Thủy hử @

Lượt đọc: 207 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 12
đặc tính thương hiệu của tiểu lý quảng hoa vinh

Hoa Vinh không hiểu quan hệ giữa “diễn” và văn hóa, nhưng anh biết, giả vờ là một chiến lược kiếm tiền. Anh đã đổi tên công ty thành Công ty Trách nhiệm Hữu hạn Thần Xạ Lý Quảng và sử dụng hệ thống hình ảnh nhận dạng doanh nghiệp hoàn toàn mới. Anh diễn cho nhân viên, cho khách hàng, cho toàn xã hội xem, kết quả là “diễn” mà lại thật sự tạo ra một thương hiệu khiến người ta phải ngưỡng mộ.

Các chuyên gia nhận định: Bằng hình thức lập nghiệp để phục vụ đất nước, Hoa Vinh đã tiếp tục kế thừa và phát huy tinh thần vĩ đại của Phi tướng quân Lý Quảng năm xưa. Giang hồ từ đó mới đặt cho Hoa Vinh biệt danh đáng yêu là Tiểu Lý Quảng.

Sự khác biệt giữa làm thổ phỉ và làm kinh doanh

Lại nói đến Tống Giang, sau khi giết chết Diêm Bà Tích buộc phải chạy trốn khắp chân trời góc bể, trong lòng nghĩ: “Thì ra những ả tình nhân không chỉ có một đôi môi đỏ quyến rũ mà còn có hàm răng sắc nhọn. Khi họ dùng đôi môi đa tình ấy hôn bạn nồng thắm thì cũng rất có thể họ đột nhiên sẽ cắn bạn, nhưng đáng tiếc rằng những đôi trai thanh gái lịch khắp thiên hạ này đều muốn tin vào cái gọi là tình yêu đó, nguy hiểm lắm thay!” Vừa đi đường Tống Giang vừa nghĩ, có lẽ nên đến nhờ cậy Sài đại quan nhân ở Thương Châu, Hà Bắc. Tống Giang với Sài Tiến vốn là bạn tốt nên Sài Tiến rất vui lòng giúp đỡ Tống Giang. Ngày ngày họ cùng nhau luyện võ, đánh cờ trong trang viên, thấm thoắt nửa năm đã trôi qua, dần dà chẳng còn mấy hứng thú du xuân ngoạn cảnh nữa.

Sau đó Tống Giang đến núi Bạch Hổ làm khách nhà Khổng Thái Công. Khổng Thái Công có hai người con trai, con trai lớn tên là Mao Đẩu Tinh Khổng Minh, con trai út tên là Độc Hỏa Tinh Khổng Lượng đều ham mê võ nghệ, thế nên hai anh em đều bái Tống Giang làm sư phụ. Hè qua đông tới, Tống Giang đã ở đó được nửa năm. Tống Giang nghĩ bụng: “Ở nhờ nhà người ta, thì hoặc là khách, hoặc là đầy tớ. Được tôn trọng thì là khách, bị sai bảo thì thành đầy tớ. Khách ở tạm ít bữa còn được quý, mà ở lâu thì lại bị coi thường. Cảm giác này còn nhục nhã hơn làm thằng đầy tớ.” Vì thế Tống Giang lại kiếm cớ cáo biệt nhà Khổng Thái Công và đi về phía núi Thanh Phong.

Trời mùa đông ở vùng núi tối đến rất nhanh, Tống Giang đi đến đoạn đường núi chưa đầy một canh giờ sau thì bóng tối đã sập xuống, xung quanh chỉ thấy một màn đen mờ mịt. Trước mặt không thấy làng mạc, sau lưng cũng không thấy quán xá, Tống Giang trong lòng có chút hoang mang, vội quất ngựa phi nhanh, đột nhiên vấp phải một sợi thừng gạt ngựa, người ngã bổ nhào xuống đất. Thì ra là mấy tên thổ phỉ ăn cướp giữa đường, chúng đem Tống Giang trói gô cổ lại, hai tay bắt chéo ra sau lưng rồi điệu lên núi.

Bọn thổ phỉ lục tung tay nải của Tống Giang, thu hoạch kha khá. Tên cầm đầu trong bọn tóc đỏ râu vàng, đôi mắt dữ tợn, tới gần giật mạng che mắt của Tống Giang ra và nói: “Ta thấy ông cũng không phải là người tầm thường, có tướng mạo của anh hùng hảo hán, chi bằng nhập hội với bọn ta, cùng nhau lập nghiệp?”

Tống Giang cười nhạt đáp: “Cùng lập nghiệp gì chứ? Làm thổ phỉ lưu manh à? Thiên hạ thái bình, trời đất rộng lớn thế này, làm nông dân hoặc công nhân cũng được, buôn bán cái gì đó nho nhỏ thôi cũng coi như là nghề nghiệp đàng hoàng rồi, tại sao lại chọn con đường làm thổ phỉ?”

