Tiếng kêu la phát ra từ cái xe kéo. Morgan bấm số 911 và cho nhân viên tổng đài địa chỉ cái sân phế liệu. Cô nhét điện thoại vào túi và lướt nhìn nơi thoáng đãng để tìm Lance.
Một gã đàn ông quật một tấm ván vào Lance. Anh xoay người và cúi xuống để tránh nó. Tấm ván đánh trúng anh ngang qua phía sau vai. Anh ngã xuống đất, choáng váng và nằm im. Kẻ tấn công anh thả tấm ván xuống và nhảy lên bên trên người anh.
Không!
Morgan rút súng ra khỏi bao da và chạy tới.
Kẻ tấn công đứng giạng hai chân bên trên ngực Lance và vung một nắm đấm vào mặt anh. Lance vòng cánh tay quanh đầu để che nắm đấm đang lao tới.
Morgan dừng lại cách đó ba mét và hướng khẩu súng về phía gã đàn ông kia. “Đứng yên đó!”
Kẻ tấn công không quan tâm tới cô và đấm vào sườn Lance, Lance co người tránh cú đấm ấy.
Gã đàn ông với lấy khẩu súng trong bao da của Lance. Lance kẹp chặt hai bàn tay qua hai tay của đối thủ, nhằm bảo vệ khẩu súng. Họ vật lộn để giành nhau thứ vũ khí đó. Lance bật người và lăn tròn.
Còn Morgan không thể nhắm bắn chính xác được. Cô thay đổi góc nhưng vẫn không thể bắn.
Chết tiệt!
Cô phải làm gì đó. Cô không thể - sẽ không thể nào - để Lance bị thương. Tim đập mạnh, cô lướt nhìn khu đất, tìm vũ khí.
Thanh gỗ!
Đặt khẩu súng vào lại bao da, cô chạy nhanh về phía trước và chụp lấy nó trên mặt đất. Hai người đàn ông đang vật lộn dừng lại, kẻ tấn công đã ở bên trên. Morgan vội chạy tới trước, nỗi tuyệt vọng như tiếp thêm sức mạnh cho cô. Dùng cả hai tay, cô vung nó lên giống như một cây gậy bóng chày và đập ngang qua lưng hắn.
Hắn ngã quỵ. Lance nhổm dậy một cách khó khăn và hất qua bằng một vai, lăn kẻ tấn công nằm ngửa và đảo ngược vị trí của họ.
Morgan thả tấm ván xuống. Với việc Lance đã lấy lại sự kiểm soát, cô cảm thấy nhẹ nhõm vô cùng, chất adrenaline khiến cô bị chóng mặt. Anh lật gã kia nằm úp lại và bẻ hai cánh tay hắn ra sau lưng. “Đi lấy ít dây rút.”
Morgan chạy ngược trở lại để lấy ba lô. Quay lại bên cạnh Lance, cô đưa anh sợi dây rút nhựa, rồi anh dùng nó để cột hai bàn tay của gã đàn ông lại.
Sau đó, anh lăn hắn nằm ngửa, còn Morgan chiếu đèn pin vào mặt hắn.
Là Harold Burns.
“Các người đang xâm phạm tài sản!” Harold khạc nhổ.
“Vậy mày nên gọi cho cảnh sát đi, Harold.” Lance đứng lên. “Nhưng tao cá là mày không gọi đâu.”
“Em gọi rồi,” Morgan nói.
Từ bên trong cái xe kéo, một phụ nữ kêu lên: “Ai ngoài đó vậy? Xin giúp tôi.”
Một phụ nữ!
Morgan chụp cái kìm cộng lực từ ba lô. Trong khi Lance giữ cổ tay của Harold bằng bộ dây rút thứ hai, Morgan cắt cái khóa, mở cửa cái xe, chiếu đèn pin vào bên trong.
Cái xe kéo là một không gian rộng. Thứ nội thất duy nhất ở đó là một cái đệm bẩn thỉu nằm ở giữa. Vết bẩn sẫm màu khá lớn ở giữa khiến bụng Morgan nôn nao. Một phụ nữ ngồi co quắp ở mép đệm. Cô ta bị xích với một cái khoen chốt vào sàn nhà.
