Ngô Dụng vừa nói vừa rút từ trong túi công văn ra cuốn Tuyệt kỹ tăng lương . Lâm Xung mở ra xem, không ngờ chính là 12 chiêu thức tăng lương mà giới nhân viên công sở hay đồn đại.

Ngô Dụng vừa nói vừa rút từ trong túi công văn ra cuốn Tuyệt kỹ tăng lương. Lâm Xung mở ra xem, không ngờ chính là “12 chiêu thức tăng lương” mà giới nhân viên công sở hay đồn đại.
Thứ mang tên Dục vọng
Thác Tháp Thiên Vương Tiều Cái vừa sáng sớm đã đến gõ cửa phòng Ngô Dụng: “Giáo sư, hôm qua nói chuyện với Lâm Xung thế nào?”
Ngô Dụng nói: “Tôi đã kể cho cậu ta nghe câu chuyện con hổ con ăn cỏ, hỏi vấn đề về con gián và quán ăn, cho cậu ta xem cuốn sách có tựa đề Chín loại ông chủ không nên theo . Trong cuốn sách Chín loại ông chủ không nên theo này đương nhiên có một loại tương ứng với Vương Luân, ông chủ của cậu ta. Chính câu chuyện này, vấn đề này và cuốn sách này chắc chắn sẽ tác động đến thần kinh nhạy cảm của Lâm Xung, chỉ cần cậu ta dao động, Tiều Thiên Vương có thể nắm lấy cơ hội lên làm chủ Lương Sơn.”
“Ồ?” Tiều Cái hiếu kì hỏi: “Người này có tầm quan trọng đến vậy sao?”
Ngô Dụng trả lời: “Thái độ làm việc của nhân viên phụ thuộc vào sự tốt xấu của người lãnh đạo. Nếu người lãnh đạo có thể thiết lập được chế độ quản lý công chính vô tư, anh ta sẽ có được những nhân viên chính trực. Nếu người lãnh đạo chỉ biết thỏa mãn ý muốn của mình, vậy thì nhân viên sẽ tìm cách nịnh nọt anh ta với ý đồ đen tối. Cứ như vậy, những nhân viên chính trực sẽ bị đẩy ra xa, những nhân viên có ý đồ đen tối sẽ trở nên thân cận với người lãnh đạo, nhìn bề ngoài có vẻ thân thiết, nhưng thực ra là bằng mặt mà không bằng lòng. Cơ hội của Tiều Thiên Vương chính là lợi dụng sự bằng mặt nhưng không bằng lòng giữa Vương Luân và các nhân viên. Anh chàng Lâm Xung đó là một nhân vật quan trọng trong công ty Lương Sơn, trên danh nghĩa chỉ ở vị trí thứ tư, nhưng thực tế lại rất có thế lực, anh ta khống chế nguồn thị trường của công ty. Chỉ cần mua chuộc được Lâm Xung thì việc sở hữu công ty Lương Sơn sẽ dễ dàng như trở bàn tay.”
Mắt Tiều Cái lập tức sáng lên, tiếp tục hỏi: “Vậy không biết giáo sư nắm chắc bao nhiêu phần trăm?”
Ngô Dụng đáp: “Con người ai cũng có dục vọng. Cái thứ dụng vọng này có đặc điểm là lòng tham không đáy. Bất luận là ai, chỉ cần khơi dậy dục vọng, lòng tham trong con người anh ta thì có thể tạo ra một nguồn năng lượng mang sức mạnh công phá. Lâm giáo đầu mặc dù là người có nghĩa khí, nhưng luôn oán trách lương của mình quá thấp. Thứ dục vọng này chẳng qua là tiền tài phú quý đó mà. Hôm qua tôi đã khiêu khích cậu ta rồi, nếu tôi đoán không nhầm, trong hôm nay hoặc ngày mai, cậu ta nhất định sẽ hẹn gặp tôi nói chuyện. Ta lại nắm bắt cơ hội này, tiếp tục châm lửa cho thùng thuốc súng ấy nổ tung.”
Tiều Cái ngạc nhiên nói: “Cái thứ dục vọng này không ngờ lại lợi hại như vậy! Tôi nghe nói có một vài cao nhân rất giỏi trong việc tiết chế dục vọng, vậy phải làm thế nào để giảm bớt dục vọng của bản thân?”
Ngô Dụng cười nhạt: “Ham muốn chính là dục vọng, không ham muốn cũng là dục vọng. Tiết chế dục vọng chỉ là một trong số những hình thức muôn hình muôn vẻ của dục vọng. Giảm bớt dục vọng của bản thân chẳng qua là dùng một loại dục vọng này để khống chế một loại dục vọng khác mà thôi. Những cao nhân như vậy mặc dù theo đồn đại thì nhiều, nhưng thực ra lại rất ít người làm được.”
Tiều Cái hỏi: “Chẳng nhẽ kiếp này ta cứ sống đời quẩn quanh trong vòng xoáy dục vọng mà đành bất lực thế này sao?”
Ngô Dụng trầm ngâm rồi nói: “Ngọn nguồn của dục vọng chính là nỗi sợ hãi. Có lẽ, chỉ khi nào nỗi sợ hãi được giải nghĩa một cách trọn vẹn thì chúng ta mới thực sự lí giải được dục vọng. Mà thế gian này vốn đầy hiểm ác, làm sao chúng ta tránh khỏi nỗi sợ hãi đây? Bất luận chúng ta dũng cảm đến đâu, bất luận chúng ta lăn lộn thế nào, thực ra nỗi sợ hãi vẫn đang đứng sau thao túng. Khi nào còn nỗi sợ hãi thì khi đó còn có dục vọng, đó là câu niệm chú mà không có lời giải.”
