Thoát Thân

Lượt đọc: 8577 | 4 Đánh giá: 9,5/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
CHƯƠNG 24

Lance bước từng bước dài trên lối đi bộ.

Cô ấy đâu rồi?

Ý nghĩ về việc Burns dọa Morgan và cô con gái nhỏ của cô khiến cơn giận nơi ngực Lance sôi lên. Anh chẳng muốn gì khác ngoài đi tìm Burns và trả lại hắn những gì hắn đã gây ra.

Khi còn làm cảnh sát, Lance ghét bản chất cửa xoay của hệ thống ngành. Có những người có thể được cải tạo, nhưng có những người chỉ đơn giản là xấu xa. Xấu xa từ khi sinh ra. Xấu xa do được tạo nên. Dù là gì đi nữa thì hiện thực là dẫn chứng quan trọng nhất. Những gã đàn ông bạo lực giống như Burns rất nguy hiểm. Đôi khi, cụ thể như lúc này, Lance cảm thấy sợ tính bạo lực của chính mình trong phản ứng của anh đối với những kẻ như hắn.

Nhưng đó là bởi lý do cá nhân.

Là Morgan. Và Sophie!

Chết tiệt.

Những gã đàn ông như Burns không nên được phép hít thở cùng bầu không khí với một đứa trẻ ngây thơ.

Sức nóng của cơn giận đã sôi lên đến họng Lance khi Morgan đậu xe vào lề đường trước văn phòng. Khuôn mặt cô trắng như tờ giấy mới. Cô ra khỏi ghế lái và mở cửa hông trượt ra. Sophie vẫn đang khóc. Đôi mắt xanh to lớn của cô bé đầy sợ hãi.

Dẫu cảnh tượng ấy khiến Lance muốn dần cho tên Burns một trận sống dở chết dở, nhưng anh cố kìm nén cơn giận ấy trong lòng.

Sophie cần được trấn an.

Cô bé cần cảm thấy an toàn.

Chúa ơi. Cha mẹ làm việc này thế nào đây?

Hai bàn tay Morgan đang run rẩy dữ dội đến nỗi cô không thể mở dây đai an toàn.

Lance bước tới. “Để anh.”

“Chào cháu, Soph!” Lance mở dây đai, nhấc cô bé ra khỏi ghế, và ôm chặt cô bé. “Ổn rồi.”

Cô bé dường như quên mất rằng mình không tin tưởng anh. Hai cánh tay cô bé ôm quanh cổ anh thật chặt vì hoảng sợ, còn hai cái chân mảnh khảnh thì quấn quanh hông anh. Cô bé dùng sức bám chặt vào anh khiến anh xúc động mạnh.

Anh đã khiến cô bé cảm thấy an toàn.

Morgan nắm lấy cái túi vải nhấc ra khỏi xe, còn Lance đi sau cô theo lối đi bộ vào văn phòng. Vẫn bế Sophie bằng một tay, anh khóa cửa và kích hoạt chuông báo động. “Em ổn cả chứ?”

Morgan gật đầu. Nhưng tay cô vẫn run và mặt cô chuyển từ tái sang xám.

Sharp bước ra từ phòng làm việc của ông, khuôn mặt cau lại.

Cảm thấy cú chạm của móng chân chó, Sophie ngẩng đầu lên khỏi vai Lance. “Chó cưng.”

Morgan vuốt tóc cô bé và tự trấn an mình. “Sophie à, đây là ông Sharp và con chó của ông ấy, tên là Rocket.”

Rocket tựa vào chân của Morgan và rên rỉ.

Hoàn toàn không để ý tới Sharp, Sophie cúi xuống và với tay chạm vào con chó. Những giọt nước mắt của cô bé đã ngừng chảy giống như một cái vòi nước đã khóa. “Đặt cháu xuống với.”

Ngay cả Lance cũng không thể sánh với con chó.

Lance cẩn thận đặt cô bé xuống sàn, quan sát con chó để xem phản ứng. Nhưng cái chỏm đuôi đã cắt của con Rocket ngoe nguẩy. Con chó ngửi ngửi rồi liếm tay cô bé. Sophie cười khúc khích.

“Ngồi xuống,” Morgan nói.  Con chó đặt mông xuống sàn nhà và đưa chân ra cho Sophie.

Morgan cúi xuống bên cạnh Sophie. Con chó không tỏ ra chút rụt rè nào như khi ở trước những người lớn lạ mặt.

“Có vẻ như Rocket thích trẻ con.” Sharp gật đầu.

Sophie quay qua nhìn Sharp với đôi mắt xanh to vẫn còn nhòe nước. “Cháu có thể chơi với cô chó này không?”

“Chắc chắn rồi. Đi lấy quả bóng cho nó đi.” Sharp chìa tay ra về phía Sophie.

