Thoát Thân

Lượt đọc: 8652 | 4 Đánh giá: 9,5/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
CHƯƠNG 38

Morgan sải bước trong phòng khách của Lance, điện thoại áp vào tai khi cô đang nói chuyện với em gái mình. Dây thần kinh của cô vẫn còn mệt mỏi sau những gì xảy ra với anh em nhà Burns vào tối qua - và bởi hình ảnh Karen Mitchell bị xích trong cái xe kéo. Nhưng việc cứu Karen thì đáng giá với từng giọt mồ hôi và mỗi cơn buồn nôn do chất adrenaline gây ra.

Ước gì ông tỉnh dậy.

“Không có tiến triển gì sao?” Cô hỏi Peyton.

“Không.” Đằng sau giọng nói khe khẽ của Peyton là tiếng píp píp của máy móc theo từng nhịp đều đặn. “Ông đã ổn định. Chị cố gắng ngủ một chút đi.”

“Em nghĩ khi nào ông sẽ tỉnh?”

“Em là bác sĩ, không phải nhà ngoại cảm, Jim à.” Peyton nói với giọng điệu của Bác sĩ McCoy.

Morgan thấy cảm kích khi em gái mình cố gắng để vực dậy tâm trạng ủ rũ của cô, nhưng cô chẳng có sức lực để cười nữa. “Nếu có gì xảy ra, em gọi cho chị được chứ?”

“Em hứa mà.” Giọng Peyton lại trở nên nghiêm túc. “Em sẽ trông chừng ông cả đêm. Đã có em lo rồi. Đi. Ngủ. Ngay. Đi.”

“Được rồi.”

“À chị Morgan?”

“Gì vậy?”

“Ông là người kiên cường” Peyton nói. “Hãy tin tưởng ở ông. Ông sẽ không từ bỏ dễ dàng đâu.”

“Cảm ơn Peyton. Ngủ ngon.” Morgan cúp máy, cô băng qua sảnh để tới phòng tắm, và mở vòi nước. Cô cởi đồ khi nước đã ấm lên. Morgan lập tức chuyển chế độ nước nóng, bao cảm xúc kìm nén giờ vỡ òa. Cô tựa vào tường gạch và để bản thân khóc thỏa thích. Cô đã mệt mỏi đến khốn khổ, không thể kìm nén thêm được nữa.

Em gái cô có ý tốt, là một bác sĩ, Peyton có thể đánh giá tốt hơn về tình trạng sức khỏe của ông, nhưng Morgan thấy e sợ khi cho phép bản thân mình hy vọng. Cô chỉ vừa bò ra khỏi cái bể khổ dường như không đáy và giờ cảm thấy cần phải tự mình vực dậy. Để chuẩn bị. Để thu hết năng lượng chống lại nỗi đau mất mát tàn nhẫn khác có thể xảy đến.

Niềm hy vọng đã xây nên bệ đỡ, là nơi mà cô sẽ ngã xuống nếu điều tồi tệ nhất xảy ra.

Cô còn có những đứa con phải chăm sóc.

Khi chồng cô qua đời, bọn trẻ còn quá nhỏ để hiểu, và John ở doanh trại nhiều hơn là ở nhà. Thế giới của chúng đã không bị phá vỡ. Nhưng lúc này, chúng đủ lớn để cảm thấy đau buồn cho người cụ đã sẵn sàng đảm nhận vai trò của một người cha để bù đắp cho chúng.

Như cách mà ông đã làm với Morgan và anh chị em cô. Ông là chỗ dựa vững chắc của cô. Không có ông, cô không bao giờ vượt qua được khi cha mẹ qua đời, rồi sau đó là John. Cô không thể tưởng tượng được nếu mình mất ông.

Ta sẽ phải dựa vào ai khi mà nguồn an ủi của ta ra đi chứ?

Nhưng một ngày nào đó, điều ấy sẽ xảy đến thôi, ngay cả khi nó không phải là hôm nay. Không ai sống mãi mãi được. Và khi ngày đó đến, những cô con gái của cô sẽ cần Morgan thật mạnh mẽ. Cô sẽ phải là chỗ dựa vững chắc của chúng. Cô không thể cho phép bản thân mình suy sụp lần nữa.

Cô bật qua chế độ nước lạnh và đặt vòi xịt trên đầu mình, để cho cơn sốc vì nước lạnh cóng kéo cô khỏi nỗi đau lòng. Run rẩy, cô tắt nước và lau khô người.

