Thủy hử @

Lượt đọc: 215 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 18
cơn ác mộng chốn công sở

Người làm chủ thế cục thường đi cùng với những giấc mơ đẹp, còn người bị điều khiển thì thường song hành với cơn ác mộng, Tống Giang đêm đó đã đánh một giấc ngon lành.

Cấp trên phê bình đúng, bạn đương nhiên phải tiếp thu. Mà cấp trên phê bình không đúng, bạn cũng vẫn phải tiếp thu... bởi vì bạn phải học được cách nuốt ấm ức vào trong.

Bệnh Quan Sách Dương Hùng và hội chứng bóng đè

Lại nói về Phanh Mệnh Tam Lang Thạch Tú sau khi về làm cho công ty Lương Sơn thì sự nghiệp lên như diều gặp gió, còn Bệnh Quan Sách Dương Hùng ở lại đất Kế Châu thì khó khăn chật vật. Chẳng bao lâu sau khi Thạch Tú rời Kế Châu, Dương Hùng đã tìm ra nhiều bằng chứng chứng minh Phan Xảo Vân dan díu với Hải hòa thượng. Dương Hùng vô cùng uất ức, thứ nhất là vì Phan Xảo Vân cả gan lăng nhăng bồ bịch, cắm lên đầu Dương Hùng hai cái sừng oan uổng; thứ hai, ả ta lại hãm hại Thạch Tú, dẫn đến anh em trở mặt nhau; thứ ba, sau khi Thạch Tú bỏ đi, công ty Trách nhiệm Hữu hạn Nước tương Dương Thạch không còn người quản lý, buôn bán ngày một xuống dốc, đáng tiếc thay cho một sự nghiệp đã từng huy hoàng. Chuyện nhà cộng với chuyện công ty đã khiến Dương Hùng lâm trọng bệnh.

Nói đến bệnh của Dương Hùng cũng có phần kì lạ. Hằng đêm sau khi chìm vào giấc ngủ không lâu thì bỗng nhiên cảm thấy tức ngực khó thở, tim đập chân run, muốn hét lên mà không thành tiếng, muốn vùng dậy mà không sao nhúc nhích nổi người. Mãi lâu sau thét lên được một tiếng mới vùng dậy được, toàn thân anh đã đầm đìa mồ hôi, như thể vừa bị nước lạnh dội khắp người. Ban đầu thì dăm ba ngày mới phát tác một lần, dần dà số lần càng ngày càng nhiều lên, cách ngày lại lên cơn một lần, rồi thậm chí đêm nào cũng bị, có hôm ngủ trưa cũng không thoát. Ban ngày anh tâm thần hoảng loạn bất an, hiệu suất làm việc giảm xuống rõ rệt. Đi khám, bác sỹ chẩn đoán rằng do thần khí không tốt, hồn xiêu phách lạc, vì thế mà hay hồi hộp lo sợ, đây là hội chứng bóng đè, hay còn được gọi là chứng hồn lìa khỏi xác. Dù đã uống rất nhiều thuốc an thần nhưng chẳng hề biến chuyển.

Cây cao chọc trời ắt phải có rễ cắm sâu, buồn phiền sinh bệnh ắt có nguyên cớ. Dương Hùng cho rằng căn bệnh quái ác này cũng đều từ mụ vợ kia mà ra. Một hôm anh bày kế dụ Phan Xảo Vân lên núi Thúy Bình, rồi đến lưng chừng núi thì trói ả ta lại, đánh cho một trận dừ tử. Phan Xảo Vân không chịu nổi đòn đau, đành phải thừa nhận mọi tình tiết, từ việc cấu kết dan díu với Hải hòa thượng thế nào, tham ô công quỹ của công ty ra sao, cho đến việc hãm hại Thạch Tú. Dương Hùng nghe đến đó thì giận sôi người, rút đao ra kết liễu đời mụ vợ mất nết. Ánh sáng ngày mới bắt đầu le lói, tiếng gà rừng gáy vang từng hồi, Dương Hùng quẳng thanh đao nhọn xuống núi, ngồi thừ người dưới gốc cây cổ thụ đến gần một canh giờ, mồ hôi lạnh túa ra như suối. Chỉ vì cuộc tình oan nghiệt này với Phan Xảo Vân mà Dương Hùng nay thành kẻ giết người. Thiết nghĩ lòng người có bao nhiêu tà niệm, thì thế gian có bấy nhiêu hiểm ác, khiến người ta không khỏi oán than.

