Vài phút trước lúc nửa đêm, Lance lái xe ngang qua căn nhà một tầng của Harold Burns. Cách con đường đó khoảng năm trăm mét, anh dừng chiếc Jeep lại bên đường và đậu phía sau vài cây thường xanh. Nếu Burns đã bí mật rời đi khỏi nhà trong khi Sở Cảnh sát Scarlet Falls đang theo dõi hắn, hắn sẽ đi băng qua khu rừng để tới tiệm sửa xe. Trong trường hợp này, điều tiện lợi cho con mồi thì có thể cũng hữu dụng cho những kẻ săn mồi.
“Em sẵn sàng chưa?”
Ở ghế phụ, Morgan kiểm tra vũ khí trong bao da của mình và kéo khóa chiếc áo khoác đen để che nó lại bên trong. “Rồi.”
Lance cho vào túi quần hộp màu tối của mình một ít đạn dự phòng. Dù không thấy lạnh, nhưng anh vẫn trùm một cái mũ ấm màu đen lên mái tóc màu vàng sáng của mình. Cái mũ của Morgan cũng là loại mũ giữ ấm. Cô cho một cái đèn pin vào túi. Anh cũng làm như vậy, rồi lấy thêm những thiết bị khác của mình cho vào ba lô nhỏ, trong đó có một cặp ống nhòm dùng ban đêm.
Họ ra khỏi xe Jeep và đi dọc theo bìa rừng để có thể nhanh chóng cúi thấp người sau những cái cây nếu có xe cộ tiến tới. Những đám mây dày trôi trên cao, những làn mưa tuyết đột ngột bay giữa bầu không khí lạnh lẽo. Hơi thở biến thành làn khói ngay trước mặt anh. Mặt đất tối tăm, nhưng anh muốn mắt quen với bóng tối một cách tự nhiên và không muốn liều lĩnh sử dụng đèn pin. Ở đây chẳng có gì. Burns có thể sẽ nhìn thấy ánh đèn từ xa. Bên cạnh anh, Morgan bị vấp chân.
Lance nắm lấy khuỷu tay cô để giữ cô đứng vững. “Em ổn chứ?”
“Chỉ là một tảng đá. Em ổn.” Cô đứng dậy. “Em không biết làm sao Chelsea có thể đi hết dặm này đến dặm khác qua khu rừng tối đen này.”
“Cô ấy đã chạy thục mạng theo đúng nghĩa đen. Anh không chắc cô ấy còn có thể nghĩ gì khác lúc đó. Cô ấy cứ di chuyển theo bản năng thôi. Thực tế, cô ấy là một người đam mê leo núi và chạy bộ, có thể điều ấy đã giúp cứu mạng cô ấy.”
“Nhớ nhắc em bắt đầu tập thể dục,” Morgan nói. “Em không chắc là em có thể chạy được ba cây số mà không bị ngã quỵ.”
Họ dừng lại để ăn một ít thức ăn đã mua trước đó. Được tiếp thêm nghị lực bởi ý nghĩ phải hành động, Morgan đã ăn hết đồ chiên trong túi của mình. Lance vui khi thấy cô chịu ăn uống.
Cái burger kẹp thịt và khoai tây chiên có thể không tốt cho sức khỏe nếu ăn trong thời gian dài, nhưng cơ thể anh cũng ưa thích các món nhiều calo. Anh không nhớ lần cuối anh uống Coca-Cola là khi nào, nhưng thứ nước ngọt có gas là thứ anh cần lúc này. Đường dường như sủi lên trong bụng anh.
Chỉ cách nhà Burns một quãng thì đến bìa rừng. Họ men theo bìa rừng, đi vòng quanh phía sau khu đất của hắn. Phía trước, cái garage biệt lập và ngôi nhà nằm trong bóng tối.
Lance lấy ống nhòm ra khỏi túi và lướt nhìn phía sau những dãy nhà. “Không có cửa sổ nơi garage và anh không thấy cái xe của hắn.” Anh cũng không thấy cái camera an ninh nào.
“Có lẽ hắn không có nhà.”
“Hoặc là xe của hắn ở trong garage.”
Họ chỉ có một cách để tìm ra. Họ sẽ phải đột nhập vào garage.
Họ đi bộ qua khoảng đất trống, cố gắng đi sao cho khuất sau chiếc garage khi nhìn từ ngôi nhà kia. Dù đã đi như vậy, Lance vẫn thấy may là không có trăng và trời đêm lại tối đến khác thường. Không may, cửa vào lại nằm bên hông cái garage, đối diện với căn nhà. Họ đi rón rén quanh góc tối của tòa nhà. Dù trời rét buốt, mồ hôi anh vẫn ướt hai bả vai. Việc tiếp cận tòa nhà mà chủ nhà không hay biết khiến anh cảm thấy nguy hiểm hơn nhiều sau khi anh từng bị bắn và suýt chết trong một tình huống như thế này. Và nỗi sợ cho sự an toàn cho Morgan khiến mức độ lo ngại của anh tăng đến đỉnh điểm.
