Thoát Thân

Lượt đọc: 8657 | 4 Đánh giá: 9,5/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
CHƯƠNG 41

Chelsea giật mình thức dậy. Bóng tối làm cô nghẹt thở. Cô cố hít thở, và tim cô thót lên cơn giật đầy đau đớn.

“Chels. Ổn rồi.” Một ngọn đèn được bật lên. Tim đang ngồi trên ghế gần cửa sổ, một cái máy tính bảng trên đùi anh. Anh nhổm dậy và di chuyển tới bên giường. Anh đặt một tay lên trán cô. Cô rùng mình.

“Em xin lỗi.” Cô không thể thôi lo lắng.

“Không sao cả.” Anh mỉm cười để khỏa lấp nỗi đau trong mắt mình. “Em không thể hy vọng vượt qua được những gì đã trải qua mà không ảnh hưởng gì. Chúng ta sẽ vượt qua chuyện này thôi.”

Anh đặt bàn tay lên giường, lòng bàn tay ngửa lên, và chờ cô nắm lấy trước. Cô không muốn làm việc ấy. Cô không muốn ai chạm vào người mình cả. Cơ thể cô bị tổn thương. Từ mặt cho tới chân, không có nơi nào trên cơ thể cô là không bị đau.

Cô cho chân luồn dưới tấm chăn. Vết bỏng nơi mông cô rát buốt. Cơn đau nhói lên từ vết đóng dấu, lan ra như ánh mặt trời đến tận hông, tận đùi cô.

“Ở đây em không thấy an toàn.” Cô đã bị bắt đi từ lối lái xe nơi nhà mình. Làm sao cô có thể cảm thấy an toàn nơi ngôi nhà của mình lần nữa chứ?

“Bác sĩ đã nói chúng ta nên cố gắng chờ vài tháng trước khi chuyển đi.”

“Em biết.” Nhưng Chelsea muốn chạy thật xa khỏi ngôi nhà này… thị trấn này, bang này… càng nhanh càng tốt. Khi họ quay về nhà, các phóng viên đã ở bên ngoài.

Lúc ở bên trong cái container chứa hàng đó, tất cả những gì cô muốn là về nhà. Giờ khi cô đã ở nhà, cô lại không muốn ở đây nữa.

“Nếu chúng ta đến sống trong khách sạn trong một vài ngày thì sao?” Cô muốn ở nơi nào đó mà không ai biết tới.

Cô muốn ẩn trốn.

“Em có muốn nói chuyện với bác sĩ tâm lý không?” Tim hỏi. “Ông ấy đã cho anh số điện thoại di động.”

Đó là người bác sĩ đã dặn cô cố gắng giữ lịch sinh hoạt bình thường.

“Không!” Dẫu Chelsea biết rằng cô đang trốn khỏi cái bóng của chính mình và rằng cô phải đối mặt với thực tế.

“Em có cần một viên thuốc giảm đau không?” Tim hỏi.

Bên kia sảnh, William bắt đầu khóc lên.

Cô gật đầu. Ít ra thì William đã chịu ti bình sữa nên cô có thể uống thuốc. Vừa bị bỏ thuốc, vừa bị đánh đập, và bị bỏ khát, sữa trong người cô đã cạn khô khi cô bị bắt đi.

Chelsea cảm thấy bị tổn thương khi nghĩ đến những từ: Bị bắt cóc. Bị giam cầm. Bị đánh đập. Bị đóng dấu. Bác sĩ tâm lý đã nói rằng cô sẽ có những đêm ác mộng và cơn hoảng loạn. Chúng là những phản ứng bình thường do chấn thương mà cô phải chịu đựng. Chỉ có một điểm lạc quan duy nhất là hắn chưa cưỡng hiếp cô.

Nhưng trốn tránh khỏi cơn đau sẽ chẳng giúp được gì. Cô cần đối mặt với nó, và cô đã quá kiệt sức để tự mình làm việc ấy.

Cô đặt bàn tay mình trên tay Tim. Những ngón tay của anh gập lại, cái nắm tay ấy giữa họ thân thiết và cảm thông.

