Thủy hử @

Lượt đọc: 213 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 17
nhân danh lợi ích quốc gia

Giải thích của Tống Giang về chính nghĩa là, mọi hành động lời nói đều đứng trên danh nghĩa lợi ích của quốc gia, và của số đông quần chúng. Cách giải thích này về sau cũng trở thành khẩu hiệu PR của công ty Lương Sơn, đó chính là “Thay trời hành đạo”.

“Không có cái gọi là chính nghĩa, mà chỉ có cách giải thích về chính nghĩa mà thôi.” Câu nói này thật khiến người ta phải kinh sợ.

Chiến lược “từ không thành có”

Lại nói, Thạch Tú qua sự tiến cử của Đới Tung đã được tiếp kiến với Phó Tổng giám đốc Tống Giang của công ty Lương Sơn. Sau khi xem bản lý lịch chích ngang của Thạch Tú, Tống Giang rất khen ngợi tài năng của con người này, nên coi anh như một nhân viên tài năng hiếm có và bố trí cho vào làm ở phòng nghiên cứu chiến lược. Chỉ nửa tháng sau, Tống Giang lại muốn hẹn gặp Thạch Tú để cùng bàn chuyện đại sự.

Thì ra công ty Lương Sơn có một mảnh đất dự trù chiến lược trên đồi Độc Long ở phía đông bắc của công ty, diện tích khoảng hơn 1000 mẫu, địa thế và phong thủy vô cùng đẹp: Phía sau là núi, trước mặt là sông. Trước mắt, công ty đã xin được giấy chứng nhận quyền sử dụng đất của quan phủ, công tác di dời mặt bằng cũng đang được tiến hành. Tống Giang nói: “Cậu tuy là một nhân viên mới, nhưng tôi thấy cậu có tố chất thông minh trời phú nên chắc chắn sẽ làm nên việc lớn. Cậu hãy đi khảo sát mảnh đất này và lập bản đề án xem chúng ta nên xây dựng hạng mục gì ở đây?”

Được Tống Giang trọng dụng, Thạch Tú vô cùng bất ngờ. Khi trở về phòng làm việc, Thạch Tú bắt đầu vò đầu suy nghĩ và đột nhiên một ý tưởng mới lóe lên trong đầu, anh nghĩ ra một diệu kế cho đề án mới, gọi là “Đại bản doanh thương trường”.

Chẳng còn nghi ngờ gì nữa, đây chính là ý tưởng sáng tạo vô cùng vĩ đại. Thạch Tú với một niềm say mê nhiệt huyết, đã viết vào bản đề án như sau: “Tự cổ chí kim, chiến tranh dường như kéo dài suốt chiều dài lịch sử của nhân loại. Chiến tranh có thể nói gồm hai hình thái cơ bản: Vào thời loạn là chiến tranh bằng vũ khí trên chiến trường, còn vào thời bình, người ta thường nhắc đến chiến tranh trên thương trường. Ngay từ thời chiến quốc, người được mệnh danh là ‘Ông vua kinh doanh’ Bạch Khuê đã cho rằng: ‘Thương trường lợi hại hơn chiến trường’. Đến ngày nay, môi trường kinh doanh khốc liệt đã cho ra đời hàng loạt các ông chủ doanh nghiệp và các nhà quản lý tài ba, họ chính là các anh hùng hào kiệt trong thời đại mới. Cổ nhân có câu: “Trồng được cây ngô đồng thì ắt dụ được phượng hoàng đến” (vì phượng hoàng chỉ đậu trên cây ngô đồng). Lại có câu: ‘Anh hùng quen biết anh hùng/ Sánh vai hào kiệt lẫy lừng thế gian’ (ý nói nơi nào có anh hùng thì lại càng thu hút anh hùng đến).Vì vậy, “Đại bản doanh thương trường” được xây dựng sẽ là nơi tụ họp của đông đảo các chủ doanh nghiệp và các giám đốc điều hành, trở thành một lực lượng hùng mạnh và tạo nên hiện ứng kinh tế có quy mô tổng hợp.”

