Tống Giang cho rằng: “Chỉ có kết bè kéo cánh, mới tập hợp được số đông những người cùng chung chí hướng, loại bỏ số ít những người không cùng chí hướng, xây dựng một tập thể vững mạnh trên dưới một lòng, từ đó có thể xây dựng tương lai huy hoàng, tươi sáng cho công ty Lương Sơn.”

Giáo dục là một phương pháp quản lý hiệu quả. Thông qua giáo dục, bạn có thể tẩy não toàn bộ nhân viên, khiến cho họ mất đi khả năng nhận thức vốn có của mình và cam tâm tình nguyện làm công cụ cho bạn điều khiển.
20 chân lý về chính trị văn phòng
Có người nói chính trị văn phòng bắt nguồn từ phố Wall của Mỹ. Thực tế, từ khi con người xuất hiện trên thế giới này thì đã có quản lý, từ khi con người có quản lý thì đã có chính trị văn phòng. Truyện Thủy Hử viết, Tống Giang “đao bút tinh thông, lại đạo thuần thục”. “Lại đạo” ở đây chính là chỉ chính trị văn phòng. Cũng do Tống Giang có chí, nhiều năm làm chức Áp Ty ở huyện Vận Thành, đã lĩnh hội được nhiều điều tâm đắc từ nền chính trị văn phòng, nay đúc rút lại thành “ 20 chân lý về chính trị
Không hiểu chính trị văn phòng thì không hiểu được quản lý học, vì quản lý học quan hệ trực tiếp đến con người, mà điều khiển con người lại cần phải dùng đến mánh khóe, thủ đoạn.
Bí quyết của chính trị văn phòng nằm ở chỗ: (1) Luôn đặt lợi ích của công ty lên hàng đầu. (2) Lấy danh nghĩa bảo vệ lợi ích của toàn thể công ty, giở mánh khóe thủ đoạn để giành lấy lợi ích cá nhân.
Nếu nói về phương diện lương tri, không ai có thiện cảm với tên lừa đảo cả, nhưng trong chính trị văn phòng, đa mưu túc trí, giấu nghề, giấu tài, tinh quái nhưng giả bộ ngờ nghệch, linh hoạt ứng phó, khéo đi cổng sau, biết lươn lẹo lại trở thành nghệ thuật sinh tồn mà ai ai cũng sùng bái.
Nhiều người cho rằng, người làm được việc lớn là người có tài ứng biến linh hoạt và biết nói dối. Để có thể nói dối một cách hiệu quả, họ cần phải tạo dựng tiếng tốt cho mình là người lương thiện, chân thật và chính trực.
Nếu không có đạo đức tốt thì hãy giả vờ là người có đạo đức tốt. Dù có người sẽ nhìn ra sơ hở của bạn, nhưng đa phần mọi người đều tôn kính và đi theo bạn, đó mới là nhân tố quyết định thành công.
Thỏa mãn thú vui thẩm mỹ dung tục của mọi người có giá trị hơn cả việc giữ vững chính nghĩa, bởi vì nó giúp bạn giành được sự ủng hộ và hoan nghênh của mọi người.
Chỉ có chính trị văn phòng, không có chính nghĩa. Nếu bạn vẫn cố chấp giữ lấy chính nghĩa của mình, thì chỉ khiến người khác sợ mà tránh xa, bạn sẽ bị cô lập với mọi người.
Không có cái gọi là “chính nghĩa” mà chỉ có cách chúng ta giải thích cho từ “chính nghĩa” ấy mà thôi. Bạn có thể giành lấy quyền giải thích về chính nghĩa bằng tài ăn nói và quyền uy của bản thân, lấy hóa thân của chính nghĩa để gây ảnh hưởng lên văn hóa của công ty, lôi kéo lòng người, bài trừ những người không cùng cánh với mình, cuối cùng bạn sẽ giành được thành công rực rỡ.
Công sở như chiến trường, đặc điểm của chiến trường này là: Bạn phải khiến mọi người cảm thấy bạn là bạn tốt của họ, nhưng trên thực tế thì họ chỉ là công cụ, con mồi, địch thủ của bạn mà thôi.
Những con sói không bao giờ tàn sát lẫn nhau, nhưng chính trị văn phòng tàn khốc ở chỗ: Con người thường lấy cớ phải thích nghi với hoàn cảnh mà sát hại đồng loại của mình một cách ngang nhiên và chính đáng.
