Ba mươi phút sau, Morgan đứng trước nhà của Chelsea và Tim. Cô vòng hai tay quanh hông. Cơn buồn nôn lúc đầu sau khi chạm trán với Derek cũng đã dịu lại. Chất adrenaline đã bỏ lại cô với hai tay, hai chân run rẩy và mềm nhũn.
Việc phát hiện ra Derek không hoàn toàn gây ngạc nhiên. Nhưng cô đã quá kiệt sức với những gì hắn nói với họ suốt lúc ấy. Lance nghĩ rằng câu chuyện của hắn thật kinh tởm. Morgan không biết nên tin vào điều gì nữa đây.
“Morgan!” Giọng Stella vang lên giữa cảnh người đông đúc.
Morgan trở nên tự vệ trong khi chờ đợi cơn giận của em mình. Stella luồn lách qua bốn nhân viên tuần tra và các nhân viên của cảnh sát trưởng quận. Cả hai cơ quan đã phản ứng với cuộc gọi 911 đó.
Dừng ngay trước mặt Morgan, Stella chống nạnh. “Chị đã làm cái quái gì vậy hả?”
Morgan ôm lấy cơ thể để chống lại cái lạnh về đêm. Cô đã bỏ lại cái áo choàng của Chelsea ở trong nhà để có thể di chuyển nhanh hơn. “Chứ em muốn chị làm gì đây? Gọi cho em và nói rằng bọn chị có linh cảm Derek Pagano là kẻ bắt cóc Chelsea, và rằng bọn chị đang lên kế hoạch để chốt đóng tại nhà họ cho tới khi hắn xuất hiện để bắt cô ấy ư?”
“Đúng vậy!”
Morgan lắc đầu. “Bọn chị không biết hắn sẽ tới khi nào hay hắn có tới hay không. Có thể là mất nhiều ngày.”
Việc thuyết phục Tim và Chelsea rằng họ đang gặp nguy hiểm không mất công lắm. Chelsea đã nhân cơ hội đó mà ra khỏi căn nhà của mình. Gia đình họ đã gói ghém vài túi đồ. Sharp đã đưa họ tới khách sạn mà cha mẹ Chelsea đã đặt phòng và ở đó để bảo vệ họ.
“Chị nên nói với em chứ.” Stella nổi giận. “Ít nhất là em sẽ điều một chiếc xe tuần tra ở khu vực đó.”
“Vậy nếu tối nay hắn không tới thì sao chứ? Hoặc tối mai? Sở Cảnh sát Scarlet Falls có tiếp tục giám sát chúng ta không?” Nhưng Morgan đã nghĩ hắn sẽ tới thật nhanh, trước khi bất cứ bằng chứng nào đó xuất hiện khiến cảnh sát trưởng quận không chắc chắn về việc anh em nhà Burns bắt cóc Chelsea.
Stella lườm cô. “Em có thể làm việc đó ngoài giờ làm mà.”
“Vậy nên, không được. Sở Cảnh sát Scarlet Falls sẽ không quan tâm đến bọn chị chỉ vì sự linh cảm.” Dù Morgan hiểu rằng lẽ ra cô nên gọi cho em mình.
Morgan và Lance đã thống nhất sẽ thực hiện kế hoạch của cô trong ba đêm. Vì mọi việc đã sáng tỏ, họ chỉ cần có một đêm.
Lance đi ra khỏi ngôi nhà, nơi mà anh đã diễn lại với nhân viên tiếp nhận cuộc gọi các sự việc đã diễn ra vào lúc chiều tối. Anh giữ một miếng gạc bên trên vết cắt ở lông mày.
Morgan tiến tới và nhấc một góc miếng gạc lên. “Anh cần một vài mũi khâu.”
“Có lẽ vậy.” Anh nhún vai.
Morgan nắm lấy cánh tay anh. “Em sẽ chở anh đi.” Anh há miệng để phản đối, nhưng cô lắc đầu và ném cho anh một cái nhìn. Morgan muốn Stella có thời gian để nguôi giận. Cô dẫn Lance đi về phía chiếc Jeep và chìa bàn tay ra yêu cầu anh đưa chìa khóa.
“Anh có thể lái.” Anh phản đối.
“Nghiêm túc chứ? Anh sẽ chảy máu ra cả chiếc xe của anh mất.”
