Thoát Thân

Lượt đọc: 8576 | 4 Đánh giá: 9,5/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
CHƯƠNG 23

Nín thở, Morgan áp điện thoại vào tai. “Morgan Dane nghe.”

“King đây.” Cảnh sát trưởng quận nói với giọng trầm trầm đầy bực dọc.

“Ông đã có thông tin gì từ bác sĩ khám nghiệm chưa?” Morgan hỏi.

“Không. Tôi gọi không phải vì chuyện đó.” Viên cảnh sát trưởng quận thực sự đang thở hồng hộc. “Tôi nhận được một cuộc gọi từ luật sư của Harold Burns. Cô và các điều tra viên của cô sẽ phải tránh xa hắn ta. Hãy xem như đây là lời cảnh cáo chính thức dành cho cô.”

“Ông có biết hắn ta là một tội phạm bạo lực cấp độ ba và thi thể người phụ nữ được tìm thấy cách Tiệm Sửa Xe Burns không quá ba kilômét?” Giọng của Morgan lạnh như băng. Burns đã tiếp tục công kích sau chuyến thăm tiệm sửa xe của họ. Cô đã mong hắn thôi gây sự chú ý.

“Quấy rối là bất hợp pháp, cô Dane à.” Cảnh sát trưởng quận nói với giọng tức tối và lãnh đạm. “Tránh xa Burns, và tránh xa cái tiệm sửa xe của anh trai hắn ta nữa.”

Cuộc gọi bị ngắt kết nối.

Burns đã cho họ một cú.

Cảm giác sửng sốt xâm chiếm Morgan, rồi cơn giận mãnh liệt lấn át nó. Cô hạ điện thoại xuống. “Hai người có nghe thấy không?”

Khuôn mặt nhăn nhó của Lance và Sharp đã trả lời cho câu hỏi đó của cô.

“Cái thằng khốn.” Lance lầm bầm chửi tục qua hơi thở.

Morgan đứng dậy và bước dài tới khoảng hẹp đằng sau cái bàn giấy. “Em biết việc này có thể xảy ra khi chúng ta đi tới tiệm sửa xe. Lẽ ra em nên làm thêm điều gì đó để ngăn chặn nó.”

Lance đấm vào lòng bàn tay. “Anh không thể tin cảnh sát trưởng quận lại đứng về phía một tên tội phạm tình dục bạo lực.”

“Bình tĩnh nào. Bác chắc là ông ta sẽ không đứng về phía Burns đâu. King có thể không hợp tác tốt hay chơi sòng phẳng với người khác, nhưng là một cảnh sát có tài.” Sharp đưa một bàn tay lên. “Bác hy vọng ông ta sẽ điều tra Burns và không muốn chúng ta vướng vào việc của ông ta. Nếu bác là ông ta, bác có thể cũng cảm thấy như vậy.”

Có thể là chưa đủ, và lý do duy nhất mà King để tâm đến Burns là vì chúng ta đã tìm thấy hắn ta.” Lance cay cú.

“Có thể vậy. Mà cũng có thể không,” Sharp nói. “Chúng ta không biết cảnh sát trưởng quận đang làm gì cả.”

“Burns là nghi phạm hàng đầu của chúng ta trong vụ mất tích của Chelsea. Làm sao chúng ta lại lờ hắn đi được?” Morgan kìm nén nỗi thất vọng trong lòng. Cô đã quen với việc làm việc với bên hành pháp và nhận hỗ trợ từ sở cảnh sát. Cô cần thay đổi cách nghĩ, nhưng toàn bộ tình thế này thật đáng giận. “Cháu biết cảnh sát trưởng quận không buộc phải chia sẻ với chúng ta thông tin chi tiết cuộc điều tra, nhưng ít ra cũng có thể ám hiệu rằng Burns thật sự nằm trong tầm ngắm của ông ta chứ.”

