Thoát Thân

Lượt đọc: 8599 | 4 Đánh giá: 9,5/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
CHƯƠNG 35

“Chúng tôi muốn hỏi cô vài câu.” Morgan xem xét gia đình Clark qua cái bàn cà phê trong phòng khách của họ. Trong chiếc áo thun len ấm và quần ôm, Chelsea đang bế đứa trẻ trên hai cánh tay của mình. Tim và Bella ngồi cạnh cô trên ghế sofa. Bella cuộn người vào mẹ mình; vai Tim chạm vào vai vợ.

Sự thân mật giữa họ còn hơn cả những cái chạm thân thể thông thường. Morgan có thể cảm nhận sự gắn kết giữa họ khi ngồi đối diện ở khoảng cách gần hai mét giữa cô và Lance với gia đình này.

“Bella, tới giờ đi tắm rồi.” Mẹ của Chelsea đứng ở ngưỡng cửa gọi và đưa bàn tay ra về phía cô gái nhỏ. Cha của Chelsea đứng đằng sau vợ mình, trông bối rối, như thể ông không biết mình phải làm gì.

Bella do dự, nhìn lên mẹ, tim Morgan như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Đứa trẻ tội nghiệp đang bối rối và dễ bị tổn thương.

Chelsea dùng một cánh tay ôm con gái. “Đi với bà đi. Tắm xong mẹ sẽ đọc truyện cho con nghe.”

Cô gái nhỏ ngoan ngoãn, liếc nhìn lại Chelsea với vẻ miễn cưỡng khi rời khỏi phòng cùng bà ngoại.

“Cha, cha có thể bế bé William đi giúp con không?” Chelsea hỏi.

“Dĩ nhiên rồi. Thằng bé bắt đầu thích cha.” Cha cô có vẻ thấy vui vẻ khi nhận việc gì đó. Ông bế đứa trẻ đi. “Hai ông cháu sẽ ở bên ngoài với Bella và bà.”

Sau khi cha và con trai mình rời khỏi phòng, Chelsea quay qua Lance và Morgan. “Chúng tôi sẽ trải qua từng ngày, đôi khi là từng khoảnh khắc, thật chậm rãi. Tôi thấy biết ơn khi được ở nhà.”

Những tổn hại trên cơ thể Chelsea dễ dàng thấy được. Từng chút trên làn da trần lốm đốm những vết bầm, vết sưng, vết trầy đang lành lại với những mảng màu xanh tím khác nhau. Nhưng bất chấp khuôn mặt bị tổn hại của cô, đằng sau nỗi sợ hãi và giận dữ, là sự cương quyết ánh lên trong đôi mắt cô.

Hắn đã đánh đập thân thể cô, nhưng không thể hạ gục tinh thần của cô.

“Các phóng viên đã ở bên ngoài khi chúng tôi về nhà.” Tim với qua nắm bàn tay của vợ. “Cảnh sát trưởng quận đã buộc họ rời đi.”  Thêm lần nữa, Morgan đánh giá cao sự cứng rắn và oai vệ của Cảnh sát trưởng quận King.

“Tôi muốn hắn ta bị bắt. Tôi không muốn dành cuộc đời còn lại trong nơm nớp sợ hãi,” Chelsea nói. “Tôi không biết tôi có thể chịu đựng được điều đó không.”

“Các bạn nên đầu tư một hệ thống an ninh tốt,” Lance nói. “Chúng tôi có thể giới thiệu cho các bạn.”

“Thật là tốt,” Tim nói.

“Chúng tôi có thể muốn rời đi.” Ánh mắt Chelsea nhìn mông lung ra cửa sổ. “Tôi không biết tôi có thể ở đây được nữa không, sau..”

Sau khi cô bị bắt cóc khỏi lối chạy xe riêng ở nhà mình.

Chelsea lắc đầu. “Giờ các bạn cần biết những gì vậy? Tôi sẽ cố gắng trả lời hết sức mình.”

“Cô có nhớ gì về cái gã đó hay nơi cô bị bắt giữ không?” Lance hỏi.

“Tôi ở trong một cái container chứa hàng.” Chelsea mô tả việc tìm thấy cái đinh, lấy nó và mở khóa sợi xích, rồi trốn thoát qua cái lỗ hoen gỉ ở trần. “Cái container ở nơi trống trải, nhưng có những cành cây trên cao và một cái nhà lều hay cái nhà nhỏ ở gần đó.” Chelsea nhắm mắt lại trong giây lát. “Tôi xin lỗi. Lúc đó trời khá tối. Ngay khi ra ngoài được, và nghe tiếng hắn theo sau mình, tôi chỉ biết chạy.”