Mà cũng thật lạ, sau khi đứng lên, Dương Hùng bỗng cảm thấy trong người nhẹ nhõm đi rất nhiều. Vì đã có tính toán từ trước nên anh không quay về nhà nữa, mà thẳng tiến đến đầu quân cho Lương Sơn cùng người anh em Thạch Tú. Đêm đó nghỉ lại quán trọ, không ngờ anh đã có một giấc ngủ ngon lành, không còn mộng mị.

12 quy tắc ngầm nơi công sở

Phanh Mệnh Tam Lang Thạch Tú và Bệnh Quan Sách Dương Hùng lâu ngày hội ngộ, theo lẽ tự nhiên anh em “nghĩa nặng tình sâu, mắt nhìn nhau không nói thành lời”. Hai người lấy rượu ôn lại chuyện xưa, bùi ngùi xúc động, uống cho đến khi chum rượu cạn trơ đáy, hai anh em say mèm không biết trời đất là gì nữa. Sáng hôm sau tỉnh dậy, Thạch Tú mới dẫn Dương Hùng đến yết kiến Tống Giang. Tống Giang xem qua lý lịch trích ngang của Dương Hùng, nhận thấy anh là người am tường luật pháp, nên sắp xếp cho anh làm việc ở phòng tư pháp.

Dương Hùng ngồi trước bàn làm việc của mình, cảm thấy thật đúng là khổ tận cam lai, trong lòng ngập tràn niềm vui sướng không nói được thành lời, nghĩ rằng thế là đời mình đã sang trang mới, một thế giới mới nơi mà cá thỏa sức vẫy vùng, chim tự do tung cánh. Chẳng ngờ, vui sướng được chục ngày Dương Hùng đã gặp phải rắc rối. Thói quen của công việc trông coi nhà tù đã tạo nên tính cách con người anh, ưa phô trương, thích nghe những lời tung hô nịnh nọt theo kiểu anh hùng giỏi giang. Trong khi công ty Lương Sơn là nơi tụ họp của bao nhiêu anh tài, ắt sẽ có một cơ số người tài chẳng hề coi Dương Hùng ra gì cả. Một hôm, sau khi tan cuộc họp ở Tụ nghĩa đường, Dương Hùng đang lững thững đi qua hành lang thì bị Hắc Toàn Phong Lý Quỳ từ sau lưng nắm lấy cổ áo, chẳng nói chẳng rằng đánh cho một trận. Mọi người náo loạn chạy đến khuyên can, hỏi rõ nguyên do, hóa ra là vì Lý Quỳ thấy chướng mắt với cái điệu bộ đi đứng khệnh khạng của Dương Hùng. Mấy ngày sau, Dương Hùng phát hiện ra, hầu như mọi người đều nhìn mình với ánh mắt kì quặc như soi mói dò xét, bàn tán về mình với những lời thì thầm nhỏ to. Dương Hùng không biết đã xảy ra chuyện gì, đành đến hỏi Thạch Tú.

Thạch Tú nghĩ ngợi một hồi rồi nói: “Anh à, không phải là em nói gì anh, ưu điểm lớn nhất của anh là thẳng thắn, mà nhược điểm lớn nhất của anh cũng chính là thẳng thắn. Thẳng thắn đương nhiên là tốt, nhưng anh cũng cần học cách biết nghĩ vì người khác. Ví như vụ huyết án trên núi Thúy Bình, nếu như chị dâu không hiền thục, anh viết một cái đơn ly dị chẳng phải là ổn sao? Làm sao phải kiết liễu tính mạng của người ta? Lại nói chuyện anh vào làm ở công ty, công ty là nơi để cho anh ra oai sao? Anh phải học cách ‘cúp đuôi’ mà làm người, anh có hiểu những điều em nói không ?”

Dương Hùng thắc mắc: “Đại trượng phu sống ở trên đời, cốt là sống cho đàng hoàng thoải mái, tại sao ta phải học cách ‘cúp đuôi’ làm người chứ?”

Thạch Tú trả lời: “Đọc Tam quốc diễn nghĩa có người cho rằng đó là cuộc chiến anh hùng vì chính nghĩa của ba anh em kết nghĩa vườn đào, cũng có người lại nhìn ra sự mưu trí nhìn xa trông rộng của Tào Mạnh Đức. Đọc Thủy Hử thì có người nhìn thấy nghĩa khí giang hồ, có người lại nhìn thấy mưu mô hiểm ác. Với mỗi một bộ sách anh muốn đứng ở góc độ nào đánh giá nó cũng được. Nhưng ở chỗ công sở như chỗ chúng ta đây thì chỉ có một đáp án duy nhất mà thôi, đó là làm người như thế nào. Mà bí quyết làm người ở đây, không phải là thể hiện tài năng của bản thân hay nghe người khác tung hô nịnh nọt. Chỉ có ‘cúp đuôi’ làm người, đấy mới là thông minh trí tuệ.”

