Morgan tức giận khi họ chạy ngang qua bốn chiếc xe của hãng tin đang đậu trước nhà của Tim.
Chết tiệt thật!
Đây không phải là cách mà cha mẹ của Chelsea nên biết về thi thể vừa được tìm thấy. Cảnh sát trưởng quận lẽ ra phải lái xe tới nhà họ để nói cho Tim và cha mẹ Chelsea biết thay vì lôi anh tới phòng cảnh sát. Ông Rand và bà Patricia phải được tôn trọng hơn thế.
“Có vẻ như cánh báo chí đã biết về thi thể đó,” Lance nói. “Những ngày họp báo để kiểm soát thông tin một cách cẩn trọng đã không còn. Cánh báo chí gặp áp lực phải có được thông tin đầu tiên hơn là thông tin chính xác.”
“Lẽ ra tôi nên gọi cho họ,” Tim nói.
“Anh đã làm những gì anh cho là tốt nhất rồi,” Morgan nói.
“Cô biết cái mà người ta nói về những ý định tốt mà,” Tim đáp lại.
Lance đậu xe, và ba người họ ra khỏi chiếc Jeep rồi đi bộ lên lối lái xe. Một tá phóng viên chải tóc bóng láng và đang dậm lại lớp trang điểm. Những người quay phim và người phụ trách âm thanh điều chỉnh sẵn thiết bị.
“Anh ấy kia kìa!” Có ai đó hét lên. “Tim!”
Một phóng viên nhào tới. Một cái micro chìa ra trước mặt anh. Lance lấy vai đẩy người phóng viên ra khỏi lối đi, nhưng một tá cơ thể khác lại đẩy tới.
Tức giận, Morgan nghiêng người qua và nói vào tai Tim: “Đừng trả lời bất cứ câu hỏi nào trong trường hợp này. Cố gắng lờ họ đi.”
Nhưng đám đông ấy ào đến từ mọi phía. Morgan và Lance đi hai bên Tim, cố gắng che chắn cho anh, đôi tay anh run lên cho tới khi họ lên tới đầu lối chạy xe.
Rồi cửa trước mở ra, và mọi người đứng sững. Cha Chelsea bước ra ngoài, mặt ông như đeo một lớp mặt nạ bằng đá đầy tuyệt vọng. Ba giây trôi qua cho tới khi mọi người chỉ đơn giản là nhìn chằm chằm. Rồi khoảnh khắc im lặng ấy trôi qua, các phóng viên quay đi khỏi chỗ Tim mà ào sang ông Rand. Đôi mắt ông ậng nước và đỏ quạch. Cơ thể ông chao đảo như thể ông hầu như không thể đứng trên đôi chân của mình được nữa.
Vậy là ông đã biết.
Tim đi tới gần, xuyên qua đám máy quay và những con người háo hức kia.
Morgan đẩy qua đám đông. “Xin lỗi cho qua.”
Một phóng viên ngã ra sau khi cô thúc khuỷu tay đẩy anh ta sang một bên và tìm đường lên bậc tam cấp về phía ông Rand.
“Vợ tôi và tôi chỉ biết rằng thi thể ấy là của một phụ nữ trẻ được tìm thấy ở công viên bang.” Hàm ông Rand méo lệch. Các cơ trên mặt bị kéo căng đến nỗi tưởng như sắp đứt. “Cho tới khi chúng tôi nghe thêm gì khác, chúng tôi sẽ không dễ dàng cho rằng người phụ nữ này là con gái mình. Chúng tôi sẽ tiếp tục tìm kiếm con bé, và chúng tôi hy vọng phòng cảnh sát quận cũng sẽ làm như vậy.”
Morgan đứng chết trận. Cô không còn tâm trí nào để ngắt lời.
Một phóng viên chìa cái micro ra trước mặt ông Rand. “Ý ông là ông không yên tâm về tiến trình điều tra của phòng cảnh sát quận?”
Nỗi căm giận lóe lên trong đôi mắt mờ đục của ông Rand. “Ông ta chưa tìm thấy bất cứ điều gì, đúng vậy không? Những người leo núi đã tìm thấy người phụ nữ đáng thương này.”
Một phóng viên khác quay trở lại về phía Tim. “Thưa ông Clark, ông có nghĩ người phụ nữ vừa được tìm thấy là vợ mình không?”
Tim như nghẹt thở. Morgan chụp cái micro và kéo nó về phía cô. “Chúng tôi sẽ chờ thông tin từ bác sĩ pháp y. Suy đoán ngay lúc này sẽ chẳng có giá trị gì cả.”
Một người đàn ông đưa tin khác đối mặt với Tim. “Văn phòng cảnh sát trưởng quận từ chối đưa ông ra khỏi danh sách nghi phạm. Ông cảm thấy thế nào về điều đó, ông Clark?”
