Thủy hử @

Lượt đọc: 204 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 11
diêm bà tích làm người tình chuyên nghiệp

Diêm Bà Tích nói: “Ta thà làm thiếp của người giàu còn hơn làm vợ kẻ nghèo. Cho dù vợ không ra vợ, thiếp không ra thiếp, chỉ là một người tình thôi cũng được! Mặc dù không có danh phận nhưng có thể được sống trong nhung lụa, so với việc làm một nhân viên phục vụ cả đời vất vả mệt nhọc còn tốt hơn nhiều.”

Diêm Bà Tích rất kiêu hãnh với sắc đẹp của mình, tự tin mình chỉ cần trang điểm lên, sau đó phối hợp thêm một vài động tác như mím môi, liếc mắt, làm ra vẻ thẹn thùng là sẽ có thể dễ dàng chiếm hữu được Tống Giang.

Gặp họ hàng của Diêm Vương

Mỗi cây mỗi hoa, mỗi nhà mỗi cảnh. Về phần Thác Tháp Thiên Vương Tiều Cái, ông đã thành công trong việc mua lại Công ty Trách nhiệm Hữu hạn Lương Sơn. Các anh em cùng nhau tụ họp, ăn uống no say, phân chia tiền bạc, vô cùng vui vẻ. Đương nhiên, việc chia tiền cũng phải có nguyên tắc, đầu tiên là sắp xếp thứ tự cấp bậc anh hùng, sau đó sẽ căn cứ thứ tự để chia lợi ích. Chiếc ghế thứ nhất thuộc về Tiều Cái, là Chủ tịch Hội đồng quản trị kiêm Tổng giám đốc, đồng thời là cổ đông lớn nhất của công ty. Trí Đa Tinh Ngô Dụng, túc trí đa mưu ngồi ở ghế thứ hai. Nhập Vân Long Công Tôn Thắng ghế thứ ba. Báo Tử Đầu Lâm Xung ghế thứ tư. Xích Phát Quỷ Lưu Đường ghế thứ năm. Ba anh em nhà họ Nguyễn chiếm ba ghế sáu, bảy, tám. Mô Trước Thiên Đỗ Thiên và Vân Lý Kim Cương Tống Vạn lần lượt ngồi vào ghế thứ chín và thứ mười. Hãn Địa Hốt Luật Chu Quý ngồi ghế thứ mười một. Mười một ghế này hợp thành hội đồng quản trị của công ty, lần lượt được hưởng quyền lợi cổ đông với tỷ lệ khác nhau.

Lại nói về phần Tống Giang. Sau khi Tiều Cái cùng các anh hùng mưu trí đoạt được Sinh Thần Cương rồi chạy trốn lên Lương Sơn, quan phủ phát lệnh truy nã, ráo riết truy lùng khắp nơi. Cũng may phía quan phủ chỉ biết một mình Tiều Cái, đồng bọn sáu người còn lại đến tên tuổi cũng không hay. Những sai nha thụ lý vụ án này đã truy tìm rất nhiều ngày nhưng không lần ra được manh mối nào có giá trị, dần dần cũng mệt mỏi và chán nản. Tống Giang thân ở chốn công môn (25) mà lòng vẫn còn nơm nớp lo sợ xảy ra chuyện bất trắc.

Một hôm, Tống Giang vừa bước ra khỏi nha huyện, đang thong dong tản bước trên đường, từ phía sau bỗng có tiếng gọi với theo: “Áp Ty!” Quay đầu lại, hóa ra là Vương Bà, giống với Vương Bà ở huyện Dương Cốc, bà này cũng làm nghề mai mối. Tống Giang hỏi: “Có chuyện gì vậy?” Vương Bà mặt mày hớn hở, sau lưng dẫn theo một người phụ nữ.

Người phụ nữ này trong truyện Thủy Hử tên là Diêm Bà, thực ra mới chỉ độ hơn bốn mươi tuổi. Diêm Bà sinh được một cô con gái tên là Diêm Bà Tích, khoảng mười tám tuổi, cũng có chút nhan sắc, hiện đang học hát ở nhà hát Đông Kinh, tương đương với sinh viên trường nghệ thuật bây giờ. Người con gái kia tính tình dễ dãi, tùy tiện, qua lại với một ông chủ, lâu dần có thai. Hai vợ chồng Diêm Bà và Diêm Công vô cùng bất ngờ hoảng hốt, liền dẫn con gái đến Sơn Đông tìm ông chủ kia. Ai ngờ địa chỉ ông ta để lại là giả, tìm mọi ngả đều vô vọng, Diêm Bà và Diêm Công hết cách, đành bắt con gái đến phòng khám bỏ đứa bé trong bụng. Đúng là họa vô đơn chí, Diêm Công sau đó vì tức giận bốc hỏa mà lăn đùng ra chết. Diêm Bà và con gái thuê một phòng trọ ở tạm, đến cơm còn ăn không no, lấy đâu ra tiền mai táng? Sau mấy ngày, thi thể bắt đầu bốc mùi làm cho những người khách ở mấy phòng bên đều vô cùng khó chịu. Vương Bà nói: “Diêm Bà, vị Áp Ty này là người tốt, bà đến cầu xin ông ấy, ông ấy thấy bà đáng thương, thể nào cũng thương tình mà cho tiền mua quan tài.” Diêm Bà y lời, sán lại kể khổ, khẩn khoản van xin, nhưng tuyệt nhiên giấu nhẹm chuyện con gái mang thai, chỉ nói là đến Sơn Đông tìm người thân không được, còn gặp phải cảnh ngộ bi thảm này.