“Hú cùng sói” là lựa chọn bản năng của nhiều người ba phải. Vì sợ bị dính líu vào chuyện phiền phức, khó khăn, họ quen với việc nhìn trước ngó sau rồi chọn lấy bên nào chiếm thế thượng phong. Họ chiếm tuyệt đại đa số trong tập thể, nếu bạn có thể giành được sự ủng hộ của họ thì bạn hoàn toàn có thể giành chiến thắng.
Giáo dục là phương pháp quản lý rất hiệu quả. Thông qua giáo dục, bạn có thể tẩy não toàn bộ nhân viên, khiến cho họ mất đi khả năng nhận thức vốn có của mình và cam tâm tình nguyện làm công cụ cho bạn điều khiển.
Tống Giang giáo dục đạo đức nghề nghiệp
Tục ngữ có câu: “Quan mới nhậm chức đốt ba đống lửa” (ý nói người mới nhậm chức thường hăng hái làm việc và đưa ra nhiều chủ trương lớn). Với sự am hiểu tinh thông về chính trị văn phòng của mình, đừng nói đốt ba đống lửa mà Tống Giang còn có thể đốt cháy ngùn ngụt cả cánh rừng. Sau khi ngồi vào ghế Phó Tổng giám đốc thường trực, “đống lửa đầu tiên” của Tống Giang là làm một bài phát biểu quan trọng tại Tụ Nghĩa Đường với chủ đề “Người trong giang hồ, đồng hội đồng thuyền”, khơi dậy phong trào giáo dục đạo đức nghề nghiệp và xây dựng văn hóa trong công ty.
Theo Tống Giang, trước đây, công ty đã đầu tư cả thời gian và kinh phí lớn vào việc đào tạo kỹ năng làm việc cho nhân viên, thành quả thu được rất rõ nét. Nhưng, nhân viên công ty đều là anh hùng các nơi trên giang hồ, tố chất mỗi người khác nhau, không đồng đều. Những nếp sống không lành mạnh như hiếu thắng, tranh hơn thua, tranh quyền đoạt lợi lan tràn khắp nơi, gây khó khăn rất lớn cho việc quản lý công ty. Thực tế cho thấy, thành tích làm việc của nhân viên được quyết định bởi đạo đức nghề nghiệp và kỹ năng làm việc thuần thục, trong đó đạo đức nghề nghiệp là nhân tố quan trọng mang tính quyết định và đảm bảo. Có thể xem đạo đức nghề nghiệp như là chữ số 1 đứng đầu trong một dãy số, còn các kỹ năng làm việc là những chữ số 0 đứng sau. Nếu không có chữ số 1 đứng trước, thì dù đằng sau có bao nhiêu chữ số 0, kết quả vẫn chỉ là 0. Do đó, cùng với việc tiếp tục làm tốt công tác đào tạo nghiệp vụ, công ty sẽ tập trung bồi dưỡng nhân viên tinh thần yêu mến công ty, dám nhận trách nhiệm, mạnh dạn cống hiến và đoàn kết thân ái với mọi người.
Để giải quyết hiệu quả những hành vi tầm thường như tranh giành quyền lợi, tranh đua thiệt hơn, hiếu thắng của các anh hùng, Tống Giang đề ra quy tắc đạo đức nghề nghiệp, gọi tắt là “Một hai ba bốn”, bao gồm: Một trung tâm (lấy đoàn kết thân ái làm trung tâm), hai trung thực (trung thực làm người, trung thực làm việc), ba “không tranh” (không tranh danh với cấp trên, không tranh quyền với đồng cấp, không tranh công với cấp dưới), bốn “lẫn nhau” (tôn trọng lẫn nhau, nhường nhịn lẫn nhau, hợp tác với nhau, giúp đỡ lẫn nhau). Trưởng phòng văn hóa doanh nghiệp Thánh Thủ Thư Sinh Tiêu Nhượng theo chỉ thị của Phó Tổng giám đốc Tống Giang, lập tức đem bản quy tắc đạo đức nghề nghiệp này in và phát cho nhân viên để mọi người nghiên cứu học tập. Từ đó, “Một hai ba bốn” trở thành văn kiện mang tính cương lĩnh về giáo dục đạo đức nghề nghiệp của công ty Lương Sơn.