“Nghe này. King nổi tiếng là luôn giữ bí mật các hành động của mình, thậm chí với các cơ quan thi hành luật khác,” Lance nói. “Người đàn ông này không tin vào những người ở cùng phía với ông ta. Anh chắc là không có cách gì khiến ông ta tin vào một luật sư bào chữa. Chúng ta đang ở bên kia chiến tuyến trong vụ này.”

Nhưng Morgan biết rằng họ đã xử lý Burns sai cách. “Chúng ta lẽ ra nên tiếp cận Burns theo cách khác. Chúng ta nên giám sát hắn thay vì liên hệ trực tiếp mới phải. Chúng ta đã để lộ kế hoạch. Giờ chúng ta thậm chí còn không thể giám sát hắn ta mà không bị nguy cơ phạm tội quấy rối.”

Sharp đứng dậy. “Bác sẽ gặp các chàng trai vào bữa trưa sau. Có lẽ một trong số họ sẽ có ý tưởng gì mới. Họ là một nhóm người khó gần, và họ buôn dưa lê giống như những quý bà trung niên. Bác sẽ tìm hiểu xem họ biết những gì và nhờ họ thám thính xung quanh.”

Các chàng trai đó là những người đồng nghiệp đã về hưu của Sharp, những người từng phục vụ trong lực lượng cảnh sát địa phương, họ thường gặp nhau ở một quán rượu trong vùng.

Morgan xem giờ. “Ôi. Đã mười một giờ rồi sao? Cháu phải đi đón Sophie ở trường mẫu giáo và Gianna ở trung tâm lọc máu. Rất xin lỗi.”

Khi cô còn là một công tố viên, bọn trẻ đi nhà trẻ cả ngày. John thường phải đi đóng quân nhiều hơn là ở nhà. Morgan đã sống giống như người mẹ đơn thân. Nhưng sau khi chồng cô qua đời, cô đã nghỉ việc hai năm. Cô đã quên mất việc vừa lo công việc, vừa lo cho con cái và giữ cho bản thân minh mẫn khó khăn đến thế nào.

“Bao lâu nữa thì Gianna mới có bằng lái xe?” Lance hỏi.

“Kỳ thi lấy bằng lái của cô ấy được lên lịch vào tháng tới, nhưng thật khó để có thời gian cho cô ấy thực hành. Rõ ràng là em sẽ không để cô ấy thực hành khi bọn trẻ ở trong xe.” Và Gianna sẽ phải nâng cao kỹ năng lái xe trước khi Morgan cho phép cô lái xe đưa các con cô đi đây đó.

“Anh có thể giúp được.” Lance đề nghị.

Sharp dừng lại khi đang đi ra cửa. “Bác cũng vậy. Và nếu cháu cần giúp đỡ về việc của ông cháu, cứ cho bác biết.”

“Cảm ơn. Stella và cháu đang cố gắng chia nhau đưa ông đi gặp bác sĩ.” Morgan lấy đồ của mình. “Cháu sẽ quay lại trong một tiếng nữa.”

Khoác áo choàng vào và kéo túi xách qua vai, cô đi ra ngoài, tới chiếc xe của mình và lái đến trường mẫu giáo. Cô đón Sophie lúc mười một giờ ba mươi, nhưng phải sau ba mươi phút nữa Gianna mới lọc máu xong. Thấy không có lý do gì để lãng phí ba mươi phút chờ đợi, Morgan lái xe tới cửa hàng tạp hóa và đậu xe ở đó. Dắt tay Sophie, cô băng qua bãi đậu xe và kéo cái xe đẩy từ trong hàng xe. Cô quay qua để nhấc con gái vào trong ghế phía trước xe đẩy.

Sophie lùi lại và khoanh hai tay. Trường mẫu giáo đã khiến cô bé mệt mỏi và cáu kỉnh. “Con muốn đi bộ.”

“Hôm nay mẹ cần con vào trong xe. Chúng ta phải nhanh lên. Cô Gianna sắp xong rồi.” Morgan nhấc đứa trẻ lên và đặt vào xe đẩy.

