Thoát Thân

Lượt đọc: 8573 | 4 Đánh giá: 9,5/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
CHƯƠNG 20

Cánh cửa mở ra, rồi hắn bước vào, khuôn mặt đeo mặt nạ đen của hắn giống như một con búp bê không có nét mặt.

Chelsea giật thót tim và vội vàng rời khỏi cái giường xếp, lo lắng nhìn những ngón chân trần. Người cô đau nhức, nhưng cô đã ăn thanh protein từ sáng, uống nước, và di chuyển xung quanh một chút để tránh tứ chi bầm dập bị co cứng.

Năng lượng từ việc ăn và uống đã phát huy tác dụng, nhưng cô vẫn cẩn thận di chuyển như thể còn yếu và e dè. Hắn dường như muốn điều đó.

Hắn cầm một cái túi vải canvas trên tay. Khi hắn đặt cái túi xuống sàn thì có tiếng leng keng vang lên. Vậy là không phải thức ăn.

Mối lo sợ lại khiến lòng cô nôn nao. Có gì đó khác lạ trong cử chỉ của hắn, thái độ của hắn.

“Tôi đã chuẩn bị một điều đặc biệt cho cô tối nay.” Niềm phấn khích ngân lên qua giọng điệu của hắn.

Mạch Chelsea đập nhanh. Mồ hôi túa ra giữa hai bả vai và ngực cô khi nỗi lo lắng biến thành nỗi sợ hãi thực sự.

“Hãy nói lại các quy tắc.” Hắn yêu cầu, mỗi lúc vào thùng container chứa hàng, hắn đều làm vậy.

Cô lặp lại các quy tắc.

“Lặp lại điều một.”

“Tôi là của anh. Tôi sẽ làm bất cứ điều gì anh nói mà không thắc mắc. Tôi là tài sản của anh.”

Hắn mở cái túi dưới chân. “Nằm lên giường xếp, nằm úp.”

Cô lùi lại phía bức tường, những khớp xương run lên. “Xin đừng, làm ơn.”

Những lời ấy vừa đủ thốt ra từ miệng cô trước khi cô nhận ra mình đã sai lầm.

Hắn đứng thẳng dậy, cơn giận kéo căng cơ thể hắn. “Cô nói gì?”

Cô lấy bàn tay vả vào miệng mình.

“Tôi tưởng chúng ta đã thống nhất xong việc đó rồi.” Hắn lắc đầu vẻ thất vọng khi bước tới gần. “Chẳng những cô đã lên tiếng khi chưa được phép, mà cô còn dám từ chối tôi.”

Một cú đánh dồn tới nhanh như chớp. Giáng xuống với một bàn tay xòe ra, cái tát choáng váng và đau đớn không ảnh hưởng đến ý thức của cô. Tuy vậy, lực của nó lại khiến cô lảo đảo. Cô ngã trên hai đầu gối, việc va vào cánh cửa gỗ khiến cơn đau râm ran khắp hai chân cô.

“Tôi sẽ không tự nhắc lại nữa.” Lời của hắn ta chậm rãi, thong thả, đầy đe dọa. “Lên giường xếp. Úp mặt xuống.”

Cả cơ thể Chelsea run lên, nhưng cô dường như không còn có thể di chuyển được. Chân tay cô cứng đờ.

“Tôi cho là chúng ta vẫn còn vài việc phải làm.” Một tay hắn nắm lấy quai xách của cái túi, còn tay kia túm một mớ tóc trên đầu cô. Da đầu cô đau rát khi hắn lôi cô lên giường xếp.

“Đừng động đậy.”

Cô nghiêng đầu để nhìn khi hắn tháo cái đai da dày khỏi cái túi. Nước mắt chảy xuống hai má cô, và cô không thể kìm được tiếng nức nở nấc lên từ trong miệng mình. Hắn ta đang làm gì vậy?

Hắn nắm lấy một tay cô và cột chặt vào chân giường xếp. Rồi hắn làm như vậy với tay còn lại. Hắn kéo váy cô lên qua hông trước khi cột thân và chân cô lại.