Giám đốc bộ phận nghiên cứu chiến lược Trí Đa Tinh Ngô Dụng nói: “ ‘Một hai ba bốn’ là bản quy tắc đạo đức nghề nghiệp rõ ràng, đúng đắn đầu tiên được đưa ra kể từ khi công ty Lương Sơn thành lập, có tác dụng chỉ đạo mang tính chiến lược đối với việc xây dựng văn hóa tập thể và quản lý tiêu chuẩn hóa cho công ty. Phó Tổng Tống dùng 1 và 0 để so sánh vai trò quan trọng của đạo đức nghề nghiệp, rất hình tượng và sinh động, thể hiện rõ được tác động qua lại giữa giáo dục đạo đức nghề nghiệp với bồi dưỡng kỹ năng nghiệp vụ. Lời của Phó Tổng Tống giống như ngọn hải đăng chỉ rõ đường hướng phát triển cho công ty.”
Tiểu Toàn Phong Sài Tiến cho rằng, công ty Lương Sơn khởi nguồn và phát triển từ môi trường giang hồ, hành vi vô kỷ luật và vô tổ chức của nhiều anh em đã trở thành vấn đề đau đầu của Ban giám đốc công ty. Quy tắc “Một hai ba bốn” có tác dụng giáo dục cảnh tỉnh, vừa đưa ra đã thay đổi nếp nghĩ tự cao tự đại, tự tư tự lợi, tư do vô kỷ luật, luôn cho mình hơn người trong công ty, đưa vào một luồng không khí mới trong lành, đưa công ty bước vào thời đại mới, văn minh xán lạn.
Trấn Tam Sơn Hoàng Tín nói “Một hai ba bốn” vô cùng quan trọng trong việc bồi dưỡng tinh thần đoàn kết của các nhân viên. Anh cho rằng không có cá nhân hoàn mỹ, chỉ có tập thể hoàn mỹ, thông qua bồi dưỡng đạo đức nghề nghiệp và tinh thần đoàn kết của nhân viên, có thể đem lợi ích cá nhân của mỗi nhân viên hợp với lợi ích chung của công ty, tạo nên một loại hiệu ứng hiệp đồng hiệu quả cao, nâng cao trình độ quản lý của công ty.
Kim Nhãn Bưu Thi Ân dẫn ra một câu nói nổi tiếng của Mạnh Tử: “Thiên thời không bằng địa lợi, địa lợi không bằng nhân hòa.” Dù mỗi người đều có khuyết điểm của mình nhưng lại có thể hợp thành một tập thể vững mạnh. Về mặt này, đạo đức nghề nghiệp với tinh thần đoàn kết là đòn bảy để mỗi cá nhân thành công.
Tiểu Già Lan Mục Xuân vô cùng tâm đắc với ba điều “không tranh”, anh nói: “Không tranh giành tức là khiêm nhường. Khiêm nhường có bốn cái lợi, lợi cho đối phương, lợi cho bản thân, lợi cho công việc, lợi cho tập thể, cớ gì mà không làm? Sau này em nhất định nghiêm khắc yêu cầu bản thân, cố gắng học tập theo đạo đức nghề nghiệp, thay đổi thói xấu giang hồ háo thắng, ganh đua của mình, xây dựng bản thân thành một con người mới.”
Thánh Thủ Thư Sinh Tiêu Nhượng không chỉ là trợ thủ đắc lực của Tống Giang, mà còn là học trò giỏi của Tống Giang. Sau khi nghe xong bài nói chuyện, anh như được cổ vũ, khích lệ, tràn đầy nhiệt huyết, lập tức đệ trình lên Tống Giang cho viết tám chữ “Nhân tại giang hồ, đồng hội đồng thuyền” lên giấy Tuyên (40) , còn vẽ trang trí rất đẹp xung quanh, treo lên tường phía đông của phòng họp coi như là châm ngôn làm việc cho toàn thể nhân viên.
Trưởng phòng truyền thông Thiết Địch Tiên Mã Lân thức suốt đêm sáng tác bài hát mang tên Một hai ba bốn, ca từ đại ý rằng: “ Một hai ba bốn, một hai ba bốn như bài ca, bên này hát, bên này hát rồi hòa cùng bên kia, văn hóa tập thể dâng cao trào, anh em bước theo đại ca Tống… ” Bài hát này được Thiết Khiếu Tử Nhạc Hòa biểu diễn rất xúc động và lập tức trở thành sự kiện “hot” khắp công ty.
