Thủy hử @

Lượt đọc: 212 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 16
tiền vốn và huyết vốn trong bản kế hoạch kinh doanh

Thành công luôn phải hao tâm tổn sức. Cũng giống như tiền vốn, tâm sức hao tổn này được gọi là huyết vốn.

Thành công luôn phải hao tâm tổn sức. Cũng giống như tiền vốn, tâm sức hao tổn này được gọi là huyết vốn.

Nơi nào có tiền thì nơi đó có “quy tắc của đồng tiền”

Lại nói Tống Giang một mình nắm quyền, phe nguyên lão bị đẩy ra ngoài rìa, công ty Lương Sơn bước vào một cuộc cải cách nhân sự ngầm. Nhập Vân Long Công Tôn Thắng biết rõ chẳng có gì hay ho, liền lấy cớ về quê thăm mẹ, viết đơn xin nghỉ ba tháng rồi về Kế Châu. Ai ngờ rằng ba tháng sau vẫn không thấy Công Tôn Thắng quay trở lại công ty. Tống Giang nói với Thần Hành Thái Bảo Đới Tung: “Công Tôn tiên sinh đi một mạch đã ba tháng trời, không biết hiện giờ ông ấy thế nào? Phiền cậu đi thám thính tin tức của ông ấy giúp tôi, được không?” Đới Tung tuân lệnh, xuống núi ngay trong ngày hôm đó, buộc giáp mã vào hai chân, làm phép thần hành nhằm hướng Kế Châu thẳng tiến.

Chỉ ba bốn ngày sau, Đới Tung đã vượt qua trăm núi ngàn sông, tới được Kế Châu. Theo địa chỉ mà Công Tôn Thắng để lại, Đới Tung chỉ tìm được một căn nhà cũ đã nhiều năm không tu sửa. Hỏi thăm xung quanh, cũng không ai biết Công Tôn Thắng và mẫu thân của anh đã đi đâu. Đới Tung thất vọng lê bước trên đường phố Kế Châu.

Vào đúng lúc đó, chợt nghe thấy có tiếng người gọi: “Anh.” Đới Tung quay đầu lại thì thấy một chàng trai tráng kiện, trên vai vác bó củi, mặt mày tươi cười hồ hởi. Đới Tung chợt nhớ ra, nói: “Ô kìa, thì ra là anh, sao lại ở đây?” Hóa ra là gặp người quen nơi đất khách, Đới Tung bèn rủ đi uống rượu. Anh chàng đó cũng rất phóng khoáng, dựng gánh củi bên ngoài quán rượu, rồi đi vào cùng Đới Tung. Hai người tìm một chiếc bàn gần cửa sổ, ngồi đối diện nhau, gọi vài món, uống rượu ôn chuyện cũ.

Thì ra, anh chàng này chính là Phanh Mệnh Tam Lang Thạch Tú tiếng tăm lừng lẫy. Trong truyện Thủy Hử có một bài thơ dành riêng để ca ngợi Thạch Tú, viết rằng:

“Thân như mãnh hổ trên núi cao,

Tính nóng như lửa đổ thêm dầu,

Dũng cảm, gan dạ, lại mưu trí,

Cứu giúp mọi người khắp nơi nơi,

Với một cây gậy vác trên vai,

Cùng hai nắm đấm như sấm sét,

Thanh thế lẫy lừng khắp Hoàng Châu,

Đó chính là Phanh Mệnh Tam Lang Thạch Tú.”

Nếu luận về vóc dáng và võ nghệ thì Thạch Tú có phần giống với anh hùng đánh hổ Võ Tòng. Nếu luận về sự nhiệt huyết thì Thạch Tú hơn Võ Tòng đến mấy phần.

Lại nói chuyện cũ, Thạch Tú vốn là người Kim Lăng, do giúp bạn đánh người khác bị thương, phải ngồi bóc lịch hai năm ở lao thành Giang Châu, vì thế mà quen biết Đới Tung. Sau khi mãn hạn tù, qua người quen giới thiệu, anh tới làm việc cho một công ty kinh doanh thực phẩm, rồi được công ty cử đến Kế Châu làm giám đốc chi nhánh. Sau đó, do miền bắc bùng phát dịch bệnh, quan phủ cấm bán thịt gia súc, chi nhánh ở Kế Châu bị buộc đóng cửa, Thạch Tú vì thế mà thất nghiệp, phiêu bạt khắp nơi. May mà Thạch Tú tính cách ngoan cường, hằng ngày lên núi đốn củi, mang ra chợ bán, kiếm sống qua ngày chứ quyết không chịu lùi bước trước khó khăn.

“Lẽ nào cậu không tìm được việc nào khác hay sao?” Đới Tung hỏi.

Thạch Tú trả lời: “Em đã từng đi xin việc khắp nơi, nhưng chẳng tìm được công việc nào tốt. Dù có công việc tốt, cũng có nhiều người tới ứng tuyển, cuối cùng người được tuyển lại là người khác, kẻ bị loại luôn là em.” Than vãn hồi lâu, Thạch Tú quay sang hỏi: “Từ Giang Châu tới Kế Châu, đường xa vạn dặm, không biết anh đến có việc gì?”

Đới Tung nói: “Ta bây giờ đã không còn làm trưởng ngục của lao thành Giang Châu nữa rồi, mà là Trưởng phòng Điều tra nghiên cứu thị trường thuộc trung tâm kinh doanh thị trường của công ty Lương Sơn.” Sau đó, Đới Tung kể lại câu chuyện lập nghiệp của các anh em Lương Sơn cho Thạch Tú nghe. Rồi nói: “Làm trưởng cai ngục không bằng làm trưởng phòng. Khi làm trưởng cai ngục, có rất nhiều quy tắc ngầm cho việc tham ô hối lộ. Bây giờ làm trưởng phòng, tuy cũng có những quy tắc ngầm trên thương trường, nhưng không đen tối như trên chốn quan trường.”

Thạch Tú thở dài: “Nơi có tiền thì ắt sẽ có ‘quy tắc tiền’, điều này khiến người ta chán nản. Bây giờ em thất nghiệp, thì chẳng còn ‘quy tắc tiền’ nào để mà nói, lại còn chán ngán hơn. Rút cuộc, muốn sống được thì phải có tiền, nên phải chấp nhận những quy tắc đó thôi.”

Đới Tung hỏi: “Cậu thui thủi một thân một mình bên ngoài, vì sao không tới để hưởng ‘quy tắc tiền’ của công ty Lương Sơn?”

Thạch Tú nói: “Xin việc rất khó, cần phải có người giới thiệu mới được.”