Công phu trà của Ngô Dụng
Ngô Dụng tính toán như thần. Ngay chiều hôm đó, Lâm Xung quả nhiên phái một thuộc hạ đến mời. Địa điểm lần này không phải là nhà hàng của Cố đại tẩu nữa, mà là quán trà vắng vẻ của Thánh Thủ Thư Sinh (23) Tiêu Nhượng, có tên Vân Mộng Lầu. Lâm Xung đến Vân Mộng Lầu từ sớm, thuê một phòng trên tầng hai và lặng lẽ ngồi chờ Ngô Dụng.
Không lâu sau thấy tiếng chân người bước lên cầu thang, Ngô Dụng theo sau người phục vụ. Lâm Xung vội vàng ra đón, kéo tay Ngô Dụng, ân cần mời ông ngồi. Ngô Dụng cười lớn nói: “Lâm giáo đầu chọn được chỗ hay thật đấy! Mặc dù rõ ràng là quán trà nhưng lại có tên là Vân Mộng Lầu. Phòng ốc lộng lẫy thế này lại đặt tên là Sở Vương Các. Vân Mộng Lầu, Sở Vương Các, rõ ràng được lấy từ câu chuyện hẹn hò lén lút giữa Sở Tương Vương và Thần Nữ. Cậu và tôi hai người đàn ông, ai là Sở Tương Vương? Ai là Thần Nữ đây?”
Lâm Xung chỉ cười trừ nói: “Lâm mỗ tôi con nhà võ, không mấy hiểu biết, khiến giáo sư Ngô chê cười rồi!”
Ngô Dụng lại cười lớn nói: “Không phải chê cười, mà là đùa vui giữa bạn bè với nhau thôi. Lâm giáo đầu đừng quan trọng hóa!”
Lâm Xung đang lúng túng thì vừa hay người phục vụ bước vào, liền hỏi: “Ngô giáo sư, ông uống trà gì?”
Cũng cần phải nói với độc giả điều này: Thời nhà Đường thịnh hành uống rượu, vì vậy mới có câu chuyện “Lý Bạch uống rượu làm trăm bài thơ”. Đến thời nhà Tống lại thịnh hành uống trà, bắt đầu có trà đạo, người phục vụ trong quán trà thường là những người am hiểu về trà. Những hảo hán Lương Sơn thường ngày uống rượu bằng bát lớn, ăn thịt gắp miếng to, như vậy mới gọi là đã, vậy mà hôm nay Lâm Xung mời Ngô Dụng uống trà xem ra cũng rất chú trọng đến cung cách lịch sự tao nhã. Ngô Dụng liền nói: “Đặc sản trà Ô Long của vùng Giang Nam, uống xong mùi hương vẫn còn phảng phất trong miệng, vị thơm ngọt mát, làm cho tinh thần hưng phấn, không còn loại nào tuyệt hơn được nữa.” Lâm Xung liền bảo người phục vụ pha một ấm trà Ô Long.
Ngô Dụng lại nói: “Lâm giáo đầu hẹn tôi đến đây, không biết là có việc gì?”
Lâm Xung thưa: “Hôm qua tôi đã đọc tác phẩm của giáo sư, vô cùng xúc động. Thiết nghĩ đời người quan trọng ở nghề nghiệp, mà nghề nghiệp quan trọng ở sự trọng dụng. Chín loại ông chủ không thể theo mà giáo sư đã nói, Lâm mỗ có chút băn khoăn, mong được thỉnh giáo, làm thế nào để được như Gia Cát Lượng và Triệu Vân gặp được người chủ tốt như Lưu Bị?”
Ngô Dụng trầm ngâm một hồi lâu rồi nói: “Lâm giáo đầu đang oán trách bản thân có tài nhưng không gặp thời đúng không? Thật tình, ông chủ tốt chỉ có thể gặp được nhưng không thể đòi hỏi. Năm đó, Gia Cát Lượng nếu không gặp được Lưu Bị, e rằng chỉ có thể chết già trong núi rừng mà thôi. Chính chữ ‘gặp’ này quyết định vận may của mỗi người, trên đời có vô số những sự tình cờ ngẫu nhiên, khó lòng mà cắt nghĩa một cách rõ ràng. Nhưng người có hoài bão to lớn như Lâm giáo đầu đây sao lại chọn con đường làm thuê giống Triệu Vân và Gia Cát Lượng?”
Lâm Xung ngớ người ra, nhìn Ngô Dụng.
Ngô Dụng giải thích: “Thật ra cậu có hai lựa chọn. Làm một người làm thuê, phụ thuộc vào người khác, hoặc là làm ông chủ, để người khác phụ thuộc. Theo tôi thấy, phụ thuộc vào người khác, chi bằng để người khác phụ thuộc vào mình. Cậu hãy thử mạnh dạn thay đổi tư duy một chút đi, bắt tay gây dựng lại sự nghiệp cho mình.”
Lâm Xung im lặng một hồi lâu rồi nói: “Phụ thuộc vào người khác suy cho cùng mình vẫn được thoải mái hơn. Còn để người khác dựa vào thì mình sẽ phải gánh vác rất nhiều trách nhiệm, việc này không phải ai cũng có thể làm được.”
