Trước sự thay da đổi thịt của công ty, rất nhiều người tỏ ra vui mừng, nhưng những người trong “hội ăn bám” thì lại rất tức tối trong lòng. Trong số họ, có người ỷ mạnh hiếp yếu, có người gian manh thủ đoạn, có người lập lờ đánh lận con đen. Khi cuộc cải cách ngày càng được tiến hành sâu rộng, thì trong nội bộ cũng có không ít người đứng ra chỉ trích Lư Tuấn Nghĩa lấy danh nghĩa cải cách để tùy ý làm càn, làm hại công ty.

Dưới sự lãnh đạo của Lư Tuấn Nghĩa, cuộc cải cách thành tích của công ty Lương Sơn đạt được những thành quả rõ rệt.
Làm quản lý không cần văn hoa, mà là hiệu quả
Nhắc đến Lư Tuấn Nghĩa, có thể nói đây là vị CEO nổi tiếng, từng giành được vô số các giải thưởng danh hiệu danh giá như “Nhân vật kinh tế nổi bật trong năm của Đại Tống”, “Top 10 người có ảnh hưởng nhất Hà Bắc”, “Top 10 thanh niên ưu tú của Đại Danh Phủ”… Anh chàng này điển trai, đôi mắt long lanh sáng ngời, phong thái đĩnh đạc, trên giang hồ thường gọi là Ngọc Kỳ Lân. Do có tài kinh doanh, anh đã từng lập kỉ lục giám đốc điều hành có mức lương cao nhất năm toàn Trung Quốc, lại được mệnh danh là “Ông vua làm thuê”.
Tục ngữ có câu: “Trên người Hoàng đế cũng có ba con rận.” Hình ảnh Lư Tuấn Nghĩa trước công chúng chói lọi là thế, thực ra trong lòng anh cũng có nỗi khổ tâm riêng. Anh đã ngồi chiếc ghế Tổng giám đốc tập đoàn Thịnh Thế ở Đại Danh Phủ tròn hai năm. Hạng mục kinh doanh chính của Tập đoàn Thịnh Thế là địa ốc và khoáng sản, trong thời gian hai năm, Lư Tuấn Nghĩa đã nâng mức doanh thu của tập đoàn lên 5 lần, lập nên thành tích kinh doanh huy hoàng khiến ai cũng phải kính nể. Tuy nhiên, anh cũng nhìn ra khó khăn mà mình phải đối mặt: Nếu đây là một quả núi, thì anh đã đứng ở trên đỉnh chóp rồi - nếu muốn đứng ở vị trí cao hơn nữa, thì bắt buộc anh phải nhảy sang một quả núi khác.
Vừa hay đúng lúc này, Lư Tuấn Nghĩa nhận được lời mời từ Lương Sơn. Trí Đa Tinh Ngô Dụng đến tận nơi thăm hỏi, và ngỏ lời mời anh về công ty Lương Sơn làm CEO. Trong lúc Lư Tuấn Nghĩa còn đang lưỡng lự thì đích thân Tống Giang hai lần tìm đến gặp mặt trực tiếp, mỗi lần gặp Lư Tuấn Nghĩa lại xao động bởi sự nhiệt tình và những lời lẽ ngọt ngào của Tống Giang, cuối cùng anh cũng đưa ra quyết định - nhảy việc.
Người ta thường nói rằng: “Chi tiết quyết định sự thành bại.” Kinh nghiệm mách cho Lư Tuấn Nghĩa rằng, bước vào một doanh nghiệp mới, cần phải bắt tay làm từ việc nhỏ, thể nào cũng sẽ tạo nên thành tích đột phá. Tuy nhiên, chi tiết nhỏ cần phải chú ý ở công ty Lương Sơn thì lại có quá nhiều: trong giờ làm việc riêng; trong kho thì chất đầy nguyên vật liệu không đạt tiêu chuẩn; phòng hậu cần với nhà ăn tranh giành nhau quyền mua thức ăn dẫn đến xung đột không thể giảng hòa… Tất cả những điều mắt thấy tai nghe, Lư Tuấn Nghĩa đều ghi nhớ. Cuối cùng, anh quyết định sẽ bắt tay vào việc chỉnh đốn công ty từ chuyện dọn vệ sinh.
Ngày hôm sau, Lư Tuấn Nghĩa tổ chức một cuộc tổng vệ sinh, đồng thời cho thay hết các cửa kính vỡ, hỏng, diện mạo của toàn công ty bỗng chốc trở nên sáng sủa, đẹp đẽ. Trong đó, chỗ khó giải quyết nhất là vệ sinh toilet. Nhìn bãi nước tiểu lênh láng bên ngoài bồn vệ sinh nam, Tống Giang ngán ngẩm nói: “Những người này chuyên môn tè ra bên ngoài, dán khẩu hiệu nhắc nhở rồi đấy mà chả ăn thua.” Những tờ giấy nhắc nhở đó được viết rất văn hoa, nội dung là: “Bước nhỏ lên phía trước, bước lớn đến văn minh”. Lư Tuấn Nghĩa nói: “Làm quản lý cái cần không phải là văn hoa, mà là hiệu quả. Tôi sẽ đưa cho Tổng giám đốc một biểu ngữ mới, đảm bảo từ nay về sau không ai tè ra ngoài nữa.” Tống Giang có vẻ không tin. Lư Tuấn Nghĩa cười khẩy và nói ra tám chữ: “Nếu đái ra ngoài, chứng tỏ anh ngắn.” Từ đó nhân viên vào nhà vệ sinh, quả nhiên ai ai cũng đều “cho ra hiệu quả” hết, không còn ai đi vệ sinh ra bên ngoài nữa.”