Theo quy hoạch của Thạch Tú thì “Đại bản doanh thương trường” sẽ trở thành nơi quy tụ các doanh nghiệp tư nhân của Đại Tống. Tất cả các anh hùng hào kiệt đều đặt đầu não công ty của mình ở đây, sẽ tạo ra ưu thế phát triển nhanh như vũ bão về công nghệ kỹ thuật và góp phần thúc đẩy toàn bộ nền kinh tế của đất nước. Trong một môi trường kinh doanh quy tụ nhiều anh tài như vậy sẽ rất có lợi cho các doanh nghiệp trong việc giao lưu, học tập, hợp tác và phát triển, ngoài ra còn có tác dụng tốt trong việc đào tạo doanh nghiệp. Và bản kế hoạch “Đại bản doanh thương trường” còn là một hạng mục kinh doanh bất động sản mà chắc chắn sẽ thu về lợi nhuận không hề nhỏ.

Toàn bộ dự án được phân thành ba hạng mục chính: Cao ốc văn phòng, chung cư và khu thương mại. Ở mặt tiền của dự án này sẽ cho xây một cái cổng chào bề thế. Đi qua cổng chào, bạn sẽ nhìn thấy bức tượng đúc đồng vị quân sư nổi tiếng ngàn đời - Tôn Tử, trên chân đế tượng bằng đá hoa cương sẽ được khắc tỉ mỉ chi tiết những câu nói nổi tiếng trong cuốn Binh pháp Tôn Tử bằng các kiểu chữ khác nhau. Bước vào đại sảnh của khu cao ốc văn phòng, trên bức tường trung tâm là tấm bản đồ thương trường hoành tráng của triều Tống. Bên trái sảnh sẽ treo chân dung của các vị thương nhân nổi tiếng trong lịch sử như: Phạm Lãi, Tử Cống, Bạch Khuê, Lã Bất Vi, Đặng Thông… Còn bên phải sảnh là chân dung các nhà quân sự nổi tiếng các triều đại như: Khương Tử Nha, Quản Trọng, Ngô Khởi, Hạng Vũ, Lý Quảng... Trên tường hành lang dọc lối đi sẽ treo các bức thư pháp nổi tiếng của thời Tống, gồm các câu thơ như: “Tần Vương tảo lục hợp, hổ thị hà hùng tai” (49) hay “Nhất thân chuyển chiến tam thiên lý, Nhất kiếm năng đáng bách vạn binh” (50) . Ở giữa khu cao ốc văn phòng và khu chung cư là không gian dành cho vườn hoa đượm hương khoe sắc, giữa vườn hoa, các bức tượng điêu khắc Liêm Pha, Hàn Tín, Lý Quảng trong những tư thế khác nhau cũng sẽ được sắp đặt một cách khéo léo. Nhưng điều làm Thạch Tú hao tâm tổn trí nhất chính là xây dựng “câu lạc bộ chiến lược thương trường” ở bên trong vườn hoa. Các doanh nhân có thể tụ hội ở đây, để chia sẻ, bàn luận về những vấn đề, kinh nghiệm trong kinh doanh. Đây sẽ là cách hữu hiệu để phát huy hơn nữa trí tuệ tuyệt vời của các doanh nhân trên thương trường.

Sau khi xem xong bản kế hoạch mà Thạch Tú đề ra, Tống Giang như mở cờ trong bụng, cười nói rôm rả, hết lời khen ngợi Thạch Tú là nhân tài hiếm có, chỉ cần dùng một bản kế hoạch mà có thể vẽ lên một cục diện mới đầy huy hoàng cho công ty Lương Sơn. Thạch Tú cũng nhờ đó mà được Tống Giang phong tặng danh hiệu Thiên Tuệ Tinh và trong phút chốc anh đã trở thành nhân viên nổi tiếng toàn công ty.

Năm hiệu quả kinh tế của chiến lược “Đại bản doanh thương trường”

Danh tiếng của Tống Giang nay đã hơn xưa bội phần. Nhớ lại năm xưa chỉ vì một phút tức giận giết người mà sau đó phải phiêu bạt giang hồ, trốn chạy khắp nơi, thật là thê thảm. Còn nay, Tống Giang đã nắm trong tay quyền quản lý của công ty Lương Sơn, quyền cao chức trọng và lại giành được sự ủng hộ hết lòng của nhân viên. Đừng nói là tri huyện Vận Thành, mà ngay cả phủ doãn phủ Tế Châu cũng còn phải kiêng nể Tống Giang. Phủ doãn mới lên nhậm chức của phủ Tế Châu là Hà Văn Trị cũng có mối quan hệ thâm tình với Tống Giang, không những nghĩ cách giúp anh rửa sạch tội danh giết người mà hơn thế nữa, còn là người kí duyệt phê chuẩn bình chọn công ty Lương Sơn là doanh nghiệp xuất sắc của năm.