“Cháu đang đói bụn .” Sophie thường không tin tưởng những người lạ, hoặc ít ra là cô bé luôn thấy không tin tưởng Lance, nhưng cô bé nắm tay Sharp mà không do dự. Lance ghi nhớ điều này để nói chuyện với cô bé về những người lạ mang theo những chú chó.

“Xem chúng ta có thể tìm thấy gì cho cháu ăn nào,” Sharp nói.

“Cháu và mẹ đã bỏ lại chuối ở cửa hàng.” Hơi thở sụt sịt của Sophie lại khiến lòng Lance xúc động mạnh thêm lần nữa.

“Cháu biết gì không?” Sharp dẫn cô bé xuống sảnh. “Rocket cũng thích chuối. Ông có một ít trong bếp.”

Ngay khi Sophie và Sharp biến mất trong phòng bếp, Morgan không kìm được nữa. Nước mắt bắt đầu chảy xuống hai má cô. Che miệng lại, cô chạy vào phòng tắm. Lance chờ bên ngoài, cảm thấy bất lực. Ít ra là anh đã có thể bế và dỗ dành Sophie.

Khi xuất hiện trở lại, khuôn mặt cô đã được lau sạch và Lance ngửi thấy mùi nước súc miệng.

“Em muốn uống nước không?”

Morgan lắc đầu. “Em chưa khát.” Cô vẫn còn run rẩy. “Em xin lỗi. Cứ gặp tình huống căng thẳng là em hay bị nôn ói.”

Liếc nhìn cửa bếp, Lance dẫn cô vào phòng làm việc của cô. Cuối cùng anh cũng đã có tiến triển với Sophie. Anh không muốn hình ảnh anh ôm mẹ cô bé sẽ khiến cô bé khó chịu trở lại.

Ngay khi vào trong phòng, anh kéo cô vào ngực mình và ôm cô thật chặt. Cô áp mặt vào người anh.

“Hắn ta sẽ không dám ngạo mạn kiểu đó nếu anh đi với em.” Morgan không phải kiểu “công chúa phải gai”, và cô cũng không phải là kẻ ngốc. “Hắn hẳn đã đi theo em.”

“Được rồi, việc đó sẽ không xảy ra nữa đâu,” Lance nói. Anh đang áp chặt vào người cô hơn cả sơn dính vào tường.

“Em cần phải về nhà để lấy súng.” Morgan có giấy phép sử dụng súng. Nhưng cảm thấy không phù hợp khi đi với con nhỏ, cô hiếm khi mang theo nó. “Vụ việc không có tính bạo lực, nhưng cũng khá đáng sợ. Giả như hắn đã làm gì đó, và em không thể bảo vệ Sophie thì sao?”

Lance xoa xoa vào vai cô. “Hắn đã không làm gì cả và Sophie vẫn ổn. Chẳng ích gì khi em cứ phải tự dằn vặt mình về những khả năng có thể xảy ra.”

Morgan gật đầu, nhưng có vẻ chưa bị thuyết phục. “Em cần gọi về nhà và cảnh báo cho ông nội. Giả như Burns biết nơi em sống thì sao?”

“Địa chỉ nhà em không có trong danh sách công khai, đúng không?” Lance hỏi.

Morgan sụt sịt. “Đúng vậy. Nhưng cả hai chúng ta đều biết có được tên và địa chỉ nhà là việc dễ dàng mà.”

Các báo cáo thuế, hồ sơ việc làm, và các thông tin trong báo cáo công khai khác không hề khó để tìm ra. Sự dễ thấy là nhược điểm của các thông tin công khai mà họ tìm được trong vụ việc vừa rồi.

Ai đó gõ cửa trước.

“Anh sẽ ra xem.” Lance đi ra ngoài sảnh và mở cửa. Stella đẩy qua anh. “Morgan đâu rồi?”

“Trong phòng làm việc của cô ấy.” Lance ra hiệu về phía cánh cửa đang để mở. “Cô ấy ổn. Sophie cũng vậy.” Stella và Morgan chào nhau bằng một cái ôm thân thiết.

“Gianna đâu?” Morgan hỏi, nhìn qua vai em mình. “Có gì không ổn sao?”

“Không. Cô ấy ổn. Em đã gọi cho cô ấy. Brody đi đón cô ấy rồi. Anh ấy sẽ đưa cô ấy về nhà và ở đó.” Cô ngửa người ra sau, hai tay vẫn ôm Morgan và xem xét chị gái mình. “Em muốn tới ngay đây và đảm bảo chị không sao cả. Nói với em chuyện gì xảy ra đi.”

“Chị ổn.” Morgan bỏ vòng tay của em mình ra, rồi đóng cửa văn phòng trước khi kể lại vụ việc xảy ra ở cửa hàng tạp hóa.