Morgan bước ra khỏi phòng tắm, mái tóc ướt của cô xõa xuống lưng và làm đẫm nước chiếc áo thun vừa mượn. Đôi mắt cô rát đỏ, khuôn mặt cảm giác như mỏng manh hơn sau khi khóc xong. Cho dù cô có quyết tâm thu hết sức lực đến thế nào thì nỗi thất vọng bên trong cô vẫn không chịu lùi bước.

Cô chưa bao giờ cảm thấy cô đơn như vậy.

Trong phòng ngủ, cô mặc vào chiếc quần thun mà Lance đã đưa cô, buộc sợi dây rút chặt lại để chúng không rơi xuống. Quay lại sảnh, cô liếc nhìn vào phòng anh. Cách bài trí thể hiện con người anh: tất cả đều nam tính, không có gì là cầu kỳ.

Nội thất nhà anh khá hiện đại và sắc nét. Một tủ ngăn kéo gỗ sẫm màu và vách đầu giường bằng da. Cái giường rộng hơn một mét chín được bao phủ bởi cái chăn chỉ một màu xanh dương. Một tủ đầu giường đơn với một cái đồng hồ, một cái đèn bàn và một cuốn sách ở bên trên. Cả căn phòng thoang thoảng mùi sữa tắm hương tuyết tùng. Cô ngửi làn da của mình. Cô cũng có mùi đó.

Trước đó cô từng ngủ ở phòng dành cho khách của anh. Nhưng đó không phải là nơi cô muốn - đúng hơn là cần - cho đêm nay.

Hợp âm cây đàn piano dịu dàng du dương vọng khắp sảnh. Lời nhạc sâu sắc của ca khúc Tears in Heaven dẫn dụ cô vào phòng khách. Lance đang ngồi trước cây đàn piano. Anh mặc quần dài thun ống bó màu xám và áo thun rộng màu đen. Mái tóc ngắn của anh vẫn còn ướt sau khi tắm xong. Một ly whisky nằm trên cái đế lót ly ở trên bàn gỗ sáng bóng.

Cô biết anh dùng âm nhạc để diễn tả cảm xúc mà anh không thể nói thành lời. Nỗi buồn xâm chiếm anh. Phải chăng anh đang nghĩ về những gì mà người phụ nữ họ vừa giải thoát phải chịu đựng? Về ông của cô, về người cha mất tích đã lâu của riêng anh, hay về những mất mát mà sự biến mất của cha anh để lại cho gia đình anh?

Nếu ai đó hiểu được nỗi khổ của cô, thì đó là Lance. Cô băng qua căn phòng và ngồi kế bên anh trên băng ghế dài.

Anh ngừng lại, hai bàn tay để trên phím đàn. Đôi mắt anh trở nên lo lắng khi nhìn gương mặt cô. “Em ổn chứ?”

“Làm ơn, đừng dừng lại.” Cô nghiêng đầu tựa vào vai anh.

Anh tiếp tục. Giọng anh nhẹ nhàng và êm dịu, đắm chìm vào nỗi đau thuần khiết và bình dị trong ca khúc.

Khi chơi xong, anh quay sang để đặt một nụ hôn nhẹ nhàng lên đầu cô. “Em đã gọi Peyton chưa?”

Cô gật đầu. “Em ấy nói ông vẫn vậy, và em ấy sẽ gọi nếu có gì thay đổi. Anh đã nói chuyện với Sharp chưa?”

“Rồi. Ông ấy vẫn đang ở nhà mẹ anh. Ông ấy quá mệt để lái xe về nhà và sẽ ở đó tối nay.”

Anh rướn cổ để nhìn khuôn mặt cô. “Những ngày qua thật dài. Em nên ngủ một chút. Em có chắc là không cần anh làm gì cho em ăn không? Trứng bác hoặc bánh mì nướng chăng?”

“Em không đói.” Và cô cũng chưa cảm thấy bình ổn trở lại. Sự bồn chồn cứ giày vò cô. “Anh có tin vào thiên đường không?” Morgan đã mất cha, mẹ và chồng. Với mạng sống của người ông cũng đang treo sợi tóc, cô muốn nghĩ rằng họ đang ở đâu đó, chờ đợi ông đến.

Như vậy thì ông sẽ không phải cô đơn.

Anh lấy ly whisky và uống. “Anh không biết. Anh hy vọng là có. Anh không hề muốn nghĩ chết là hết.”

Để kết thúc chủ đề đó, cô với lấy cái ly của anh.

Anh giữ cái ly khá chặt. “Có nhớ chuyện gì xảy ra vào lần gần nhất không?”

“Em sẽ không say đâu.” Cô không chịu được rượu, thứ mà cô đã chứng minh với anh trong quá khứ. “Em có thể nhận cuộc gọi bất cứ lúc nào. Nhưng em cần làm ấm người.”

