“Tần Hằng ư?”
“Chính là gã sinh viên đại học năm nhất khoa Lịch sử từ Đại học Kinh Thành tới, thiếu chủ của Đại Tần Tập Đoàn sao?”
Mấy nam sinh kia vừa nghe xong liền nhìn nhau, lập tức hiểu rõ ý đồ của Miêu Thông, sắc mặt cũng trở nên âm trầm.
Sau đó, ánh mắt họ sáng lên nhìn về phía Miêu Thông. Họ cũng là những kẻ ngưỡng mộ Phương Bình, tự nhiên coi Tần Hằng như cái gai trong mắt, cái dằm trong tim.
Chỉ là, họ đều rất rõ năng lực của bản thân. So với hạng người như Tần Hằng, họ sẽ bị nghiền nát thành tro bụi, hoàn toàn không cùng đẳng cấp, nên cũng chẳng dám nghĩ đến việc đối phó với hắn.
Nhưng giờ đây, khi Miêu Thông đứng ra dẫn đầu, hy vọng đã xuất hiện!
Dù sao Miêu Thông cũng là Tiến sĩ khảo cổ học của một trường đại học hàng đầu Trung Quốc. Cho dù về gia thế hay tài sản cá nhân không thể sánh bằng Tần Hằng, nhưng về học vấn thì chắc chắn là áp đảo!
Như vậy, hoàn toàn có khả năng khiến Tần Hằng mất mặt, khiến hắn không còn chỗ dung thân trước mặt Phương Bình!
Nếu thực sự thành công, thứ thiếu gia nhà giàu được nuông chiều như Tần Hằng chắc chắn sẽ không còn mặt mũi nào ở lại đội khảo cổ nữa. Đến lúc đó, Phương Bình lại trở thành "nữ thần" của họ.
Sẽ không còn ai cướp mất nữ thần của họ nữa. Cho dù có người thực sự chinh phục được cô ấy, thì phần lớn cũng sẽ tiếp tục ở lại đội khảo cổ, họ vẫn có thể nhìn thấy người trong mộng.
Đối với mấy kẻ này, dù rất thích Phương Bình nhưng họ cũng biết mình không thể theo đuổi được cô, bởi cô quá ưu tú. Nhưng chỉ cần Phương Bình còn trong đội khảo cổ, họ vẫn có thể chiêm ngưỡng "nữ thần" của mình. Thế thôi là họ đã mãn nguyện rồi.
“Miêu ca, chúng tôi nói thẳng nhé! Thứ thiếu gia nhà giàu như Tần Hằng chắc chắn chẳng hiểu gì về khảo cổ, chỉ đến đây để mạ vàng cho đẹp hồ sơ thôi.”
“Ha ha, mạ vàng ư? Tôi thấy hắn đến để tán gái thì có. Vừa vào đội khảo cổ đã suốt ngày kéo Phương Bình đi chơi, tham quan cổ mộ với di vật. Hắn tưởng đây là công viên chắc?”
“Miêu ca, anh có cách nào xử lý thằng nhóc này không?”
Mấy kẻ này đang vô cùng phấn khích. Vốn dĩ họ đã gần như tuyệt vọng, thậm chí chuẩn bị tâm lý rằng nữ thần của mình sẽ bị người ngoài chiếm mất, rời khỏi đội khảo cổ và không bao giờ gặp lại họ nữa.
Dù sao Tần Hằng cũng quá đỗi xuất chúng. Sinh viên Đại học Kinh Thành, thiếu chủ Đại Tần Tập Đoàn, ngũ quan tuấn tú, cao trên mét chín, vóc dáng cân đối, quả thực là nam thần hoàn hảo trong mắt vô số cô gái!
Người như vậy, so thế nào được? Người so với người, chỉ có tức chết!
Cho nên, ban đầu họ nghĩ rằng không đời nào có cách đối phó với Tần Hằng. Nhưng giờ đây, Miêu Thông bỗng nhiên đứng ra, cơ hội đã đến!
“Tần Hằng, thằng nhóc này quả thực quá quắt.” Miêu Thông nghe vậy hài lòng gật đầu, nhìn ba người kia, hừ lạnh: “Chỉ là một tên sinh viên đại học, mới năm nhất, nhập học chưa đầy nửa năm mà dám tới dự án khảo cổ cấp cao thế này để chỉ tay năm ngón. Chẳng qua là dựa vào tiền bạc, mua chuộc lãnh đạo nhà trường và lãnh đạo đội khảo cổ để vào đây làm màu tán gái. Phương Bình là một cô gái tốt, chúng ta không thể để hắn tiếp tục ở lại đây được.”
“Đúng vậy! Thứ thiếu gia nhà giàu này chắc chắn là kẻ ăn chơi trác táng, không học hành gì, chỉ biết tán gái. Tuyệt đối không thể để Phương Bình bị loại cặn bã này làm vấy bẩn!”
“Chính thế, Phương Bình tốt như vậy, sao có thể để loại rác rưởi này làm nhục. Miêu ca, anh nhất định phải dẫn dắt chúng tôi đuổi thằng nhóc đó ra ngoài!”
