“Mấy đứa bé có vẻ vui khi gặp anh trai của Mac.” Đứng ở ngưỡng cửa phòng làm việc của Lance, Morgan nâng một ly cà phê lớn lên môi và uống. Đó là ly thứ ba của cô, nhưng nhiêu đó cũng chưa đủ chất caffeine để khởi động não của cô cho ngày hôm nay. Họ đã bỏ lại chiếc xe hơi của ông cụ và chiếc minivan của Morgan ở nhà cô và lấy chiếc Jeep của Lance.
“Chúng rất thích tới ngôi nhà đó, nơi có con sông nhỏ và con chó vụng về to lớn.” Lance nói thêm.
“Thật nhẹ lòng khi biết chúng được an toàn.” Anh của Mac là một cựu sĩ quan quân đội.
“Em nhìn mệt mỏi lắm rồi,” Lance nói.
Cô gượng cười nhìn anh. “Anh cũng trông không mấy tươi tỉnh đâu.”
“Anh còn được ngủ nhiều hơn em.” Lance đứng lên. “À, Sophie giờ có lẽ thật sự mến anh rồi.”
Đôi khi những điểm sáng nhỏ trong cuộc sống lại giúp đưa ta vượt qua được những trở ngại lớn lao.
“Đây rồi.” Sharp đi tới sảnh. Ông đưa cô một ly nước protein shake và một ly khác cho Lance.
“Cảm ơn bác.” Morgan uống một ngụm.
“Nếu không ai trong hai người đi ngủ, đây là việc tốt nhất bác có thể làm được.” Ông cau mày nhìn ly cà phê của cô. “Cháu đã uống bao nhiêu ly rồi?”
“Để trả lời cho câu hỏi đó, cháu sẽ nói là đây là ly thứ năm.” Morgan ném cái ly vào thùng rác. Cô không chỉ mệt mỏi không thôi. Nỗi lo lắng cho mấy đứa nhỏ và ông cụ đã làm cô kiệt sức.
“Chúng ta cần một cuộc họp chiến lược,” Sharp nói.
“Chắc chắn rồi ạ.” Morgan lui vào phòng làm việc của mình. Lance và Sharp theo sau cô vào trong.
Cô ngồi vào ghế của mình, tựa người vào bàn giấy, chằm chằm nhìn vào tấm bảng trắng gắn các chi tiết về vụ án. “Cháu đã gặp Tim ở bệnh viện sáng nay. Chelsea sẽ xuất viện trong hôm nay. Cảnh sát trưởng quận đã đồng ý bố trí một chiếc xe ở nhà cô ấy.”
“Chỉ là trong thời gian này thôi,” Sharp nói.
“Tim không tin vào cảnh sát trưởng quận,” Morgan nói. “Anh ta muốn chúng ta vẫn tham gia vụ này. Gợi ý về khả năng có một tên giết người hàng loạt ở khu vực này của tay phóng viên đã ám ảnh anh ta. Hơn nữa, anh ta nói rằng Chelsea sẽ không bao giờ thấy bình yên cho tới khi tên khốn bắt cóc cô ấy bị bắt.”
“Chúng ta nên phỏng vấn Chelsea,” Lance nói.
“Đúng,” Morgan đồng tình. “Tim sẽ gọi em ngay khi họ về tới nhà. Anh ấy nghĩ rằng vợ mình có thể nhớ nhiều chi tiết hơn nếu được yên vị ở nơi thân quen.”
Sharp đối mặt với cái bảng trắng, khoanh tay và đăm đăm nhìn nó. “Câu hỏi đầu tiên là vụ đột nhập nhà của Morgan có liên quan tới vụ của Chelsea Clark không?”
“Chelsea đã bỏ trốn. Kẻ bắt cóc cô ấy đang rất tức giận. Rồi Morgan xuất hiện ở buổi họp báo thay mặt cho gia đình họ,” Lance nói. “Mối liên hệ rất hợp lý. Là Burns chăng?”
“Burns đang theo dõi Morgan.” Sharp nói thêm. “Nhưng điều ấy không nhất thiết có nghĩa là hắn đã bắt cóc Chelsea.”
“Đúng vậy,” Morgan nói. “Burns theo cháu sau khi Lance và cháu gặp hắn ở cửa tiệm sửa xe.”
Mọi thứ về vụ này cảm giác như còn quá nhiều uẩn khúc.