Tên tóc đỏ cười lớn nói: “Ông nói mới khôn khéo làm sao, ông xem anh em chúng tôi đây, có ai mà không xuất thân là dân kinh doanh đâu? Ai ngờ lập nghiệp khó khăn, làm ăn thất bát nên mới phải lưu lạc tới chốn rừng sâu nước thẳm này làm bạn với thú rừng. Hơn nữa, làm kinh doanh thì mua qua bán lại kiếm lời, làm thổ phỉ thì giữa đường gặp khách kiếm ăn, một đằng đầu cơ trục lợi, một đằng ỷ mạnh hiếp yếu, nói toạc ra thì đều là giở luật rừng với nhau cả, suy cho cùng thì cũng có khác gì nhau, ông hà tất phải coi trọng cái này dè bỉu cái kia như vậy?”

Tống Giang bỗng chốc như bị chẹn họng, chỉ biết ngẩng đầu mà thở dài.

Thì ra tên tóc đỏ kia, họ Yến tên Thuận, là người Lai Châu tỉnh Sơn Đông, trước đây đã từng buôn ngựa, dê, bò, thế nên giờ kêu gọi nhau tập hợp ở nơi rừng núi này, hắn được mệnh danh là Cẩm Mao Hổ. Lại có hai vị thủ lĩnh: Một người là Nụy Cước Hổ Vương Anh, vốn là ông chủ của tiệm xe ngựa chở hàng, chỉ vì thấy tiền nổi máu tham nên đã giết khách hàng cướp của, sự việc bại lộ đành phải bỏ trốn, đến đây hợp tác với Yến Thuận làm đại vương ở núi Thanh Phong này; người còn lại là Bạch Diện Lang Quân Trịnh Thiên Thọ, ngày trước là chủ một tiệm kim hoàn, chỉ vì gây lộn với bọn lưu manh ngoài đường mà bị truy sát phải chạy tới nơi này lánh nạn.

Ngay sau đó, Cẩm Mao Hổ Yến Thuận rút đao múa vài đường trước mặt Tống Giang và nói: “Ta rất ngưỡng mộ người tài giỏi. Nếu ông chịu thuận theo thì có thể ở lại đây cùng làm thủ lĩnh, bằng không thì ta có thể moi tim gan ông ra nấu canh giải rượu. Còn thịt của ông, ta đây cũng có trăm nghìn kiểu chế biến. Phải mặt dày mới làm được kinh doanh, phải có gan sói mới ăn được thịt người, ông có tin không? Nhát đao này của ta mà phập xuống thì nhanh như chọc tiết một con gà, không có đến nửa giây cho ông lưỡng lự đâu.”

Tống Giang còn đang lưỡng lự thì Yến Thuận đã xuống vài đường đao đâm toạc áo, lộ ra phần thân trên, sau đó hắn gọi đàn em mang nước đến, hắt trước ngực Tống Giang. Theo cách nói trong Thủy Hử , nước lạnh hòa với máu nóng làm tim gan giòn tan ăn mới ngon. Bị dội thùng nước lạnh, Tống Giang giật bắn người, ngẩng cao đầu nói lớn: “Đáng tiếc cho Tống Giang ta cả một đời tự phụ, không ngờ lại phải chết ở chốn này!”

Yến Thuận nghe thấy hai chữ “Tống Giang” vội ném thùng nước đi, hỏi: “Ông vừa nói ông là Tống Giang à? Ông là Tống Giang ở nơi nào?” Tống Giang trả lời: “Tôi chính là Tống Giang ở huyện Vận Thành, Tế Châu.” Yến Thuận vô cùng kinh ngạc, thanh đao vừa đưa cho đàn em vội giật ngay lại, chém hai nhát cắt đứt dây trói, lại cởi áo choàng trên người mình khoác lên người Tống Giang. Tống Giang chưa kịp phản ứng gì thì đã được Yến Thuận dìu lên ngồi vào ghế da hổ ở giữa nhà. Nụy Cước Hổ Vương Anh và Bạch Diện Lang Quân Trịnh Thiên Thọ cũng kéo đến, cùng với Yến Thuận, ba người quỳ xuống vái lạy trước mặt Tống Giang.

Tống Giang vội đáp lễ hỏi: “Ba tráng sĩ tại sao không giết tôi, lại phải hành lễ thế này?”

Yến Thuận đáp: “Chúng tôi tuy là thổ phỉ ở trên rừng nhưng cũng có những nguyên tắc ở rừng, nguyên tắc này đó là nhận đại ca. Em hành tẩu trên giang hồ, hơn chục năm nay đã nghe danh của đại ca anh hùng trượng nghĩa, cứu nhân độ thế với những câu chuyện lừng danh cả đất trời, em đây đã ngưỡng mộ từ lâu. Nay gặp được đại ca ở đây, xin hãy làm đại ca của chúng em. Khi nãy có phần lỗ mãng với đại ca, xin đại ca rộng lượng bỏ quá cho.”

Tống Giang bước lên phía trước đỡ Yến Thuận, Vương Anh, Trịnh Thiên Thọ đứng dậy, các anh em làm quen nhau, không khí bỗng trở nên thân thiết. Yến Thuận lại ra lệnh cho thuộc hạ chuẩn bị rượu thịt ngon, vừa để tiếp đón cũng vừa để tạ lỗi với Tống Giang. Cứ thế bảy tám ngày liên tiếp sau đó ngày nào cũng khoản đãi thịnh soạn, không dám có một chút nào sơ suất.