Thần Cơ Quân Sư Chu Vũ thì hết lời ca ngợi tấm gương Tống Giang. Khi bài hát Một hai ba bốn vừa mới lan truyền, Tống Giang đã kịp thời phát hiện ra vấn đề, gọi Mã Lân và Nhạc Hòa tới, kiến nghị họ sửa câu “văn hóa tập thể dâng cao trào, các anh em bước theo đại ca Tống” trong bài hát thành “các anh em bước theo đại ca Tiều”.
Chu Vũ vì điều này mà khen ngợi: “Điều này không những cho thấy tình bằng hữu cực kì thân thiết giữa hai vị lãnh đạo đứng đầu, mà còn minh chứng cho đạo đức nghề nghiệp cao thượng của Phó Tổng Tống: Luôn tích cực duy trì uy quyền lãnh đạo của cấp trên và cũng không tranh giành danh lợi.”
Đưa giáo dục đạo đức nghề nghiệp đi vào thực tiễn
Đã hơn hai tháng trôi qua, không biết công tác giáo dục đạo đức nghề nghiệp ở các phòng ban, các công ty đã làm được đến đâu rồi? Nghĩ vậy, Tống Giang quyết định thành lập một tổ sát hạch thành tích do anh hùng đánh hổ Võ Tòng làm tổ trưởng. Võ Tòng là anh hùng trong các anh hùng, vừa hay lại là nhân vật đáng tin cậy, những ai có gan mạo phạm cấp trên hay biểu hiện không tốt, lập tức sẽ bị lĩnh một trận đòn cho “đẹp mặt”. Theo đó, Hắc Toàn Phong Lý Quỳ được bổ nhiệm làm tổ phó.
Lý Quỳ hỏi: “Sát hạch thành tích là việc của chuyên gia quản lý, Thiết Ngưu tôi quê mùa thô kệch, sao có thể hiểu được đây?”
Tống Giang cười, quở mắng: “Tên tiểu tử mặt đen này, cần cậu hiểu làm gì? Cậu mà hiểu được thì làm sao còn nghe lời tôi nữa? Tôi không cần cậu hiểu, chỉ cần cậu biết nghe lời thôi.”
Thực tế, Tống Giang đã sắp xếp rất chu đáo, tỉ mỉ, tổ kiểm tra đánh giá chỉ cần làm theo kế hoạch là được. Ai cũng biết sát hạch chính là tiến hành kiểm tra và đánh giá thành tích, kỹ năng và thái độ làm việc của mỗi nhân viên được thể hiện trong quá trình làm việc, để từ đó đánh giá xem nhân viên ấy có phù hợp với chức vụ đang đảm nhiệm hay không. Tống Giang cố ý điều chỉnh thái độ làm việc trở thành đạo đức nghề nghiệp, và tăng hệ số đánh giá cho điểm đối với đạo đức nghề nghiệp. Cuộc sát hạch lần này dùng phương pháp phân theo cấp bậc, tức là: (1) Căn cứ vào kết quả phân tích công việc, phân chia nội dung công việc của vị trí chức vụ được sát hạch thành một bản đánh giá công việc, trong mỗi bản đánh giá miêu tả rõ ràng những tiêu chuẩn làm việc mà công việc kiểu đó cần đạt tới. (2) Chia tiêu chuẩn làm việc thành “Xuất sắc, tốt, đạt yêu cầu và không đạt yêu cầu”. (3) Tổ sát hạch căn cứ vào biểu hiện thực tế của mỗi nhân viên trong từng kiểu công việc, đối chiếu với tiêu chuẩn làm việc, rồi phân tích, đưa ra ý kiến đánh giá và cấp bậc đạt được. (4) Tổng thành tích của nhân viên được sát hạch trong mỗi bản đánh giá chính là kết quả sát hạch của nhân viên đó.