Một sợi tóc rơi trên mũi cô. Cô hất nó ra và vuốt lại chùm tóc đuôi ngựa. Cô hạ cánh tay xuống, chạm vào cái bao da được che lại dưới hông. Cô sẽ mang theo khẩu súng ngắn cho tới khi biết được rằng kẻ đột nhập đã bị bắt giữ.
“Chúng ta có bằng chứng gì cho thấy thi thể được phát hiện ở công viên của bang liên quan tới vụ bắt cóc Chelsea không?” Sharp hỏi.
Morgan lắc đầu. “Theo những gì cháu biết được, mối liên hệ duy nhất giữa hai vụ này là vẻ ngoài của các nạn nhân. Cả hai người họ đều trẻ và có tóc vàng.”
“Điều ấy thì chưa đủ.” Sharp xoa hàm. “Hôm qua bác có thăm dò tin tức. Người phụ nữ đã chết được xác định là Sarah Bernard. Cô ấy bị mất tích ở trường vào tháng Hai năm ngoái. Cô ấy hai mươi hai tuổi và đang học chuyên ngành lịch sử.”
“Hắn ta giam cô ấy trong tám tháng.” Bụng Morgan nôn nao khi nghĩ về số phận cô gái tội nghiệp. “Cô ấy có thai năm tháng. Cô ấy chết vì bị bong nhau non. Cô ấy bị mất máu mà chết.” Cô đặt cái ly shake sang một bên. “Thay vì lo hỗ trợ y tế cho cô ấy, hắn đã để cô ấy chết.”
“Nếu chúng ta giả sử Chelsea là sự thay thế của hắn…” Lance nói. “Giờ hắn có thể đang nhắm đến Morgan chăng?”
“Tóc em đâu có màu vàng,” cô nói.
“Nhưng hắn có thể cảm thấy có mối thù hằn với em, vì em đại diện cho gia đình Chelsea trong buổi họp báo,” Lance gợi ý.
“Và hắn ta có thể linh hoạt thay đổi mục tiêu với đặc điểm khác.” Sharp bổ sung. “Có hai nạn nhân tương tự nhau không có nghĩa là hắn chỉ nhắm tới một kiểu như vậy. Việc cả hai người họ có tóc vàng có thể chỉ là một sự trùng hợp.”
Morgan tựa ra sau ghế. “Ai là nghi phạm đáng ngờ nhất đây?”
“Hãy cứ bắt đầu với Burns.” Lance bật người khỏi tường và quan sát tấm bảng trắng.
Morgan bắt đầu. “Sở Cảnh sát Scarlet Falls điều một xe đậu gần con đường từ nơi cư trú của hắn. Hắn đã từng khiếu nại về sự quấy rối, nên họ đã phải giữ khoảng cách. Xe của hắn ở trong nhà. Họ không thấy dấu hiệu nào cho thấy hắn đã rời đi. Nhưng họ không có cách gì biết được nếu hắn ra ngoài từ cửa sau và đi bộ qua khu rừng tới cửa tiệm sửa xe. Ở đó lại có kha khá xe hơi để mượn.”
“Chúng ta không biết hắn có ở đó cả đêm hay không,” Lance nói.
“Đúng vậy.” Cô hít một hơi. “Em đã nói chuyện với Stella vào sáng nay. Em ấy với Brody gõ cửa để xem hắn có nhà hay không. Chẳng ai trả lời cả. Cửa tiệm sửa xe lại đóng cửa vào cuối tuần. Họ không có bằng chứng nào để xin được lệnh khám xét cả hai nơi đó. Burns đã đăng ký và tuân thủ đầy đủ các yêu cầu pháp lý.”
“Chết tiệt.” Sharp liếc nhìn Morgan. “Còn Levi Gold thì sao?”
“Cháu đã nói chuyện với mẹ cách đây một tiếng.” Lance lắc đầu. “Gold hiện giờ đang ở London. Anh ta không có trong danh sách.”
“Kirk Armani thì sao?” Ánh mắt Sharp chuyển đến danh sách các nghi phạm trên tấm bảng.
“Mẹ cháu đã kiểm tra hết danh sách các nhân viên của Speed Net và hầu như chẳng phát hiện gì đặc biệt, dù chúng cháu đã phát hiện một lệnh cách ly được đệ trình chống lại Kirk Armani cách đây vài năm. Một sinh viên nữ cáo buộc anh ta theo dõi mình. Và không có khiếu nại nào sau đó, còn lệnh cách ly cuối cùng cũng hết hiệu lực.”
“Chúng ta nên nói chuyện với Kirk lần nữa,” Morgan nói. “Chúng ta có địa chỉ nhà của anh ta.”