Dương Hùng thở dài rồi lại hỏi tiếp: “Như cậu vừa nói, thì tôi nên làm thế nào?”

Thạch Tú nói: “Công ty Lương Sơn từ khi khởi nghiệp đến nay, đã hình thành nên văn hóa công sở với rất nhiều quy tắc bất thành văn. Lâu nay, giới nhân viên công ty vẫn thường truyền tay nhau cuốn Sổ tay công sở , hay còn gọi là 12 quy tắc ngầm nơi công sở . Để em phô tô cho anh một quyển, chắc chắn sẽ giúp ích được nhiều cho anh.”

Chưa đầy hai ngày sau, Thạch Tú dù bận trăm công nghìn việc đã không quên sai thư kí của mình mang đến văn phòng Dương Hùng một bưu kiện. Dương Hùng mở gói bưu kiện ra, quả nhiên là 12 quy tắc ngầm nơi công sở . Ngay đêm hôm đó, anh chong đèn trong nhà tập thể công ty, tỉ mỉ đọc từng câu, từng chữ của bản qui tắc:

Quy tắc số 1: Hiểu rõ chức trách của mình

Chức trách có hai loại, loại thứ nhất là chức trách được giới hạn bởi quyền hạn công việc và chức vụ, loại thứ hai là chức trách được định nghĩa bởi quy tắc ngầm. Ví dụ tổ thư kí không chỉ là làm thư kí công việc cho sếp, mà luôn luôn phải kiêm cả thư kí đời sống cho sếp nữa. Nhân viên mới vào làm, tốt nhất là hãy làm nhiều, nói ít, trước tiên học cho thuộc lòng các quy tắc ngầm hẵng hay.

Quy tắc số 2: Gia nhập nhóm hội

Trong nền chính trị văn phòng, nhóm hội là tài sản để bạn được sống yên thân. Đương nhiên, khi bạn gia nhập nhóm hội này thì cũng có nghĩa là bạn lập tức sẽ trở thành kẻ thù của nhóm hội khác. Vậy thì gia nhập hai nhóm hội có được không? Thế thì chẳng khác gì chưa gia nhập nhóm hội nào cả. Còn nếu không gia nhập bất kì nhóm hội nào thì sao? Kết quả, khả năng cao là bạn sẽ bị tất cả các nhóm hội cho ra ngoài rìa. Nói tóm lại, bạn buộc phải gia nhập một nhóm hội, nhưng bạn sẽ phải suy nghĩ cẩn trọng xem bạn muốn gia nhập một nhóm hội như thế nào.

Quy tắc số 3: Đừng làm sếp bù nhìn

Sếp có nghĩa là người ngồi trên cao, nhưng lại không thể trở thành bạn của mọi người được. Lựa chọn sáng suốt nhất là, bạn chẳng phải cần cái chức sếp trên danh nghĩa ấy, nhưng lại có thực quyền của sếp.

Quy tắc số 4: Làm thêm giờ là một nghệ thuật trong công việc

Bất luận là bạn cần cù chăm chỉ thế nào trong giờ làm việc, thì việc bạn không làm thêm giờ cũng sẽ bị coi là chưa đủ cần cù chăm chỉ. Nhưng nếu bạn thường xuyên làm thêm giờ, thì lại bị xem là “đang ấp ủ dã tâm”.

Quy tắc số 5: Tham gia tất cả các bữa tiệc chiêu đãi

Nếu bạn tham gia, những lời phát biểu của bạn trong bữa tiệc sẽ được đồn khắp công ty. Còn nếu không tham gia, thì những tin đồn về bạn sẽ trở thành chủ đề bàn tán trong bữa tiệc. Hai thứ lợi hại tương đương, vậy chẳng bằng để phát ngôn của bạn quyết định những tin đồn kia.

Quy tắc số 6: Học cách tiếp nhận phê bình

Cấp trên phê bình đúng, bạn đương nhiên phải tiếp thu. Mà cấp trên phê bình không đúng, bạn cũng vẫn phải tiếp thu bởi vì bạn phải học được cách nuốt ấm ức vào trong lòng.

