“Ông đã kiểm tra qua chỗ Chelsea Clark chưa?” Morgan hỏi. Cô và Lance ngồi đối diện bên kia bàn giấy với cảnh sát trưởng quận.
“Tôi đã nói chuyện với Tim ngay sau khi cô gọi cho tôi.” Cảnh sát trưởng quận tựa ra sau ghế. “Cô ấy ổn như mong đợi.”
Ông ấy và nhân viên của mình mặc những bộ đồng phục nhăn nhúm và bốc mùi như thể họ làm việc liên tục trong ba mươi sáu tiếng qua.
Morgan giải thích những gì họ phát hiện về Derek Pagano. “Anh ta có trong danh sách nhân viên Speed Net của ông không?”
Với tiếng thở dài mệt mỏi, cảnh sát trưởng quận đổ người về phía trước. Ông xoay ghế và kéo tập hồ sơ ra khỏi ngăn tủ. Xoay trở lại phía cái bàn, ông mở hồ sơ trên cái chặn giấy, lật qua các trang, rồi lướt nhìn các danh sách. Ông cau mày. “Tôi không thấy tên anh ta ở đây.”
“Ông có biết anh ta là một tội phạm tình dục không?” Morgan hỏi.
“Không. Nhưng chúng tôi đã tìm thấy bằng chứng cho thấy Harold và Jerry Burns có liên quan mật thiết. Đó là những bức ảnh của những phụ nữ khác, bị xích, bị đánh đập.” Ông dừng lại. “Bị giết. Chúng tôi tìm thấy các bức ảnh của Sarah Bernard.”
“Vậy là, họ chắc chắn đã giết cô ấy sao?” Morgan hỏi.
Cảnh sát trưởng quận gật đầu. “Như chúng tôi đã nói, những con chó đánh hơi xác chết đã tìm kiếm khu rừng quanh cái sân phế thải và khu vực công viên bang, nơi mà thi thể của Sarah Bernard được phát hiện. Chúng tôi đang chờ tìm thấy thêm các thi thể khác.”
“Nhưng ông không tìm thấy ảnh của Chelsea, đúng không?” Lance hỏi.
“Không!” Cảnh sát trưởng quận lắc đầu. “Nhưng chúng tôi cũng không tìm thấy bất cứ bức ảnh nào của Karen Mitchell. Có lẽ việc chụp ảnh sẽ được thực hiện sau trong xưởng của anh em nhà Burns.”
“Karen Mitchell và Sarah Bernard có bị đóng dấu không?” Morgan hỏi.
Cảnh sát trưởng quận lắc đầu. “Không!” Morgan tập hợp các chứng cứ trong đầu và ngẫm nghĩ trong vài giây. “Ông có tìm thấy mảnh kim loại nào khớp với con dấu đã dùng trên người Chelsea không?”
Miệng cảnh sát trưởng quận trề xuống. “Vẫn chưa.”
“Elliot đã bỏ tên anh trai mình ra khỏi danh sách nhân viên. Tôi không thể thấy gì khác ngoài việc cố ý bỏ sót. Ông không bận tâm tới việc ấy sao?” Lance hỏi.
“Có chứ. Nhưng chúng tôi đã bắt được người.” Cảnh sát trưởng quận nói. “À, trong trường hợp này, phải gọi là bắt được hai người.”
“Công tố viên sẽ muốn có thông tin về Derek.” Morgan lưu ý. “Luật sư bào chữa sẽ chụp lấy bất cứ mâu thuẫn nào trong các báo cáo của ông.”
Cảnh sát trưởng quận chống hai khuỷu tay lên bàn và day day hai bên thái dương trong vài giây. Nhìn lên, ông xem xét Morgan với đôi mắt đỏ ngầu. “Nếu tôi hứa gửi một nhân viên tới nói chuyện với Derek Pagano, cô sẽ ra khỏi văn phòng của tôi và ngừng gọi điện thoại di động cho tôi chứ?”