Đới Tung khẳng định: “Tôi và cậu là bạn cũ. Nếu cậu muốn, tôi sẽ làm người giới thiệu cho cậu, ý cậu thế nào?”

Thạch Tú mừng ra mặt. Đới Tung bèn xin giấy bút của chủ quán, viết một bức thư giới thiệu rồi đưa cho Thạch Tú. Thạch Tú liền nâng chén kính rượu Đới Tung, hai người vui vẻ hàn huyên đến tận lúc say. Đêm đó, Đới Tung ngủ ở nhà trọ, sáng sớm hôm sau lại tiếp tục lần theo manh mối đi tìm Công Tôn Thắng.

Lý tưởng là gì? Nói cho cùng, chẳng phải là muốn kiếm tiền hay sao?

Lại nói Thần Hành Thái Bảo Đới Tung, vốn là tiết cấp lao thành Giang Châu, thì hiện ở Kế Châu đây, cũng có một vị tiết cấp tên là Bệnh Quan Sách Dương Hùng. Phanh Mệnh Tam Lang Thạch Tú số có duyên với nhà lao, tuy ở ngoài chỉ một thân một mình nhưng vào nhà lao trước sau đã quen được hai vị huynh trưởng làm cai ngục.

Hôm đó, Thạch Tú sau khi tiễn Đới Tung lại tiếp tục lên núi đốn củi như thường ngày, nhưng suy nghĩ trong đầu đã thay đổi. Xâm xẩm tối về đến chỗ ở, Thạch Tú ném bó củi vào trong sân rồi đi thẳng tới tìm Dương Hùng. Dương Hùng cũng vừa về nhà, nghe thấy tiếng gọi của Thạch Tú, liền ra mở cửa.

Thạch Tú nói: “Em nhớ ra hôm nay là sinh nhật em, nên tới mời anh đi uống mấy chén rượu.”

Dương Hùng nghe thế thì tươi cười chúc mừng Thạch Tú, rồi vào nhà báo một tiếng với vợ mới cưới Phan Xảo Vân, sau đó khoác áo lên vai đi ra ngoài cùng Thạch Tú. Hai người đến quán rượu Hà Ký bên cầu Độ Vân, gọi mấy đồ nhắm, một vò rượu.

Nhìn thấy đầy bàn thức ăn, Dương Hùng nhẩm tính ít cũng phải ba bốn trăm quan tiền, bèn hỏi: “Người anh em, cậu bình thường bán củi mưu sinh, kiếm được mấy đồng không dễ dàng gì. Hôm nay sao lại tiêu hoang thế?”

Thạch Tú nói: “Hôm qua em gặp lại một người bạn cũ, cũng là một vị tiết cấp Áp lao, tên là Thần Hành Thái Bảo Đới Tung, anh ấy cho em hai mươi lạng bạc, nên em cũng có tiền.”

Dương Hùng nói: “Tôi cũng là tiết cấp Áp lao, mà chưa từng để ý giúp đỡ cậu, thật lấy làm hổ thẹn. Nếu cậu muốn, ngày mai ta sẽ xin với tri phủ đại nhân cho cậu tới làm quản doanh, để cậu khỏi phải ngày ngày lên núi kiếm củi vất vả, cậu thấy sao?”

Thạch Tú nói: “Em sẽ không đi kiếm củi nữa đâu, cũng không tới chỗ anh làm quản doanh, em phải thực hiện mơ ước của mình.”

Dương Hùng giật mình, chằm chằm nhìn Thạch Tú, hỏi: “Người anh em, cậu không bị làm sao đấy chứ?”

Thạch Tú cười ha hả, nói: “Đại ca, em tuy thân phận hèn mọn, nhưng vẫn có quyền được ước mơ chứ.”

Dương Hùng cho rằng: “Không ai có thể tước đoạt quyền được ước mơ của cậu, nhưng nằm mơ giữa ban ngày thì thật điên rồ. Nếu để người khác nghe thấy thì thể nào người ta cũng cười nhạo cho.”

Thạch Tú nói: “Nằm mơ giữa ban ngày, tuy điên rồ, nhưng cũng là một cách khiến cho mình được tự do vui vẻ. Không giấu gì anh, hôm qua Thần Hành Thái Bảo Đới Tung có tâm sự với em chuyện lập nghiệp của các anh hùng hảo hán Lương Sơn, hôm nay trong lúc lên núi em lại có một giấc mơ, mơ thấy mình có một công ty lớn.”

Dương Hùng lúc này mới vỡ lẽ, thì ra người anh em này muốn lập nghiệp, làm ông chủ. Hiếm có ai xuất thân bần hàn mà có được ý chí vươn lên như thế. Thế nhưng, hai chữ “lập nghiệp” nói thì dễ, bắt tay vào làm mới biết sẽ rất nhiều khó khăn không lường trước hết được. Dương Hùng nhắc nhở Thạch Tú, không ngờ rằng Thạch Tú vốn được mệnh danh là Phanh Mệnh Tam Lang (chàng Ba liều mạng), quyết không chịu chùn bước. Chỉ thấy anh ngà ngà say, bấm đầu ngón tay, nhẩm tính ra 6 lợi ích của việc tự thân lập nghiệp:

Lợi ích thứ nhất: Có cảm giác an toàn

Ví dụ: Đả Hổ Tướng Lý Trung từng trải qua những tháng ngày nghèo hèn khổ cực khiến vợ chồng hay sinh chuyện, bị vợ chửi mắng đánh đuổi ra khỏi nhà, rồi phiêu bạt giang hồ kiếm sống bằng nghề bày bán thuốc cao ngoài vỉa hè. Lý Trung vô cùng thấm thía chuyện không có tiền thì chẳng thể làm được gì. Lý Trung quyết tâm lập nghiệp, dồn tâm dồn chí học cách làm thế nào để kiếm được nhiều tiền. Sau này, anh cùng với Tiểu Bá Vương Chu Thông hùn vốn mở công ty thương mại Đào Hoa Sơn, sau đó gia nhập tập đoàn Nhị Long Sơn, bây giờ là một trong các cổ đông của công ty Lương Sơn. Từ lang thang đầu đường xó chợ trở thành một ông chủ giàu có, từ rao bán thuốc cao da chó (44) đến làm kinh doanh, sở thích duy nhất của anh là Tiền. Tiền càng nhiều, anh càng có cảm giác an toàn.