Vào một ngày xuân đẹp trời, Tống Giang đặc biệt mời Hà Văn Trị lên Đông Kinh tìm mỹ nhân và nhân lúc rảnh rỗi mời Hà Văn Trị xem dự án mới của công ty. Hà Văn Trị vừa xem xong đã hết lời khen ngợi, đặc biệt là đối với đề án xây dựng “nơi quy tụ các doanh nghiệp tư nhân của Đại Tống”. Hà Văn Trị cười nói vui vẻ, uống một hơi cạn chén rượu của mình và không ngớt lời khen ngợi: “Đúng là một dự án tuyệt vời! Một dự án tuyệt vời!”

Hà Văn Trị không phải là một vị quan tầm thường, ông ta biết rõ dự án “Đại bản doanh thương trường” này một khi được phê duyệt sẽ mang lại cho phủ Tế Châu rất nhiều cái lợi. Ông ta tổng kết một hồi, đưa ra năm lợi ích như sau:

Thứ nhất là “lợi ích của việc thu thuế kinh doanh”. Một khi trụ sở của rất nhiều công ty tụ họp ở đây thì chắc chắn khoản thuế thu về không hề nhỏ. Chỉ tính riêng đến thuế thu nhập cá nhân của tầng lớp lãnh đạo các công ty cũng đã là một nguồn thu khả quan.

Thứ hai là “lợi ích từ việc phát triển ngành dịch vụ”. Khi rất nhiều công ty tụ họp tại đây, nhất định sẽ kéo theo hàng loạt các ngành dịch vụ liên quan như: Trung gian môi giới, giao thông vận tải, thông tin truyền thông… cùng phát triển, tạo nên hiệu ứng lũy thừa trong các ngành liên quan. Điều này cũng đồng nghĩa với việc sẽ gia tăng tổng thu nhập kinh tế của huyện Tế Châu, thay đổi cơ cấu ngành dịch vụ và nâng cao thực lực kinh tế vùng.

Thứ ba là “lợi ích từ việc thúc đẩy tiêu dùng”. Một mặt là các gói tiêu dùng đồng bộ của các doanh nghiệp trên phát sinh trong quá trình hoạt động thương mại và nghiên cứu. Mặt khác là một loạt các nhu cầu tiêu dùng của tầng lớp lãnh đạo, nhân viên công sở từ ăn uống, đi lại, giáo dục, thể dục thể thao, mua sắm... Khả năng tiêu dùng này đóng vai trò quan trọng không thể xem nhẹ trong việc thúc đẩy kinh tế vùng.

Thứ tư là “lợi ích từ việc tạo công ăn việc làm cho quần chúng nhân dân”. Các công ty và các ngành dịch vụ liên quan sẽ tạo ra một khối lượng việc làm khổng lồ cho người dân nơi đây.

Thứ năm là “lợi ích từ việc tập trung vốn đầu tư”. Như trong phần thuyết trình của bản đề án, việc xây dựng “Đại bản doanh thương trường” sẽ có tác dụng to lớn trong việc cải thiện cục diện kinh tế của Tế Châu. Khi hàng loạt các doanh nghiệp đến và kinh doanh ở đây sẽ giúp nâng cao tiếng tăm, uy tín và vị thế của Tế Châu trên bản đồ kinh tế cả nước. Cứ như vậy, các nguồn vốn đầu tư sẽ không ngừng đổ về Tế Châu, đưa Tế Châu trở thành một trung tâm kinh tế - thương mại - văn hóa sầm uất thịnh vượng.

Tống Giang nghe xong liền lấy cớ than phiền: “Anh thấy đấy, một dự án có lợi ích cho đất nước và nhân dân như vậy mà có khả năng là không thể thực thi được.” Thì ra là ở trước mặt khu đồi Độc Long ấy đã có ba thôn trang: Một là Chúc gia trang, hai là Hộ gia trang và ba là Lý gia trang, cả ba thôn trang trên đều nằm trong trong phạm vi phải di dời. Nhưng ngặt nỗi Chúc gia trang kia có một hộ gia đình, gia chủ là Chúc Thừa Dụng, vừa có tiền vừa có thế, còn được người đời gọi là Chúc Triều Phụng. Nhà này có ba người con trai, con cả tên Chúc Long, người thứ hai tên Chúc Hổ, con út là Chúc Bưu, cả ba đều có võ nghệ cao cường, xưng hùng xưng bá trong vùng, không một ai dám đụng đến. Công ty lần này nêu ra yêu cầu di dời, ba anh em nhà họ Chúc không những không có ý hợp tác mà ngược lại còn vận động các bậc phụ lão và người thân ở cả ba thôn tập hợp chống đối, làm cho công tác giải phóng mặt bằng gặp vô vàn khó khăn.

