Thoát Thân

Lượt đọc: 8579 | 4 Đánh giá: 9,5/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
CHƯƠNG 25

Morgan đưa Sophie vào trong nhà với Gianna. Sau đó, cô ghé qua phòng mình và lấy khẩu súng ra khỏi nơi cất giấu. Cô thay quần dài có dây thắt lưng để gắn được bao da ở sau hông. Áo khoác của cô vừa khéo che được bao súng.

Cô đi ra ngoài. Lance đứng gần xe Jeep nói chuyện với Stella và Brody. Chống gậy trên lối xe chạy, ông cụ đang đeo cây súng ngắn của mình.

Cơn ớn lạnh chợt ùa đến trong lòng Morgan. Tất cả hành động này là vì một gã đàn ông, một gã tội phạm tình dục bạo lực, kẻ mà Morgan đã liên lạc.

Là lỗi của cô khi để Burns chú ý đến mình.

Bản chất công tố viên trong Morgan chẳng muốn gì hơn là để cảnh sát giám sát Harold Burns cho tới khi hắn làm gì đó phạm pháp. Cách xử sự của gã đàn ông đó chẳng mảy may cho thấy hắn muốn thay đổi. Với cô, vấn đề chỉ là thời gian cho tới khi Burns quay lại với khuynh hướng của hắn.

“Cảm ơn em đã dành thời gian đến đây.” Morgan nói với em gái. “Em có chắc là ổn với sếp của em không?”

“Ổn chứ. Em nhớ mấy đứa cháu gái.” Stella ra hiệu xua đuổi bằng một bàn tay. “Đi đi. Giải quyết vụ của chị. Em sẽ ở đây cho tới khi chị quay lại.”

“Stella và ông sẽ lo vụ này.” Ông cụ gõ cây gậy lên lối chạy xe.

Ông cụ từng là một tay thiện xạ. Ông và cha cô đã dạy tất cả bốn anh chị em nhà Dane cách sử dụng vũ khí. Việc ấy như một truyền thống của gia đình. Một số gia đình đi lễ nhà thờ vào Chủ nhật. Còn nhà Dane lại đi đến trường bắn. Nhưng giờ Morgan tự hỏi liệu hai bàn tay của ông cụ có còn đủ vững để bắn trúng mục tiêu hay không.

Ý nghĩ ấy làm tim cô đau nhói.

Cộng sự của Stella là thám tử Brody McNamara mở cửa xe hơi cảnh sát ngụy trang. “Tôi sẽ quay lại sở cảnh sát và xem có thể khai thác thêm được gì về Harold Burns.”

“Cảnh sát trưởng quận đã cảnh cáo chúng ta tránh xa hắn ta,” Lance nói.

“Thật là một việc tốt khi cảnh sát trưởng sở và cảnh sát trưởng quận không thân thiết lắm.” Brody nói qua mái của chiếc xe sedan. “Vì tôi sẽ dễ dàng thuyết phục cảnh sát trưởng sở điều tra gã Burns bất chấp lời cảnh báo của cảnh sát trưởng quận.”

Hoặc là nhờ việc đó mà biết đến Horner.

“Anh cố xử lý nhiệm vụ chính trị đó vậy,” Lance nói.

“Tôi phải làm ngay nhỉ? Tôi sẽ cho anh biết khi tôi có được gì đó.” Brody ngồi vào sau vô lăng rồi lái đi.

“Ông sẽ vào trong.” Cụ ông tập tễnh đi lên lối đi bộ phía trước. Lance đi trước ông, giữ cửa mở ra khi ông cụ dò dẫm các bậc thang rồi tới ngưỡng cửa.

“Ông rõ ràng là không còn vững.” Morgan nói với em gái.

“Em biết.” Stella thở dài. “Nhưng ít ra là em đã thuyết phục được ông sử dụng cây gậy khi ra ngoài. Em sẽ lo liệu ngày hôm nay. Chị đã gánh phần trách nhiệm lớn nhất trong việc chăm sóc ông cho tới bây giờ. Giờ đến lượt em.”