Lance phải nỗ lực hết sức để kiểm soát được sự bực bội trong anh.

Stella lấy ra khỏi túi cuốn sổ nhỏ và ghi vào đó. “Hắn ta không nói gì khác sao?”

“Không.” Morgan biết trước em mình sẽ hỏi gì.

“Xui thật, chúng ta không thể làm gì nhiều.” Stella gập sổ lại. “Hắn ta đã không làm gì hay nói lời đe dọa. Gần đó chỉ có hai cửa hàng tạp hóa. Hắn phải đi mua sắm ở một trong hai cửa hàng. Hắn đã chẳng làm gì phạm pháp.”

“Chị biết,” Morgan nói. “Nhưng chị muốn ghi lại lời khai của chị.”

Quá nhiều phụ nữ tự nhủ với bản thân rằng họ tưởng tượng ra các mối nguy hiểm và rồi cuối cùng họ đã trở thành nạn nhân. Nếu Burns có ý rình rập Morgan hay gia đình cô, thì việc ghi lại từng vụ việc là tối cần thiết.

“Được rồi.” Stella gật đầu, lấy điện thoại ra. “Em sẽ gọi tới cửa hàng và yêu cầu một bản sao các đoạn băng giám sát.” Cô đi tới hành lang để gọi điện.

Cái túi vải của Morgan ở trên bàn làm việc rung lên. Cô móc điện thoại ra và nhìn màn hình hiển thị. “Là Cảnh sát trưởng quận King.” Cô bấm nút nhận cuộc gọi, giữ điện thoại xa vài centimet khỏi tai để Lance có thể nghe thấy. “Tôi nghe đây.”

“Cô đã nghe tôi nói tránh xa Harold Burns hay chưa?” King hét lên.

Morgan giật mình. “Xin lỗi?”

Mối lo sợ làm tóc gáy sau cổ Lance dựng lên. Có gì đó không ổn.

“Tôi vừa mới nhận điện thoại từ luật sư của Harold Burns.” Cảnh sát trưởng quận nói. “Burns nói rằng cô theo anh ta tới cửa hàng tạp hóa và quấy rối anh ta.”

“Tôi không hề làm như vậy,” Morgan nói.

Cảnh sát trưởng quận tiếp tục. “Hắn có ảnh của cô ở cửa hàng và tấm ảnh khác cho thấy cô đang lái xe ra khỏi bãi đậu xe.”

“Hắn có đề cập đến việc tôi đi cùng con gái ba tuổi của tôi không?” Giọng Morgan gắt lên. Cô hít thở, rõ ràng là đang cố kiềm chế.

“Không. Hắn không nói.” Cảnh sát trưởng quận nói, giọng ông ta chuyển qua ôn tồn, dè dặt.

“Ông có thật sự nghĩ tôi bám theo một tên tấn công tình dục bạo lực trong khi đang đi với con của mình không?” Morgan chuyển sang cách nói của một bà mẹ bảo vệ con. Lạc quan mà nói, tay cô đã thôi run rẩy và má cô đỏ bừng lên.

Sau ba nhịp thở trong yên lặng, cảnh sát trưởng quận nói: “Tôi sẽ lưu tâm đến vụ này.”

“Không cần đâu.” Giọng Morgan gay gắt, và tông giọng của cô có ý “tôi không cần tới sự giúp đỡ chết tiệt của ông”, mặc dù cô là một người thừa chuyên nghiệp và thừa lịch thiệp để nói ra điều đó. “Sở Cảnh sát Scarlet Falls đã yêu cầu các đoạn băng giám sát, và tôi đang điền đơn khiếu nại cho họ trong khi chúng ta nói chuyện.”

“Nhân viên tiếp nhận là ai?” Cảnh sát trưởng quận King hỏi.

“Thám tử Stella Dane,” Morgan nói.

“Dĩ nhiên rồi.” Cảnh sát trưởng quận lầm bầm. “Dĩ nhiên cô đã gọi cho em mình.”

Morgan lờ đi lời bình luận đó. “Tôi sẽ nhờ em ấy gửi ông bản sao lời khai của tôi.”

Lance hy vọng những đoạn video ở cửa hàng đã ghi lại cảnh đụng độ ấy. Nhưng thực tế, nó sẽ thể hiện điều gì? Cách mà Morgan mô tả vụ việc, cô đã đi vào một góc nào đó và đụng phải Burns. Điều họ hy vọng nhất ở băng ghi hình là cho thấy cô đã tới cửa hàng trước, việc ấy sẽ hỗ trợ cho lời nói của cô là hắn đi theo cô. Nếu cô may mắn, những cái camera đó có thể ghi được hình hắn đang tìm cô hoặc có hành động khả nghi nào đó.