Hà Văn Trị nghe vậy liền hỏi: “Có phải là vì vấn đề đền bù không được thỏa đáng không?”

Tống Giang liền nói: “Nào đâu phải vì vấn đề đền bù chứ? Gia đình họ Chúc cũng giàu có nổi tiếng, đâu phải vì chuyện đền bù mà nảy sinh vấn đề. Chẳng qua là họ muốn nhân cơ hội này để kiếm chác một khoản tiền lớn hơn nhiều lần nữa.”

Hà Văn Trị nghe thấy thế liền nói: “Vạn sự khởi đầu nan mà. Gặp vấn đề như vậy trước tiên phải cố gắng làm công tác tư tưởng với bọn họ. Nếu đả thông tư tưởng được thì tốt, nếu không thông thì cũng cứ theo quy định mà tiến hành. Cũng chỉ có cách này thôi, hay anh còn cách nào hay hơn không?”

Tống Giang chỉ chực chờ câu “nếu không thông thì cũng cứ theo quy định mà tiến hành” này thôi, lập tức liền gật đầu lia lịa nói: “Anh đã chỉ giáo như thế nào thì Tống Giang cũng sẽ làm theo y như vậy.”

Cuộc chiến giải phóng mặt bằng: Ba đòn giáng vào nhà họ Chúc

Tống Giang về đến công ty, liền triệu tập nhân sự, phát động chiến dịch di dời “Ba đòn giáng vào nhà họ Chúc”. Vậy chiến dịch “Ba đòn giáng vào nhà họ Chúc” này là gì? Thứ nhất là “đàm phán di dời”, thứ hai là “cưỡng chế di dời” và thứ ba là “bạo lực di dời”. Với ba cấp độ của chiến dịch này, hai bên sẽ dồn tổng lực để chuẩn bị cho một cuộc chiến đấu trí và dũng thật sự.

“Đàm phán di dời” có nghĩa là yêu cầu chủ hộ bị di dời ký tên vào bản cam kết có sẵn, sau đó sẽ chuyển đến khu tái định cư, để nhà của mình lại cho bên thi công công trình làm công tác tháo dỡ, giải phóng mặt bằng cho hạng mục xây dựng mới. Trước đó, quan phủ đã ký và đóng dấu vào bản “Thông báo di dời” và dán lên nhà mỗi hộ dân, nhưng do ba anh em nhà họ Chúc nghĩ ra đủ mọi cách để ngăn cản, làm cho bản thông báo đã ban ra mấy tháng trời mà vẫn còn có người đứng ra chống đối. Tống Giang quyết tâm sẽ làm cho đến nơi đến chốn, ông kết hợp với bên quan phủ để thành lập một văn phòng giải quyết tranh chấp ngay tại hiện trường và đồng thời cũng đích thân tham gia công tác giám sát đốc thúc di dời. Tống Giang nói: “Nhà họ Chúc kia có cứng đầu như cục xương bằng sắt thì Tống Giang ta cũng sẽ phát huy ‘tinh thần cẩu’, nghiền nát vụn cục xương ấy mới thôi.”

Ba anh em nhà họ Chúc lần này lại viện cớ khác, tranh chấp của hai bên chuyển sang vấn đề về khoản tiền đền bù tái định cư. Quy định đền bù mỗi mét vuông là 700 xu nhưng anh em nhà họ Chúc nhất định đòi đền bù mỗi mét vuông là 5 lạng bạc. Vì vậy bên công ty chỉ còn cách nhượng bộ, tăng tiền đền bù thành 2 quan tiền trên một mét vuông. Theo quy định đương triều, 1 quan tiền bằng 770 xu, như vậy tiền đền bù đã tăng hơn hai lần, nhưng anh em nhà họ Chúc vẫn kiên quyết là 5 lạng bạc. Thời kỳ đầu của nhà Tống, bạc và tiền được hoán đổi với tỷ lệ 1:1, có nghĩa là 1 lạng bạc đổi lấy 1 quan tiền, nhưng vì bạc là đồng tiền mạnh, nên đến thời của Tống Giang, 1 lạng bạc đã có thể đổi lấy 2 quan tiền rồi. Anh em nhà họ Chúc yêu cầu đền bù 5 lạng bạc trên một mét vuông, đúng là giá trên trời! Hai bên không thể thống nhất, nên đòn đánh đầu tiên của Tống Giang vào nhà họ Chúc đã coi như thất bại.