Lần nữa, Morgan hướng cái micro từ mặt Tim về phía mình. “Ông Clark chỉ muốn phòng cảnh sát tìm ra vợ ông ấy. Ông ấy hỗ trợ phòng cảnh sát hết mức để hướng đến một cuộc điều tra kỹ lưỡng. Tim chưa bao giờ bị cáo buộc có hành vi gì dẫn tới sự biến mất của vợ mình.”
Kế bên cô, Tim hắng giọng: “Tôi chỉ muốn vợ tôi về nhà. Tôi không quan tâm bất cứ điều gì khác.”
Anh đi lên bậc tam cấp dẫn lên cửa trước giống như một người vô hồn.
“Tim nói đúng.” Ông Rand nói với giọng cứng rắn. “Chúng tôi sẽ không dừng lại cho tới khi đưa được Chelsea về nhà. Đó là lý do chúng tôi đã đưa ra giải thưởng mười ngàn đô la cho ai có thông tin giúp tìm được Chelsea.”
Morgan giật mình khi nghe điều ấy.
Hàng loạt câu hỏi bật ra từ đám truyền thông. “Có đường dây nóng không?”
“Người cho thông tin có được giữ kín danh tính không?”
“Ông có thể nói thêm chi tiết về món tiền thưởng ấy không?”
“Nếu cô ấy chết thì lời hứa về món tiền thưởng có còn giá trị không?”
Đồ khốn nhẫn tâm!
Ông Rand nao núng trước những câu hỏi ấy.
Morgan lướt lên trước và nhẹ nhàng đứng phía trước ông. Nếu cô biết được ông đã nghĩ về việc đưa ra giải thưởng, cô đã cố gắng thuyết phục ông nói chuyện với cảnh sát trưởng quận trước. Giải thưởng có thể có ích, nhưng chúng cũng có thể làm rối cuộc điều tra. Nhưng giải thưởng đã được treo ngoài kia. Không còn cách gì thu hồi được. Tất cả những gì cô có thể làm là xử lý những chuyện ngoài ý muốn. “Chi tiết về giải thưởng sẽ được công bố từ phòng cảnh sát quận.”
“Nếu thi thể ấy được xác định là Chelsea, vậy thì số tiền thưởng ấy sẽ ra sao?”
Đủ rồi!
Tim cứng người và cố với tới cái micro gần nhất. “Làm ơn đi! Gia đình tôi đang trải qua thời gian khó khăn nhất trong cuộc đời. Chúng tôi xin các bạn hãy cầu nguyện cho chúng tôi. Và nếu ai đó có bất cứ thông tin gì có thể giúp tìm ra vợ tôi, làm ơn gọi cho phòng cảnh sát quận. Làm ơn giúp chúng tôi mang Chelsea về nhà, và nếu các bạn không có thông tin gì, thì chúng tôi xin các bạn tôn trọng đời tư của chúng tôi.” Nói xong, Tim quay đi và đẩy cha vợ vào lại trong nhà. Đóng cửa lại, anh nhìn ra qua cánh cửa sổ hẹp kế bên cửa trước.
Morgan lặp lại những phát ngôn của cô về giải thưởng. Lance đứng bên cạnh cô, người anh căng ra, mắt anh lướt nhìn đám đông, xem có mối đe dọa nào không. Khi Morgan đã trả lời xong, cô lờ đi những câu hỏi tiếp theo đó. Họ đi vào bên trong, hy vọng các phóng viên sẽ cảm thấy đủ hài lòng mà rời đi.
Họ thấy ông Rand cúi người qua bàn ăn.
Ánh mắt ông bắt gặp cái nhìn của Morgan. “Tôi xin lỗi nếu tôi đã làm sai. Tôi đã chẳng nghĩ được gì. Chúng tôi xem thấy tin tức về thi thể trên Facebook. Patricia suýt nữa đã ngất xỉu.”
“Con mới là người cần phải nói lời xin lỗi.” Tim thở dài. “Con đã cố về nhà kịp lúc để nói trực tiếp với cha. Con không muốn cha biết được thông tin đó theo cách như vậy.”
“Đó không phải lỗi của con mà. Dù biết thông tin đó bằng cách nào đi nữa thì vẫn gây sốc thôi.” Hai vai ông Rand chùng xuống như thể không chịu nổi áp lực của ngày hôm nay.
“Bọn trẻ đâu rồi cha?” Tim hỏi.
Ông Rand chỉ lên trần nhà. “Patricia đưa chúng lên tầng trên. Bà ấy không muốn Bella nghe được.”
“Đúng rồi ạ,” Tim nói. Anh quay qua đối mặt với Morgan. “Tôi xin lỗi. Tôi hy vọng mình không làm gì sai lầm khi ở ngoài kia. Tôi không biết phải phản ứng thế nào.”
“Anh đã làm tốt lắm,” Morgan nói. “Phản ứng của anh thẳng thắn và chân thành.”