Ngô Dụng cười nhạt, đáp: “Ở đời con người ta, nếu không phải dựa vào người khác thì sẽ là chỗ để người khác dựa vào. Dựa vào người khác đương nhiên nhẹ nhàng hơn cho mình, nhưng chỗ dựa đó không thể chắc chắn mãi được. Cậu thử xem trong lịch sử, từ xa xưa đến nay có bao nhiêu anh hùng đi giúp người khác lấy được giang sơn, nhưng giang sơn lấy được rồi lại không phải của mình, thậm chí khi thiên hạ thái bình hưng thịnh còn chẳng được hưởng phúc. Trong thời kì “khai sinh” của doanh nghiệp, vàng thau lẫn lộn, khó khăn muôn trùng, bộ máy vận hành không ngừng hao tổn, mà tương lai ra sao khó lòng đoán định. Trong môi trường thế này, cậu lại một thân một mình đơn thương độc mã chiến đấu, hy vọng có thể dựa vào thận phận nguyên lão để hưởng thành quả thắng lợi… có thể nói tỉ lệ thành công là rất thấp. Cho dù cậu mệnh lớn, đợi được đến ngày thắng lợi, cũng chưa chắc đã có được kết quả tốt đẹp, khi công ty chuyển đổi mô hình, họ sẽ tuyển chọn những nhân tài mới và những đối tác mới, cậu cũng sẽ bị đào thải thôi.”
Lâm Xung lập tức trăn trở: “Những lời nói của giáo sư Ngô làm Lâm mỗ sẽ phải suy nghĩ rất nhiều. Nhưng làm ông chủ phải có vốn, tôi xét cho cùng cũng chỉ là người đi làm thuê, sao có thể làm ông chủ đây?”
Ngô Dụng lại cười lớn, sau đó nói: “Lâm giáo đầu đã làm việc ở công ty Lương Sơn nhiều năm, có được kiến thức chuyên ngành và nguồn khách hàng phong phú, đây đều là những vốn tri thức quý giá, rất nhiều người lập nghiệp muốn cũng không có được! Còn về việc cậu thiếu vốn tiền mặt, thực ra không khó giải quyết!”
Lâm Xung nghi hoặc nhìn miệng của Ngô Dụng, hỏi: “Vậy không biết nguồn vốn tiền mặt đó có thể có được từ đâu? Không lẽ miệng giáo sư nhả ra được vàng hay sao?”
Ngô Dụng nói: “Mặc dù miệng tôi không thể nhả ra được vàng, nhưng có thể tiến cử một người cho cậu. Người này không phải ai khác chính là người mấy hôm trước muốn ra nhập Lương Sơn - Thác Tháp Thiên Vương Tiều Cái. Vị Tiều Thiên Vương này mặc dù không phải Lưu Bị, nhưng có những điểm mà Lưu Bị cũng không sánh được. Ông ấy sẽ không làm ông chủ của cậu mà làm người hợp tác cùng cậu. Chỉ cần Lâm giáo đầu đồng ý, ông ấy có thể dùng tiền mua lại công ty Lương Sơn. Còn cậu không cần bỏ ra một xu, chỉ cần dùng kiến thức nghề nghiệp và nguồn khách hàng của cậu quy đổi ra cổ phần, là cậu có thể cùng Tiều Thiên Vương trở thành cổ đông của công ty mới rồi. Không biết ý của Lâm giáo đầu thế nào?”
Lâm Xung lại ngớ người ra, nhìn Ngô Dụng nói: “Tôi coi giáo sư là người bạn tốt dẫn đường chỉ lối, không ngờ giáo sư lại nhân cơ hội này xui tôi làm điều bất nghĩa. Tôi biết Vương Luân keo kiệt, nhưng dẫu sao cũng là ông chủ của tôi. Cho dù có chịu thiệt đến mấy nhưng Lâm Xung này làm sao có thể thấy lợi mà quên tình nghĩa, phản bội lại ông chủ được!”
Bây giờ đến lượt Ngô Dụng thấy lúng túng. Nhưng vốn là người túc trí đa mưu, Ngô Dụng chỉ bị lúng túng trong giây lát, sau đó liền lấy lại bình tĩnh, cười nhạt mà nói với Lâm Xung rằng: “Tôi coi Lâm giáo đầu là bạn tốt, không ngờ Lâm giáo đầu lại không hiểu chuyện như vậy. Làm nhân viên đương nhiên phải trung thành với công ty, chứ không phải là với ông chủ. Một ông chủ sáng suốt có thể mang lại nhiều lợi ích cho công ty, ngược lại nếu ông chủ không sáng suốt sẽ mang lại rất nhiều tai họa cho nhân viên. Cứ coi như tôi xui cậu phản bội một ông chủ không sáng suốt, bất luận là với cậu hay với công ty Lương Sơn đều là chuyện tốt cả, có điều gì là bất nghĩa ở đây? Rất cảm ơn cậu đã mời tôi uống trà, tôi vẫn nhớ một bức câu đối về quán trà, đó là ‘Bốn hướng thênh thang, cùng ngồi không phân biệt anh tôi; Hai đầu là đường, chia tay mỗi người về một ngả’. Lâm giáo đầu đã không vừa lòng về tôi, vậy chúng ta mỗi người ai đi đường nấy thôi!” Ngô Dụng nói xong đứng dậy, toan bỏ ra về. Vừa đi đến cửa liền bị Lâm Xung chạy vội ra ngăn lại.