Một hôm, nhân lúc uống say, Tống Giang ghé vào tai Yến Thuận khuyên rằng: “Anh em sống ở đây có nguyên tắc của núi rừng, âu cũng có đạo lý riêng của nó. Thế nhưng làm thổ phỉ với những hành vi tàn bạo thì toàn xã hội đều muốn ngăn chặn; trong khi làm kinh doanh đàng hoàng có văn hóa lại đang trở thành một trào lưu toàn cầu. Từ đó mà nhìn ra, làm thổ phỉ khiến cả xã hội tức giận, căm ghét; làm kinh doanh tốt thì có thể trở thành “đại gia lắm tiền” được người đời ngưỡng mộ. Trào lưu này đang cuồn cuộn như vũ bão, thuận theo nó thì sống, đi ngược lại nó thì chết, các anh em nên làm những trang hào kiệt hiểu biết thời thế mới được.”

Yến Thuận nói: “Em không phải là không biết tấm lòng của anh, nhưng làm kinh doanh thì cần phải khôn khéo, biết dùng mánh khóe, mà em thì ngu dốt, khó mà làm nên chuyện.”

Tống Giang nói: “Thực ra cũng không có gì khó cả. Sau này có cơ hội, ta sẽ dạy các em.”

Bí quyết làm kinh doanh: Cần có thương hiệu tốt

Bảy tám ngày trôi qua, Tống Giang nói: “Ta đến núi Thanh Phong lần này là muốn tới thăm một người bạn ở trại Thanh Phong.”

Yến Thuận hỏi là ai? Tống Giang đáp: “Hoa Vinh của trại Thanh Phong.” Yến Thuận nói: “Anh nói là Hoa Tri Trại à!” Chế độ thời Tống trước đây, tại nơi quan ải hiểm yếu thường được thiết lập doanh trại và đóng quân tại đó, tương đương với trung đội cảnh sát vũ trang ngày nay. Hoa Vinh là Tri Trại của trại Thanh Phong (tương đương với trung đội trưởng trung đội cảnh sát vũ trang bây giờ).

Tống Giang nói: “Chính là Hoa Tri Trại, cậu biết tin tức của cậu ấy à?”

Yến Thuận nói: “Nghe nói anh ấy đã rời khỏi quân đội, thành lập một doanh nghiệp ở thị trấn Thanh Phong.”

Tống Giang lại hỏi: “Chức tri trại tốt như thế mà không làm, lại đi lập doanh nghiệp gì chứ?”

Yến Thuận nhìn Vương Anh, lại nhìn Trịnh Thiên Thọ, họ đều không biết tình hình cụ thể. Trong lòng Tống Giang rất lo lắng, sau đó bèn từ biệt ba vị thủ lĩnh và đi về phía trại Thanh Phong. Đi khoảng hơn hai ba mươi dặm, từ xa đã nhìn thấy doanh trại quân đội, đúng là trại Thanh Phong. Bên cạnh doanh trại, có rất nhiều hộ kinh doanh buôn bán tập hợp thành một thị trấn nên được gọi là thị trấn Thanh Phong. Tống Giang vào thị trấn hỏi thăm tin tức của Hoa Tri Trại, mọi người liền chỉ cho anh tới một cái sân ở phía Đông thị trấn, ngoài cổng treo biển hiệu: “Công ty Trách nhiệm Hữu hạn Thiết bị ngắm bắn Hoa Thị.”

Tống Giang bước lên phía trước nhờ người gác cửa vào thông báo. Lúc sau, một chàng trai tuấn tú từ trong đi ra, đó chính là người anh em tốt Hoa Vinh đã nhiều năm không gặp của Tống Giang. Hai anh em gặp nhau vui mừng khôn xiết. Sau một hồi hỏi han, Hoa Vinh mời Tống Giang đến phòng khách ngồi, còn gọi cả vợ là Thôi Thị và em gái Ngạn Phương ra gặp mặt, Tống Giang nhìn Ngạn Phương nói: “Cô bé này dáng vẻ thật đoan trang, đúng là dung mạo của một cô gái tốt.” Ngạn Phương đang tuổi thanh xuân, lờ mờ hiểu được ý của Tống Giang, bỗng đỏ bừng mặt lên, ngượng ngùng cúi đầu xuống. Hoa Vinh thấy thế cười ha ha, rồi đích thân dặn dò người dưới chuẩn bị cơm rượu tẩy trần cho Tống Giang.

