“Cho hai tay lên đầu.” Lance bước ra từ cái tủ trong phòng trẻ, cả khẩu súng và ánh đèn pin của anh đều chĩa vào Derek Pagano. Lance đã không thích kế hoạch của Morgan chút nào, nhưng linh tính của cô đã chính xác.
Đứng trước nôi trẻ, đội mái tóc giả màu vàng và mặc áo choàng của Chelsea, Morgan chĩa khẩu súng của mình vào kẻ đột nhập.
Derek khựng lại, há hốc miệng trong vài giây. “Là các người!”
Morgan kéo mái tóc giả ra khỏi đầu và ném nó vào cái nôi. Nó nằm cạnh cái điện thoại di động đang mở tiếng trẻ khóc đã được ghi âm lại. Lance đã không thích ý tưởng bẫy Derek bằng cách giả vờ làm Chelsea của cô, nhưng anh phải thừa nhận là kế hoạch đã thành công rực rỡ. Chelsea đang ở lầu trên khi Morgan và Lance đến nhà họ. Tiếng gõ cửa của Lance đã làm cho Chelsea hoảng sợ, rồi cô dễ dàng tin rằng việc đưa gia đình mình ra khỏi căn nhà đó và cho Morgan đóng giả cô là cơ hội tốt nhất của họ để tóm được kẻ đã bắt cóc cô.
Mắt Derek hướng về phía cửa, rồi vũ khí của Lance, rồi Morgan.
“Bỏ con dao xuống, Derek.” Lance cảnh báo.
Derek quay về phía Morgan, sự thay đổi tư thế của hắn khiến Lance bước lên trước một bước. Anh không muốn bắn một kẻ điên… à, có lẽ là anh muốn, chỉ là không nhiều… nhưng anh sẽ không kéo cò trừ phi nó thật sự cần thiết.
Nhưng Derek lại quay người và chạy ra cửa.
Chết tiệt!
Lance không thể bắn một gã đàn ông từ phía sau. Anh nhét khẩu súng vào bao da và lấy hết tốc lực đuổi theo hắn. Anh nghe tiếng Morgan phía sau đang nói chuyện với cảnh sát.
Ở cuối cầu thang, Derek móc một tay vào tay vịn cầu thang, quay người một trăm tám mươi độ ra sảnh trước, rồi chạy về phía sau căn nhà. Lance theo sau hắn tới hành lang, băng qua phòng sinh hoạt vào trong bếp.
Derek trượt tới cái nút chặn ở cửa kính kéo. Hắn giật nó bật mở và trốn chạy qua lối đó ra sân sau. Lance chạy thẳng qua. Việc hắn dừng lại để mở cửa trượt đã cho phép anh bắt kịp. Anh chỉ còn cách hắn tầm một mét phía sau.
Giá mà anh vẫn còn là cảnh sát. Anh sẽ nướng tên khốn này bằng một cây súng điện ngay lập tức. Nhưng việc một người dân thường sở hữu một cây Taser ở New York là bất hợp pháp.
Lance ném mọi thứ anh có để làm vật cản. Anh bật một chân và đổ nhào vào mục tiêu đang chạy. Hai cánh tay anh ôm chặt hai chân của Derek. Họ ngã xuống nền đất. Derek lầm bầm khi cơ thể hắn nẩy lên trên cỏ. Hắn đá chân để thoát ra. Một gót chân đập vào đầu Lance. Mắt anh hoa đi, trong một giây anh buông tay đang nắm chặt Derek.
Một giây là đã đủ cho Derek.
Hắn bò ra xa, đá vào Lance. Chân kia vướng vào mặt của Lance. Cơn đau nhói qua trán anh và máu nhỏ vào mắt anh. Anh lại nắm lấy Derek nhưng bị hụt.
Derek đặt được một chân xuống đất và đứng dậy. Những bước chân của hắn liêu xiêu khi hắn vùng chạy và băng qua cái sân. Lance bước đi lảo đảo, vết thương cũ nơi đùi anh lại gào thét và nhắc anh nhớ lý do anh buộc phải rời khỏi lực lượng cảnh sát.
Hy vọng cái chân chịu được, Lance lờ đi cơn đau và đuổi hết tốc lực theo hắn ta.
Derek chạy về phía góc nhà. Lance vung chân sải những bước dài hết cỡ. Nhưng đùi anh đau buốt với từng bước chân, và Derek đã tháo chạy xa vài mét phía trước.
Anh sẽ để hắn thoát mất.
Khỉ thật!