Quy tắc số 7: Nắm bắt lấy cơ hội được “hồ đồ”

Sự hồ đồ làm người khác cảm thấy bạn không có chính kiến, không hồ đồ lại làm người ta cảm thấy bạn thật khó hòa đồng. Cái gọi là “sự hồ đồ hiếm có” nằm ở thời cơ để bạn trở nên hồ đồ, lúc nào cần hồ đồ được quyết định bởi mức độ không hồ đồ của bạn.

Quy tắc số 8: Hiểu được ý nghĩa hiện thực của sự phân biệt đối xử

Nếu không thừa nhận tiền bối, tiền bối sẽ chẳng bao giờ cho bạn cơ hội thăng tiến đâu. Nếu như thừa nhận tiền bối, thì họ sẽ trở thành chướng ngại vật trong việc thăng tiến của bạn. Vì thế, trước hết bạn phải học cách chấp nhận sự tồn tại của tiền bối, sau đó tìm thời cơ thích hợp rồi đá bay họ khỏi cuộc chơi.

Quy tắc số 9: Tránh đắc tội với những tên tiểu nhân tầm thường

Đại trượng phu kiểu gì cũng sẽ đắc tội với hạng tiểu nhân, bởi vì tiểu nhân chẳng bao giờ thích chung một bầu trời với đại trượng phu cả. Cho dù có như vậy đi chăng nữa, đại trượng phu vẫn nên tránh đắc tội với kẻ tiểu nhân.

Quy tắc số 10: Học cách khen ngợi người khác

Hãy học cách khen ngợi người khác, chứ đừng để người khác khen ngợi bạn. Nếu như bạn muốn sống sót trong khu rừng rậm “chính trị văn phòng”, thì cần phải hiểu được những đối tượng nào đáng để cho bạn khen ngợi, và phải thật thành thạo nghệ thuật tán dương người khác.

Quy tắc số 11: Thắp sáng người khác để soi sáng mình

Hãy coi người khác là ngọn nến, học cách đốt họ lên để thắp sáng cho mình. Nếu như đối tượng được đốt lên là bạn, thì sớm hay muộn chính bạn sẽ hóa thành tro.

Quy tắc số 12: Hãy nói theo quy tắc nổi và làm việc theo quy tắc ngầm

Thạch Tú còn viết riêng một bức thư, tường thuật lại tất cả những biến cố mình đã gặp phải từ khi gia nhập vào công ty Lương Sơn. Anh đã từng là ngôi sao “nổi như cồn” trong toàn công ty, cũng vì thế anh vấp phải sự ghen ghét của rất nhiều người. Bằng những lời nhắn nhủ tâm huyết của mình, anh đem hết những trải nghiệm thấm thía ở chốn công sở kể lại cho Dương Hùng, hy vọng Dương Hùng có thể nhìn ra thực tế một cách rõ ràng và không để nảy sinh thêm bất cứ rắc rối nào nữa. Trong 12 quy tắc kia, thì quan trọng nhất là quy tắc số 2, chính là phải hiểu rõ quy luật nhóm hội, và cẩn trọng trong việc lựa chọn nhóm hội cho mình. Anh cũng đặc biệt nhắc nhở Dương Hùng rằng: Hắc Toàn Phong Lý Quỳ là một người không thể đắc tội, vì trong nhóm hội của Lý Quỳ có một nhân vật tầm cỡ nắm quyền sinh quyền sát trong toàn công ty, đó là Tống Giang.

Quyển sổ tay này quả nhiên là có hiệu quả, một thời gian sau đã trị dứt được cái tật to gan, ngạo mạn của Dương Hùng. Nhưng sau khi quen với việc an phận thủ thường được một thời gian thì Dương Hùng bỗng phát hiện ra tâm trạng của anh ngày càng xuống dốc. Anh thầm nghĩ: “Cứ sống theo kiểu tích tụ buồn bực trong người thế này, sớm muộn gì chứng ác mộng của mình sẽ lại tái phát mất thôi.”

Trên thực tế, buồn bực đã trở thành câu nói cửa miệng được dùng nhiều nhất trong toàn công ty Lương Sơn và thậm chí là cả xã hội. Theo một cuộc điều tra với 18 triệu nhân viên công sở trên toàn lãnh thổ Trung Quốc cho thấy, hơn 30% số người được hỏi có hội chứng buồn bực ở mức độ khá nghiêm trọng. Có những trường hợp nặng hơn, rất nhiều người trong số họ vì quá buồn bực mà trở nên biến thái, nảy sinh những hành động trả thù, ẩu đả, phá hoại mang tính chất nghiêm trọng như giết người, phóng hỏa, hoặc những hành động bạo lực mang tính cực đoan.