Mọi người từ đó mà công nhận phong cách làm việc của vị CEO mới này: Chủ động, mẫn cán, có phương pháp. Tống Giang cũng rất vui, tối hôm đó lại mở tiệc chiêu đãi Lư Tuấn Nghĩa. Mặc dù đã mời cơm nhiều lần rồi, nhưng lần nào cũng như lần nào, Tống Giang cũng đều tỏ ra ngọt ngào và nhiệt tình như vậy. Lư Tuấn Nghĩa cũng đã quen với việc tiếp nhận thết đãi và tán tụng, giống như uống phải rượu ngon ấy, trong anh trào dâng một cảm giác lâng lâng dễ chịu. Trong đó có một câu tán tụng khiến Lư Tuấn Nghĩa nghe mãi không biết chán đó là: “Doanh nghiệp trên đất Đại Tống này không thiếu gì các ông chủ, nhưng lại thiếu những giám đốc điều hành xuất sắc như anh.”
Năm bí quyết quản lý thành tích công việc
Tống Giang nhận định: “Quản lý thành tích công việc như Giám đốc Lư quả thật là rất thú vị, ngay đến cả việc đi vệ sinh cũng có thể quản lý ra hiệu quả, thật khiến người ta phải thán phục! Nhưng chẳng hay việc quản lý thành tích này có những bí quyết nào vậy?”
Với phong thái đĩnh đạc, Lư Tuấn Nghĩa đưa ra bí quyết đầu tiên của quản lý thành công, đó là: Đặt ra mục tiêu công việc rõ ràng cho từng nhân viên. Để nói rõ hiệu quả kì diệu của công việc này, anh đã kể một ví dụ rất thú vị.
Tay thợ săn họ Trương và tay thợ săn họ Lý đều có 5 chú chó săn, nhưng mỗi ngày đi săn về, thu nhập của hai người có khác biệt rất lớn. Thợ săn Trương lấy làm lạ, bèn đến thỉnh giáo thợ săn Lý: “Tại sao lần nào tôi cũng chỉ bắt được vài ba con thỏ mà ông thì lần nào cũng đầy ắp túi mang về vậy?”
Thợ săn Lý cho hay: “Bí quyết nằm chính ở mục tiêu của chúng ta. Với mỗi chú chó săn tôi đều giao nhiệm vụ rõ ràng - con A to lớn khỏe mạnh, mỗi ngày phải bắt cho được 5 chú thỏ; con B đầy mình kinh nghiệm mỗi ngày phải bắt 7 chú thỏ; con C hơi đuối hơn một chút mỗi ngày 3 chú thỏ… Ông lại không giống tôi, tuy là ông cũng đi săn, nhưng mục tiêu của ông không rõ ràng. Ông dẫn chó lên núi rồi thả phóng cho chúng nó đi bắt thỏ, mà tuyệt nhiên không biết rằng lũ chó đều rất ham chơi. Nhìn thấy chuồn chuồn nó vờn một lúc, gặp bươm bướm nó lại đuổi bắt một hồi, chơi chán cho đến lúc xẩm tối mới nhớ ra nhiệm vụ của mình, thế là nó vội vội vàng vàng đi vồ lấy một hai con thỏ về báo công với ông. Ông xem, mục tiêu không rõ ràng, kết quả tất nhiên sẽ không giống nhau rồi.”
Thợ săn Trương nghe xong, về nhà liền mở cuộc họp với đàn chó săn, ra nhiệm vụ, mục tiêu cho từng con. Ngày hôm sau, đàn chó săn quả nhiên con nào con nấy đều cố gắng lập công, thành tích tăng lên rõ rệt.
Tống Giang nghe xong vẫn ù ù cạc cạc, thắc mắc hỏi: “Chỉ cần cho chúng mục tiêu là chúng có thể giúp anh thực hiện được sao? Trên đời làm gì có con chó săn nào biết nghe lời như thế? Huống hồ, loài người lại phức tạp hơn loài chó nhiều, nếu anh mà không lồng vào đấy một vài thủ thuật thì về cơ bản chẳng có ma nào chịu nghe anh cả.”
Lư Tuấn Nghĩa trả lời: “Bí quyết nằm ở chỗ, là người thợ săn, mục tiêu của anh phải được sự chấp nhận của lũ chó săn. Cũng có nghĩa là, mục tiêu không chỉ cần rõ ràng, mà còn phải hợp lý, hơn nữa phải làm cho lũ chó hiểu và chấp nhận.”
Tống Giang lúc này đã nghe ra: Vậy làm thế nào để lũ chó chấp nhận mục tiêu đặt ra, đây quả thực là bài toán khó.
Lư Tuấn Nghĩa lại tiếp: “Quản lý thành tích công việc có năm bí quyết, trong đó bí quyết đầu tiên là mục tiêu công việc hợp lý; thứ hai là phương pháp khích lệ khoa học; thứ ba là đào tạo chuyên môn một cách chuyên nghiệp; thứ tư là chế độ kiểm tra đánh giá thành tích công bằng; thứ năm là giao lưu chia sẻ một cách hiệu quả.” Anh giải thích, mục tiêu vừa hợp lý vừa rõ ràng, là điều kiện tiền đề trong việc quản lý thành tích. Nhưng nhiều lúc, chỉ có mục tiêu là chưa đủ, ta còn cần phải làm cho lũ chó chấp nhận mục tiêu đề ra. Lúc này, ta cần phải nghĩ cách khích lệ chúng. Một câu biểu ngữ có tính khích lệ cũng đủ làm cho các nhân viên đi vệ sinh vào đúng chỗ, thì phương pháp khích lệ khoa học cũng đủ làm cho cả đàn chó thi nhau lập thành tích. Để hỗ trợ cho các con chó có kỹ thuật kém, ta còn cần huấn luyện hoặc là kịp thời hỗ trợ chuyên môn cho chúng. Việc kiểm tra đánh giá thành tích một cách nghiêm túc, không chỉ đưa ra sự đánh giá khách quan, công bằng với lũ chó, mà còn có thể phát hiện những vấn đề tồn tại trong công việc, để kịp thời đưa ra phương án giải quyết, đảm bảo mục tiêu được thực hiện. Mà trong suốt quá trình này, ta phải luôn giữ một sự giao lưu tương tác thật tốt với đàn chó, chỉ có như vậy ta mới có thể chú ý được khi vấn đề nảy sinh và kịp thời điều chỉnh sách lược, đảm bảo cho việc đàn chó tuân theo đúng mục tiêu ta đặt ra.