Không thở nổi, chân đau buốt, Lance ráng hết sức còn lại để đuổi theo. Hoặc là bây giờ, hoặc không bao giờ. Chắc chắn là Derek đã bỏ lại chiếc xe hơi đâu đó nơi con đường này. Nếu hắn tới được cái xe thì…
Derek liếc nhìn ra sau khi chạy qua mặt khuất của sân bên hông. Chỉ ngay khi hắn ra khỏi khu vực căn nhà và chạy tới được lối lái xe, một nhánh cây từ đâu quất tới.
Nhánh cây ngáng người Derek. Đầu hắn bật trở lại. Chân hắn tiếp tục hướng về trước, và hắn ngã ngửa xuống trong bóng tối.
Thở hổn hển, Lance dừng lại kế bên cái cơ thể nằm sõng soài kia. Anh chụp lấy cánh tay Derek và lăn hắn nằm úp mặt xuống. Đưa tay nhanh vào túi, anh lấy băng keo và dây thừng. Lance chống một đầu gối vào lưng dưới của Derek để giữ chặt hắn. Anh kéo bộ dây cột ra khỏi túi và dùng chúng để cột cổ tay của Derek ra sau lưng hắn.
Khi Derek đã bị khống chế, Lance nhìn lên cái bóng. Morgan đứng dưới ánh trăng, mái tóc đen óng ánh, khuôn mặt cô lộ vẻ kiên quyết.
“Cảm ơn,” anh nói.
“Em đã mong là hắn sẽ tiến tới con đường.” Morgan khoanh tay và xoa xoa hai bắp tay. “Cảnh sát đang tới. Anh ổn cả chứ?” Cô chỉ vào lông mày của mình.
Lance chạm vào trán. Bàn tay anh giờ nhớp nháp và ướt. “Hắn đá vào đầu anh. Không sao đâu.”
“Thả tao ra!” Derek vặn người. “Bọn mày không phải cảnh sát. Bọn mày không thể bắt giữ tao ở đây.”
“Tao đang thực hiện quyền bắt giữ của một thường dân.” Lance nghiêng đầu gối một chút để đè mạnh hơn. Đùi anh nhói lên. “Mày đã đột nhập vào nhà và mang theo vũ khí. Và tao cá là cảnh sát sẽ tìm thấy vài thứ hay ho khi họ kiểm tra ở nhà mày. Mày gặp rắc rối lớn rồi Derek à.”
“Họ không thể soát nhà tao. Elliot sẽ gọi cho luật sư. Elliot sẽ giải quyết ổn thỏa hết.” Derek nhổ nước bọt xuống đất. “Mày sẽ phải hối tiếc.”
“Em trai mày không thể cứu mày khỏi việc này rồi.” Nhưng Lance tự hỏi có bao nhiêu tội khác mà Derek đã phạm.
“Tại sao mày làm việc đó hả Derek?” Morgan hỏi.
“Tao yêu cô ấy.” Máu nhỏ ra từ khóe miệng của Derek. “Cô ấy là của tao.”
“Cô ấy đã cưới Tim,” Morgan nói.
“Chelsea không hạnh phúc.” Cơn giận trào lên qua lời nói của Derek. “Tim không biết cách giữ một người phụ nữ. Còn tao thì biết. Phụ nữ cần được thống trị. Họ không thể tự quyết định. Họ không biết họ muốn gì.”
“Đó là lý do bạn gái mày đã chia tay với mày sao?” Morgan hỏi.
“Cô ta là một con khốn ngu ngốc.” Derek nói cộc lốc. “Tao đã cố cư xử tốt với cô ta, nhưng không thể khiến cô ta hạnh phúc. Phụ nữ không muốn một người đàn ông tử tế. Họ muốn một người đàn ông nắm quyền kiểm soát. Họ muốn ai đó quyết định thay cho mình.”
Đầu Morgan nghiêng qua một bên. “Mày đã cố gắng làm điều đó với bạn gái của mình.”
“Nếu tao có thể giam cô ta trong vài tuần, có khi tao đã thay đổi được thái độ của cô ta. Nhưng con khốn đó đã chạy trốn tới London.” Nỗi cay đắng xen lẫn trong lời nói của Derek.
“Cô ấy đã chạy khỏi mày.” Morgan nói rõ hơn.
“Phụ nữ không thể cam kết bất cứ việc gì được. Họ để cho cảm xúc của mình kiểm soát thay vì lý trí. Cứ nhìn những gì xảy ra với Elliot mà xem. Cậu ấy đã yêu Candace. Cậu ấy đã cố gắng có được sự hợp tác của cô ta, và cô ta đã làm gì chứ? Cô ta đe dọa sẽ bỏ cậu ấy hơn là làm những gì tốt nhất cho mình.”