Ngày hôm sau, Tống Giang liền hỏi Hoa Vinh về tình hình của công ty. Hoa Vinh vốn nổi tiếng với tài bắn cung vô cùng kì diệu. Kỹ thuật bắn cung cần có bí quyết ở trong đó, vì thế Hoa Vinh đã phát minh ra một thiết bị ngắm bắn, lắp trên thân cung, kể cả người thường sử dụng nó cũng có thể bắn bách phát bách trúng. Hoa Vinh trang bị thiết bị này cho trại Thanh Phong, sức chiến đấu của toàn quân được nâng lên rõ rệt. Đâu biết trong trại Thanh Phong còn có một vị văn tri trại, họ Lưu tên Cao, phụ trách quản lý hành chính; Hoa Vinh là võ tri trại, phụ trách quản lý quân sự, hai người này tính tình không hợp nhau. Hoa Vinh trong lòng không được thoải mái nên xin rút khỏi quân đội và lập ra công ty sản xuất thiết bị ngắm bắn này.

Tống Giang hỏi: “Không biết thiết bị ngắm bắn kia kì diệu ở chỗ nào vậy?”

Hoa Vinh nói: “Người bình thường bắn tên thì chỉ chú ý vào mục tiêu và đầu mũi tên, thế nhưng họ đều không biết rằng giữa đầu mũi tên và mục tiêu còn có độ cong của đường parabol. Dụng cụ ngắm chuẩn này có thể giải quyết một cách hiệu quả sai số giữa mũi tên và mục tiêu đó.”

Tống Giang cầm chiếc cung bằng sắt đã được lắp sẵn thiết bị ngắm chuẩn trong tay, bắn thử hai phát, quả nhiên trong đó có một mũi tên trúng đích, mũi tên còn lại hơi chệch đi một chút. Tống Giang khen ngợi nói: “Đúng là một thiết bị tốt! Thế này thì ai ai cũng có thể trở thành “thần điêu đại hiệp” rồi. Không biết thị trường phản ứng thế nào?”

Hoa Vinh nói: “Cũng khá tốt, chỉ là vẫn chưa như mình mong muốn thôi.”

Tống Giang nhìn quanh sân một lượt, nói: “Làm kinh doanh chủ yếu tập trung ở bốn yếu tố là sản phẩm, giá cả, các kênh phân phối và thúc đẩy tiêu thụ. Theo ngu kiến của tôi thì thiết bị ngắm bắn này chất lượng tuy tốt nhưng ở phương diện tiêu thụ trên thị trường cần có những điểm phải thay đổi.” Hoa Vinh nghe nói vậy lập tức khiêm tốn xin được sự chỉ giáo. Tống Giang vân vê râu, đưa cho Hoa Vinh ba kiến nghị:

Không những chỉ sản xuất thiết bị ngắm chuẩn mà còn phải sản xuất cả cung gỗ, cung sắt kèm theo.

Trên thân loại cung gỗ, cung sắt có tính năng độc đáo này phải được đánh dấu bằng tên thương hiệu có ý nghĩa độc đáo.

Lực cánh tay con người mạnh yếu khác nhau, trên cơ sở đó cần sản xuất ra những loại cung gỗ và cung sắt có trọng lượng khác nhau, đáp ứng nhu cầu của nhiều đối tượng khách hàng như là nam, nữ, trẻ em, võ si... hình thành các dòng sản phẩm chuyên biệt.

Tại sao phải đưa ra tên thương hiệu có ý nghĩa độc đáo? Tống Giang giải thích, giá trị của thương hiệu nằm ở chỗ: Thứ nhất là nó thể hiện được giá trị của sản phẩm, thứ hai là thuận tiện cho khách hàng trong việc nhận biết hàng thật, tránh cho công ty bị tổn thất khi xuất hiện các loại hàng nhái cùng chủng loại. Còn về việc chuyên biệt hóa các dòng sản phẩm, có nghĩa là đưa ra một hệ thống sản phẩm phong phú quy mô trên cùng một thị trường tiêu thụ, làm như vậy không những thể hiện được thực lực của doanh nghiệp mà thông qua việc đáp ứng được nhu cầu của các đối tượng khách hàng khác nhau để giành được sự tín nhiệm và trung thành của họ, từ đó có thể chiếm được thị phần lớn hơn và mức lợi nhuận cao hơn.

“Anh nói đến thương hiệu thì em hiểu.” Hoa Vinh nói: “Giống như lò rèn ở phía nam thị trấn, đến dao thái rau cũng phải khắc tên “Lý Ký” để không nhầm lẫn với lò rèn ở phía bắc thị trấn. Em cũng bắt chước họ, nên trên sản phẩm của mình cũng in chữ “Hoa Ký”.

“Lẽ nào thương hiệu chỉ là hai chữ ‘Hoa Ký’ thôi sao? Tất cả các thương hiệu, nhìn vào dường như chỉ là một biểu tượng bằng chữ hoặc hình vẽ, nhưng qua nó có thể nhìn ra sự quen thuộc, tin tưởng và yêu thích của khách hàng đối với thương hiệu đó. Cũng có thể nói, một thương hiệu có giá trị thực sự đồng nghĩa với mức độ tin cậy cao nhất và phải có danh tiếng trên thị trường. Cái tên ‘Hoa Ký’ này nếu ở phạm vi thị trấn Thanh Phong còn có tác dụng phân biệt nhất định, thế nhưng nếu mở rộng ra cả khu vực Sơn Đông ngoài thị trấn Thanh Phong, Thanh Châu này ra, thậm chí là trên phạm vi cả nước, ai mà biết được tên ‘Hoa Ký’ này ở đâu chứ? Có khi mọi người còn hiểu nhầm đây là sản phẩm liên quan đến hoa hoét, chứ rất ít người biết đến tên Hoa Vinh của cậu.”

