“Vậy, cậu đã làm gì lúc đó, Kirk?” Lance hỏi.
Morgan ngồi bên trái Lance. Kirk Armani và Elliot Pagano, những người được yêu cầu có mặt, ngồi ở ghế đối diện họ.
Lance ngả lưng ra ghế và cố gắng cư xử tự nhiên.
Nhưng rõ ràng, anh không phải một diễn viên giỏi. Kirk Armani giữ tấm ván trượt lật ngược trong lòng và xoay bánh xe với những ngón tay run run. Cậu ta trông thật tệ hại. Áo quần thì nhăn nhúm. Cậu ta tránh nhìn trực diện bất cứ ai.
Anh và Morgan đã gõ cửa căn hộ của Kirk. Khi không thấy ai trả lời, họ đã lái xe tới Speed Net để nói chuyện với cậu ta.
Lance lướt nhìn căn phòng chính qua cửa kính. Dù đang là chiều thứ Bảy, nhưng Speed Net vẫn nhộn nhịp với các hoạt động.
Elliot khoanh tay trước ngực. “Tất cả những việc này là gì đây? Tôi nghĩ Chelsea đã được tìm thấy rồi mà.”
“Chúng tôi không phải nhân viên hành pháp. Kirk cũng không có nghĩa vụ phải nói chuyện với chúng tôi,” Lance nói. “Nhưng một phụ nữ khác đã bị mất tích.”
Elliot ngồi thẳng người lên. “Thật tệ, nhưng tôi vẫn thắc mắc lý do tại sao các bạn lại ở đây vào sáng nay. Các bạn vẫn làm việc cho Tim sao?”
“Đúng vậy. Tim và Chelsea muốn biết ai là người đã bắt cóc cô ấy,” Morgan nói. “Và tối qua có ai đó đã đột nhập vào nhà của tôi và đe dọa tôi cùng gia đình. Chúng tôi nghĩ có thể đó chính là kẻ đã bắt cóc Chelsea.”
“Tôi rất tiếc,” Elliot nói. “Điều đó hẳn khủng khiếp lắm.”
“Đúng vậy.” Morgan đan những ngón tay vào nhau ở trên bàn. “Kirk, chúng tôi biết về lệnh cách ly đã được đệ trình chống lại cậu.”
Kirk tái mặt. “Tôi đã không có ý quấy rối cô ấy. Tôi đã không theo dõi cô ấy. Tôi thề.”
Mồ hôi túa ra trên trán cậu ta. Cậu ta không xoay bánh xe của tấm ván trượt nữa và nắm lấy mép tấm trượt bằng cả hai bàn tay.
“Được rồi, Kirk.” Elliot nói nhẹ nhàng. “Đây là chuyện cũ thôi. Kirk đã không có ý làm hại gì cả.”
Kirk lắc đầu điên cuồng. “Cô ấy không bao giờ yêu cầu tôi đừng nói chuyện với cô ấy. Tôi đã không biết.”
“Vào thời điểm đó, cậu ấy đang làm việc ở đây sao?” Lance hỏi.
“Đúng. Cậu ấy thật sự rất buồn. Tôi đã giúp cậu ấy giải quyết việc đó.” Miệng Elliot đanh lại. “Người phụ nữ trẻ đó đã ra hiệu cho Kirk rằng cô ta không có hứng thú gì với cậu ấy. Kirk đã không hiểu được thông điệp đó. Khi cậu ấy hẹn cô ta đi chơi, cô ta đã từ chối lời mời bằng cách nói rằng cô ta phải xén móng chân cho con mèo của mình, cậu ấy đã tin vào lời nói đó của cô ta.”
“Tôi đã không hiểu.” Những hơi thở của Kirk trở nên khó khăn và gấp hơn.
