Thoát Thân

Lượt đọc: 8654 | 4 Đánh giá: 9,5/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
CHƯƠNG 39

Phòng ngủ sáng trưng với ánh sáng ban ngày khi Lance thức giấc. Anh lăn qua và phát hiện chỗ giường cạnh anh lạnh và trống không. Trong vài giây, anh tự hỏi anh có nằm mơ là đã làm tình với Morgan hay không. Nhưng mùi của cô nơi gối bên cạnh chắc chắn với anh rằng việc ấy là sự thật. Ký ức khiến cơn dục vọng trong anh xuất hiện, dâng trào cùng với mối lo lắng.

Cô ấy đâu rồi? Tại sao cô không nằm trên giường?

Anh mặc quần thun dài và đi chân trần vào phòng khách. Morgan ngồi nơi đi văng, tập hồ sơ vụ án mở ra trên bàn cà phê. Anh liếc nhìn đồng hồ. Tám giờ sáng. Anh có lẽ đã ngủ bốn tiếng đồng hồ.

“Em ngủ ngon không?” anh hỏi. Anh vẫn còn chênh choạng vì buồn ngủ. Cô ngủ thậm chí còn ít hơn anh ngủ mấy ngày qua.

“Em ngủ ngon. Em mới thức dậy khoảng một giờ.” Trên những quầng thâm, đôi mắt cô sáng lên với niềm thích thú. Cô mặc quần thun dài và áo thun, tóc xõa ra với một lọn rối khiến anh muốn nhấc bổng cô lên và đưa trở lại vào giường. Dù cho việc ấy chỉ là giúp cô đi ngủ.

Nhưng anh nhận ra vẻ mặt hết sức tập trung tìm kiếm của cô. Cô sẽ chẳng đời nào quay trở lại vào giường ngủ. Cô đang phát hiện ra điều gì đó.

Anh ngồi xuống kế bên cô nơi ghế sofa. “Em tìm ra điều gì vậy?”

“Ít nhất là có một thứ không hợp lý.” Cô lật qua vài trang giấy. “Chelsea trốn thoát khỏi nơi giam giữ qua một cái lỗ ở mái. Em nhớ là không thấy cái lỗ nào trên mái của cái xe kéo vào tối qua. Hơn nữa, Chelsea chưa bao giờ nhắc tới cái nệm có vết máu trong cái container.”

“Có lẽ cảnh sát sẽ tìm thấy cái container chuyển hàng đâu đó ở khu đất đó thôi. Anh ghét phải nói điều này, nhưng anh em nhà Burns có thể có nhiều nơi giam giữ phụ nữ.” Lance đứng dậy. “Anh cần ăn gì đó. Anh không thể nghĩ thông suốt được. Anh sẽ làm ít trứng. Anh không thể khiến em ngủ, nhưng em phải ăn. Chúng ta phải tới văn phòng cảnh sát trưởng quận ngày hôm nay.”

“Ồ, thú vị đây.”

“Hy vọng rằng ông ấy sẽ có thông tin về những gì họ tìm thấy ở hiện trường cả đêm qua.”

“Nhưng liệu ông ấy có chia sẻ thông tin với chúng ta không?” Morgan hỏi.

“Những điều lạ lùng vẫn đang xảy ra mà,” Lance nói. “Anh hy vọng thái độ ông ấy dễ chịu hơn chút để chia sẻ cho chúng ta. Dù không nói ra, nhưng ông ấy ít ra cũng thấy nhẹ nhõm khi chúng ta đã tìm thấy Karen Mitchell, và hy vọng rằng anh em nhà Burns cũng là những kẻ đã giết Sarah Bernard, bắt cóc Chelsea Clark, và đột nhập vào nhà của em.”

“Em sẽ cảm thấy tốt hơn nếu ADN của Chelsea được tìm thấy trong cái xe kéo hoặc đâu đó ở khu đất đó.”