Lợi ích thứ hai: Được tín nhiệm

Ví dụ: Võ Đại Lang luôn tự ti về vóc dáng của mình. Dựa vào tay nghề làm bánh bao hấp rất ngon mà đã kiếm được khá nhiều tiền, còn lấy được cả mỹ nhân Phan Kim Liên. Chính vì có được cả tiền và mỹ nhân mà Võ Đại Lang đã trở thành một trong những người đàn ông kiệt xuất của lịch sử Trung Hoa. Tuy sau này gặp phải xì-căng-đan Phan Kim Liên dan díu với Tây Môn Khánh, nhưng Võ Đại Lang quả đã được sống những ngày tháng huy hoàng nhất trong cuộc đời mình.

Lợi ích thứ ba: Mở rộng quan hệ

Ví dụ: Hãn Địa Hốt Luật Chu Quý xuất thân là lái buôn cho rằng, có tiền có thể xây dựng quan hệ bạn bè. Suy cho cùng, muốn mời bạn ăn cơm, biếu bạn quà cáp, đều phải có tiền. Bạn bè tụ tập với nhau thì đông vui, bạn bè nhiều càng dễ bàn việc. Do đó, tiền thực sự là một thứ rất lợi hại.

Lợi ích thứ tư: Làm việc mình muốn

Ví dụ: Tiểu Lý Quảng Hoa Vinh ban đầu muốn mở một Câu lạc bộ Bắn Cung để thoát khỏi sự bó buộc khuôn sáo của chốn quan lại, tự do sắp xếp cuộc sống cá nhân và thói quen làm việc của mình. Sau này, anh chuyển sang kinh doanh, mở công ty Trách nhiệm Hữu hạn Thần Xạ Lý Quảng, vừa kiếm được tiền, vừa có thể thông qua cách thức kiếm tiền này mà tiếp tục làm những việc mình muốn.

Lợi ích thứ năm: Kiếm tiền là một trò chơi đem đến cảm giác mạnh

Ví dụ: Thần Cơ Quân Sư Chu Vũ thích lên kế hoạch kinh doanh. Anh cho rằng, tự mình làm ông chủ là một trò chơi khiến người ta có cảm giác mạnh và đầy hưng phấn. Có thể kiếm được tiền có nghĩa là bạn đã giành được phần thắng trong trò chơi này, khiến bạn có được cảm giác thành công. Nhiều năm trước, anh cùng Khiêu Giản Hổ Trần Đạt và Bạch Hoa Xà Dương Xuân chung vốn thành lập công ty công thương nghiệp Thiếu Hoa Sơn, ngày nay cũng đã trở thành một trong những cổ đông của công ty Lương Sơn.

Lợi ích thứ sáu: Có tiền sẽ có quyền

Trong xã hội thương nghiệp có tiền mua tiên cũng được này, tiền chính là một loại quyền lực. Nói cách khác, tiền bạc có thể chuyển hóa thành một loại quyền lực nào đó. Có tiền không chỉ có được sự tôn kính của người khác mà còn có thể dùng tiền để sai khiến kẻ khác, bắt kẻ khác phải phục vụ mình. Dù cho gặp phải trở ngại nào về mặt nhân sự, cũng có thể dùng tiền để hóa giải. Ngược lại, không có tiền thì luôn phải quan sát sắc mặt của người này, nhún nhường để lấy lòng người kia, khom lưng uốn gối mà sống. Đặc biệt là đối với những người ôm chí lớn làm ông chủ, có tiền mới có thể tập hợp được nhiều người tài, cùng nhau làm nên sự nghiệp lớn.

Thạch Tú cho rằng: “Đại trượng phu sống trên đời này phải có lý tưởng. Nếu không, há chẳng xứng đáng với chí khí nam nhi sao?”

Dương Hùng tự mình uống cạn một chén, tỏ vẻ không đồng tình: “Lý tưởng nào? Nói cho cùng, chẳng phải là cậu muốn kiếm tiền hay sao? Khắp thiên hạ, mọi người đều đang kiếm tiền bằng nhiều cách, bằng lao động vất vả, bằng buôn bán, bằng chính trị đen, bằng làm ăn phi pháp… Nhân gian có trăm nghìn vạn trạng lý tưởng, chẳng qua là trăm nghìn vạn trạng cách kiếm tiền mà thôi. Có câu nói: ‘Thiên hạ ồn ào, chỗ nào có lợi là đi; thiên hạ rối rít, chỗ nào có lợi là đến’ (45) . Cậu dù là anh hùng, cũng không ngoại lệ. Sáu cái lợi lớn của việc tự mình làm chủ mà cậu vừa nói chẳng qua chỉ là sáu cái lợi lớn của việc kiếm tiền mà thôi.”

Thạch Tú phản đối: “Anh không hiểu. Con người sống ngoài việc kiếm tiền ra, còn một việc khác quan trọng hơn là sống có ý nghĩa.”

Dương Hùng hỏi: “Cậu thử nói xem, cuộc sống thì có ý nghĩa gì?”

Thạch Tú tắc tịt, không trả lời được, đành phải tự trào nói: “Cuộc sống có ý nghĩa gì, thực ra em cũng không biết. Em chỉ biết mình muốn lập công ty riêng. Em thấy rằng, chỉ có tự mình làm ông chủ, mới có thể giống như các vị anh hùng hảo hán Lương Sơn, làm nên thành tựu cho cuộc đời mình.”

Câu chuyện lập nghiệp của danh kỹ Lý Sư Sư

Hai anh em rất lâu sau đó không ai nói câu gì, chỉ uống rượu. Đợi cho Thạch Tú dần bình tĩnh trở lại, Dương Hùng mới nói: “Người anh em, về ý nghĩa của cuộc đời, tôi còn suy nghĩ nhiều hơn cậu. Cậu đừng cho rằng tôi làm trong nhà lao thì chẳng hiểu gì. Nhà lao là nơi chứng kiến sự sống - cái chết chỉ cách nhau trong gang tấc. Những điều khiến tôi phải suy nghĩ khi ở đó không chỉ là mấy đồng tiền hối lộ của các phạm nhân, mà còn là lẽ tồn vong của đời người. Cậu giờ muốn lập nghiệp, lập nghiệp cũng giống như đời người, cũng có sự tồn vong. Đối với kẻ lập nghiệp, khả năng thất bại là mối đe dọa dai dẳng. Tất cả mọi người đều muốn thành công, không ai muốn bị phá sản, nhưng chỉ cần bắt đầu lập nghiệp mở công ty thì bất kỳ lúc nào cũng có thể đối diện với khả năng bị phá sản. Cậu đã muốn lập nghiệp thì không thể chỉ nhìn vào điểm tốt của nó mà gác sang một bên những mối đe dọa luôn song hành.”