“Bình tĩnh đi Kirk. Ổn rồi mà.” Elliot lần lượt nhìn thẳng Lance rồi Morgan một cách hà khắc. “Kirk gặp khó khăn với các tín hiệu giao tiếp. Nếu người phụ nữ trẻ đó chỉ cần nói với cậu ấy là cô ta không thích cậu ấy, cậu ấy sẽ rút lui. Nhưng cô ta đã không làm vậy. Cô ta chỉ biết châm biếm và chế nhạo bóng gió - hai điều mà Kirk khó có thể hiểu được. Cậu ấy cứ mời cô ta đi chơi, nghĩ rằng cuối cùng rồi cô ta cũng sẽ có thời gian rảnh.”
Nỗi thất vọng thoáng hiện lên trên gương mặt Lance. Không phải vì anh muốn cậu con trai này có tội. Anh cảm thấy thương cho Kirk. Nhưng anh muốn tìm ra gã chịu trách nhiệm.
“Chúng tôi rất xin lỗi vì đã nhắc lại toàn bộ chuyện này Kirk à.” Morgan nói lời xin lỗi. “Tôi đã vô cùng sợ hãi cho những đứa con của mình. Tôi chỉ cố gắng giữ cho chúng an toàn.”
“Tôi không bao giờ làm hại một đứa trẻ. Tôi thích trẻ con.” Kirk sụt sịt mũi và lấy mu bàn tay lau dưới mũi. “Trẻ con rất tốt với tôi.”
Trái ngược với người lớn…
Rồi Lance cảm thấy giống như anh vừa đá vào một chú mèo con.
Anh xoa xoa ở ngực, nơi mà nỗi ức chế nghèn nghẹn trào lên như một cơn ợ nóng tệ hại. Thêm một kết thúc bế tắc.
“Hơn nữa, tôi đã ở đây cả đêm.” Kirk cuối cùng cũng nhìn lên, đánh mắt nhìn vào mắt Lance rồi quay đi ngay, giống như một con bướm đêm dội khỏi một bóng đèn nóng. “Tôi và đội của mình làm việc khá muộn. Chúng tôi đã gọi pizza và chơi game Overlook gần như suốt đêm. Tôi thiếp đi ở trên cái đi văng.”
“Cậu đã ở đây cả đêm sao?” Lance hỏi lại. “Cùng các thành viên trong đội của cậu sao?”
Kirk gật đầu.
“Tôi rất xin lỗi vì chúng tôi đã làm phiền.” Morgan đứng dậy. “Cảm ơn vì đã giúp chúng tôi hiểu rõ việc ấy.”
Elliot tiễn họ ra sảnh. “Lần tới, nếu các bạn muốn nói chuyện với tôi hay một trong các nhân viên của tôi ở khu vực thuộc công ty, các bạn sẽ phải thông qua luật sư của tôi.” Anh ta nhìn họ rời đi. Cánh cửa đóng lại phía sau họ với tiếng sập lại dứt khoát. Lance và Morgan bước ra bãi đậu xe. Nhiệt độ lúc này đã hạ xuống từ khi họ ở bên trong tòa nhà.
“Hay thật, anh cảm thấy giống như một kẻ bắt nạt không hơn.” Lance mở khóa chiếc xe Jeep.
“Em cũng vậy.” Morgan ngồi vào ghế phụ. Sau khi anh yên vị sau tay lái, cô nói: “Vụ này khiến em cảm thấy thật quá tệ hại. Từ khi nào em lại sẵn sàng quấy rối những công dân tuân thủ pháp luật và lại không quan tâm tới luật pháp?”
“Từ khi mối đe dọa có liên quan đến mình.” Lance nổ máy và lái ra khỏi bãi đậu xe. “Cậu ta sẽ ổn thôi. Em chỉ làm những gì em phải làm. Chắc chắn rằng, em phải vất vả lắm khi làm việc với các nhân chứng và bị cáo khi còn là một công tố viên phải không?”