Anh ra hiệu cho cô dừng lại trong bóng tối khi anh rút ra từ trong túi những dụng cụ mở khóa. Cái khóa đơn giản đến ngạc nhiên, và mối nghi ngại len lỏi trong lòng Lance. Nếu hắn đang giam một phụ nữ, hắn hẳn phải dùng một hệ thống an ninh phức tạp.
Bước đến chỗ mở cửa, Lance tra hai lưỡi dao mỏng vào ổ khóa. Chưa tới hai mươi giây, anh cảm nhận tiếng “cạch” nhỏ của những cái lẫy trượt vào đúng vị trí. Anh xoay cái nắm cửa và mở cửa ra, nhanh chóng lẩn vào trong. Trong vài giây, anh lắng nghe xem có âm thanh nho nhỏ nào cho thấy có hệ thống cảnh báo hay không, nhưng anh chẳng nghe thấy gì. Người Morgan đụng vào anh khi cô bước vào garage phía sau anh. Cô đóng cửa lại và bóng tối đen đặc phủ xuống quanh họ.
Dẫu mắt anh đã quen với bóng tối, nhưng bên trong này còn tối hơn thế nữa. Trong tòa nhà này còn không có cái cửa sổ nào. Cái ống nhòm dùng ban đêm của anh ít nhất cũng cần chút ánh sáng mới phát huy tác dụng. Chúng vô dụng nơi tối mịt ở bên trong cái garage này. Lance đánh liều mở đèn pin. Anh bật nó lên, hướng tia sáng xuống sàn nhà. Cái garage là một không gian rộng lớn chứa đầy đồ phế thải. Sự thất vọng dâng lên trong anh khi anh khảo sát những đống đồ nội thất và hộp bỏ đi. Ngay cả trước khi họ đi một vòng, anh hiểu là người phụ nữ mất tích kia không ở đây, và rằng Chelsea cũng không bị giam giữ ở đây. Ở đây không đủ bảo đảm an ninh. Thậm chí chẳng có gì được thiết lập để giữ một tù nhân.
Morgan dẫn đường ra lại bên ngoài. Lance cẩn thận khóa cửa khi họ rời đi, men theo con đường cũ để quay lại khu rừng. Tiếng động cơ vang lên qua làn khí lạnh.
“Anh nghe tiếng một chiếc xe hơi.” Anh kéo Morgan nấp sau vài cái cây. Họ cúi người xuống và chờ khi ánh đèn pha chiếu tới rồi đèn sau xe mờ dần trước khi tiếp tục đi bộ. Nhà của Burns và tiệm sửa xe chỉ cách nhau khoảng năm trăm mét. Họ đi qua nơi mà chiếc Jeep đang được giấu và tiếp tục men theo bìa rừng cho tới khi đi hết khu rừng, tiếp nối là khoảng trống của tiệm sửa xe và cái sân phế thải.
Họ đứng ở bìa rừng và khảo sát khung cảnh xung quanh, toàn là đất đá và những cái bóng trong đêm tối. Phía trước, một ánh đèn dìu dịu chiếu từ bên ngoài cửa tiệm sửa xe và một cái cửa sổ phòng làm việc le lói ánh đèn vàng nhạt.
“Hắn vẫn mở đèn sáng hay ai đó ở đó?” Morgan hỏi.
“Không thể nói gì khi không tiến gần tới.” Việc mà có thể khiến họ bị lộ.
“Anh có nhìn thấy chiếc xe đỏ của Burns không?”
“Không.” Lance dùng ống nhòm để tìm trong khoảng tối phía sau tiệm sửa xe. “Nhưng nó có thể ở bên trong.”
Tiệm sửa xe có nhiều gian và những cánh cửa cuốn ở bên trên. Nhưng chẳng cần tìm kiếm nó làm gì. Một kẻ bệnh hoạn thường không giữ tù nhân trong dãy nhà mà khách hàng thường xuyên lui tới. Giam một phụ nữ trong tám tháng đòi hỏi một nơi yên tĩnh, ít người qua lại.
“Chúng ta nên khe khẽ và nhanh lên.” Morgan quay ra khỏi văn phòng và hướng về cái sân phế thải. Họ đi vòng quanh khu rừng cho tới khi tiến tới phía sau khu đất.
“Anh không thấy có cái camera nào ở đằng sau này Để xem chúng ta sẽ tìm thấy gì.”