Công việc di dời bắt đầu bước vào giai đoạn thứ hai là giai đoạn cưỡng chế. Nụy Cước Hổ Vương Anh được giao trọng trách làm trưởng nhóm của công tác di dời này. Anh dẫn theo đội cưỡng chế đi đến từng hộ dân tuyên truyền lệnh di dời của quan phủ, dỗ ngon dỗ ngọt lẫn uy hiếp dọa nạt đều đủ cả, miễn làm sao để ép cho các hộ dân này phải chuyển đi nơi khác trong thời hạn quy định. Nhưng anh em nhà họ Chúc hoàn toàn không sợ chiêu này, hơn nữa lại còn hô hào những người dân trong vùng niêm phong khu đất, không cho đội cưỡng chế bước chân vào. Hóa ra, nhà họ Chúc đã sử dụng cục diện bát quái âm dương, bắc nam kết hợp thành một hệ thống phòng thủ lẫn tấn công lợi hại. Nụy Cước Hổ Vương Anh bị mắc kẹt ở ngoài khu đất, vừa giận dữ vừa sốt ruột, nên đã mang quan binh đến đàn áp. Nhưng anh em nhà họ Chúc cũng không chịu lép vế, một mặt là án binh bất động, mặt khác cũng phát tín hiệu cầu cứu sang bên Hộ gia trang. Nhà họ Hộ có nữ tướng Nhất Trượng Thanh Hộ Tam Nương, võ công cao cường, chỉ trong nháy mắt đã dẹp xong đội quân của Nụy Cước Hổ. Cùng lúc đó thì Tích Lịch Hỏa Tần Minh và Hỏa Nhãn Toan Nghê Đặng Phi cũng đã đến tiếp viện nhưng cũng lần lượt trở thành bại tướng dưới tay của ba anh em nhà họ Chúc. Đòn thứ hai của Tống Giang vào nhà họ Chúc lại chấp nhận thất bại ê chề.

Theo người đời nói thì Chúc Thừa Dụng cũng từng làm quan, tuy chỉ là chức quan tép riu Triều Phụng nhưng cũng biết rõ ngõ ngách quan trường. Ông ta tức giận, ngay lập tức đem tờ giấy chứng minh quyền sử dụng đất đến Đông Kinh kiện với Hoàng thượng mà thưa rằng: “Bẩm Hoàng thượng, giữa thanh thiên bạch nhật, ngay cả một tên trộm cũng phải bắt giữ xử lý theo pháp luật, vậy mà Tống Giang lại dám ngang nhiên dùng vũ lực đàn áp đập phá trang viên nhà thần, như vậy thì phải là tội hay không? Lẽ nào tờ giấy chứng nhận quyền di dời trong tay hắn lại giá trị lớn hơn giấy chứng minh quyền sử dụng đất của thần sao?” Sau đó Chúc Thừa Dụng còn đưa ra vô số bằng chứng chứng minh Hà Văn Trị và Tống Giang quan thương câu kết, tùy ý làm càn và mong Hoàng thượng lấy lại công bằng cho ông ta.

Hoàng thượng liền hỏi quan đại thần hai bên: “Hà Văn Trị thân là phủ doãn, vì quốc gia phụng sự, nay lại làm ra bao chuyện thị phi như vậy, các ái khanh xem phải giải quyết ra sao?”

Các quan đại thần liền nói: “Hoàng thượng đã muốn giữ công bằng như vậy thì đầu tiên phải có một tiêu chuẩn đánh giá nhất định. Vì lợi ích của quốc gia là việc công, vì chính nghĩa cho dân chúng là việc đức. Công và đức khó mà được vẹn toàn đôi đường, giữa hai điều này Hoàng thượng chỉ có thể chọn lấy một mà thôi.”