“Được.” Morgan nói, không hài lòng lắm với phản ứng thiếu hào hứng của ông ta. “Khi nào ông sẽ làm việc đó?”
“Ngay khi tôi có thể.” Cảnh sát trưởng quận chống hai lòng bàn tay trên mặt bàn và đứng lên. “Tôi còn nhiều việc phải giải quyết trước khi có thể về nhà để đi tắm, ăn uống và đi ngủ. Cả hai bạn cũng nên làm vậy. Các bạn trông ghê lắm rồi đó.”
“Cảm ơn, tôi cho là vậy.” Morgan đứng dậy và đưa một tay qua bàn.
Cảnh sát trưởng quận bắt tay Morgan, dù khá miễn cưỡng. “Cô được đó, công tố viên. Nhưng đừng xen vào việc của tôi nữa.”
“Chúc ngủ ngon.” Morgan lịch sự mỉm cười, nhưng cô không hứa hẹn gì.
Cô và Lance rời khỏi phòng cảnh sát. Ánh sáng từ những cây đèn trên cao loang loáng những vòng tròn vàng trên mặt đường. Một cơn gió lạnh quét qua bãi đậu xe. Mới giữa tháng Mười một nhưng cảm giác giống mùa đông hơn là mùa thu.
Morgan nắm hai ve áo choàng kéo lại với nhau. “Em không chắc lắm về con người cảnh sát trưởng quận. Đôi khi ông ta tỏ ra rất chuyên nghiệp, nhưng phòng của ông ấy chắc hẳn đã phạm phải sai lầm trong vụ điều tra này.”
Lance đi tới sát hơn để có thể chắn gió cho cô. “Ông ta nên gọi cho cảnh sát bang để xin giúp đỡ trong một vụ mà rõ ràng là vắt kiệt nhân lực ở cơ quan của ông ta, nhưng việc ấy sẽ đi ngược với tính cách của ông ta. Có lẽ, lần tới nếu lại gặp một vụ có tầm quan trọng như thế này, ông ta sẽ làm vậy.”
Morgan không chắc lắm. Cô không tin rằng King có thể dẹp bỏ sĩ diện của mình sang một bên.
Điện thoại cô rung lên. Cô lấy nó ra khỏi túi xách. Tên của em gái cô hiển thị trên màn hình.
“Đó là Stella.” Cô trả lời điện thoại, dây thần kinh căng ra. “Xin chào?”
“Ông tỉnh rồi,” Stella nói.
Morgan đặt một bàn tay giữa lồng ngực. Tim cô đập mạnh và sự nhẹ lòng làm chân cô bủn rủn. “Chị vui quá.”
“Em nghĩ là chị muốn biết ngay.”
“Chúa ơi, đúng vậy.” Morgan hầu như không thể thở được. “Peyton đâu rồi?”
“Chị ấy đang nói chuyện với bác sĩ. Ông đã cáu kỉnh trở lại. Ông đòi thịt xông khói và trứng. Anh Ian cũng vừa tới đây. Nhưng ông sẽ đuổi hết chúng ta ra khỏi đây đêm nay. Ông nói ông không cần mấy người chăm trẻ đáng ghét và rằng tất cả chúng ta trông tệ hơn cả ông.”
“Chị không thể tin nổi.”
“Chị ghé qua và gặp ông đi,” Stella nói. “Chị sẽ cảm thấy tốt hơn.”
“Chị sẽ ghé qua.” Morgan cúp máy và trượt vào ghế phụ của chiếc xe Jeep.
Lance đưa tay qua hộp số để nắm chặt tay cô. Tay anh sưởi ấm tay cô. “Ông em ổn chứ?”
“Ông ổn. Đã tỉnh và thấy đói bụng.” Cô gõ nhịp lên tay ghế. “Em sẽ gọi cho Tim trên đường đi và đảm bảo là anh ta và Chelsea ổn.”