Họ bước vào cái sân phế thải. Hầu hết khu đất đều trống trải. Những phế liệu xe hoen gỉ có vẻ như chất đống một cách ngẫu nhiên. Những lối mòn dơ bẩn đầy cỏ dại đủ lớn để lái xe uốn lượn quanh chúng. Một khu vực nhỏ bao quanh bởi một hàng rào bằng lưới thép cao khoảng một mét tám. Những chiếc xe bên trong trông giống như đời mới, một số bị hư hại nặng do tai nạn nhưng các bộ phận có vẻ vẫn có giá trị.
Chẳng có ánh trăng soi đường, nhưng Lance không thể làm liều sử dụng đèn pin ở giữa khoảng trống ấy.
“Chúng ta sẽ đi chầm chậm. Quan sát từng bước chân.” Anh dẫn đường cho Morgan đi vòng qua một thanh chắn bùn hoen gỉ.
Băng qua nửa trước tách rời của chiếc xe Volkswagen Beetle hoen gỉ và bẹp dúm, cô gõ cánh tay bị sẹo của mình. “May là em đã tiêm uốn ván gần đây rồi.”
Họ dừng lại ở hàng rào lưới thép. Hầu hết xe cộ bên trong dãy rào vẫn còn nguyên và được xếp theo các hàng ngang, giống một bãi đậu xe hơn là một cái sân phế thải. Ở giữa sân sừng sững một cái nhà kho kim loại lớn.
“Em chờ ở đây đã. Anh sẽ trèo vào trong và kiểm tra cái nhà kho.” Lance thì thầm. “Cánh cổng bao quanh mặt trước, còn mặt sau là cửa tiệm. Anh không muốn đi vào theo lối này.”
“Em không muốn tách ra đâu,” Morgan nói. “Nhưng em sẽ chỉ làm anh chậm lại thôi.”
Lance lấy bộ mở khóa của mình từ trong ba lô ra và nhét nó vào túi. Rồi anh đưa cái ba lô cho Morgan. “Sẽ nhanh thôi. Anh sẽ quay lại ngay.”
Anh leo lên hàng rào và nhảy xuống ở mặt bên kia. Chất adrenaline âm ỉ chảy trong dòng máu của anh khi anh liếc nhìn ra sau về phía Morgan, cô đang đứng một mình trong bóng tối. Bộ áo quần tối màu của cô hòa lẫn với khu rừng, nhưng khi ra nơi đất trống, cô hiện rõ bóng dáng của một con người. Anh không muốn để cô lại một mình.
“Nhớ quan sát phía sau lưng em,” anh nói.
“Em cũng sẽ quan sát phía sau anh.” Cô xoay người lại để quay lưng về phía hàng rào.
Lance quay lại nhiệm vụ của mình, anh rón rén đi qua những hàng xe. Ở đây có rất nhiều chỗ để trốn bên trong và xung quanh những chiếc xe. Anh căng tai lắng nghe âm thanh trong bóng đêm nhưng chẳng nghe thấy gì bất thường.
Anh tiến tới cái nhà kho. Nó xa hơn so với ước đoán bằng mắt của anh. Vài bông tuyết rơi là là xuống đất bẩn, nhưng mặt đất vẫn chưa bị đóng băng, rồi chúng tan ra khi vừa chạm xuống. Lối duy nhất dẫn vào tòa nhà này là hệ thống cửa cuốn kim loại được bảo đảm bằng một sợi xích và một cái ổ khóa. Lance có thể mở khóa. Nếu không, anh cũng đã có một cái kìm cộng lực trong ba lô, nhưng anh không muốn để lại bằng chứng về việc tìm kiếm của họ hoặc làm tổn hại tới bất cứ tài sản nào.
Những cửa sổ bị bể nằm cách nhau dọc theo bên hông cái nhà kho, nhưng chúng ở cách đầu anh hơn nửa mét. Anh tìm thứ gì đó để trèo lên. Nhận thấy một đống thùng hàng gần mặt sau tòa nhà, anh trèo lên một cái thùng và ló đầu nhìn qua tấm kính dơ bẩn, nứt ra theo hình mạng nhện.
Tất cả những gì anh có thể nhìn thấy là bóng tối.
Anh nhấc cái ống nhòm đeo ở ngực lên và dùng chúng để lướt nhìn bên trong. Ở đó đầy những xe cộ và động cơ máy móc. Một vài cái bàn dài xếp đống với các bộ phận của xe hơi. Bên trong không có căn phòng nào để Burns có thể giam giữ một phụ nữ làm tù nhân cả.
Lance nhảy xuống khỏi cái thùng và rút lui về phía hàng rào. Morgan đang cúi người ở chỗ anh để cô lại. Anh leo qua hàng rào với vài động tác mau lẹ và đáp xuống nhẹ nhàng kế bên cô.
