Thoát Thân

Lượt đọc: 8575 | 4 Đánh giá: 9,5/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
CHƯƠNG 22

Lúc chín giờ ba mươi sáng thứ Sáu, Lance theo Morgan vào phòng làm việc của cô và nhìn cô sắp xếp trước khi làm việc. “Chào buổi sáng!”

Cô đặt cái túi và cái cốc du lịch inox lên bàn làm việc, cởi áo khoác, treo nó trong tủ. Quần dài và áo vét của cô màu đen, và dưới mắt cô cũng là những quầng thâm màu đen.

Nỗi lo lắng lại đến trong anh. Cô đã dành nhiều giờ của ngày trước đó để bàn về các chi tiết của giải thưởng do Rand đề ra với phòng cảnh sát. Như dự đoán, cảnh sát trưởng quận đã điên tiết, nhưng ông ta vẫn nhận trách nhiệm. Đường dây nóng được dự định lập ra và vận hành, và một buổi họp báo cũng được lên lịch vào buổi chiều. Morgan chắc đã thức đêm để phác thảo những phát ngôn tạm thời cho Tim và Rand.

Chắc chắn cô ấy cũng đã thức khuya để xem xét lại các ghi chú về vụ án này. Và họ đã chia công việc viết báo cáo về các cuộc phỏng vấn ngày hôm qua. Với người ông không thể lái xe, việc đưa đón Sophie đi học mẫu giáo, đưa đón Gianna đi lọc máu đều đặt lên vai cô.

Cô nâng cốc cà phê lên môi và uống ngụm lớn. “Em ổn chứ?” Lance hỏi.

“Sophie đã có một giấc ngủ kinh hoàng.”

“Giấc ngủ kinh hoàng là gì?”

“Con bé quẫy đạp và la hét khi đang ngủ.”

“Ôi, khốn khổ.”

“Đúng vậy. Khốn khổ miêu tả chính xác đêm qua của em.” Morgan ngửa đầu ra sau và uống nốt chỗ cà phê. Cô đi ngang qua phòng tới cái máy pha cà phê Keurig đặt trên tủ. Đặt cốc dưới vòi, cô cắm ổ cắm và nhấn nút “On”.

“Con bé đã đánh thức cả nhà. Em đã phải đưa con bé vào phòng em cho tới sáng. Ngủ cùng giường với Sophie chẳng khác gì ngủ với con bạch tuộc uống nước Red Bull.”

Sophie không như những đứa trẻ khác, cô bé khó đoán định và nhạy cảm. Cô bé trải qua cuộc sống với một mức độ cảm xúc thường là khá cao. Cô bé yêu mãnh liệt và không có giới hạn. Và giữ những mối ác cảm, giống như mối ác cảm mà cô bé dành cho Lance vì anh đã lấy đi ít nhiều sự chú ý từ mẹ cô bé, với sự kiên định của một người lính bắn tỉa SWAT khi nhắm vào mục tiêu.

“Đứa trẻ đáng thương. Con bé hẳn đã mệt mỏi lắm,” Lance nói.

“Cũng không hẳn.” Morgan gõ mấy ngón tay lên cái tủ khi máy pha cà phê kêu lóc róc. “Giấc ngủ kinh hoàng không giống như cơn ác mộng. Con bé ngủ mà không hay biết gì và thức dậy với tâm trạng phấn khích khi bất ngờ phát hiện là đã ngủ cùng giường với em.”

Lance gượng cười. “Vậy thì khổ cho em rồi.”

Morgan thở dài. “Giấc ngủ kinh hoàng được đặt tên khá thích hợp. Kinh hoàng khi phải chứng kiến. Em thức từ ba giờ sáng.”

“Chào buổi sáng.” Sharp nói khi ông đi vào, dừng lại khi nhìn qua khuôn mặt của cô. “Cháu trông tệ quá.”

“Cảm ơn ạ.” Morgan bật cười. Cô nhấc cái cốc đã đầy và nhấm nháp, mắt nhắm lại trông thật mời gọi.

“Bác đã nói với cháu là mấy thứ đó không tốt cho cháu đâu.” Sharp nhấc cái cốc của mình lên. Trên cái cốc sứ màu đen có những chữ cái màu đỏ lớn: PRIVATE DICK. Nó là một món quà từ người bạn cảnh sát của ông khi ông về hưu và mở văn phòng điều tra. “Cháu có chắc bác không thể thay thế chất độc đó bằng trà hữu cơ và nước protein shake không?”