Sau khi nghe những gì Lư Tuấn Nghĩa giải thích, Tống Giang đã hiểu ra một điều: Giao lưu cần chú trọng đến nghệ thuật nói chuyện, hay nói cách khác là một kiểu thủ đoạn, mánh khóe.
Lúc này, từ tập tài liệu mang theo người, Lư Tuấn Nghĩa rút ra một tờ giấy và nói: “Để chứng minh cho sự quan trọng của việc giao lưu, tôi đã làm một bài thơ, mời chủ tịch Tống đọc” rồi đưa cho Tống Giang.
Tống Giang cười đáp: “Hóa ra giám đốc Lư còn biết làm thơ cơ đấy! Năm đó trên lầu Tầm Dương, Tống Giang tôi có làm một bài thơ tựa là Tây Giang Nguyệt . Chẳng hay giám đốc Lư viết theo thể thơ nào?” Lư Tuấn Nghĩa làm một bài thơ dân dã như sau:
Cuộc đời ta sẽ trở nên vô nghĩa nếu không có công việc
Mọi công việc sẽ biến thành khổ đau nếu không có mục tiêu
Mọi mục tiêu sẽ lung lay nếu không được khích lệ
Mọi khích lệ đều chỉ là tạm thời nếu không có sát hạch
Mọi sát hạch đều không đem lại hiệu quả nếu không có sự đam mê
Mọi đam mê đều sẽ là mù quáng nếu không có giao lưu.
Lư Tuấn Nghĩa giải thích: “Bí quyết của quản lý học, thực ra nằm ở chỗ, làm sao để thông qua việc giao lưu kết nối có hiệu quả, làm cho nhân viên hiểu và đam mê công việc của họ, từ đó mà đồng lòng với mục tiêu của chúng ta.”
Tống Giang xem xong, cứ cảm thấy bài thơ này có cái gì đấy quen quen, như thể đã đọc ở đâu rồi, nhưng ngoài miệng thì không ngớt lời khen ngợi: “Giám đốc Lư, quả là văn võ song tài, viết ra một bài thơ hay đến vậy! Lần này là trông cậy cả vào cậu đấy, chỉ mong sao cậu làm tốt công việc quản lý, gặt hái được thành quả như ý tứ của bài thơ này nhé!”
Phát hiện hội ăn bám
Với tư cách là CEO, Lư Tuấn Nghĩa bắt đầu việc phỏng vấn nhân viên trong công ty. Đây là công tác chuẩn bị tiền đề bắt buộc trong việc quản lý hiệu quả công việc, anh cần tìm hiểu từng vị trí công tác, tìm hiểu từng con người một, để có thể thu thập thông tin một cách toàn diện nhất có thể, sau đó sẽ tiến hành nghiên cứu phân tích và đưa ra phương án giải quyết mang tính hệ thống. Khối lượng công việc rất lớn, cũng may mà có trợ lý Yến Thanh hỗ trợ anh rất nhiều.
Tuy nhiên khi việc phỏng vấn vừa bắt đầu, Lư Tuấn Nghĩa cảm thấy như bị sa chân xuống bùn lầy. Mọi người đã quen với việc nói theo quy tắc nổi và làm việc theo quy tắc chìm rồi. Ban đầu, hầu như mọi người đều viết một bài báo cáo dạng Sự quan tâm của lãnh đạo giành cho nhân viên tỉ lệ thuận với sự cống hiến của họ . Trong quá trình phỏng vấn, mỗi người đều tự cho rằng mình rất bận, hơn nữa bận đến mức độ tối mắt tối mũi. Khi hỏi về hiệu quả công việc, họ đều thừa nhận hiệu suất làm việc của mình rất thấp. Tiếp tục hỏi đến vấn đề trách nhiệm trong đó, họ lại chất chứa bao nỗi khổ tâm không diễn tả được bằng lời. Đằng sau quy tắc nổi, quy tắc chìm như bãi đầm lầy bắt đầu lộ ra sự đáng sợ của nó.
Lư Tuấn Nghĩa cảm thấy khó hiểu: Xem ra mọi người đều rất bận, nhưng họ bận việc gì mới được chứ?
Xích Phát Quỷ Lưu Đường chẳng ngại ngần đem hết chân tướng sự việc kể cho Lư Tuấn Nghĩa. Anh ta nói, nếu như chỉ đơn thuần làm việc, sự việc sẽ rất đơn giản. Tuy nhiên, khi công việc và quan hệ con người móc nối vào nhau, thì tình hình trở nên phức tạp hơn nhiều, hầu như mọi quy trình công việc đều vì thế mà trở nên vừa cồng kềnh vừa kém hiệu quả. Tất cả mọi người đều tìm cách tranh quyền đoạt lợi, và vì thế nảy sinh ra mâu thuẫn xung đột ở khắp nơi. Một số người thì bận đấu đá cấu xé nhau, một số khác thì lại bận luồn cúi nịnh nọt, có người thì lại bận đối phó, họ đều tự làm mình mệt mỏi trong mớ “bận rộn” của riêng mình. Đồng thời, lại có một số người giả vờ bận rộn nhưng thực chất thì lười nhác và là kẻ ăn bám.