Tống Giang còn đặc biệt kết hợp sử dụng nhiều phương pháp như tự đánh giá (nhân viên tự kiểm tra đánh giá bản thân), đánh giá lẫn nhau (các nhân viên kiểm tra đánh giá lẫn nhau), cấp trên đánh giá (cấp trên trực tiếp của nhân viên tiến hành đánh giá nhận xét) và đánh giá tổng hợp của tổ sát hạch. Tống Giang hết sức coi trọng việc tự đánh giá, bởi vì qua việc tự đánh giá có thể thấy được tâm lý của nhân viên. Tự đánh giá nếu có vấn đề, tức là tâm lý của nhân viên đó ắt có vấn đề. Tâm lý của nhân viên được sát hạch có vấn đề, thì phải sử dụng phương pháp đánh giá lẫn nhau, cấp trên đánh giá và đánh giá tổng hợp của tổ sát hạch, giống như những làn sóng, hết lớp này tới lớp khác, từng bước tăng cường giáo dục phê bình đối với nhân viên đó, cuối cùng đưa quy tắc đạo đức nghề nghiệp “Một trung tâm, hai trung thực, ba không tranh và bốn lẫn nhau” đi vào thực tiễn.
Cái gọi là “một trung tâm” (lấy đoàn kết thân ái làm trung tâm), chính là đoàn kết xung quanh Phó Tổng giám đốc Tống, lấy Phó Tổng giám đốc Tống làm trung tâm. Nếu phản bội lại trung tâm này, cũng có nghĩa là bạn không làm được “hai trung thực” (trung thực làm người, trung thực làm việc), cần phải giáo dục bạn. Nếu bạn có ý đồ tranh giành, thì bạn hiển nhiên càng xa “ba không tranh” (không tranh danh với cấp trên, không tranh quyền với đồng nghiệp, không tranh công với cấp dưới) và “bốn lẫn nhau” (tôn trọng lẫn nhau, nhường nhịn lẫn nhau, hợp tác lẫn nhau và giúp đỡ lẫn nhau) trong quy tắc đạo đức nghề nghiệp. Tóm lại, “một trung tâm” là chính yếu, nó quyết định bạn có phải là nhân viên xứng đáng với chức vụ được giao hay không.
Tổ sát hạch giống như khâm sai đại thần đi tuần hằng ngày. Các phòng ban, các công ty đều hết sức lo sợ, niềm nở chiêu đãi, không dám để xảy ra bất kỳ sơ suất nhỏ nào. Đây là thời gian vui vẻ nhất từ lúc sinh ra cho đến nay đối với Võ Tòng và Lý Quỳ, uống đã rượu ngon, nghe đã những lời tâng bốc nịnh nọt, lại còn được thỏa thuê tỏ rõ uy phong. Lý Quỳ vui sướng đến độ cười ha hả, tự hào nói: “Tống đại ca quả là tốt với mình, giao cho mình một công việc ngon thế này!”
Người cảm thấy đạt được thành tựu lớn lao nhất là Tống Giang tôn kính của chúng ta. Thông qua đợt kiểm tra đánh giá thành tích lần này, anh càng củng cố được hiệu quả của công tác giáo dục đạo đức nghề nghiệp, hoàn thành tốt việc xây dựng nền tảng văn hóa cho công ty.
Chính sách củ cà rốt (41) độc đáo sáng tạo
Tống Giang còn có một phép màu mà ai cũng phải ca tụng, đó là chính sách củ cà rốt vô cùng sáng tạo của riêng mình. Nhiều năm trước, trong cuốn Tam Quốc @ diễn nghĩa , tôi đã từng đề cập tới mười loại củ cà rốt không mất tiền của Lưu Bị. Bây giờ, Phó Tổng giám đốc Tống kính yêu của chúng ta dường như chính là một chuyên gia nghiên cứu và phát triển “cà rốt”. Đừng nói là mười loại, hai mươi hay ba mươi loại, Tống Giang cũng thừa sức tạo ra đủ loại giống mới mọi lúc mọi nơi.
Tống Giang cho rằng, phần thưởng tuyệt vời nhất đối với mỗi người chính là đánh trúng vào sở thích của họ. Ví dụ như Tiểu Bá Vương Chu Thông thích thể thao, Tống Giang liền thưởng cho anh khóa học kéo dài hai tiếng đồng hồ về môn đánh gôn. Thiết Khiếu Tử Nhạc Hòa thích ca hát, Tống Giang thưởng cho anh hai phiếu đi hát karaoke miễn phí, để anh cùng vui vẻ với bạn bè hoặc người thân. Võ Tòng thích quyền pháp, phần thưởng cho anh là một kỳ nghỉ ở Thiếu Lâm Tự.