“Vậy đổi thành ‘Hoa Vinh Ký’ thì thế nào?”

So với tên “Hoa Ký” thì cái tên Hoa Vinh Ký đúng là một thương hiệu có cá tính hơn, nhưng nó có ba nhược điểm:

Đối với một thương hiệu mới cần đầu tư chi phí lớn cho việc quảng cáo để thiết lập độ tin cậy và có ảnh hưởng trên thị trường.

Thương hiệu này phản ánh ý thức cá nhân cao độ của ông chủ Hoa Vinh, điều này rất dễ phát sinh ra những ảnh hưởng tiêu cực với các nhân viên trong công ty, bọn họ sẽ trở nên lệ thuộc vào ông chủ Hoa Vinh hơn, từ đó mà mất đi tính tích cực và tinh thần trách nhiệm trong công việc.

Nhất cử nhất động của ông chủ Hoa Vinh đều có thể ảnh hưởng đến thương hiệu sản phẩm, mọi người sẽ vì tiếng thơm của ông chủ Hoa Vinh mà yêu thích sản phẩm, cũng có thể vì những tiếng xấu của cậu mà quay lưng lại với sản phẩm. Tống Giang cho rằng, chi bằng chúng ta lật lại sách lịch sử, tìm một nhân vật lịch sử có tiếng tăm, vừa có thể mượn tiếng thơm và sự nổi tiếng của nhân vật lịch sử đó để khai thác thị trường, lại vừa có thể tránh được những ảnh hưởng xấu đã kể trên.

“Câu chuyện lịch sử Hoa Mộc Lan thay cha tòng quân, phụ nữ và trẻ em đều biết, vậy dùng tên ‘Hoa Mộc Lan’ thì thế nào?”

Tên Hoa Mộc Lan về sự nổi tiếng và tiếng thơm thì đúng là hơn hẳn Hoa Vinh Ký, nhưng nó có một điểm yếu chết người: Nghe giống như tên một sản phẩm chuyên dành cho phái nữ. Từ xưa đến nay liệu có mấy người được như Hoa Mộc Lan? Đây là hình tượng nữ anh hùng yêu thích võ nghệ, thành thạo cưỡi ngựa bắn cung khiến ai cũng phải thán phục, nhưng lại rất hiếm có người như vậy. Làm kinh doanh thì quan trọng nhất là thị trường, xây dựng thiết kế thương hiệu cũng phải nhằm vào nhóm khách hàng mục tiêu có khả năng đem lại lợi nhuận nhiều nhất.

Tống Giang một lần nữa nhấn mạnh: “Thương hiệu không đơn thuần chỉ là một cái logo, cũng không chỉ là độ tin cậy hay tiếng tăm của logo, mà còn phải thể hiện được đặc tính riêng của thương hiệu.”

Hoa Vinh lại hỏi: “Đặc tính của thương hiệu là gì?”

Tống Giang đáp: “Chẳng hạn như em gái của em - Hoa Ngạn Phương là một thương hiệu, em nghĩ xem, nó sẽ có những đặc điểm như thế nào?”

Hoa Vinh nghĩ một hồi và nói: “Nó giống như một chú chim nhỏ duyên dáng đáng yêu và đôi khi thẹn thùng.”

Tống Giang bèn dựa vào đó để suy rộng ra, tiếp tục hỏi: “Ví dụ một loại đồ uống nhãn hiệu là con trâu đực, thì nó có đặc tính thương hiệu thế nào? Một loại sa tế nhãn hiệu con hổ cái thì nó có đặc tính thương hiệu như thế nào?”

Hoa Vinh bắt đầu lờ mờ hiểu ra. Thì ra cái gọi là đặc tính thương hiệu thực ra là một loại đặc điểm mang tính nhân văn nổi bật. Đây là một hiện tượng rất thú vị, khi nhìn nhận bất cứ một sự vật hiện tượng nào đó, con người đều có thói quen lý giải chúng theo lối nhân cách hóa. Ví dụ như nói đến con trâu đực thì chúng ta thường liên tưởng tới người đàn ông cường tráng khỏe mạnh. Còn khi nói đến con hổ cái thì liên tưởng tới một người phụ nữ có tính cách đanh đá, chua ngoa. Nói đến Tây Môn Khánh thì lại nhớ đến một thương nhân giàu có phong lưu, tham tiền háo sắc. Và nhắc tới Phan Kim Liên thì chúng ta nghĩ tới người đàn bà đẹp mà lẳng lơ đa tình. Bí quyết để thiết kế một thương hiệu đặc sắc nằm ở chỗ, bạn có thể thông qua logo để giới thiệu tới người tiêu dùng đặc trưng mang tính nhân văn mà họ mong muốn. Đặc trưng mang tính nhân văn này sẽ nói với mọi người rằng: “Tôi là ai? Tôi có thể đáp ứng những nhu cầu gì của bạn?”