“Có nghe tiếng gì không?”

“Tôi nghe tiếng một con chó sủa lên.”

“Có tiếng xe cộ gì không?” Lance hỏi.

“Không.” Chelsea thu hai đầu gối lên dưới cằm. Cô co người lại thành tư thế tự vệ. “Tôi ước mình có thể nói thêm với các bạn. Tôi cảm thấy mình vô dụng quá.”

“Không đâu. Chính xác là cô đã làm đúng. Cô đã bỏ trốn được,” Morgan nói. “Cô có thể nói cho chúng tôi bất cứ điều gì về kẻ bắt giữ mình không?”

Chelsea nhìn xuống đầu gối. “Hắn muốn đào tạo tôi. Dạy tôi trở thành người phục tùng hắn. Nếu tôi ngoan ngoãn vâng lời, hắn cho tôi ăn uống. Nếu không, hắn trừng phạt tôi.”

“Hắn có vẻ ngoài như thế nào?” Morgan hỏi.

“Hắn đeo một cái mặt nạ, nên tôi không nhìn thấy mặt.” Hai lông mày Chelsea hạ thấp. Cô đưa ra những mô tả cơ bản nhất về kích thước trung bình, người nam da trắng. Không có giọng nói đặc trưng. “Hắn khá mạnh.”

“Vậy là có thể không quá già,” Lance nói. “Có vết xăm trổ hay vết sẹo có thể nhìn thấy được nào không?”

Chelsea lắc đầu.

“Hắn có dùng nước hoa không?” Lance hỏi.

“Lúc đó tôi quá sợ, tôi không để ý.” Chelsea cứng người. “Chờ đã. Có mùi gì đó. Mùi gì đó… khá mạnh. Gần như là mùi dầu nhờn.”

“Là dầu máy sao?” Lance hỏi.

“Không. Nó không mạnh như vậy.” Cô rùng mình. “Tôi xin lỗi. Chỉ là tôi không thể.” Cô ép nắm tay của mình ở miệng, rõ ràng là đang cố gắng kiểm soát.

Morgan thay đổi chủ đề. “Sếp của cô nói rằng cô đã muốn nói với ông ấy gì đó. Đó là gì vậy?”

“Một trong những khách hàng của tôi có những báo cáo tài chính không khớp.” Chelsea nghiêng đầu. “Tôi không thể nói tên người đó cho các bạn, nhưng anh ta không thể liên quan tới việc này. Đó là vấn đề thuế, và anh ta sẽ không có cách gì biết được rằng tôi ý thức được nó.”

Và việc này rõ ràng không thể là tội ác của một gã trốn thuế.

“Nhưng việc này phải quan trọng thì cô mới không muốn mail cho sếp của mình hay giải thích vấn đề qua điện thoại đúng không?” Lance hỏi.

“Tôi không có một hệ thống máy chủ an ninh tại nhà, và con tôi thì lúc nào cũng khóc. Lần cuối tôi nói chuyện với Curtis qua điện thoại, tôi còn không thể nghe thấy ông ấy nói gì.” Cô giải thích. “Tôi đã nghĩ sẽ dễ dàng hơn nếu thảo luận vấn đề này ở văn phòng.”

Morgan đứng dậy. “Nếu cô nhớ thêm gì khác, xin gọi cho chúng tôi ngay. Dù thông tin ấy nhỏ nhặt đi chăng nữa. Cô không bao giờ biết được nó lại có thể là manh mối quan trọng.”

“Được.” Chelsea tựa cằm vào hai đầu gối. “Cảm ơn. Vì mọi thứ.”

Tim dẫn họ ra phía cửa. “Tôi hy vọng cô ấy sẽ ngủ ngay. Tối qua, ở bệnh viện, cô ấy thức cả đêm. Mọi tiếng ồn…”

“Phải mất một thời gian.,” Morgan nói.

Tim gật đầu và mở cửa cho họ.

“Con dấu đó trông giống cái gì vậy?” Lance hỏi với giọng trầm thấp.

Tim tái mặt. “Đó là một ký hiệu vô cực.”

Mãi mãi…

Morgan và Lance quay lại xe Jeep và leo vào trong. “Ôi, thật thất vọng,” Lance nói. “Dẫu sao chúng ta cũng xác nhận được rằng việc bắt cóc có vẻ không liên quan tới các dữ liệu khách hàng của cô ấy.”