“Thật ra, cho tới bây giờ, ông vẫn chăm sóc chị.” Morgan nhìn về phía trước căn nhà. “Chị đang gặp khó khăn với bước ngoặt này.”

“Em biết chứ. Ông luôn ở bên tất cả chúng ta.” Stella choàng một tay quanh vai chị gái mình. “Và giờ chúng ta sẽ ở bên ông.”

“Đúng vậy.” Morgan gật đầu. “Chúng ta cần gọi anh Ian và Peyton. Họ nên biết chuyện gì đang xảy đến với ông.”

“Nếu muốn biết, họ sẽ gọi điện thường xuyên hơn,” Stella nói.

“Peyton thỉnh thoảng mới gọi, hoặc ít ra là em ấy có cố gắng gọi.” Em gái của Morgan là một bác sĩ tâm thần làm việc ở tòa án California. “Còn anh Ian nói chuyện với ông ít nhất một lần một tuần.”

Stella không được kiên nhẫn cho lắm với các anh chị em của họ. “Ian sống cách đây có ba giờ đồng hồ chạy xe. Anh ấy có thể tới thăm mà.”

“Anh Ian chưa bao giờ sống ở đây. Nhà của anh ấy là ở New York.” Gia đình nhà Dane đã chuyển tới Scarlet Falls sau khi cha họ bị giết chết. Lúc đó, Ian đã trưởng thành. Anh ở trong thành phố và đi theo truyền thống nhà Dane là gia nhập Sở Cảnh sát New York. Nhưng thay vì làm điều tra viên liên quan đến những kẻ giết người thì anh lại chọn vào đội Vũ khí và Chiến thuật đặc biệt.

“Chúng ta sẽ tranh luận về tình cảm gia đình sau.” Morgan ôm em gái. “Em sẽ giữ mọi người ở trong nhà chứ?”

Stella nhìn cô. “Chị đùa em sao? Em là điều tra viên mà. Em nghĩ em có thể xử lý việc kiểm soát một ngôi nhà ‘nội bất xuất, ngoại bất nhập’ trong một vài tiếng đồng hồ. Hơn nữa, các cô gái bé bỏng là những thiên thần. Hầu hết là như vậy.”

“Chị biết.” Morgan chớp mắt để ngăn nước mắt rơi. “Nhưng chị không phải lúc nào cũng tỉnh táo khi nói đến sự an toàn của mấy đứa nhỏ.”

“Mọi thứ ở đây sẽ ổn.” Stella choàng áo khoác của mình quanh người, rồi quay đi và vào lại trong nhà, ngang qua Lance khi anh đang đi trở lại về phía Morgan.

Morgan và Lance vào trong xe Jeep.

“Em ổn cả chứ?” Lance khởi động xe.

“Ổn. Mà không, em không rõ nữa.” Morgan thở ra một cách nặng nề. “Vừa đối mặt với sức khỏe của ông em, vừa bị Harold Burns theo dõi em và Sophie, em cảm thấy có lỗi vì đã quay lại làm việc.”

“Stella có thể xử lý các việc ở đây cho tới khi em về nhà mà.” Lance đã từng làm việc với Stella khi anh còn trong lực lượng cảnh sát. “Em ấy là một cảnh sát giỏi.”

“Em biết em ấy giỏi.” Điện thoại của Morgan rung lên. Cô nhìn vào màn hình điện thoại. “Đó là Cảnh sát trưởng quận King.”

Lance quay ra lối dành cho xe chạy.

Cô nhấn nút trả lời. “Morgan Dane đây.”

Cảnh sát trưởng quận King đã không phí thời gian cho những câu rào đón. “Người phụ nữ đã chết kia không phải là Chelsea Clark.”

Morgan cảm thấy không khí ùa ra khỏi phổi cô khi cơn kích động ập tới. Dẫu cho họ đã cư xử như thể Chelsea vẫn còn sống, cô vẫn sợ điều tồi tệ nhất xảy đến. “Ông có biết cô ấy là ai không?”

