Sáng sớm thứ Hai khởi đầu đầy tươi sáng - quá sáng cho ai mới chỉ ngủ vài tiếng đồng hồ. Morgan nheo mắt nhìn qua kính râm và nắm chặt cái ly cà phê quá khổ giống như vật bất ly thân khi Lance hộ tống cô băng qua bãi đậu xe tới văn phòng của cảnh sát trưởng quận.
“Em nợ anh của Mac một lời cảm ơn, đúng ra là nhiều hơn thế,” Morgan nói. Grant Barrett đã tình nguyện chở các con gái cô tới trường và đưa Gianna đi lọc máu vào buổi sáng. “Em không biết làm sao để trả ơn họ.”
“Anh chắc là anh ấy không cần đến việc trả ơn đâu. Mac đã nói họ chỉ muốn mấy đứa nhỏ được an toàn.”
“Vậy nên em luôn biết ơn họ.”
Mọi người ở phòng cảnh sát quận trông khá tả tơi. Hai bọng mắt thâm của Cảnh sát trưởng quận King cho thấy ông đã thức cả đêm, nhưng ông đã cạo râu và thay áo quần.
Cô có khi trông cũng không tốt hơn là mấy.
“Đi theo lối này.” Cảnh sát trưởng quận King vẫy Morgan và Lance vào phòng họp. “Elliot Pagano đã ở đây gần như cả đêm. Anh ta đã thú nhận toàn bộ. Các bạn có muốn xem cuộc phỏng vấn ấy không?”
“Có chứ.” Morgan giấu sự ngạc nhiên với lời đề nghị đó.
Một cái máy tính đặt ở trên bàn. Cảnh sát trưởng quận ngồi xuống phía trước nó và gõ lên bàn phím. Ông ra hiệu về phía những cái ghế đối diện mình, rồi Morgan và Lance ngồi vào đó.
Cảnh sát trưởng quận xoay máy về phía họ. Hình ảnh trên màn hình xuất hiện được ghi lại trong chính căn phòng này. Ngồi trước bàn, Elliot Pagano trông như già đi mười năm chỉ trong vài ngày. Anh ta đã từ bỏ quyền có luật sư riêng. Đôi mắt anh ta trông vô hồn. Trống rỗng.
Gần như là đôi mắt chết.
Trên video, cảnh sát trưởng quận ngồi đối diện với Elliot. Một nhân viên khác ngồi bên trái anh ta. Người đàn ông thứ tư, ngồi kế Elliot, cho thấy là một “luật sư” qua cách ăn mặc từ cái cà vạt hãng Hermès cho tới cái khuy măng sét của David Yurman.
“Chúng tôi biết anh trai anh đã bắt cóc Chelsea Clark và anh ta đã giết vợ của anh.” Cảnh sát trưởng quận nói.
Elliot đan hai bàn tay vào nhau và để trên bàn. “Anh ấy đã làm vậy là vì tôi.”
“Tại sao?” Cảnh sát trưởng quận hỏi.
Elliot nhướn một vai lên với vẻ bất cần của một người đàn ông không còn gì để mất. “Lúc đó cô ấy định bỏ tôi. Tôi muốn cô ấy đi điều trị nghiện thuốc. Chúng tôi đã tranh cãi. Cô ấy muốn li dị. Tôi đã lỡ kể chuyện đó với Derek. Cô ấy đã góp một phần vốn khởi nghiệp. Nếu chúng tôi li dị, cô ấy có thể được hưởng một nửa Speed Net.”
“Derek không thể để việc ấy xảy ra.” Cảnh sát trưởng quận nói.
“Anh ấy không định giết cô ấy.” Không nhìn vào mắt cảnh sát trưởng quận, Elliot chỉ lắc đầu. “Đó là một vụ tai nạn.”
“Thật sao?”
“Đúng vậy!” Elliot đánh mắt nhìn cảnh sát trưởng trong thoáng chốc. “Cô ấy bị ngã và đập đầu.”
“Vậy nên Derek đặt cô ấy vào xe hơi và cho chiếc xe chạy qua vách đá. Anh có giúp đỡ anh mình không?”
“Cô ấy đã chết rồi, việc ấy hầu như chẳng quan trọng nữa. Tại sao anh ấy lại phải đi tù vì một vụ tai nạn chứ?”
“Nếu đó chỉ là một vụ tai nạn, vậy tại sao phải che giấu nó chứ?”
Elliot im lặng nhìn xuống hai bàn tay mình. Cảnh sát trưởng quận khom người qua gần hơn. “Anh có chắc là cô ấy đã chết khi anh ta cho cô ấy vào chiếc xe đó không?”
“Derek sẽ không nói dối tôi.” Giọng Elliot bình thản, vô hồn. “Chúng tôi là anh em mà.”
“Anh ta đã giết vợ anh.”