“Hắn bỏ thuốc cô ấy, có vẻ như để ảnh hưởng đến ký ức của cô ấy.” Morgan không thể tưởng tượng nổi. Không chỉ Chelsea phải chịu đựng những sự kiện khủng khiếp khi cô ấy nhớ lại, mà cô ấy chắc chắn còn luôn băn khoăn và sợ hãi những gì đã quên. Liệu những ký ức còn lại có tiếp tục quay về không? Và trong bao lâu nữa?

Lance khởi động máy. “Đây có vẻ như một tội ác mang tính cá nhân. Không ai tra tấn hay thử thách tâm lý một người phụ nữ để tránh bị phát hiện gian lận thuế cả.”

“Đúng vậy.” Morgan đồng tình. “Vụ này mang tính cá nhân, bệnh hoạn và phức tạp. Giờ làm gì đây?”

Anh lái xe chầm chậm ra khỏi lối chạy xe. “Em có thể gọi Sharp và cho ông ấy biết những gì chúng ta phát hiện không? Ông ấy và mẹ anh có thể dừng xem xét các báo cáo tài chính và tập trung vào việc lấy thông tin lý lịch các khách hàng của Chelsea. Vẫn có thể một trong số họ đã để tâm tới cô ấy.”

“Có người đã để tâm.” Morgan gọi điện. Sharp cảm thấy nhẹ cả người khi được dừng việc xem xét các báo cáo tài chính.

“Em muốn đi đâu? Dù chúng ta có làm gì, chúng ta cũng cần phải mua ít thức ăn cho em.” Lance tuyên bố sau khi cô cất điện thoại đi.

“Anh sẽ nghĩ rằng việc này thật ngu ngốc.”

Và anh sẽ không hề thích đoán xem đó là gì. “Gì?” Giọng anh đầy nghi ngờ khi lái xe ra khỏi nhà của gia đình Clark.

“Em muốn rình rập quanh nhà của Harold Burns.”

Lance cau mày. “Không phải là ngu ngốc, mà là liều lĩnh.”

“Tất cả các manh mối còn lại của chúng ta đều không đi tới đâu. Burns là tất cả những gì còn lại mà chúng ta nắm được. Và Chelsea đã nhắc tới mùi dầu nhờn, dù cô ấy đã nói là nó không có mùi giống như dầu máy xe.”

Lance nhún vai. “Thợ cơ khí dùng nhiều loại dầu khác nhau.”

Morgan nhìn đăm đăm qua tấm kính chắn gió. Dù rất mệt, nhưng nhìn những gì Chelsea phải chịu đựng khiến cô thêm quyết tâm bắt cho được gã đàn ông đã gây ra mọi chuyện. “Nếu hắn có được cô gái đó, và không ai có thể cứu cô ấy thì sao? Nếu hắn muốn có thêm thời gian để giết cô ấy và xử lý thi thể cô ấy thì sao?”

“Tất cả đều là suy đoán.”

“Đúng vậy,” Morgan nói. “Nhưng nghe em nói hết đã. Cảnh sát nghĩ rằng người phụ nữ được tìm thấy ở công viên của bang đã bị bắt giữ trong tám tháng. Cô ấy đã bị giữ đâu đó mà không ai nghe thấy tiếng kêu la của cô ấy. Nhà của Burns lại ở giữa một nơi hoang vắng.”

“Tiệm sửa xe cũng vậy.”

“Đúng, nhưng tiệm sửa xe lại có quá nhiều người qua lại nên khó mà giam giữ một phụ nữ.”

“Đó là khoảng đất rộng, và ở đó có nhiều nhà phụ. Sẽ là một nơi tuyệt vời để giấu một cái container chứa hàng,” Lance nói. “Khu rừng phía sau cái bãi phế liệu lại nối liền với công viên của bang.”

“Đúng.” Morgan đồng tình. “Nhưng cảnh sát đã thực hiện việc kiểm tra theo yêu cầu nhà của Burns cách đây ba tháng. Nếu hắn đang giữ một người phụ nữ trong nhà, họ đã nghe hay thấy gì đó.”

“Có thể. Nhà hắn nhỏ mà,” Lance nói. “Chúng ta không biết cô ấy bị giữ cùng một nơi trong cả tám tháng hay không.”

Morgan nhớ lại hình ảnh khu đất của Harold Burns. “Có nhớ cái garage to lớn biệt lập phía sau nhà Burns không?”

“Anh nhớ.” Lance mở chế độ sưởi. “Cái đó đủ lớn để có thể thực hiện các loại hoạt động phi pháp bên trong.” Morgan duỗi ngón tay ra trước quạt gió. “Nếu chúng ta tìm thấy bất cứ điều gì, chúng ta sẽ gọi một cuộc gọi.”

« Lùi
Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của melinda leigh