Thạch Tú vẫn rất kiên định: “Đã muốn tự mình làm chủ, thì không được sợ thất bại. Thất bại thì có gì phải sợ? Cùng lắm thì bắt đầu lại từ đầu.”

Dương Hùng nhếch mép cười: “Đời người ngắn ngủi, cậu có được mấy lần bắt đầu lại? Tôi không có ý là cậu sợ thất bại, mà là muốn cậu nếu ở vào hoàn cảnh đó có thể bình tĩnh đối mặt với nó, chiến thắng nó. Có câu: ‘Hiên ngang trước cái chết thì dễ, ung dung làm việc nghĩa mới khó.’ Hiên ngang và ung dung, cái trước là cảm tính, cái sau là lý tính.”

Thạch Tú một lần nữa lại chìm vào suy nghĩ.

“Cậu từng nghe qua câu chuyện tình đẹp của Lý Sư Sư chưa?” Dương Hùng hỏi.

Thạch Tú gật gật đầu.

“Vậy đã nghe câu chuyên lập nghiệp của nàng ấy chưa?” Dương Hùng lại hỏi.

Thạch Tú lắc đầu. Dương Hùng bèn kể câu chuyện lập nghiệp của Lý Sư Sư.

Ai cũng biết Lý Sư Sư là danh kỹ nổi tiếng nhất hiện nay, đến Hoàng đế đương triều Tống Huy Tông cũng bị mê hoặc bởi vẻ đẹp yêu kiều của nàng. Lý Sư Sư biết những người đàn ông này chỉ ham mê nhan sắc của nàng mà thôi, nàng cũng biết “Hồng nhan thấm thoắt xuân qua/ Hoa tàn, người vắng, ai mà biết ai.” Thế nên, nàng tích góp từng đồng, đầu tư mở công ty Trách nhiệm Hữu hạn Mỹ phẩm Lý Sư Sư. Nhan sắc xinh đẹp của nàng đã có ảnh hưởng lớn đến hoạt động kinh doanh mỹ phẩm, nhưng vì không biết quản lý nên công ty bây giờ không chỉ thâm hụt tiền vốn, mà còn mất cả danh tiếng. Hai năm nay, nàng bị rơi vào khủng hoảng tài chính nghiêm trọng. Lý Sư Sư không biết làm thế nào, chỉ còn biết điên cuồng đi tìm nguồn vốn mới để duy trì công ty. Bởi vì tình cũ khó quên, rất nhiều khách hàng lớn năm xưa nay trở thành chủ nợ hoặc cổ đông của nàng, Tống Huy Tông cũng hào phóng đầu tư một khoản lớn cho nàng. Không cần nói cũng biết, nợ nần chồng chất như vậy đã gây ra áp lực lớn thế nào với Lý Sư Sư, nhưng nàng ấy cũng chẳng còn đường lui, chỉ có thể quyết chiến đến cùng thôi.

Đối với những ai muốn làm kinh doanh nên biết, bài học của Lý Sư Sư thực ra rất bình thường. Cho dù là những vị hảo hán Lương Sơn kia, cũng đều đã từng trải qua nhiều thất bại như thế rồi. Vô số ví dụ cho thấy, lập công ty riêng và điều hành công việc kinh doanh không chỉ cần chăm chỉ làm việc, mà còn phải vất vả đầu tư thời gian và tâm trí, hơn nữa còn phải thường xuyên đối mặt với nguy cơ khuynh gia bại sản, thậm chí nếu không cẩn thận, còn bị rơi vào hố sâu nợ nần. Đặc biệt, điều éo le nhất là bất luận gặp phải trở ngại nào, bạn đều phải kiên cường chịu đựng đau khổ, giữ vững lý trí.

Dương Hùng nói: “Nếu cậu muốn thành công, thì phải học cách thất bại trước đã. Đối với một số người, thất bại là kết quả. Đối với một số người khác, thất bại chỉ là một quá trình. Mặc dù con đường lập nghiệp của cậu vẫn chưa bắt đầu, nhưng dù thế nào, chỉ có chấp nhận khả năng thất bại, mới có thể thản nhiên đối diện với thất bại, mới có thể có dũng khí gánh chịu hậu quả xấu nhất, mới có thể điềm tĩnh đối mặt và chuyển bại thành thắng, cuối cùng giành được thành công như mong muốn.”

“Vậy thì…” Thạch Tú hỏi: “Cuối cùng em nên làm gì đây?”

Dương Hùng khuyên: “Để tránh thất bại và giành được thắng lợi, trước khi lập nghiệp cậu phải hoàn thành hai việc, bao gồm trả lời một phiếu điều tra và soạn ra một bản kế hoạch kinh doanh. Thông qua phiếu điều tra này, cậu có thể hiểu bản thân mình. Thông qua bản kế hoạch, cậu có thể hiểu sự nghiệp của mình. Biết mình biết ta như thế, há chẳng phải trăm trận Áp Ty?”

Tiền vốn và huyết vốn trong bản kế hoạch kinh doanh

Thạch Tú gật đầu, đồng ý với ý kiến của Dương Hùng. Lúc đó, Thạch Tú giống một cậu học trò đang nghiên cứu về khởi nghiệp, còn Dương Hùng là thầy hướng dẫn của anh. Một người hỏi một người trả lời, hai người bắt đầu vòng trả lời phiếu điều tra.

Hỏi: “Mục tiêu của cậu có rõ ràng không?”

Trả lời: “Mục tiêu của em là mở một công ty thực phẩm sản xuất nước tương. Cuộc sống có bảy thứ thiết yếu là củi, gạo, dầu, muối, tương, dấm, trà. Em đã từng làm cho một công ty kinh doanh các sản phẩm được chế biến từ thịt, học được kỹ thuật làm tương thịt bò. Loại nước tương này làm theo phương pháp cổ xưa gần như đã thất truyền, thêm muối, thêm rượu, ủ lên men mà thành, thơm cay ngon tuyệt, ai cũng thích ăn, ai ăn cũng mê. Em tin rằng loại thực phẩm này có thể đem lại cho mọi người sự ngon miệng và thú vui thưởng thức ẩm thực tuyệt hảo, giúp em kiếm được bội tiền.”

Hỏi: “Cậu sẵn sàng đầu tư thời gian và sức lực vào đó chứ?”

Trả lời: “Không chỉ là thời gian và sức lực, nói chính xác hơn là tâm huyết. Thành công cần phải bỏ tâm huyết. Làm thế nào để bảo đảm dinh dưỡng và hương vị của sản phẩm, kinh doanh trên thị trường thế nào, làm sao để duy trì ưu thế trong cạnh tranh… tất cả đều phải hao tâm tổn sức. Trên thực tế, những tâm huyết này cũng là một trong những vốn thiết yếu để giành được thành công. Giống như tiền vốn, tâm huyết hao tổn này có thể gọi là huyết vốn.”