Nhưng Lance có một cảm giác rằng may mắn sẽ không đến với cô trong ngày hôm nay. Tự sâu trong lòng, anh rất muốn nói với cô rằng Burns đã lên kế hoạch cho cuộc đụng độ của họ. Và rằng việc này chỉ là khởi đầu cho bất cứ kế hoạch nào mà hắn đã dự tính.

“Hãy thật cẩn thận, Công tố viên à.” Cảnh sát trưởng quận cảnh báo. “Tôi không biết Burns sẽ làm gì, nhưng hắn là gã rất nguy hiểm.”

“Vâng. Tôi rất ý thức được việc đó.” Môi Morgan bặm lại.

“Cứ phải cảnh giác.” Cảnh sát trưởng quận gác máy.

Morgan hạ điện thoại xuống, tay run lên. “Anh nghe hết cả chứ?”

“Anh nghe rồi.” Lance gật đầu. “Burns sẽ làm gì đó.”

“Nhưng là làm gì chứ?” Morgan hất một lọn tóc đen ra khỏi mắt.

“Hắn ta đang gài bẫy em.” Lance có thể cảm nhận điều ấy từ trong xương tủy mình.

Morgan nhìn anh chằm chằm, đôi mắt xanh của cô mở lớn. Nỗi sợ hãi trong đôi mắt ấy là phiên bản người lớn vừa mới thể hiện trong đôi mắt con gái cô. Hàm ý từ những khiếu nại của tên Burns đã quá rõ ràng. “Nhưng để làm gì?”

“Anh không biết, nhưng không tốt đẹp gì rồi.”

“Ôi, Chúa ơi. Hắn đã nhìn thấy Sophie.” Cô quay về phía cửa như thể định chạy tới chỗ con gái.

Lance đưa tay kéo cô lại. “Con bé đang ở trong bếp với Sharp. Con bé ổn rồi.”

Morgan gật đầu. “Em biết. Chỉ là…” Cô dừng lại và hít một hơi sâu để giữ bình tĩnh. “Em có thể tự xử lý để bảo vệ bản thân. Nhưng khi có gì đó đe dọa con của em, nó lại khác. Không gì khủng khiếp hơn thế.”

“Anh hiểu mà.” Lance đang bắt đầu hiểu sự khác biệt.

Càng dành nhiều thời gian với con của Morgan, anh càng nghĩ đến chúng như một phần của cuộc đời mình. Anh vẫn luôn thích trẻ con. Nhưng ba đứa con gái của Morgan đã có một vị trí đặc biệt trong trái tim anh. Sự chân thành, không biết đến dối trá của chúng. Nếu chúng thích bạn, chúng sẽ không giấu giếm. Ava và Mia vô tư thoải mái thể hiện tình cảm của mình. Chúng mất cha nhưng đã đón nhận anh không chút ngần ngại.

Và nếu chúng không thích bạn, anh nghĩ tới sự phản đối của Sophie đối với mối quan hệ giữa anh và Morgan, ít nhất là bạn biết mình đang ở vị trí nào trong lòng chúng.

Nhưng ngay cả Sophie, hay có lẽ đặc biệt là Sophie, đã từ từ chiếm lấy trái tim anh một cách tự nhiên. Cô bé cảm nhận từng xúc cảm đang tăng dần. Cô bé là một người khó nhằn nhưng chân thành. Cô bé không thật sự ghét anh. Cách cô bé bám vào anh để được trấn an và an toàn ngày hôm nay đã cho anh biết điều đó. Cô bé đã quen có mẹ ở nhà cùng mình trong hai năm. Giờ Morgan quay lại làm việc và quen một người đàn ông. Sophie vẫn chưa thích nghi được việc Morgan ra ngoài cả ngày. Hy vọng cô bé sẽ vô tư chào đón kẻ cạnh tranh mối quan tâm của mẹ cô bé là điều vô lý. Nhưng Lance sẽ kiên nhẫn chờ. Cuối cùng rồi cô bé sẽ chấp nhận anh thôi.

Có thể vậy.  Ý nghĩ Burns đã đứng gần Sophie khiến cơn giận của Lance bốc lên tới đỉnh đầu. Nhưng cô gái nhỏ không phải là người mà anh lo lắng nhất.

“Nạn nhân của Burns là một phụ nữ trưởng thành,” anh nói. “Thông tin ghi chép về hắn cho thấy hắn là một kẻ tấn công bạo lực, nhưng anh đã không thấy bất cứ điều gì cho thấy hắn là một kẻ ấu dâm.”

“Điều đó cũng chẳng dễ chịu cho lắm.”

“Đúng vậy. Chúng ta sẽ bảo đảm hắn không đến gần các con gái của em,” Lance nói. “Nhưng em cũng cần cẩn trọng. Em là người mà hắn đang theo dõi.”

« Lùi
Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của melinda leigh