Khí lạnh lùa vào chân, mông và đùi đang để trần của cô.

Là việc này. Giờ hắn sắp cưỡng bức mình.

Nhưng hắn rời khỏi phòng. Vài phút trôi qua. Cô không biết đã bao lâu rồi. Tim cô đập thình thịch. Mồ hôi túa ra dưới hai bên nách. Làn da trần của cô nổi đầy gai ốc, và bụng cô cồn cào lên trong khi chờ đợi.

Khi cánh cửa mở ra, cô giật mình, mạch đập của cô co rút với cơn hoảng sợ mới. Hắn dùng hai tay cầm một cái hộp. Hắn đặt nó trên sàn. Từ cái hộp, hắn lấy một miếng gạc và một chai chất lỏng có màu gỉ sét. Cúi người xuống kế bên cô, hắn thấm ướt mảnh vải và lau sạch mông phải của cô.

Khi hắn đeo đôi bao tay phẫu thuật, cô quẫy đạp, nỗi kinh hãi khiến cô hoàn toàn mất kiểm soát. Tiếng la hét dâng lên cổ họng cô, nghẹt lại khi cô không thể để nó thoát ra ngoài. Cái giường xếp nhẹ rung lắc.

“Dừng lại!” Hắn lấy mu bàn tay đập một bên đầu cô. Cơn đau nhức nhối khắp người cô. Tai cô ù đi, và cơ thể cô nhũn ra.

Cô nghe lờ mờ hắn gây ra tiếng rủng rẻng trong cái hộp. Hình ảnh cái đèn hàn và thanh kim loại dài khiến miệng cô cất lên tiếng van vỉ. Nghe âm thanh ấy, hắn quay lại phía cô và nhét một miếng vải dày vào miệng cô.

Cái đèn hàn bắn ra tia lửa với tiếng rít nhỏ. Hắn giữ thanh kim loại trên ngọn lửa xanh cho tới khi thanh kim loại ửng đỏ. Khi hắn quay lại phía cô, cô biết chính xác hắn sẽ làm gì.

Ôi, Chúa ơi! Ôi, Chúa ơi!

Hắn sẽ “đóng dấu” cô.

“Đừng động đậy.”

Cô không thể nghe lời hắn được. Não cô trở nên cuồng loạn. Cơ thể cô điên dại, chân tay căng ra chống lại sự trói buộc. Với một tiếng lầm bầm, hắn ấn lên hai đùi cô, sức nặng của hắn đè lên người cô và cái giường xếp. Hắn đè một tay vào giữa hai bả vai cô để giữ người cô nằm úp. Không một chút do dự, hắn đóng cái dấu vào da cô.

Nỗi đau đớn bùng lên khắp mông cô, cường độ cơn nóng lẫn cơn buốt như hỏa tiễn. Qua tiếng la hét từ trong họng mình, cô nghe giọng hắn, cứng rắn và đầy kiểm soát.

“Một. Hai. Ba.” Hắn nhấc thanh sắt lên.

Cơn đau lan ra từ vết thương, nhói buốt theo từng nhịp tim.

Người ướt đẫm mồ hôi, cô lịm đi. Cô không nhận thức được những âm thanh rên rỉ yếu ớt đến từ bên trong miếng gạc. Cô nhắm mắt lại.

“Giờ thì xong rồi.” Một bàn tay dịu dàng vuốt ve đầu cô. Hắn kéo miếng gạc ra khỏi miệng cô. “Suỵt! Thở sâu vào.”

Cô không thể. Hơi thở của cô trở nên nhanh hơn, rồi nhanh hơn. Hắn đổ hết đồ trong túi ra và đặt túi lên mặt cô cho tới khi cô hết cơn thở nhanh.

“Cô là một người mạnh mẽ.” Hắn nói với giọng tự hào.

Hắn lấy lại cái túi. Đứng thẳng dậy, hắn bỏ mớ dụng cụ vào đó và lấy một cái túi ở trong phòng. Rồi hắn thoa thuốc mỡ và áp một cái băng gạc lên vết da cháy, rồi dán một miếng băng keo qua cái băng gạc. “Tốt nhất là không cho không khí vào bên trong.”