Morgan bấm số điện thoại di động của Tim. Anh ta không trả lời nên cô để lại tin nhắn. “Anh lái xe ghé qua nhà Tim và Chelsea đi.”
“Tại sao?”
“Anh ta không trả lời điện thoại.”
“Có lẽ là anh ta đang bận.” Dù nói vậy, nhưng Lance vẫn quay xe về hướng khu phố nhà Clark.
“Chẳng có gì khiến em thấy vui hơn là đội khám nghiệm quận tìm thấy ADN ở trong cái container chứa hàng ở sân phế thải. Em thật sự muốn như vậy để chấm dứt nỗi lo cho Tim và Chelsea. Nhưng…”
“Nhưng gì?”
“Nhưng họ chẳng tìm thấy bằng chứng nào liên quan giữa anh em nhà Burns với vụ bắt cóc Chelsea cả.”
“Cảnh sát trưởng quận đã nói ông ấy sẽ cử một nhân viên đến nói chuyện với Derek Pagano rồi mà.”
“Ông ấy chẳng nói là khi nào.” Morgan lưu ý. “Và Cảnh sát trưởng quận King sẽ làm gì khi mà không có bất cứ bằng chứng nào?”
“Chúng ta không biết Derek đã làm gì. Đáng buồn là cảnh sát không thể có được giấy khám xét dựa vào trực giác được.”
“Elliot đã nói dối.” Sáu năm là một công tố viên đã khiến Morgan trở thành người phát hiện nói dối xuất sắc. Tuy nhiên, cô đã không nhận ra sự bỏ sót của Elliot. Anh ta rất giỏi hay anh ta chỉ đơn giản là quên.
“Anh ta đã bỏ qua thông tin đó.” Lance nói rõ hơn. “Có lẽ anh ta chỉ cố gắng bảo vệ anh trai mình.”
Morgan thắt dây an toàn. “Hãy ghé qua nhà của Derek.”
“Cảnh sát trưởng quận đã nói là ông ấy sẽ làm việc ấy mà.”
“Ông ấy không nói là khi nào, và chúng ta cũng không hứa là không ghé thăm Derek,” Morgan nói.
“Ý hay đó.”
Từ phòng cảnh sát quận tới Quận Meeker mất hai mươi phút lái xe. Lance theo chỉ dẫn GPS cho tới khi nó dẫn họ tới một con đường hẹp ở giữa khu rừng. Họ chẳng thấy một ngọn đèn đường nào.
“Căn nhà đó số mấy?” Lance hỏi, chạy xe chậm lại và nheo mắt nhìn qua kính chắn gió. Những căn nhà cách nhau khá xa trên đoạn đường vắng. Hộp thư gần nhất cũng cách đó khoảng một cây số rưỡi.
Morgan chạm và kéo trên màn hình điện thoại. “Hai trăm ba mươi tám.”
Lance dừng xe Jeep lại. “Đó là căn hai trăm năm mươi và căn vừa đi qua là hai trăm hai mươi bảy.”
“Làm sao lại không có căn nào ở đoạn đó.”
“Địa chỉ sai rồi.” Lance quay đầu xe Jeep. “Có thể chỉ là một sai sót đơn giản.”
“Hoặc là không phải vậy.” Morgan đặt một tay lên bụng, nơi mà nỗi lo cồn cào giống như một que diêm âm ỉ cháy. “Em không thích việc này chút nào. Elliot bỏ sót tên anh trai của mình trong danh sách đó và không đề cập tới sự thật rằng anh trai của anh ta là một tội phạm tình dục đã bị kết án. Rồi thì địa chỉ nhà của Derek được đăng ký lại không chính xác nữa sao?”
“Điều này không đúng.”
“Đúng vậy.”
“Em có thể gọi cho Sharp và nói qua loa ngoài được không?” Lance yêu cầu.
Morgan cầm điện thoại ở giữa hai người họ khi chờ Sharp bắt máy.
“Chuyện gì vậy?” Sharp hỏi.