Morgan ôm lấy cái ly cà phê của mình, bảo vệ nó như thể một con sói đói đứng bên một con mồi tươi ngon. “Đừng đụng vào ly cà phê.”

Sharp lùi ra xa, lắc đầu. “Caffeine làm quá tải hệ thống tuyến thượng thận. Sau thời gian dài sử dụng, cuối cùng cháu sẽ cảm thấy mệt mỏi hơn. Cứ hỏi Lance thì biết.”

Lance không liên quan ở đây.” Lance quay mặt về phía cái bảng trắng.

Sharp đi đến đứng cạnh anh. “Chúng ta vẫn đang chờ thông tin danh tính của thi thể phải không?”

“Cháu vừa nói chuyện với cảnh sát trưởng quận,” Morgan nói. “Khuôn mặt và hai bàn tay của người phụ nữ bị động vật hủy hoại khá tệ hại, và hàm dưới của cô ấy vẫn bị thất lạc. Bác sĩ pháp y sẽ bắt tay vào việc đầu tiên là mổ tử thi khám nghiệm vào sáng nay. Ông ấy đã có các thông tin nha khoa và y tế của Chelsea. Nếu đó không phải là Chelsea thì ông ấy sẽ thông báo cho chúng ta, ngay cả khi không thể xác định được danh tính thi thể.”

Việc khám nghiệm tử thi có thể diễn ra trong vòng hai đến bốn tiếng. Mức độ tổn hại và khó xác định của những bộ phận còn lại của thi thể sẽ gây khó khăn cho quá trình khám nghiệm. Một báo cáo sơ bộ sẽ được chuẩn bị vào sáng hôm sau, nhưng bác sĩ khám nghiệm quận sẽ không để gia đình Clark phải chờ lâu một cách không cần thiết. Nếu ông ấy có thể loại trừ Chelsea, ông ấy sẽ báo cho họ biết ngay.

“Vị bác sĩ khám nghiệm muốn làm sớm,” Lance nói. “Chúng ta sẽ biết thông tin từ ông ấy trong vài giờ tới.”

“Chúng ta đã sẵn sàng cho buổi họp báo chưa?” Sharp hỏi.

“Cháu cần nói chuyện với Tim và Rand vào chiều nay, nhưng mọi thứ đã được sắp xếp với bên văn phòng của cảnh sát trưởng quận.” Morgan ra phía sau bàn làm việc. “Giờ thì làm gì đây?”

“Chúng ta được thuê để tìm ra Chelsea,” Sharp nói. “Chúng ta cứ giả định thi thể ấy không phải là cô ấy cho tới khi nghe thêm thông tin gì khác.”

“Để cháu lấy laptop rồi chúng ta sẽ xem xét các thông tin lý lịch.” Lance đi tới phòng làm việc của anh và lấy máy tính. Tối qua, anh đã lần đầu tiên xâm nhập vào các dữ liệu công việc của Chelsea. Hai tiếng xem xét các báo cáo tài chính và tài liệu thuế đã khiến mắt anh nặng trĩu và đầu đau nhức. Anh chẳng phát hiện điều gì đáng ngờ, nhưng anh hầu như còn chưa xem được hết mười phần trăm dữ liệu đó.

Trên đường quay lại phòng làm việc của Morgan, anh mở tập tin mà mẹ anh đã gởi mail cho anh vào buổi sáng. “Chúng ta sẽ bắt đầu với Fiona West, người bạn thân nhất của Chelsea. Chẳng có gì thú vị về lý lịch của cô ta. Trong buổi phỏng vấn, Fiona cho rằng Tim và Chelsea gặp nhiều vấn đề trong hôn nhân. Tim đã làm việc quá nhiều.”

“Đó là những gì Tim đã nói trong lần gặp đầu tiên với chúng ta.” Mở nắp bút đánh dấu, Sharp viết một ghi chú bên dưới tên của Fiona trên bảng. “Ai là người kế tiếp trong danh sách của hai người?”

“Kirk Armani.” Morgan mở tập hồ sơ. Tất cả giấy tờ được cô sắp xếp gọn gàng, đóng lỗ và dán tem theo đúng vị trí. “Theo như sếp của Tim, Kirk đã thầm thích Chelsea.”

“Kirk có vẻ không thoải mái lắm khi chúng cháu hỏi cậu ấy về Chelsea.” Lance đặt laptop sang một góc bàn của Morgan.