Không khí bên trong cái xe kéo ấm hơn bên ngoài, chứng tỏ cái xe hẳn có hệ thống sưởi. Morgan lần theo bức tường cho tới cửa để tìm một cái công tắc đèn. Tìm thấy một cái, cô bật nó lên.
Một bóng đèn treo từ giữa trần chiếu yếu ớt vào người phụ nữ. Cô ta ngồi co quắp ở một đầu sợi xích. Cái còng tay trói hai cổ tay cô ta lại. Cô ta nâng hai bàn tay lên trước mặt mình, che mắt lại vì chói do ánh đèn.
Lướt mắt nhìn nhanh, Morgan thấy người phụ nữ kia đang run rẩy, thân thể trần truồng, máu và những vết bầm cùng khuôn mặt tơi tả. Giật mình vì sốc, cô nhấc một chân lên để bước qua ngưỡng cửa.
“Không cần vội đâu.” Gã đàn ông phía sau cô lên tiếng.
Morgan quay lại.
Jerry Burns đứng cách đó khoảng bốn mét rưỡi, tay cầm khẩu súng ngắn chĩa thẳng về phía Morgan.
Bụng cô giật thót.
“Ngồi xuống” Đầu Jerry hất về phía Lance, người đang khuỵu gối qua cơ thể nằm sấp của Harold. “Mày đó, thả em trai tao ra, nếu không tao cho một viên đạn vào cái mặt xinh xẻo của con khốn này.”
Điều này không thể xảy ra. Morgan và Lance phải cứu người phụ nữ này và cả bản thân họ nữa.
Morgan liếc nhìn Lance. Harold đang bị khống chế. Lance chắc chắn sẽ không thả hắn ra. Anh và Morgan sẽ không bao giờ có thể chống lại được cả hai anh em nhà Burns. Và cả người phụ nữ kia nữa. Nếu họ muốn thoát khỏi tình huống này để sống sót, họ cần hành động ngay. Để bản thân bị anh em nhà Burns bắt làm tù nhân sẽ khiến tất cả bọn họ bị giết. Cô ước lượng cân nặng cái kìm cộng lực trong bàn tay mình. Cô đang đứng quá xa để dùng bộ dụng cụ này như một cái chùy. Khẩu súng của Jerry đang chĩa vào cô. Cô sẽ không thể tiến gần hơn trước khi hắn phản ứng lại. Cô cũng không có thời gian để thả cái kìm cộng lực xuống mà rút khẩu súng dưới áo choàng ra.
Cô chỉ có một lựa chọn.
Morgan sẽ phải tránh đi và cầu nguyện rằng Lance có thể thắng được Jerry trước khi hắn có thể chĩa súng về phía anh.
Cô đang cách hắn khoảng bốn mét rưỡi. Không giống trên truyền hình, súng ngắn không thể nhắm chính xác khi tầm bắn vượt quá hai mét rưỡi đến ba mét.
Không còn cách nào khác.
Mắt cô gặp ánh mắt của Lance. Một sự thỏa thuận ngầm diễn ra giữa họ. Từ vị trí của anh, khi đang khuỵu gối trên hõm lưng của Harold, Lance xòe ba ngón tay trên đùi mình.
Hai.
Một.
Morgan cúi người qua ngưỡng cửa và che đầu với hai cánh tay. Cái đèn pin của cô lăn trên sàn. Cái kìm cộng lực rơi đánh thịch xuống. Một phát súng bắn ra. Phát bắn của Jerry đi thấp, trúng vào sàn. Gỗ bắn ra tung tóe. Những bức tường mỏng của cái xe kéo không thể giữ được viên đạn. Một phát bắn thứ hai nổ đoàng. Morgan rút vũ khí của mình và trườn về phía cửa cái xe kéo đang mở.
Tim cô run rẩy. Có phải Lance đã bắn Jerry hay ngược lại?
Không.