“Anh cũng vậy.” Lance đi vào trong bếp. Anh bác sáu cái trứng với dầu oliu, rau húng quế, rau bina, rồi nướng bốn lát bánh mì lúa mạch hữu cơ không gluten mà những đứa con của Morgan đã từ chối động vào. Anh pha một ấm trà xanh đặc và cho thức ăn vào hai cái đĩa. “Đây.” Anh đặt một đĩa trước mặt Morgan. Cô đẩy nó qua một bên. “Cảm ơn.”

Lance đẩy cái đĩa trước mặt cô trở lại. “Đừng làm việc nữa, và ăn trước khi em tự làm mình đổ bệnh.”

“Anh nói đúng.” Cô tựa người ra sau và nhấc cái nĩa lên khỏi đĩa. “Mấy cái thứ màu xanh lá là gì vậy?”

“Rau bina. Em cần ít vitamin.” Phải chăng anh đang nói chuyện giống như Sharp?. Phải rồi, ông ấy đã nói kiểu đó.

Đó là những gì xảy ra khi ta lo lắng cho ai đó. Và anh chắc chắn là đang lo lắng cho Morgan.

Anh yêu cô. Liệu cô đã sẵn sàng để nghe điều đó chưa? Có thể là chưa.

Cô ăn hết đĩa của mình. Lance đặt hai cái đĩa dơ vào bồn và đưa cô tách trà xanh.

“Cảm ơn.” Cô nhấp một ngụm mà không ngẩng mặt lên khỏi trang giấy đang đọc, rồi sững người và nhìn lên anh với vẻ ghê sợ. “Anh thật sự không có cà phê sao? Ý em là em đã tìm nó sáng nay, nhưng em cứ cho là anh hẳn có một nơi cất giấu trong trường hợp cần thiết.”

“Xin lỗi. Sharp đã tống khứ mọi thứ mà ông ấy cho là chứa chất “độc hại” trong bếp của anh mùa hè vừa rồi. Ông ấy gần như cần đến một cái bãi rác. May mắn là anh giữ lại được rượu whisky.”

“Em sẽ không bao giờ tách rời được cái máy pha cà phê.”

“Anh hầu như không thể tranh cãi với lối sống của ông ấy. Việc ấy tốt cho sức khỏe của anh.” Lance ngồi xuống cái đi văng kế bên cô và uống trà của mình. Cô đã đúng. Đây là thứ thay thế nhạt nhẽo khi không thể có được sự nghỉ ngơi hợp lý. “Chúng ta sẽ ghé mua cà phê trên đường tới văn phòng cảnh sát trưởng quận.”

“Chắc chắn rồi.”

“Đưa anh vài tập hồ sơ. Hãy xem liệu chúng ta có bỏ lỡ điều gì khác.”

Họ chuyền nhau các tập hồ sơ. Vài tiếng sau, Morgan nói: “Không thể nào.”

Anh thúc vai mình vào vai cô. “Gì vậy?”

Cô lược qua mép tập hồ sơ. Mở một cái ra, cô lật qua những trang trong số một trong những tập hồ sơ được cô ghi chép cẩn thận. Đầu ngón tay cô di xuống trang giấy rồi dừng lại. Cô bắt đầu tập hợp lại các hồ sơ. “Chúng ta cần kiểm tra với cảnh sát trưởng quận.”

“Em đã phát hiện ra gì vậy?”

“Nó không phải là thứ em phát hiện, nhưng là thứ em không thể tìm thấy.” Cô mở một hồ sơ ra. “Đây là danh sách nhân viên của Speed Net mà Elliot Pagano đưa cho chúng ta.”

“Được rồi. Chúng ta đã kiểm tra tất cả họ rồi mà. Tất cả họ đều không có gì đáng nghi ngoại trừ Kirk Armani. Em phát hiện ra gì khác ở cậu ta sao?”

“Không. Nhưng Elliot đã không đưa anh trai của mình là Derek vào danh sách này.”

“Có lẽ là anh ta quên đưa thành viên gia đình mình vào danh sách chăng?”