“Hãy làm thôi.” Lance sải bước. “Sarah Bernard là một sinh viên đại học. Kirk đã học xong tiến sĩ, nhưng liệu anh ta có mối quan hệ hiện thời nào với trường đại học đó không?”
Morgan tìm trên kệ hồ sơ cần thiết. “Không, nhưng trong lần phỏng vấn đầu tiên của chúng ta, Tim nói rằng Speed Net cộng tác với trường đại học đó.”
Lo lắng muốn làm gì đó, cô bắt đầu lục lọi đống hồ sơ trong cái túi vải của mình.
“Chờ đã!” Nhìn lên bảng, Sharp đưa một bàn tay lên. “Còn thông tin bí ẩn mà Chelsea cần nói với sếp cô ấy về điều gì đó mà không tiện email hay nhắn tin thì sao?”
Lance trả lời: “Chúng cháu chẳng tìm thấy gì với Curtis MacDonald hay bất cứ người nào khác ở công ty kế toán.”
“Chelsea có thể trả lời câu hỏi đó cho chúng ta mà.” Morgan xoa xoa cơn đau hai bên thái dương. “Em sẽ gọi cho Tim.” Cô lấy điện thoại và gọi số điện thoại của Tim trên màn hình. “Không trả lời. Chúng ta phải chờ. Nhưng nếu câu trả lời không nằm ở dữ liệu trong hồ sơ của cô ấy thì sao? Em ước gì chúng ta có được danh sách các khách hàng của cô ấy.”
Lance và Sharp nhìn nhau.
“Gì vậy?” Morgan ngẩng đầu lên.
Lance liếc nhìn đi hướng khác. “Anh đã sao chép đĩa cứng ở laptop của Skyver và MacDonald khi ở nhà Tim để có được dữ liệu của vợ chồng nhà Clark.”
“Máy tính làm việc của Chelsea sao?” Sự quan tâm khiến Morgan phấn khích, cùng với một chút lo lắng.
“Nó ở trong phòng ngủ của cô ấy,” Lance trả lời.
“Tại sao em không biết gì về việc này?” cô hỏi.
“Bởi vì việc ấy là bất hợp pháp.” Sharp đánh mắt lườm Lance với vẻ cáo buộc.
Một vai của Lance co lại, không hẳn là một cái nhún vai. “Và các dữ liệu ấy có mật mã bảo vệ. Anh đã hack để đột nhập vào dữ liệu.”
Khuỷu tay của Morgan đánh xuống cái bàn giấy và đầu cô gục xuống hai bàn tay của mình. “Bằng chứng được phát hiện một cách bất hợp pháp sẽ không thể được thừa nhận. Chúng ta có thể bị tước hết giấy phép.”
“Chúng ta cũng có thể vào tù.” Sharp nói thêm.
“Tất cả đều đúng.” Lance thừa nhận. “Cháu sẽ chịu trách nhiệm tất cả rủi ro đó. Cả hai người không phải gánh chịu gì hết với quyết định của cháu. Hai người không hề chạm vào cái máy tính gốc đó, và hai người cũng chưa chạm vào ổ đó. Tất cả là do cháu.” Các cơ trên khuôn mặt Lance biến dạng khi anh nghiến răng. “Cháu thấy chán vì phải bó tay trong khi những tên tội phạm đang làm hại mọi người. Cảnh sát cho họ vào tù, và cái hệ thống pháp luật này lại thả họ ra.”
“Em hiểu mà.” Morgan biết sự ức chế đến bức bối là một trong những lý do anh thôi làm cảnh sát. “Nhưng chúng ta vẫn phải làm việc theo khuôn khổ luật pháp.”
Cô không chắc là cô bực mình với điều bất hợp pháp mà anh đã làm và có thể khiến cả hai công ty bị đặt vào tình trạng nguy hiểm hay vì anh đã không kể cho cô nghe.
Hoặc là vì… vào lúc này… cô cũng cảm thấy bức bối như anh. Mọi thứ đang nằm ngoài tầm kiểm soát. Dù bao nhiêu lần cô tự nhủ với bản thân rằng tất cả người dân có quyền như nhau, và các tội phạm thì đáng có được quyền bình đẳng, khi bạn là một nạn nhân, hệ thống pháp lý lại dường như không công bằng.
Trong một phút tưởng như thật dài ấy, cô khao khát quay về văn phòng của người công tố viên, làm việc cho nhà nước hơn là tư nhân, không phải cố xoay xở trong một cuộc điều tra nóng, lắm rối rắm.