Mở lễ tuyên dương là sở thích của Tống Giang. Lúc thì mở đại hội toàn công ty, khi thì bất chợt triệu tập cuộc họp nhỏ. Chẳng hạn như, vào một buổi sáng mưa dầm rả rích, Tống Giang triệu tập Thiết Diện Khổng Mục Bùi Tuyên và nhóm anh em trợ thủ của anh ta tới, biểu dương anh nghiêm chỉnh chấp hành nội quy công sở, không vì tình riêng, duy trì tốt trật tự quản lý và lợi ích của công ty. Cuộc họp nhỏ như thế chỉ vọn vẹn trong khoảng 15 phút đồng hồ nhưng đã kịp thời khen ngợi người tốt việc tốt, khẳng định vai trò quan trọng của họ trong công ty.
Phần thưởng giàu tình cảm nhất của Tống Giang là: Vào ngày sinh nhật của mình, mỗi nhân viên được tặng một món quà đặc biệt và một ngày nghỉ phép đặc biệt. Đương nhiên, bạn phải có biểu hiện tốt mới được như vậy. Nhưng nếu mọi người đều đạt được phần thưởng này, duy chỉ có bạn là không được, như thế chẳng phải là mất mặt lắm sao?
Phần thưởng sáng tạo nhất của Phó Tổng giám đốc Tống là: Ban tặng danh hiệu vinh dự riêng cho nhân viên xuất sắc. Danh hiệu vinh dự này lấy tên của một ngôi sao, chỉ có nhân viên đoạt được phần thưởng mới được mang. Chẳng hạn như, Tiểu Lý Quảng Hoa Vinh được mệnh danh là Thiên Anh Tinh, Song Tiên Hô Duyên Chước được mệnh danh là Thiên Uy Tinh, Thuyền Đầu Hỏa Trương Hoành được mệnh danh là Thiên Bình Tinh. Để nâng cao hiệu quả khen thưởng, Phó Tổng giám đốc Tống và Tổng giám đốc Tiều còn đặc biệt tổ chức một buổi lễ trao giải. Hầu như tất cả nhân viên được khen thưởng đều rất quý trọng danh hiệu này của mình và nhớ mãi buổi tối trao giải đầy ý nghĩa đó.
Một sáng kiến khác cũng đáng khen ngợi là: Để khen thưởng một nhân viên xuất sắc, công ty sẽ cho trồng một cái cây rồi lấy tên của người đó đặt tên cho cây. Ở sườn nam của núi Lương Sơn, dần dần hình thành một rừng cây. Khi mọi người dạo chơi trong rừng cây, nhìn thấy tấm biển đề tên một nhân viên nào đó được treo trên cây, sẽ hồi tưởng lại những câu chuyện trước đây về người đó.
Mỗi lần họp, ngoài biểu dương những nhân viên ưu tú, luôn có hoạt động rút thưởng, mọi nhân viên chuyên cần, kỷ luật tốt đều có cơ hội tham gia rút thưởng. Phần thưởng thường rất đặc biệt, có khi là đặc sản địa phương được gói trong một lẵng hoa, có khi là đồ lưu niệm bằng vàng, có khi lại là một sản phẩm mới rất đắt tiền vừa mới xuất hiện trên thị trường. Tuy chỉ có số ít người giành được phần thưởng, nhưng cơ hội nhận thưởng luôn chia đều cho tất cả mọi người.
Tống Giang cũng rất chú trọng đến việc giao lưu với người thân của nhân viên. Mỹ Nhiệm Công Chu Đồng có một khoảng thời gian vô cùng vất vả, ngày nào cũng phải tăng ca đến khuya. Tống Giang cảm thấy rất áy náy, bèn cử người mang quà và thư cảm ơn tới tận tay vợ của Chu Đồng là Lưu Thị. Lưu Thị cảm động trước tấm chân tình của Tống Giang, thường xuyên khích lệ chồng nỗ lực làm việc.
Chúng ta thử tượng tượng xem, thành tích xuất sắc của nhân viên được ghi vào lịch sử phát triển của công ty, sẽ tạo ra tác dụng cổ vũ khích lệ như thế nào? Viết sách lưu lại những tấm gương nhân viên xuất sắc, cũng là một trong những sáng tạo tuyệt vời của Tống Giang. Sự thực chứng minh rằng làm như vậy: (1) Không chỉ khiến cho nhân viên cảm thấy được cổ vũ khích lệ, (2) còn có tác dụng làm gương với những nhân viên khác, (3) đồng thời, đối với văn hóa doanh nghiệp, nó còn có giá trị tích lũy.