Hỏi: “Cậu có tự tin với suy nghĩ của mình không?”

Trả lời: “Một người có thể thành công ở bất kỳ công việc nào mà anh ta muốn. Nhưng nếu không suy nghĩ thì chẳng bao giờ có được khả năng thành công. Do đó, thành công luôn bắt đầu từ suy nghĩ đầu tiên. Khi một người càng tự tin, anh ta sẽ càng nhiệt tình hào hứng làm việc, càng nhiệt tình hào hứng làm việc thì khả năng thành công sẽ càng cao.”

Hỏi: “Cậu có biết cách hợp tác với người khác không?”

Trả lời: “Em đang học cách làm thế nào để hợp tác với người khác tốt hơn. Thông qua hợp tác, ta có thể điều phối được rất nhiều nguồn vốn, khiến công ty trở nên lớn mạnh. Trong nội bộ công ty, ta phải biết hợp tác với nhân viên để tập hợp mọi người được thành một khối. Ngoài công ty, em cũng phải nghĩ cách huy động nguồn vốn mới thông qua phương thức hợp tác với người khác.”

Hỏi: “Dù mọi việc phát triển thuận lợi, cậu có biết lo trước tính sau không?”

Trả lời: “Mở công ty bao giờ cũng luôn có sự mạo hiểm nhất định, không bao giờ được lạc quan mù quáng. Làm chủ một công ty, bất luận trong hoàn cảnh thuận lợi hay khó khăn, ta đều phải học cách bình tĩnh, thông qua điều tra nghiên cứu và lập kế hoạch để tính toán chu toàn, đâu vào đấy, không vội vàng hấp tấp, đảm bảo công ty kinh doanh ổn định, duy trì phát triển.”

Hỏi: “Cậu có dám thất bại hay không?”

Trả lời: “Trọng tâm suy nghĩ của em không phải là thất bại, mà là làm thế nào để đạt được thành công. Về thất bại, em nghĩ rằng đó chẳng qua là một giai đoạn không thể tính toán trước được, cho dù đã trải qua vô số lần thất bại thì cũng chỉ là chuỗi các giai đoạn mà thôi. Vượt qua những giai đoạn đó, tất sẽ đạt được thành công.”

Hỏi: “Cậu có khả năng kiếm tìm cơ hội phát triển mới không?”

Trả lời: “Quá trình lập nghiệp, nhiều khi giống như chèo thuyền ngược dòng. Một mặt phải cố gắng vượt lên, mặt khác vẫn phải để ý đến sự biến hóa của dòng nước. Cũng giống như em bây giờ đang tìm kiếm cơ hội lập nghiệp. Em luôn chuẩn bị, tìm kiếm thời cơ phát triển mới.”

Thạch Tú trả lời rất xuất sắc, anh đạt được 90/100 điểm. Trong đó, đặc biệt đoạn phân tích về “tiền vốn và huyết vốn” thậm chí có thể nói là có tầm nhìn xa trông rộng, tri thức uyên bác. Dương Hùng đành phải thừa nhận rằng Thạch Tú nói rất chí lý: (1) Lập nghiệp không chỉ cần đầu tư tiền vốn, mà còn phải đầu tư rất nhiều “huyết vốn”. (2) Nói chính xác hơn, trong tất cả các loại vốn đầu tư, chỉ có “huyết vốn” mới là nhân tố quyết định thành bại của doanh nghiệp.

Phiếu điều tra cho thấy, Thạch Tú thực sự có tố chất làm ông chủ. Thế nhưng, anh vẫn còn một bài tập quan trọng hơn phải làm. Anh phải điều tra nghiên cứu và soạn ra một bản kế hoạch kinh doanh thật chân thực, có giá trị chiến lược.

Vì sao phải làm bản kế hoạch kinh doanh này? Giống như là xây dựng một ngôi nhà, người muốn lập nghiệp cần một kế hoạch chi tiết và chân thực để bản thân hiểu rõ đường đi của mình, kiểm tra xem mình có đủ tiền vốn và vật tư xây nhà hay không, cũng như phương án giải quyết một loạt vấn đề sẽ gặp phải. Thông qua việc viết ra một bản kế hoạch kinh doanh chính thức trên giấy, có thể giúp cho người mới lập nghiệp từ những ảo tưởng điên rồ chuyển sang suy nghĩ nghiêm túc, từ đó có thể cẩn trọng kiểm tra một cách hệ thống những vấn đề mà doanh nghiệp mới phải đối mặt.

Thứ hai, bản kế hoạch kinh doanh cũng là công cụ hiệu quả để giành được lòng tin của nhân viên. Điều mà nhân viên muốn biết không chỉ là tình hình hiện tại của công ty mà còn là sứ mệnh, tầm nhìn. Do đó, nó giúp xây dựng niềm tin của nhân viên với doanh nghiệp, đồng thời cũng gắn liền mật thiết nhiệm vụ trước mắt của công ty với tương lai của nhân viên.

Thứ ba, bản kế hoạch kinh doanh được chuẩn bị chi tiết và đầy đủ còn có thể giúp bạn giành được sự tín nhiệm của nhà đầu tư. Nhà đầu tư cho rằng có thể căn cứ vào đó hiểu được sản phẩm, chất lượng phục vụ, định vị thị trường và tố chất quản lý của lãnh đạo doanh nghiệp, từ đó đưa ra đánh giá về doanh nghiệp, trở thành cơ sở để họ đầu tư vào doanh nghiệp mới.

Dương Hùng nói: “Tính toán phân minh, vững bền tình bạn. Phải thông qua bản kế hoạch này, tôi mới có thể xác định được ý định kinh doanh của cậu có rõ ràng hay không, cơ hội thành công của cậu có khiến người ta lạc quan hay không và cậu có được ưu thế sáng tạo như thế nào về thị trường, kỹ thuật và lợi ích khách hàng. Tôi thừa nhận, để soạn ra bản kế hoạch này cậu phải bỏ ra rất nhiều công sức, nhưng nó thực sự là tiền đề cho con đường lập nghiệp của cậu. Cậu có muốn tôi trở thành nhà đầu tư và cổ đông của cậu không? Tôi góp vốn, cậu góp công, bản kế hoạch kinh doanh này chính là một trong những “huyết vốn” mà cậu phải bỏ ra.”