“Có gì không?” Cô hỏi với giọng khe khẽ.
Anh lắc đầu.
Họ lại tiếp tục cuộc tìm kiếm. Mạch Lance đập từng nhịp nhanh, đều khi họ rón rén đi vòng qua những đống xe phế liệu. Gần phần giữa mặt sau của sân phế liệu, họ bắt gặp một chiếc xe kéo đơn nằm trên những khối than xỉ. Cái khối hình hộp chữ nhật đó bị hoen gỉ và móp méo. Thay cho các bậc thang, một khối than xỉ đơn nằm ngay bên dưới cánh cửa hẹp, là nơi được giữ an toàn bằng ổ khóa kiên cố. Một bóng đèn vàng dịu hắt ra kế bên cánh cửa đó.
Tóc gáy Lance dựng lên. “Anh tự hỏi họ đang giữ cái gì bên trong.”
“Đó là một cái ổ khóa lớn khủng khiếp,” Morgan nói. “Ở phía trên cánh cửa là một cái camera phải không?”
Lance gật đầu. “Anh cũng thấy một cái máy dò chuyển động.”
“Vậy làm sao chúng ta nhìn được bên trong đây?” Lance lướt nhìn cấu trúc cái xe kéo ấy. “Cửa sổ bị che lại rồi.”
Họ đi lòng vòng xung quanh để xem xét cái xe kéo từ mặt bên kia. Những tấm ván cũng được đóng đinh che qua cả hai cửa sổ ở mặt này.
“Cái này không giống như những gì Chelsea mô tả nơi mà cô ấy bị giam giữ,” Morgan nói. “Anh có thấy cái lỗ trên trần không?”
“Từ đây không thấy được.” Nhưng cái xe kéo khiến Lance cảnh giác hoàn toàn. Chiếc xe kéo này được bảo đảm hơn cả văn phòng và cửa tiệm sửa xe. “Anh sẽ tới gần hơn nữa. Chờ ở đây đã.”
“Em không muốn chờ ở đây đâu.”
“Phải có người gọi cho cảnh sát nếu anh bị bắt chứ.” Lance cự lại. “Harold Burns là một tên bạo lực. Nếu anh phát hiện ra nạn nhân tiếp theo của hắn, hắn sẽ không gọi cảnh sát bắt anh đâu. Mà hắn sẽ chôn anh trong cái hố nông ở công viên của bang.”
Morgan thở ra khó nhọc qua mũi. “Được rồi.”
Lance đưa cô cái ống nhòm. “Quan sát sau lưng anh được không?”
“Em không rời mắt đâu.”
Lance đi nhanh qua mặt đất. Khi tiến tới cái xe kéo, anh kiểm tra cái ổ khóa. Anh có thể mở nó ra, nhưng không nhanh được, và anh không muốn đứng nơi trống trải như thế này chút nào. Anh sẽ tìm xem có cách nào dễ dàng hơn trước đã. Rồi anh đi từ cửa sổ này đến cửa sổ khác tìm chỗ nào yếu nhưng không thấy gì. Những tấm ván được đóng đinh và vặn ốc từ bên trong. Anh nhảy xuống mặt đất và trườn vào bên dưới cái xe nhưng nhận thấy không có vị trí nào dễ dàng vào trong được.
Anh sẽ phải vào trong đó bằng cách khó khăn hơn rồi. Lựa chọn của anh là mở cái ổ khóa hoặc cắt nó đi bằng kìm cộng lực. Anh có muốn để lại chứng cớ của việc xâm nhập không? Không thật sự muốn. Anh trườn dọc theo mặt đất để ra khỏi bên dưới chiếc xe kéo. Những hòn sỏi lăn bên dưới lưng anh, tạo nên tiếng ồn hơn anh nghĩ.
Một tiếng cào xuất hiện từ bên trong cái xe kéo. Anh cứng người, căng tai lắng nghe.
Nó lại vang lên lần nữa. Tiếng cào. Tiếng gõ. Tiếng khóc sao?
Quỷ thần ơi! Đó có phải là tiếng khóc nức nở không? “Có ai ở trong đó không?” Anh gọi.
“Có.” Giọng một phụ nữ kêu lên. “Xin hãy giúp tôi.” Có ai đó ở trong cái xe kéo, và họ chẳng vui vẻ gì với điều đó.
Lance trườn nhanh ra khỏi bên dưới cái xe. Anh phải lấy cái kìm cộng lực ở chỗ Morgan và vào trong đó trong vài giây. Anh nhổm đứng dậy. Một cái bóng dài đổ xuống người anh. Khi anh quay qua đối mặt với bóng người tối đen ấy, một tấm ván quật về phía đầu anh.