“Đúng đúng! Không thể để tên tai họa này ở lại đội khảo cổ nữa. Mấy ngày nay tôi thấy mấy nữ đội viên cứ liếc mắt đưa tình với hắn, nhất định phải đuổi hắn đi!”
Mấy kẻ này liên tục gật đầu phụ họa, rõ ràng rất đồng tình với lời của Miêu Thông và cực kỳ hứng thú với đề nghị của hắn, coi Tần Hằng là kẻ thù chung.
“Thực ra việc tôi cần các cậu làm không nhiều.” Miêu Thông mỉm cười nhạt, vẻ mặt đầy tự tin: “Tôi đã có cách đối phó với thằng nhóc đó. Các cậu chỉ cần hùa theo lời tôi, gây áp lực tâm lý cho hắn, đồng thời củng cố ấn tượng xấu về hắn trong lòng Phương Bình là được.”
“Được thôi!”
“Không vấn đề gì!”
“Mọi thứ đều nghe theo Miêu ca!”
Những người có mặt đều gật đầu liên tục, thậm chí còn phấn khích, không thể chờ đợi được cảnh nhìn thấy Tần Hằng bị bẽ mặt.
Sau đó, Miêu Thông sắp xếp tỉ mỉ thêm một chút rồi cả nhóm giải tán.
---❊ ❖ ❊---
Buổi chiều, tại một góc của hiện trường khảo cổ.
Miêu Thông mặt mày âm trầm, nhìn Phương Bình đang cười nói vui vẻ với Tần Hằng ở phía xa, họ đang chuẩn bị đi tham quan tiến độ công việc khảo cổ. Có vẻ như tối nay họ còn định rời hiện trường để vào thành phố gần đó dạo chợ đêm, ăn uống.
“Mẹ kiếp! Phương Bình chưa từng đi sát cạnh nói chuyện với mình như vậy, thậm chí chưa từng cười với mình! Đáng chết! Đáng chết! Có tiền thì ghê gớm lắm sao?”
Lòng Miêu Thông giận đến cực điểm, hận không thể tóm lấy Tần Hằng ngay lúc này, ném xuống hố khai quật rồi chôn sống hắn cho xong!
Hắn thâm độc nghĩ, lén lấy ra một lá bùa vàng úa, ánh mắt lạnh lẽo nhìn chằm chằm Tần Hằng ở đằng xa, cười lạnh: “Đây là lá bùa ta đã tốn công cầu xin cao nhân vẽ cho, hiệu quả vô cùng linh nghiệm. Chỉ cần ta đốt lá bùa này, thằng nhóc kia lập tức sẽ biến thành một con quỷ háo sắc! Công khai giở trò sàm sỡ Phương Bình. Đến lúc đó, ấn tượng của Phương Bình về ngươi chắc chắn sẽ xuống mức thấp nhất, cô ấy sẽ vô cùng chán ghét ngươi, đội khảo cổ cũng không còn chỗ cho ngươi nữa! Ha ha!”
Đây chính là kế hoạch của Miêu Thông. Dùng hiệu quả của lá bùa khiến Tần Hằng biến thành kẻ háo sắc, công khai sàm sỡ Phương Bình, sau đó hắn sẽ lao ra anh hùng cứu mỹ nhân. Vì sợ không đánh lại Tần Hằng nên hắn mới tìm đồng bọn, đồng thời cũng là tìm nhân chứng.
Trong mắt hắn, kế hoạch này hoàn hảo không một kẽ hở! Dù sao hiệu quả của bùa chú là thật, nghĩa là Tần Hằng chắc chắn sẽ thực sự biến thành kẻ háo sắc, thực sự đi sàm sỡ Phương Bình. Một khi sự việc đã thành sự thật, Tần Hằng dù thế nào cũng không thể ở lại đội khảo cổ được nữa!
Cho dù sau đó Tần Hằng có biện minh rằng đó không phải ý muốn của bản thân mà bị tác động, cũng sẽ chẳng có ai tin.
Lúc này, mấy kẻ hắn tìm trước đó cũng đã chuẩn bị xong, đang nấp trong bóng tối. Chỉ cần Tần Hằng có động tĩnh gì, họ sẽ lập tức lao ra cùng Miêu Thông!
“Tiểu súc sinh, hời cho ngươi rồi! Nhưng dù ngươi có thực sự chạm vào cơ thể Phương Bình, lúc đó ngươi cũng đã mất lý trí, sẽ chẳng có cảm giác gì đâu!” Miêu Thông nhìn Tần Hằng với vẻ ghê tởm.
Đã muốn Tần Hằng sàm sỡ Phương Bình thì chắc chắn khó tránh khỏi việc hắn chạm vào người cô. Hiệu quả lá bùa rất mạnh, Miêu Thông cho rằng Tần Hằng có thể sẽ giở trò đồi bại ngay tại chỗ, thậm chí xé rách quần áo cũng là chuyện có thể xảy ra.
“Phương Bình, cô đừng trách tôi, tôi làm vậy là để cứu cô thoát khỏi bể khổ!” Ánh mắt Miêu Thông nhìn chằm chằm Tần Hằng, rồi dùng bật lửa đốt lá bùa trong tay, chờ đợi nó phát huy tác dụng.