Anh đưa cô chùm chìa khóa và nguyền rủa qua hơi thở khi nhìn chằm chằm qua vai cô. “Đó là cảnh sát trưởng quận. Nhanh lên. Vào trong. Chúng ta có thể giả như không nhìn thấy ông ta.”
“Kruger! Dane!” Giọng Cảnh sát trưởng quận King vang lên rõ rệt giữa những âm thanh từ các hoạt động thi hành luật khác.
Morgan quay qua nhìn King. “Tôi giúp gì được đây, thưa Cảnh sát trưởng quận?”
Khuôn mặt cảnh sát trưởng quận đỏ lên, đủ để cô nghĩ rằng ông ta có thể cần đi cấp cứu. Ông dẫn Lance và Morgan đi xa khỏi các nhân viên khác.
King khoanh tay trước ngực. “Tôi đã cử một xe đưa nhân viên tới địa chỉ nhà của Derek Pagano, nhưng ở đó chẳng có lối chạy xe hay hộp thư gì cả. Chúng tôi phát hiện một lối vào phía sau tới khu đất đó. Derek có một cái nhà lều cũ phía sau khu rừng. Người nhân viên đã đi bộ quanh khu đất để tìm Derek. Đằng sau cái nhà lều, anh ta phát hiện một cái container chứa hàng cũ bị gỉ sét. Ai đó đã đập bể một cái lỗ xuyên qua mái.”
“Đó là nơi Chelsea đã bị giam giữ,” Morgan nói.
“Đội khám nghiệm hiện trường sẽ phải làm việc đó, nhưng tôi nghĩ thật có lý khi đưa ra giả thuyết là Derek đã bắt cóc Chelsea. Tôi sẽ đi thẳng tới đó khi hoàn thành việc ở đây. Tôi sẽ để hai bạn biết những gì chúng tôi phát hiện được.” Cảnh sát trưởng quận nắm tay lại trước miệng và ho rồi quay mặt đi. “Cảm ơn vì sự giúp đỡ của các bạn. Nếu hai bạn không kiên trì hết mực, tối nay mọi việc sẽ rất khác với Chelsea và gia đình cô ấy.”
“Không có gì đâu,” Morgan nói. “Bảo vệ gia đình Clark an toàn là mục tiêu duy nhất của chúng tôi. Ông cũng sẽ cho đón Elliot phải không? Anh ta đã cho anh trai mình bằng chứng ngoại phạm vào tối mà Chelsea mất tích. Anh ta cũng đã bỏ tên Derek ra khỏi danh sách nhân viên của Speed Net.”
“Tôi đã cho người tới nhà anh ta.” Cảnh sát trưởng quận xác nhận.
“Giờ thì tôi chợt nhớ ra lần tới đó đầu tiên, chúng tôi đã vô tình nhìn thấy Derek,” Morgan nói. “Đó là bà Barbara, mẹ của họ, bà ấy đã chỉ Derek cho chúng tôi. Nếu bà ấy không làm việc ấy, chúng tôi sẽ không bao giờ biết rằng Derek làm việc ở Speed Net.”
Morgan run lên. Lance quàng tay quanh hai vai cô. “Tôi sẽ cần gặp cả hai người ở văn phòng tôi vào ngày mai để ký vào các lời khai theo thủ tục.” Với cái gật đầu, cảnh sát trưởng quận lùi đi.
Morgan chở Lance tới bệnh viện và đưa anh tới phòng chờ ở khu vực cấp cứu.
“Anh có phiền không nếu em lẻn lên lầu trên để thăm ông em?” cô hỏi.
“Dĩ nhiên là không. Nhưng đã một giờ sáng rồi. Em có nghĩ em có thể vào trong không?”
“Họ có chính sách cho thăm hai mươi tư giờ đối với các bệnh nhân nguy kịch.” Cô nhón chân và hôn lên môi anh. “Sau đó, chúng ta sẽ xử lý những gì xảy ra tối nay. Ngay bây giờ, em chỉ đang rất rất vui khi cả hai chúng ta vẫn nguyên vẹn, và rằng Chelsea, Tim cùng những đứa con của họ vẫn an toàn.”
“Đi xem ông thế nào đi.” Lance ra hiệu về phía bốn người đang ngồi ở phòng chờ. “Anh sẽ ở đây một lúc.”