“Giáo sư Ngô xin đừng tức giận. Lâm Xung lỗ mãng, đắc tội với giáo sư rồi.”
Ngô Dụng liền giả bộ thở dài, rồi quay lại ghế ngồi. Hai người không nói gì, cả không gian chìm vào im lặng.
Vừa may một lúc sau, người phục vụ đã bưng đồ pha trà đến. Đầu tiên là rửa trà bằng nước sôi, sau đó dùng nước trà lần một tráng qua ấm và chén, căn phòng ngập tràn mùi hương dịu mát. Lượt nước trà thứ hai pha xong mới rót ra chén mời khách thưởng thức, khẽ cảm nhận mùi hương trà tỏa ra trong chén.
Trong lúc chờ Lâm Xung mở lời, Ngô Dụng nhâm nhi trà và thầm nghĩ: “Pha trà cũng giống như tán gái, cần phải có công phu. Hôm nay mình đến xúi giục Lâm Xung, cũng giống như tán gái, phải dùng đến công phu pha trà.”
Bí quyết để ông chủ tăng lương
Sau khi uống hết nước thứ ba, Lâm Xung lên tiếng: “Lâm Xung biết giáo sư cũng vì muốn tốt cho tôi, nhưng lần này tôi mời giáo sư đến không phải để giúp phản bội ông chủ, mà để làm cho ông chủ tăng lương. Ông chủ đúng hay sai không quan trọng. Tôi chỉ muốn có được mức lương mà mình đáng được nhận.”
Ngô Dụng làm ra bộ mặt cười đau khổ, trả lời: “Trà đạo chú trọng đến hai chữ “hòa” và “kính”. ‘Hòa’ chỉ tình cảm thân tình, còn ‘kính’ chỉ sự tôn trọng và yêu thương bảo vệ giữa anh em với nhau. Lâm giáo đầu nếu đã là bạn của tôi, tôi đương nhiên tôn trọng cậu, bảo vệ cậu. Vừa rồi cậu nói gì? Muốn ông chủ tăng lương? Khiến ông chủ tăng lương cũng là một môn học đó!” Ngô Dụng làm động tác bẻ ngón tay rồi nói ra bốn bước để ông chủ tăng lương.
Bước thứ nhất : Tìm hiểu kĩ tình hình thị trường lao động. Muốn yêu cầu tăng lương, đầu tiên phải chứng minh được một thực tế là lương của mình thực sự thấp hơn người khác. Ngô Dụng nói với Lâm Xung, Tập đoàn Thiếu Hoa Sơn vừa mời được một vị CEO, có tên là Cửu Văn Long Sử Tiến, lương mỗi năm 600 lạng bạc (tương đương với 500 nghìn Nhân dân tệ). Thanh Diện Thú Dương Chí, với sự giúp đỡ của một công ty săn đầu người, đã gia nhập hàng ngũ lãnh đạo Tập đoàn Nhị Long Sơn với mức lương mỗi năm 1500 lạng bạc. Hoa Hòa Thượng Lỗ Trí Thâm ở Công ty Công Thương nghiệp Đào Hoa Sơn không chỉ lương tháng cao, mà còn nắm trong tay một lượng cổ phiếu khả quan. Tiểu Lý Quảng Hoa Vinh mặc dù trên danh nghĩa chỉ là một Phó Tổng của Tập đoàn Thanh Phong Sơn, nhưng trên thực tế lại có quyền lực không thua kém ai. Ngô Dụng nói: “Lương Sơn cũng được, mà Thiếu Hoa Sơn, Nhị Long Sơn, Đào Hoa Sơn hay Thanh Phong Sơn cũng thế, cùng đều là những công ty lớn, vì sao cậu lại phải chịu thua kém người khác? Vương Luân trả cho cậu mức lương phải nói là quá thấp!”
Bước thứ hai : Tự chấm điểm cho cách làm việc của mình. Ngô Dụng cho rằng: “Tiêu chuẩn mức lương thể hiện mức độ quan trọng của cậu với công ty. 95% thị trường của công ty Lương Sơn là do cậu khai thác, với năng lực làm việc, địa vị và cống hiến của cậu đối với công ty, lý do gì mà cậu không được hưởng mức lương cao? Cậu lăn lộn vất vả trên mặt trận kinh doanh, Vương Luân thì chỉ biết khư khư nắm chặt quyền lực tài chính, điều này thực sự không công bằng chút nào.”
Bước thứ ba : Đánh giá mức thù lao ngoài tiền mặt. Ngoài tiền lương cùng với những đãi ngộ phúc lợi khác ra, sự quan tâm và giúp đỡ của ông chủ cũng được coi là một sự trả công phi tiền tệ. Ngô Dụng hỏi: “Nghĩ thử xem, Vương Luân đã bao giờ cho cậu một môi trường làm việc trong đó có đầy đủ sự ủng hộ và khích lệ để giúp cậu trưởng thành hơn chưa?”
Bước thứ tư : Tùy cơ ứng biến, đối xử tốt với bản thân. Ngô Dụng nói: “Nếu cậu đã từng thấy mức lương như hiện tại không đáng để tiếp tục làm thì nên yêu cầu ông chủ tăng lương. Tôi khuyên cậu trước khi vào phòng làm việc của ông chủ, nên tự luyện tập nhiều lần để tránh bối rối, lo sợ trong lúc đàm phán. Đương nhiên, cậu cũng nên có một sự chuẩn bị khác, một khi đàm phán thất bại, phải tìm ngay lối thoát cho mình.”
