Thoát Thân

Lượt đọc: 8659 | 4 Đánh giá: 9,5/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
CHƯƠNG 42

Ánh trăng soi đường cho hắn. Hắn do thám quanh nhà của gia đình Clark

Phòng cảnh sát trưởng quận nghĩ rằng họ đã bắt được kẻ bắt cóc Chelsea và rút nhân viên của họ khỏi nhiệm vụ canh giữ. Chiếc Toyota của Tim đang đậu ở lối lái xe, nhưng chiếc xe thuê hiệu Dodge đã rời đi. Cha mẹ Chelsea hẳn cũng đã rời đi.

Việc này chính xác là những gì hắn đã hy vọng.

Thời điểm hoàn hảo.

Hắn đậu xe vào lề đường ngay trước một ngôi nhà nằm chéo so với khu nhà của Clark. Hàng xóm xung quanh lúc nào cũng có những người trẻ và xe hơi chạy tới chạy lui. Không ai để ý việc có thêm một chiếc xe nữa.

Lần trước khi hắn tới đây, cái đêm mà hắn đưa cô về nhà hắn, hắn đã lái chiếc xe đạp đua và giấu nó sau những bụi cây. Còn tối nay, cô sẽ đi với hắn trong xe hơi của hắn.

Cơn giận dâng lên nơi họng hắn.

Cô đã bỏ hắn để quay về với Tim. Lần này, hắn bảo đảm rằng Chelsea sẽ không còn chồng để quay về. Cô sẽ không bao giờ lựa chọn người đàn ông nào khác ngoài hắn thêm lần nữa.

Tim phải biến mất.

Những đứa trẻ cũng vậy. Chelsea sẽ không bao giờ rời khỏi gia đình cũ của cô và gắn bó mật thiết với hắn khi họ còn sống. Dẫu việc làm hại hai đứa trẻ khiến hắn phiền lòng, nhưng hắn không còn lựa chọn nào khác. Hắn sẽ nhân từ thôi. Cái chết của chúng sẽ thật nhanh và không đau đớn.

Nhưng không phải với Tim. Anh ta phải trả giá, và Chelsea phải chứng kiến việc ấy. Cô phải biết rằng nỗi đau đớn Tim phải chịu là do lỗi của cô. Rằng mọi thứ xảy ra đêm nay là do việc cô làm.

Sau đêm nay, cô sẽ không bao giờ bỏ hắn thêm lần nào nữa. Cô sẽ làm những gì được sai bảo. Cuối cùng cô cũng sẽ hiểu ra rằng hắn sở hữu cô.

Cái dấu hắn đã để lại trên cơ thể cô là một lời nhắc nhở vĩnh viễn.

Hắn kiểm tra trong túi của mình trước khi ra khỏi xe hơi: con dao, băng keo, dây thừng.

Hắn lướt nhìn con đường cả hai hướng trước khi băng qua và đi nhanh về lối lái xe. Đi đi lại lại là một việc liều lĩnh. Một khi hắn đã ở trong căn nhà đó, hắn đủ tự tin để có thể nhanh chóng khống chế Tim. Một khi Tim đã bị khống chế thì phần việc còn lại dễ dàng như cắt bánh. Chelsea sẽ không thể chống trả trong tình trạng hiện tại. Đó là điều hắn thừa hiểu.

Ngay khi bước vào bóng tối ở bên hông căn nhà, hắn thấy dễ thở hơn. Ở đó có đủ những cây cối và bụi rậm lớn khiến người ta không thể thấy được hắn từ những căn nhà hàng xóm. Ở phía sau căn nhà, hắn leo lên cái quạt nóng của điều hòa để nhìn vào bếp qua cửa sổ.

Căn nhà tối om. Hắn có thể thấy căn phòng sinh hoạt liền kề. Chẳng ai ở đó cả. Ti-vi đã tắt.

Họ có thể đang ngủ.

Hắn rón rén trượt cửa kính qua. Chelsea và Tim không có hệ thống báo động. Hắn nâng cửa lên bằng tay nắm, lắc nhẹ nó cho tới khi cái chốt bật ra. Hầu hết mọi người đều không nghĩ rằng cái chốt nơi cửa kính trượt thông thường là vô dụng.

Trượt cái cửa mở ra, hắn bước vào trong và lắng nghe trong vài giây. Căn nhà yên ắng. Hắn chưa bao giờ ở bên trong, nhưng căn nhà này nhỏ và sự sắp đặt rõ ràng là thuận tiện. Một cái đèn ngủ cắm ở ổ điện thấp tầm đầu gối thắp sáng lối hắn đi. Hắn có một cái đèn pin nhỏ trong túi nhưng tốt hơn là không nên dùng tới.