Lance giải thích về sự sai sót liên quan tới địa chỉ nhà của Derek. “Bác có thể kiểm tra kỹ lần nữa số nhà và tìm kiếm bức ảnh vệ tinh về khu vực đó không?”
“Bác sẽ làm. Bác sẽ gọi lại khi có thông tin.” Sharp cúp máy.
“Chúng ta cần nói chuyện với Tim và Chelsea,” Morgan nói. Cô kiểm tra điện thoại. Tim vẫn chưa gọi lại cho cô.
“Chúng ta có cần làm cô ấy lo lắng khi chưa thực sự có nhiều thông tin không?” Lance hỏi. “Chúng ta không có sự trợ giúp nào. Cảnh sát trưởng quận lại tin rằng anh em nhà Burns đã bắt cóc Chelsea. Chúng ta không chứng minh được Derek là người thật sự đã bắt cô ấy.”
“Đúng. Chúng ta không có. Chúng ta cũng không có bằng chứng là anh ta sẽ tiếp tục săn đuổi cô ấy.”
“Nhưng em nghĩ là anh ta sẽ tiếp tục?”
“Đúng,” cô nói. “Nếu chúng ta đúng và cảnh sát trưởng quận sai, thì kẻ bắt cóc Chelsea vẫn ở ngoài kia. Nếu có ai đó đột nhập vào nhà em vì muốn bắt lại Chelsea thông qua em thì sao? Chelsea và Tim nên được cảnh báo chứ.”
Derek Pagano là kẻ đáng nghi nhất. Morgan nhớ lại người đàn ông đã đột nhập vào nhà mình. Hắn ta đã đe dọa sẽ bắt Sophie để đảm bảo rằng Morgan sẽ hợp tác. Đó phải chăng là Derek? Nếu là vậy, hắn sẵn sàng vượt qua mọi trở ngại.. và làm tổn hại trẻ em… để có được những gì hắn muốn.
Là Chelsea.
Làm sao họ có thể bảo vệ cô ấy đây? Tất cả những gì họ linh cảm là kẻ bắt cóc cô ấy muốn bắt cô ấy về.
Morgan duỗi người. “Quay xe lại đi.”
“Em đang nghĩ gì vậy?” Lance hỏi với giọng ngờ vực khi anh quay đầu xe.
“Tới nhà của Tim và Chelsea.” Morgan với tay nắm ghế khi chiếc xe chao qua lúc quay đầu. “Chúng ta cần nói chuyện với họ.”
“Được rồi.” Lance nhấn vào bàn đạp ga, rồi chiếc xe phóng về trước.
“Hắn đã đóng dấu cô ấy với biểu tượng vô cực.” Con dấu đó là thứ cho thấy sự khác biệt giữa Chelsea và hai phụ nữ còn lại. Đó là sự không bình thường. Cá biệt. Sâu sắc. “Kẻ bắt cóc Chelsea có ý định giữ cô ấy cho mình mãi mãi. Hắn sẽ không để cô ấy đi dễ dàng đâu. Hắn sẽ biết về việc bắt giữ anh em nhà Burns, và rằng cảnh sát trưởng quận đã coi như vụ án này kết thúc.”
“Và rằng cảnh sát trưởng quận sẽ thu hồi xe giám sát nơi lối lái xe nhà cô ấy.” Lance kết thúc câu nói.
Morgan gõ đầu ngón tay lên điện thoại. Việc Tim không gọi lại cho cô khiến cô lo lắng.
“Chúng ta cần ghé qua đó. Em có ý này,” Morgan nói. “Anh sẽ không thích việc này đâu.”
“Tuyệt.”
Bên ngoài cửa sổ xe hơi, những đám mây che khuất mặt trăng. Đêm tối làm cảnh vật xung quanh trở nên mờ mịt.
Phải chăng hắn đang ẩn trốn ngoài kia? Chờ đợi Chelsea tưởng rằng cô đang an toàn và lơi lỏng cảnh giác?