Kinh doanh dễ, quản lý khó

Thạch Tú mất gần một tháng trời để đưa ra một bản kế hoạch kinh doanh rất chi tiết. Trong bản kế hoạch này, Thạch Tú gọi tên sản phẩm của mình là “Tương Dương Gia”. Mặc dù anh không mang họ Dương, nhưng đặt tên như vậy để lấy lòng nhà đầu tư Dương Hùng. Ngoài ra, “Tương Dương Gia” trùng tên với dòng họ Dương Gia tướng (46) anh hùng lẫy lừng đương triều, có thể dựa vào tiếng tăm và uy tín của Dương Gia tướng để mở rộng sức ảnh hưởng thị trường của sản phẩm. Tiếp đó, anh phân tích tỉ mỉ thị trường mục tiêu của “Tương Dương Gia”, đặc trưng hành vi mua bán của người tiêu dùng và so sánh ưu nhược điểm giữa sản phẩm “Tương Dương Gia” với các đối thủ cạnh tranh. Về các vấn đề như quy hoạch phát triển và chính sách của doanh nghiệp, cũng như cần bao nhiêu tiền vốn ban đầu, kỳ vọng trong bao lâu sẽ thu hồi vốn… Thạch Tú đều trù tính tỉ mỉ và giải thích chi tiết.

Dương Hùng quyết định đầu tư vào kế hoạch này. Anh là tiết cấp lao thành Kế Châu, mỗi năm cũng thu được kha khá tiền hối lộ của phạm nhân, nên cũng có tiền tích góp. Hai người lấy họ của mình ghép lại đặt tên cho công ty mới là Công ty Trách nhiệm Hữu hạn Nước tương Dương Thạch, nhà sản xuất của “Tương Dương Gia”. Thạch Tú đảm nhiệm chức Tổng giám đốc công ty, Phan Xảo Vân - vợ của Dương Hùng - đảm nhiệm chức giám đốc tài chính và phụ trách tuyển thêm nhiều nhân viên cho các chức vụ ở vị trí sản xuất, kinh doanh, vận chuyển… Trải qua một hồi chuẩn bị rùm beng, công ty bắt đầu đi vào hoạt động.

Phản ứng của thị trường thậm chí còn tốt hơn kỳ vọng của họ. Sản phẩm ra mắt lần này tổng cộng có 5 kiểu đóng gói bao bì, bên ngoài bao bì đều in hình của 5 nhân vật: Dương Lệnh Công, Xà Thái Quân, Dương Lục Lang, Dương Tông Bảo, Mộc Quế Anh (47) . Hình ảnh của năm nhân vật này cũng vì thế mà trở thành thương hiệu của 5 dòng sản phẩm Tương Dương Gia. Mấy ngày sau, Thạch Tú phát hiện ra rằng “Xà Thái Quân” và “Mộc Quế Anh” bán chạy nhất, sau đó là “Dương Tông Bảo”. Điều này cho thấy, nhóm khách hàng chủ yếu của sản phẩm tương Dương Gia là các bà các mẹ, còn hình tượng anh hùng “Dương Tông Bảo” và “Mộc Quế Anh” phù hợp gu thẩm mỹ của nam nữ thanh niên. Hai năm sau, khi gặp Thanh Diện Thú Dương Chí trên Lương Sơn, nhớ lại khoảng thời gian kinh doanh huy hoàng rực rỡ này, họ vẫn còn rất xúc động. Dương Chí nghe kể thì phồng mồm trợn mắt, kháng nghị: “Tôi lấy danh nghĩa là hậu duệ của Dương Gia tướng cảnh cáo các cậu. Tương Dương Gia kia của các cậu đã xâm phạm tới bản quyền danh tiếng và hình ảnh của tổ tiên Dương Gia tướng chúng ta đấy nhé.”

Thạch Tú vừa lo đổi mới sản phẩm, vừa lo kinh doanh thị trường, muốn phát triển công ty Trách nhiệm Hữu hạn Nước tương Dương Thạch thành doanh nghiệp lớn của cả nước. Thực tế, nếu không xảy ra vấn đề về nhân sự, anh hoàn toàn có thể làm được. Thế nhưng, đúng như Thái Viên Tử Trương Thanh đã nói năm xưa, làm kinh doanh thì dễ nhưng làm quản lý thì khó. Cái khó trong đó chính là khó quản lý lòng người. Dù bạn có áp dụng các kiểu kỹ xảo quản lý, thì cũng làm sao điều khiển được lòng dạ của con người đây? Ví như lòng tham, dâm đãng, hoặc sự phẫn nộ? Năm xưa, Thái Viên Tử Trương Thanh cũng vì lòng người khôn lường mà buộc đóng cửa quán mì nước Mạnh Châu. Bây giờ, Phanh Mệnh Tam Lang Thạch Tú tràn đầy nhiệt huyết cũng gặp phải vấn đề nan giải tương tự về quản lý nhân sự.

Vấn đề xuất phát từ vợ của Dương Hùng, Phan Xảo Vân. Thì ra người phụ nữ này sinh đúng vào ngày Thất xảo tiết (48) mùng 7 tháng 7 âm lịch, chính là ngày Ngưu Lang - Chức Nữ gặp nhau trên cầu Hỷ tước, như đã ám chỉ rằng nàng sinh ra đã mang số mệnh đa tình. Tên nàng là Xảo Vân, nhưng không phải là sao sáng của Thất Xảo Tiết, mà là mây ngũ sắc của Thất Xảo Tiết, vì thế mà thiếu đi sự si tình chung thủy của một vì sao, mà có cái phong tình biến hóa vô thường của mây ngũ sắc.

Truyện Thủy Hử viết, Phan Xảo Vân ban đầu được gả cho một vị Áp Ty họ Vương ở phủ Kế Châu, sau Áp Ty Vương bị bệnh chết, liền tái giá lấy tiết cấp Áp lao lưỡng viện Dương Hùng. Ai ngờ Dương Hùng tuy là một hảo hán, nhưng lại không tài hoa phong lưu bằng Áp Ty Vương, khó mà thỏa mãn được ý muốn của người đàn bà này. Ngày thường, Phan Xảo Vân vẫn là một bà giám đốc chỉnh tề, tràn đầy khí chất, nhưng sau lưng lại lén lút gian díu với một vị hòa thượng.

