe điều này trên các kênh tin tức, đó là lý do tôi cử nhân viên đưa anh tới đây ngay lập tức. Khi tôi rời khỏi hiện trường, các phóng viên đầu tiên đã xuất hiện. Tin tức sẽ sớm được phát đi thôi. Không lâu nữa đâu.”

Morgan đã tự hào tham gia nhiều vụ án khi là đại diện của bên thi hành luật, nhưng trong vài tuần qua, cô đã nhìn thấy khía cạnh khiếm nhã của luật hình sự. Làm sao mà con người ta, những người đáng lẽ được cho là vô tội, lại bị đối xử như vậy? Và những gì cô hiểu được tới lúc này là chẳng hay ho gì.

Cảnh sát trưởng quận lẽ ra nên tới nhà Tim, hoặc là ông ta có thể cử nhân viên khác. Khiến Tim rơi vào tình huống như vậy là không cần thiết.

“Ông có biết cô ấy đã ở đó bao lâu rồi không?” Lance hỏi.

“Thật khó mà nói được.” Cảnh sát trưởng quận lắc đầu. “Chó hoang đã bới lên…”

Tiếng sặc nho nhỏ vang lên từ họng của Tim.

“Cảnh sát trưởng.” Morgan nói với giọng trách cứ.

Cảnh sát trưởng quận nháy mắt nhìn cô. “Xin lỗi.”

“Thân chủ của tôi có thể uống ít nước không?” Morgan hỏi, khá giận dữ. Họ đã chứng kiến mọi phản ứng của Tim trước thông tin ấy. Anh ta rõ ràng là bị sốc. Anh ta không cần biết rằng những động vật hoang đã xâu xé thi thể ấy.

“Dĩ nhiên rồi.” Cảnh sát trưởng quận đứng dậy và rời khỏi phòng.

Tim đẩy ghế ra sau, gập người, rồi lấy hai tay che mặt lại. Hơi thở của anh trở nên gấp gáp.

Morgan đặt một bàn tay lên cánh tay anh. “Thở sâu và làm như vậy trong vài giây. Anh sẽ bị hội chứng thở gấp mất. Giả định tình huống xấu nhất sẽ không có ích gì đâu. Cứ chờ cho tới khi chúng ta có thêm thông tin.” Không ngẩng mặt lên, anh gật đầu.

Cảnh sát trưởng quận quay lại với vài chai nước và đặt trên bàn. Ông ngồi xuống trở lại vào ghế đối diện với Tim.

Tim ngồi thẳng lên, mặt anh nhăn nhó vì cố gắng kiềm chế cảm xúc.

“Ông biết gì về người phụ nữ đó?” Lance hỏi.

Cảnh sát trưởng quận nhún vai. “Chẳng có gì nhiều ngoài cô ấy có tóc vàng và bác sĩ pháp y nghĩ là cô ấy tầm hơn hai mươi tuổi.”

Một mắt của Tim co giật. Anh không cần nghe thêm chi tiết nào nữa vào lúc này. Morgan có thể cho anh biết đầy đủ thông tin khi có báo cáo pháp y sơ bộ.

Morgan đưa Tim chai nước. “Tại sao chúng ta không đi vào sảnh trong vài phút nhỉ?”

Tim vặn nắp chai và uống một ngụm nước đầy. Dường như đến việc nuốt anh cũng thấy khó khăn. Anh hạ chai nước xuống và lau miệng bằng mu bàn tay. “Không, tôi muốn nghe mọi thứ.”

“Anh chắc không?” Morgan hỏi. “Không cần thiết đâu. Anh có thể tự làm khổ mình mà không đáng.”

Tim ấn lòng bàn tay lên mắt trong vài giây. Khi hạ tay xuống, anh lấy lại bình tĩnh. “Cô ấy được tìm thấy ở đâu?”

“Tuyến đường 87, ở Công viên Black Run của bang.” Cảnh sát trưởng quận nói. “Tôi hiểu việc này thật khó khăn. Tôi sẽ để anh biết ngay khi tôi có thêm thông tin.”