“Không phải!” Nhưng giọng Elliot ngắt quãng, như thể những gì xảy ra đêm qua đã làm rung chuyển niềm tin của anh ta vào anh trai mình, và anh ta không thể chịu đựng được việc ấy. “Derek muốn giúp Candace. Lúc đó cô ấy đang tự hủy hoại bản thân. Anh ấy chỉ nghĩ rằng anh ấy có thể xóa bỏ cơn nghiện cho cô ấy, nhưng cô ấy không hợp tác. Họ tranh cãi. Cô ấy ngã và đập đầu xuống đất. Đó là những gì đã xảy ra.” Đôi mắt anh ta nhìn mông lung. Anh ta không nói thêm gì với cảnh sát trưởng quận nữa, mà với chính bản thân mình. Như thể cố gắng thuyết phục bản thân rằng câu chuyện của anh trai mình là sự thật.
Cảnh sát trưởng quận thay đổi hướng tiếp cận. “Anh có biết là anh ta đã bắt Chelsea không?”
“Ban đầu thì không. Anh ấy đã thú nhận với tôi vào sáng hôm sau.” Elliot nhìn đi chỗ khác. “Tôi đã khích lệ anh ấy thả cô ấy ra, nhưng anh ấy không thể. Anh ấy yêu cô ấy.”
Một cơ nơi hàm cảnh sát trưởng giật lên. “Anh ta đã bắt cóc và đánh đập cô ấy.”
Elliot thở ra. “Anh ấy muốn một người phụ nữ không bao giờ rời bỏ anh ấy. Anh ấy đã chẳng có cơ may nào để tìm được một người, nên anh ấy quyết định làm theo cách riêng của anh ấy.”
“Anh có giúp anh ta không?” Cảnh sát trưởng quận hỏi. “Anh ta cần có một chiếc xe ở ga xe lửa. Anh ta đã tới nhà của Chelsea bằng cách nào đó.”
Elliot lắc đầu. “Derek dùng xe đạp của anh ấy để tới nhà của Chelsea. Anh ấy giấu nó trong rừng và lấy nó sau đó. Anh ấy mang theo xe đạp tới Grey’s Hollow. Anh ấy bỏ lại xe hơi ở đó và đi xe đạp về. Hơn ba mươi cây số không phải là vấn đề với anh ấy. Một số chặng đường đua của anh ấy là hơn một trăm sáu mươi cây số.”
“Làm sao anh ta biết Chelsea sẽ đi ra ngoài vào đêm đó?”
“Sáng ngày thứ Sáu, tôi đã hỏi Tim có thể làm việc muộn không. Anh ta nói không, vì vợ anh ta có việc. Derek đã nghe được.” Elliot chẳng biểu hiện một chút cảm xúc nào, điều ấy khiến hai cánh tay của Morgan nổi da gà.
“Anh ta quá…. bình thản,” cô nói.
Cảnh sát trưởng quận rướn tới trước và tắt màn hình. “Chẳng có chút hối hận.”
“Không có chút tính người.”
Morgan xoa xoa hai bắp tay. “Thứ duy nhất mà anh ta dường như quan tâm là tin vào những gì người anh trai nói với anh ta.”
“Có lẽ anh ta cần tin rằng Derek không giết Candace,” Lance nói thêm.
“Tôi hy vọng họ không cố gắng để đưa ra lời bào chữa với lý do tâm thần. Cơ thể của Derek đầy sẹo, bao gồm con dấu nơi chân của anh ta, nó giống y với con dấu nơi Chelsea, và vết đứt ở hai cánh tay, hai chân trông như tự gây ra.” Cảnh sát trưởng quận xoa gáy. “Cha mẹ họ khá bình tĩnh. Họ còn không chấp nhận được ý nghĩ là hai người con trai của họ phạm bất cứ tội gì, nhưng họ đã xác nhận rằng hai anh em luôn thân thiết vô cùng. Derek không phải là một sinh viên giỏi. Elliot đã giúp anh ta lên lớp. Mặt khác, Elliot là người gầy gò khi còn nhỏ và đã bị đánh đập khá nhiều. Derek luôn đến bảo vệ em trai mình. Ông Pagano kể rằng Derek đã đập tơi bời một kẻ hàng xóm bắt nạt, người đã hành hạ Elliot. Ông ta đã cố gắng để làm giảm nhẹ vụ việc đó, nhưng rõ ràng, Derek đã làm quá giới hạn. Anh ta đã bẻ hai chân của thằng bé đó. Việc đó không được báo cáo chính thức, nhưng tôi cá là nếu chúng ta quay lại thời niên thiếu của họ, chúng ta sẽ tìm được vài giáo viên, những người nhớ được nhiều hơn về vụ việc phiền toái đó.”
“Cả hai người họ có vẻ như mắc một kiểu bệnh rối loạn đa nhân cách,” Morgan nói. “Nhưng để trở thành người tâm thần phạm tội, họ phải không thể phân biệt được đúng sai. Elliot và Derek quá lạnh lùng và toan tính. Họ đã dùng nhiều cách để ngăn Derek bị bắt. Họ rõ ràng hiểu những gì anh ta đang làm là sai. Họ chỉ không quan tâm tới bất cứ ai ngoài bản thân mình.”
“Cứ hy vọng là quan toà và bồi thẩm đoàn cũng nghĩ giống cô.” Cảnh sát trưởng quận ngả người ra sau.