Ông Rand nhổm dậy và đi chầm chậm trong phòng. “Cha thấy đủ với cảnh sát trưởng quận rồi. Ông ta chỉ sắp phát điên. Từ đầu ông ta đã không muốn cha đưa ra giải thưởng. Ông ta lười biếng và không muốn lần theo các manh mối. Chúng ta có thật sự phải dính líu đến ông ta về vụ giải thưởng không? Cha muốn chúng ta tự xử lý thì hơn.”
“Đó là những nghĩa vụ pháp lý liên quan đến một giải thưởng kiểu như vậy,” Morgan nói. “Người ta ngầm biết như vậy. Và chân thành mà nói, cảnh sát trưởng quận sẽ thấy phiền hà, nhưng ông ta cũng sẽ muốn giữ quyền kiểm soát những thông tin người ta gửi đến. Việc xử lý các đường dây nóng sẽ là công việc toàn thời gian.”
Ông Rand khoanh tay lại và nâng cằm lên vẻ thách thức. “Chỉ cần một thông tin đủ tốt thôi.”
“Tôi đồng ý,” Morgan nói. “Nhưng chúng ta không có nhân lực hay chuyên môn để xử lý khối lượng thông tin không giới hạn. Nhưng dù sao việc ấy cũng tùy thuộc vào các bạn. Tôi chỉ muốn chắc rằng ông đã nghĩ kỹ về việc đó trước khi quyết định. Nhớ là sẽ có nhiều người cố gắng lợi dụng tình thế để có được món lợi. Mười ngàn đô la là số tiền lớn.”
“Cha Rand, con biết cha đang cố gắng,” Tim nói. “Nhưng chúng ta đã thuê những người có chuyên môn. Chúng ta nên nghe theo cô ấy.”
“Được rồi. Con nói đúng.” Ông Rand gật đầu, cử chỉ cộc cằn và không vui. Ông rõ ràng không muốn từ bỏ việc kiểm soát. “Hãy để cảnh sát trưởng quận xử lý.”
“Ông có muốn tôi nói chuyện với Cảnh sát trưởng quận King không?” Morgan đề nghị. Cảnh sát trưởng quận sẽ không vui, nhưng mọi việc đã quá tệ hại rồi. Ông ta lẽ ra nên nhạy cảm hơn để hiểu cảm giác mà gia đình này đang trải qua.
“Như vậy được không cha?” Tim hỏi. “Đó là tiền của cha mà.”
“Được.” Rand đáp cộc lốc. Rồi cơn giận của ông ấy dịu dần, chuyển thành nỗi buồn rầu. “Cha không quan tâm về tiền. Cha chỉ muốn con gái mình quay về.” Giọng ông ngắt quãng.
“Con biết.” Tim gật đầu. “Dù sao con cũng cảm ơn cha. Nếu không có cha giúp thì con không thể có lựa chọn này.”
“Giờ thì việc đề xuất đưa ra giải thưởng đã được thực hiện, tôi sẽ gọi cho cảnh sát trưởng quận và cho ông ta biết,” Morgan nói. “Chúng ta cần đưa ra một thông báo chính thức về những điểm chính các điều khoản. Cảnh sát trưởng quận sẽ phải cho chúng ta một đường dây nóng. Ông Rand à, ông có sẵn số tiền đó hay không? Có thể sẽ có rất nhiều người đưa ra yêu sách; dù vậy, chúng ta sẽ phải bổ sung ngày hết hạn và vài câu để chúng ta có thể thay đổi hoặc rút lại giải thưởng khi cần thiết.”
Dẫu Morgan không hề muốn trở nên thực tế trong trường hợp này, nhưng nếu Chelsea đã chết, gia đình cô ấy nên giữ lại số tiền đó. Ông Rand và bà Patricia có vẻ có tiền bạc nhưng không phải là giàu có. Tim sẽ phải chi các chi phí cho việc chăm sóc con cái. Chi phí nuôi nấng những đứa trẻ không hề ít. Anh sẽ phải làm việc đó một mình. Như Morgan biết rõ, chưa tính tới khó khăn về tài chính thì làm cha mẹ đơn thân cũng đủ vất vả rồi.
Cô nói tiếp: “Bên cạnh đó, chúng ta có thể muốn xem xét việc tổ chức một buổi họp báo ngay khi thông tin cụ thể được giải quyết xong. Truyền thông sẽ nhảy vào ngay. Khi Chelsea biến mất, thông tin đó đã phải cạnh tranh với vụ xả súng vào cảnh sát. Sẽ là ý tưởng hay nếu đưa lại được hình ảnh của cô ấy lên truyền thông và đảm bảo mọi người trong vùng này biết được cô ấy đang bị mất tích và có một hình ảnh mới của cô ấy trong tâm trí. Chúng ta có thể tận dụng truyền thông xã hội. Bọn tội phạm sẽ giao nộp cả mẹ mình vì mười ngàn đô la.”
Ít nhất thì đó là những gì mà Morgan hy vọng.