Hoàng thượng nghĩ một hồi lâu rồi nói: “Nhân gian không có chính nghĩa nào là tồn tại vĩnh viễn, mà chỉ có cách giải thích về chính nghĩa mà thôi. Vì vậy, giờ trẫm tuyên bố, miễn là phù hợp với quyền lợi của đất nước thì đó chính là ‘chính nghĩa’. Cách làm việc của Hà Văn Trị hoàn toàn phù hợp với lợi ích quốc gia, nhưng cũng khó tránh khỏi nảy sinh một vài vấn đề thị phi, suy cho cùng cũng là hóa thân của chính nghĩa.” Rồi Hoàng thượng quay sang nói với Chu Triều Phụng: “Hà Văn Trị vì sự nghiệp của triều Tống, vì quốc gia, vì sự phát triển của kinh tế địa phương mà làm được những điều ấy thật không dễ dàng. Ngươi cũng là một vị quan, đáng nhẽ nên là người hiểu rõ nhất đạo lý hy sinh lợi nhỏ vì nghĩa lớn chứ? Ngươi cũng đừng ở đây mà làm ầm lên nữa, hãy mau trở về giúp Hà Văn Trị một tay đi.”

Chúc Thừa Dụng cuống lên, biện bạch thưa: “Hà Văn Trị làm việc vì quốc gia quả là đúng. Nhưng với cung cách hoành hành bá đạo, tham ô đục khoét ấy làm sao có thể coi là làm việc lớn vì lợi ích quốc gia được?”

Hoàng thượng ra chiều không vui, liền cười nhạt: “Thời đại này, làm gì có quan nào không tham lam vơ vét, ỷ mạnh hiếp yếu? Nhưng chỉ cần tận trung với triều đình cũng đã là một vị quan tốt hiểu thời thế rồi. Trẫm đã nói cả nửa ngày trời, tại sao ngươi vẫn cứ nhắc mãi đến điểm yếu của Hà Văn Trị vậy, ngươi không thông cảm cho nỗi khổ của người ta được sao?”

Chúc Thừa Dụng nghe vậy, chỉ biết thở dài một tiếng, cảm giác như vừa đâm sầm vào tảng đá hoa cương, sao bay đầy đầu. Đến khi sao bay đi hết thì ông ta lại như chìm vào bóng đêm đen tối, vừa sợ hãi vừa quẫn bách, chẳng thốt lên nổi lời nào. Biết là vô vọng, Chúc Thừa Dụng chỉ còn cách cung cúc như con gà trống thua trận chán nản lê bước về nhà.

Khi Chúc Thừa Dụng vẫn chưa về đến nhà thì bên này Tống Giang đã mời về pháo thủ hàng đầu của Đại Tống là Oanh Thiên Lôi Lăng Chấn, đồng thời cho bày một dàn đại bác có tính sát thương mạnh bên ngoài Chúc gia trang, để chuẩn bị cho đợt tấn công lần thứ ba của mình vào nhà họ Chúc.

Nhân danh lợi ích quốc gia

Trên thực tế không có cái gọi là “chính nghĩa” mà chỉ có cách chúng ta giải thích cho từ “chính nghĩa” ấy mà thôi. Tống Giang và Hoàng đế tuy chưa từng gặp mặt nhau, nhưng cả hai lại có cùng chung quan điểm đối với vấn đề chính nghĩa. Giải thích của Tống Giang về chính nghĩa là, mọi hành động lời nói đều đứng trên danh nghĩa lợi ích của quốc gia, và của số đông quần chúng. Cách giải thích này về sau cũng trở thành khẩu hiệu PR của công ty Lương Sơn, đó chính là “Thay trời hành đạo”.

Ba anh em nhà họ Chúc nhìn thấy bên ngoài bày những khẩu pháo đen sì thì trong lòng đã có phần sợ hãi. Người con út Chúc Bưu lớn tiếng nói: “Tống Giang, ta không tin tên cẩu tặc như ngươi lại có gan lớn đến vậy, dám dùng pháo cho nổ tung cả thôn trang này sao? Ngươi có hiểu cái ngươi đang làm là hành động bạo lực không? Ngươi làm điều ác, nhất định sẽ bị quả báo!”