Đứa con gái út của cô càng không thích bị chế ngự bao nhiêu thì cô bé càng nhận ra mẹ mình cứng rắn bấy nhiêu. Morgan thắt dây an toàn.  Sophie ngoan ngoãn vâng lời, nhưng không có nghĩa là im lặng với ý kiến riêng của mình. “Con không thích ngồi trong xe đẩy.”

“Mẹ biết là con không thích.” Morgan đẩy xe vào cửa hàng. “Hôm nay con đã làm gì ở trường?”

“Con lấy một cái bánh quy bơ được không?”

“Không được. Gần tới giờ ăn trưa rồi.” Morgan tiến tới quầy hàng rau quả và đặt một túi khoai tây vào xe. “Nhưng con đói.” Sophie không phải là đứa trẻ háu ăn. Nếu cô bé hỏi xin thức ăn, cô bé hẳn đang rất đói.

“Hôm nay con có ăn vặt ở trường không?”

Sophie lắc đầu khiến cho hai chỏm tóc lắc qua lắc lại. “Lúc đó con muốn vẽ cho xong bức tranh.”

Đúng là Sophie. Bận rộn đến nỗi bỏ ăn.

Morgan lướt nhìn quầy hàng xem nên mua gì. Phải mất ít nhất ba mươi phút nữa trước khi họ đón Gianna và lái xe về nhà. Phải chờ đợi đến ba mươi phút là quá lâu cho một đứa trẻ đang mệt và đói bụng. “Con ăn chuối không?”

“Con có thể ăn nó ngay bây giờ không?”

“Mẹ trả tiền xong là con có thể ăn.” Morgan đi bộ nhanh hơn.

“Vâng.” Sophie phấn khởi. Hai chiếc giày tím đung đưa ra trước rồi sau khi cô bé bắt đầu hát nhạc nền bộ phim Câu chuyện Đồ chơi . Một phụ nữ trung niên mỉm cười khi họ đẩy xe đi ngang qua.

Morgan rẽ vào một lối đi và va vào một người đàn ông. Mất thăng bằng, cô nắm chặt một tay vào chiếc xe đẩy để giữ vững.

“Tôi rất xin lỗi.” Cô bước lùi lại và nhìn lên. Tất cả hơi thở rút khỏi lồng ngực cô và nỗi sợ hãi đưa cả tá adrenaline vào trong máu.

Harold Burns chằm chằm nhìn cô, mắt hắn lóe lên khi nhận ra cô. Cái giỏ tay hắn cầm chỉ có một hộp cá ngừ. “Cô phải nhìn rồi mới đi chứ.”

Morgan tiếp tục di chuyển ra xa, kéo ngang chiếc xe đẩy và cố gắng bước vào giữa Sophie và Burns. Nhưng chiếc xe mắc vào quầy trưng bày đào đóng hộp. Những chồng hộp đào rơi xuống và lăn trên nền.

Burns vẫn không di chuyển. Hắn chỉ đăm đăm nhìn cô, ánh mắt hắn đầy ác ý và thỏa mãn.

Hắn đã đi theo cô sao?

Những cái hộp lăn dưới xe đẩy. Ánh mắt của Burns lướt chầm chậm từ Morgan sang con gái cô. Tiếng chuông cảnh báo thầm vang lên trong đầu Morgan.

Mang Sophie tránh xa hắn ta

Ngay kế bên cô, Sophie nói: “Mẹ ơi?” Giọng cô bé khe khẽ và sợ hãi khi cô bé nhận thấy phản ứng của Morgan trước Burns.

Morgan liếc nhìn lên và quan sát lối đi. Cách đó chín mét, người phụ nữ trung niên kia đang so sánh giá của phô mai Parmesan. Kế bên cô, một người đàn ông trẻ đang xếp những cái hộp mì Ý vào giỏ anh ta cầm trên tay.

Họ đang ở trong một cửa hàng tạp hóa. Nơi có đầy đủ sự quan sát của hai người bán hàng khác và nhiều camera giám sát, Burns không thể làm hại Sophie được.