Lance không được phép có vấn đề gì cả. Anh đã suýt chết vì đạn súng vào năm ngoái. Anh không thể… cô không dám nghĩ tới nữa. Não cô không thể nghĩ tới việc ấy và phải tỉnh táo.
Người phụ nữ trong xe kéo cần được cứu.
Nhích tới trước, tim đập thình thịch, Morgan nhìn quanh dưới cùng khung cửa và nhìn thấy một cảnh tượng với cú sốc hoàn toàn và đầy kinh ngạc.
Jerry nằm trên mặt đất, một vết máu lan qua vai hắn. Đứng đằng sau hắn là Cảnh sát trưởng King và hai nhân viên khác. Khẩu súng nằm trong tay của cảnh sát trưởng vẫn còn chĩa về phía Jerry.
Cô tìm Lance, thấy anh vẫn quỳ trên mặt đất, một bàn tay đang để ở bao da đựng súng như thể chuẩn bị rút khẩu súng ra. Rõ ràng là cảnh sát trưởng quận đã ra tay trước anh.
“Còng cái tên cặn bã này lại.” Cảnh sát trưởng quận đi vòng qua Jerry và bắt đầu hướng về phía Morgan.
Morgan cảm thấy nhẹ nhõm và ngạc nhiên. Làm sao ông ấy có thể phản ứng nhanh đến như vậy sau cuộc gọi của cô chứ? Nhưng cô không có thời gian để thắc mắc về sự có mặt của cảnh sát trưởng quận. Người phụ nữ đang bị hoảng loạn khóc nức nở trong bóng tối phía sau lưng cô. Morgan liếc nhìn Lance lần nữa, xác nhận rằng anh vẫn nguyên vẹn và còn sống, rồi bò dậy và quay qua chỗ nạn nhân.
Cô lấy cái kìm cộng lực.
“Giờ tôi sẽ giải thoát cho cô.” Không muốn làm cho cô ta sợ hãi thêm nữa, Morgan chầm chậm tiến tới.
Người phụ nữ tiếp tục khóc, những lời nói của cô ta không rõ lời, giọng cô ta đứt quãng.
Sau lưng cô, cái xe kéo kêu ọp ẹp khi cảnh sát trưởng quận bước vào trong. “Ôi, lạy Chúa tôi.”
Morgan cắt đứt sợi xích bằng cái kìm cộng lực. Người phụ nữ ngã về trước, khóc nức nở trong vòng tay của Morgan. Cô cởi áo choàng của mình ra và choàng nó quanh vai người phụ nữ kia.
“Xe cứu thương đang trên đường tới đây.” Cảnh sát trưởng quận đứng lùi lại, mặt ông nhăn lại khi lướt nhìn bên trong cái xe kéo.
“Ra ngoài.” Người phụ nữ đặt hai bàn chân lên mặt sàn, lời cô ta đầy tuyệt vọng. “Đưa tôi ra ngoài. Làm ơn. Tôi phải ra khỏi đây.”
Ai lại không muốn ra chứ?
Morgan quàng tay quanh hai vai cô ta và giữ cho cô ta đứng vững.
Lance ló đầu nhìn qua ngưỡng cửa. “Tôi sẽ lấy một cái chăn.”
Morgan giúp người phụ nữ kia đi khập khiễng về phía cửa. Cảnh sát trưởng quận bước qua một bên để họ đi qua.
“Tên cô là gì?” Morgan hỏi.
“Karen. Karen Mitchell.” Cô ta nói, giọng mạnh mẽ hơn với mỗi bước chân hướng về phía tự do bên ngoài. Là người phụ nữ mất tích.
Họ bước qua lối ra ngoài. Bên trong cái xe kéo không ấm cúng gì, nhưng còn ấm hơn không khí bên ngoài. Karen run rẩy, cơ thể cô run lập cập từ đầu tới chân. Một cơn gió lạnh lẽo lùa tới. Morgan cố gắng hết sức để che cơn gió.
Lance xuất hiện với một cái chăn trải rộng. Khi anh choàng nó cho Karen, hai chân cô ta khuỵu xuống. Lance đỡ được cô ta và nâng cô ta khỏi mặt đất, rồi Morgan nêm cái chăn quanh đôi chân trần của người phụ nữ.