Morgan lắc đầu. “Quá trình phỏng vấn khiến Kirk căng thẳng. Mẹ anh có phát hiện điều gì đặc biệt qua dữ liệu thông tin của cậu ta không?”

“Không.” Lance xác nhận. “Giờ chúng ta sẽ gạt cậu ta sang một bên. Tiếp tục với sếp của Tim, Elliot Pagano.” Morgan lật mở các trang giấy trong tập hồ sơ. “Chúng ta biết gì về cái chết của vợ anh ta?”

Lance kéo chuột. “Vợ anh ta chết trong một vụ tai nạn xe hơi vào năm ngoái. Cô ấy bị tác dụng phụ của thuốc giảm đau OxyContin khi lái xe. Thuốc không đủ để giết cô ấy nhưng đủ để ảnh hưởng đến việc lái xe. Cái chết của cô ấy được xem là một vụ tai nạn, không phải một vụ tự sát. Cô ấy có tiền chung và đã đầu tư một ít ở Speed Net như là chi phí khởi nghiệp, nhưng hầu hết tài sản của cô ấy gắn với quỹ tín thác đặc biệt được tạo ra để ngăn vợ chồng thừa hưởng tiền chung. Elliot không nhận được gì trong số đó. Chính sách bảo hiểm nhân mạng của cô ấy lại do quỹ tín thác gia đình nắm giữ.”

Bút dạ của Sharp di chuyển qua lại trên tấm bảng. “Bằng chứng ngoại phạm của anh ta chặt chẽ đến mức nào?”

“Kín như bưng,” Lance nói.

“Khỉ thật.” Sharp di chuyển cái tên Elliot xuống phía dưới danh sách nghi phạm.

Lance nói tiếp: “Elliot trở thành siêu triệu phú khi bán hết lợi nhuận ở TechKing, công ty mà anh ta khởi nghiệp cùng Levi Gold.” Lance lướt qua thông tin dữ liệu, mở ra thông tin mà mẹ anh đánh dấu. “Nhưng điều thú vị là đối thủ chính của Speed Net lại là công ty của Levi Gold, tên là Gold Stream.”

“Và Elliot có nhắc tới việc Levi có sự ganh ghét với anh ta.” Morgan gõ cây viết lên tập giấy. “Họ có bất đồng trong việc bán TechKing.”

“Có phải Gold cảm thấy không hài lòng khi bán nó?” Sharp hỏi với vẻ hy vọng.

“Không,” Lance nói. “Cả hai người họ đều thu về khoản lợi nhuận khá lớn.”

“Quái.” Sharp ghi chú lại ở giữa cái tên Elliot và Levi, rồi nối ghi chú đó với tên hai người này bằng những mũi tên. “Chúng ta biết gì về Levi Gold?”

Lance nhấp chuột vào bức ảnh trên dữ liệu và quay laptop về phía Sharp rồi Morgan.

Levi Gold là một người bị liệt chân.

“Vậy là Levi Gold không thể tự mình bắt cóc Chelsea,” Morgan nói.

Miệng Sharp bặm lại. “Đúng vậy, nhưng anh ta giàu có mà. Anh ta có thể thuê ai đó làm công việc hèn hạ đó. Công ty anh ta đặt ở đâu?”

“New Jersey.” Lance dụi mắt. Anh đã thức khuya làm việc và thức dậy gần như trước khi mặt trời mọc. Anh nhìn máy pha cà phê của Morgan nhưng thấy rằng tranh luận với Sharp sẽ chẳng mang lại lợi lộc gì. “Mẹ cháu đang làm việc với danh sách các nhân viên ở Speed Net, nhưng tới giờ này bà chưa thấy bất cứ dấu hiệu đặc biệt nào.”

“Chúng ta có nên đưa Tim vào danh sách không?” Lance hỏi. “Nhân chứng ngoại phạm của anh ta chỉ là cô bé ba tuổi.”

“Trừ phi anh ta sẵn sàng để cô con gái lại một mình, cháu không cho là anh ta có thể xoay xở được việc ấy.” Morgan lắc đầu, rồi đột ngột dừng lại. “Có khi nào Chelsea thật sự biến mất sớm hơn không? Chúng ta chỉ nghe qua lời nói của Tim là cô ấy rời khỏi nhà lúc tám giờ.”