“Đúng vậy, nhưng chỉ khi cần thiết.” Cô vén tóc ra khỏi mặt. “Nhưng sự liên quan của họ với vụ án luôn được xác định từ trước. Hầu hết, em đã biết họ sẽ nói gì với mình.”
“Cảnh sát đã sắp xếp các nhân chứng cho em. Còn việc này giống như là em đang hối hả lần tìm các manh mối.”
“Đúng vậy. Anh nói đúng. Khi còn là một luật sư ADA, em đã không phải dính líu gì tới các vụ án cho tới khi việc bắt giữ được tiến hành.” Cô ấn ngón tay vào hai bên thái dương. “Việc này thật bực mình và ức chế.”
“Em đã không ngủ đủ. Em còn chưa nghỉ ngơi một chút nào. Em thậm chí còn không uống hết ly protein shake mà Sharp làm cho em, và giờ đã tới giờ ăn trưa rồi.” Lance liếc nhìn cô, vẻ lo ngại. Những quầng thâm dưới đôi mắt của Morgan đã sẫm màu, tiệp màu với những vết thâm quanh cổ cô. Nhà cô đã bị đột nhập, gia đình cô bị đe dọa, và rồi cô đã trải qua một đêm trong phòng chờ ở bệnh viện.
Thiếu ngủ cũng đang khiến anh mệt phờ người, cô hẳn mệt gấp mười lần anh.
“Em đã hỏi tình hình ông chưa?” anh hỏi.
Cô lấy điện thoại ra khỏi cái túi lớn. “Em không cập nhật thông tin từ Stella được một thời gian rồi. Em sẽ gọi cho em ấy.”
Cô áp điện thoại vào tai và nói chuyện nhỏ tiếng với giọng lo lắng trong vài phút trước khi hạ điện thoại xuống. “Tình trạng ông không có gì thay đổi cả. Ông vẫn chưa tỉnh dậy.”
“Em có muốn ghé qua và thăm ông không?”
Morgan gật đầu. “Được. Chúng ta đang bị bế tắc trong cuộc điều tra này. Sở Cảnh sát Scarlet Falls đang giám sát Harold Burns. Em chưa nghe gì từ Tim, nhưng có một nhân viên của cảnh sát trưởng quận được giao nhiệm vụ bảo vệ Chelsea. Em không biết lúc này có thể làm gì khác đây.” Giọng cô ngắt quãng. “Và em nghĩ em nên gặp ông, chỉ là lỡ như..”
Nội dung cô bỏ ngỏ ngụ ý là “lỡ như đó là cơ hội cuối cùng của em.”
Lance lái xe về hướng bệnh viện. Anh thả Morgan xuống ở cửa bệnh viện, rồi đi đậu xe. Khi anh gặp lại cô ở khu vực chờ của khoa chăm sóc tích cực, cô đang nói chuyện với người em gái bơ phờ và mệt lử.
Viền mắt của Stella ửng đỏ, mũi cô cũng đỏ lên, như thể cô đã khóc. Cô đưa Morgan một cuốn sách, một bản bìa mềm cuốn tiểu thuyết trinh thám đang hot. “Em không biết ông có thể nghe thấy em không, nhưng em đã đọc cho ông nghe.”
Morgan cầm lấy cuốn tiểu thuyết và cười buồn bã. “Ông rất thích chỉ trích những thủ tục của cảnh sát.”
“Em đã mong ông tỉnh dậy và chỉ ra tất cả những lỗi trong cuốn sách với sự tức giận.” Stella ôm lấy chị gái mình. “Em sẽ đi tắm và ngủ một lúc. Rồi em sẽ quay lại.”
“Vẫn không thấy anh Ian liên lạc gì sao?” Morgan hỏi.
“Không.” Stella lấy chìa khóa từ trong túi. “Nhưng Peyton đã lên máy bay cách đây vài tiếng. Chị ấy sẽ ở đây trước giờ ăn tối. Vậy nên có lẽ chị ấy có thể trực ca đêm.”