Đời người có lúc là những cơn ác mộng nối tiếp nhau

Nếu như nói phần lớn nhân viên mắc hội chứng buồn bực kia là do áp lực công việc quá lớn thì còn có lý. Nhưng điều khiến mọi người không thể lý giải được là, một người từ trước tới nay chỉ hưởng phú quý thanh nhàn như Thác Tháp Thiên Vương Tiều Cái mà cũng mắc hội chứng tương tự, thậm chí còn vì buồn bực uất ức tới mức cao độ mà ôm hận cho đến chết. Chuyện này quả thực đã trở thành một bí ẩn khó hiểu trong công ty Lương Sơn.

Căn nguyên của sự tình, bắt đầu từ con tuấn mã có cái tên là Chiêu Dạ Ngọc Sư Tử. Nghe đồn, con ngựa này sinh ra đã đẹp mã một cách thần kì, toàn thân một màu trắng muốt, không có lấy một sợi lông pha tạp nào, một ngày có thể phi xa ngàn dặm, quả là quý hiếm. Nó vốn là con ngựa yêu của Hoàng đế nước Kim ở phương Bắc của nhà Tống, khi chăn thả dưới chân núi Thương Can (nay là núi Trường An, thôn Vương Gia Lầu, huyện Hoài Lai, tỉnh Hà Bắc, Trung Quốc), thì bị một hảo hán tên là Kim Mao Khuyển Đoàn Cảnh Trụ ăn trộm, định mang đến tặng Tống Giang gọi là quà gặp mặt. Không may khi ngang qua Tăng Đầu thị (nay là trấn Chuyên Miếu, huyện Tào, thành phố Hà Trạch, tỉnh Sơn Đông, Trung Quốc), lại bị năm anh em nhà họ Tăng nẫng tay trên, vì thế mà dấy lên trận tranh đấu giữa công ty Lương Sơn và nhà họ Tăng.

Cách nói của Đoàn Cảnh Trụ thực ra rất không đáng tin cậy. Bởi núi Thương Can ở tận phương Bắc xa xôi, mà Tăng Đầu thị lại ở phía Nam của Lương Sơn, nếu như anh ta ăn cắp ngựa từ núi Thương Can, thì làm sao có thể đi ngang qua Tăng Đầu thị được? Tống Giang mải quan tâm đến con tuấn mã nên cũng chẳng truy cứu câu chữ của Đoàn Cảnh Trụ, liền phái Thần Hành Thái Bảo Đới Tung đi dò tìm tung tích của tuấn mã. Hóa ra, Tăng Đầu thị quả thực có một hộ gia đình, vốn là dân di cư từ nước Kim ở miền bắc xuống, nhà có năm anh em, anh cả tên là Tăng Đồ, anh hai là Tăng Mật, anh ba là Tăng Sách, anh tư là Tăng Đẩu, cuối cùng là Tăng Thăng, người ta gọi là ngũ hổ nhà họ Tăng, là thế lực ác bá khét tiếng ở trong vùng. Năm anh em họ lại thọ giáo một vị sư phụ võ nghệ cao cường tên là Sử Văn Cung. Sau khi cướp được tuấn mã, họ liền giao cho vị sư phụ này thuần dưỡng.

Thác Tháp Thiên Vương Tiều Cái đang nhàn nhã rảnh rang, nghe được câu chuyện tuấn mã kia thì liền lui tới hỏi thăm. Tống Giang liền bảo Đoàn Cảnh Trụ chữa lời, nói con tuấn mã kia vốn là định mang đến tặng cho Tiều Thiên Vương, không may bị ngũ hổ nhà họ Tăng đoạt mất, thật đáng căm hận. Tiều Cái nổi giận đùng đùng nói: “Chỉ là năm tên súc sinh, làm sao lại có thể vô lý thế được? Không đi một chuyến để làm rõ phải trái với bọn này thì không xong!” Ngay sau đó dắt theo Đoàn Cảnh Trụ và đám tùy tùng, tiền hô hậu ủng lên đường nhằm thẳng hướng Tăng Đầu thị.

“Mày là thằng nào?” Ngũ hổ nhà họ Tăng nhếch mép cười nhạt: “Con tuấn mã này là ông đây đoạt lại từ tay bọn ăn trộm ngựa, dựa vào đâu mà ông phải giao cho mày?”

Tiều Cái chưa kịp mở mồm, thì Đoàn Cảnh Trụ bước từ phía sau lên, cũng nhếch mép cười: “Chúng mày hãy mở to mắt ra mà nhìn đi, đây là ông chủ Tiều, Chủ tịch công ty Lương Sơn mà người trên giang hồ vẫn thường gọi là Thác Tháp Thiên Vương Tiều Cái. Hôm nay chúng ta còn lịch sự nói bọn mày trả lại ngựa quý, để tránh một cuộc ẩu đả, như thế là ưu ái bọn mày lắm rồi.”