Lư Tuấn Nghĩa cảm thấy khó hiểu: “Tại sao họ không chăm chỉ làm việc, mà chỉ chăm chăm đi tranh quyền đoạt lợi? Nếu như công ty kinh doanh không hiệu quả, thì có thể có được bao nhiêu danh lợi để mà cho họ đi tranh giành nhau chứ?”
Lưu Đường giải thích: “Chăm chỉ làm việc là cống hiến cho công ty, nhưng rất nhiều người có cống hiến lại phải chịu ấm ức. Tranh quyền đoạt lợi thì lại được lợi cho mình. Thế nên người thích tranh quyền đoạt lợi thì nhiều mà người chăm chỉ cần cù làm việc thì ít. Tâm lý của rất nhiều người là, để người khác cống hiến cho công ty, còn mình thì kiếm lợi ở trong đó. Thế là xuất hiện “hội ăn bám” với phương châm ‘làm tốt chẳng bằng bám tốt’.”
Lư Tuấn Nghĩa lại hỏi vậy có những người nào thuộc “hội ăn bám” đó? Lưu Đường liền đọc một bài vè, đại ý là: Dung túng kẻ có quyền, đề bạt kẻ nịnh hót, trừng trị kẻ cô độc, làm oan người chân chất. Lư Tuấn Nghĩa dở khóc dở cười, nói: “Đây đâu còn là chốn công sở nữa, mà rõ là biến thành chuồng ngựa mất rồi.” Lại hỏi tiếp vậy rốt cuộc họ là những ai, nhưng Lưu Đường cứ úp úp mở mở, vòng vo tam quốc, chẳng nói cụ thể.
Lư Tuấn Nghĩa lại đi cầu cứu Tống Giang. Tống Giang cười phá lên mà rằng: “Khi rừng lớn thì chim nào cũng có, bao gồm cả những con chim có tiếng hót lạ đời. Giám đốc Lư cần phải đi sâu đi sát thực tiễn, cần phải nhìn nhận vấn đề một cách toàn diện mới được, đừng để mình bị rối trí vì những tiếng kêu, tiếng hú kì quái kia. Cậu thử nghĩ mà xem, nếu như công ty Lương Sơn mà đúng như anh ta nói tồi tệ như vậy, thì làm sao có thể phát triển đến quy mô như ngày hôm nay được?” Lư Tuấn Nghĩa suy nghĩ thấy lời Tống Giang cũng khá là có lý.
Hai ngày sau, Lư Tuấn Nghĩa lại cùng Yến Thanh đi khảo sát công xưởng. Chủ nhiệm phân xưởng Thanh Nhãn Hổ Lý Vân đã dự tính được hành trình của Lư Tuấn Nghĩa, ngay từ sớm cho giăng biểu ngữ chào mừng ở cửa, bày đặt sắp xếp đâu vào đấy, nhiệt liệt chào đón giám đốc đến chỉ đạo công việc. Sau một hồi náo nhiệt, Lư Tuấn Nghĩa bắt đầu hỏi một công nhân: “Tình hình hiện nay là như thế nào?”
Công nhân trả lời: “Không được tốt. Ngay đến lương của chúng tôi giờ này cũng chưa được nhận.”
Lư Tuấn Nghĩa hỏi: “Tại sao thế?”
Trả lời: “Sản phẩm tiêu thụ không khả quan.”
“Tại sao lại thế?”
“Chất lượng không tốt, không bán được.”
“Là làm không tốt hay là chưa làm tốt?”
“Có lẽ là chưa làm tốt.”
Một lần nữa, Lư Tuấn Nghĩa lại trở nên cảnh giác. Anh càng ngày càng tin rằng, Xích Phát Quỷ Lưu Đường có thể đã nói hơi quá, nhưng không phải hoàn toàn không có căn cứ. Trong công ty, nhóm người ăn bám kia không hề ít, rất nhiều người đều đang oán thán. Đồng thời anh ngày càng cảm thấy sự cần thiết phải tiến hành cải cách, hy vọng thông qua việc cải cách có thể thể hiện được giá trị của bản thân. Mà mục đích của cải cách, chính là làm cho mọi người từ “không làm tốt” và “làm chưa tốt” trở thành “đều làm tốt”.
Nỗi niềm thầm kín của Tôn Ngộ Không
Lư Tuấn Nghĩa quyết định bắt tay cải cách từ việc cải thiện quy trình làm việc của công ty. Anh áp dụng phương pháp cải cách có tên gọi là “Quy trình xuyên suốt các vị trí”, phân định lại chức trách của các vị trí công tác và quan hệ giữa các vị trí công tác với nhau. Lãnh đạo cao cấp của công ty cũng tham gia vào quá trình này. Mọi người thảo luận hết sức sôi nổi. Lư Tuấn Nghĩa cứ nghĩ tất cả sự sôi nổi này là tâm huyết và sự đầu tư của mọi người đối với công cuộc cải cách, trong lòng mừng thầm.
Tuy nhiên, những âm thanh không êm tai cũng bắt đầu xuất hiện. Có người ngầm viết báo cáo gửi cho Tống Giang, nói rằng giám đốc điều hành mới không hề biết cách quản lý. Lư Tuấn Nghĩa lập tức trở nên thận trọng hơn. Tuy Tiều Thiên Vương đã qua đời, ghế chủ tịch hội đồng quản trị vẫn đang để trống, nhưng với vị trí là Phó giám đốc thường trực, Tống Giang vẫn là người nắm quyền lớn nhất trong công ty. Lư Tuấn Nghĩa trên danh nghĩa là giám đốc điều hành, nhưng lại phải nhìn sắc mặt của Phó giám đốc thường trực mà làm việc. Trong khi đó, muốn thay đổi cục diện khó khăn cho công ty, thì buộc phải động chạm đến lợi ích của một số người, vì thế mà dẫn đến nhiều tranh cãi... Trước tình hình như vậy, anh càng cần sự ủng hộ của Tống Giang. Thế là một lần nữa, Lư Tuấn Nghĩa lại tìm đến Tống Giang, họ đã có một cuộc trò chuyện rất chân tình với nhau.
