Thoát Thân

Lượt đọc: 8574 | 4 Đánh giá: 9,5/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
CHƯƠNG 21

“Đủ rồi.” Hắn ném cho con chó săn một mẩu thịt bò. Con chó chụp ngay phần thưởng từ trên không và nuốt gọn nó. Con vật biết nhiệm vụ của nó. Nó đã được dạy.

Hắn lướt nhìn ra khoảnh sân yên ắng. Mọi thứ trông vẫn như khi hắn đi vào trong nhà.

Cái container vẫn yên ắng dưới tán cây dày. Nó có sẵn ở đó khi hắn mua mảnh đất này. Dựa vào độ hoen gỉ ở mặt ngoài bằng tôn, hộp kim loại ấy hẳn đã ở đó nhiều năm. Hắn đã sơn lại những chỗ bị ăn mòn để ngăn chúng lan rộng.

Hắn đi ngang qua khu vực đất đầy rêu và kiểm tra cánh cửa. Đưa tay ra, hắn chạm vào cái ổ khóa trên cánh cửa. Vẫn khóa.

Nhưng có gì đó hắn cảm thấy không ổn.

Quay đầu đi, hắn lắng nghe. Tiếng cành khô gãy vang lại từ bóng tối trong rừng. Một con nai chăng?

Hắn lấy chìa khóa trong túi ra, tra vào ổ, xoay, và mở cửa. Ánh sáng lờ mờ của cái đèn lều cắm trại soi rõ cái container trống rỗng. Ánh mắt hắn dừng lại ở sợi dây xích, cái giường xếp bị lật nghiêng, cái lỗ được nới rộng trên trần. Không thể tin nổi những gì mình vừa nhìn thấy, hắn chớp mắt. Nhưng làm vậy chẳng thay đổi được thực tế.

Cô ta đã bỏ trốn.

Cơn giận trào lên trong lòng hắn, đỏ, nóng và sôi sục giống như một chất lỏng đặc quánh đang sôi. Hắn hít thật sâu khí đêm lạnh lẽo vào trong phổi. Cảm xúc không thể tìm thấy cô. Nhưng cái đầu lạnh sẽ tìm thấy.

Hắn đã cố tình chọn một người phụ nữ thông minh. Hãy cẩn thận với những gì bạn mong ước.

Quay phắt người lại, hắn chạy thật nhanh về nhà. Trong bếp, hắn chụp cái áo khoác từ lưng ghế tựa và cái đèn pin từ bàn bếp, rồi quay trở lại hướng cánh cửa.

Khoan đã.

Hắn quay lại tủ ngăn kéo và rút ra một khẩu súng ngắn rồi kiểm tra đạn. Sau đó, hắn quay ra lại bên ngoài và trở lại chỗ cái container. Chiếu đèn trên mặt đất, hắn phát hiện dấu chân in trên đất mềm. Hình vòm mảnh. Những ngón chân nhỏ.

Là Chelsea.

Lia cái đèn tới rồi lui, hắn phát hiện dấu chân khác và lần theo những dấu chân ấy. Những dấu chân dẫn hắn tới khu rừng. Hắn tăng tốc, dự đoán đường đi nước bước của cô.

“Cô ở đâu, Chelsea?” Hắn gọi. “Cô không thoát khỏi tôi đâu. Nếu giờ cô quay lại, tôi sẽ không làm đau cô. Nhưng nếu để tôi phải săn đuổi cô, cô sẽ phải hối tiếc.” Thật sự hối tiếc.

Có lẽ những bài học của hắn chưa đủ khắc sâu. Hắn cần phải điều chỉnh lại. Khi hắn tìm thấy cô, cô sẽ không thể chạy thoát nữa. Khốn khổ, cô sẽ còn không thể đi bộ. Hay trườn bò.

Hắn bắt đầu đi theo đường mòn, ánh đèn của hắn tìm kiếm và tìm thấy dấu chân cùng với vết chất lỏng sẫm. Hắn ngồi xổm xuống và chạm vào nó. Lật tay lên, hắn xem xét vết bẩn còn mới ấy.

Là máu.

Vẫn còn ướt và tươi.

Cô vẫn chưa đi được xa.

Hắn đứng thẳng dậy, nghiêng đầu và căng tai nghe ngóng.

Cô đang đi chân trần, mặc đầm sáng màu như một cái đèn hiệu. Cô không có áo choàng, chỉ là một cái chăn để bảo vệ khỏi khí lạnh mùa thu. Dù nhiệt độ không thấp đến độ lạnh cóng, nhưng cô chắc chắn phải bị hạ thân nhiệt.

Không. Hắn sẽ tìm thấy cô. Hắn phải tìm cho bằng được.

Cô là của hắn.

Hắn cảm nhận khẩu súng trong túi mình. Nếu hắn không thể có cô, không ai có thể có cô.

Từ phía bên trái của hắn, lùm cây sột soạt… và âm thanh khác nữa.

Hơi thở hổn hển?

Hắn quay về phía âm thanh ấy và lao đi thật nhanh. Cô đang ở rất gần. Hắn có thể cảm nhận thấy cô. Ngửi thấy cô. Cảm giác được cô.

Họ có một mối liên hệ chung mà chỉ có thể bị phá vỡ bởi một thứ: cái chết.

« Lùi
Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của melinda leigh