Tống Giang hỏi: “Bà mang họ Diêm, vậy là có họ hàng với Diêm Vương rồi, sao ông ấy lại nỡ lấy mạng Diêm Công nhà bà nhỉ?”

Diêm Bà khổ sở đáp: “Diêm Vương lão gia chấp pháp không nể tình riêng, chỉ đáng thương cho mẹ con chúng tôi bơ vơ côi cút, biết sống sao bây giờ.”

Tống Giang nghe mà thấy thê lương, ngậm ngùi cho một đời người, cho dù phấn đấu thế nào, cho dù gặt hái được bao nhiêu công danh của cải, sớm muộn gì cũng đều phải đi gặp Diêm Vương. Đoạn liền vào một quán rượu bên đường, mượn bút, viết một mảnh giấy, rồi bảo Diêm Bà đến tiệm bán quan tài ở cửa Đông mà lấy một cỗ quan tài, lại cho thêm 10 lạng bạc, kêu bà về lo hậu sự chu tất cho Diêm Công.

Quyết chí làm nghề tình nhân chuyên nghiệp

Diêm Bà lo hậu sự cho Diêm Công xong, vẫn còn lại năm sáu lạng bạc, có thể dùng để sống tạm qua ngày, bà bàn bạc với con gái: “Hai mẹ con ta cô nhi quả phụ, lưu lạc tha hương, sao có thể ở nhà trọ mãi được? Con còn trẻ, hay là đi tìm một công việc kiếm chút thu nhập, sau đó thuê một căn nhà, ổn định cuộc sống, con thấy thế nào?”

Ai ngờ Diêm Bà Tích tuổi còn nhỏ nhưng đã từng va chạm ở chốn thị thành, lại từng trải đời ở chốn “Câu Lan” (tương đương với nơi vui chơi giải trí ngày nay), nên đã quen thói ưa hư vinh, bé người to con mắt (26) , ham chơi lười làm. Một thị trấn nhỏ như Vận Thành thế này có thể tìm được việc gì chứ? Chẳng còn việc gì hơn ngoài nhân viên tiếp thị, nhân viên bán hàng, nhân viên phục vụ. Diêm Bà Tích lang thang giữa phố, trong lòng chất đầy sự bất mãn, không cam tâm, muốn gào thét lên trong tuyệt vọng.

“Vất vả mấy ngày trời, vẫn không tìm được việc gì.”

“Sao lại thế?” Diêm Bà thấy làm lạ, nói: “Vận Thành tuy nhỏ, nhưng có rất nhiều ngành nghề, sao lại không tìm được việc gì? Hôm hai mẹ con ta đi qua quán Ngon ở phố Tây, ngoài cửa còn dán một tờ thông báo tuyển dụng giám đốc PR và nhân viên phục vụ đó thôi?”

“Con không có kinh nghiệm quản lý, chắc chắn không được làm giám đốc PR rồi. Còn nhân viên phục vụ, mỗi ngày đều làm đến mệt bã mồ hôi, con không chịu được.”

“Vậy cô muốn thế nào? Cũng không thể cứ trừng mắt ra mà chờ chết đói thế này chứ?”

Diêm Bà Tích nghĩ một lát rồi nói: “Thực ra, lấy chồng cũng là một cách xin việc. Mẹ thấy đấy, giờ tìm việc vô cùng khó, công việc tốt thì có quá nhiều người tranh giành, công việc không tốt lắm thì lại không hợp với con, chi bằng tìm một ông chồng sự nghiệp đàng hoàng, coi như thân phận làm vợ ông chủ là một công việc. Cho dù không có nghề ngỗng gì, thì cũng có thể ở nhà làm một bà vợ. Đàn bà mà, sớm muộn gì chẳng phải lấy chồng.”

Diêm Bà ăn nói vụng về, không nói lại được con gái, đành phải nghe theo cô. Từ đó, Diêm Bà Tích không thèm đi xin việc nữa, mà bận bịu đi xem mặt; cô không vội tìm việc nữa mà vội tìm chồng. Ai ngờ tìm chồng cũng đau đầu như tìm việc vậy, nếu không phải là đối phương không thích cô thì cũng là cô không thích đối phương.

Trong nháy mắt khoản tiền trong tay đã tiêu hết sạch, Diêm Bà vô cùng lo lắng, chỉ biết thúc giục con gái: “Cũng tại con yêu cầu cao! Tìm không được người đàn ông có sự nghiệp thành công thì tìm một người đàn ông chất phác thật thà là được rồi! Theo mẹ thấy, tìm đàn ông quan trọng nhất là anh ta tốt với con, có tiền hay không chỉ là thứ yếu!”