William khóc lớn hơn, Chelsea bất giác nhổm dậy. Tim nắm chặt tay cô. “Được rồi. Bà ngoại sẽ bế thằng bé.”

“Không. Em muốn cho thằng bé ti sữa. Bác sĩ đã nói những hoạt động bình thường sẽ có ích mà.” Cô nên ráng sức trong những khoảnh khắc này… thậm chí là giây phút này… của những hoạt động sinh hoạt bình thường. Chỉ cần mỗi lần một phút hàng ngày. Tất cả những gì cô có thể nghĩ tới lúc còn ở trong cái container đó là được về nhà với con của mình. Giờ thì, ít nhất… việc ấy khiến cô cảm thấy thông suốt hơn.

“Vậy để anh bế thằng bé tới cho em.” Tim thả tay cô ra và đứng dậy. “Cha đã đưa Bella ra ngoài để ăn kem. Con bé cứ nghịch ngợm. Em sẽ ổn khi ở một mình chứ, vài phút thôi? Anh phải hâm nóng sữa.”

Cô không chắc lắm, nhưng cô gật đầu. Tim đi ra khỏi phòng. Chelsea đặt hai bàn chân xuống. Hai lòng bàn chân cô được băng bó và rất đau vì chạy hàng cây số trong rừng bằng chân trần.

Cô khập khiễng đi vào phòng tắm. Dù đã nhìn thấy mình qua gương mới đây, nhưng hình ảnh khuôn mặt bầm dập chỗ đen chỗ xanh lúc này vẫn khiến cô rùng mình. Cô run rẩy. Cô vẫn không thể cảm thấy ấm áp. Cô đã sụt hơn ba ký rưỡi trong chín ngày nhưng vẫn không cảm thấy muốn ăn. Cô đánh răng nhẹ nhàng. Những vết bầm sẽ mờ dần đi. Những vết sưng sẽ xẹp xuống. Trong một vài tuần nữa, cô sẽ trông bình thường trở lại.

Ngoại trừ vết đóng dấu.

Các bác sĩ muốn cô chờ cho tới khi hoàn toàn bình phục mới tiến hành phẫu thuật thẩm mỹ để loại bỏ nó. Nhưng họ cảnh báo rằng nó khá sâu. Dù họ có làm gì đi nữa, cô vẫn sẽ có một vết sẹo. Một vết ký ức vĩnh viễn về việc cô bị giam hãm.

Cô có thể chịu đựng được việc ấy. Cô vẫn còn sống. Cô đã bế đứa con nhỏ của mình và đọc sách cho Bella.  May mắn thay, mẹ của Chelsea đã chuẩn bị tâm lý sẵn cho cô gái nhỏ bằng cách nói với cô bé rằng mẹ cô bé bị ngã và đập mặt xuống, chỉ giống như khi Bella bị ngã khỏi cầu trượt và bị trầy đầu gối trong vài tuần trước đó. Vậy nên sau một lúc lâu nhìn mẹ thật kỹ, Bella đã chỉ vào đầu gối của cô bé và cho rằng mẹ mình cũng sẽ sớm bình phục thôi.

Cảnh sát trưởng quận đã gọi để nói rằng họ đã bắt được kẻ bắt giữ cô và cứu người phụ nữ tóc vàng mà hắn ta đã bắt cóc vào ngày trước đó. Việc này thật sự đã kết thúc.

Mọi thứ sẽ ổn cả thôi. Mẹ, cha và chồng cô đang chăm sóc cho cô.

Vậy thì tại sao hai bàn tay cô lại còn run rẩy chứ?

William khóc lớn hơn nữa. Chelsea e ngại khi phải bế thằng bé lên. Cô vẫn còn yếu. Nhưng cô không thể chịu đựng khi nghe tiếng thằng bé khóc. Cô đánh răng nhẹ nhàng cẩn thận, rồi rửa tay.

Tim đâu rồi?

Một tiếng đập lớn ở tầng dưới khiến máu Chelsea như đông cứng. Đầu gối cô run lập cập khi cô đi về phía hành lang.

« Lùi
Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của melinda leigh