Hoa Mộc Lan là một nhân vật nữ anh hùng tiêu biểu, nhưng đặc tính thương hiệu này không phù hợp với sản phẩm của Hoa Vinh. Hoa Vinh biết, anh nên tìm một nhân vật trong lịch sử có tài bắn cung giỏi với tiếng tăm và độ tin cậy cao để đặt tên cho thương hiệu sản phẩm của mình. Đồng thời, Hoa Vinh cũng ý thức được rằng, những thần xạ thủ với các tính cách khác nhau sẽ mang đến những đặc tính nhân văn khác nhau cho thương hiệu này. Anh liệt kê ra một loạt những thần xạ thủ có trong lịch sử: Hậu Nghệ bắn mặt trời, vua Triệu Vũ Linh cưỡi ngựa bắn tên, Dưỡng Do Cơ bắn tên trăm phát trăm trúng, Phi Tướng Quân Lý Quảng, Lã Bố, Tiết Nhân Quý… danh sách đã kín, không biết ai là người phù hợp được chọn đây?

Tống Giang chọn: Phi Tướng Quân Lý Quảng.

Một ý nghĩ lóe lên trong đầu Hoa Vinh: Đúng, chính là Lý Quảng. Trước mắt Hoa Vinh liền hiện lên hình ảnh một Phi Tướng Quân Lý Quảng mạnh mẽ, anh hùng. Bỗng chốc, sản phẩm cùng với sự nghiệp của Hoa Vinh cũng được thổi vào một luồng sinh khí lạ thường.

Một thương hiệu làm người ta ngưỡng mộ

Theo Tống Giang, đánh giá giá trị của một thương hiệu, không chỉ nằm ở logo thương hiệu, mà còn là sự thống nhất giữa logo với đặc tính thương hiệu, chức năng sản phẩm và khách hàng mục tiêu. Một lần nữa, Tống Giang lại lấy nhãn hiệu con trâu đực để làm ví dụ:

Thông qua hình ảnh con trâu đực, mọi người liên tưởng tới một người đàn ông khỏe mạnh cường tráng.

Nếu đặt tên cho loại đồ uống này là con trâu đực thì chắc chắn nó sẽ thu hút được sự chú ý của cánh mày râu và sự kì vọng của họ đối với sản phẩm này.

Nếu như chức năng của sản phẩm này đáp ứng được sự mong đợi của cánh mày râu thì lập tức nó sẽ có một thị trường tiêu thụ lớn.

Hiện tại, vấn đề của Hoa Vinh là: Làm sao để thể hiện được sự thống nhất đó? Câu trả lời của Tống Giang là: Phải tạo nên một giá trị cốt lõi giữa logo với đặc tính thương hiệu, chức năng sản phẩm và khách hàng mục tiêu.

Hoa Vinh lại hỏi tiếp: “Giá trị cốt lõi là gì vậy?” Tống Giang lắc đầu, vấn đề này rất phức tạp, anh đành dùng một loạt những câu hỏi để giúp Hoa Vinh từng bước tiếp cận với đáp án.

“Giá trị cốt lõi chính là, cậu muốn thông qua thương hiệu này để đạt được mục đích gì?”

“Mục đích gì à? Chính là để kiếm tiền mà!”

“Kiếm tiền để làm gì?”

“Để có cuộc sống tốt đẹp hơn!”

“Cuộc sống tốt đẹp hơn để làm gì?”

Hoa Vinh đã hiểu: Đó là một sứ mệnh của đời người, mặc dù anh chưa biết sứ mệnh của cuộc đời mình là gì, cũng không hiểu rõ giữa sứ mệnh của đời người và sứ mệnh của doanh nghiệp có mối quan hệ như thế nào. Nhưng anh biết điều Tống Giang muốn nói đến chính là bí mật và là điểm mấu chốt của vấn đề.

“Anh làm ơn nói cho em biết, cụ thể nên làm như thế nào?”

Tống Giang vừa nghĩ vừa đưa ra một số ý kiến sau:

Logo của thương hiệu được thiết kế theo tạo hình Lý Quảng bắn cung trên Vạn Lý Trường Thành, sau lưng Lý Quảng là vầng trăng tròn tỏa sáng. Thiết kế này làm người ta liên tưởng đến một bài thơ Đường Xuất tái của Vương Xương Linh: “ Tần thời minh nguyệt Hán thời quan/ Vạn lý trường chinh nhân vị hoàn/ Đản sử Long Thành phi tướng tại/ Bất giao Hồ mã độ Âm San. ” (28)

Đặt tên cho thương hiệu là Thần Cung Lý Quảng, đồng thời cũng đổi tên doanh nghiệp là Công ty Trách nhiệm Hữu hạn Thần Xạ Lý Quảng, để đảm bảo sự thống nhất giữa tên của doanh nghiệp và tên của thương hiệu. Như vậy, hình vẽ logo cùng với tên thương hiệu và tên doanh nghiệp đã được thống nhất, tạo nên một hệ thống biểu tượng đại diện cho thương hiệu.