Cô không động đậy, kể cả sau khi hắn ta đã tháo sợi dây da ra. Cơ thể cô đã kiệt quệ. Cơn hoảng loạn cùng cơn đau đã bao phủ tâm trí và thể xác cô, không còn chỗ cho những thứ khác. Nó bao phủ cô cho tới khi cô cảm thấy như mình sẽ nổ tung.

“Cô làm trầy da chỗ cổ chân rồi.” Rồi hắn tháo cái còng ra khỏi cổ chân bên này và đặt nó vào cổ chân bên kia. Hắn xử lý vết da trầy, lầm bầm những lời dịu dàng để vỗ về, an ủi, nhưng chúng chỉ khiến cô thấy ghê tởm. Rồi hắn đưa cô hai viên thuốc. “Những thứ này sẽ giúp cô đỡ hơn.”

Cô không thể đáp lời. Cô không thể làm gì cả. Ngay cả nước mắt và tiếng khóc nức nở cũng đã ngưng. Với cơn nóng lan ra từ vết thương, đầu cô giờ không thể hiểu rõ được chuyện gì vừa xảy ra. Cơ thể và tâm trí cô giờ đã tê liệt vì kinh hoàng.

“Tôi sẽ để chúng ở đây.” Hắn đặt những viên thuốc kế bên cái đèn trên thùng. “Hãy uống chúng khi nào cô bình tâm trở lại. Tôi nhận ra rằng đây là một trải nghiệm đầy cảm xúc. Nhưng giờ có thể chắc chắn cô thuộc về ai.”

Hắn kéo váy cô xuống để che chân cô lại. Rồi hắn đi ra cửa, quay lại sau vài phút với một cái túi giấy trắng. Mùi thức ăn tỏa ra khắp phòng làm cô buồn nôn.

“Tôi đã mang cho cô một món quà đặc biệt. Tối nay là đêm đặc biệt.” Hắn đặt cái túi trên thùng rồi cúi qua người cô. Cô rùng mình khi hắn hôn lên thái dương cô. “Tối nay, em sẽ được đóng dấu là của anh mãi mãi.”

Chelsea không động đậy khi hắn rời đi. Cô không biết bao lâu đã trôi qua. Cô nằm trên cái giường xếp, cuộn người lại, run rẩy đến tận xương tủy, đến độ chẳng thể cất tiếng khóc.

Đến độ gần như chẳng thể phản xạ được.

Một phần não cô dường như không còn hoạt động, nó tự bảo vệ khỏi cơn hoảng loạn giống như mô sẹo hình thành sau vết thương. Nỗi sợ hãi quá lớn để cô có thể hiểu mà không rơi vào điên loạn.

Cô nhớ lại hình ảnh nụ cười của Bella, niềm vui của cô bé, xoay tròn chiếc váy xòe, nhảy qua sân chơi, trượt xuống cầu tuột.

Và chạy ùa vào vòng tay Chelsea.

Cả William nữa.

Nếu Chelsea tập trung ký ức đủ mạnh, cô có thể ngửi thấy mùi thằng bé, nghe thấy tiếng rên ư ử của nó, quan sát thấy tâm trạng thằng bé chuyển từ thất vọng sang thỏa mãn khi ti sữa trên ngực cô.

Không.

Cô nhúc nhích người, nâng nửa thân trên lên khỏi chiếc giường xếp.

Cô sẽ không… không thể đầu hàng được.

Nếu cô đầu hàng, hắn ta sẽ thắng. Và cô sẽ không bao giờ gặp lại con mình nữa.

Run rẩy, cô tìm kiếm tấm chăn len. Nó đã bị rơi xuống sàn nhà. Cô với xuống nhặt nó lên, chuyển động ấy khiến vết đau bỏng rát lại lan khắp mông, hông và đùi cô. Cô không thể nhìn thấy cái dấu đóng ấy nhưng biết rằng nó chỉ có kích thước bằng lòng bàn tay của cô. Tuy nhiên, cả cơ thể cô đau nhói. Cô kéo chăn lên trùm quanh hai vai và thở.