Tống Giang cho rằng: “Cuộc sống được tạo nên không phải từ nhiều cột mốc, mà là từ những khoảnh khắc ngọt ngào.” Trong ký ức của nhiều nhân viên, chính sách củ cà rốt này quyết định sự sản sinh và tồn tại của những khoảnh khắc ngọt ngào ấy.
Vũ khí bí mật của xây dựng văn hóa doanh nghiệp
Dẹp yên chính là trình độ, “bình ổn” chính là ổn định. Khi các anh hùng hiếu thắng được dẹp yên, khi các hảo hán tranh quyền đoạt lợi được “bình ổn”, cục diện tranh giành hơn thua cũng chuyển hóa thành nhiệt tình làm việc, nỗ lực vươn lên, không để mình bị lạc hậu. Bằng cách kiểm tra đánh giá thành tích làm việc theo kiểu làn sóng và chính sách củ cà rốt đầy sáng tạo, việc giáo dục đạo đức nghề nghiệp của Tống Giang đã cho thấy hiệu quả rõ rệt, văn hóa tập thể của công ty Lương Sơn tràn đầy không khí vui tươi.
Nhớ lại trước đây, bè phái mọc lên như nấm trong công ty, có phe nguyên lão, phe trai trẻ và phe trung gian. Phe nguyên lão cùng Tiều Cái sáng lập công ty, gồm có: Trí Đa Tinh Ngô Dụng, Nhập Vân Long Công Tôn Thắng, Xích Phát Quỷ Lưu Đường, Bạch Nhật Thử Bạch Thắng và ba anh em nhà họ Nguyễn. Trong công ty, họ có thâm niên, chức vị cao, tiền lương đãi ngộ hậu hĩ. Họ bị phe trai trẻ đối lập xem là “bánh nướng già”, người thừa, cục nợ. Tống Giang thì ngầm gọi đây là phe “Hắc ngũ loại”.
Phe trai trẻ là lứa người mới gia nhập công ty theo Tống Giang, gồm nhiều anh em tốt như Tiểu Lý Quảng Hoa Vinh, Hành Giả Võ Tòng, Hỗn Giang Long Lý Tuấn, Thần Hành Thái Bảo Đới Tung, Hắc Toàn Phong Lý Quỳ… Họ mang trong mình nguyện vọng cải cách đổi mới, là lực lượng trung kiên hậu thuẫn vững chắc cho Tống Giang, được Tống Giang gọi là “Hồng ngũ loại.”
Còn phe Trung gian, xét về mặt hình thức thì họ không tham gia chính trị, giữ vị trí trung lập, đứng ngoài chính sự, kỳ thực lại rất biết nịnh bợ lấy lòng cả hai phe kia hoặc là giữ thái độ bàng quan với thế sự. Chính sách cơ bản của Tống Giang là: Dựa vào phe trai trẻ, lôi kéo phe trung gian và công kích phe nguyên lão. Người thuộc phe trung gian chiếm tuyệt đại đa số trong quần chúng, nhưng chỉ cần vài chiêu nhỏ, bọn họ sẽ bị khuất phục và trở thành lực lượng ủng hộ đông đảo của Tống Giang.
Bên trên phe nguyên lão, phe trai trẻ và phe trung gian, còn có một ông chủ được gọi là “Thái thượng hoàng”, đó chính là Thác Tháp Thiên Vương Tiều Cái. Lực lượng ủng hộ cơ bản của ông là phe Nguyên lão, bây giờ đang bị tan rã nhanh chóng. Trí Đa Tinh Ngô Dụng và Tống Giang trước nay vốn rất thân thiết, cho nên nhanh chóng thay đổi quan niệm và trở thành đồng minh thân cận nhất của Tống Giang. Còn Nhập Vân Long Công Tôn Thắng, Xích Phát Quỷ Lưu Đường, Bạch Nhật Thử Bạch Thắng và ba anh em nhà họ Nguyễn thì dần dần bị đẩy ra ngoài rìa. Đến đây, Tống Giang đã thành công trong việc cho “Thái thượng hoàng” đi tàu bay giấy. Công ty Lương Sơn sau thời đại của Vương Luân và Tiều Cái, bắt đầu bước vào thời đại của Tống Giang.