Ngô Dụng nói rồi rút trong túi công văn ra cuốn Tuyệt kỹ tăng lương . Lâm Xung mở ra xem, trong sách viết: “Tiền lương vừa là chi phí mà ông chủ bỏ ra, vừa là thu nhập mà nhân viên nhận được. Vì vậy giữa ông chủ và nhân viên tất yếu tồn tại sự tranh chấp về lợi ích. Nếu nhân viên biết áp dụng những kế sách hiệu quả trong quá trình đấu trí này để giành phần thắng thì tất sẽ được tăng lương.” Đọc tiếp xuống dưới, không ngờ chính là “12 chiêu thức tăng lương” mà giới nhân viên công sở vẫn thường đồn đại:
Chiêu thứ 1 - Khom lưng uốn gối: “Ông chủ, ông ăn thịt, thì cũng cho tôi uống một ngụm canh chứ?”
Chiêu thứ 2 - Vờ thua cầu: Hãy thường xuyên đá cầu cùng ông chủ, mỗi lần đá đều phải thua (cách này là bí kíp luồn cúi của Thái Úy Cao Cầu đương triều, tương tự như cách thua cờ, thua bài). Giữa cái thắng và cái thua, ông chủ đương nhiên sẽ nảy sinh sự thương cảm.
Chiêu thứ 3 - Tâng bốc kịch liệt: Ông chủ, nếu tôi tâng bốc ông một chút mà tiền lương có thể tăng thêm một trăm quan tiền, vậy thì tôi tình nguyện bỏ ăn quên ngủ để tâng bốc ông, cho đến khi không nói được nữa mới thôi.
Chiêu thứ 4 - Giảng đạo lý: Ông chủ, nhân viên lập công ắt phải được thưởng. Công, tôi không cần. Nhưng tiền, cũng phải chia cho tôi một ít chứ?
Chiêu thứ 5 - Van xin khổ sở: Ông chủ, tôi trên có mẹ già, dưới có con nhỏ, ở giữa còn có mụ vợ ham ăn lười làm thích tiêu tiền, tăng lương cho tôi thêm một chút đi!
Chiêu thứ 6 - So sánh: Ông chủ, ông mỗi ngày ăn sung mặc sướng, thật là oai phong. Nhưng tôi thiếu chút nữa đến cám cũng không có mà ăn. Tăng lương cho tôi thêm một chút nữa đi!
Chiêu thứ 7 - Ám chỉ: Ở trước mặt ông chủ lớn tiếng đọc to tin tức liên quan đến việc nhân viên bắn chết cấp trên, sau đó than: “Thật là đáng thương, lương thấp quá nên mới gây ra chuyện bi thảm thế này đây!”
Chiêu thứ 8 - So sánh giá trị: “Ông chủ, mỗi năm tôi đều giúp cho công ty kiếm ra hơn một triệu lạng bạc, nhưng lương tháng lại chỉ được có mười lăm quan tiền, thế này thì bèo bọt quá nhỉ?”
Chiêu thứ 9 - Dọa nạt: “Ông chủ, thư kí của ông - Ngải tiểu thư cười nhạo tôi, nói một năm tôi vất vả làm việc không bằng hai người giả vờ đi công tác rồi lạm dụng công quỹ sang Châu Âu hưởng một tuần lãng mạn.”
Chiêu thứ 10 - Gây khó dễ: “Ông chủ, nhanh nhanh tăng lương cho tôi, bằng không tôi cho ông ‘đẹp mặt’!”
Chiêu thứ 11 - Chất vấn: “Ông chủ, tôi phải làm thế nào thì mới có được mức lương cao hơn?”
Chiêu thứ 12 - Phủi tay: “Quân vô tài, sĩ bất lai. Quân vô thưởng, sĩ bất vãng. Nếu ông đã không trả thêm tiền, vậy tôi đành phải đi thôi!” Chuồn là thượng sách.
Lâm Xung xem xong kích động như thể chiếc nhiệt kế chuẩn bị nổ tung. Sau đó liền chắp tay hành lễ với Ngô Dụng, nói: “Đa tạ giáo sư Ngô, thứ mà tôi cần chính là cuốn sách Tuyệt kỹ tăng lương quý báu này.”
Tăng và giảm
Lâm Xung quyết định chọn gói hỗn hợp gồm có: “so sánh giá trị”, “chất vấn” và “dọa nạt” để hành động. Một trận đánh hùng hồn vang dội, khiến cho Vương Luân không kịp trở tay, mắt trợn tròn mồm há hốc. Đến khi định thần lại, Vương Luân cảm thấy tình hình có gì đó không ổn, vội vàng tìm Đỗ Thiên và Tống Vạn để bàn bạc đối sách. Ai ngờ Đỗ Thiên, Tống Vạn ngày thường luôn mồm nịnh nọt, đến thời khắc quan trọng lại không có ý kiến gì, chẳng thể giúp được gì cho Vương Luân.
Mô Trước Thiên Đỗ Thiên nói: “Tổng giám đốc Vương xưa nay vẫn rất giỏi ‘ru ngủ’ Lâm giáo đầu, không biết lần này cậu ta chịu sự xúi giục của cao nhân phương nào mà lại có phản ứng quyết liệt như vậy!”
Vân Lý Kim Cương Tống Vạn nói: “Nói đúng ra thì Lâm giáo đầu thực sự cũng có nhiều cống hiến cho công ty. Chi bằng đáp ứng yêu sách của cậu ta, tăng thêm một chút lương cho cậu ấy?”