Lần này, Lư Tuấn Nghĩa lại kể cho Tống Giang câu chuyện Tây Du Ký . Anh ví bốn thầy trò Đường Tăng là một công ty. Đường Tăng là ông chủ, quyết định con đường chiến lược của công ty, tức là: Đi Tây Thiên thỉnh kinh. Tôn Ngộ Không là CEO, tức giám đốc điều hành chiến lược của công ty. Trư Bát Giới và Sa Tăng là hai nhân viên thuộc hai thể loại khác nhau, một người thì gian manh thủ đoạn, một người thì nhẫn nhục chịu khó. Như vậy, công ty này nên làm thế nào để thực hiện quản lý hiệu quả công việc đây?
Đối với Trư Bát Giới và Sa Tăng việc quản lý hiệu quả làm việc không khó. Nhưng, Trư Bát Giới lại hay ngồi lê mách lẻo với Đường Tăng. Đường Tăng vì không phân biệt được yêu ma quỷ quái, thường nhầm lẫn yêu quái đội lốt người là người tốt, vì thế không hiểu cho việc Tôn Ngộ Không ba lần đánh Bạch Cốt Tinh, lại thêm vào Trư Bát Giới thích kiếm chuyện thị phi, như thế sẽ ảnh hưởng đến sự đánh giá thành tích của Đường Tăng đối với Tôn Ngộ Không. Trong quá trình phản hồi thành tích, Đường Tăng lại chỉ biết chăm chăm niệm chú vòng kim cô, làm cho Tôn Ngộ Không vô cùng đau đớn, chỉ còn cách phẫn nộ mà xin từ chức.
Lư Tuấn Nghĩa cho rằng: “Trong công ty Lương Sơn chúng ta, Phó Tổng giám đốc Tống đây ví như là Đường Tăng, thì tôi là Tôn Ngộ Không. Những công nhân khác hoặc là Trư Bát Giới, hoặc là Sa Tăng. Mọi người một khi đã cùng trên một con đường đi lấy kinh, thì theo lẽ tự nhiên nên kết thành một khối. Đặc biệt là Tôn Ngộ Không tôi đây, cần có đủ sự tín nhiệm và ủng hộ của Đường Tăng.”
Tống Giang cười đáp: “Giám đốc Lư đã dẫn ra một ví dụ thật hay. Còn tôi cho anh hai đáp án. Thứ nhất, tôi không phải là Đường Tăng, tình hình hiện nay của công ty là đang thiếu một Đường Tăng. Thứ hai, tôi cho anh sức mạnh ủng hộ trung thành nhất, hãy để tôi làm Sa Tăng âm thầm hỗ trợ anh!”
Lư Tuấn Nghĩa lần này đã có thể yên tâm. Cho dù chỉ là một lời hứa, nhưng thái độ của Tống Giang rất chân thành, cho đối phương cảm giác đáng tin cậy. Với phương châm “vì việc nghĩa quyết không chùn bước”, Lư Tuấn Nghĩa đầu tư cao độ cho công việc, quyết tâm thực hiện cải cách đến cùng.
Tống Giang và đạo lý được tán thưởng
Cải cách tiếp tục được thực hiện, ví như con thuyền chống chọi trên mặt sông đang cuồn cuộn từng lớp sóng ngầm, công ty Lương Sơn bắt đầu bước vào giai đoạn quản lý mục tiêu theo quy hoạch đề ra. Trên thực tế, trong thời kì Vương Luân và Tiều Cái tại chức, công ty đã từng đặt ra các mục tiêu kinh doanh theo kế hoạch 5 năm, kế hoạch 10 năm, và kế hoạch hàng năm. Nhưng những kế hoạch và mục tiêu ở thời kì đó gần như chỉ là một kiểu khẩu hiệu mang tính chất chính trị, có thể thực hiện được hay không còn phụ thuộc vào rất nhiều nhân tố không thể xác định được.
Lần này, Lư Tuấn Nghĩa không chỉ phân tích tính khả thi của mục tiêu, mà còn phân công rõ ràng mục tiêu đến từng cá nhân, thậm chí tỉ mỉ đến từng chi tiết công việc mà mỗi người phải hoàn thành, đồng thời lập ra bảng liệt kê mục tiêu công việc và chế độ sát hạch thành tích. Cứ như vậy, mỗi người đều biết nhiệm vụ của mình là gì, mọi người đều thoát ra khỏi tình cảnh hỗ loạn từ trên xuống dưới, hiệu quả công việc được nâng lên rõ rệt, đưa quá trình thực hiện mục tiêu vào trong tầm kiểm soát. Lư Tuấn Nghĩa ung dung tự đắc cho rằng, anh hoàn toàn có khả năng đưa cả công ty Lương Sơn trở thành doanh nghiệp tư nhân hàng đầu của Đại Tống.
Trước sự thay da đổi thịt của công ty, rất nhiều người tỏ ra vui mừng, nhưng những người trong “hội ăn bám” thì lại rất tức tối. Trong số họ, có người ỷ mạnh hiếp yếu, có người gian manh thủ đoạn, có người lập lờ đánh lận con đen. Khi cuộc cải cách ngày càng được tiến hành sâu rộng, thì nội bộ công ty cũng có không ít người đứng ra chỉ trích Lư Tuấn Nghĩa lấy danh nghĩa cải cách để tùy ý làm càn, làm hại công ty.