Stella rời đi. Morgan và Lance khe khẽ đi qua những cánh cửa đôi dẫn vào phòng chăm sóc tích cực. Họ đi vào phòng kính của ông Art. Ông trông thật nhỏ bé, và các máy móc vây quanh ông nhìn thật đáng sợ.
Morgan đi vào bên trong, cúi người hôn má ông, rồi nhận thấy một bàn tay của ông bên dưới tấm chăn, cô nắm lấy nó một cách nhẹ nhàng. Giọt nước mắt lăn xuống má cô. Cô sụt sùi và lau nó đi.
Một y tá đi vào và kiểm tra các dấu hiệu quan trọng của ông. “Cố gắng đừng hoảng sợ.”
“Nhưng ông ấy chưa tỉnh lại.” Morgan nói, khuôn mặt cô tái đi, đủ khiến tim Lance đau nhói.
“Cơ thể ông ấy cần được nghỉ ngơi.” Cô y tá viết lên tấm bìa kẹp hồ sơ của ông cụ. “Chúng tôi chưa thấy sự tái phát bệnh huyết áp hay chứng loạn nhịp tim đã xảy ra trong quá trình phẫu thuật. Ông ấy đã ổn định cả ngày. Hãy cho ông ấy thời gian. Ở tuổi ông ấy, cơ thể sẽ không phục hồi sau vết thương hay thuốc gây mê nhanh được.”
“Cảm ơn,” Morgan nói.
“Tôi sẽ ở ngay bên ngoài phòng nếu cô cần tới.” Cô y tá rời đi. Phòng của ông cụ đối diện với phòng y tá.
Morgan ngồi yên trên cái ghế kế bên giường. Lance kéo một cái ghế ngồi kế bên cô. Cô mở cái túi to kềnh của mình ra và lấy ra một xấp hồ sơ.
“Em không định đọc cho ông nghe đó chứ?”
“Em sẽ đọc cho ông nghe các ghi chú trong vụ của chúng ta. Những thông tin đó sẽ thu hút ông hơn bất cứ gì khác.” Cô đưa Lance một xấp hồ sơ thông tin. “Có lẽ ông sẽ tỉnh giấc và chỉ ra manh mối nào đó mà chúng ta bỏ lỡ.”
Khối lượng thông tin lớn đến kinh ngạc. Nhưng sau vài tiếng đồng hồ, họ đã xem lại hầu hết các ghi chú liên quan đến vụ án và chẳng phát hiện điều gì.
Điện thoại cô rung lên. “Là Stella.” Cô trả lời điện thoại. Họ chỉ trao đổi nhanh. Cô cúp máy với cái đập mạnh giận dữ vào màn hình điện thoại. “Sở Cảnh sát Scarlet Falls đã được lệnh tránh xa khỏi Harold Burns. Luật sư của hắn ta đã đệ đơn khiếu nại sở cảnh sát của thị trấn.”
“Giờ thì hắn có thể làm bất cứ điều gì hắn muốn mà không có ai biết gì cả.”
“Đúng vậy.” Morgan hạ điện thoại xuống và bước dài trong phòng bệnh viện. “Luật sư quận không có lựa chọn nào khác ngoài việc kiểm soát Horner, đặc biệt là sau tai họa tháng trước.”
Người hàng xóm của Morgan đã suýt chết trong tù sau khi bị bắt giữ và bị bỏ tù sai.
“Báo chí đã không ngừng chỉ trích gay gắt luật sư quận và Horner,” Lance nói.
“Họ không có lựa chọn nào khác.” Morgan dừng chân và úp lòng bàn tay vào mắt. “Chẳng có chứng cứ gì chống lại Burns cả. Chẳng có gì.”
“Morgan?” Một giọng nói trầm thấp vang lên từ ngưỡng cửa.