Morgan lần đường đi tới khu vực phòng săn sóc đặc biệt. Cô dừng lại ở hành lang và liếc nhìn qua ngưỡng cửa. Một cái máy theo dõi khẽ kêu “bíp… bíp* theo từng nhịp đều đặn. Một y tá đứng kế bên giường, kiểm tra máy móc và ghi lại thông tin vào bìa kẹp hồ sơ. Cô ta để ý thấy Morgan và băng qua phòng để đứng với cô ở hành lang.
“Ông ấy đang thực sự khỏe lại.” Người y tá nói. “Chúng tôi sẽ chuyển ông ấy tới phòng chăm sóc thông thường vào sáng mai. Rồi ông ấy sẽ tỉnh dậy. Cứ vào trong đi.”
“Cảm ơn.” Morgan đi vào phòng.
Ông cụ mở mắt và mỉm cười với cô. Bàn tay ông rút ra khỏi cái chăn màu trắng. Những ngón tay của ông cong lại ra hiệu gọi cô tới.
“Chào ông.” Morgan nắm lấy bàn tay ông, ngực cô thắt lại với lòng biết ơn và sự nhẹ nhõm.
“Ông đã nói với cháu là ông chưa chết được mà.” Da ông cụ nhợt nhạt, ánh mắt ông có vẻ mờ nhòa. “Cháu cần phải có niềm tin chứ.”
“Ông nói đúng” Cô siết chặt những ngón tay ông. “Ông có đau không?”
“Một chút thôi, nhưng đừng lo. Các y tá đã chăm sóc tốt cho ông.” Ông nói. “Cháu đã giải quyết vụ đó xong chưa?”
“Bọn cháu giải quyết xong rồi.” Morgan kể tóm lược những chuyện xảy ra hai ngày qua cho ông.
“Cô gái can đảm.” Ông nắm tay cô một cách yếu ớt. “Ông biết cháu sẽ xử lý được. Điều đó có trong gen của cháu.” Mắt ông uể oải.
“Cháu phải đi đón Lance ở phòng cấp cứu.” Cô cúi người xuống và hôn lên má ông. “Mai cháu sẽ thăm ông được chứ?”
“Ian và Peyton cũng đang ở trong thị trấn.” Giọng ông lập cập. Ông đã phản đối việc gọi cho họ, nhưng nụ cười ngái ngủ của ông cho thấy ông vui khi họ đã đến.
“Cháu yêu ông.”
“Ông cũng yêu cháu.” Mắt ông cụ nhắm lại.
Dù kiệt sức, Morgan vẫn bước đi nhẹ nhõm khi rời khỏi phòng. Ông cụ không còn trẻ nữa, nhưng ông vẫn ở bên cô. Cô sẽ tận hưởng từng ngày khi ông còn sống bên cô và cố gắng không lo lắng gì về tương lai.
Cô quay lại phòng cấp cứu. Một y tá chỉ đường cho cô tới cái giường cấp cứu của Lance, là nơi một bác sĩ trẻ đang hoàn thành việc khâu vết cắt cho anh. Khi vết thương đã được khâu và băng bó, Lance kiểm tra nó. “Quá trễ để đón mấy đứa nhỏ rồi,” cô nói.
“Ở với anh hết đêm nay được không?”
“Được.” Cô muốn ở cùng anh hết đêm mà không có bất cứ chấn thương nặng nào.
Không quan tâm tới những lời năn nỉ của anh rằng anh ổn hoàn toàn, cô vẫn lái xe về lại nhà anh. Một lúc sau, cô cởi quần áo và trèo lên cái giường lớn của anh.
Lance nằm xuống kế bên cô. Anh dang hai cánh tay ra. “Tới đây đi.”
Cô đã quá mệt để làm tình, nhưng cơ thể anh lại tỏa ra hơi ấm bên cạnh cô, và cô cuộn người vào anh.
“Anh biết anh không hề thích kế hoạch của em,” anh nói. “Nhưng chúng ta đã làm tốt tối nay.”
“Chúng ta là một đội tuyệt vời.” Cô nép vào vai anh. “Đúng vậy.”
Dù chuyện gì có xảy ra đi nữa, việc xử lý nó sẽ dễ dàng hơn nhiều khi có anh bên cạnh cô.