Morgan lắc đầu. “Mẹ và cha anh ta có tên ở đây, và từng thành viên trong đội của Tim cũng vậy. Người lao công cũng có tên trong danh sách. Nhưng không có Derek. Em muốn hỏi cảnh sát trưởng quận xem Derek có trong danh sách của ông ta không. Nó có thể chỉ là do sơ suất.” Cô với lấy điện thoại di động, cau mày khi cuộc gọi chuyển sang thư thoại, và cô để lại lời nhắn.

“Căn cứ vào phạm vi hiện trường phạm tội tối qua thì cảnh sát trưởng quận có thể vẫn còn ở đó. Hoặc là ông ấy đang phỏng vấn Harold Burns,” Lance nói. “Dù thế nào thì ông ấy sẽ gọi lại thôi. Chúng ta nên lái xe qua nhà mẹ anh. Bà ấy sẽ xử lý nhanh thông tin lý lịch về Derek Pagano.”

“Được rồi. Em cần ghé văn phòng để lấy laptop của em. Em cũng có áo quần ở đó để thay.” Morgan duỗi người.

“Anh sẽ đi tắm nhanh cái. Rồi chúng ta có thể đi tới văn phòng.” Lance tiến về phía phòng ngủ của mình. Anh liếc nhìn ra sau, thấy mái tóc cô rối bù và thật đẹp. “Cảnh sát trưởng quận vẫn chưa gọi lại cho em. Muốn đi với anh không?”

Nụ cười làm bừng sáng đôi mắt cô. “Có.”

Thời gian tắm không nhanh như anh dự định. Nhưng thời gian kéo dài thêm ấy lại thật hữu ích.

Rất hữu ích.

Một tiếng sau, Morgan vẫn trông khá mệt mỏi, nhưng dáng điệu thư thả hơn nhiều khi họ tới Văn phòng Thám tử Sharp. Cô thay đồ và lấy laptop của mình. Lance làm nước protein shake, nhưng Morgan vẫn nài nỉ ghé mua cà phê. Anh lái xe qua cửa hàng bán cà phê tiện lợi, không chịu đựng nổi mùi bốc lên từ cửa hàng đó và cũng gọi một ly cho mình. Anh đưa cho cô cái ly lớn cô đã gọi, và cô gần như phát ra tiếng ừng ực khi uống.

Mặt trời đã lên cao trên những ngọn cây khi họ lái xe tới nhà mẹ của Lance. Morgan đeo cái túi qua vai và mang theo cái ly cà phê khổng lồ của mình trong khi đi bộ. Lance đi theo. Tiếng chó sủa lên chào đón họ khi họ đi vào trong. Con Rocket nhào ra sảnh trước và dúi đầu vào chân của Morgan. Morgan cúi xuống và xoa xoa đầu con chó.

“Bác đã suy nghĩ lâu nay…” Sharp xuất hiện ở ngưỡng cửa phòng bếp. “Cháu nên đưa con chó về nhà với mình. Con chó thích trẻ con, và con chó nhỏ xíu ở nhà cháu lại không thể trông giữ nhà.”

“Nhưng nó là con chó của bác mà.” Morgan thẳng thắn.

“Không phải là ý kiến của bác đâu.” Sharp khịt mũi. “Rocket sủa lên khi có người ở cửa, và nó chứng tỏ nó đã bảo vệ cháu vào tháng trước.”

“Cháu sẽ thảo luận chuyện đó với ông nội.” Nụ cười của cô biến mất dần.

“Ông cụ thế nào rồi?” Sharp hỏi.

“Cháu đã nói chuyện với em gái vào sáng nay. Chẳng có gì thay đổi cả.”

“Không thay đổi có thể lại tốt.” Sharp chun mũi ngửi hai ly cà phê của họ. “Quay về văn phòng đã. Hãy thảo luận thêm các thông tin.”

Lance bất giác lướt nhìn vào phòng khách của mẹ anh. Không có túi đồ nào. Lance không nhớ có khoảng thời gian một tuần nào mà anh không phải trả lại hay cho đi cả một xe Jeep hàng hóa để mẹ anh không bị ngập trong đống hàng tích trữ. Đã bao lâu rồi kể từ khi bà ấy nuông chiều cái tính mua sắm vô giới hạn của mình? Bà ấy cuối cùng có thể học được tính kiểm soát cơn bốc đồng của mình sao? Lance e ngại khi hy vọng vào điều ấy. Quá khứ của bà ấy đã cho thấy việc thay đổi khó mà xảy ra.