Đôi giày thể thao của hắn không gây ra tiếng động trên nền gạch khi hắn đi ngang qua nhà bếp. Trong căn phòng sinh hoạt liền kề, hắn bước vào hành lang dẫn tới sảnh trước ngôi nhà. Phòng khách và phòng ngủ ở cạnh sảnh trước. Cả hai phòng đều tối và không có ai.

Tim đâu rồi?

Một tấm ván sàn phía trên đầu phát ra tiếng cót két. Dây thần kinh của hắn căng lên. Có ai đó đã thức ở tầng trên.

Cầu thang tối tăm khi hắn rón rén đi lên những bậc thang. Hắn dừng lại ngay gần sát lối rẽ của cầu thang và lướt nhìn tầng hai. Hai ngưỡng cửa đều nằm bên trái. Một phòng tắm nằm thẳng phía trước. Một cánh cửa khác ở bên phải. Chỉ có một cánh cửa đang mở.

Tiếng cót két của tấm ván sàn khác vang lên và âm thanh của đứa trẻ khóc đến từ hướng ngưỡng cửa đang mở. Ai đó đã thức dậy để dỗ đứa nhỏ chăng?

Chelsea hay là Tim đây?

Hắn rút con dao ra khỏi túi và lật nó qua trong nắm tay của mình.

Di chuyển thật chậm, hắn đi lên thêm vài bậc thang cuối cùng. Ở lối rẽ cầu thang, hắn do dự. Hắn có nên đi vào phòng trẻ và đối đầu với bất cứ ai đang ở trong đó không? Hay hắn nên tìm trong phòng ngủ chính?

Một người trưởng thành đang ngủ sẽ dễ bị khống chế hơn. Nhưng người đang thức sẽ có khả năng nghe thấy hắn.

Hắn sẽ giải quyết với người lớn đang tỉnh trước tiên và hy vọng hắn không đánh thức những người đang ngủ.

Áp lưng vào tường, hắn rón rén men tới và ló nhìn quanh khung cửa.

Tim hắn đập liên hồi. Cô ở đó.

Là Chelsea.

Lưng của cô quay về phía hắn, nên hắn đứng lại một lúc để quan sát cô.

Ánh trăng chiếu qua cửa sổ và nhuộm mái tóc vàng của cô với màu bàng bạc. Nó xõa xuống lưng áo choàng dày của cô. Cô đang cúi người qua cái cũi và bế đứa trẻ lên, giọng cô dịu dàng, giống như tiếng thì thầm hơn là tiếng nói.

Cô thật hoàn hảo.

Từ lần đầu tiên hắn nhìn thấy cô thì hắn đã biết điều đó. Cô là người dành cho hắn. Hắn đã từng nghĩ như vậy một lần trước đó, và hắn đã sai vào thời điểm đó. Nhưng lần này thì khác, thời điểm này hắn đã biết chắc chắn.

Chelsea là thuần khiết và ngọt ngào. Hầu hết phụ nữ đều lờ hắn đi, nhưng cô luôn mỉm cười. Cô nói chuyện với hắn giống như hắn là người bình thường.

Những ngón tay của hắn nắm chặt quanh con dao khi hắn nhích gần hơn. Họ sẽ lại bên nhau. Và lần này cô sẽ không bao giờ rời bỏ hắn. Cô đã học được bài học của mình.

Hắn bước vào căn phòng, lên kế hoạch tấn công. Hắn không muốn cô nghe thấy hắn và gọi cho người chồng đang ngủ của cô. Hắn cần làm cô mất khả năng phản kháng và kêu cứu. Hắn đưa tay trái lên, chuẩn bị bịt miệng cô lại. Ngay khi cô bị trói chặt, hắn sẽ đi tìm Tim.

Hai đứa trẻ thì hắn có thể giải quyết hết sức dễ dàng. Rồi thì chỉ còn hắn và Chelsea. Cô sẽ là của hắn mãi mãi.

Chỉ còn vài bước nữa là đạt được.

Sàn nhà khẽ kêu cót két bên dưới đôi giày thể thao của hắn. Cô quay người lại. Hắn đưa con dao lên.

Hắn đột nhiên dừng lại bởi bị sốc với những gì trước mắt.

« Lùi
Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của melinda leigh

Truyện bạn đang đọc dở dang