“Họ sẽ buộc Elliot tội danh gì?” Morgan hỏi.
“Mọi thứ mà luật sư quận có thể nghĩ tới.” Cơn giận bừng lên trong đôi mắt cảnh sát trưởng quận. “Tên khốn đó biết rõ Chelsea ở đâu vào ngày thứ Bảy. Anh ta có thể cứu thoát cô ấy. Thay vào đó, anh ta lại để anh trai mình tra tấn cô ấy gần như cả tuần.”
Cảnh sát trưởng quận dừng lại, rõ ràng là đang cố kìm chế bản thân. “Bác sĩ pháp y đã xem lại báo cáo pháp y của Candace Pagano. Bờ kè mà cô ấy lao qua khá dốc. Chiếc xe lăn liên tục xuống đáy. Không có dây an toàn để giữ cố định, cô ấy đã bị va đập, đủ để che giấu chấn thương ban đầu ở đầu. Derek gặp may khi chiếc xe bốc cháy. Túi xách của cô ấy, chứa một chai OxyContin phi pháp, rơi ra khỏi xe, và khám nghiệm tử thi cho thấy thuốc phiện trong máu cô ấy. Cô ấy đã dùng nó mỗi ngày. Tôi không biết ông ấy có thể tìm thấy bằng chứng nào cho thấy cô ấy đã chết hay còn sống khi bị cho vào xe hơi, nhưng chúng tôi đã có lời thú tội. Và các nhân viên khám nghiệm hiện trường đã tìm thấy rất nhiều thứ hay ho ở khu vực nhà của Derek. Trong xưởng của anh ta, nơi sửa xe đạp, họ tìm thấy một con dấu có biểu tượng vô cực bằng kim loại khớp với con dấu trên người Chelsea Clark. Cái container chứa hàng trông y như cô ấy mô tả, và dấu vân tay của cô ấy cũng như của Derek in lại ở khắp các đồ dùng. Bên cạnh đó, hắn đã sửa lại chiếc xe đạp đua ở trong lều. Dầu mà hắn dùng cho chiếc xe đạp của mình có mùi khen khét. Chelsea đã nhận ra mùi ấy ngay.”
Cảnh sát trưởng quận dừng lại để hít thở. “Derek Pagano sẽ không được nhìn thấy thế giới bên ngoài nhà giam trong một thời gian khá dài. Nếu chúng ta may mắn, hắn sẽ không bao giờ được tự do nữa. Hy vọng là Elliot cũng sẽ bị nhốt trong một thời gian dài.”
“Tôi cũng hy vọng vậy.” Morgan rướn cổ lên. Sự ghê tởm của vụ án cứ đeo bám lấy cô. Tất cả những gì cô muốn làm là ôm những đứa con của mình.
“Tôi đã nói chuyện với bạn gái cũ của Derek qua điện thoại sáng nay. Cô ấy chia tay anh ta vì anh ta đã dọa cô ấy sợ. Ban đầu là kiểm tra tin nhắn điện thoại của cô ấy, cố gắng kiểm soát xem cô ấy đi với ai, đại loại vậy. Cô gái này quá căng thẳng với anh ta tới nỗi khi có lời đề nghị việc làm ở London gởi tới, cô ấy đã nhận lời ngay. Cô ấy sợ phải quay trở lại.”
Cảnh sát trưởng quận bắt tay họ. “Cảm ơn vì sự giúp đỡ của các bạn trong vụ này.”
Những lời ấy nghe như thể khó nhọc lắm mới thốt ra được.
Morgan không tin nổi Elliot đã ngồi đối diện với họ, biết Chelsea ở đâu, và nói dối rất trơn tru. Chelsea đã bị đánh đập và đóng dấu. Elliot đã có thể ngăn chặn những đau đớn ấy cho cô ấy, nhưng anh ta lại chọn cách không làm gì. Anh ta còn có linh hồn hay không?
“Còn anh em nhà Burns thì sao?” Lance hỏi khi đang đi ra.
Cảnh sát trưởng quận với tới cái nắm cửa. “Jerry đã được đưa ra ngoài sau khi phẫu thuật, nhưng chúng tôi chưa được phép hỏi cung anh ta. Dẫu sao cũng không quan trọng, vì họ đã nằm dưới tầm kiểm soát của chúng tôi do đã bắt cóc Karen Mitchell và giết Sarah Bernard. Những con chó tìm tử thi đã phát hiện thêm hai thi thể trong công viên bang, và chúng vẫn đang tiếp tục. Ở đó có nhiều khu đất bị che phủ. Chúng tôi không chắc có bao nhiêu phụ nữ khác có thể đã bị giết chết.”
Như thể ba người vẫn chưa đủ.
Ánh nắng chiếu xuống ấm áp và trong lành khi họ bước ra khỏi tòa nhà.
Morgan quay mặt về hướng mặt trời. “Cảm giác thật thoải mái.”
Lance nheo mắt dưới ánh sáng ấy. “Anh hy vọng là anh em nhà Burns cùng anh em nhà Pagano đều phải ở trong những căn hầm tối tăm, lạnh lẽo.”