Họ để áo choàng trong phòng khách và đi vào văn phòng. Lance vòng qua bàn giấy và hôn lên má mẹ anh. “Mẹ trông khá mệt mỏi.”

Mẹ anh xuất hiện từ sau bàn giấy để chào Morgan bằng một cái ôm.

Một cái ôm!

Mẹ anh đã không ôm ai trừ Lance và Sharp trong mấy chục năm qua. Chuyện quái gì đang xảy ra vậy?

Con Rocket theo họ đi vào văn phòng. Hai con mèo của mẹ anh ngồi trên kệ, chăm chăm nhìn xuống con chó với vẻ coi thường.

Một cái ghế bếp đặt bên kia bàn giấy, đối diện với mẹ anh. Laptop của Sharp ở trên bàn, đối diện cái ghế.

Lance giải thích về việc cái tên Derek Pagano không có trong danh sách nhân viên của Speed Net. “Có thể chỉ là sơ suất, nhưng con muốn biết mọi thứ mà chúng ta có thể tìm hiểu về Derek càng sớm càng tốt.”

Mẹ anh bẻ các khớp ngón tay phía trên bàn phím. “Được rồi. Để mẹ truy tìm.”

Từ khi bà bắt đầu làm công việc tìm các thông tin lý lịch cho công ty của họ, mẹ anh đã thiết lập phần mềm kỹ thuật tìm kiếm nhằm đơn giản hóa quá trình truy tìm lịch sử của từng cá nhân, bao gồm lý lịch tư pháp, kiểm tra hồ sơ lịch sử lái xe, và xác minh các thành tích học tập.

Sharp ngồi trên ghế của ông và mở laptop. “Chúng ta có thể làm việc này nhanh lên. Tôi sẽ bắt đầu với các tìm kiếm tội phạm. Anh ta ở quận nào?”

Mẹ anh nói: “Tôi sẽ lấy thông tin đó cho ông sau một phút thôi.”

Vì là những thám tử tư, họ không còn cách nào khác để tiến hành việc tìm kiếm lịch sử tội phạm quốc gia. Chỉ có các cơ quan thi hành luật mới có quyền truy cập vào Trung tâm Thông tin Tội phạm Quốc gia, là cơ sở dữ liệu quốc gia về tội phạm của FBI. Lựa chọn tốt nhất tiếp theo là tìm kiếm thông tin tội phạm ở mỗi quận nơi cá nhân đó sinh sống. Họ thật may mắn khi Quận Randolph duy trì hồ sơ thông tin mới nhất trên mạng. Sharp sẽ bắt đầu với quận cư trú hiện tại của Derek và thực hiện trở lại sau khi hồ sơ giám sát an sinh xã hội đã xác nhận bất cứ địa chỉ nào trước đó.

“Xin lỗi. Cháu đi gọi cho mấy đứa nhỏ.” Morgan nói khi cô rời khỏi phòng.

Lance chờ cho tới khi mẹ của anh và Sharp tìm thấy địa chỉ và số an sinh xã hội của Derek Pagano. Rồi anh đi tìm Morgan. Cô đang ngồi trên ghế sofa ở phòng khách, điện thoại ở trước bụng. Đầu cô tựa ra sau lưng ghế sofa. Mắt nhắm lại, cô thở sâu và đều đặn. Anh lấy cái khăn trải bằng len đan đã xếp lại trên ghế và đắp lên cho cô.

Tin rằng Sharp sẽ đánh thức anh nếu họ phát hiện ra điều gì đó thú vị, Lance duỗi người trên ghế và đặt hai chân lên cái ghế đôn rồi nhắm mắt lại. Căn phòng khá tối khi có ai đó lắc vai anh. Anh nhìn qua cái đi văng. Morgan đang co người nằm nghiêng, một tay đặt dưới má.