“Có. Bác sĩ pháp y đã có thể xác nhận danh tính cô ấy với các báo cáo nha khoa, nhưng gia đình cô ấy có quyền được thông báo trước tiên.”

“Dĩ nhiên rồi.” Morgan tiếp nhận thông tin. “Ông đã để Tim biết rằng thi thể đó không phải vợ anh ta chưa?”

“Tôi đã gọi anh ta trước khi gọi cho cô.” Cảnh sát trưởng quận tỏ ra bị xúc phạm khi cô hỏi như vậy.

“Cảm ơn. Tôi chỉ muốn chắc chắn.” Morgan sẽ vẫn liên hệ lại với Tim. Tin tức mới sẽ được công bố trong buổi họp báo tối nay. “Còn người phụ nữ bị giết thì thế nào?”

“Cô ấy bị đánh đập khá tệ hại, gãy xương sườn, bể hàm, vỡ hốc mắt, và có dấu lằn vì bị trói ở hai cổ tay.” Cảnh sát trưởng quận nói. “Cô ấy có thai năm tháng và còn bị…” Tiếng giấy lật loạt xoạt vang lên ở đầu bên kia điện thoại. “Bong nhau non.” Ông phát ra những lời ấy một cách thận trọng, như thể đó là lần đầu tiên. “Cô có biết đó là gì không?”

“Có. Đó là việc nhau thai bị tách ra khỏi thành tử cung.” Morgan ngẫm nghĩ một lát rồi nói tiếp. “Cô ấy bị chảy máu đến chết.”

“Đúng vậy.” Cảnh sát trưởng quận tiếp tục. “Bác sĩ pháp y nói rằng đó là biến chứng hiếm gặp khi xảy ra sớm như vậy với người mang thai. Trong trường hợp này, có vẻ như việc đánh đập ở bụng đã gây ra việc này.”

“Kẻ giam giữ cô ấy đã không đưa cô ấy tới bệnh viện khi bắt đầu bị xuất huyết.”

“Đúng vậy.”

“Bác sĩ pháp y có thể dùng ADN của đứa bé để xác định người cha không?” Morgan hỏi.

“Có lẽ được.” Cảnh sát trưởng quận nói. “Cô ấy đã sinh con, và đứa trẻ vẫn chưa được tìm thấy. Nơi chôn đứa bé có thể ở đâu đó. Chúng tôi sẽ tìm kiếm đứa bé đó. Nhưng…” Viên cảnh sát trưởng dừng lại.

“Còn gì khác nữa, ông nói tôi nghe đi?”

“Cô ấy có độ tuổi và vẻ ngoài rất giống với Chelsea Clark. Tóc vàng. Mắt xanh lam.” Cảnh sát trưởng quận nói. “Và cô ấy đã mất tích tám tháng.”

“Bỏ đi hay bị bắt cóc?”

“Theo báo cáo sơ bộ ghi nhận người mất tích, cha mẹ cô ấy nói rằng cô ấy không có lý do gì để bỏ đi. Cô ấy là một sinh viên đại học. Cô ấy học tốt trong tất cả các học phần.” Cảnh sát trưởng quận thở dài. “Như tôi đã nói, bác sĩ pháp y tìm thấy các dấu lằn trên cổ tay cô ấy khớp với việc bị trói buộc trong thời gian dài.”

“Vậy là trong suốt quãng thời gian ấy cô ấy đã bị giam cầm. Cô ấy đã chết bao lâu rồi?” Tâm trí của Morgan sắp xếp thông tin, cố gắng không nghĩ tới các chi tiết, nhưng việc ấy không hề dễ dàng với một vụ khủng khiếp như thế này.

“Một tuần tới mười ngày. Động vật đã bới và xử lý cái xác, nhưng các bộ phận nguyên vẹn vẫn ở trạng thái tốt. Nhiệt độ lạnh về đêm có lẽ đã bảo quản các bộ phận còn lại. Nhưng chúng tôi không biết vụ này có liên quan gì tới vụ Chelsea Clark không. Vẫn chưa.”

