“Bác mua kem rồi đây.” Sharp đi vào nhà của Lance.
“Chắc là mấy đứa nhỏ thích lắm,” Lance nói.
Sharp sững người. “Ồ! Thật khác.”
Cách trang trí tối giản, đơn điệu nhà Lance đã được “làm mới lại”. Đồ chơi rải khắp sàn nhà, những ba lô bé gái chất lên sofa, những cuốn sách màu và bút màu kín trên bàn cà phê của anh. Mia và Ava quỳ trên tấm thảm, chơi trò Candy Land.
Con Rocket theo Sharp vào nhà.
“Nhà cháu giờ hơi chật cho sáu người, nhưng chúng cháu sẽ xếp đặt lại.” Lance đóng cửa. “Mới chỉ có hai ngày thôi. Công ty cung cấp hệ thống báo động đang cải tiến toàn bộ hệ thống.”
Morgan và các bé gái sẽ ở với Lance cho tới khi hệ thống an ninh nhà cô đủ cạnh tranh với Nhà Trắng.
Gianna, Mia và Ava đang ngủ trong phòng của Lance. Morgan và Sophie thì ở phòng dành cho khách. Cho tới khi Sophie chưa thoát khỏi những giấc ngủ kinh hoàng, cô bé không thể ngủ chung với các chị gái của mình được. Lance đang phải ngủ trên đi văng. Ngay cả nếu không có việc Sophie gặp giấc ngủ kinh hoàng, Lance biết rằng cũng không có chuyện họ có thể ngủ chung khi có bọn trẻ ở nhà.
“Thật lộn xộn.” Sharp phá lên cười.
“Nhưng là sự lộn xộn tốt.” Thật sự mà nói, căn nhà càng đông đúc thì càng mang đến cảm giác giống như là “nhà” hơn so với trước đó. Lance thậm chí còn không thấy phiền toái với mớ lộn xộn nào là động vật, búp bê cùng những chiếc tất nhỏ xíu. Và những thứ lấp lánh. Lance còn phát hiện những hoa tuyết bằng bạc trong món trứng tráng của mình.
Sharp đưa cho anh một cái túi giấy màu nâu. Lance liếc nhìn vào bên trong. Là kem hữu cơ.
“Bác không biết lũ trẻ sẽ ăn gì.” Sharp cúi xuống để tháo dây xích trên cổ con Rocket. Con chó chạy lúp xúp vào trong phòng khách. Con Snoozer nhảy xuống khỏi đi văng, và hai con chó thăm dò bằng thói quen đánh hơi và vẫy đuôi.
“Chúng thích nhau.” Sophie vỗ tay, cùng con chó đi lòng vòng loạn xạ.
“Chờ đã. Bác muốn nói với cháu điều này,” Sharp nói. “Bác đã phát hiện ra lý do mẹ cháu có hành động khác biệt.”
Lance nín thở.
“Bà ấy có bạn trai.” Sharp cười toe toét.
“Gì cơ?” Với tất cả những điều mà Lance cố trấn an bản thân để lắng nghe, việc ấy ngoài trí tưởng tượng của anh.
“Đúng vậy đó,” Sharp nói. “Họ gặp nhau ở trong nhóm trị liệu. Ông ấy cũng gặp vấn đề lo âu tương tự. Tầm tuần trước, bà ấy đã nhắn tin với ông ấy trên mạng ban đêm thay vì mua sắm.”
Lance đã không biết mình nên cảm thấy thế nào khi mẹ lại có một mối quan hệ qua mạng. “Thì ra là vậy.”
“Đừng có nhăn nhó quá chứ.” Sharp vỗ vai anh. “Đó là điều tốt cho bà ấy.”
“Cho tới khi họ chia tay.” Và Lance phải giải quyết hậu quả của chuyện đó.
Sharp lắc đầu. “Đừng lo lắng chuyện không đâu. Hãy cứ cảm thấy vui cho bà ấy. Bà ấy đang ở trạng thái tốt hơn bác từng thấy. Đã đến lúc bà ấy có một điều gì đó tích cực cho cuộc đời mình.”
“Bác nói đúng.” Lance sẽ vui vẻ vì bà ấy, nhưng anh cũng sẽ để mắt tới bà. “Bác có muốn uống ít trà không?” Lance hỏi.
“Không. Bác phải đi rồi. Có vẻ như ở đây đã đủ đông đúc rồi.” Sharp đi ra phía cửa. “Bác chỉ tới để đưa kem và con chó.”
“Bác sẽ để con chó lại bây giờ sao?” Lance hỏi.
“Đúng vậy.” Sharp cười thầm. “Con Rocket đã chán chỗ bác rồi. Nó hợp hơn với Morgan và bọn trẻ.”
Lance liếc nhìn vào phòng khách. Con Rocket đã chen vào giữa Ava và Mia.
Còn gì ấm hơn cơ thể người kia chứ?
“Cảm ơn,” Lance nói.
Sharp không thể lừa anh được. Ông ấy đang lo lắng cho họ.
“Chúc tất cả có một đêm tốt đẹp.” Sharp rời đi.
Lance khóa cửa lại. Anh mang kem tới bếp. Gianna đang xếp chén đĩa vào máy rửa. Morgan đang lau khô chảo nướng, thứ mà họ đã phải ra ngoài mua vì Lance không có lấy một cái.