Cuối năm, Tống Giang nhận lời mời tham gia Diễn đàn cấp cao về nguồn nhân lực “Phong thái tài hoa Đại Tống”. Trong diễn đàn có người hỏi anh: “Văn hóa doanh nghiệp của công ty Lương Sơn được xây dựng rất tốt, có vũ khí bí mật nào không?” Tống Giang trả lời: “Có. Vũ khí bí mật đó là câu thành ngữ vốn bị người Trung Quốc khinh thường mấy nghìn năm nay, đó là ‘ kết bè kéo cánh ’.” Mọi người không hiểu, Tống Giang bèn giải thích: “Chỉ có kết bè kéo cánh, mới tập hợp được số đông những người cùng chung chí hướng, loại bỏ số ít những người không cùng chí hướng, xây dựng một tập thể vững mạnh trên dưới một lòng, từ đó mới có thể “Chung sức đồng lòng cùng phát triển, hợp mưu hợp sức viết nên trang sử mới”, xây dựng tương lai huy hoàng tươi sáng cho công ty Lương Sơn.” Chờ đến khi anh giải thích xong, toàn hội trường đang chìm trong yên lặng chợt vang lên những tràng vỗ tay không dứt.
Tô Đông Pha - Tổng biên tập kiêm nhà báo cấp cao của tờ Người đưa tin kinh tế Đại Tống cũng tới phỏng vấn Tống Giang. Ngày hôm sau, trên báo đăng một bài chuyên đề Trăng sáng được mấy lúc, đem rượu hỏi Lương Sơn (42) vô cùng đặc sắc về thành tích sáng chói lưu danh bảng vàng mà công ty công ty Lương Sơn đã làm được trong thời buổi thị trường cạnh tranh khốc liệt ngày nay.
Chương này được phát triển tiếp từ chương trước, viết về thủ đoạn kết bè kéo cánh của Tống Giang, thể hiện tầm nhìn về việc xây dựng văn hóa doanh nghiệp.
Xưa kia Kim Thánh Thán bình rằng, Lỗ Trí Thâm khoáng đạt rộng lượng, Tống Giang lòng dạ hẹp hòi. Lâm Xung lời nói cay độc, Tống Giang miệng lưỡi ngọt ngào. Dương Chí chính trực, Tống Giang phản trắc. Sài Tiến lương thiện, Tống Giang xấu xa. Nguyễn Thất vui vẻ, xởi lởi, Tống Giang ghen ghét, đố kỵ. Lý Quỳ chân thật, Tống Giang giả dối. Ngô Dụng linh hoạt, Tống Giang ngu ngơ. Hoa Vinh nho nhã, Tống Giang thô tục. Lư Tuấn Nghĩa quân tử, Tống Giang tiểu nhân. Thạch Tú nhanh nhạy, Tống Giang chậm chạp. Tuy Lỗ Trí Thâm rộng lượng, Lâm Xung cay độc, Dương Chí chính trực, Sài Tiến lương thiện, Nguyễn Thất vui vẻ, Lý Quỳ chân thật, Ngô Dụng linh hoạt, Hoa Vinh nho nhã, Lư Tuấn Nghĩa quân tử… bao nhiêu anh hùng phẩm chất tốt đẹp, nhưng tất cả đều xoay quanh Tống Giang. Vì sao vậy? Theo Kim Thánh Thán đó là vì “Ngân lượng chiếm vị trí độc tôn!”
Tôi nghĩ rằng Kim Thánh Thán ghét Tống Giang cũng giống như Mao Tôn Cương (43) ghét Tào Tháo. Kim Thánh Thán là người tài, Mao Tôn Cương cũng là quân tử. Chỉ vì căm ghét, nên khó tránh khỏi có sự thiên lệch. Tuy tiền là vạn năng, nhưng tài năng của Tống Giang đâu chỉ là biết sử dụng đồng tiền. “20 chân lý về chính trị văn phòng” ở chương này tuy là hư cấu, nhưng đã thể hiện được niềm hăng say và khí phách của Tống Giang. Trong đó có câu “Không có chính nghĩa, chỉ có sự giải thích về chính nghĩa” quả khiến người ta kinh sợ.