Hai chiếc xe của nhân viên cảnh sát trưởng quận lái qua cái sân chứa đồ phế thải, đèn pha chiếu sáng cái xe kéo. Hai chiếc xe đậu lại, và các nhân viên ra khỏi xe.
“Đây là Karen Mitchell,” Lance nói.
“Tôi đã biết cô ấy.” Một trong các nhân viên lấy ra một bộ sơ cứu và cái chăn khác từ trong thùng đồ của mình. “Đặt cô ấy lên xe hơi. Trong đó ấm áp. Xe cứu thương sẽ tới đây ngay thôi.”
Lance đặt cô ta vào ghế sau xe cảnh sát. “Giờ cô an toàn rồi.”
Nói chuyện với giọng trấn an, người nhân viên khom người giữ cho cánh cửa mở ra, quàng lên người cô ta cái chăn thứ hai, rồi mở nắp bộ sơ cứu.
Mặt Morgan cảm thấy nóng bừng lên giữa làn khí lạnh. Cô vừa bị lạnh cóng, vừa bị toát mồ hôi khi nhịp tim chậm lại như bình thường. Cơn buồn nôn dâng lên đến họng. Cô cúi người, thả lỏng tay ở hai bên đùi. Cô hít ít khí đêm lạnh.
Lance quay lại chỗ cô. “Nếu em cần ói, rời khỏi hiện trường đã.”
“Em nghĩ em ổn. Đó chỉ là phản ứng kích thích lại với việc tiết ra ồ ạt chất adrenaline.”
Anh đi rồi quay lại và đưa cô một chai nước. “Em đã làm được việc cần làm. Đó mới là quan trọng.”
“Em cho là vậy.” Morgan nhấp một ngụm nước xem sao. Nước lạnh làm dịu bụng dạ cô.
Lance đặt một bàn tay giữa hai bả vai cô. “Chúng ta đã cứu mạng sống người phụ nữ đó. Ói một chút cũng đáng lắm chứ.”
“Xem người không bị làm sao nói kìa.”
“Rồi cũng sẽ tới lượt anh,” Lance nói.
“Kruger và Dane. Tới đây. Ngay bây giờ.” Cảnh sát trưởng quận King chỉ vào Lance và Morgan rồi thu ngón tay cái lại khỏi đám đông lực lượng thi hành luật đang đổ xô tới. Hai chân Morgan cảm giác như hai sợi dây thun khi cô và Lance tới đứng cùng với cảnh sát trưởng quận.
Cảnh sát trưởng quận King chống nạnh. “Hãy làm rõ việc này. Tôi đã phát điên không biết bao nhiêu lần với hai người. Hai người đã xâm phạm vào tài sản riêng.” Cảnh sát trưởng quận chỉ một ngón tay giận dữ vào Lance. “Tôi mong anh cứ liều mạng sống của riêng mình, nhưng đừng đặt một người phụ nữ vào chỗ nguy hiểm, được chứ?” Ông chỉ vào Morgan.
“Đó là ý của cô ấy.” Lance khoanh tay trước ngực. “Cô ấy gan dạ hơn vẻ bề ngoài nhiều.”
Cảnh sát trưởng quận đưa hai tay lên trời. “Cả hai người có thể đã bị giết chết rồi. Tôi đã không biết là hai người lại làm chuyện ngu ngốc như thế này.”
“Nhưng chúng tôi chưa bị giết mà,” Lance nói. “Và Karen Mitchell vẫn sống sót nhờ chúng tôi làm chuyện ngu ngốc.”
Cảnh sát trưởng quận lườm Lance, rồi chuyển ánh mắt giận dữ sang Morgan. “Còn cô, một công tố viên, cô nên hiểu chứ. Điều đầu tiên mà luật sư đại diện của anh em nhà Burns sẽ làm là nói rằng tất cả các bằng chứng trong cái xe kéo đó đã được dựng lên và vì thế mà không thể chống lại họ trước tòa.”