Giờ anh đã có rồi.
“Chú Wance .” Sophie kéo mạnh tay Lance. “Chú ứa dạy cháu át mà.”
Lance cúi xuống bằng tầm với của cô bé. “Cháu biết gì không? Chú đã học một bài chỉ để dạy cháu.”
Anh để cô bé kéo anh tới cái ghế dài nơi cây đàn piano. Anh ngồi kế bên cô bé, và cô bé quan sát anh, tập trung chú ý khi anh xòe những ngón tay trên phím đàn và chơi những nốt cao. Hai chân cô bé đung đưa theo đúng nhịp. Khi anh bắt đầu hát bài You’ve Got a Friend in Me , cô bé hát theo sau vài câu hát đầu tiên. Giọng cô bé dịu dàng và đúng nhịp một cách ngạc nhiên.
Cho tới khi họ cùng nhau kết thúc bài hát, Mia và Ava đang nhìn qua vai họ, hát theo.
“Lại đi!” Sophie nói lớn.
“Hay chú dạy cháu chơi bài này thay vì hát được không?” Lance chơi những nốt nhạc đầu tiên của giai điệu bài hát.
Sophie học âm điệu đó nhanh chóng, và sau mười lăm phút, cô bé thỏa mãn khi tự mình thực hành. Cô bé chơi các nốt lần này tới lần khác với sự quyết tâm và kiên nhẫn mà Lance đã không nghĩ tới ở một cô bé mới ba tuổi.
“Được rồi, các cô gái, tới giờ đi tắm.” Gianna gọi.
Căn phòng trở nên vắng vẻ, Morgan và Lance mất mười lăm phút để dọn dẹp đống lộn xộn. Nhưng với căn phòng quá nhỏ cùng quá nhiều đồ linh tinh, họ có quá nhiều việc để làm.
Lance nhân cơ hội phòng không có ai kéo Morgan vào lòng và hôn lên môi cô.
Cô choàng hai cánh tay quanh cổ anh. “Em chưa bao giờ nghe anh chơi nhạc vui vẻ như vậy trước đó.”
“Anh cho là khi chơi nhạc, anh thích những bản nhạc u sầu.” Lance liếc nhìn xung quanh nơi đống xộn màu hồng trong nhà mình. “Anh đang cảm thấy khá hạnh phúc.”
Anh là con một trong nhà, và sau khi cha anh mất tích, cuộc sống của anh đã trở nên suy sụp. Anh không nhớ cái cảm giác có một gia đình cho đến khi Morgan và các cô bé mang đến cho anh. Những đứa trẻ đã giúp cuộc sống của anh thêm thú vị và tuyệt diệu. Anh đang yêu mến từng khoảnh khắc đông vui, khoảnh khắc bóng kim tuyến nổ khi có họ trong nhà của mình. Ý nghĩ trở thành cha của ba cô gái nhỏ quả thật không dễ dàng, nhưng chúng xứng đáng với nỗ lực của anh. Ngôi nhà của anh sẽ trống vắng lắm nếu chúng rời đi.
Và anh không thể định lượng được ý nghĩa của Morgan đối với anh mà không thấy choáng ngợp.
Ngày mai, anh sẽ tới nhà cô và gặp bên công ty cung cấp hệ thống báo động để kiểm tra xem họ đã làm tới đâu. Cô muốn về nhà khi ông của cô xuất viện trong vài ngày nữa. Sẽ không còn cách gì để nhét thêm một người nữa vào trong căn nhà hai phòng ngủ của anh.
“Anh thật sự không phiền khi tất cả bọn em chiếm cứ nhà của anh chứ?”
“Không có gì đâu.” Anh không mong họ sẽ rời đi. Nếu cô hỏi anh câu hỏi này vào những năm trước, câu trả lời sẽ hoàn toàn khác. Nhưng chỉ vì anh đã không nhận ra những gì anh đã bỏ lỡ.
“Nhưng, em không biết cảm ơn anh sao cho vừa. Chỗ của Stella và Mac thì nhỏ hơn nhà anh nhiều.”
“Ổn mà. Anh đang tận hưởng đây. Cuộc sống độc thân chán lắm.” Anh khiến cô im lặng bằng một nụ hôn.
“Vụ án này quá kinh khủng.” Morgan chạm vào bàn tay Lance. “Em không biết làm sao em có thể giải quyết nó mà không có anh.”
Lance nắm những ngón tay mình lại quanh tay cô. Anh muốn nói gì đó để đáp lại cho thật lãng mạn, nhưng những lời ấy không sao thoát ra được. Anh không giỏi bày tỏ cảm xúc của mình, đặc biệt là với cô. Nhưng anh phải cải thiện điều đó.
“Dù cuộc sống cá nhân của chúng ta có phức tạp đến thế nào, chúng ta cũng cần ưu tiên mối quan hệ của chúng ta kể từ bây giờ,” cô nói. “Đó là… nếu anh muốn vậy.”
Lance mỉm cười nhìn xuống cô. Cố gắng mở lời, anh nói những gì xuất phát từ trong tim mình. “Anh chẳng muốn gì hơn nữa.”
Anh đã chờ để nghe những lời nói ấy.
“Vậy thì được rồi.” Cô nhón chân lên. “Kể từ giờ, chúng ta chính thức là của nhau.”
HẾT