“Ha ha ha ha!” Sử Văn Cung cười lớn, nói: “Ta chỉ nghe nói đến ông chủ của Lương Sơn là Tống Giang, chứ chưa nghe đến cái tên nào là Tiều Cái cả. Chúng mày cuốn xéo khỏi đây ngay, về gọi Tống Giang đến đây mà đòi ngựa, may ra chúng ta còn cho hắn chút thể diện. Chứ lũ chuột chít vô danh này, làm gì có tư cách mà ở đây la lối?”

Lửa giận trong người Tiều Cái phút chốc bốc lên ngùn ngụt như núi lửa phun trào, chẳng cần biết đến lý lẽ gì nữa, cứ thế xông thẳng lên đánh người. Hai bên lao vào đấm đá, một cảnh tượng cực kỳ hỗn loạn. Bỗng một mũi tên không rõ từ phương nào bay tới nhắm trúng vào giữa trán Tiều Cái. Tiều Thiên Vương phút chốc gục xuống đất, máu tươi túa ra đầm đìa, nhuộm đỏ từ vai áo xuống ngực. Đám tùy tùng chỉ còn biết lao đến ứng cứu Tiều Cái và nhanh chóng rút khỏi hiện trường.

Trở về Lương Sơn, Tống Giang vội vã cho vời Thần y An Đạo Toàn tới chữa trị vết thương cho Tiều Cái. Chỉ sau một tháng, vết thương trên trán Tiều Cái đã đóng vảy lên da non, chỉ có vết thương ở trong tâm vẫn cứ âm ỉ đau nhói. Ông treo mũi tên lên tường, hàng ngày đều nhìn nó rất lâu. Trên cán mũi tên khắc ba chữ “Sử Văn Cung”.

Tiều Thiên Vương từ đó không còn nhắc đến con tuấn mã Chiếu Dạ Ngọc Sư Tử nữa, nhưng lại sống khép mình, tâm trạng ủ dột u sầu. Một hôm trong giấc ngủ trưa, anh lại mơ đến cảnh tượng ở Tăng Đầu thị. Trong lúc Tiều Thiên Vương đang ra sức đấm đá, bỗng nghe thấy tiếng mũi tên xé gió lao đến. Ông thục mạng chạy trốn, mũi tên kia vẫn bám sát lao vào mình. Trong khoảnh khắc ngoái đầu lại phía sau, Tiều Cái phát hiện ra người bắn mũi tên kia không phải là Sử Văn Cung, mà chính là Tống Giang với ánh mắt lộ đầy sát khí. Ông hét lên một tiếng rồi choàng tỉnh dậy, thấy toàn thân ướt đẫm đìa như vừa bị ai dội nước lạnh lên người. Từ đó cứ dăm ba ngày lại gặp một trận ác mộng. Có lúc ngồi trong phòng, rõ ràng đang tỉnh mà cảm giác sợ hãi như thể trong mê. Khi nói chuyện phiếm, thỉnh thoảng lại buột mồm nói ra những câu mơ hồ khó hiểu, bảo rằng đời người chẳng qua là những cơn ác mộng nối tiếp nhau mà thôi.

Thần y An Đạo Toàn đến khám, phán là Tiều Cái tâm phế âm hư, lại thêm trúng gió tích tụ, hơi thở mất cân bằng, từ đó mà sinh ra chứng ác mộng. Thần y bèn kê đơn canh vị bách hợp địa hoàng, nhằm bổ tâm dưỡng phế, lương huyết thanh nhiệt, ích khí an thần. Uống thuốc nhiều ngày sau, chứng ác mộng quả nhiên không còn nữa. Nhưng tinh thần cứ ủ rũ, không phấn chấn lên được. Thời gian thấm thoắt thoi đưa, kể từ ngày Tiều Thiên Vương trúng tên tính đến nay cũng đã nửa năm, ông lâm bệnh nặng nằm liệt giường, hơi thở yếu ớt.

Tống Giang nghe tin, vội vã đến thăm. Chỉ thấy Tiều Cái không nói không rằng, giơ ngón tay chỉ vào mũi tên treo trên tường một hồi lâu, rồi ngoái đầu lại nhìn Tống Giang trân trối, dặn dò nói: “Cậu hãy bảo trọng. Nếu ai bắt được Sử Văn Cung, báo thù cho ta, ta nguyện chuyển hết số cổ phần đứng tên ta và cho người đó lên làm ông chủ của công ty Lương Sơn.” Dứt lời liền nắm lấy tay Tống Giang không chịu buông. Tống Giang sợ quá vội quỳ rạp xuống đất, rối rít nhận lời, nước mắt nước mũi giàn giụa.