“Cảm ơn.” Những từ ấy nghẹt lại nơi cuống họng của Tim, và anh nhìn đăm đăm vào chai nước mà không uống, dường như mất hồn.

“Anh hãy về nhà trước khi báo chí xuất hiện.” Morgan không muốn Tim phải đối đầu với đám đông nhà báo, máy quay, micro khi về nhà.

Tim gật đầu, đứng dậy. Anh có chút chao đảo, chống bàn tay vào bàn để giữ thăng bằng.

“À, Tim,” Cảnh sát trưởng quận nói. “Trước khi anh rời đi, tôi cần anh trả lời chính thức rằng cái này thuộc về vợ anh.”

Ông đặt một túi giấy nhỏ đựng vật chứng trên bàn. Mở kẹp kim loại ra, ông trút thứ bên trong lên bàn. Mặt dây chuyền hình con chim trượt xa vài phân qua mặt bàn giả gỗ láng bóng. “Cái này trông có quen không?”

Tim tái đi và cố hít lấy hơi thở gấp. Tựa mạnh hơn vào bàn, anh với người về trước để chạm vào mặt dây chuyền rồi khựng lại, bàn tay để cách vài phân phía trên mặt dây chuyền hình con chim bằng bạc.

“Anh có thể chạm vào nó.” Cảnh sát trưởng nói. “Nó đã qua quá trình kiểm tra rồi.”

“Nó là của Chelsea.” Tim cầm sợi dây chuyền lên. Anh đứng thẳng người. Trải sợi dây chuyền trong lòng bàn tay, anh gõ vào con chim bạc nhỏ xíu. “Cô ấy không bao giờ cởi cái này ra. Cha mẹ cô ấy đã tặng nó cho cô ấy khi cô ấy tốt nghiệp trung học.” Anh nhìn lên, đôi mắt buồn ảm đạm. “Cái này ở gần nơi xe ô tô của cô ấy được tìm thấy phải không?”

“Đúng vậy.” Cảnh sát trưởng quận trả lời.

“Vậy là… dù sao cô ấy cũng đã ở đó.” Tim nhắm mắt lại trong vài giây.

Liếc mắt nhìn Morgan và Lance, cảnh sát trưởng quận nói thêm: “Có lẽ vậy.”

Cảnh sát trưởng quận đang giấu gì đó. Morgan thấy điều ấy trên khuôn mặt ông ta. Ông ta có nhiều thông tin hơn những gì đã chia sẻ với họ.

“Bao lâu nữa thì chúng tôi biết được?” Tim hỏi với giọng trầm hết sức.

“Trong trường hợp xấu nhất, chúng ta phải chờ xét nghiệm ADN, việc này có thể mất vài tuần. Nhưng có thể chúng ta sẽ biết sớm hơn nhiều.” Cảnh sát trưởng quận không thể nói chuyện rõ ràng hơn sao? Hoặc có lẽ ông ấy lại có lý do của mình.

Cảnh sát đã có dấu vân tay của Chelsea. Thi thể hẳn phải trong tình trạng tệ hại nếu như cảnh sát trưởng quận không chắc chắn việc đối chiếu vân tay ấy. Những loài gặm nhấm đôi khi gặm cả những đầu ngón tay. Gấu và chó hoang xẻ và tha những thi thể. Bác sĩ pháp y có khi còn không thể có đủ các bộ phận. Mặc dù Morgan cho rằng phải trung thực với thân chủ của mình, Tim không cần biết bất cứ điều gì về việc này. Thực ra là chưa cần. Nếu thi thể ấy cho thấy nhân thân xác thực là Chelsea, thì anh sẽ biết được những thông tin chi tiết khủng khiếp kia. Chưa tới lúc đó, nói ra chỉ khiến anh thêm đau khổ chứ có ích gì?

“Ôi không?” Tim bật chạy ra cửa. “Tôi phải về nhà trước khi cha Rand và mẹ Patricia nhìn thấy tin này trên bản tin.”

Cha mẹ của cô ấy sẽ đổ gục mất.

Phần trăm khả năng thi thể được phát hiện là của một người phụ nữ tóc vàng khác trong cái tuần mà Chelsea mất tích là bao nhiêu?

« Lùi
Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của melinda leigh