Thạch Tú thầm bức xúc trong lòng. Chuyện người đàn bà này đi quan hệ lén lút với hòa thượng, chẳng qua chỉ là chuyện riêng tư, nhưng chị ta lại lợi dụng chức vụ giám đốc tài chính để tham ô rất nhiều khoản công quỹ, đem đi cung phụng tên hòa thượng kia. Thạch Tú là Tổng giám đốc, không thể phớt lờ chuyện này được. Thế nhưng người đàn bà này không phải người thường, nếu là người thường chỉ cần đuổi việc là xong, nhưng đây là phu nhân của ông chủ Dương Hùng, không động được đến móng tay của chị ta. Thạch Tú suy đi nghĩ lại, không biết phải làm sao. Nếu nói cho Dương Hùng biết, anh ấy và người đàn bà này suy cho cùng cũng là vợ chồng, nếu lỡ nói câu nào không hay lại phạm vào điều đại kị “sơ bất gián thân” (người xa lạ không thể ly gián những người có quan hệ thân thiết). Nếu không nói cho anh ấy, luận về công thì có lỗi với công ty, luận về tư thì không phải với tình nghĩa anh em.

Trung Quốc có câu triết ngôn nổi tiếng: “Đê dài ngàn dặm, tan vỡ vì tổ kiến”. Quản lý học phương Tây có thuyết “Hiệu ứng Domino”, một quân đổ thì trăm quân cũng đổ theo. Công ty Trách nhiệm Hữu hạn Nước tương Dương Thạch cũng vì cái “tổ kiến” Phan Xảo Vân mà đối mặt với nguy cơ sụp đổ.

Nhàn cư vi bất thiện

Tên hòa thượng đó pháp danh Hải Công, còn được gọi là Hải cao tăng, Hải hòa thượng, tên tục là Bùi Như Hải. Vì ái mộ nhan sắc xinh đẹp lại lẳng lơ đa tình của Phan Xảo Vân nên hòa thượng này tình nguyện làm con nuôi của cha Phan Xảo Vân là Phan Thái Công. Luận về tuổi tác, lại lớn hơn Phan Xảo Vân, vì thế mà Phan Xảo Vân gọi hắn bằng anh.

Lại nói Áp Ty Vương mất đã gần tròn hai năm, Phan Xảo Vân nhớ chồng trước, lại gọi Hải hòa thượng tới làm lễ cúng bái. Thạch Tú cũng tới giúp, vì thế mà quen biết Hải hòa thượng. Hải hòa thượng đó tướng mạo tuấn tú, lại biết hát nhạc kinh, có thể coi là minh tinh trong giới cửa Phật. Thạch Tú hỏi hắn ta về ý nghĩa cuộc đời, Hải hòa thượng liền nói “A di đà phật”, rồi đọc một đoạn kinh văn “Sắc bất dị không, không bất dị sắc” (Sắc chẳng khác Không, Không chẳng khác Sắc), xong mới giải thích: “Nhân sinh tự có ý nghĩa, chỉ cần dùng cái tâm để lĩnh hội, thì sẽ giác ngộ được ý nghĩa trong đó thôi.” Thạch Tú nghe xong, còn kính phục học vấn của hắn, cho rằng hắn quả là bậc cao tăng đại đức.

Có học giả nói: “Tiền là do bận rộn mà có, văn hóa là do nhàn rỗi mà ra.” Không biết rằng, tình dục cũng từ nhàn rỗi mà ra. Các vị độc giả chắc còn nhớ, Vương Bà từng truyền thụ cho Tây Môn Khánh Năm bí kíp quyết định thành bại trong quan hệ tình ái , gọi là: “Phan, lừa, Đặng, thấp, nhàn”, đó là “vẻ ngoài đẹp như Phan An, ai gặp cũng thích”, “tính năng tốt như lừa”, “nguồn vốn hùng hậu như Đặng Thông”, “biết cách hạ thấp mình” và “có thời gian rảnh và kiên trì nhẫn nại”. Mọi người đều bận rộn kiếm tiền, duy chỉ có hòa thượng là nhàn nhã, có hòa thượng nhàn nhã thì tu dưỡng văn hóa, có hòa thượng nhàn cư lại nảy sinh tà tâm “vi bất thiện”. Trong giới cũng có câu châm biếm rằng: “Một chữ là tăng, hai chữ là hòa thượng, ba chữ là tên háo sắc, bốn chữ là quỷ đói háo sắc.”

Không lâu sau, tin đồn Phan Xảo Vân quan hệ vụng trộm đã đến tai Thạch Tú. Thạch Tú ban đầu không tin, nhưng nhớ lại cảnh thân mật giữa Phan Xảo Vân và Hải hòa thượng khi làm lễ cúng, thì đã thấy nghi ngờ. Đến cuối năm, kiểm tra toàn bộ công nợ của công ty, thấy nhiều chỗ hổng thì nghi ngờ của anh càng được khẳng định. Đến năm sau, vào một buổi tối gió xuân ngây ngất, Thạch Tú tới tìm Dương Hùng bàn công chuyện, từ đằng xa đã thấy Phan Xảo Vân đón Hải hòa thượng bước vào phòng riêng, từ đó tin lời đồn là sự thật. Sự ngưỡng mộ ban đầu anh dành cho Hải hòa thượng giờ đây cũng vì thế mà trở thành căm ghét, ghê tởm.

Phân vân rất lâu, Thạch Tú cuối cùng hạ quyết tâm, tới tìm Dương Hùng: “Anh thường xuyên trực đêm ở nhà lao, chị dâu một mình ở nhà, anh không sợ chị cô đơn sao?”

Dương Hùng cho rằng Thạch Tú đang trêu, cũng vui vẻ đáp lại: “Chị dâu của cậu ngủ như lợn ấy, cô đơn cái khỉ gì.”

Thạch Tú nhếch mép cười: “Anh làm sao biết được chị dâu không cô đơn? Vẫn cứ cẩn thận là hơn, phụ nữ cô đơn rất dễ sinh chuyện thị phi. Chắc anh từng nghe nói chuyện Tây Môn Khánh và Phan Kim Liên rồi chứ? Phan Kim Liên họ Phan, chị dâu cũng họ Phan đấy.”

Dương Hùng nghe thế thì giật mình, rồi nổi giận lôi đình: “Lẽ nào con đàn bà này lén lút sau lưng ta gian díu với tên nào rồi ư? Cậu nói đi, thằng đê tiện đó là ai?”

Dù có kế hoạch cũng khó tránh những rủi ro phát sinh

Lại nói sau khi Dương Hùng đằng đằng sát khí quay về nhà tìm vợ hỏi tội, Thạch Tú trằn trọc thao thức cả đêm, chỉ sợ Dương Hùng trong lúc nóng giận làm chuyện gì kinh thiên động địa. Ai ngờ hôm sau gặp lại Dương Hùng, vẻ mặt anh ta bình thản như không có chuyện gì xảy ra.