Vương Luân lắc lắc đầu, cho rằng không ổn, có ba lý do: Thứ nhất, những cống hiến của Lâm Xung cho công ty là bổn phận mà một nhân viên phải làm, nếu không thì lợi ích và lợi nhuận của công ty từ đâu mà có? Thứ hai, tăng lương cho Lâm Xung không chỉ đơn giản là vấn đề trả thêm cho cậu ta một chút tiền, mà nó sẽ dẫn đến những hậu quả xấu tương tự, nếu như tất cả nhân viên đều đòi hỏi tăng lương giống cậu ta, vậy có chấp nhận được không? Thứ ba, bản tính con người là tham lam, có tăng lương lần thứ nhất, tất có lần thứ hai, lần thứ ba… Nếu cứ tiếp diễn như vậy, bao giờ mới dừng lại được? Vương Luân cho rằng, vấn đề then chốt không nằm ở việc có tăng lương cho Lâm Xung hay không, mà nằm ở chỗ làm thế nào để tìm được cách giải quyết thỏa đáng.
Đỗ Thiên nói: “Tổng giám đốc Vương có con mắt nhìn xa trông rộng, bọn em không thể sánh được. Xin hỏi Tổng giám đốc Vương, anh có ý kiến gì hay?”
Ý kiến hay đương nhiên là chưa có, nhưng Vương Luân vốn đã thông minh, đi đi lại lại trong phòng làm việc, mới đi được hai lượt bỗng nhiên nhớ đến một câu chuyện ngụ ngôn. Từ trên tủ sách đặt phía sau lưng, Vương Luân vội vàng lấy xuống một cuốn sách, tựa là Ngụ ngôn tân biên . Trong đó có bài Sáng ba chiều bốn , kể về câu chuyện của Thư Công.
Thời Chiến quốc có một người tên là Thư Công, trong vườn nhà ông nuôi rất nhiều khỉ. Mỗi buổi sáng và chiều tối, Thư Công đều căn thời gian để cho bầy khỉ ăn, mỗi chú khỉ mỗi lần được bốn hạt dẻ. Ngày nào cũng vậy, cứ như vậy duy trì rất nhiều năm. Tiếp xúc lâu rồi, Thư Công bỗng nhiên có thể hiểu được cảm xúc của bầy khỉ, và bầy khỉ cũng có thể nghe hiểu được lời của Thư Công.
Sau đó, cuộc sống của Thư Công ngày càng túng quẫn, số lượng của bầy khỉ thì ngày càng nhiều. Ông quyết định giảm bớt thức ăn cho bầy khỉ, từ tám hạt dẻ mỗi hôm rút xuống còn bảy hạt. Sau đó, ông thương lượng với bầy khỉ:
-Từ hôm nay trở đi, mỗi buổi sáng lão cho các ngươi ba hạt dẻ, buổi tối cho bốn hạt dẻ, các ngươi có đồng ý không?
Bầy khỉ nghe và thắc mắc sao buổi sáng lại ít đi một hạt dẻ vậy? Cả bầy nhao nhao tỏ vẻ bất mãn, hơn nữa còn nhảy tứ tung, bộ dạng không chịu.
Thư Công thấy tình hình như vậy liền nói lại:
Được rồi, lão đồng ý buổi sáng tăng thêm cho các ngươi một hạt dẻ. Nhưng các ngươi cũng phải đồng ý với lão một điều kiện, buổi tối phải giảm đi một hạt dẻ. Chúng ta cùng nhường nhau, lão mỗi buổi sáng cho các ngươi bốn hạt dẻ, buổi tối cho các ngươi ba hạt dẻ, như vậy là được rồi chứ?
Bầy khỉ rất hài lòng với kết quả đàm phán như vậy, vui mừng lăn lộn trên mặt đất.
Đỗ Thiên thắc mắc nói: “Câu chuyện ngụ ngôn này chúng em đã từng đọc khi còn bé. Sáng ba chiều bốn là một thủ pháp đánh lừa người khác, sau này hay dùng để so sánh những người có lời nói hoặc hành động không đúng chuẩn mực, thay đổi thất thường. Thư Công là một ngụy công tử rất biết cách dùng thủ pháp lừa khéo nên đã dắt mũi bầy khỉ ngốc kia. Nhưng không biết Tổng giám đốc Vương muốn dùng câu chuyện ngụ ngôn này để ám chỉ điều gì?”
Vương Luân tức giận nói: “Ám chỉ điều gì à? Chính là nói chuyện Lâm Xung đòi tăng lương kia kìa! Hai người các anh đúng là bại não, bầy khỉ vì sao lại phản đối sáng ba chiều bốn, nhưng lại vui vẻ chấp nhận sáng bốn chiều ba nào? Không phải vì bọn chúng dễ bị dắt mũi, mà vì sáng bốn chiều ba nghe có vẻ khoa học hơn sáng ba chiều bốn. Sáng bốn chiều ba rất tương xứng với đạo lí dưỡng sinh ‘Buổi sáng ăn no, buổi tối ăn ít’, hiểu không? Không hiểu thì đừng phát biểu linh tinh!”
Đỗ Thiên và Tống Vạn rất biết điều, lập tức ngậm mồm không nói thêm gì nữa.