Lance bàng hoàng nhận ra sự thật phũ phàng ấy. Derek đã giết em dâu của mình.
Morgan rõ ràng cũng có cảm giác đó. Người cô như cứng lại. “Candace không biết điều gì là tốt cho cô ấy.”
“Một ví dụ khác về một loại phụ nữ cần được chăm sóc.” Derek quay đầu nhìn chằm chằm Morgan qua vai. “Candace đã tự giết dần mình vì cơn nghiện. Elliot yêu cô ta đủ nhiều để cố gắng dừng việc ấy lại. Nhưng không dễ gì mà đập tan được cơn nghiện ấy, và cô ta đã không sẵn lòng để làm việc ấy. Elliot lẽ ra nên nghiêm khắc, nhưng cậu ấy đã không làm vậy. Cậu ấy quá yếu đuối.”
“Mày đã làm gì hả?” Morgan hỏi.
Môi Derek vểnh lên. “Tao đã cố khiến cô ta vâng lời, nhưng Elliot đã để cô ta tiếp tục đi quá xa với hành vi tệ hại của mình trong thời gian quá dài. Không còn cách gì cứu vãn được. Nếu tao có thể cô lập cô ta trong vài tháng hoặc cỡ đó, tao đã có thể thay đổi cô ta rồi.”
Sự im lặng kéo dài một vài giây trong đêm.
Derek lắc đầu. “Cơn nghiện của cô ta đã nằm ngoài tầm kiểm soát. Tao đã tới đó để cứu cô ta. Để cứu Elliot. Cậu ấy đã không hạnh phúc.” Hắn hít thở, cơn giận ánh lên trong đôi mắt hắn. “Nhưng cô ta sẽ không để tao sửa đổi cô ta. Tao đã cố gắng. Tao đã cố gắng hết sức của mình.”
“Mày đã giết cô ấy.” Lance kết thúc câu chuyện.
“Cô ta ngã và đập đầu xuống đất.” Derek phun ra những lời nói ấy. “Đó là một vụ tai nạn.”
Lance đè hắn xuống mạnh hơn. “Rồi tại sao mày che giấu được việc đó?”
Mỗi Derek bặm thành những đường không màu.
“Có phải cô ấy đã chết khi mày cho cô ấy lên cái xe chạy qua bờ kè đó không?” Lance hỏi.
Derek không trả lời, nhưng ánh mắt lườm lườm của hắn làm hai cánh tay Lance nổi da gà. Với Derek, việc ấy chẳng là gì. Trong tâm trí hắn, cô ấy không có giá trị. Mạng sống cô ấy đơn giản chẳng đáng gì. Trong một thoáng, Lance không bao giờ tin cái chết của cô ấy lại là một vụ tai nạn. Derek lẽ ra nên gọi một chiếc xe cứu thương. Thay vào đó, hắn lại chọn cách che giấu cái chết của cô ấy.
“Mày đã thất bại với Chelsea.” Lance nói khích.
“Tao có thể sửa đổi cô ấy.” Derek cao giọng. “Cô ấy ngọt ngào hơn. Thuần khiết hơn trong trái tim và tâm hồn. Không lừ đừ hay suy sụp vì thuốc phiện.”
“Cô ấy có những đứa con,” Morgan nói.
“Cô ấy cũng có thể có thêm những đứa con mà. Là những đứa con của tao.” Mặt Derek đỏ bừng lên. “Tao có thể khiến cô ấy yêu tao. Vấn đề chỉ là thời gian.”
“Mày đã tra tấn cô ấy.” Lance muốn tìm thấy con dấu đó và nghe tiếng âm ỉ của nó cháy trên da của Derek. Kẻ đáng cảm nhận nỗi đau mà hắn đã gây ra nơi Chelsea.
“Tao đã dạy bảo cô ấy.” Derek ngắt lời. “Việc ấy lại khác. Việc xen kẽ những bài học củng cố mang tính tích cực và tiêu cực để cho cô ấy thấy rằng phục tùng một người đàn ông sẽ khiến cô ấy hạnh phúc.”
Lance chẳng còn gì để nói. Mà việc ấy cũng chẳng có nghĩa lý gì. Một người đàn ông đã đi quá xa, đã bị loạn trí, thì không thể nào thay đổi được nữa.
Những hồi còi hú vang lên giữa làn khí lạnh. Giờ thì đã kết thúc rồi.