“Mẹ nhầm rồi!” Diêm Bà Tích ngắt lời mẹ: “Con thà làm thiếp của người giàu còn hơn làm vợ kẻ nghèo. Cho dù vợ không ra vợ, thiếp không ra thiếp, chỉ là một người tình thôi cũng được! Khi xưa ở Đông Kinh có rất nhiều chị em được các đại gia bao. Mặc dù không có danh phận nhưng có thể được nạp thiếp, sống trong nhung lụa, so với việc làm một nhân viên phục vụ cả đời vất vả mệt nhọc còn tốt hơn nhiều.”

Diêm Bà cũng không biết nói gì, bỗng nhiên nghĩ đến một người, liền hỏi con gái: “Con thấy Tống Áp Ty thế nào? Anh ta ở thị trấn Vận Thành, có quyền có thế, lại có ân tình với chúng ta. Nếu con đồng ý, mẹ sẽ tìm Vương Bà nói chuyện.”

Hóa ra vào thời Tống, người có tiền nuôi tình nhân là một hiện tượng xã hội rất thời thượng. Nếu là tình nhân, không phải vợ cũng không phải thiếp sẽ được bố trí nhà riêng ở bên ngoài, vì vậy người ta gọi tình nhân là “ngoại trạch” (nơi ở khác ở bên ngoài). Lỗ Trí Thâm hồi làm thị vệ đã từng đánh Trấn Quan Tây, cứu giúp một người phụ nữ tên là Kim Bích Liên, người phụ nữ này sau trở thành ngoại trạch của Triệu viên ngoại. Tây Môn Khánh cả đời phong lưu cũng đã từng nuôi một ca kỹ tên Trương Tích Tích làm tình nhân. Diêm Bà Tích muốn là tình nhân của người có tiền, cũng không phải chuyện gì mới lạ. Còn xã hội ngày nay của chúng ta lại gọi bằng một cái tên khác, đó là “bà hai”. Có thể thấy hiện tượng này thực ra đã tồn tại từ xa xưa, chỉ khác ở chỗ không được rầm rộ như ngày nay mà thôi!

Vương Bà liền đến tìm gặp Tống Giang để nói chuyện. Tống Giang lúc đầu không chịu, Vương Bà mồm mép khéo léo, dùng thú vui nam nữ dụ dỗ anh. Tống Giang do dự đáp: “Giữa nam nữ mặc dù có rất nhiều thú vui, nhưng cũng có không ít phiền toái. Tôi nhiều năm nay ở chốn quan trường cũng có ít nhiều trải nghiệm, đi uống có kèm kỹ nữ thì đau túi (tiền), đi kiếm cuộc tình lãng mạn thì đau tim (tổn thương tình cảm), làm tôi có phần sợ hãi cánh phụ nữ, nên đến giờ vẫn độc thân.”

Vương Bà nói: “Diêm Bà Tích không giống với những cô gái khác. Lúc trước cậu đã giúp hai mẹ con họ trong cơn hoạn nạn, nay người ta tìm đến để trả ơn. Người phụ nữ đền ơn, mang đến sự dịu dàng, quan tâm, ân tình đó chẳng phải rất tốt đẹp sao?”

Tống Giang nghe xong có đôi chút động lòng, muốn gặp mặt Diêm Bà Tích rồi tính tiếp.

Phụ nữ lẳng lơ ra tay, đàn ông đừng hòng chạy thoát

Nghe tin Tống Giang muốn gặp mặt, Diêm Bà Tích vui sướng phấn khởi như thể có được cơ hội gặp mặt nghìn năm có một. Mẹ cô đã nói cho cô biết hết tình hình của Tống Áp Ty, biết anh là người ở thôn Tống gia của huyện này, trên còn cha già, dưới có một em trai, bản thân anh ta thì sống ở nhà công vụ trên thị trấn. Diêm Bà Tích vì vậy coi Tống Giang như là khách quý “có một không hai”. Sở dĩ nói “có một không hai” là vì:

Thứ nhất, một mình sống ở bên ngoài, không ở cùng người thân.

Thứ hai, công việc bận rộn, không có thời gian tiếp xúc với phụ nữ.

Thứ ba, thu nhập cao, chứng tỏ là hạng có tiền.

Diêm Bà Tích rất kiêu hãnh với sắc đẹp của mình, tự tin mình chỉ cần trang điểm lên, sau đó phối hợp thêm một vài động tác như mím môi, liếc mắt, làm ra vẻ thẹn thùng là sẽ có thể dễ dàng chiếm hữu được Tống Giang.