Tống Giang lạnh lùng đáp: “Chúc Bưu, ta nói cho ngươi biết. Không phải Tống Giang ta dùng bạo lực di dời, mà là do nhà họ Chúc các ngươi dùng bạo lực chống đối. Ngươi có biết thế nào gọi là điều ác không? Làm trái với lợi ích quốc gia chính là điều ác. Ta phụng lệnh quan trên, bảo các ngươi di dời mà các ngươi không chịu. Bây giờ thì quả báo của các người đã đến rồi đây. Ta sẽ dùng những khẩu pháo này cho nổ tung thế lực ác bá cứng đầu chống đối nhà các ngươi. Ngươi có tin không?”

Người trong nhà họ Chúc hoảng loạn cuống cuồng, bèn thương lượng với nhau và cuối cùng quyết định dùng kế hoãn binh, tạm thời dùng lời lẽ mềm mỏng hòa hoãn với Tống Giang, để chờ lão gia Chúc Thừa Dụng về tính tiếp. Ngờ đâu, Chúc Thừa Dụng lại trở về nhà trong bộ dạng thất sắc, tang thương.

Hôm sau, Chúc Thừa Dụng cùng một vài cụ già trong thôn đến tìm gặp Tống Giang, đưa ra hai điều yêu sách như sau: 1. Quan phủ cứ theo kế hoạch mà trưng dụng mảnh đất này, họ đương nhiên sẽ tuân theo và ủng hộ. 2. Đồng thời hy vọng quan phủ cũng xem xét đến tình hình thực tế nhà họ Chúc gặp nhiều khó khăn mà chiếu cố thêm cho ít tiền đền bù.

Tự nhiên tình thế thay đổi tốt như vậy, Tống Giang như mở cờ trong bụng. Tống Giang cho hay, sẽ hoàn toàn tán thành ý kiến của các vị bô lão. Về con số cụ thể của khoản đền bù, tuy rằng số tiền có trội nhiều so với dự toán, song Tống Giang sẽ báo cáo với quan trên, sau đó sẽ mở hội nghị để thống nhất thông qua. Nhưng trên thực tế, Tống Giang không báo cáo lên cấp trên và cũng không triệu tập hội nghị, anh muốn dùng cách trì hoãn để bào mòn ý chí của kẻ địch, để nhà họ Chúc dần rơi vào tuyệt vọng. Chỉ sau vài tháng, chiến dịch “ba đòn giáng vào nhà họ Chúc” của Tống Giang đã hoàn toàn giành thắng lợi.

Cùng lúc đó, Nụy Cước Hổ Vương Anh bắt đầu để ý đến Hộ Tam Nương. Anh chàng liền đến gặp Tống Giang và làm ầm ỹ: “Anh, năm đó trên núi Thanh Phong chính anh đã hứa với em là sẽ tìm cho em một người vợ hiền. Nay Hộ Tam Nương đã ở ngay trước mắt, anh phải giữ lời mà tác thành cho em đấy!”

Tống Giang nhìn Vương Anh, rồi lại nhìn Hộ Tam Nương. Đôi nam nữ này, một thấp một cao, một người quá xấu còn một người lại quá đẹp, thật đúng là không đẹp đôi tý nào. Nhưng trên đời không có việc gì khó, chỉ cần có người thông minh là đủ. Đầu tiên, Tống Giang nghĩ cách cho cha mình nhận Hộ Tam Nương làm con nuôi, sau đó lấy thân phận là anh trai để gả Hộ Tam Nương cho Vương Anh. Hộ Tam Nương ban đầu nhất quyết không bằng lòng, nhưng vì sợ uy quyền của Tống Giang nên cuối cùng đành phải chấp thuận.

Trước thềm năm mới, “Đại bản doanh thương trường” đã bắt đầu chính thức được khởi công xây dựng. Vương Anh và Hộ Tam Nương cũng tiến hành hôn lễ trong ngày ấy. Hai chuyện vui đồng thời tổ chức, cốt để lấy cát lợi từ chuyện “song hỷ lâm môn”. Trên đồi Độc Long khua chiêng múa trống ầm ĩ, pháo hoa rầm trời, mọi người trong lòng hoan hỉ, ai ai cũng ca tụng tài năng và công lao của Tổng giám đốc Tống. Anh không chỉ mở ra một cục diện tốt đẹp mới mẻ cho Công ty Lương Sơn, mà còn quan tâm đến đời sống hạnh phúc của nhân viên, đích thân tác hợp nhân duyên mỹ mãn cho đôi trai tài gái sắc này.