“Vụ Chelsea đủ kỳ lạ đến nỗi tôi sẽ không loại trừ bất cứ điều gì trong trường hợp này,” Morgan nói. “Ông có thông tin gì khác cho tôi không, cảnh sát trưởng?”

“Harold Burns đang làm việc ở tiệm sửa xe vào đêm Chelsea biến mất.”

“Để tôi đoán xem nào,” Morgan nói. “Anh trai hắn là nhân chứng ngoại phạm duy nhất của hắn.”

“Đúng vậy. Họ không có video giám sát ở cửa tiệm, mà chỉ có trong văn phòng.”

“Thật tình cờ.” Morgan gần như ngạc nhiên với việc cảnh sát trưởng quận đã chia sẻ thông tin.

“Tôi cũng nghĩ vậy.” King đồng tình. “Tôi sẽ cho cô biết nếu có thông tin gì khác tôi có thể chia sẻ được.”

“Cảm ơn vì đã cập nhật thông tin cho tôi, Cảnh sát trưởng quận.”

Ông nói lầm bầm gì đó nghe như “không có gì” và cúp máy.

“Hôm nay cảnh sát trưởng quận là một ‘ông Tám’ chuyên nghiệp,” Lance nói.

“Ông ta chia sẻ nhiều thông tin thật.” Morgan đồng tình. “Em đang chờ nốt những thông tin không hay khác.”

“Cái chết của người phụ nữ này có mối liên hệ gì với sự biến mất của Chelsea không? Tuổi của họ khá giống nhau cùng với các đặc điểm ngoại hình tương tự.”

Morgan nhìn ra cửa sổ. Những cái cây uốn ngang qua. “Người phụ nữ này đã bị giam giữ trong tám tháng bởi người đã cưỡng hiếp, làm cho có thai, và đánh đập cô ấy. Rồi cô ấy chết.”

“Người giam giữ cô ấy có thể cần một sự thay thế.” Lance nói tiếp theo dòng suy nghĩ của cô.

“Tất cả đều là suy đoán.”

“Một trăm phần trăm.” Anh đồng tình.

“Nhưng có một lý thuyết ít thuyết phục vẫn hơn là không có gì.” Morgan nhìn đăm đăm ra cửa sổ khi họ lái xe tới nhà của Clark.

Chelsea có khả năng cao là vẫn còn sống. Cô ấy đang ở đâu?

Tim ra mở cửa, đứa trẻ đang ngủ, nằm vắt vẻo trên vai anh. Anh ra hiệu để họ theo anh vào trong bếp. Căn nhà yên ắng, ti-vi đặt trên kệ bếp đang để chế độ tắt tiếng. Anh đặt đứa bé vào nôi. William không cựa quậy.

“Hôm nay thằng bé khá dễ chịu.” Morgan liếc nhìn đứa trẻ sơ sinh đang ngủ và cảm thấy những nội tiết tố trong người khuấy động. Không! Yên đi!

“Bác sĩ nhi khoa nói rằng chứng quấy khóc sẽ bắt đầu đỡ hơn vào giữa tháng thứ tư và tháng thứ sáu. Ông ấy nói đúng.” Tim ra hiệu về cái máy pha cà phê. “Tôi vừa mới làm một bình cà phê. Tôi rót cho các bạn một ít nhé?”

Morgan và Lance từ chối.

“Cha mẹ vợ của anh đâu rồi?” Lance hỏi.

“Mẹ Patricia ở tầng trên, đang đọc sách cho Bella nghe. Cha Rand đang nghỉ trưa, hoặc là ông ấy chỉ nói vậy. Ông ấy khá cộc cằn.” Tim cau mày. “Cuộc gọi từ cảnh sát trưởng quận khiến tất cả chúng tôi cảm thấy sự mất mát, việc ấy trái ngược với những gì các bạn sẽ nghĩ, đúng không? Chúng tôi nên nhảy lên ăn mừng mới phải, nhưng chúng tôi đang vô cùng bối rối.”