Hệ thống biểu tượng đại diện cho thương hiệu này có thể phản ánh thông tin ở hai phương diện: Một là chức năng của sản phẩm là không gì có thể sánh nổi. Hai là thể hiện tấm lòng sắt son vì sự nghiệp bảo vệ đất nước.

Căn cứ vào đặc tính thương hiệu và chức năng của sản phẩm này, thị trường mục tiêu của nó nên định vị là quân đội. Trên thực tế, sức mua của quân đội là một thị trường quy mô lớn, rất đáng để khai thác.

Phát huy hiệu ứng từ quân đội để tác động đến những đối tượng khác như những người yêu thích môn bắn cung hoặc đi săn để làm tăng sức mua của họ.

Đặt ra khẩu hiệu quảng cáo cho sản phẩm: 1. Thần Xạ Lý Quảng - chuẩn đến bất ngờ. 2. Thần Xạ Lý Quảng - một mũi trúng đích. 3. Vạn Lý Trường Thành nay còn đó, Lý Quảng Thần Xạ hiển thần uy.

Thiết lập giá trị cốt lõi: Cống hiến chất xám cho sự nghiệp quốc phòng bằng kĩ thuật bắn cung chuẩn xác tuyệt đối.

Hoa Vinh nghe xong mặt mày hớn hở, liên mồm khen ngợi: “Hay lắm, hay lắm, chỉ cần kiếm được tiền, em sẵn sàng dâng cả trái tim son sắt này cho công cuộc bảo vệ đất nước.”

Tống Giang liền chữa lời: “Cậu phải có tinh thần bảo vệ đất nước trước, sau đó mới được nghĩ đến cơ hội kiếm tiền chứ.”

Hoa Vinh nói: “Em đã giải ngũ, bây giờ làm một người kinh doanh bình thường thì nghĩ cách kiếm tiền là điều tất nhiên. Còn việc bảo vệ đất nước là trách nhiệm của Lưu Tri Trại Lưu Cao chứ.”

“Sao cậu lại ngốc thế nhỉ?” Tống Giang liền mắng Hoa Vinh, nói: “Lưu Cao là dựa vào việc bảo vệ đất nước để kiếm tiền (29) , còn cậu là dựa vào việc kiếm tiền để bảo vệ đất nước. Cậu càng kiếm được nhiều tiền, thì chứng tỏ rằng sự cống hiến của cậu cho sự nghiệp quốc phòng càng lớn. Thật đúng là, ta đã giúp hoạch định đâu vào đấy như thế rồi, cậu chỉ việc ‘giả vờ’ thôi mà cũng không biết làm sao?”

Hoa Vinh bỗng tỉnh ngộ: Hóa ra đời người, hoặc là sống đời tự do tự tại như Trang Tử (30) , hoặc là giả vờ, làm bộ như diễn viên.

Lâu lâu sau vào một ngày đẹp trời, Tống Giang lại một lần nữa nhắc đến văn hóa “diễn”, ông nói: “Trang Sinh hiểu mộng mê hồ điệp (31) . Say mê cái gì? Có ngốc không? Giả làm một con bướm là được!” Câu nói mang tình ý sâu xa này của Tống Giang chủ yếu là muốn nói cho Hoa Vinh biết, văn hóa “diễn” có rất nhiều loại, hoặc là không biết diễn, hoặc là không có khả năng diễn, hoặc là diễn không đạt, hoặc là diễn cũng như không. Diễn, ấy là một cách thể hiện-có-văn-hóa. Nếu như không thích diễn thì bạn đừng nên diễn làm gì. Chỉ có kẻ ngốc mới không biết diễn và không muốn diễn. Với người thông minh, khi cần diễn làm người lớn, họ sẽ diễn làm người lớn, lúc nên diễn làm trẻ con, họ sẽ diễn làm trẻ con, mà còn phải diễn cho giống.

Dưới sự gợi mở từ văn hóa “diễn” của Tống Giang, Hoa Vinh bắt đầu học “diễn”. Hoa Vinh không hiểu quan hệ giữa “diễn” và văn hóa, nhưng anh biết, diễn là một chiến lược kiếm tiền. Anh đã đổi tên công ty thành Công ty Trách nhiệm Hữu hạn Thần Xạ Lý Quảng và sử dụng hệ thống hình ảnh nhận diện thương hiệu hoàn toàn mới để “diễn”. Anh diễn cho nhân viên, cho khách hàng, cho toàn xã hội xem, kết quả là “diễn” mà lại thật sự tạo ra một thương hiệu khiến người ta phải ngưỡng mộ. Các chuyên gia nhận định, bằng hình thức lập nghiệp để phục vụ đất nước, Hoa Vinh đã tiếp tục kế thừa và phát huy tinh thần vĩ đại của Phi tướng quân Lý Quảng năm xưa. Giang hồ từ đó mới đặt cho Hoa Vinh biệt danh đáng yêu là Tiểu Lý Quảng.