Lúc còn ở Câu Lan, Đông Kinh, cô nàng cùng với các chị em đã từng rỉ tai nhau cuốn 12 bí kíp để gái hư quyến rũ đàn ông , vừa hay hôm nay có đất dụng võ. Sau đây là 12 bí kíp:

Ăn mặc phải lộ liễu. Hãy học tập Phan Kim Liên, mặc một chiếc áo bó sát người khoe đường cong gợi cảm. Hoặc là mặc loại váy xẻ tà, lúc đi đường có thể lộ ra được cặp đùi trắng nõn nà. Hoặc là giống như phụ nữ thời nhà Đường, hở ra một nửa bầu ngực, lúc cúi người xuống thì… (ôi thôi đốt cháy mọi con mắt!). Còn về mức độ hở hang, thì cần dựa vào tình hình thực tế để ứng phó linh hoạt, vừa vặn nhất, đúng lúc nhất, thích hợp nhất, nhưng phải tránh gây ra hiệu ứng làm người khác phản cảm.

Cần phải làm bộ theo kiểu mỏng manh yếu đuối, khiến đàn ông có cơ hội thương hoa tiếc ngọc.

Lúc nói chuyện cố gắng giữ cự ly gần đàn ông một chút, sao cho vừa đủ để hơi thở của bạn có thể phả vào cổ anh ta, khiến cho anh ta khó mà cưỡng lại được sự mê hoặc toát ra từ bạn.

Lúc đàn ông nói chuyện, phải chăm chú lắng nghe, đồng thời phải bắn ánh nhìn đắm đuối về phía anh ta, tiếp theo đưa ngón tay lên miệng mút một cách vô thức (giả vờ).

Đối với đàn ông đứng đắn, bạn phải giả vờ thuần khiết. Đối với đàn ông không đứng đắn, bạn lại phải học được cách phóng khoáng mà ngồi lên đùi của anh ta.

Tán thưởng vẻ nam tính của anh ta, so sánh anh ta với những nhân vật anh hùng trong lịch sử. Hoặc là mắng anh ta xấu xa bằng lời lẽ thân mật nhất.

Tìm cơ hội mượn phòng ngủ của đàn ông để thay quần áo - như vậy, thân thể của bạn và phòng ngủ của anh ta sẽ có một sự liên hệ nào đó dễ tạo nên những liên tưởng thú vị.

Lúc thay quần áo, không được chốt cửa, để anh ta có cơ hội xông vào.

Tìm cơ hội cùng nhau đi ra ngoài, như vậy bạn có thể tiếp xúc với một mình anh ta, để anh ta thấy được hết sự đáng yêu của bạn.

Tìm cơ hội giả vờ sợ hãi (đặc biệt lúc nửa đêm), sau đó thừa cơ sà vào lòng anh ta.

Sử dụng phương pháp ra ám hiệu giống như Chúc Anh Đài khiêu khích Lương Sơn Bá trong Thập bát tương tống (27) , dùng ngôn ngữ mang sắc thái tình yêu khó hiểu để khiêu khích anh ta.

Nếu bạn có chồng hoặc bạn trai rồi, thì hãy nói với anh ta rằng chồng hoặc bạn trai không yêu bạn, nếu chưa có, hãy giả vờ như có rất nhiều người đàn ông đang theo đuổi bạn, bạn thấy thật phiền phức.

Diêm Bà Tích biết người biết ta, quyết chí phải giành cho bằng được Tống Giang. Lúc gặp được Tống Giang, anh ta da tuy đen một chút, người tuy thấp một chút, nhưng cũng đành chịu. Thế là sau khi tung ra vài thủ đoạn, cô nàng đã thuận lợi bắt thóp được Tống Giang. Tống Giang mặc dù đã đi nhiều hiểu rộng nhưng vẫn bị người đàn bà đó làm cho điên đảo, cuối cùng không cưỡng lại được mà gật đầu đồng ý.

“Thế nào?” Diêm Bà Tích quay đầu lại nói với mẹ: “Mẹ thấy chưa? Điều con gái phải học không phải là hiền thục, mà là lẳng lơ. Đây gọi là ‘Phụ nữ lẳng lơ ra tay, đàn ông đừng hòng chạy thoát’. Sau này mẹ cứ chờ mà xem, con nhất định sẽ ép cho Tống Áp Ty kia thành tóp mỡ, để mẹ ngày ngày được ăn ngon mặc đẹp, cũng coi như là đứa con gái này báo hiếu cho mẹ rồi nhé.”

Tống Giang sau đó mua một căn nhà ở ngõ Tây của huyện, cho trang hoàng nguy nga tráng lệ rồi bảo hai mẹ con Diêm Bà Tích tới ở. Chưa đầy nửa tháng sau, Diêm Bà Tích đã thay đổi hoàn toàn diện mạo, lúc trước nghèo khó nên ăn mặc rách rưới, mặt mũi xanh xao vì thiếu chất, thì nay mặt mày trắng trẻo, trâm ngọc cài đầu, áo quần xúng xính, trang điểm lộng lẫy xinh tươi.

Bí mật trong túi công văn

Đợi đến đêm động phòng, Tống Giang lúc này mới lĩnh giáo được sự lợi hại của Diêm Bà Tích. Người con gái đó rốt cuộc trẻ tuổi, dục vọng lại bừng bừng, tối tối giày vò Tống Giang tới gân cốt rã rời cũng không cho nghỉ ngơi. Trong truyện Thủy Hử miêu tả: “Lúc đầu Tống Giang đêm đêm đều ngủ trong phòng với Diêm Bà Tích, sau đó dần dần ít tới hơn.” Nguyên nhân là vì sao? Là vì nhìn thấy người vợ như thế đã sợ rồi! Người vợ đó lẽ tự nhiên cũng biết nỗi khổ của chàng, trong lòng lại thầm mắng chàng là một con heo vô dụng.