Morgan ngắt lời ông. Cô đã cảm thấy quá đủ. Cô và Lance bỏ qua chuyện này và cứu được Karen Mitchell. Cơn giận vớ vẩn của cảnh sát trưởng quận không là gì với cô. “Cả hai chúng tôi biết rằng điều đó sẽ không xảy ra. Karen Mitchell sẽ cho lời khai. Đó sẽ là bằng chứng hiện hữu trên cơ thể cô ấy, và là một tội phạm tình dục đã bị kết án từ trước, Harold Burns và anh trai hắn ta sẽ bị ghét bỏ bởi bất cứ bồi thẩm đoàn nào mà họ phải đối diện. Tôi cũng không biết có quan tòa nào lại nhân nhượng cho họ. Nếu sự nghi ngờ của tôi là đúng, vết máu rất lớn trên tấm đệm là từ nạn nhân đầu tiên - Sarah Bernard. Anh em nhà Burns sẽ bị buộc tội với hai tội danh bắt cóc và một tội danh giết người, cùng với nhiều cáo buộc nhẹ hơn có thể.”
Cảnh sát trưởng quận quát lên. “Tôi có thể buộc tội hai bạn vì đã xâm nhập trái phép.”
Morgan không quan tâm về cáo buộc xâm nhập trái phép nực cười kia. Sự kiệt sức và việc giảm đột ngột chất adrenaline ập tới cơ thể cô với tốc độ của một con tàu vận tải. “Ông sẽ bắt chúng tôi phải không?”
“Không phải lúc này” Cảnh sát trưởng quận cau mày nhìn cô. “Tôi cần lời khai từ cả hai. Ngay bây giờ.”
“Khi chúng tôi nói chuyện với Chelsea lúc trước, cô ấy có đề cập tới mùi dầu nhờn.”
“Và cô đã không gọi cho tôi đúng không?” Cảnh sát trưởng quận nghiến hàm.
“Cô ấy đặc biệt nói rằng nó không phải mùi giống như dầu máy của xe hơi, nhưng khiến chúng tôi nghĩ nhiều đến Burns.” Liếc nhìn Lance, Morgan kể vắn tắt về cuộc tìm kiếm của họ nơi khu đất đó. Cô không đề cập tới chuyến đi của họ tới garage của Harold. Nếu có hỏi tới, cô cũng sẽ không nói dối. Nhưng chẳng cần thiết để tự nguyện nhắc tới thông tin đó. Khi đã khai xong, cô hỏi: “Làm sao ông tới đây nhanh như vậy được?”
“Cả đêm chúng tôi đã theo dõi Harold và Jerry” Cảnh sát trưởng quận nói. “Cảnh sát trưởng Horner đã gọi cho tôi để nói rằng luật sư quận buộc anh ta ngừng theo dõi. Xét thấy chúng tôi đang tìm kiếm cô Mitchell, tôi quyết định chúng tôi nên tập trung vào khu vực này. Nhưng chúng tôi không có lý do thuyết phục để tìm kiếm trong khu đất đó cho tới khi cô gào lên báo qua điện thoại.”
“Ông không cần khách sáo đâu.” Lance nói đùa.
Cảnh sát trưởng quận lườm anh.
Lance hoàn thành việc mô tả các sự việc xảy ra trong đêm. Cảnh sát trưởng quận để họ đi với lời đe dọa sẽ bắt họ nếu họ không báo cáo với văn phòng của ông sớm vào buổi sáng để làm rõ mọi chi tiết. Quay lại chiếc xe Jeep chỉ cách vài trăm mét, họ cảm thấy quãng đường dài như mấy cây số.
“Em không thích việc này.” Morgan bò vào ghế phụ.
“Gì cơ?”
“Em không thể giải thích được. Có gì đó em cảm thấy vẫn chưa hoàn thành.”
“Ngày mai chúng ta vẫn phải làm việc tiếp với cảnh sát trưởng quận.” Lance khởi động xe. “Anh thấy mệt với việc kiểm soát tào lao của ông ta.”
“Ông ấy đã không bắt chúng ta vì tội xâm nhập trái phép.”