Được sự chỉ bảo của Tống Giang, sự nghiệp của Tiểu Lý Quảng Hoa Vinh không ngừng phát triển. Anh đã trở thành nhà cung cấp hàng đầu được chỉ định cho quân đội ở khu vực Thanh Châu, sản phẩm của anh trở thành mốt thời thượng của các anh hùng hảo hán trong vùng, giống như vận động viên ngày nay thích mặc đồ thương hiệu Lining vậy. Khi công ty của Hoa Vinh đã phát triển lớn mạnh, hai nhân vật danh tiếng lẫy lừng là Trấn Tam Sơn Hoàng Tín và Tích Lịch Hỏa Tần Minh sau đó cũng lần lượt giải ngũ quay sang làm kinh doanh, gia nhập vào doanh nghiệp của Hoa Vinh. Thông qua sự giới thiệu của Tống Giang, Cẩm Mao Đầu Yến Thuận, Nụy Cước Hổ Vương Anh, Bạch Diện Tam Lang Trịnh Thiên Thọ cũng xuống núi trở thành nhân viên mới của Công ty Trách nhiệm Hữu hạn Thần Xạ Lý Quảng. Tiểu Ôn Hầu Lã Phương vốn kinh doanh thuốc bắc, Trại Nhân Quý Quách Thịnh trước kinh doanh thủy ngân, sau cũng chuyển hướng sang làm nhà phân phối các dòng sản phẩm của Thần Xạ Lý Quảng.

Đời người giống như một vở múa rối

Tết năm ấy ở Công ty Thần Xạ Lý Quảng ai ai cũng phấn khởi. Đầu tiên là Tổng giám đốc Hoa Vinh phát cho mỗi người một món tiền thưởng hấp dẫn. Sau đó, Tống Giang làm ông mối, gả em gái của Tổng giám đốc là Hoa Ngạn Phương cho Tích Lịch Hỏa Tần Minh, cuộc hôn nhân giữa anh hùng với mỹ nhân này lại càng làm cho không khí ăn tết ở công ty thêm phần sôi nổi. Ngày 30 Tết, cả công ty tụ họp lại cùng nhau đánh chén no nê, mặc sức vui vẻ từ sáng đến đêm, kéo dài cho đến tận giao thừa khi đèn lồng lung linh khắp phố.

Nói đến đèn lồng, trên phố, ngọn đèn hoa đăng tráng lệ nhất lúc đó là ngọn đèn Ngao Sơn (rùa cõng núi) ở trước miếu Thổ Địa, mang hình ảnh rùa cõng núi trên lưng tượng trưng cho cuộc sống tươi đẹp “Quốc thái dân an, vui thú như thần tiên”. Sự nghiệp của công ty Trách nhiệm Hữu hạn Thần Xạ Lý Quảng đang ăn nên làm ra nên cũng làm chiếc đèn Ngao Sơn này, một là để chúc mừng năm mới, thứ hai cũng là để mượn cơ hội này quảng cáo cho công ty. Người dân ở khắp các nơi đều đổ xô về đây để chiêm ngưỡng chiếc đèn, người đông như nêm cối.

Tống Giang mang theo hai người tùy tùng, họ đứng ngắm chiếc đèn Ngao Sơn khá lâu, sau đó đi vòng về hướng nam. Đi chừng được sáu bảy trăm bước thì nhìn thấy người ta đang biểu diễn múa rối bên tường nhà. Trong vở múa rối có nhân vật tên là lão Bào, động tác kỳ quái, thậm chí là hài hước, vì vậy nhân vật này còn được gọi là “lão Bào nhảy”. Tống Giang nghĩ, đời người dù cho thông minh hay ngu dốt thì có lẽ cũng chỉ như một vở múa rối để mua vui như nhân vật lão Bào kia mà thôi. Nghĩ đến đó, Tống Giang bỗng bật cười thành tiếng.

Ai ngờ tiếng cười này đã làm kinh động đến một người phụ nữ. Hóa ra đằng sau bức tường có một ngôi nhà nhỏ, người phụ nữ kia ngồi cùng người nhà cũng đang nhìn ra ngoài xem múa rối. Lần theo tiếng cười, cô ta đã nhìn ra khuôn mặt đen pha đỏ của Tống Giang dưới ánh đèn hoa đăng.

Chương này lấy cốt truyện từ Hồi thứ 33 “Xem Ngao Sơn, Tống Giang bị bắt; Náo Phong Trại, Hoa Vinh báo thù” trong truyện Thủy Hử. Vốn là, Tống Giang thông thạo cả hai đường Quan - Thương, dùng mánh khóe của Thương trường áp dụng vào chốn Quan trường, đúng là mạnh vì gạo, bạo vì tiền. Nay Tống Giang lại lấy luật của Quan trường đưa vào chốn Thương trường, có thể nói là dùng dao mổ trâu để cắt tiết gà. Mà tuyệt đỉnh công phu trong đó, tất cả đều nằm ở chữ “diễn”. Tài tình, thật tài tình! Một võ tướng nhanh nhẹn như Hoa Vinh hay một võ phu oai hùng như Lý Quỳ, cũng đều không thể không khâm phục!

« Lùi
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của thành quân ức