Cũng không biết là Tống Giang nghĩ thế nào, có một hôm, anh dẫn đồng nghiệp Trương Văn Viễn về nhà uống rượu. Tên Trương Văn Viễn đó lại trạc tuổi Diêm Bà Tích, mặt mũi khôi ngô điển trai và cũng rất lăng nhăng. Giữa cuộc Tống Giang ra ngoài rửa tay, hai người trẻ tuổi thừa cơ chuyện trò rôm rả, nảy sinh tình ý. Ít ngày sau, Trương Văn Viễn lại tìm cơ hội, giả vờ là tới tìm Tống Giang, thực chất là tới tìm người đàn bà đó để trêu ghẹo ve vãn. Tuy Tống Giang không ở nhà, nhưng người đàn bà đó lại cố ý giữ hắn lại uống một cốc trà, lời qua lời lại, tình ý nảy nở rồi lôi nhau lên giường.

Từ đó, Trương Văn Viễn và Diêm Bà Tích dan díu với nhau, mỗi ngày đều không nhịn được yêu đương vụng trộm, dính chặt như sam, khó mà tách rời. Diêm Bà nhìn không thuận mắt, nói với con gái vài câu. Diêm Bà Tích tự cho mình có lý, còn cãi lại mẹ. Thời gian lâu dần, trên phố đều kháo nhau, cũng có người tìm đến nói hẳn với Tống Giang. Tống Giang đành nói không tin, trong lòng lại thầm nghĩ: “Nếu cô ta đã không yêu mình, sớm muộn gì mình cũng tìm cơ hội để bỏ cô ta, hoàn thành tâm nguyện cho tên Trương Văn Viễn, tốt cho ta tốt cho người, âu cũng là một kết cục tốt đẹp đáng mừng.”

Ai ngờ người tính không bằng trời tính. Hôm đó xong việc, Tống Giang đang đi trên đường thì gặp phải quỷ. Tên quỷ này chính là Xích Phát Quỷ Lưu Đường. Tống Giang hốt hoảng thất sắc nói: “Người anh em, chẳng phải cậu ở cùng Tiều Thiên Vương sao? Sao lại xuất hiện ở đây?”

Lưu Đường liền kéo Tống Giang vào một quán rượu, thuê một gian phòng, vừa uống rượu vừa nói chuyện. Lưu Đường đi một ngày đường, đói rã ruột, ăn một mạch hết nửa cân thịt bò mới lấy lại sức kể chuyện cho Tống Giang nghe: Từ chuyện anh em tìm lên Lương Sơn thế nào, xui khiến Lâm Xung trở mặt với Vương Luân ra sao, rồi cả chuyện sắp xếp thứ bậc anh hùng. Sau đó lấy ra một bức thư tay do chính Tiều Thiên Vương chấp bút. Tống Giang xé thư ra xem, thì ra là thư cảm tạ ơn cứu mạng của Tống Giang, kèm theo một trăm lạng vàng, làm quà cảm ơn.

Tống Giang nghĩ một lát rồi nói với Lưu Đường: “Cậu về nói lại với Thiên Vương và các anh em, mọi người mới tới Lương Sơn Bạc chưa lâu, lại đang trong thời kì gây dựng sự nghiệp, cần dùng đến tiền. Một trăm lạng này, cậu cứ mang về, coi như là ta gửi ở Lương Sơn, đợi lúc cần dùng ta khắc đến lấy.”

Lưu Đường nói: “Em mạo hiểm tới đây, chỉ để báo ân đại ca. Hôm nay mà mang vàng về thì làm sao coi được chứ!”

Tống Giang nói: “Làm sao mà không coi được. Ta sẽ viết một bức thư, cậu chỉ cần giao lại cho Tiều Thiên Vương là được.” Rồi lấy từ trong túi công văn ra một tờ giấy, cẩn thận viết ra những lời tri kỷ, sau đó dán thư lại, đưa cho Lưu Đường. Đoạn nghĩ một lát rồi nói: “Người anh em, tối nay tôi không giữ cậu lại được, nếu có người nhận ra cậu rồi báo lên quan phủ, vậy thì không hay ho gì. Bên ngoài trăng sáng, cậu hãy đi ngay trong đêm, không được dừng lại. Tống Giang nếu có chỗ nào thất lễ, đợi sau này sóng yên bể lặng, sẽ đến đền tội với cậu.”

Lưu Đường nói: “Đại ca tất thảy đều là lo nghĩ cho anh em, từng câu từng chữ em đều ghi tạc trong tâm khảm, rõ ràng là đại ân đại đức, có gì mà đền tội chứ?” Nhìn trời đã tối, Lưu Đường theo lời Tống Giang, bọc lại một trăm lạng vàng, cáo từ rồi đi. Tống Giang tiễn ra tới cửa, nhìn thấy người đã đi xa, lúc này mới quay đầu lại, chậm rãi đi về phía nhà công vụ.