“Anh có thể làm cho em một tách trà.” Anh nói khi thả cái ly ra.

“Không cần đâu.” Cô uống một ngụm nhỏ và đưa nó lại cho anh. Whisky cháy bừng lên dọc theo cổ họng khô rát của cô. “Anh có nghĩ cha anh vẫn còn sống không?”

Anh chạm vào một phím đàn và nhẹ nhàng ấn xuống. “Dù chuyện gì xảy ra đi nữa, anh không thể tin ông ấy bỏ mẹ con anh mà đi xa.”

“Làm sao anh có thể vượt qua mà không biết gì về việc ấy?” Morgan hỏi.

Mặt anh đanh lại, giọng chua chát. “Anh đâu có được lựa chọn.”

“Vâng.” Tiếng thở dài não nề bật ra giống như những mảnh kính vỡ. Nỗi đau lớn dần lên trong lồng ngực cho tới khi cô cảm thấy như thể tim mình vỡ vụn. Cô thở ra khó nhọc với cảm giác đó.

Cô lấy cả hai bàn tay chạm vào khuôn mặt anh, ôm lấy khuôn mặt ấy và kéo mặt anh lại gần, đủ để áp môi cô vào môi anh. Ban đầu nụ hôn ấy nhẹ nhàng và dịu dàng rồi chuyển thành mãnh liệt.

Cô cần anh.

Hai bàn tay cô trượt xuống hai vai anh.

“Morgan.” Anh nói khi miệng cô áp sát, từ anh thốt ra giống hơi thở hơn là lời nói.

Cô càng hôn mãnh liệt hơn.

Anh nắm lấy hai cổ tay cô và giật ra khỏi nụ hôn ấy. “Em không biết mình đang làm gì cả.”

Cơn giận tức thời đột nhiên bừng lên trong cô. “Em biết chính xác những gì em muốn.”

“Em đang bị xúc động mạnh.”

“Vậy phải làm gì khác chứ? Không cần quan tâm tới ai sao? Đó không phải là sống.”

“Anh không có ý đó.” Anh lắc đầu. “Em đang bị tổn thương. Anh muốn ở đây vì em, nhưng anh không muốn tận dụng cơ hội này mà làm chuyện đó, vì em cần phải giải tỏa những cảm xúc đó.”

“Em không muốn giải tỏa gì hết.” Morgan giật hai tay ra, cảm thấy bức bối. “Em sợ.” Giọng cô dịu lại. “Và em không cần tình dục. Em cần anh.”

Khi mất chồng hai năm trước, cô nghĩ tim mình đã quá tổn thương để có thể yêu trở lại. Cô đã sai. Cô không chắc cô có yêu Lance hay không, nhưng đó là hơi ấm và khao khát cùng sự cảm thông, là một mối liên kết thân thương và độc nhất.

Những cảm xúc cô dành cho anh là khác biệt. Không hơn. Không kém. Nó duy nhất, rất riêng, thuộc về họ và chỉ họ mà thôi. Không thể so sánh được, cũng như không nhất thiết phải phân biệt tình yêu này với tình yêu khác.

Lance lặng người. Danh dự và sự quyết tâm trong đôi mắt anh bùng cháy thành thứ gì đó khác.

Sự ham muốn, cô nhận ra với chút bàng hoàng. Anh cần cô cũng nhiều như cô cần anh vậy.

“Anh là người bạn tốt, Lance à.” Cô tiến tới và đưa hai tay áp vào mặt anh. “Em muốn nhiều hơn thế, nhưng nếu anh không thể, em hiểu mà.”

Anh lấy một tay áp vào bàn tay cô, nghiêng đầu và hôn lên nó. “Em không biết là anh đã chờ nghe những lời này bao lâu rồi. Anh ở đây vì em.” Anh hạ thấp đầu mình xuống. “Cho đến khi nào em muốn anh, dù lâu bao nhiêu đi nữa.”

Mỗi họ chạm vào nhau.

Nụ hôn này khác với những nụ hôn mà họ đã từng dành cho nhau. Đây là nụ hôn thấu hiểu. Đây là nụ hôn tràn ngập niềm kỳ vọng, sự khám phá và thậm chí là tình bạn.

Cơ thể cô ép chặt vào anh như thể nói với lý trí của cô hãy ngủ đi. Cô nhìn lên mắt anh. Chúng sẫm màu, mãnh liệt và dán chặt vào cô. Hơi nóng bừng lên nơi da cô và sự khát khao trỗi dậy trong lòng cô.

Cô xoay người, định ngồi vào lòng anh, nhưng đầu gối cô đụng vào cây đàn piano. Cái bao bọc phím đàn piano rơi mạnh xuống.

« Lùi
Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của melinda leigh