Cô để ý thấy một vật kim loại nhỏ trên sàn gần cửa. Đó là gì vậy?

Một cái đinh.

Chắc nó bị rơi ra từ cái túi của hắn ta.

Hai bàn chân cô cảm giác như không thể nào nhúc nhích được. Cơ thể cô kiệt quệ bởi bị đánh đập và đóng dấu, và bởi cơn hoảng sợ tầng tầng lớp lớp đến độ cô hầu như không thể biết nó sâu đến mức nào. Nếu cô chìm xuống vực thẳm của nỗi sợ hãi, nếu nó khép lại trên đầu cô, cô có thể không bao giờ với lên được bề mặt của sự tỉnh táo lần nữa.

Nhưng cô đã học được điều ấy suốt ba năm qua, rằng cơ thể cô có thể làm được những việc đáng kinh ngạc. Cô đã sinh con hai lần. Cô có thể làm điều này.

Cô phải làm điều này.

Đưa hai bàn chân trần xuống sàn nhà, cô ngồi trên phần hông không bị thương của mình. Đầu cô thấy choáng váng. Cô chờ đợi, hít thở, cho tới khi cơn choáng váng qua đi. Rồi cô nhấc hai chân yếu ớt đang run rẩy lên. Đầu gối cô lắc lư, vết đóng dấu nhói lên từng cơn nóng hực. Kéo theo sợi xích gắn chặt nơi cổ chân cô, cô loạng choạng đi về phía cửa. Sợi xích không đủ dài, cô phải khom người và vươn bàn tay về phía cây đinh. Đầu ngón tay cô chạm vào nó. Cô khều nó lại gần hơn, và khi những ngón tay nắm được vào nó, cảm giác phấn chấn sống lại trong cô.

Cô nắm lấy túi đựng thức ăn và quay lại giường xếp, nắm chặt cây đinh trong lòng bàn tay như thể nó là phần thưởng vô giá.

Thức ăn là cần thiết để tồn tại. Cô cần phải ăn, dù cô có cảm thấy tồi tệ thế nào đi nữa. Cô mở cái túi. Bên trong, cô phát hiện một chai Coca, gà rán và khoai tây chiên. Cơ thể cô hoạt bát hơn với mùi thức ăn. Cô cắn thử một miếng khoai tây chiên. Khi bụng cô không còn cồn cào khó chịu. Cô ăn miếng khác rồi chuyển qua ăn thịt gà. Cô nhai chầm chậm. Làm sao biết được khi nào cô mới được ăn thêm chứ? Mọi thứ vào bụng cô cần phải được giữ lại đó. Cô ăn từng miếng khoai tây chiên và miếng gà, rồi liếm vụn bánh mì từ cái hộp giấy. Coca làm bụng cô dịu lại. Cô kiểm tra hai viên thuốc hắn để lại cho cô. Là thuốc ibuprofen. Không cần thiết phải chịu đau hơn nữa. Cô dùng Coca để nuốt chúng xuống. Rồi cô ngồi lên và lăn tròn cây đinh giữa những đầu ngón tay. Cô sẽ làm gì với nó đây?

Cô khum đầu gối trước ngực. Cái còng trên chân kêu lẻng xẻng. Cô tra cây đinh vào lỗ khóa, nhẹ nhàng dịch chuyển, cảm nhận rãnh khóa, đâm vào, nhấn, xoay.

Kiên nhẫn nào! Đừng làm gãy nó.

Sau một lúc lâu tra khóa trong tuyệt vọng, cái khóa bung ra và bật mở. Cô do dự và nhìn chằm chằm.

Cô đã làm được.

Niềm hứng khởi ập tới, theo sát sau nó là nỗi sợ hãi. Hắn sẽ làm gì nếu phát hiện ra đây?

Những ký ức về việc bị đánh đập và đóng dấu ùa về. Không thể khóc thêm nữa, cô nín lại cơn sợ hãi. Âm thanh nhỏ, hốt hoảng vang lên trong cổ họng cô.