Thạch Tú trong lòng thắc mắc, nhưng ngại không hỏi. Sang ngày hôm sau thì Dương Hùng tới tìm anh, nói muốn giới thiệu bạn gái cho anh.

Thạch Tú hỏi: “Anh vô duyên vô cớ, sao đột nhiên lại muốn tìm bạn gái cho em?”

Dương Hùng nói: “Dưới bầu trời này làm gì có người đàn ông nào không muốn có phụ nữ? Cũng trách ta vô tâm, chưa bao giờ lo nghĩ cho chuyện hôn nhân đại sự của cậu. Lần này là chị dâu cậu nhờ quen biết đã tìm cho cậu một cô nàng xinh đẹp ở Thành Nam.”

Thạch Tú nói: “Có phải anh đã nghe chị dâu nói gì về em phải không? Anh ơi, anh nghe em nói, chị dâu không phải người tốt đâu.”

Dương Hùng nghe xong câu đó mà mặt biến sắc, cười lạnh lùng nói: “Chị dâu cậu sao lại không phải người tốt? Lẽ nào chỉ vì mụ Phan Kim Liên đó họ Phan, mà thiên hạ không còn người con gái họ Phan nào tốt hay sao? Lẽ nào thằng họ Thạch như cậu trêu ghẹo chị dâu của mình thì là một thằng đàn ông tốt sao? Chọc ghẹo chị dâu không được, thì tới chỗ tôi vu cáo chị dâu, cậu muốn ta nghe cậu nói gì đây?”

Thạch Tú rối rít nói: “Anh nghe em nói, chị dâu thật sự không phải người tốt.”

Dương Hùng lạnh lùng: “Người anh em, tôi không quan tâm giữa cậu và vợ tôi đã xảy ra chuyện gì, nhưng tôi cho cậu biết, vợ tôi có đẹp đến đâu thì cô ấy cũng là chị dâu cậu. Cô ta ngoan cũng được, mà hư cũng được, nhưng cậu đều phải tôn trọng cô ấy, cậu hiểu chứ?”

Thạch Tú nghĩ trong lòng: “Người đàn bà này quả nhiên thủ đoạn. Ta có lòng tốt tới nhắc nhở anh, mụ ta lại dội thẳng thùng phân thối vào mặt ta, vu cho ta chọc ghẹo mụ, khiến ta bại hoại thanh danh, để anh không còn tin ta nữa.” Trong đầu anh chợt trào lên cảm giác vừa xấu hổ vừa giận dữ, cổ họng nghẹn ứ lại, không nói nên được lời nào.

Chiều hôm đó, Thạch Tú ngồi ngẩn ra suốt hai tiếng đồng hồ trong phòng làm việc, trầm tư suy nghĩ: “Ta tốn bao nhiêu tâm huyết, khó khăn lắm mới gây dựng được sự nghiệp như ngày hôm nay, không ngờ lại gặp phải tình cảnh éo le thế này. Nghĩ lại thì cuộc đời vốn thế mà, bất luận trước đây đã tận tâm tận lực thực hiện bao nhiêu kế hoạch, cũng khó tránh khỏi phát sinh những chuyện bất ngờ ngoài ý muốn. Nhìn bộ dạng thảm hại, toàn thân đầy phân của ta bây giờ, làm sao để làm người đây?” Nghĩ đi nghĩ lại, bao nhiêu nhiệt huyết bỗng dần trở thành nản lòng thoái chí.

Thì ra, Thạch Tú không bằng Tống Giang. Ở câu chuyện trước, chúng ta đã biết Tống Giang là người biết nhẫn nhịn chịu nhục để có thể trở thành nhà lãnh đạo xuất chúng. Thạch Tú không được như thế, anh nhạy cảm và yếu đuối. Sở dĩ anh được gọi là Phanh Mệnh Tam Lang (chàng Ba liều mạng), vì anh có tính độc lập tự chủ, chỉ khăng khăng cố chấp sống theo ý mình. Anh còn là người theo chủ nghĩa hoàn mỹ, có tài phân tích và lập kế hoạch. Trong môi trường không bị phiền nhiễu, anh có đủ tài năng gây dựng sự nghiệp thành công đến mức hoàn hảo. Nhưng anh lại quá mẫn cảm, thường xuyên để những thông tin tiêu cực khiến cho mình hoảng sợ lo âu, cuối cùng thì sự lo âu đã nhấn chìm anh như nước triều dâng.

Trong tâm trạng lo lắng bất an, anh bỗng nhớ tới bức thư giới thiệu của Thần Hành Thái Bảo Đới Tung, anh nghĩ: “Sự nghiệp tuy tốt, nhưng cũng không quan trọng bằng nhân cách và danh dự của mình. Được thôi. Được thôi. Ta phải rời khỏi mảnh đất thị phi này, để lập nghiệp ở một nơi khác.”

Chương này lấy cốt truyện từ Hồi thứ 44 “Cẩm Bảo Tử ngõ hẻm gặp Đới Tung; Bệnh Quan sách, dương oai gặp Thạch Tú” đến Hồi thứ 45 “Phòng riêng ton hót, Dương Hùng gặp gái voi dày; Đêm vắng xông pha, Thạch Tú giết sư hổ lửa” trong truyện Thủy Hử .

Tuy nhiên, ở đây đã thay đổi mạch truyện, cải biên chuyện Dương Hùng, Thạch Tú. Ở các chương trước, Võ Đại và Võ Tòng là anh em. Ở đây, Dương Hùng và Thạch Tú cũng là anh em. Trước đó có Tây Môn Khánh và Phan Kim Liên gây nghiệp chướng, ở đây có Bùi Như Hải và Phan Xảo Vân dan díu tư tình. Võ Tòng là Nhị Lang, Thạch Tú là Tam Lang. Võ Tòng anh dũng hảo hán, Thạch Tú cũng là tráng sĩ gan dạ. Chương trước Võ Tòng sau khi chạy trốn thì gặp hòa thượng, chương này Thạch Tú sau khi gặp hòa thượng thì bỏ đi. Tình tiết được sắp xếp tăng tiến, đi thẳng vào vấn đề sắc dục là chỗ tế nhị khó nói của con người. Bài toán khó này của quản lý học gọi là đạo phi thường trong đạo quản lý.

Đáng khen Thạch Tú giỏi giang xuất chúng, vất vả xây dựng nên một sự nghiệp thành đạt đến thế, cuối cùng lại thảm bại chỉ vì nghiệp chướng của một đôi cẩu nam nữ.

« Lùi
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của thành quân ức