Vương Luân tiếp tục diễn giải cao kiến của ông ta. Vương Luân cho rằng, sáng ba chiều bốn dùng trong lĩnh vực quản lý nhân lực cũng là một chiến lược trả lương khá tốt. Làm công tác xem xét trả lương có hai chiến lược, một là tăng, hai là giảm, cách tăng thì giống như sáng ba chiều bốn, cách giảm thì giống như sáng bốn chiều ba.
Cách thông thường của các doanh nghiệp là áp dụng chiến lược trả lương theo thành tích “Lương thấp + thưởng cao”. Ví dụ Trương Tam lương tháng là mười quan tiền, và tiền thưởng tính là 10% tổng doanh số tiêu thụ. Như vậy, thu nhập của Trương Tam là tăng. Căn cứ vào doanh số tiêu thụ, dựa trên mức lương gốc hàng tháng không ngừng tăng thêm tiền thưởng theo thành tích.
Vương Luân nói: “Tôi thì không nghĩ vậy, tôi nghĩ hiệu quả của biện pháp tăng thua xa so với biện pháp giảm.” Ông ta lấy Lâm Xung làm ví dụ. Là Phó Tổng giám đốc kinh doanh của công ty, Lâm Xung nếu hoàn thành xong những chỉ tiêu thành tích mà công ty đề ra sẽ có được mức lương là 1500 lạng bạc mỗi năm, nhưng việc chi trả khoản lương theo năm này có hai cách:
-Cách thứ nhất, biện pháp tăng: Lương cơ bản cả năm là 500 lạng bạc + thưởng thành tích. Trong đó, lương cơ bản cả năm trả theo tháng, tiền thưởng thành tích căn cứ vào việc đánh giá thành tích cuối năm trả theo tỉ lệ. Chỉ có hoàn thành tốt chỉ tiêu mà công ty đề ra thì mới được hưởng toàn bộ số tiền thưởng là 1000 lạng bạc.
-Cách thứ hai, biện pháp giảm: Lấy 1500 lạng bạc làm con số gốc, nếu không đạt được mục tiêu đã đề ra thì sẽ triết khấu lương theo tỉ lệ, tức là làm phép trừ với số tiền lương cả năm 1500 lạng bạc.
Trên thực tế, hai cách này đều cho hai kết quả giống nhau, cũng giống như sáng ba chiều bốn, sáng bốn chiều ba vậy.
Đến lượt Tống Vạn thắc mắc hỏi: “Nếu kết quả đã giống nhau, vậy sao anh lại thấy biện pháp giảm tốt hơn so với biện pháp tăng?”
Vương Luân trầm ngâm rồi nói, biện pháp giảm có ba ưu điểm: “Khi chúng ta áp dụng biện pháp tăng, sẽ lấy con số 500 lạng bạc để làm thước đo giá trị nhân tài mà chúng ta đang sử dụng. Khi chúng ta áp dụng biện pháp giảm, giá trị của những nhân tài mà chúng ta sử dụng sẽ lấy con số 1500 lạng bạc làm thước đo. Giá trị nhân tài 1500 lạng bạc rõ ràng cao hơn nhiều so với giá trị 500 lạng bạc, có thể thỏa mãn lòng tham của họ. Đây là ưu điểm thứ nhất của biện pháp giảm.
Khi chúng ta áp dụng biện pháp tăng, chỉ tiêu đánh giá thành tích rất có thể sẽ không phát huy tác dụng, vì dù sao làm nhiều hưởng nhiều, làm ít hưởng ít, không làm không hưởng, không có gì to tát cả. Biện pháp giảm thì lại khác, giống như ban đầu cho anh một chiếc bánh, nếu anh làm không tốt, chiếc bánh sẽ bị cắt đi một nửa. Khi anh đã quen thưởng thức nguyên một chiếc bánh, nếu chỉ có một nửa chiếc chắc chắn sẽ không đủ no. Vì đảm bảo cho no cái bụng, anh tất phải dốc sức mà làm việc. Từ đó có thể thấy, áp dụng chiến lược giảm lương sẽ làm cho nhân viên có thêm động lực làm việc, có lợi cho việc hoàn thành mục tiêu. Đây là ưu điểm thứ hai của biện pháp giảm.
Khi chúng ta áp dụng biện pháp tăng, tùy vào việc nhân viên hoàn thành dần dần hoặc vượt mức chỉ tiêu đánh giá thành tích, mức lương mà anh ta nhận được sẽ có khả năng nhỏ hơn, bằng, hoặc thậm chí là lớn hơn 1500 lạng bạc. Còn biện pháp giảm thì lại khác, mức lương mà doanh nghiệp bỏ ra chỉ có thể nhỏ hơn hoặc bằng 1500 lạng bạc, từ đó có thể khống chế chi phí bỏ ra cho nhân lực, thực hiện tiêu chuẩn hóa quản lý tiền lương. Đây là ưu điểm thứ ba của biện pháp giảm.
So với biện pháp tăng, biện pháp giảm thực sự thể hiện được thủ đoạn, mánh khóe, nhưng hiệu quả khích lệ của nó thì hoàn toàn khác. Đừng xem nhẹ mánh khóe này, nó thực sự là một thủ pháp quản lý rất đáng nể đó!”
Nghe Vương Luân phân tích xong, Đỗ Thiên, Tống Vạn đều trố mắt nhìn ông ta, lúc lâu sau mới trầm trồ: “Anh Vương, đầu óc của anh thật là thâm thúy, bọn em không bái phục anh không được!”