Qua hai đoạn rẽ thì thấy phía trước đã có người đón đường hô to: “Áp Ty, mấy ngày rồi không gặp, cậu đã đi đâu vậy?” Tống Giang nhìn chăm chú, ra là Diêm Bà, liền đáp: “Công việc trên huyện rất bận, mấy ngày này tôi ở tạm nhà công vụ.”

Diêm Bà đi tới liền kéo cánh tay Tống Giang nói: “Thân già này biết cậu và Tích Nhi cãi nhau. Vợ chồng mà, đầu giường cãi nhau cuối giường lại hòa hợp, cậu phải nghĩ thoáng hơn mới được. Hôm nay đã gặp được cậu ở đây, thôi thì cậu đi về với tôi đi. Cậu và Tích Nhi còn phải sống với nhau lâu dài mà!” Rồi không cho phân trần gì nữa, một mạch kéo Tống Giang về nhà.

Diêm Bà Tích ở trong phòng, vừa thấy Tống Giang, ánh mắt dáo dác vội vã nhìn đi chỗ khác, không thèm đoái hoài. Diêm Bà cố sức đẩy Tống Giang vào trong phòng, mắng cho con gái một trận, sau đó cười xòa với Tống Giang rồi đi ra. Tống Giang toan bỏ đi thì thấy Diêm Bà đã kịp xuống nhà vác lên một chiếc ghế dài, ngồi chắn luôn ở cửa.

“Chàng đúng là của báu không được trọng dụng!” Diêm Bà Tích hạ thấp giọng mắng: “Còn quay lại đây làm gì?”

Tống Giang liền đáp trả: “Ta là của báu thì nàng là gì? Nàng là đồ dâm phụ! Ta vốn dĩ là được trọng dụng rồi, chỉ là sau khi gặp phải đồ dâm phụ như nàng, mới thành ra không được trọng dụng thôi.”

Hai người khắc khẩu, chẳng ai nói thêm câu gì, ngồi im lặng hồi lâu. Ước chừng tới lúc canh hai, Diêm Bà Tích mới ngả đầu xuống ngủ trước. Tống Giang ngồi thêm một lát rồi cũng lần mò đầu bên kia giường đặt lưng ngủ.

Gần tới canh năm, Tống Giang không tài nào ngủ thêm được nữa, tỉnh dậy chỉnh trang lại quần áo, đoạn xuống lầu vốc nước lạnh rửa qua mặt rồi đi ra khỏi nhà. Ngoài trời đã le lói ánh sáng ban mai, Tống Giang định về nhà công vụ ngủ bù một giấc lấy lại tinh thần rồi mới đi làm.

Ở đầu bên này giường, Diêm Bà Tích cũng không ngủ được. Cô nghe thấy Tống Giang kì cạch mở cửa ra ngoài liền xoay người ngồi dậy lẩm bẩm: “Chỉ trách lão nương số con quạ, gặp phải thứ như ngươi!” Ngước mắt nhìn thấy trên lan can đầu giường có một dải dây màu tím, cô với tay ra kéo, kéo lại là một túi công văn.

Thì ra túi công văn của thời Tống và thời nay không giống nhau. Thời nay người ta kẹp túi công văn ở khuỷu tay, thời Tống lại đeo nó ở trên vai bằng một sợi dây to bản, giống như túi xách của học sinh bây giờ. Diêm Bà Tích không phải người thật thà gì, cô nàng kéo ngay chiếc túi công văn đó lại trước mặt, lật khắp trong ngoài xem hết một lượt mà chỉ tìm thấy một ít bạc vụn. Sau đó lại nghĩ: “Xem ra ta vẫn phải đối tốt với ‘của báu’ này một chút rồi. Mối tình của ta và tên Trương Văn Viễn đó tuy ngọt ngào, nhưng về mặt kinh tế vẫn cần phải có ‘của báu’ này cung phụng mới xong.” Nói rồi nàng ta xếp sắp lại giấy tờ về chỗ cũ, lúc này mới chú ý tới một bức thư, chính là bút tích của tội phạm đang bị truy nã Tiều Thiên Vương.

“Trời giúp ta rồi!” Diêm Bà Tích xem xong bức thư, mừng như điên, trong lòng rú lên: “Hạnh phúc trời ban cho ta, quả nhiên là rơi đúng vào người tên ‘của báu’ này. Đợi hắn trở về, phải lừa của hắn một món hậu hĩ, rồi sau đó tha hồ cùng Trương Văn Viễn xây dựng một cuộc hôn nhân hoàn mỹ.”

Ta xem ngươi rốt cuộc là muốn tiền hay muốn mạng

Lại nói về Tống Giang, đi được nửa đường gặp phải một tiểu thương bán đồ ăn vặt, sờ vào túi, mới chợt nhớ ra túi công văn và bức thư của Tiều Cái. Trong lòng nghĩ: “Bức thư đó rất quan trọng, ta phải mau chóng lấy lại.” Rồi nhanh như gió quay về nhà.