“Nhưng ông ta đã muốn vậy mà. Ông ta chỉ ước ông ta là người phát hiện ra Karen Mitchell.” Lance lái xe ra khỏi con đường. “Cả đêm ông ta đã không thể đợi được, chỉ muốn kiểm tra khu đất đó nhưng không có đủ bằng chứng để có được lệnh khám xét.”
“Các luật lệ đều có lý do của nó mà.” Morgan tựa đầu vào lưng ghế.
“Chúng ta đã cứu mạng người phụ nữ đó tối nay” Lance nói. “Ai mà biết được cô ta có còn sống sót vào sáng mai không? Anh em nhà Burns có khi đã giết chết cô ta và chôn ngoài rừng trước khi cảnh sát trưởng quận thu thập đủ chứng cứ để được thẩm phán chấp thuận đó có thể là nơi giam giữ. Em có muốn Karen Mitchell trải qua cả đêm trong cái xe kéo đó không? Anh thì thà ở tù còn hơn.”
“Em cũng vậy,” cô nói. “Đó là lý do mà chúng ta đã làm những gì tối nay.”
“Hơn nữa, anh cá là các bác sĩ khám nghiệm sẽ tìm thấy bằng chứng rằng nạn nhân đầu tiên và Chelsea đều bị giam giữ trong cái xe kéo đó. Chelsea có thể tiếp tục sống và biết rằng gã đàn ông bắt cóc cô đã ở phía sau những chấn song nhà tù. Gia đình em cũng có thể dễ dàng được an ổn.”
“Em biết.” Nhưng có gì đó khó chịu làm Morgan nôn nao trong lòng. Cô có linh cảm chuyện này chưa kết thúc.
“Em có nghĩ họ sẽ có một thỏa thuận bào chữa không?” Lance hỏi.
“Em không chắc. Sau những gì xảy ra tháng trước, luật sư quận cần giữ thể diện, và anh ta đang ở thế sẽ tái đắc cử vào tháng tới. Anh ta sẽ phải hứa xử lý thật nghiêm. Một vụ thu hút dư luận chống lại một tội phạm tình dục đã bị kết án từ trước và anh trai hắn ta là mồi ngon cho truyền thông. Chưa kể, New York không còn án tử hình. Viên luật sư quận có thể đề nghị gì với anh em nhà Burns trong vụ trao đổi về một thỏa thuận bào chữa chứ? Đây là tội ác đặc biệt ghê tởm. Anh em nhà Burns đã bắt cóc và giam giữ một nạn nhân là nữ trong tám tháng, làm cô ta có thai, rồi đánh cô ta đến chết. Việc đánh đập cũng đã giết chết đứa trẻ chưa ra đời của cô ta. Họ sẽ bị bỏ tù, có thể là chung thân.”
“Vậy thì vấn đề là gì?”
“Em không biết. Có gì đó em cảm thấy không đúng.”
“Chúng ta sẽ biết thêm sau khi nói chuyện với cảnh sát trưởng quận vào ngày mai. Đội khám nghiệm sẽ ở trong cái xe kéo cả đêm. Hãy xem họ tìm được gì và rồi đánh giá lại vụ án này.” Lance lái xe về phía thị trấn. “Cả hai chúng ta quá mệt, chẳng thể nghĩ thêm nữa đâu. Chúng ta cần ăn gì đó và đi ngủ. Chúng ta đã ở trong tình trạng bị kích thích mạnh cả đêm rồ. Điều hữu dụng nhất mà chúng ta có thể làm là nghỉ ngơi một chút và xem xét các sự việc với con mắt tỉnh táo vào buổi sáng.”
“Anh nói đúng” Cô đã quá căng thẳng. Những mạch máu cô vẫn còn âm ỉ dẫu mí mắt đã khó chịu như tờ giấy nhám.
Có gì đó vẫn còn lẩn khuất trong bộ não mệt nhừ của cô, có một mối liên hệ giữa các sự kiện mà cô quá mệt để có thể móc nối nó.
Phải chăng chất adrenaline và sự căng thẳng kích thích sự hoang tưởng nơi cô? Hay giác quan thứ sáu đang gửi đến cô một lời cảnh báo?