Lâm Xung khởi nghĩa
Lần tiếp theo Lâm Xung mời Ngô Dụng uống trà, anh ta vui mừng như đứa trẻ, nói: “Giáo sư Ngô, cuốn Tuyệt kỹ tăng lương mà ông cho tôi quả nhiên có tác dụng, Tổng giám đốc Vương của chúng tôi không chỉ đồng ý với yêu cầu của tôi mà còn chủ động tăng tiền lương cả năm của tôi lên gấp đôi.”
“Hả? Có hiệu quả thần kì như vậy sao?” Ngô Dụng kinh ngạc nói: “Cậu nói xem nào, ông ta tăng lương cho cậu như thế nào?”
Lâm Xung liền rút từ trong túi công văn ra bản “Hợp đồng lao động”, đưa cho Ngô Dụng. Ngô Dụng mở ra xem, xem hết một lượt, lại xem thêm một lượt nữa, rồi bỗng nhiên phá lên cười. Lâm Xung lấy làm lạ hỏi: “Giáo sư, ông cười gì vậy?”
Ngô Dụng nói: “Tôi cười cậu quá ngây thơ, không ngờ lại bị tên Vương Luân dùng thủ đoạn sáng ba chiều bốn lừa rồi!”
Lâm Xung lập tức sa sầm mặt mày, nghiến răng nghiến lợi mắng chửi: “Được lắm Vương Luân, tâm địa xấu xa đen tối! Tôi một lòng muốn lập công cho công ty, còn ông lại ở đó bày mưu tính kế tính toán với tôi!”
Ngô Dụng cười nói: “Lâm giáo đầu, cậu đừng trách tôi nhắc lại câu này. Vương Luân đã bất nhân, Lâm giáo đầu cậu cũng chỉ có thể bất nghĩa. Với thực lực như hiện giờ của Lâm giáo đầu, hoàn toàn có thể tự tạo lập sự nghiệp cho mình, không cần bán sức lực cho tên Vương Luân đó.”
Lâm Xung thở dài, hỏi: “Lẽ nào Ngô giáo sư thật sự muốn tôi khởi nghĩa tạo phản sao?”
Ngô Dụng hỏi lại: “Thực ra việc anh khởi nghĩa cũng giống như một cái cây đang lớn mạnh, để có được không gian phát triển, bất đắc dĩ phải phá bỏ đi những xiềng xích và áp bức trước đó đi.”
Ba từ “bất đắc dĩ” khiến Lâm Xung chìm vào im lặng. Ngô Dụng yên lặng chờ đợi, cho đến khi anh ta đưa ra quyết định cuối cùng.
Rất lâu sau, Lâm Xung lên tiếng: “Giáo sư Ngô, tôi đồng ý với ông sẽ giúp ‘Thác Tháp Thiên Vương’ Tiều Cái mua lại công ty Lương Sơn. Theo như giao ước giữa hai chúng ta, tôi cũng sẽ trở thành một cổ đông mới của công ty Lương Sơn chứ?”
Ngô Dụng mừng rỡ nhìn Lâm Xung, không chút do dự cho anh ta một câu trả lời chắc chắn.
“Vậy thì,” Lâm Xung căm phẫn thốt lên: “Hãy để tên súc sinh vô lại Vương Luân kia ôm lấy tiền của hắn rồi cút xéo khỏi Lương Sơn!”
Chương này lấy cốt truyện từ Hồi thứ 19 “Lâm Xung đốt cháy nơi Thủy Bạc, Tiều Cát cướp lấy vũng Lương Sơn” trong truyện Thủy Hử . Tác giả muốn nhấn mạnh Ngô Dụng có tài châm lửa khiêu khích, làm cho Lâm Xung phẫn nộ, đối đầu với Vương Luân, chiếm lấy thế lực.
Lý Chí nói: “Đáng tiếc cho Vương Luân tự mình nộp mạng.” Ông cho rằng Vương Luân sở dĩ có kết cục bi thảm như vậy không phải tại Ngô Dụng, Lâm Xung mà chính tại hắn ta tưởng rằng mình thông minh nhưng thật ra rất ngu ngốc. Lý Chí nói thêm: “Ngẫm ra trong thiên hạ đồ vô dụng đáng ghét nhất chính là tú tài (24) (người có bằng cấp).” Mà thực ra Vương Luân không phải tú tài, chẳng qua chỉ là một ông chủ nhỏ có vẻ ngoài giống tú tài mà thôi.
Thời đại Vương Luân ở công ty Lương Sơn đến đây kết thúc, tiếp đó là đến thời đại Tiều Cái. Tôi thiết nghĩ sự chi li của Vương Luân không bằng sự phóng khoáng của Tiều Cái, sự phóng khoáng của Tiều Cái không bằng sự chi li của Tống Giang. Theo thứ tự đó, với sự chi li của Vương Luân có thể coi là ông chủ tầm sơ cấp, với sự phóng khoáng của Tiều Cái có thể coi là ông chủ tầm trung cấp, và với vẻ ngoài phóng khoáng bên trong chi li của Tống Giang có thể coi là ông chủ tầm cao cấp. Ba ông chủ lần lượt lãnh đạo công ty Lương Sơn trong ba giai đoạn khác nhau. Có học giả đã từng nói: “Tình thế quyết định thắng bại”. Nhưng theo tôi thì ông chủ quyết định thắng bại.
Nhưng vì sao cuối cùng ông chủ Tống lại vẫn thất bại? Suy cho cùng cũng bởi tại quá thông minh, chính sự thông minh đã làm hại mình. Sự huyền bí trong đó, xin được hẹn bàn thêm vào một dịp khác.