Con bé đang an toàn. Morgan hít thở, cố gắng giữ cho mạch đập ổn định. Nhưng cơ thể cô lại phản ứng với việc Burns ở gần con gái mình bằng sự phản đối ngay lập tức. Nếu như cô chỉ có một mình, phản ứng của cô sẽ hoàn toàn khác, có thể còn có chừng mực. Nhưng não cô đơn giản chỉ không thể bỏ qua bản năng làm mẹ nguyên thủy, mối liên hệ bên trong giữa mẹ và con giúp những người phụ nữ thời tiền sử giữ con mình an toàn khỏi sự tấn công của động vật ăn thịt và bảo đảm sự tồn tại của loài người.

Bản năng nguyên thủy và thuần túy ấy là điều hiển nhiên.

Kẻ tấn công tình dục bạo lực không thể ở gần con gái cô như thế này. Việc ánh mắt hắn hướng đến con gái cô là sự đe dọa trực tiếp và rõ ràng.

Morgan bế Sophie, kéo cô bé ra khỏi xe đẩy và quay về hướng lối ra.

“Mẹ ơi, chuối của con.” Sophie hét lên, với ra sau khi Morgan vội vàng ra khỏi cửa hàng. Cô lao nhanh qua bãi đậu xe.

Sophie thút thít khóc khi Morgan bỗng đi thật nhanh, mở cửa hông xe khi chạy về phía nó. Cô đặt Sophie vào trong, trèo vào cửa hông cùng con gái, rồi đóng nó lại.

Ngay cả tiếng cửa khóa lại cũng không thể làm dịu nỗi hoảng sợ trong cô.

“Ngồi vào ghế của con đi.” Morgan ra lệnh, liếc nhìn ra sau và thả cái túi vải xuống sàn.

Harold Burns đứng nơi vỉa hè, ngay bên ngoài cánh cửa của cửa hàng tạp hóa, mắt anh ta không rời chiếc xe của Morgan.

“Mẹ ơi?” Sophie ngoan ngoãn trèo vào ghế của mình, giọng lạc đi sợ hãi, những giọt nước mắt chảy xuống khuôn mặt cô bé.

“Ổn rồi, con yêu.” Cúi người xuống khoảng nhỏ trong xe, Morgan thắt dây an toàn ở ghế và trèo qua hộp số để vào ghế ngồi lái.

Nhưng Sophie hiểu rõ rằng có gì đó không ổn. Cô bé sụt sịt, tựa mặt vào gối tựa đầu và thút thít khóc.

Morgan khởi động máy và lái ra khỏi bãi đậu xe về phía Văn phòng Thám tử Sharp. Cô sẽ không dẫn Burns về nhà mình. Vẫn để mắt qua kính chiếu hậu, Morgan rút điện thoại di động khỏi túi và gọi Lance. “Anh còn ở văn phòng không?”

“Có.”

“Anh có thể gặp em ở ngoài vài phút nữa không? Em đang trên đường tới đó. Sophie đang ở với em.”

“Morgan, chuyện gì vậy?”

“Sophie và em đi vào một cửa hàng tạp hóa.” Morgan dừng lại ở đèn đỏ, mắt đảo qua lại từ kính chắn gió sang hai bên gương chiếu hậu. Một chiếc xe hơi trờ tới sau chiếc xe của cô. Cô thở ra khi nhìn thấy một quý ông lớn tuổi sau vô lăng. “Harold Burns đã ở đó.”

Lance chửi thề. “Em đang ở đâu?”

“Chỉ cách bốn dãy phố. Em sẽ gọi cho Stella đã.” Cô bấm nút “Kết thúc” rồi gọi cho em gái mình, giải thích ngắn gọn với Stella. “Gianna cần được đón ở chỗ lọc máu.”

“Được rồi,” Stella nói. “Em sẽ đón cô ấy và gặp chị ở Văn phòng Thám tử Sharp.”

Morgan lái xe, kiểm tra kính chiếu hậu, tìm xem có chiếc xe bán tải màu đỏ không.

Burns đang giở trò gì đây? Và hắn đã đi đâu rồi?

« Lùi
Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của melinda leigh