Dừng lại!

Bella. William. Bella. William. Bella. William.

Cô gọi đi gọi lại tên của hai đứa trẻ như câu thần chú giúp định tâm và bình tĩnh. Rồi cô đứng dậy để đi ra cửa. Cô chạm vào tay nắm cửa, xoay nó, rồi đẩy. Nhưng chẳng ích gì. Cô dùng hết sức nặng của mình để đẩy. Gục đầu vào lớp tôn lạnh, cô thở.

Không được đầu hàng.

Cô lại đi vòng quanh container chứa hàng, đá vào từng vị trí bị hoen gỉ. Sự chán nản dâng lên trong họng cô. Mắt cô nhắm lại, còn đầu ngửa ra sau.

Thực sự vô vọng.

Cô sẽ chết. Hoặc tệ hơn thế nữa. Cô sẽ ở đây trong một thời gian dài, chiều theo ý thích bất chợt của hắn ta. Mọi thứ sẽ trở nên tồi tệ hơn. Mỗi tế bào trong cơ thể cô đều hiểu rằng hắn có gì đó thật sự khủng khiếp chuẩn bị dành cho cô.

Cô mở mắt. Ánh nhìn của cô tập trung ở một cái lỗ nhỏ trên trần. Qua cái lỗ đó, cô có thể nhìn thấy một tán cây và một khoảng trời tối đen. Cô cầm cái đèn cắm trại tới và đưa nó lên. Cái lỗ có đường kính khoảng hai mươi lăm centimet, và kim loại bao quanh nó bị hoen gỉ khá nặng. Cô có thể mở rộng nó đủ để chui qua không? Và thậm chí nếu cô có thể, làm sao cô có thể lên được trên trần?

Lướt mắt nhìn quanh cái container, ánh mắt cô dừng lại ở một vài vật: sợi xích cuộn trên sàn, cái thùng và cái giường xếp. Chiếc chăn rơi xuống sàn khi cô di chuyển về phía giường xếp.

Nó là mẫu giường cắm trại thông thường. Cô lật nó lên. Cái khung và chân giường được gắn bản lề. Khi xếp nó lại sẽ có thể nhét vừa vào một cái túi xách vải bạt. Cả hai đầu đều có một thanh bằng aluminum dài khoảng sáu mươi centimet để đỡ cái khung giường. Cô ấn chân vào cái thanh để làm nó bật ra khỏi vị trí. Ngay khi cô làm nó lỏng ra, cô trượt nó khỏi lớp bọc vải bạt.

Quay trở lại dưới vị trí cái lỗ trên trần nhà, cô dùng cái thanh thọc quanh rìa của nó. Kim loại bị bể vụn. Cô có thể nới rộng cái lỗ thêm nhiều centimet ở các vị trí xung quanh. Đủ rộng để cô chui qua. Nhưng cô không phải vận động viên thể thao. Cô không thể phóng người qua cái lỗ đó.

Cô kéo cái giường xếp tới dưới cái lỗ. Nó không đủ cao. Sau khi xác định vị trí thanh trụ và đặt nó về lại chỗ cũ, cô lật cái giường xếp nghiêng qua một bên. Cô khom lưng và lấy cái chăn len, khoác nó qua vai. Cô để cái đèn lại phía sau. Cô không thể liều lĩnh để bị phát hiện. Phía bên trong này trông phải vẫn vậy từ phía ngoài. Sau đó, cẩn thận đặt một bàn chân trực tiếp lên thanh trụ trung tâm, cô đẩy người lên với chuyển động khá trơn tru. Cái giường lung lay khi cô rướn chân và với cái lỗ trên trần. Gần sát tới cái trần, cô cố uốn người. Cô nắm lấy mép cái lỗ để giữ thăng bằng và giữ cho cái giường xếp không bị sập xuống. Mảnh kim loại sắc cứa vào bàn tay cô, máu tuôn ra khiến tay cô trơn trượt.