Sharp đứng kế bên cái ghế của anh. “Tìm thấy rồi.”

“Tìm thấy gì vậy ạ?” Morgan mở mắt và ngồi thẳng dậy, gập hai chân ra sau.

“Derek Pagano đã bị ghi tên vào danh sách tội phạm tình dục ở Quận Meeker,” Sharp nói.

“Nhưng ông cháu đã kiểm tra các quận lân cận.” Giọng Morgan còn ngái ngủ. “Ông sẽ không thể bỏ lỡ cái tên Pagano. Việc này thật khó xảy ra.”

“Derek ở mức độ một.” Sharp làm rõ. “Hắn không có tên trên trang web. Bác đã phải gọi để tìm hiểu và phát hiện hắn có trong danh sách đó.”

Tội phạm mức độ một được xem là ít nguy cơ phạm tội ác trong tương lai và được quyền bảo mật riêng tư hơn là những tội phạm mức độ nặng hơn. Theo luật, tên của họ không được liệt vào danh sách của cảnh sát. Nhưng nếu một cá nhân gọi vào đường dây cung cấp thông tin tội phạm tình dục với tên, địa chỉ hoặc số an sinh xã hội cụ thể, họ có thể biết được người đó có tên trong danh sách hay không.

“Hắn đã làm gì vậy?” Morgan xoa xoa một bên cổ. Một bên mặt cô bị hằn đường sọc vì ép vào đường may của tấm đệm đi văng.

“Bị buộc tội thị dâm.” Sharp ngồi ghé vào mép ghế của Lance. “Bác đang cố gắng lấy thêm thông tin. Bác đã để lại tin nhắn cho người thám tử xử lý vụ này, nhưng hôm nay là Chủ nhật. Bác không nghĩ anh ta sẽ gọi lại hôm nay.”

Morgan chớp mắt, như thể để xua đi cơn buồn ngủ. “Bác có biết số liệu thống kê về việc tội phạm thị dâm leo thang thành tội phạm bạo lực không?”

“Có hai hướng để xem xét,” Sharp nói. “Chỉ một tỷ lệ phần trăm nhỏ các tội phạm thị dâm tiếp tục phạm tội nặng hơn, nhưng nhiều kẻ hiếp dâm và giết người hàng loạt lại có biểu hiện với xu hướng liên quan đến thị dâm.”

Morgan nắm hai bàn tay lại trên đầu gối. “Cháu không thể tin là chúng ta đã không để ý đến việc anh ta không có tên trong danh sách.”

“Danh sách đó có bốn mươi chín cái tên,” Sharp nói. “Chúng ta đã kiểm tra từng người một. Nếu cháu chưa gặp Derek ở Speed Net, chúng ta sẽ không bao giờ biết là anh ta làm việc ở đó.”

Lance có thể nhìn thấy đầu cô đang bốc hỏa. “Chúng ta không nên tự hành động quá sớm.”

“Derek sở hữu một khu đất ở Quận Meeker, là nơi anh ta đăng ký địa chỉ của mình trong hồ sơ,” Sharp nói. “Bác và mẹ Lance không tìm thấy bất cứ tài sản sở hữu bí mật nào khác của gia đình Pagano ngoài những nơi được đăng ký là những địa chỉ chính thức. Khu đất của Derek khá hẻo lánh, vậy nên nó sẽ là nơi hứa hẹn nhất.”

“Trong hồ sơ, Derek có bị bắt giữ lần nào khác nữa không ạ?”

“Không tìm thấy,” Sharp nói. “Nhưng bọn bác đã cố gắng gọi cho cô gái chia tay anh ta gần đây. Cô ta đã chuyển tới London.”

“Có lẽ là để trốn tránh Derek.” Đôi mắt Morgan sáng bừng khi cô nghĩ tới thông tin đó. “Và nếu Derek không có tội gì, vậy thì tại sao Elliot lại bỏ anh ta ra khỏi danh sách đó chứ?”

« Lùi
Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của melinda leigh

Truyện bạn đang đọc dở dang