Mọi người thi nhau đến chúc phúc cho cuộc hôn nhân giữa “chàng khỉ” và “nàng hươu cao cổ”. “Chàng khỉ” ở đây chính là Nụy Cước Hổ Vương Anh, còn “nàng hươu cao cổ” là Nhất Trượng Thanh Hộ Tam Nương. Vương Anh là người phấn khởi nhất trong chuyện hỷ này, mặc cho mọi người bàn tán trêu chọc, anh chàng còn giả bộ giống khỉ, vừa cười vừa nói: “Người quả thật là đẹp, mà cũng tốt tính, chỉ phải mỗi tội là muốn tình cảm một cái cứ phải nhẩy tưng tưng lên, đến là khổ.” Mọi người nghe xong ôm bụng cười ngặt nghẽo.

Còn một chuyện lớn nữa phải nhắc đến, đó là Tống Giang định sẽ thay đổi tên Độc Long Phong (đồi Độc Long) thành Vân Long Lĩnh (núi Vân Long). Vân Long Lĩnh có nghĩa là “mây bay lên hóa rồng”, để ví với thời đại của các anh hùng hào kiệt đã đến. Chủ tịch hội đồng quản trị Thác Tháp Thiên Vương Tiều Cái sau khi xem xong bản báo cáo cũng khen ngợi hết lời, nói cái tên Vân Long Lĩnh đặt rất hay, rất hợp với ý nghĩa của “Đại bản doanh thương trường” này.

Tôi dựa vào truyện Thủy Hử viết về “Tống công minh ba lần đánh Chúc gia trang” để cải biên thành câu chuyện giải phóng mặt bằng này.

Có người hỏi, thời ngày xưa mà cũng có chuyện bất động sản sao? Xin đáp rằng: Có nhu cầu về nhà ở thì tất sẽ có bất động sản; có thành phố là sẽ có ngành bất động sản. Trong Kinh Thi có nói, có người được cha mẹ làm quan thưởng cho 100 xâu tiền thì mừng vui không kể xiết (mười vỏ ốc xâu lại là một xâu tiền). Tính theo giá đất của thời Tây Chu thì 20 xâu có thể mua được 300 mẫu đất, 100 xâu sẽ mua được 1500 mẫu đất. Đến thời nhà Tống, chốn thành thị phồn hoa đô hội đã có cơ quan quản lý về đất đai, tương đương với cục quản lý bất động sản ngày nay. Võ Đại Lang bán bánh hấp ở huyện Dương Cốc, một năm kiếm được mười mấy lạng bạc, chỉ cần tích cóp đủ năm mươi lạng bạc là đã có thể mua được một căn nhà bình dân.

Lại hỏi rằng, thời ngày xưa cũng có chuyện giải phóng mặt bằng sao? Thưa rằng là có. Thời nam Tống Lý Tông năm Chiêu Định thứ 3 (năm 1231 sau Công nguyên), tri huyện Lục Tử Duật của một huyện nào đó đã trưng dụng 6000 mét vuông đất của nhân dân, mỗi mẫu đất đền bù 500 xu, và sang tay cho các nhà kinh doanh với giá 1 vạn xu 1 mẫu. Những người mất đất tất nhiên không cam tâm, nên đã đến kiện với tể tướng Sử Di Viễn. Sử Di Viễn tức giận mắng quan địa phương làm bừa, liền viết thư cho tri huyện của huyện nọ yêu cầu phải chấp hành luật pháp, không được chèn ép người dân. Ai ngờ rằng viên tri huyện nọ sau khi nhận được thư, ngược lại càng hung hăng càn quấy, cho thuộc hạ đến đốt phá hết nhà dân, ngay đến một xu cũng không bồi thường, và còn cho rằng đó là thắng lợi của việc giải phóng mặt bằng. Hóa ra, quan tể tướng kia chính là người đã mua hết đất của vùng đó, như vậy thì người dân còn trông mong được gì nữa đây?

Tôi thấy đáng tiếc cho Sử Di Viễn và Lục Tử Duật. Vì sống trong thời ấy đã ăn không bao nhiêu của cải của dân, nên cuối cùng để lại tiếng xấu lưu danh muôn đời. Lại nghĩ về chuyện của các vị quan chức và nhà kinh doanh địa ốc ngày nay, lẽ nào họ cũng muốn làm Sử Di Viễn và Lục Tử Duật sao?

« Lùi
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của thành quân ức