Lance xem xét kỹ qua thông tin ghi chép ở điện thoại của Chelsea. “Fiona đã nói chuyện với Chelsea lúc bảy giờ. Cuộc gọi được xác nhận ngay đây.”

“Chờ đã.” Sharp tới đứng trước bàn làm việc của Morgan. “Cháu đưa giúp bác thông tin ghi chép về hàng xóm của Tim trong túi canvas của bác.”

“Đây.” Morgan đưa nó qua.  Sharp lật qua trang thứ hai. “Bill Hanks sống cách nhà Tim và Chelsea hai căn. Bill lúc ấy chỉ vừa về nhà sau khi chơi bowling thì nhìn thấy Tim đang đưa mấy đứa nhỏ lên xe hơi. Anh ta nhớ vì nghĩ rằng việc ấy khá lạ khi thấy Tim đưa mấy đứa nhỏ ra ngoài lúc đã gần khuya. Theo Tim, Chelsea đã nói cô ấy sẽ về nhà khoảng mười giờ. Từ khoảng thời gian mười đến mười một giờ, có rất nhiều tin nhắn và cuộc gọi đã được xác thực từ Tim tới điện thoại của Chelsea. Tim đã để lại tin nhắn thoại. Cuộc gọi của anh ta cho Fiona cũng được xác thực. Điện thoại của Chelsea không có hoạt động gì, nhưng thông tin ghi lại trên điện thoại của cô lại cho thấy Tim đã thực hiện các cuộc gọi từ nhà. Một số ứng dụng định vị đã không hoạt động ở cả hai điện thoại, vậy nên chúng ta không thể xác định chúng ở đâu khi được sử dụng.”

“Vậy là cảnh sát trưởng quận đã đúng khi ông ta cho rằng Tim đã ở nơi anh ta nói vào tối thứ Sáu.” Morgan uống hết cà phê và đặt cái cốc qua một bên.

“Chúng ta xác nhận rằng Chelsea đã không rời khỏi nhà trước bảy giờ tối, rằng Tim đã ở nhà để nói chuyện qua Skype với cha mẹ vợ lúc tám giờ ba mươi tối, rằng điện thoại của Tim đã ở nhà khoảng thời gian mười một tới mười hai giờ, và rằng Tim đã rời khỏi nhà lúc gần nửa đêm,” Sharp nói. “Thời gian giữa tám giờ ba mươi tới mười một giờ vẫn chưa được làm rõ. Chúng ta có thể nghĩ ra một động cơ mà Tim khiến vợ mình mất tích không?”

“Không phải là tiền,” Lance nói. “Họ không có nhiều tiền, và bảo hiểm nhân mạng của cô ấy lại có giá trị rất ít.”

“Vậy nếu các vấn đề hôn nhân của họ đang tệ hơn bất cứ ai có thể tưởng tượng được thì sao?” Sharp gợi ý. “Có lẽ Chelsea sẽ rời khỏi Tim và đưa mấy đứa nhỏ quay lại Colorado.”

“Đưa con cái tới bang khác sẽ liên quan tới vấn đề pháp lý,” Morgan nói.

“Nhưng cha mẹ cô ấy có nhiều tiền hơn Tim và có thể cố gắng tìm các luật sư tốt hơn.” Sharp viết chữ LI DỊ? bằng bút dạ đen bên dưới tên Tim trên bảng trắng.

“Các thông tin về gia đình Tim khá thú vị.” Lance lướt qua một báo cáo mà mẹ anh đã đánh dấu. “Cả cha và anh trai Tim đều có một thời gian đi tù. Tội buôn bán ma túy của mẹ anh ta được giảm nhẹ. Bà ấy bị giam ở nhà tù quận dành cho phụ nữ. Anh trai của Tim đã bỏ lỡ cuộc gặp cuối cùng với nhân viên quản chế.”

Sharp đánh một dấu hoa thị nơi tên của họ. “Họ đã xin tiền Tim trước đây. Có lẽ họ cho rằng anh ta cần phải chia sẻ thành công mới của anh ta với họ.”

Morgan gõ gõ cây bút. “Tim không nhận được yêu cầu đòi tiền chuộc.”

“Có thể họ đang chờ dư luận lắng xuống,” Lance gợi ý.

“Hoặc để chúng ta bỏ cuộc đã.” Sharp nói thêm. “Bác biết một thanh tra viên ở Colorado. Bác sẽ gọi cho anh ta. Bác muốn để mắt tới gia đình của Tim.”  Lance nghiêng người qua chiếc laptop của mình và mở tập dữ liệu khác trên máy tính. “Kế tiếp là sếp của Chelsea, Curtis MacDonald.”