Morgan hiểu điều đó. Cái chết của John đã khiến cô tan nát, nhưng cô sẽ cảm thấy thế nào khi không bao giờ biết được chuyện gì đã xảy ra với chồng mình chứ? Không bao giờ có được hồi kết? Giống như Lance. “Tôi không nghĩ cảm xúc lại có đúng sai. Đây là tình huống kinh khủng mà không ai đáng phải chịu.”

Tim rót cho mình một ly cà phê rồi nhẹ nhàng ngồi vào một cái ghế, lưng anh quay lại phía ti-vi. Morgan ngồi đối diện anh. Lance bước dài trong bếp.

“Anh sẵn sàng cho buổi họp báo chưa?” Morgan hỏi Tim.

“Tôi không biết. Tôi không quen đứng trước ống kính. Có lẽ để cha Rand nói chuyện thì tốt hơn.”

“Món tiền thưởng của ông Rand và lời cầu xin chân thành của ông ấy ở cương vị người cha của Chelsea sẽ giúp ích, nhưng công chúng cũng sẽ muốn nghe anh lên tiếng. Anh là chồng của Chelsea mà. Là cha của những đứa con của cô ấy. Họ cần nghe về việc anh và bọn trẻ nhớ cô ấy đến mức nào và rất cần cô ấy trở về. Trong trường hợp một người phụ nữ biến mất hoặc bị giết, chồng hoặc bạn trai của cô ấy luôn là nghi can đầu tiên. Nếu anh và ông Rand có mặt cùng nhau trước mọi người, việc ấy sẽ giúp dẫn dắt dư luận.”

Tim nhìn lên. “Tôi không quan tâm đến dư luận. Tôi chỉ muốn vợ mình quay về.”

“Ông Rand sẽ đưa ra món tiền thưởng vì sự giúp đỡ của công chúng. Ông ấy muốn họ giúp đỡ. Có vẻ như rất kỳ cục nếu anh không lên tiếng.” Morgan không thể không nói trước. Giả như thi thể tiếp theo được phát hiện là Chelsea thì sao? Dù có hay không có bằng chứng, Tim sẽ là nghi phạm trong mắt công chúng.

Kế bên cô, Lance khựng lại. Anh cứng người. Morgan nhìn theo hướng ánh mắt anh đang theo dõi cái ti-vi nhỏ. Trên màn hình, một cái camera bị rung lắc đang ghi lại hình ảnh qua một cái kính chắn gió, cho thấy một phụ nữ tóc vàng đang hoảng loạn bên vệ đường. Cô ta mặc một chiếc váy màu vàng dơ bẩn và choàng một cái chăn quanh vai. Cô đi chân trần. Mái tóc vàng rối bù bẩn thỉu buông xuống hai vai. Khuôn mặt cô bầm tím và sưng húp.

Một chiếc xe hơi chạy tới bên cạnh, theo sau là chiếc xe có người ở bên trong đang ghi hình.

Morgan đứng dậy. “Mở tiếng đi.”

Nhưng Lance đã mở trước.

Tim xoay ghế. “ Ôi, Chúa ơi !”

Âm thanh được phát trên ti-vi. Họ nghe tiếng xe cộ qua lại, rồi giọng một người đàn ông. “Đó là một người phụ nữ. Cô ấy trông như bị thương.”

Tuy nhiên, người đàn ông này vẫn tiếp tục ghi hình thay vì giúp đỡ.

Người phụ nữ ngã quỵ trên mặt đường nhựa. Một người đàn ông trong chiếc xe hơi ở phía trước ra khỏi chiếc xe sedan của mình và vội đến bên cô, quỳ gối xuống bên đường. Vài giây sau, anh ta cởi áo khoác và choàng nó quanh người cô, rồi quay lại và ra hiệu cho người đàn ông đang quay video. “Ngừng ghi hình và gọi xe cứu thương đi!”

Ngụ ý rằng “anh là đồ ngu”.

Ánh mắt của Morgan chuyển từ màn hình ti-vi sang Tim.

Anh bất động. Gương mặt cứng đơ vì sốc. “Đó là Chelsea.”

« Lùi
Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của melinda leigh