Ngay khi đã lấy được thăng bằng, cô đẩy cái chăn qua cái lỗ. Lần lượt đầu, hai vai, hai cánh tay cô qua khỏi cái lỗ. Cô ép mạnh hai lòng bàn tay xuống cái mái và kéo phần còn lại của cơ thể lên khỏi mái.

Hơi thở của cô trở nên dồn dập, tim cô đập từng nhịp ngắn. Cô lăn ra nằm ngửa và nhìn lên bầu trời. Ánh trăng chiếu xuống qua một đám mây mỏng. Cô hít thở sâu. Không khí giờ đây thật trong lành, nhưng nhanh chóng trở nên lạnh buốt qua lớp váy cotton mỏng. Cô chẳng thể làm gì được về điều đó.

Tim cô đập liên hồi bên trong lồng ngực. Nếu hắn nhìn thấy cô thì…

Cô ngăn dòng suy nghĩ lại.

Tâm trí cô đơn giản là không thể nghĩ đến hắn mà không bị tê liệt.

Cô sững người. Giờ thì làm gì đây?

Cô chờ đợi, lắng nghe và cho mắt làm quen với bóng tối. Không mất nhiều thời gian, dẫu cô nhìn mọi thứ vẫn hơi lờ mờ. Vài phút sau, cô có thể hình dung ra đường nét của một căn nhà. Một căn nhà nhỏ sao? Hay một cái nhà lều?  Dù là gì thì nó tối đen. Hắn ở đó chăng? Hay hắn ngủ và sống ở nơi nào khác? Không khí của toàn bộ khu đất này thật hoang vu. Nhưng cô không thể có thời gian để ngắm nhìn bất cứ thứ gì. Cô phải đi thôi. Cô quay đầu và nhìn ra phía sau. Đằng sau cô, ở mặt kia của đồng cỏ là cánh rừng.

Cô bò qua mái phẳng. Ở mặt đối diện căn nhà, cô ném cái chăn xuống nền đất. Cô đặt hai bàn chân qua mép mái và để cơ thể trượt xuống cho tới khi giữ thăng bằng trên xương hông. Cơn nóng nơi mông cô bừng lên khi các cơ giãn ra. Cô lắc lư cho tới khi treo người bằng hai bàn tay. Rồi cô thả người rơi xuống đất. Đầu gối cô chạm đất.

Cái container che đi ánh sáng trăng. Dưới cái bóng của nó, bóng tối bao quanh và che giấu cô. Mặt đất lạnh lẽo dưới đôi bàn chân trần của cô. Cô nắm lấy cái chăn và quấn nó quanh người, che cái váy màu vàng rực càng nhiều càng tốt.

Để tới được khu rừng, cô phải băng qua khoảng đất trống trải. Là một khoảng không rộng và trống. Cô bước ra ngoài cái bóng và bắt đầu hướng về phía những cái cây. Nỗi tuyệt vọng cùng niềm hy vọng tiếp thêm năng lượng cho những bước chân. Cô lao đi thật nhanh và vội vã. Cành cây và đá nghiến vào chân cô khi cô chạy về phía khu rừng.

Đâu đó sau lưng cô, một con chó sủa ầm lên. Cô liếc ra sau vai. Một ánh đèn được bật lên ở một trong những cánh cửa sổ của cái nhà lều.

Ôi, Chúa ơi!

Hắn ở đó!

Chelsea chạy nhanh hơn. Lại liếc nhìn đằng sau lần nữa, cô thấy nhiều ánh đèn hơn. Một cánh cửa mở ra, ánh đèn tỏa ra.

Không ngoảnh đầu nhìn lại nữa. Chất adrenaline ngăn cơn đau. Chân cô đã nhớ lại thói quen của chúng. Chạy. Cô đã chạy hàng ngày mà. Thói quen của gân cốt giúp cô chạy tới được phía những cái cây. Cô ngăn bản thân không nghĩ đến chuyện sẽ xảy ra nếu bị hắn bắt được.

Làm ơn.

Bella. William.

Mẹ yêu các con.

Tiếng cánh cửa chắn đóng sập lại vang lên trong màn đêm.

« Lùi
Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của melinda leigh