“Chelsea đã muốn nói với ông ta về điều gì đó quan trọng. Chúng ta không có manh mối nào để biết đó là gì.” Morgan quay qua Lance. “Còn về dữ liệu trên máy tính và điện thoại di động của Chelsea thì sao?”

“Không có gì lạ cả,” Lance nói. “Hầu hết là mối quan tâm của cô ấy tới các chủ đề về làm mẹ. Các mối quan hệ anh chị em, sự phát triển của trẻ sơ sinh, chứng quấy khóc, vân vân.”

“Giả như người phụ nữ đã chết kia không phải là Chelsea, chúng ta có thể vẫn cho rằng có khả năng Chelsea tự mình bỏ đi không?” Sharp hỏi.

Morgan lắc đầu. “Theo ý kiến cá nhân của cháu thì không.”

Lance nghĩ tới người phụ nữ tóc vàng xinh đẹp kia. Cảnh sát trưởng King có đúng không? Cô ấy đang trốn đâu đó bên ngoài, bị trầm cảm, muốn tự tử, giận dỗi chồng mình và quyết định dạy cho anh ta một bài học chăng? “Suy nghĩ của cháu cũng giống như Morgan. Mọi người mà chúng cháu hỏi đều nói rằng Chelsea sẽ không bao giờ rời bỏ con của mình.”

“Đoạn bị đứt của dây chuyền cùng với những sợi tóc bị mắc vào càng cho thấy cô ấy bị bắt đi một cách ép buộc,” Morgan nói.

Sharp gật đầu, nheo hai mắt lại. “Được rồi, tất cả chúng ta đều đồng ý với điều đó. Trừ phi Chelsea gặp vấn đề suy sụp tinh thần nào đó, cô ấy sẽ không chủ định bỏ rơi gia đình mình.”

Lance quay trở lại với danh sách của mình. “Sau cùng là người đáng nghi nhất. Harold Burns thì sao?”

Sharp khoanh tay trước ngực. “Những tên tội phạm bạo lực tình dục cấp độ ba không thể tự nhiên mà từ bỏ thói hư của mình được. Họ là một mối đe dọa cho cộng đồng khi được thả ra.”

“Các nghiên cứu cho kết quả khá phức tạp.” Morgan tranh luận. “Chúng ta không thể cho là anh ta có tội chỉ vì anh ta chống đối.”

Sharp giữ vững lập trường, nói thêm: “Anh ta đã không đơn thuần nhìn trộm qua cửa sổ, mà là phạm tội dùng bạo lực để cưỡng hiếp. Anh ta đã dùng một khẩu súng. Anh ta đe dọa và bóp cổ nạn nhân.”

“Cháu đồng ý. Cháu đã nhìn thấy quá nhiều tội phạm tái phạm ở nhiều loại tội để có thể tin rằng bất cứ tội phạm bạo lực nào cũng nên bị tống cổ vào tù. Nhưng bất cứ ai có tên trong danh sách tội phạm tình dục đều sẽ phản ứng lại khi một điều tra viên đến gọi ra nói chuyện về một phụ nữ mất tích.”

Lance bước dài, nhớ lại cách mà Burns đã đe dọa Morgan. “Ngay cả khi Burns có vẻ phạm tội gì đó, chúng ta cũng không thể cho rằng Burns là thủ phạm trong vụ này.”

“Địa chỉ nhà của Burns và tiệm sửa xe cách bao xa nơi được phát hiện thi thể?” Sharp hỏi. “Bác sẽ đi lấy tấm bản đồ.”

“Cháu có một cái đây rồi.” Lance nhấp chuột và mở ra một bản đồ khu vực đó. Anh ghim vị trí gần công viên của bang nơi thi thể được tìm thấy. Sau đó, anh đánh dấu hai địa chỉ còn lại. “Thi thể được tìm thấy cách không quá ba kilômét từ tiệm sửa xe. Nếu đi qua khu rừng phía sau cái sân phế thải, cuối cùng ta sẽ đến được công viên của bang.”

Điện thoại của Morgan rung lên. “Là cảnh sát trưởng quận.”

Lance ngừng nói. Có phải các bác sĩ khám nghiệm tử thi đã xác định được danh tính thi thể?

« Lùi
Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của melinda leigh