Người đầu tiên đứng ra là Hắc Toàn Phong Lý Quỳ. Anh ta dậm chân, nói: “Không thể nhịn được tên đầy tớ vô lễ đó! Dám ví mình là thợ săn, còn chúng ta là chó săn, có kiểu khinh thường người khác thế này sao? Giở bộ Thủy Hử ra mà đọc, các anh em ta đều là những tay thợ săn cừ khôi. Chuyện Võ Tòng đánh hổ thì chẳng cần nói nữa, nói ngay Thiết Ngưu tôi đây, cũng từng một tay giết chết bốn con hổ trên đỉnh Nghi Lĩnh. Anh em Giải Trân, Giải Bảo thì càng là những tay thợ săn nổi tiếng khắp Đăng Châu, cũng đã từng giết chết một con hổ lớn. Tôi cũng đã nghe nói thời cổ đại có tuyệt kĩ giết rồng săn phượng, mọi người có tin không, Thiết Ngưu này mà đã nổi giận, coi chừng tôi giết cả con Ngọc Kỳ Lân kia luôn!”
Tống Giang đứng dậy, cho ngay Thiết Ngưu một cái bạt tai, mắng: “Tên tiểu tử mặt đen này, thật chẳng hiểu chuyện gì cả! Cả công ty này ai ai cũng là thợ săn, thì quản lý kiểu gì đây? Binh pháp đã dạy rằng, hào kiệt biết an phận thì quốc gia mới tồn tại được lâu dài. Bí quyết của việc quản lý là làm cho dã tâm ngùn ngụt của anh thợ săn biến thành lòng trung thành son sắt như của chú chó săn. Giám đốc Lư tuy rằng nói năng không dễ lọt tai, nhưng cũng là vì đại nghiệp của công ty mà thôi. Con người cậu thô lỗ không biết phải trái thì làm sao hiểu được nỗi khổ tâm của người làm quản lý như giám đốc Lư đây?”
Phanh Mệnh Tam Lang Thạch Tú tự cho là mình có tài, một hôm đi công chuyện cùng với Tống Giang, lại cười khẩy mà rằng: “Giám đốc Lư tự cho mình là Tôn Ngộ Không, rùm beng làm cải cách, chẳng khác gì chuyện Tôn Ngộ Không đại náo Thiên Cung. Lẽ nào công ty Lương Sơn chúng ta sắp đổi triều đại rồi ư?”
Tống Giang vốn xưa nay yêu quý Thạch Tú, nghe xong bỗng sa sầm mặt lại, lớn giọng nói: “Giám đốc Lư muốn sửa cái cũ thay cái mới, đường dài trắc trở, khó khăn muôn phần! Một khi cải cách thành công, thì các anh em sẽ được lợi. Một khi cải cách thất bại, mình giám đốc Lư gánh chịu. Theo lý mà nói, chúng ta đều nên chia sẻ khó khăn với cậu ta, chứ làm gì có tư cách mà đứng đây nói lời giễu cợt!”
Thạch Tú nghe xong, sợ cứng lưỡi, từ đó trở đi không dám nói ra nói vào gì nữa.
Lại có một hôm, Trí Đa Tinh Ngô Dụng nói: “Anh thật là bậc đại lượng! Giám đốc Lư mới chân ướt chân ráo vào công ty, anh đã hết lòng tạo điều kiện cho phép anh ta tha hồ vùng vẫy. Đều nói thừa tướng là người có tài chèo chống hơn người, nếu so sánh với anh đây, e là thừa tướng còn hổ thẹn không bằng!”
Tống Giang cười ha hả: “Ta không phải là thừa tướng, nhưng ta là học trò trung thành của ông ấy. Thời Tam quốc, thừa tướng Gia Cát Lượng từng nói, kẻ sĩ sẵn sàng chết vì người hiểu mình, phụ nữ nguyện làm đẹp vì người hâm mộ mình, ngựa sẵn sàng chạy ngàn dặm vì người khuất phục được nó, thần chỉ hiển linh với những ai có đức tin. Cái gọi là kẻ sĩ sẵn sàng chết vì người tri kỷ, có một ví dụ rất hay. Giáo sư Ngô đọc nhiều sách sử, chắc còn nhớ câu chuyện của Dự Nhượng chứ?”
Ngô Dụng tất nhiên là biết Dự Nhượng rồi. Dự Nhượng là gia thần của Trí Bá - người đứng đầu họ Trí có quyền lực nhất nước Tấn. Trí Bá bị Triệu Tương Tử hại chết, Dự Nhượng vì trả ơn tri ngộ với Trí Bá, thề rằng sẽ giết Triệu Tương Tử báo thù cho Trí Bá. Chẳng may hai lần đều bị Triệu Tương Tử bắt được, cuối cùng chỉ còn đường cắt cổ tự vẫn. Nhưng hành động chết vì tri kỷ của Dự Nhượng, từ xưa tới nay vẫn luôn làm cho người đời phải thán phục. Cây cầu năm đó Dự Nhượng mai phục để hành thích Triệu Tương Tử, cũng được người đời gọi là cầu Dự Nhượng, nay còn ở trên mạn Tấn Thủy phía Tây Nam thành phố Thái Nguyên, Trung Quốc. Ngô Dụng nhìn Tống Giang một cách ngờ vực, không hiểu Lư Tuấn Nghĩa và Dự Nhượng có gì liên quan đến nhau.
Tống Giang nói: “Trí Bá và Dự Nhượng có ơn tri ngộ, Dự Nhượng vì người ấy mà chết. Lưu Bị có ba lần đến thỉnh cầu Gia Cát Lượng, Gia Cát Lượng vì Lưu Bị mà tận lực. Ta ngày nay với Lư Tuấn Nghĩa, cũng là sự ngưỡng mộ tán dương, vì đó mà nguyện bắt chước các vị tiền bối, tạo điều kiện cho Lư Tuấn Nghĩa, giúp anh ta thực hiện trí lớn của mình. Nói như vậy, là tôi đã có ơn với anh ta, anh ta làm sao có thể không báo đáp lại tôi được? Cần phải hiểu rằng, ngưỡng mộ tán thưởng cũng là một đạo quản lý đó!”