Đêm đó, Thác Tháp Thiên Vương Tiều Cái đã nhắm mắt xuôi tay, kết thúc một đời anh hùng của mình.

Người làm chủ thế cục luôn đi cùng với giấc mơ đẹp

Lần này đến lượt Tống Giang buồn bực. Anh phát tang cho Tiều Thiên Vương mà đau đớn như chết cha, chết mẹ, anh cứ lặng lẽ cô độc chìm trong im lặng và mãi vẫn không thể thoát ra được tình cảnh đó. Các anh em đều nói rằng Tống Giang đau khổ vì sự ra đi của Tiều Thiên Vương, chứ thực tình không biết sự đau khổ của Tống Giang còn có uẩn khúc khác.

Phải biết rằng, Tống Giang không phải người bình thường, nỗi khổ tâm này cũng bởi vì công ty Lương Sơn từ nay không có người quản lý, phút chốc trở nên hỗn loạn. Báo Tử Đầu Lâm Xung, Trí Đa Tinh Ngô Dụng và Nhập Vân Long Công Tôn Thắng sau khi bàn bạc với nhau, đều cho rằng trước tình hình này, cần phải đưa Tống Giang lên làm chủ tịch công ty mới có thể ổn định được cục diện. Các anh em sau khi thống nhất, bèn cùng nhau đến đề đạt với Tống Giang. Tống Giang trả lời: “Tiều Thiên Vương trước lúc lâm chung đã có di ngôn, nếu ai bắt được Sử Văn Cung báo thù cho anh ấy, người đó sẽ được lên làm ông chủ của công ty Lương Sơn. Lời này mọi người đều biết, làm sao có thể làm trái được? Mà nay ta lại chưa báo thù được cho Tiều Thiên Vương, làm sao đủ tư cách ngồi vào vị trí của chủ tịch đây?” Tống Giang thở dài, rồi lại trầm ngâm, không nói thêm lời nào nữa.

Chỉ có Trí Đa Tinh Ngô Dụng là hiểu tâm tư của Tống Giang, hôm đó cùng ra về với mọi người, nhưng nửa đêm lại đến gõ cửa phòng Tống Giang, nói: “Tiều Thiên Vương có lẽ trước lúc ra đi đã bị bệnh tật làm cho hồ đồ mất rồi, anh ấy chỉ nghĩ làm sao để trả thù cho bản thân, mà bỏ qua lợi ích tiền đồ phía trước của anh em. Công ty chúng ta hùng mạnh thế này, cần là cần người có bản lĩnh để làm quản lý, chứ sao có thể để chuyện ân oán cá nhân lẫn lộn vào đây được? Mà nay tâm nguyện của các anh em trong công ty đều muốn anh lên làm ông chủ. Mong rằng anh đồng ý đứng ra gánh vác công việc công ty và chấp nhận ghế Chủ tịch.”

Tống Giang nói: “Tiều Thiên Vương có lẽ là bệnh đến nỗi hồ đồ, nhưng dù gì đi chăng nữa cũng để lại di ngôn. Nếu tôi lên làm ông chủ, suy cho cùng vẫn là danh bất chính, ngôn bất thuận, lại gây ra nhiều rắc rối khác. Nhân dịp này, cần phải chọn ra một ứng cử viên để người đó đi xử lý Sử Văn Cung, là có thể đường hoàng kế thừa di nguyện của Tiều Thiên Vương rồi. Chỉ hiềm một nỗi, ứng cử viên này thật không dễ tìm.”

Ngô Dụng hỏi: “Anh là ứng cử viên sáng giá nhất rồi, còn đi tìm ai nữa?”

Tống Giang cười nhạt nói: “Nay tôi là người lãnh đạo công ty, lại để chính mình làm ứng cử viên, chẳng hóa ra là chuyện nực cười, lại có cớ cho người đời bàn ra tán vào hay sao?”

Ngô Dụng nghĩ, đây chính là điều mà Tống Giang đang băn khoăn rồi. Quả không hổ danh là Trí Đa Tinh, trong giây lát đã nghĩ ra được diệu kế, bèn nói: “Anh hãy lấy đại sự làm trọng, không cần bận tâm đến chuyện đàm tiếu. Chỉ cần tạo ra một cục diện hợp lý, thì muốn nói sao chẳng được.”