Dù chưa bao giờ gặp Peyton, nhưng Lance chắc chắn người phụ nữ trẻ vừa bước vào phòng là em gái của Morgan. Peyton có mái tóc đen và đôi mắt xanh giống Morgan và Stella, dẫu cô ấy thấp hơn một cái đầu. Ở độ tuổi chững chạc ba mươi hai, Peyton trông nhỏ bé so với chị và em gái. Cô mặc quần jean màu sẫm, đi bốt cao tới đầu gối, phối cùng chiếc áo thun len màu đen.
Hai chị em ôm nhau, nước mắt giàn giụa.
Morgan giới thiệu họ, và Lance cảm thấy bị Peyton xem xét kỹ lưỡng. Cô gái thứ ba nhà Dane không phải là một cảnh sát, nhưng là một bác sĩ tâm thần với đôi mắt không kém phần soi xét.
Peyton đi đến bên ông cụ. Cô hôn má ông, rồi đứng lên lại và lướt nhìn những máy móc giám sát trước khi cầm lấy cái bìa kẹp hồ sơ của ông và lật các trang giấy.
“Chị rất vui khi em ở đây.” Morgan đứng kế bên em gái mình. “Bác sĩ sẽ vào đây sớm. Em sẽ hiểu các mục y tế hơn là chị.”
“Em kiểm tra ở quầy lễ tân rồi.” Peyton nói. “Ông ấy sẽ ở đây sau khoảng hai mươi phút nữa.”
Morgan nhìn qua vai cô em gái mình. “Ông trông thế nào?”
“Thực sự thì ông đã ổn định với các dấu hiệu khả quan.” Peyton nắm tay ông cụ. “Em nhớ ông quá.”
“Ông hiểu mà.” Morgan xoa vai em gái.
“Em biết, nhưng không thể thay đổi sự thật là em không gặp ông đã nhiều năm rồi.” Peyton lắc đầu và quay qua Morgan. “Chị trông ghê quá. Về nhà đi. Ăn chút gì đó. Ngủ một chút. Em sẽ ở đây với ông tối nay. Em hứa sẽ nhắn tin ngay cho chị nếu tình trạng của ông có thay đổi gì.”
“Được rồi.” Morgan bước lùi lại và thu dọn các hồ sơ, nhét chúng vào lại cái túi lớn.
Họ nói chào tạm biệt, rồi Lance đi theo cô xuống sảnh, qua những cánh cửa an ninh để vào hành lang chính. Họ chẳng nói chẳng rằng cho tới khi vào trong xe Jeep của anh.
Bóng tối đã phủ xuống. Lúc bảy giờ tối, bãi đậu xe tràn ngập dưới ánh sáng trắng của những ngọn đèn trên cao.
“Em cần phải ăn.” Lance đã ăn hai thanh protein trong bệnh viện, nhưng Morgan lại không chịu ăn.
Điện thoại Morgan rung lên. “Đó là Tim.”
Cô trả lời điện thoại. “Chelsea thế nào rồi?”
Lance có thể nghe thấy giọng Tim trả lời ở đầu dây bên kia. “Cô ấy chỉ vừa thức giấc. Tôi xin lỗi. Tôi không để ý tin nhắn hồi sớm của cô. Lúc đó tôi phải cho Chelsea uống thuốc an thần. Cô ấy bị kích động ngay khi chúng tôi về đến lối chạy xe.”
Là nơi cô ấy đã bị bắt cóc…
“Cô ấy thế nào rồi?” Morgan hỏi. “Chúng tôi muốn ghé qua và hỏi cô ấy vài câu hỏi.”
“Chờ đã.” Cuộc nói chuyện tạm dừng cho thấy Tim đang hỏi vợ mình. Một lúc sau, anh lại nói qua điện thoại. “Cô ấy nói được.”
“Chúng tôi sẽ ở đó sau khoảng mười lăm phút nữa.” Morgan cúp máy. “Hãy tới xem Chelsea nhớ được gì nào.”