Ngô Dụng nghe xong, liền cười nhạt mà đọc lên một bài thơ, ngụ ý rằng “Dự Nhượng trả ơn đã rất lâu, tiếng thơm còn truyền đến ngày nay. Ngày ngày người qua lại trên cầu, liệu có ai hiểu cho tấm lòng của kẻ sĩ thời đó?” Ý nói lòng người thời nay không còn được như xưa nữa, làm ơn chưa chắc đã được nhận lại báo đáp.
Tống Giang nghĩ một hồi, trả lời rằng: “Nỗi lo lắng của giáo sư cũng có lý. Tuy chúng ta không phải bậc thánh hiền, nhưng đối sách thì không bao giờ hết cả. Lèo lái doanh nghiệp cũng chẳng khác gì đánh bạc. Hôm nay tôi coi trọng Lư Tuấn Nghĩa, đặt tất cả niềm tin vào anh ta. Nếu chẳng may thua, thì lúc ấy đến thu dọn tàn cục cũng chưa muộn.”
Đánh giá thành tích: Viên thuốc bọc đường
Dưới sự hỗ trợ của Tống Giang, cuộc cải cách đang thu được những thành quả đáng mừng. Lư Tuấn Nghĩa với tư cách là Tổng công trình sư (51) và người chỉ đạo của cuộc cải cách này, nhìn thấy mà mừng thầm trong lòng. Nếu nói còn vấn đề tồn tại, thì đó là: Vẫn có nhiều người đang bàn luận về Lư Tuấn Nghĩa, trong có có không ít người là đối tượng được hưởng lợi từ cuộc cải cách này.
Trợ thủ của Lư Tuấn Nghĩa lấy làm lo lắng về hoàn cảnh của sếp. Anh chàng điển trai này từ nhỏ đã lang bạt khắp đường phố, có biệt danh là Lãng Tử Yến Thanh, được Lư Tuấn Nghĩa thu nạp và bồi dưỡng thành người tài, nên Yến Thanh vì thế mà mang ơn Lư Tuấn Nghĩa. Hai người làm việc cùng nhau, có thể gọi là “Đánh hổ như anh em, xung trận như cha con, ý nói là rất tâm đầu ý hợp.”
Hôm đó sắp xếp lại tài liệu phỏng vấn ở văn phòng, Lư Tuấn Nghĩa bỗng nhiên có vẻ kích động, nói: “Tiểu Ất, tôi thấy thái độ của một số nhân viên, gần như là không mấy thiện cảm với chúng ta!”
Yến Thanh nói: “E là không chỉ là không có thiện cảm, mà những người căm ghét chúng ta cũng không phải là ít. Cải cách là một công việc rất phức tạp, chúng ta qua được cửa ải này là tốt lắm rồi. Chú chỉ phải tội nói nhiều quá, cẩn thận kẻo rước họa vào thân!” Vừa ra vẻ trách cứ, Yến Thanh vừa đọc đoạn vè gần đây lưu truyền rộng rãi trong công ty về chuyện phê bình, đại ý: “Phê bình cấp trên, chức vụ khó giữ; phê bình đồng cấp, quan hệ ‘ban căng’; phê bình cấp dưới, phiếu bầu giảm mạnh; phê bình chính mình, tự tìm phiền não; phê bình bà xã, nó đi lăng quăng; phê bình ông xã, nó đi làm bừa…”
Lư Tuấn Nghĩa xem như đã có được một “cao thủ” về giao thiệp Yến Thanh. Cậu ta rất biết cách cổ vũ khích lệ người khác. Dù là ý kiến phê bình, cậu ta cũng rất khéo léo mà biến chúng thành “viên thuốc bọc đường”, đưa cho bệnh nhân uống. Kiểu “viên thuốc bọc đường” này còn được gọi là “nguyên tắc hamburger”, tức là: miếng “bánh mì” đầu tiên là khen ngợi ưu điểm của đối phương, “thịt bò” ở giữa là chỉ ra những yếu điểm còn tồn tại của anh ta cần phải sửa chữa, miếng bánh mì dưới cùng lại là cổ vũ và kì vọng. Rất nhiều cao thủ về giao tiếp đều cho rằng, điểm lợi hại nhất của nguyên tắc “hamburger” là chỉ ra nhược điểm của người khác mà không làm cho họ thấy phản cảm.
Nhưng trên thực tế, tình hình không phải lúc nào cũng lí tưởng như vậy. Cái chuyện giao thiệp này được ví như chuyện cưa cẩm yêu đương giữa con trai và con gái, cứ cho là chàng trai kia là cao thủ trên tình trường cũng chưa chắc đã lấy được lòng cô gái. Càng huống hồ, cải cách động đến lợi ích của rất nhiều người, bất luận Lư Tuấn Nghĩa có tài năng ăn nói đến đâu, cũng khó có thể xóa tan ánh mắt thù địch của họ. Họ thậm chí còn cho “viên thuốc bọc đường” (hay còn gọi là “hamburger”) của Lư Tuấn Nghĩa là hiểm họa khôn lường.
Lư Tuấn Nghĩa than thở: “Chẳng có cách nào khác. Vì công việc, khó tránh phải hi sinh lợi ích của một số người.”
Yến Thanh lại nói: “Thế thì chú cũng phải xem xem có đáng hay không.”
Lư Tuấn Nghĩa nói: “Sao lại không đáng cơ chứ? Khó khăn lắm mới được Tống Giang tận lực hỗ trợ thế này, nếu chú không tận tâm tận lực, thì làm sao xứng với tấm chân tình của người ta?”