Trong phòng dưới lầu Diêm Bà đang ngáy đều. Lên lầu trên, Diêm Bà Tích cũng đang say giấc. Tống Giang sờ tay lên đầu giường, lại không sờ thấy gì cả. Anh nhíu mày tự hỏi: “Ta rõ ràng đã treo túi công văn ở đây cơ mà, sao bây giờ lại không thấy nữa nhỉ?” Lại nghĩ: “Lúc ta dậy có đốt đèn, là ai tắt mất nó?” Trong bóng đêm Tống Giang đốt lại đèn một lần nữa, quay đầu nói với Diêm Bà Tích: “Nàng đừng giả vờ ngủ nữa. Nàng vừa nãy lấy mất túi công văn của ta rồi phải không? Mau trả nó lại cho ta, không được làm nhỡ công vụ của ta.”

Diêm Tích Bà nghe thấy, bỗng ngồi bật dậy, to giọng nói: “Chàng thì có công vụ gì chứ? Thông đồng với tội phạm truy nã cũng là công vụ sao?”

Tống Giang cuống quýt bổ nhào tới, bịt miệng nàng ta lại, kêu lên: “Mẹ tôi ơi, nàng nói nhỏ thôi. Để hàng xóm nghe thấy thì không phải chuyện đùa đâu.”

Diêm Bà Tích cố sức gỡ tay Tống Giang ra khỏi miệng, cười nhạt nói: “Lá gan của chàng to bằng trời rồi, chàng còn sợ ai nghe thấy chứ? Thiếp nói cho chàng biết, bức thư đó đang nằm trong tay thiếp đây. Nếu chàng thức thời, thì phải đồng ý với thiếp vài điều kiện, thiếp sẽ tự mình dâng trả lại cho chàng.” Tống Giang tất nhiên vội vàng gật lấy gật để. Diêm Bà Tích dương dương đắc ý vênh mặt lên, đưa ra ba điều kiện:

Điều kiện thứ nhất: Tống Giang phải viết một bức thư bỏ vợ (thời ngày xưa), trả tự do để nàng ta có thể cải giá lấy Trương Văn Viễn, không được gây khó dễ.

Điều kiện thứ hai: Tài sản cô nàng đang sử dụng hiện nay, bao gồm trâm ngọc trên đầu, quần áo trên người, cả nhà cửa đồ đạc, tuy là Tống Giang bỏ tiền ra sắm sửa chu cấp, cùng đều phải để lại cho nàng, không được phép đòi lại.

Điều kiện thứ ba: Một trăm lạng vàng mà Tiều Cái tặng Tống Giang là món tài sản không nhỏ, cũng phải ngoan ngoãn đưa hết cho nàng ta.

Tống Giang trả lời: “Điều kiện thứ nhất và điều kiện thứ hai ta đều đồng ý. Chỉ có điều kiện thứ ba là có chút khó khăn. Chỗ bọn họ đúng là có mang đến một trăm lạng vàng, nhưng ta đã trả lại rồi, nên giờ không có để đưa cho nàng được.”

Diêm Bà Tích vẻ mặt đầy ngờ vực, nói: “Các chàng làm việc ở nha môn, không phải tham ô thì cũng là đục khoét, làm gì có chuyện tặng trăm lạng vàng mà lại từ chối chứ? Đều là một giuộc quạ đầu đen, lẽ nào chàng lại là một con quạ đầu trắng sao? Thiếp nhìn thế nào cũng không thấy giống!”

Tống Giang nói: “Ta và nàng đã ở với nhau như vậy, tuy có thiếu chút tình yêu, nhưng nàng có lẽ cũng biết nghĩa khí của ta rồi còn gì. Nể mặt ta đã cứu giúp hai mẹ con nàng, nàng hãy trả lại túi công văn cho ta đi. Để hôm nào ta về nhà bán ruộng đất rồi ta đưa một trăm lạng vàng cho nàng sau.”

Diêm Bà Tích nói: “Lão nương ngủ cùng chàng bao nhiêu ngày đêm như vậy, ân tình chàng cứu mẹ con ta, ta sớm đã dùng thân thể này bù đắp lại cho chàng rồi. Hôm nay chàng định lừa ta như lừa một đứa con nít, đúng không? Ta đưa túi công văn lại cho chàng thì hôm khác lấy bằng chứng gì để đòi vàng của chàng đây? Tiền trao cháo múc, mau mang vàng tới đây đi.”

Tống Giang lại biện minh nói: “Trong tay ta hiện giờ thực sự là không có vàng, lấy gì đưa cho nàng chứ?”

Diêm Bà Tích cười nhạt nói: “Đợi trời sáng tới công đường, xem chàng có vàng hay không!” Vừa nghe thấy lời này, Tống Giang nóng ruột liền tới kéo chăn của người đàn bà đó, vừa kéo đã lộ ra túi công văn giấu dưới chăn. Tống Giang vội đoạt lấy, nhưng ả đàn bà kia nhất quyết thế nào cũng không chịu buông tay. Hai người giằng co nhau, giằng qua giằng lại, làm rơi từ trong túi công văn ra một con dao dọc giấy. Tống Giang nắm lấy con dao trong tay, đe dọa nói: “Ta xem nàng rốt cuộc muốn tiền hay muốn mạng đây?”