Cô nhớ những lý lẽ của mình ở tòa. Cô nhớ sự chắc chắn khi cho rằng một bị cáo là có tội. Cô nhớ đến việc có một quy trình rõ ràng: triệu tập bằng chứng, trình bày trước tòa, đưa thêm một tên tội phạm khác ra khỏi cộng đồng.
Đối với các thám tử tư, mọi thứ được tô vẽ bằng một triệu tông màu xám ảm đạm. Nó như thể thế giới của cô đã mở ra từ góc nhìn hạn hẹp sang góc nhìn bao quát, buộc cô phải xem xét những hạn chế ở mọi mặt: bị cáo, nạn nhân, thi hành luật. Cô từng thấy hệ thống pháp lý này là một con đường dẫn lối. Giờ thì nó là một mê cung.
“Anh xin lỗi nếu em không ủng hộ, nhưng anh đã làm những gì anh nghĩ là sự dự phòng cẩn trọng. Nếu anh không nhanh chóng lấy dữ liệu đó ngay lúc ấy, anh sẽ không có được cơ hội khác.” Lance thở dài, ngực xẹp xuống. “Cứ xem như em không nghe thấy bất cứ thứ gì về việc này. Anh sẽ xử lý nó. Tới lúc này, anh chưa phát hiện điều gì bất thường, nhưng anh chỉ mới xem qua một phần nhỏ của dữ liệu đó. Nếu chúng ta may mắn, Chelsea sẽ nói chúng ta biết những gì chúng ta cần biết, và chúng ta có thể hoàn toàn giả như chưa bao giờ có chúng.”
“Cho tới khi chúng ta nghe được từ Tim, mẹ của cháu và bác có thể tìm hiểu thêm.” Sharp quay ra phía cửa. “Đưa bác cái ổ flash, bác sẽ đi thẳng tới nhà mẹ cháu và giúp bà ấy với khả năng của mình.” Ông lấy vật hình chữ nhật màu đen mỏng từ tay Lance, rồi rời khỏi phòng, lầm bầm: “Chúng ta sẽ thất vọng lắm nếu thứ này chẳng có ích gì.”
“Bác Sharp?” Lance gọi.
Sharp ló đầu nơi ngưỡng cửa. “Gì vậy?”
“Văn phòng cảnh sát trưởng quận đang dùng ảnh vệ tinh để cố gắng tìm và định vị nơi Chelsea bị giam,” Lance nói. “Một khoảng trống với một ngôi nhà nhỏ hay nhà lều và cái container chứa hàng có thể hoặc không thể được nhìn thấy từ trên cao. Có lẽ bác có thể thử lần theo các đơn hàng mua thùng container vận chuyển hàng xem sao?”
“Bác cũng sẽ xem mình có bới được tấm ảnh vệ tinh nào cũ không. Nếu cái container ấy đã ở đó một thời gian, có lẽ nó có thể được nhìn thấy ở những bức ảnh cũ.” Sharp biến mất.
Morgan đã dùng cả đời mình để bảo vệ luật pháp, nhưng lúc này, cô phải “rướn người” qua khuôn khổ của nó. Không. Điều đó không đúng. Cô phải “chạy” qua nó. Những đứa con của cô đã bị đe dọa. Việc ấy vượt qua tất cả những yêu cầu pháp lý. Để bảo vệ các con của mình, cô sẽ làm bất cứ điều gì có thể.
Điều ấy thật thú vị vì khi cô còn là một luật sư trợ lý ở quận, cô đã khởi tố vài vụ án dân sự với kiểu cứng nhắc không có ngoại lệ đối với luật pháp và giờ mấy vụ đó có vẻ thật ngây ngô. Bụng cô cồn cào, và cô cầm cái túi của mình lên để lấy một cuộn thuốc antacid, bỏ hai viên vào miệng.
“Em ổn chứ?” Lance hỏi với giọng ân cần.
“Em ổn.” Morgan với lấy chai nước ở cái tủ thấp. Cô đè hai viên antacid xuống bằng hai viên ibuprofen lấy từ hộc bàn. “Hãy đi tìm tên khốn đó trước khi hắn làm hại người khác.”
Sharp lại xuất hiện ở ngưỡng cửa. “Quá muộn rồi.”
Bụng Morgan quặn lên.
“Một phụ nữ tên Karen Mitchell vừa được báo cáo mất tích vào sáng nay. Cô ta đã rời khỏi nhà của cha mẹ để chạy bộ trong công viên của bang. Rồi cô ta không về nhà. Cô ta còn trẻ. Và có mái tóc vàng.”