Tống Giang ngạc nhiên hỏi: “Làm sao thế được?”

Ngô Dụng nói: “Làm sao lại không thế được? Những bậc Hoàng đế khai sinh ra nhà Đường, nhà Tống với những trang sử chói lọi còn đó, chính là những bậc tiền bối trong việc làm chủ thế cục. Đường Thái Tông Lý Thế Dân ở Huyền Vũ Môn, Tống Thái Tổ Triệu Khuông Dẫn đời Tống đã tạo ra những cục diện tuyệt diệu. Gần đây như vụ Lâm Xung bị lừa vào Bạch Hổ Đường, Bạch Hổ Đường chẳng phải chính là thế cục đó sao? Tiều Thiên Vương cơ mưu chiếm đoạt Sinh Thần Cương ở đồi Hoàng Nê, đó chẳng phải là thế cục hay sao? Hay ví như hàng ngày anh phải đối mặt với việc kinh doanh của doanh nghiệp ấy, chính trị văn phòng phải chú trọng các quy tắc ngầm đúng không? Thúc đẩy tiêu thụ phải chú trọng sách lược đúng không? Đó chẳng phải là thế cục sao? Một bộ truyện đồ sộ như Thủy Hử cũng được viết nên từ hàng loạt cục diện nối tiếp nhau cho đến ngày nay đấy thôi. Tự cổ chí kim, lòng người khó đoán, người không biết tạo thế cục chẳng bao giờ làm nên việc lớn. Anh đã là anh hùng làm việc lớn, thì sao lại chần chừ do dự vì một chuyện đạo đức nhỏ này chứ?”

Tống Giang im bặt, lâu sau mới hỏi: “Vậy không biết là nên tạo thế cục như thế nào? Mong giáo sư Ngô chỉ bảo cho!”

Ngô Dụng bật “tách” ngón tay, nói ra một cái tên. Có câu: Trí Đa Tinh ra quyết sách sau màn trướng, Ngọc Kỳ Lân bôn ba trên chốn thương trường. Ngọc Kỳ Lân này chính là giám đốc điều hành nổi danh ở Hà Bắc - Lư Tuấn Nghĩa, còn nay sẽ đóng vai trò là một quân tốt trong ván cờ sắp tới.

Tống Giang nghe nói vậy, cảm thấy quả nhiên là một thế cục tuyệt diệu, bỗng chuyển từ u sầu sang vui tươi, đám mây u ám trong lòng bỗng chốc được xua tan. Người làm chủ thế cục thường đi cùng với những giấc mơ đẹp, còn người bị điều khiển thì thường song hành với cơn ác mộng, Tống Giang đêm đó đã đánh một giấc ngon lành.

Chương này lấy cốt truyện từ Hồi thứ 60 “Núi Mang Đãng Công Tôn làm phép; Chợ Tăng Đầu, Tiều Cái trúng tên” trong truyện Thủy Hử. Một người đáng tôn kính như Tiều Thiên Vương, mà còn có nỗi sợ hãi vì bị trúng tên, vậy đông đảo nhân viên sẽ ra sao? Chỉ có thể ngoan ngoãn mà “trúng tà” thôi!

Vậy “trúng tà” thế nào? Thiết nghĩ từ thời đại của Vương Luân có Từ điển tiếng lóng quản lý học , nhân viên cũng có Từ điển ma quỷ trong giới văn phòng ; nay thời đại của Tống Giang lại cho ra đời 12 quy tắc ngầm nơi công sở . Lịch sử như vậy lại diễn đi diễn lại, đều là nói theo quy tắc nổi và làm theo quy tắc ngầm, bao trùm một bầu không khí âm u ma quái khiến người ta buộc phải “trúng tà”. Nếu bạn ở vào môi trường đó, không muốn “trúng tà” cũng chẳng được.

Lâm Xung nghe theo lý luận: “Chín kiểu ông chủ không thể theo” của Ngô Dụng kết liễu đời Vương Luân. Còn nay mọi người đều cho Tống Giang là một ông chủ tốt, vậy cái không khí u ám, ma quái kia từ đâu mà ra? Người sinh ra trên đời, ngày là dương, còn đêm là âm, nếu như ngày âm mà đêm dương, thì ắt có họa từ trên trời sắp giáng xuống. Đông đảo nhân viên đầu tiên là trúng tà, sau đó đều mắc hội chứng buồn bực chán nản, há chẳng phải là dấu hiệu của tai họa sắp giáng xuống đầu hay sao?

« Lùi
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của thành quân ức