Nhưng ai biết người đàn bà đó tính cách ngang ngược, không những không chịu nghe theo, ngược lại còn hô hoán: “Ôi làng nước ơi mau tới mà xem! Tống Giang muốn giết người!” Tống Giang trong lòng hoảng loạn, nhào lên phía trước bịt miệng cô ả lại, tay phải dùng sức đâm, vừa vặn đâm trúng yết hầu. Chỉ thấy: Dao rơi xuống, máu đỏ tràn; thanh xuân đứt đoạn, phận hồng tiêu tan. Đáng thương cho đời kiều nữ, ngờ đâu gặp họa trái ngang.

Tống Giang không kịp sợ hãi, vội tìm bức thư trong túi công văn đem ra đốt. Lại lấy chăn chùi qua quýt vết máu ở trên tay và trên mặt, nắm lấy túi công văn rồi đi ra khỏi phòng. Diêm Bà đang ngủ dưới lầu, bị tiếng kêu của con gái làm cho thức giấc, cuống quýt khoác áo chạy ra, đến chân cầu thang thì đụng phải Tống Giang.

Diêm Bà hỏi: “Hai đứa cãi nhau cái gì vậy?”

Tống Giang sầm mặt lại nói: “Con gái bà không hiểu lễ nghĩa, bị ta giết rồi.”

Diêm Bà nửa tin nửa ngờ, vội chạy lên lầu, quả nhiên nhìn thấy cảnh tượng bi thảm hoa tàn ngọc vỡ. Kinh hãi quay đầu lại thấy Tống Giang đã sắp ra khỏi cửa. Diêm Bà làm sao có thể thả cho đi dễ dàng thế, rồi phi như bay xuống lầu, hai tay ôm chặt lấy Tống Giang. Tống Giang trong lúc cấp bách liền đấm liên tiếp vào đầu Diêm Bà cho đến lúc bà ta gục xuống đất, lúc này mới thoát được mà chạy tháo thân, giống như con nhạn hoảng sợ cất cánh bay đi.

Đáng thương thay trời đất mênh mông, nơi nào có thể cho Tống Giang nương náu? Ý nghĩ đầu tiên nảy ra trong đầu là chạy đến Lương Sơn, nhưng Tống Giang lại ôm một nỗi oán giận trong lòng rằng: “Ở nha huyện ta có một công việc tốt biết bao, nay vì một bức thư oan nghiệt làm đứt gánh, bảo tâm can ta làm sao mà tha thứ cho họ được.” Tống Giang lại nghĩ hay đi Thương Châu ở Hà Bắc nhờ cậy đại quan nhân Sài Tiến, nhưng đường đi quá xa xôi. Bỗng nhiên nhớ tới Hoa Vinh - người anh em trung thành trước sau như một, hiện đang làm việc ở trại Thanh Phong, Tống Giang nghĩ đây là một nơi có thể lẩn trốn được.

Mặt trời đã lên, ánh nắng chói chang rải xuống thềm nhà Diêm Bà Tích. Diêm Bà được sự cứu giúp của hàng xóm láng giềng xung quanh đã dần dần hồi tỉnh, đột nhiên vùng dậy, chạy vội lên lầu, vừa đi vừa khóc to: “Con gái ơi, con gái đáng thương của tôi, làm nghề gì không làm, lại đi làm nghề tình nhân cho người ta để phải chịu kết cục này hả con!”

Chương này lấy cốt truyện từ Hồi thứ 21 “Tống Giang tức giận chém Diêm Bà Tích” trong truyện Thủy Hử. Trước đó tôi từng lấy một kỹ nữ để dẫn ra Tống Giang, lấy một vụ án phạm tội để dẫn ra Tống Giang, bây giờ lại lấy một tình nhân để dẫn ra Tống Giang. Đại đa số quan chức trong thiên hạ đều khó tránh khỏi có dính dáng ít nhiều đến gái gọi, án phạm tội, hay nhân tình.

Lại nói Diêm Bà Tích chỉ thích hưởng thụ không thích làm việc, có khác gì một số nữ sinh viên đại học bây giờ? Thị trường việc làm cạnh tranh khốc liệt, có nhiều nữ sinh không bận đi xin việc mà bận đi xem mặt. Đối tượng thì khó tìm, có nhiều “ái nữ” lại khổ tâm nghĩ kế để trở thành kẻ thứ ba. Nào là “thà làm bồ người giàu, còn hơn làm vợ kẻ nghèo”, “không có vợ chồng nào không thể chia tách, chỉ có kẻ thứ ba không cố gắng mà thôi”, đây đều là những tuyên ngôn hùng hồn của con gái thời nay. Nhìn khắp chốn thị thành phồn hoa đô hội, những nam thanh nữ tú này đang sống theo kiểu gì vậy, thói đời kiểu gì vậy!

« Lùi
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của thành quân ức