Nói đến đây, Yến Thanh bỗng đặt ra câu hỏi: “Chú là Giám đốc điều hành, tại sao lại phải báo cáo công việc với Phó giám đốc thường trực này nhỉ? Cứ như ông ấy là ông chủ của công ty vậy!”
Lư Tuấn Nghĩa cũng không biết cắt nghĩa thế nào. Nhưng anh ta nghĩ ngợi rồi đưa ra hai sự giải thích: Một là, Tống Giang quả thực có sức hút đối với người khác; hai là, vị trí chủ tịch của công ty tuy còn trống, nhưng Tống Giang lại có thể đại diện cho hội đồng quản trị để quyết định mọi việc. Đồng thời Lư Tuấn Nghĩa cũng phát hiện ra, đại đa số nhân viên đều tỏ ra ngưỡng mộ và tôn kính Tống Giang như thần thánh vậy.
Yến Thanh nói: “Mọi người đi mà ngưỡng mộ và tôn kính ông ta. Nhưng không hiểu sao cháu cứ luôn có cảm giác rằng ông Tống Giang này có điều gì mờ ám ấy.”
Chẳng bao lâu sau đã xảy ra một chuyện còn mờ ám hơn thế. Vào một đêm, Tống Giang bỗng phái người đến thông báo cho Lư Tuấn Nghĩa, triệu tập cuộc họp khẩn cấp. Lư Tuấn Nghĩa vội vội vàng vàng lao đến phòng họp, gần chục vị quản lý cấp cao của công ty trong đó có Trí Đa Tinh Ngô Dụng, Báo Tử Đầu Lâm Xung, Tiểu Lý Quảng Hoa Vinh… đã có mặt và trong sự yên lặng đến đáng sợ, mọi cặp mắt đổ dồn về phía Lư Tuấn Nghĩa. Lúc này, Tống Giang thay mặt hội đồng quản trị tuyên bố một quyết định “rợn người”: Công ty quyết định đưa Lư Tuấn Nghĩa lên làm chủ tịch hội đồng quản trị, với điều kiện tiên quyết là giám đốc Lư phải tự tay mình kết liễu một người có tên là Sử Văn Cung, trả thù cho vị chủ tịch quá cố.
Lư Tuấn Nghĩa bàng hoàng, nghĩ bụng: “Lẽ nào công ty Lương Sơn là tổ chức xã hội đen núp bóng doanh nghiệp sao?”
Chương này lấy cốt truyện từ Hồi thứ 68 “Lư Tuấn Nghĩa bắt sống Sử Văn Cung” trong truyện Thủy Hử. Thương gia giàu có Bắc Kinh Lư Tuấn Nghĩa tại đây đã có cuộc lột xác thần kì, trở thành một giám đốc điều hành nổi tiếng.
Tiêu chuẩn để người đời đánh giá một vị giám đốc điều hành có thành công hay không, thứ nhất là hiệu quả quản lý, thứ hai là thu nhập của anh ta.
Quản lý thành tích công việc luôn là vấn đề nóng trong giới doanh nghiệp. Có người quan tâm đến tính hợp lý của mục tiêu đặt ra trong công việc, có người bàn luận tính khoa học của các phương pháp khích lệ tinh thần làm việc, có người chủ trương tính chuyên nghiệp của biện pháp đào tạo chuyên môn, có người để tâm đến tính công bằng của việc giám sát hiệu quả công việc, còn có một số người lại nhấn mạnh sự cần thiết của việc giao lưu chia sẻ trong doanh nghiệp. Vậy thế nào gọi là hợp lý? Thế nào gọi là khoa học? Thế nào gọi là chuyên nghiệp? Thế nào gọi là công bằng? Và thế nào để đạt được hiệu quả cao trong môi trường làm việc thực tế? Các ý kiến trái chiều không ngừng được đưa ra và vấn đề này vẫn chưa có hồi kết.
Có người lại nói, quản lý thành tích cần đem lại được hiệu quả thực sự, nhưng mấu chốt không nằm ở phương án sát hạch chuẩn xác tinh vi đến mức nào, mà nằm ở chỗ thích hợp hay chưa. Bản thân tôi thì cho rằng, thích hợp chính là vừa vặn, đúng lúc, đúng người, đúng việc. Thế nhưng, làm thế nào để đo đếm được mức độ thích hợp đây? Về vấn đề này khó mà đạt được ý kiến đồng thuận của tất cả mọi người. Chính vì vậy, quản lý thành tích một cách thích hợp cũng chỉ là một lí tưởng mà thôi.
Bí quyết của quản lý học là văn hóa doanh nghiệp, bí quyết của văn hóa doanh nghiệp nằm ở chính trị văn phòng. Chỉ có chính trị văn phòng thuần khiết, mới có thể sản sinh ra văn hóa doanh nghiệp lớn mạnh. Chỉ có văn hóa doanh nghiệp lớn mạnh, mới có thể giúp cho doanh nghiệp hoạch định một cách chính xác và thực hiện một cách có hiệu quả việc quản lý thành tích. Tuy nhiên, nếu chính trị văn phòng hỗn loạn, thì tất cả thành viên của doanh nghiệp sẽ rơi vào tình trạng chồng chéo và xung đột các quan hệ phức tạp, và văn hóa doanh nghiệp cũng sẽ vì thế mà trở nên trống rỗng, phức tạp và đầy sự ngờ vực - trong hoàn cảnh đó mà bàn luận về quản lý thành tích, nói như ngôn ngữ mạng hiện nay, thì đó là “ngựa thần cũng chỉ là phù vân”.
Từ đó có thể nói, Ngọc Kỳ Lân Lư Tuấn Nghĩa với thân phận là giám đốc điều hành nổi tiếng, tuy là người có tài, nhưng nói cho cùng cũng chỉ đạt được thành công theo kiểu phù vân mà thôi.